Tôi Trở Thành Con Boss Tân Thủ Trong Game Người Lớn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87240

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4301

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web Novel - Chương 6 : Boss tân thủ chuẩn bị cho việc chế tạo trang bị

Chương 6 : Boss tân thủ chuẩn bị cho việc chế tạo trang bị

"Hôm nay nghỉ tại đây thôi."

Elena hạ kiếm, hít một hơi dài. Mồ hôi trên trán chảy dài xuống cằm.

Bộ pháp, chém, đâm, đỡ. Nhìn bốn động tác được thực hiện một cách mượt mà, bản ngã Eck bên trong tôi đưa ra đánh giá:

(Cô ấy học nhanh thật.)

Elena là một thiên tài. Không cần phải bàn cãi thêm gì nữa. Dù kinh nghiệm của cô ấy hiện tại chỉ giới hạn ở lũ sói và goblin, nhưng kỹ thuật sử dụng kiếm đã có thể coi là đạt tới hạng C. Không hẳn là tổng thể năng lực ngang hàng hạng C, nhưng xét riêng về kỹ thuật thì hoàn toàn có thể so sánh được.

(Hóa ra đó là lý do tại sao tên Darko chưa bao giờ dạy dỗ tử tế mà chỉ toàn làm trò hề.)

Trong game, các lớp học của Darko chưa bao giờ tiến triển ra hồn. Không phải hắn không muốn dạy, mà là hắn không thể. Hắn chẳng có gì để dạy cả.

Tôi đưa cho Elena một tờ giấy da.

"Cái gì đây?"

"Yêu cầu đấy. Bọ Ngựa Lưỡi Kiếm. Địa bàn của chúng ở khu vực trung tâm khu rừng."

Elena mở tờ giấy ra. Nhìn con số tiền thưởng ghi trên đó, mắt cô ấy mở to.

"Mười hai đồng bạc mỗi con sao?"

"Chúng ở đẳng cấp khác hẳn so với lũ sói hay goblin."

Tôi chỉ thanh kiếm về phía trước và tiếp tục

"Bọ Ngựa Lưỡi Kiếm có đôi tay như những lưỡi đao. Chúng sử dụng cả hai tay như kiếm, nên phong cách chiến đấu của chúng khá tương đồng với một kiếm sĩ."

Ánh mắt Elena thay đổi. Cô ấy phản ứng ngay khi nghe đến những chuyển động giống như kiếm sĩ.

"Tôi có thể thắng không?"

"Điều đó tùy thuộc vào nhóc."

"..."

Elena nhìn hình vẽ Bọ Ngựa Lưỡi Kiếm trên tờ giấy với vẻ mặt lo lắng.

"Đừng lo. Ta đang dùng nhóc làm mồi nhử, nên ta sẽ không ném nhóc vào chỗ chết với một đối thủ mà nhóc không thể thắng đâu."

"..."

Tôi cuộn tờ giấy lại và nhét vào túi.

"Nhưng hãy cẩn thận, nếu lơ là, cứ xác định là mất một cánh tay đấy."

"...Tôi hiểu rồi."

Elena gật đầu rồi rời đi.

****

Tôi bước đến lò rèn của Bordo. Cánh cửa đang mở. Bước qua cánh cửa sắt, cái nóng đặc trưng của lò rèn phả thẳng vào mặt tôi.

"Bordo."

"Đến rồi à."

Bordo đang ngồi tại bàn làm việc, tỉ mỉ cắt tỉa đống da. Hắn dùng một viên đá nóng hổi vừa lấy từ chảo ép lên tấm da để làm phẳng bề mặt.

Tôi liếc nhìn đống nguyên liệu chất bên cạnh bàn. Da Ogre Đỏ đã được cắt theo kích cỡ phù hợp và treo trên giá phơi. Những vết máu trên bề mặt đã được tẩy sạch hoàn toàn, và kết cấu của tấm da đã thay đổi. Sắc đỏ dường như đã thấm sâu hơn vào từng thớ da, rực rỡ hơn cả khi con quái còn sống.

"Tình trạng da thế nào?"

"Mắt mày để trưng à? Nhờ xử lý kịp thời mà mana hầu như không bị thất thoát, thấm đều khắp nơi. Đây là lần đầu tiên tao có được thành phẩm hảo hạng thế này đấy. Đúng là đồ tươi thì phải chế biến ngay."

Phần gân được ngâm trong một hũ dầu đặt cạnh bàn.

"Gân vẫn chưa xong sao?"

"Mày tưởng làm gân mà dễ à? Tao đã phải thức trắng đêm để bôi dầu, sấy rồi lại ngâm đi ngâm lại đấy. Ít nhất cũng phải biết ghi nhận công sức của tao chứ."

"Làm tốt lắm."

Bordo cằn nhằn, nhưng khóe miệng dưới bộ râu rậm rạp lại nhếch lên. Có vẻ như niềm vui công việc của hắn tăng lên đáng kể khi được chạm tay vào những nguyên liệu hiếm.

Khúc gỗ được đặt ở một góc. Hào quang đỏ vẫn còn nhưng đã nhạt dần so với trước khi xử lý.

"Khúc gỗ thì hơi đáng tiếc. Vì tao không chuyên về đồ gỗ nên việc giữ lại năng lượng có hạn. Thứ này mà đưa cho một pháp sư luyện kim thì tốt hơn."

Tôi nhặt một mảnh được chạm khắc từ khúc gỗ lên. Cảm giác chạm vào tay truyền đến một dư âm yếu ớt từ năng lượng của Trăng Máu.

"Mà này, mày định trả tiền chưa?"

"Tao chuẩn bị rồi. Tao không bao giờ đối xử tệ bạc với người đã làm việc quần quật cả đêm đâu."

"Ít ra mày còn chút lương tâm đấy."

Tôi đặt mấy đồng vàng lên bàn làm việc của hắn.

"Nhưng mày định làm gì với đống này? Nhiêu đây nguyên liệu đủ làm hai hoặc ba bộ giáp đấy. Có muốn tao làm luôn không?"

"Cho tao và Elena à?"

"Ờ. Nhìn hai đứa mày mặc giáp cặp chẳng phải đẹp đôi lắm sao?"

Đúng lúc đó, có tiếng động ở cửa lò rèn.

Cốc cốc.

Cả tôi và Bordo đồng thời quay đầu ra cửa. Một người đàn ông đang đứng đó. Anh ta mặc một chiếc áo khoác chỉnh tề, hông đeo trường kiếm. Trang phục rất sạch sẽ, không giống kiểu người sẽ ghé thăm một lò rèn trong hẻm tối.

"Xin lỗi. Tôi có chuyện muốn hỏi..."

"Ai đấy?"

Bordo lộ vẻ nghi ngờ. Nhưng người đàn ông không trả lời, ánh mắt anh ta dán chặt vào một nơi. Anh ta tiến lại gần tấm da đỏ đang treo trên giá và dùng ngón tay xoa lên bề mặt.

"Cái này là..."

Ánh mắt người đàn ông thay đổi.

"Tình trạng thật tuyệt vời. Thứ này được xử lý ngay trong ngày Trăng Máu sao?"

"Này. Ai dạy cái kiểu tự tiện sờ vào đồ của người khác trong lò rèn của người ta thế hả?"

Bordo đập mạnh tay xuống bàn. Lúc này, người đàn ông mới rút tay lại và chỉnh đốn tư thế.

"Tôi xin lỗi."

Anh ta rút một tờ giấy da cuộn tròn từ túi áo trong và mở ra. Trên đó đóng một biểu tượng. Đó là huy hiệu của gia tộc lãnh chúa vùng này.

"Tôi đến theo lệnh của lãnh chúa. Tôi sẽ thu hồi toàn bộ nguyên liệu đỏ ở đây. Làm ơn hãy chuẩn bị ngay lập tức."

Bordo tặc lưỡi khi nhìn vào giấy tờ định danh mà tên sai vặt của lãnh chúa đưa ra.

"Đồ thật đấy."

"Mày cũng phân biệt được cơ à?"

"Mày tưởng tao mới thấy huy hiệu nhà lãnh chúa lần một lần hai chắc? Phen này rắc rối to rồi đây. Hừm. Nhưng làm sao anh tìm được chỗ này?" – Bordo hỏi.

"Tôi đã kiểm tra hồ sơ tại cổng thành. Có một mạo hiểm giả hạng A đã tiến vào rừng trong ngày Trăng Máu. Vì vậy tôi đã đi hỏi thăm khắp các lò rèn quanh đây."

Tôi tựa lưng vào bàn việc, khoanh tay trước ngực.

"Tại sao lại là lúc này? Thông thường, ngay cả nguyên liệu đỏ cũng không bị can thiệp mà? Cho tôi cái lý do."

"Anh là?"

"Người đã săn đống nguyên liệu đỏ này."

"Vậy anh hẳn là mạo hiểm giả hạng A đó."

Ánh mắt tên sai vặt dịch chuyển.

"Tiểu thư, con gái lãnh chúa sắp đến ngày sinh nhật. Nên chúng tôi đang thu thập nguyên liệu đỏ để chế tạo trang bị nhân dịp này."

Vì quà sinh nhật của con gái. Một lý do rất chuẩn phong cách quý tộc. Quy mô đúng là khác hẳn với dân thường.

"Nên anh muốn chúng tôi cứ thế mà dâng lên?"

"Đó là ý muốn của lãnh chúa."

Tôi quan sát tờ giấy định danh một cách tỉ mỉ, rà soát từng mặt chữ. Dù vốn từ hạn hẹp, tôi vẫn tìm thấy những từ ngữ quen thuộc được lồng ghép bên trong. Eck có thể không giỏi chữ nghĩa, nhưng những từ liên quan đến sự sống còn của mình thì hắn chưa bao giờ quên. 

Đầu tiên, huy hiệu lãnh chúa là thật. Nhưng nội dung viết trên đó chỉ chứng minh danh tính của anh ta.

"Lãnh chúa thực sự bảo anh đến lấy sao?"

"Đúng vậy. Các bãi săn ban đầu thuộc về lãnh chúa. Mọi thứ sinh ra và lớn lên ở đó đều là tài sản của ngài ấy. Lãnh chúa chỉ hào phóng để các người yên ổn bấy lâu nay thôi. Nếu ngài muốn thu hồi, việc dâng lên là lẽ đương nhiên."

"Tài sản của lãnh chúa. Tôi công nhận điều đó. Nếu ngài ấy muốn, chúng tôi sẽ dâng lên."

"Vậy thì nhanh lên..."

"Nhưng anh, chính anh đang sỉ nhục lãnh chúa đấy."

Sắc mặt tên sai vặt cứng lại. Anh ta bắt đầu nổi giận.

"Cái thằng chó này đang nói nhảm gì thế!"

"Mày tưởng chúng tao là lũ ngu à? Thu thập nguyên liệu từ bãi săn là quyền lợi mà lãnh chúa đã ban cho chúng tao. Chỉ có lãnh chúa mới có quyền thu hồi điều đó."

"Thế nên tôi mới nói đây là lệnh của lãnh chúa. Huy hiệu đóng ở đây, tôi đến với tư cách đại diện của ngài ấy."

Bordo liên tục dùng cùi chỏ thúc vào đùi tôi, cố gắng ngăn tôi lại. Tôi dùng chân đẩy hắn ra. 

Dám định nẫng tay trên đồ của tôi, tưởng tôi dễ mắc cái bẫy lộ liễu này sao? 

Đừng có đùa. 

Thật nực cười khi thằng ngu này đến giờ vẫn không biết mình đang đụng vào ai.

"Mày định mạo danh cả lãnh chúa sao? Để thu hồi quyền lợi của bọn tao, hoặc là đích thân lãnh chúa phải đến, hoặc mày phải mang theo một sắc lệnh có đóng dấu ấn của lãnh chúa. Chứ không phải tờ giấy rách này."

"Thế nên tôi mới nói cái này thực chất chính là sắc lệnh đó!"

Những kinh nghiệm từ Trái Đất thực sự phát huy tác dụng trong những tình huống thế này. 

Chúng cho phép tôi nhìn thấu bức tranh toàn cảnh; cảm giác như tôi có thể đặt mọi tâm tư, tính toán của tầng lớp thượng lưu — thứ mà dân thường chẳng đời nào chạm tới được — vào ngay lòng bàn tay để mà soi xét. 

Nhìn vào cái xã hội này, tôi chỉ cần liếc mắt cũng đủ hiểu thằng khốn này định giở trò gì. 

"Thứ này chỉ chứng minh danh tính của mày thôi. Chỗ nào nói đây là lệnh của lãnh chúa? Sao mày dám mạo danh lời nói của lãnh chúa? Nhìn cái bản mặt của cái thằng giẻ rách này xem!"

"Kh-không..."

Ánh mắt tên sai vặt dao động. Hắn ta lùi lại một bước.

"Mày nghĩ chỉ vì lãnh chúa xác nhận danh tính của mày mà mày nghiễm nhiên trở thành lãnh chúa luôn sao?"

Tôi lướt tới, quàng tay qua vai hắn ta.

"Sao không thành thật một chút đi? Tao nghi ngờ vị lãnh chúa anh minh của chúng ta lại cử mày đi kiểu như thế này đấy. Tao không thể bỏ qua chuyện này vì lòng tham ích kỷ của mày đâu, biết không? Hả? Sủa hết ra khi còn có thể."

Bản lĩnh của một kẻ như Eck đúng là luôn có chỗ dùng trong những lúc này. 

Ở cái nơi mà người ta có thể giết nhau chỉ bằng một ánh mắt, nếu tôi cứ câm như hến thì sớm muộn gì cũng bị chúng nó đâm thôi. 

"Đến cả chuyện thu thập nguyên liệu cho sinh nhật tiểu thư cũng là lời nói dối sao? Cái thằng láo xược này gan đấy! Tao phải báo cáo chuyện này với lãnh chúa ngay lập tức mới được!"

"A, không, đợi đã! Chuyện thu thập nguyên liệu cho sinh nhật của Tiểu thư là thật!"

Lúc này hắn mới chịu khai ra. Tên sai vặt này không phải quý tộc. Chính xác hơn, hắn là một thường dân hành động theo lệnh của một quý tộc — người vốn nhận lệnh từ lãnh chúa. 

Ở những con hẻm tối này, chuyện một tên thường dân tranh thủ 'ăn chặn' kiếm chác khi đang thực thi lệnh của quý tộc là chuyện xảy ra như cơm bữa. .

"Chuyện được lệnh tìm kiếm nguyên liệu đỏ là thật."

"Vậy là việc đòi tao dâng đồ lên miễn phí hoàn toàn là lòng tham của riêng mày, tao hiểu rồi."

"Ư..."

Chúng tôi "trò chuyện" thêm một lúc và trở nên "thân thiết" hơn. Nhờ đó, tôi đã nắm rõ tình hình.

(Vậy ra đúng là sự kiện đó rồi.)

Sự kiện Thu thập Nguyên liệu Đỏ. 

Thời điểm có hơi sớm nên tôi không chắc chắn lắm, nhưng nếu đây là giai đoạn chuẩn bị thì hoàn toàn khớp.

****

Cùng lúc đó.

"Hây!"

Lưỡi kiếm của Elena phóng ra mãnh liệt, chém một đường chéo từ dưới lên cắt đứt lìa một cánh tay của con bọ ngựa. 

Đòn phản công của con quái chỉ trúng vào khoảng không. 

Thanh kiếm trong tay cô đã lách vào đúng khớp nối, một kẽ hở được che chắn bởi lớp vỏ giáp xác khô cứng. 

Con Bọ Ngựa Lưỡi Kiếm giờ đã mất một tay. 

Nó lao vào cô với cánh tay còn lại. 

Nhưng Elena xoay chân, di chuyển ra khỏi quỹ đạo của lưỡi đao để né tránh.

Kiếm của cô lóe lên.

Xoẹt!

Cánh tay còn lại của con bọ ngựa cũng bay mất. 

Con Bọ Ngựa Lưỡi Kiếm khựng lại vì đau đớn và bàng hoàng. Ngay trong khoảnh khắc đó, thanh kiếm của cô đã đâm thấu vào giữa các lớp giáp ngực — nơi duy nhất mà lớp vỏ cứng cáp của nó không thể che chắn. 

Phập.

Thứ dịch cơ thể trong suốt rỉ ra, chảy dọc theo lưỡi kiếm. 

Một tiếng kêu rít yếu ớt vang vọng rồi tan biến vào lòng rừng sâu. 

Con bọ ngựa đổ ập về phía trước, hai chân khuỵu xuống như thể không còn chút sức lực nào chống đỡ. 

"Phù... Dễ đối phó hơn mình tưởng."

Elena thở hắt ra một hơi mạnh và vẩy sạch chất dịch bám trên kiếm. Đúng như ông chú đó đã nói. Chỉ cần không lơ là, đây là đối thủ mà cô không thể thua.

Cô tháo dỡ các bộ phận của con bọ ngựa rồi trở về thành phố.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!