Chương 4: Cửa sổ trạng thái của Schrödinger
Dù thế nào thì đây cũng là nơi tôi phải gắn bó trong suốt 4 năm tới, nên tôi đã tranh thủ đi lướt qua một vòng để xem xét.
Phòng khách rộng rãi và nhà bếp sạch sẽ. Có 3 phòng ngủ, phòng vệ sinh, kho chứa đồ và ban công. Ngoài ra, các đồ nội thất và thiết bị gia dụng cần thiết cho cuộc sống hàng ngày cơ bản đều đã được trang bị sẵn.
Nguồn năng lượng của thế giới này không phải là điện mà là ma lực. Có lẽ vì vậy mà trên các thiết bị, ma lực tụ lại thành những hoa văn đặc thù. Không biết đó có phải là ma pháp gia dụng không nữa. Tôi cảm nhận được cách các hoa văn đó đan xen vào nhau... nhưng vì vẫn là kẻ ngoại đạo nên tôi chưa hiểu rõ lắm. Tôi dự định sẽ kiểm tra lại sau khi học về chúng.
Phần tôi đặc biệt ưng ý là ban công. Nó rất rộng rãi, đủ chỗ để trồng cây cảnh thoải mái. Bản thân căn nhà cũng cực kỳ rộng, sống một mình thì không chỉ là dư dả mà còn cảm thấy quá lớn. Kích thước này dù hai hay ba người sống chung cũng chẳng thành vấn đề.
Thêm vào đó, nếu tính đến các tiện ích như hồ bơi, phòng xông hơi, phòng gym, tôi không khỏi gật đầu thừa nhận đây đúng là cơ sở hạ tầng cao cấp bậc nhất. Khó mà phân biệt được đây là ký túc xá trường học hay là khách sạn ở khu du lịch nữa.
Còn vẻ ngoài thì... tôi không thấy được. Nhưng chắc là họ đã dốc sức đầu tư lắm, vì trên hình minh họa nó chẳng kém gì khách sạn hạng sang. Ngay cả như vậy, đối với những thiên tài được săn đón ráo riết trên khắp thế giới thì nơi này vẫn có thể bị coi là chưa đủ, nên vẫn tồn tại những tòa ký túc xá còn tốt hơn thế này. Dĩ nhiên, những tòa nhà cao cấp hơn chỉ dành cho những người có thành tích học tập xuất sắc. Những học viên top đầu thậm chí có thể được cấp nhà riêng trong khuôn viên trường hoặc căn hộ penthouse trên tầng cao nhất của tòa ký túc xá.
"Rát quá."
Vì bị vòi hoa sen trên trần nhà bắn thẳng "đại bác nước" (thuộc tính Hỏa) vào người nên tôi vô thức hét lên. Tôi đã cố gắng kìm nén, nhưng chỉ cần một tiếng hét nhỏ thoát ra là nó phản ứng ngay... Kết quả là tôi bị trúng đòn kép từ Lời nguyền Trầm mặc.
Tôi vội mặc quần áo vào rồi đi mua thuốc mỡ trị bỏng về bôi chét khắp người. Dù cơ thể yếu ớt nhưng có lẽ siêu nhân vẫn là siêu nhân, may mắn là tôi không bị bỏng nặng. Nhân viên quản lý nói rằng mức độ này chỉ cần bôi thuốc là sẽ khỏi.
Trong khi bôi thuốc đều khắp cơ thể, tôi chợt chạm vào bàn tay phải khi nghĩ về vết bỏng. Một cảm giác không bình thường. Đó là dấu vết của một vết bỏng từ thuở nhỏ. Nó bao phủ từ đầu ngón tay phải lên đến bắp tay. Đó là vết bỏng tôi bị khi trại trẻ mồ côi xảy ra hỏa hoạn, một vết bỏng kỳ lạ đến mức bác sĩ cũng phải lắc đầu. Bác sĩ bảo rằng ông chưa từng thấy vết sẹo bỏng nào như thế này.
Ngay cả tôi nhìn vào cũng thấy nó gớm ghiếc đến mức phải nhíu mày. Nó trông giống như một cái cây cổ thụ bị sét đánh cháy khô. Thế nên ngay cả bây giờ, khi ra ngoài tôi vẫn luôn đeo găng tay dài màu đen ở cả hai tay. Nếu cứ để lộ thứ này mà đi lại, chắc chắn sẽ thu hút những ánh nhìn không mấy thiện cảm. Thật mỉa mai khi bước vào thế giới trong game rồi mà cơ thể vẫn chính là cơ thể ở thế giới cũ của mình.
Tôi ngồi xuống mép chiếc giường êm ái. Tình trạng sức khỏe vốn đã chạm đáy nay lại bị "vòi rồng" dập cho xuống tận địa ngục, nhưng vì tương lai, tôi vẫn phải vận hành bộ não trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.
Đã khoảng mười ngày kể từ khi xuyên không. Ngày đầu tiên suýt chết vì nổ não rồi ngất xỉu, ngày thứ ba suýt trở thành xác chết vì đói. Vừa nãy lại thấy thứ gì đó giữa các Cổng và suýt nữa thì nổ não lần nữa... Tôi quyết định ưu tiên hàng đầu là phải nhanh chóng bình thường hóa Không Gian Tri Giác — thứ đang đóng vai trò thay thế cho "đôi mắt".
Cho đến tận hôm nay, tôi đã tiêu tốn thời gian vào việc điều chỉnh Không Gian Tri Giác. Hiện tại, tôi có thể duy trì phạm vi trong đường kính khoảng 30m. Dù màu sắc vẫn thế, nhưng nhờ phạm vi được mở rộng đáng kể nên tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn nhiều. Hơn nữa, Không Gian Tri Giác có cảm giác ngứa ngáy, và sau khi nhìn thấy thứ gì đó giữa các Cổng, quá trình tiến hóa dường như càng nhanh hơn. Trong cái rủi có cái may, thay vì nổ não thì có vẻ nó đã tác động tích cực đến Không Gian Tri Giác. Cảm giác như tôi sắp có thể thay đổi góc nhìn theo ý muốn rồi.
Đồng thời, đã đến lúc phải xác định mục tiêu. Thực ra cũng chẳng có gì để chọn lựa cả.
‘Hãy từ bỏ lối chơi kiểu game thủ đi.’
Chương 1 của cốt truyện chính chủ yếu lấy Sơ Dao Lam làm sân khấu. Theo thiết lập, vì phòng bị ở đây rất nghiêm ngặt nên các sự kiện kiểu như bị tập kích đều kết thúc trong thất bại. Nhưng ở thế giới bên ngoài Sơ Dao Lam, dĩ nhiên sẽ xảy ra vô số sự cố và tai nạn. Thông thường, nếu người chơi dính líu vào các sự kiện lớn, đó là do họ thực hiện các hoạt động bên ngoài. Trong quá trình đó, họ sẽ va chạm với phản diện, đối mặt với quái vật biến dị, bị nhốt trong mê cung biến dị... Việc tìm đến và chinh phục mọi sự cố, nhận phần thưởng để nâng cấp sức mạnh (spec-up) là lối chơi chính của tôi từ lượt chơi thứ 2 trở đi.
‘Nhưng phải bỏ cái đó thôi.’
Dĩ nhiên, việc lao ra ngoài hành động như thế trong thực tế là một hành động điên rồ. Trong game thì chỉ mất HP thôi chứ ở ngoài đời thì đúng là làm trò khùng điên. Việc mưu cầu tăng sức mạnh ở bên ngoài là do lòng tham chứ không phải lý do bắt buộc. Ở Sơ Dao Lam hoàn toàn có thể đạt được sự trưởng thành đủ đầy. Thậm chí, ở Sơ Dao Lam có khi còn trưởng thành nhanh hơn. Sự chúc phúc từ Tháp Trưởng Thành. Các hiệu ứng hỗ trợ tăng trưởng áp dụng cho các mảng tích cực. Trong nguyên tác, tỉ lệ đó tối thiểu là gấp 5 lần phải không? Làm gì có hiệu năng nào gian lận hơn thế? Ít nhất nếu trụ lại được ở đây, tôi có thể đạt được tốc độ trưởng thành nhanh hơn bên ngoài ít nhất 5 lần. Trong tình cảnh này, tôi chẳng việc gì phải chạy rông bên ngoài cả.
Vả lại, tiền đề cơ bản của việc tăng sức mạnh qua các sự kiện bên ngoài là phải có sự đo lường phần thưởng từ cửa sổ trạng thái... Khoan đã.
Một ý nghĩ vừa lóe sáng trong đầu khiến tôi thầm thốt lên kinh ngạc.
‘Mình không có cửa sổ trạng thái sao?’
Giống như hầu hết các trò chơi khác, trong <Savior> cũng tồn tại cửa sổ trạng thái tổng hợp các chỉ số năng lực của nhân vật dưới dạng con số khách quan, và cũng có các nhiệm vụ (quest) đưa ra phần thưởng. Nhưng cửa sổ trạng thái vốn được mô tả là một hologram hiện lên trong không trung...
Tôi im lặng một lát rồi lẩm bẩm trong lòng.
‘Cửa sổ trạng thái? Status?’
Không có thay đổi nào cả. Tôi đưa tay quơ quào trong không trung. Chẳng có gì hết. Kiểm tra bằng Không Gian Tri Giác cũng vậy. Chỉ cảm nhận được hư không.
‘Đúng là không có nhỉ?’
Thật sự là không có đúng không? Không phải là do tôi không nhìn thấy mà là nó thực sự không tồn tại phải không? Không lẽ phải mở mắt thật ra mới thấy được...? Thật lòng mà nói, nếu nó tồn tại thì Không Gian Tri Giác chắc chắn đã cảm nhận được rồi.
Dù sao thì, việc tăng sức mạnh qua các hoạt động bên ngoài: loại bỏ. Lựa chọn trưởng thành theo con đường chính quy tại Sơ Dao Lam. Ngoài ra, tôi cũng dự định sẽ không can thiệp vào cốt truyện chính nếu có thể.
‘Thực ra trong cốt truyện, người chơi vốn không cần thiết.’
Đây là một "người chơi" chứ không phải nhân vật chính. Trong <Savior>, dù người chơi không làm gì đi chăng nữa thì thế giới cũng không sụp đổ. Chà, tùy theo diễn biến mà có quốc gia sẽ bị diệt vong, nhưng cuối cùng dàn nhân vật chính cũng sẽ giải quyết được thôi. Sức ảnh hưởng từ sự can thiệp của người chơi chỉ dừng lại ở việc ngăn chặn trước khi sự kiện xảy ra, giảm thiểu thiệt hại, hoặc ngược lại là làm tăng thêm thiệt hại mà thôi. "Người chơi" không phải là một sự tồn tại thiết yếu. Điểm này thực sự là một điều may mắn.
Hơn nữa, theo những gì tôi đã kiểm tra, các nhân vật chính nhập học khóa này đều có mặt đầy đủ. Khóa trước cũng hầu như khớp. Những người đang hoạt động như siêu nhân trên thế giới đa phần cũng là những người tôi biết. Có một vài sự thay đổi về nhân sự... nhưng một khi đây là hiện thực chứ không phải trò chơi, dĩ nhiên sẽ có những biến số không thể tránh khỏi. Thế giới chắc chắn sẽ không diễn ra y hệt như cốt truyện trong game, nhưng ít nhất khung sườn chắc cũng tương tự. Tóm lại, dù tôi cứ đứng yên thì cốt truyện vẫn sẽ tự vận hành, nên tôi chỉ cần làm việc của mình là được.
Dĩ nhiên, mục tiêu chính của tôi là giải trừ các chế ước đang đè nặng lên mình. Tôi có ba chế ước: "Lời nguyền Phong ấn Cảm giác" đã cướp đi khứu giác, vị giác và thị giác. "Lời nguyền Đoản mệnh" khiến tôi có thể chết bất đắc kỳ tử khi còn trẻ. "Lời nguyền Trầm mặc" ngăn chặn mọi cuộc đối thoại.
Tôi nhớ được một phương pháp giải trừ chế ước, nên phải lấy đó làm kim chỉ nam.
‘...Dù vậy, ít nhất mình phải giải được thêm một cái nữa.’
Nếu nói về thứ bắt buộc phải giải trừ, chắc chắn đó là Lời nguyền Đoản mệnh. Nhưng như tôi đã nghĩ trước đây, nếu phải sống với Lời nguyền Phong ấn Cảm giác thì không thể sống vui vẻ được, nên cái này cũng nhất định phải giải. ...Thật lòng mà nói, Lời nguyền Trầm mặc nếu không còn cách nào khác thì cứ để đó cũng được. Ngay cả ở Trái Đất cũ, tôi cũng hầu như chẳng mở miệng nói chuyện với ai ngoài việc tự lẩm bẩm một mình, nên sống như một kẻ câm chắc cũng không sao... Hơn nữa theo trí nhớ của tôi, có cách để thu thập các cổ vật (artifact) có thể giúp né tránh gián tiếp Lời nguyền Trầm mặc.
‘Lộ trình tăng trưởng nên xây dựng thế nào đây?’
Ngay sau đó, tôi lại rơi vào trầm tư. Để giải được một chế ước, tôi cần phải chinh phục một mê cung nhất định, nên cần có sức mạnh. Phải đạt đến một mức độ trưởng thành nào đó mới có khả năng chinh phục. Có ba năng lực tôi nhận được cùng với ba chế ước: "Không Gian Tri Giác" đóng vai trò như một radar toàn phương vị. "Ma Lực Thân Hòa" mang lại khả năng tương thích ma lực ở cấp độ khiến đại ma pháp sư cũng phải chào thua. "Bát Phương Mỹ Nhân" mang lại tố chất trên mức trung bình ở mọi lĩnh vực.
‘À... nếu biết thế này mình đã chọn cái khác thay vì Phong ấn Cảm giác và Bát Phương Mỹ Nhân.’
Lời nguyền Phong ấn Cảm giác đã cướp đi một nửa ngũ quan trong tích tắc. Bát Phương Mỹ Nhân nói giảm nói tránh thì là năng lực dành cho người muốn tinh thông mọi thứ (all-master), còn nói thẳng ra thì là kỹ năng "thập cẩm" nửa vời. Lý do tôi chọn Phong ấn Cảm giác là vì rủi ro duy nhất chỉ là sự sụt giảm chỉ số cảm giác, và ngay cả điều đó cũng được bù đắp dư thừa bởi Không Gian Tri Giác. Hơn nữa, vì mục tiêu lần này vẫn là chơi solo nên tôi đã chọn Bát Phương Mỹ Nhân để khi trưởng thành đến cực hạn, tôi có thể đảm nhận cả vai trò chống chịu, gây sát thương và hồi phục ở một mức độ nào đó. Nhưng nếu đây là hiện thực chứ không phải trò chơi, tôi không tự tin mình có thể vận dụng tốt Bát Phương Mỹ Nhân...
‘Nếu biết sẽ thế này, mình đã chọn một tố chất đơn lẻ rồi...’
Ít nhất nếu chọn những thứ như tố chất của Kiếm Thánh thì tôi chắc chắn có thể đại thành ở mảng đó. Bát Phương Mỹ Nhân thì giỏi lắm cũng chỉ dừng lại ở mức "tài năng" (học giỏi) thôi sao? Ở Sơ Dao Lam, nơi quy tụ mọi thiên tài trên thế giới, mức độ "tài năng" chắc chỉ đủ để đứng ở nhóm dưới thôi.
‘Thứ duy nhất có thể tin tưởng chỉ là Không Gian Tri Giác và Ma Lực Thân Hòa thôi sao?’
Không Gian Tri Giác — chiếc radar sống của con người — và Ma Lực Thân Hòa — thứ có thể chọn bất kỳ nghề nghiệp nào nhưng sẽ phát huy hiệu năng tối thượng ở lộ trình ma pháp sư.
‘Có lẽ mình nên đi theo hướng ma pháp sư...’
Thật lòng mà nói, nếu bảo tôi cầm hung khí rồi đánh cận chiến với quái vật... liệu tôi có làm nổi không... Dù không biết có làm tốt được hay không, nhưng xét theo đặc tính thì đi theo hướng ma pháp sư là phương án tối ưu nhất.
‘Đau đầu quá...’
Khi cuộc suy nghĩ kết thúc, cảm giác rã rời ập đến đè nặng cơ thể. Không chống lại nó, tôi nằm vật xuống giường. Dù còn sớm để đi ngủ nhưng tôi đã quá mệt mỏi rồi. Nhờ lượng thông tin quá tải từ Không Gian Tri Giác nên tôi hay bị mất ngủ, nhưng nếu thực sự muốn ngủ thì cũng không phải là không thể.
Lễ chúc mừng tân sinh đồ phải đến tuần sau mới diễn ra. Vì nhập học sớm nên tôi có đủ thời gian rảnh rỗi. Đôi mắt vốn đã nhắm nghiền nên cơn buồn ngủ dần kéo đến. Đồng thời, sự bất an bị dồn nén trong góc tâm hồn cũng tìm đến theo.
Cách duy nhất mà tôi biết để giải trừ chế ước. U0ErR0RtMm4xbzE1QVNRQ3F1bUlBVWUzcVJ6RHFkaGZuWTlveUVpdE03d1p3Y3dZQ2c0NWhyNWNncm9SUHdMeA
Đó là phương pháp sử dụng một cổ vật được chôn giấu trong một mê cung cụ thể. Bản thân mê cung đó nằm ở một nơi hẻo lánh, nhưng những thợ săn (hunter) chuyên đi tìm mê cung thì việc lục lọi những nơi hẻo lánh là chuyện cơm bữa của họ.
Nếu ai đó phát hiện ra trước thì sao? Nếu tôi lề mề một chút mà chậm chân trong gang tấc thì sẽ thế nào đây? Vốn dĩ cần ít nhất là hai cái, nhưng nỗi bất an rằng mình có thể đánh mất phương pháp duy nhất mà mình biết đã xua tan cơn buồn ngủ.
‘A, phiền thật đấy.’
Tôi nhăn mặt nhổm người dậy. Ngồi vào chiếc bàn học đã được trang bị sẵn trong phòng, tôi thao tác trên đồng hồ thông minh.
[ Đang truy cập 「Vận dụng Ma lực Cơ bản (Hạ)」. ]
Còn một tuần nữa mới đến lễ chúc mừng tân sinh đồ. Trước đó tôi phải học thuộc lòng mảng lý thuyết đã.
. . .
[—Có vô số giả thuyết về nguồn gốc của ma lực đã được đưa ra. Thuyết tự nhiên cho rằng nó phát sinh từ năng lượng tự nhiên, thuyết tinh tú cho rằng nó bắt nguồn từ các ngôi sao rồi truyền đến con người, truyền, truyền, truyền, rè, rè—]
‘Cái gì thế này.’
Ting!
Ting!
[Thông báo. Lượng ma lực còn lại 3% ]
‘À.’
Ting!
[Quan trắc... Thành công.] [Triệu hoán... Thành công.] [Đồng bộ hóa... Thành... công...] [‘Hệ thống Hỗ trợ Người chơi’ đã sẵn sàng.]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
