Tôi Trở Thành Con Boss Tân Thủ Trong Game Người Lớn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web Novel - Chương 3 : Boss tân thủ chuẩn bị cho sự trưởng thành

Chương 3 : Boss tân thủ chuẩn bị cho sự trưởng thành

Elena hạ kiếm sau khi lấy lại hơi thở, nãy giờ cô ấy đã chém thêm hai nhát nữa vào hình nộm rơm.

Bordo vuốt râu gật gù.

"Con nhỏ cũng có tay nghề đấy. Chém một nhát dứt khoát thế này không dễ đâu."

"Thế sao?"

"Kẻ dạy cô chắc cũng có nghề phết đấy."

"Tôi chưa từng học qua ai cả."

"Hmph. Định bảo mình là thiên tài bẩm sinh à? Được rồi, cất kiếm đi."

Bordo dọn dẹp lại hình nộm.

Sự ngờ vực của hắn cũng dễ hiểu thôi.

Ai cũng đều có thể vung kiếm vào hình nộm rơm, nhưng chém dứt khoát một nhát đẹp như thế không dễ như tưởng tượng đâu.

Khi cầm kiếm, người ta cần phải có cảm nhận về chỗ cần chém và cách chém một nhát dứt khoát.

Cũng như việc tôi đang nhìn thế giới qua đôi mắt của Eck, thứ đã thấm đẫm kinh nghiệm trên chiến trường.

Một sợi dây vô hình hiện ra—nơi lưỡi kiếm chạm vào sẽ có một đường cắt gọn gàng. Đó là thứ giác quan mà Eck đã dày công mài giũa qua bao năm tháng chém giết, và giờ đây, tôi đang thừa hưởng những giác quan đó.

Thứ mà Eck phải mất ít nhất ba năm trời vật lộn mới nắm bắt được, Elena chỉ mất chưa đầy một ngày.

(Đây mới đúng là thiên tài chứ.)

Cô ấy nhảy vọt qua những cảnh giới mà người khác phải mất nhiều năm khổ luyện mới chạm tới được.

Đó chính là thiên tài.

"Đi thôi."

Tôi khẽ vỗ vai Elena rồi bước về phía cửa.

"À, vâng."

Elena tra kiếm vào vỏ rồi đi theo. Cô ấy vẫy tay chào Bordo kiểu như tạm biệt, và chúng tôi rời khỏi lò rèn.

Mặt trời đã lặn hẳn.

Những chiếc đèn đá ma thuật treo dưới mái hiên lò rèn bắt đầu le lói soi sáng con đường.

"Nhóc nói chưa từng học kiếm thuật bao giờ nhỉ?"

"Vâng."

"Chắc nhóc cũng đang định học ở đâu đó. Định học ở đâu vậy?"

"Tôi nghe nói trong hội có huấn luyện viên kiếm thuật. Họ bảo nhận nữ mạo hiểm giả miễn phí, nên tôi định ngày mai sẽ đến xem thử."

Ký ức của tôi và ký ức của Eck giao thoa.

(Huấn luyện viên kiếm thuật.)

Darko, huấn luyện viên kiếm thuật của hội.

Cựu mạo hiểm giả hạng C, từng để lại vài thành tích và được hội công nhận là người có tài năng.

Trong game, hắn ta được dùng như một nhân vật để khơi gợi tình huống một học viên trong học viện bị giáo viên quấy rối tình dục.

Trong ký ức của Eck, tên khốn đó đúng là một mảnh ghép hoàn hảo của sự đểu cáng, xứng đáng làm bạn với Eck.

Hắn là loại sẽ giả vờ sửa tư thế cho nữ mạo hiểm giả trong khi dạy kỹ thuật, dùng cái cớ đó để sờ soạng cơ thể họ.

Bề ngoài, hắn là một huấn luyện viên siêng năng với vợ và con gái, nhưng sau lưng thì chia sẻ rượu với Eck và buôn chuyện về cơ thể của các nữ mạo hiểm giả.

Một gã sẽ cười khẩy, nói những câu kiểu, 'Eo của con nhỏ đó nó thế này,' hay 'Tao được sờ ngực con nhỏ kia khi sửa tư thế, sướng thực sự.'

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi để Elena lại cho tên khốn đó thì rõ như ban ngày rồi.

Một tài năng.

Một người phụ nữ không có thân thế.

Từ góc nhìn của hắn, cô ấy là con mồi hoàn hảo.

"Đừng đến chỗ của hắn."

"Hả? Tại sao?"

"Nếu muốn học kiếm thuật, ta sẽ dạy."

Elena dừng bước và ngước nhìn tôi.

Đôi mắt cô ấy pha lẫn sự nghi ngờ, cảnh giác, và bối rối.

Ừ, đó là phản ứng tự nhiên thôi.

Bởi vì lời nói và hành động của tôi thật mâu thuẫn.

Nhưng chính sự mâu thuẫn đó lại là hướng tôi nhắm tới.

"Tất nhiên, dạy nhóc cũng có điều kiện."

"Lại điều kiện nữa sao?"

"Sao lại là 'lại'? Mới có lần thứ hai thôi. Và không phải điều kiện khó khăn gì đâu."

Tôi đưa một ngón tay chỉ lên bầu trời.

"Ngày mai đừng có ra ngoài."

"Hả?"

"Ngày mai nhóc không cần đến hội hay đến bãi săn đâu. Cả ngày mai, ở nhà, không làm gì cả, và nghỉ ngơi cho khỏe."

"Nhưng tôi không thể làm vậy được."

Elena nhìn tôi với đôi mắt bối rối.

Rồi cô ấy ngước nhìn bầu trời tôi đang chỉ.

Mặt trăng đang treo lơ lửng ở đó.

"Có lý do gì sao?"

"Ngày mai, mặt trăng máu sẽ lên."

"A..."

Biểu cảm của Elena thay đổi.

"Nếu nhóc định tự gọi mình là mạo hiểm giả, nhóc nên nhớ chu kỳ của mặt trăng máu."

Ngày mai, là ngày mặt trăng máu lên.

Ngày lũ quái vật nổi điên.

"Trăng máu là một tai ương xảy ra mỗi tháng một lần, kéo dài từ ngày sang đêm suốt một ngày. Vào ngày đó, bầu trời đỏ rực cả ngày, và một làn sương mù đỏ như máu phủ xuống những khu rừng như một làn khói mờ."

"Và lũ quái vật cũng..."

"Ừ, lũ quái vật cũng phát điên nốt."

Tôi ngước nhìn mặt trăng.

Một vầng trăng tròn treo lơ lửng trên bầu trời.

"Ngay cả những con quái vật thường ngày yên ổn nghỉ ngơi trong lãnh thổ của chúng cũng rời bỏ nơi đó và lang thang. Ngay cả những con quái vật ăn cỏ hiền lành cũng tấn công bất cứ thứ gì chúng gặp. Một mạo hiểm giả lão luyện sẽ tránh xa những khu rừng trong suốt thời gian trăng máu."

Thế giới quái vật thực sự biến thành một địa ngục.

Elena nuốt khan.

"Tất nhiên, có vài mạo hiểm giả ngoại lệ. Nguyên liệu từ quái vật săn được trong trăng đỏ thấm đẫm ma lực. Nhưng đó là thứ chỉ có hạng A trở lên mới có thể nghĩ tới. Đừng có mơ mộng viển vông."

Tôi nhìn thẳng vào mắt Elena.

"Nghỉ ngơi cũng là rèn luyện. Ta không biết tại sao nhóc lại đang lãng phí tiền vào thuốc men, nhưng nếu cuộc sống của ai đó phụ thuộc vào hoạt động của nhóc, thì nhóc không đơn độc đâu. Hãy ghi nhớ điều đó và nghỉ ngơi đi."

"...Tôi hiểu rồi."

Elena ngậm miệng lại.

"Về an toàn nhé."

"Vâng... Cảm ơn chú."

Elena cúi chào rồi tách ra ở ngã ba đường.

*****

Sau khi xác nhận Elena đã khuất bóng ở cuối con hẻm, tôi trở về chỗ ở của mình.

(Trăng máu.)

Tôi bảo Elena nghỉ ngơi, nhưng tôi chẳng có ý định nghỉ ngơi đâu.

Trăng máu nguy hiểm thật đấy.

Nhưng nguy hiểm thường đi đôi với cơ hội.

Trong game, trăng máu là một sự kiện mà người ta có thể có được nguyên liệu hiếm.

(Thêm nữa, mình cũng cần tiền.)

Đá ma thuật đỏ.

Những viên đá ma thuật bị biến đổi bởi năng lượng của trăng đỏ, được giao dịch với giá gấp nhiều lần đá ma thuật thông thường.

Sự trưởng thành của Elena cần rất nhiều tiền.

Để theo kịp tốc độ trưởng thành của cô ấy, tốt hơn là nên bắt đầu dành dụm tiền từ bây giờ.

Những nguyên liệu cần cho tài nguyên trưởng thành, từ góc nhìn của Eck, đang mọc lên như nấm sau mưa.

Có những nguyên liệu đáng giá đủ để mua một căn biệt thự lớn tính theo kilogram.

Nếu tôi đảm bảo được những thứ đó, sự trưởng thành của Elena sẽ không bị đình trệ.

Trên hết, tôi là trùm của màn hướng dẫn.

Con boss đầu tiên bị nhân vật chính giết trong game.

Những gì tôi có thể làm cho cô ấy bị giới hạn trong phần đầu của game.

Tất nhiên, để theo kịp năng lực thể chất của cô ấy, sẽ phải mất đến các giai đoạn sau, nhưng cô ấy là một nhân vật chính có thể lật ngược sự chênh lệch đẳng cấp chỉ bằng kỹ năng của mình.

Nếu tôi chỉ ngồi yên, cái ngày mà kỹ năng của chúng tôi ngang hàng nhau sẽ không còn xa.

(Mình không thể để điều đó xảy ra.)

Farm nguyên liệu không chỉ để giúp Elena lớn mạnh. Là Eck, tôi cũng cần xem thực lực mình tới đâu và tìm mối cung ứng ổn định.

Hơn nữa, biết đâu tài nguyên trưởng thành của Elena lại có thể trở thành tài nguyên trưởng thành của tôi.

(Vậy nên mình cần một thứ để kiếm lời lớn ngay từ đầu.)

Đó chính là Rừng Trăng máu.

Tôi lấy chiếc hộp đựng trang bị của Eck từ chỗ ở. Một thanh kiếm ma thuật, áo da và găng tay, ủng, các loại bình thuốc khác nhau. Xứng đáng là một trùm màn hướng dẫn, tôi được trang bị những món đồ khá hiếm.

Tôi rút kiếm và nhẹ nhàng vung nó.

Những cảm giác khắc sâu trong cơ thể Eck truyền qua chuôi kiếm. Ngay cả trước khi tâm trí tôi nhớ lại, lòng bàn tay tôi đã nhớ trước rồi.

(Không tệ.)

Pha trộn hai ký ức và kinh nghiệm, tôi suy ngẫm về cảm giác đọng lại trên đầu ngón tay.

"Hoo..."

Tôi thở dài.

Vào Khu rừng Trăng máu không phải là điều tôi có thể quyết định một cách dễ dàng.

Hơn nữa, đây là thực tại.

Nếu tôi chết, mọi chuyện sẽ kết thúc.

(Nhưng mình vẫn phải đi.)

Đây không hẳn là quyết định của tôi, mà gần với bản tính của Eck hơn.

Mọi do dự tan biến. Trong tôi, chỉ còn lại cái nhìn tham lam của Eck hướng về thành công — và lần đầu tiên, tâm trí tôi sáng suốt lạ thường.

Tham lam.

Đó là động lực của tài năng đã biến 'Sói đen Eck' thành trùm màn hướng dẫn.

*****

Buổi sáng đến, nhưng thế giới vẫn mờ mịt.

Dù mặt trời đã lên, sương mù buổi sáng vẫn chưa tan. Bầu trời bị bao phủ bởi một thứ ánh sáng đỏ nhạt, như thể máu đã thấm vào những đám mây.

Một khung cảnh khá khác biệt so với những đám mây nhuộm màu hoàng hôn.

Màu sắc đó tàn khốc hơn nhiều so với hoàng hôn.

Một bóng đỏ phủ xuống mặt trời đang lên sau làn sương mù.

Trăng máu.

Mặt trăng màu máu che khuất mặt trời đang nhìn xuống thế gian.

Đường phố vắng tanh.

Vào giờ này, những con đường chợ thường nhộn nhịp, nhưng hôm nay có rất ít người. Không có cửa hàng nào mở cửa, và ngay cả khi thỉnh thoảng có người qua đường, bước chân họ cũng vội vã lạ thường.

Tôi hướng theo con đường phía trước, tiến đến cổng thành.

Người lính canh gác cổng đang kiểm soát việc ra vào.

Tôi đưa cho anh ta xem chứng chỉ mạo hiểm giả của mình.

"Mạo hiểm giả hạng A. Ra ngoài vào ngày như thế này chắc cũng vất vả nhỉ?"

"Các anh cũng vất vả rồi."

Vừa rời khỏi thành phố, một cánh đồng rộng lớn bị ảnh hưởng bởi trăng máu, với màn sương đỏ thấm vào không khí đập vào mắt tôi.

Khu rừng, chỉ cần bị bao phủ bởi màn sương đỏ, đã hoàn toàn thay đổi bầu không khí.

"Không ngờ mình lại ra ngoài vào ngày như thế này."

Đó là cảm xúc của Eck.

Bản tính Eck vốn không lao đầu vào nguy hiểm. Rừng Trăng máu đúng là cơ hội ngàn vàng — nhưng đó chỉ là niềm tin của riêng tôi, kẻ đã biết trước mọi thứ từ game.

Những thứ giá trị nhất trong Rừng Trăng máu ở đâu, chúng xuất hiện thế nào—làm sao một người bản địa bình thường có thể biết được?

Nếu thành công không được đảm bảo, lòng tham của Eck sẽ không kích hoạt.

Khu rừng của mặt trăng máu thật yên tĩnh.

Những âm thanh thường ngày của chim chóc và tiếng côn trùng kêu đều im bặt.

Thay vào đó, chỉ có tiếng gầm của dã thú là được nghe thấy.

"Grrrl."

Một con sói xuất hiện, mắt nó đỏ rực như máu.

Sinh vật với bờm đen quanh cổ dựng hết lông lên, bộ lông của nó ánh lên một màu đỏ nhạt.

(Đó là quái vật của mặt trăng máu.)

Chúng được gọi là Quái vật đỏ.

Con sói, đôi mắt nhuốm một màu đỏ tươi, hung tợn nhìn tôi chằm chằm và lao tới ngay khi phát hiện ra tôi.

Chỉ có một con sói.

Ngay cả loài sói, vốn sống theo bầy đàn, cũng tan tác dưới trăng đỏ.

Tôi né khỏi nanh vuốt của nó.

Xoay người, tôi vung kiếm vào hông nó.

Cơ thể tôi di chuyển như tôi đã nghĩ, và giác quan chiến đấu sắc bén của Eck vung thanh kiếm.

Con sói lăn tròn trên mặt đất trống.

"Không tệ."

Đó thực sự là kỹ năng của tôi sao?

Kết liễu con sói, tôi nắm lấy xác nó và mổ bụng nó ra.

Tôi lấy ra viên đá ma thuật.

Đá ma thuật thông thường là những tinh thể trong suốt, nhưng viên đá ma thuật đỏ này có một màu đỏ tươi.

(Tinh hoa của mặt trăng máu.)

Đó là ý nghĩa của viên đá ma thuật đỏ.

Tôi bỏ viên đá ma thuật đỏ vào ba lô và đi sâu hơn vào rừng để tìm kiếm con mồi tiếp theo.

Trong quá trình đó, vài trận chiến nữa đã xảy ra. Những con sói, dường như đã mất đi thị giác, vẫn phát hiện ra tôi giữa màn đêm tĩnh lặng và lao tới không một thoáng do dự. 

Mỗi lần như vậy, tôi đẩy lùi lũ sói và cái ba lô của tôi ngày càng nặng thêm.

"Kí- hí hí."

Một con goblin cũng xuất hiện, và khi phát hiện ra tôi, mắt nó trợn ngược. Con goblin lao tới một cách điên cuồng, đặc biệt hung hãn.

(Vẫn còn quá sức với Elena.)

Khi tôi hạ con goblin đỏ, một trận chiến nữa đã kết thúc.

Tôi kiểm tra lại tình trạng cơ thể mình một lần nữa.

(Mình nghĩ mình đang bắt đầu quen rồi.)

Các giác quan của Eck đang dần ăn sâu vào tôi.

Đúng lúc đó.

Ầm.

Một chấn động từ bên dưới chân tôi.

Ầm. Ầm. Ầm.

Răng rắc.

Răng rắc — tiếng cây đổ vang vọng khắp khu rừng. Trong màn sương dày đặc, một bóng đen khổng lồ dần hiện ra.

Một bóng đen khổng lồ xé toạc màn sương, vượt qua những hàng cây và hiện rõ nguyên hình.

Một con Ogre.

Đôi mắt nó đỏ rực, đập phá mọi thứ nó thấy một cách bừa bãi.

Khi nó vung khúc gỗ trên tay, thứ gì đó bay về phía chân tôi.

Là một con sói, toàn thân nát bét.

Ánh mắt đang truy đuổi con mồi của nó đổ dồn lên tôi.

"Ooong?"

Con orge đã phát hiện ra tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!