Tôi Trở Thành Con Boss Tân Thủ Trong Game Người Lớn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web Novel - Chương 7 : Boss tân thủ biến mất

Chương 7 : Boss tân thủ biến mất

Khi hoàng hôn buông xuống, hội mạo hiểm giả trở nên náo nhiệt bởi những người vừa hoàn thành công việc trong ngày. 

Tại tầng một vốn được thiết lập như một quán rượu, tiếng ly tách chạm nhau hòa cùng tiếng cười đùa, bàn tán xôn xao tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn.

"..."

Elena bước vào hội, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm một hình bóng quen thuộc. Góc bàn nơi người đàn ông ấy luôn ngồi hiện tại đang trống không. Cô đặt chiếc túi đựng nguyên liệu Bọ Ngựa Lưỡi Kiếm xuống sàn rồi ngồi vào vị trí đó.

Trong thoáng chốc, không gian xung quanh chợt im bặt.

"...?"

Nhận ra sự thay đổi, Elena nhìn quanh, và rồi tiếng ồn ào lại ập đến, thậm chí còn lớn hơn trước.

"Nếu là người của lão Eck thì chắc không sao đâu. Này, mà quan trọng hơn là..." 

"Mày nghĩ lão Eck coi con bé đó là phụ nữ thật à?" 

"Chưa biết sao? Dạo này con bé đó..."

Elena khẽ đung đưa chân, kiên nhẫn đợi Eck quay lại. 

(Ông chú đi đâu rồi nhỉ?) 

Cô tò mò, nhưng chẳng có ai đủ tin cậy để hỏi thăm. Cô định hỏi Jeina nhưng rồi lại thôi, vì cảm giác như mình đang quá sốt sắng tìm kiếm hắn ta vậy.

Đúng lúc đó, Jeina mang đến cho cô một cốc nước.

"Ơ? Tôi đâu có gọi món này." 

"Đồ tặng kèm đấy." 

"...Cảm ơn chị."

Đúng lúc Elena đang khát khô cả cổ.

"..." 

"..." 

"...Sao chị lại nhìn tôi như vậy?"

Jeina thản nhiên ngồi xuống đối diện, nhìn chằm chằm vào Elena.

"Em là 'khách quen' của Eck phải không?" 

"Khách quen?" 

"Tôi đang hỏi là em có đang 'bán thân' cho hắn không đấy." 

"Khụ! Khụ! À, không! Tôi có bán cái gì đâu...!"

Elena giật mình đến mức sặc nước. Cô bối rối mân mê chiếc ly.

"Thế quan hệ giữa hai người là gì?" 

"Tôi... tôi chỉ là..."

Là một "công cụ" bị bắt thóp và sử dụng. Nhưng trả lời như vậy có vẻ không đúng, vì cô đã nhận được từ hắn ta quá nhiều. Ông chú nói rằng hắn đang nuôi dạy cô như một công cụ để chăm sóc hắn khi nghỉ hưu. Vì vẫn đang trong quá trình được "nuôi dạy", cô hiểu tại sao người khác lại nhìn nhận như thế.

"Tôi chỉ làm thuê thôi. Giống như nhận ủy thác vậy. Chị nhìn này, ông chú bắt được đống này và mang về, nhưng với thứ này... chị có nghĩ là tôi... đã làm không?"

Cô mở túi nguyên liệu ra cho Jeina xem. Một con Bọ Ngựa Lưỡi Kiếm có giá trị tới mười hai đồng bạc, tương đương với ba mươi con goblin. Cô muốn dùng thứ này để xóa tan hiểu lầm rằng mình đang bán thân.

"Đây là...?" 

"Bọ Ngựa Lưỡi Kiếm. Ông chú chỉ đang dùng tôi để kiếm tiền thôi. Thật đấy."

Ánh mắt Jeina dán chặt vào chiếc túi. Lớp vỏ xanh thẫm và những cánh tay như lưỡi hái nằm gọn bên trong. Đôi mắt cô ấy mở to kinh ngạc. Là nhân viên hội, cô không thể không nhận ra loài quái vật hạng C này.

Bọ Ngựa Lưỡi Kiếm là "bức tường" đầu tiên mà các mạo hiểm giả vấp phải khi tiến vào trung tâm khu rừng. Những nhát chém chớp nhoáng của chúng khiến lưỡi đao như thể biến mất trong không trung. Jeina nhớ lại biết bao gương mặt đã đi vào đó và không bao giờ trở lại.

Sự hoài nghi hiện rõ trên gương mặt Jeina. Cô nheo mắt, khoanh tay lại, giọng nói hạ thấp đầy vẻ mỉa mai:

"Khoe khoang chỉ vì bắt được một con bọ thôi sao." 

"Hả?" 

"Nếu Eck bảo em đi bắt bọ thì em bắt, bảo bắt goblin thì em đi bắt. Làm mọi thứ hắn sai bảo thì có khác gì bán thân đâu?"

Elena ngơ ngác. Bán thân không phải theo nghĩa đó sao? Đầu óc cô xoay mòng mòng trong sự bối rối.

"Và tên Eck ấy à, em phải cẩn thận. Hắn không lộ ra trước mặt em đâu." 

Jeina rướn người tới, thì thầm. 

"Trước đây hắn từng đi cùng một nữ mạo hiểm giả. Họ thân thiết đến mức ai cũng nghĩ sẽ cưới nhau. Nhưng rồi chuyện đã xảy ra." 

"...Chuyện gì cơ?" 

"Em không biết à? Quái vật sẽ phát điên khi nhìn thấy phụ nữ."

Elena biết điều đó. Sói, goblin hay bọ ngựa đều trở nên hung hãn khi thấy cô. Cha cô từng cảnh báo rằng quái vật bắt cóc phụ nữ để duy trì nòi giống.

"Eck đã ném chính bạn gái mình làm mồi nhử cho quái vật." 

"Nhưng... ông chú đã hạ được con quái đó đúng không?" 

"Thì... đúng là có hạ được. Nhưng hắn có thể làm điều đó dễ dàng mà không cần hy sinh cô ấy. Tên khốn đó chỉ muốn nhìn cảnh phụ nữ bị quái vật vò nát thôi."

Elena im lặng, ngón tay xoay xoay miệng cốc.

"Và rồi một gã như thế bỗng nhiên tốt với em? Tận tình dạy em săn quái vật? Trên đời này không có sự tử tế nào mà không có lý do cả. Không bao giờ." 

Jeina nhìn thẳng vào mắt Elena. 

"Eck đang nhắm vào em đấy. Hắn đang vỗ béo em để biến em thành mồi nhử ở một thời điểm nào đó. Hiểu chưa?"

"...Nhưng mà."

Dù lời Jeina có là thật, Elena cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

"Em cần tiền đúng không? Đừng lo. Tôi sẽ tìm cho em một công việc trả lương cao hơn ở đây. Đừng bám lấy tên Eck đó nữa." 

"Hừm..."

Elena cảm thấy có gì đó không ổn. Khi đối đầu với quái vật, cô không nhìn vào biểu cảm của chúng vì biểu cảm quái vật khác với con người. Thay vào đó, cô đọc ý đồ qua cử chỉ, bước chân. Cơ thể người và quái vật có những điểm tương đồng: khi sợ hãi thì bồn chồn, khi hứng thú thì rướn người lên.

Jeina trưng ra vẻ mặt lo lắng cho một thiếu nữ vừa chân ướt chân ráo vào nghề mạo hiểm giả, nhưng chân tay cô ấy lại để lộ ra sự bực dọc, cứ như thể đang phải dây dưa với một việc gì đó phiền phức lắm. 

"Chị Jeina, chị không thích tôi ở cạnh ông chú sao?" 

"C-cái gì? Dĩ nhiên là không thích rồi." 

"Tại sao?" 

"Tại sao à? Cần gì lý do để cứu một con cừu non khỏi một con sói già đầy ác ý không?"

Elena trầm tư suy ngẫm về những lời lẽ của Jaina. 

Những mảnh ghép thông tin trong tay vẫn còn quá rời rạc, chưa đủ để cô nhìn thấu mục đích thực sự đằng sau vẻ sốt sắng của người phụ nữ này.

"Công việc đó là gì?" 

"Hứng thú rồi sao? Thế thì tan làm tôi sẽ dắt em đi!" 

"Tôi có thể nghe xem đó là việc gì trước không?" 

"Đến đó rồi biết." 

"Chỉ một chút thôi. Ông chú dặn tôi, nếu ai muốn dắt tôi đi đâu, phải hỏi rõ lý do và công việc đã." 

"Em tin lời Eck à?" 

"Đó là lời khuyên đúng đắn, chẳng liên quan gì đến việc tôi có tin ông chú đó hay không."

Jeina ngập ngừng, lưỡi đảo quanh vòm miệng.

"Đó là việc chỉ cần ngồi cười nói với khách hàng thôi. Dễ lắm. Em chỉ cần ngồi yên và xoa dịu sự mệt mỏi của họ."

"..."

Đó là việc gì vậy? Elena vẫn kiên định với câu trả lời của mình. Thuốc cho em gái không chỉ cần tiền, mà cô phải tự tay lấy được nó.

"Thế tại sao chị không làm việc đó, chị Jeina?"

"Tôi? Tôi là nhân viên hội cơ mà." 

"Lúc nãy chị trông có vẻ căng thẳng. Nếu là việc tiếp xúc với người khác thì có lẽ không hợp với tôi đâu. Xin lỗi vì đã làm phiền chị." 

"A, chết tiệt. Nghe lời tôi một lần đi."

"Hả?" 

"À... không có gì."

Elena hỏi khẽ: "Chị... thích ông chú phải không?" 

"Cái gì?"

Miệng Jeina cứng đờ.

Ánh mắt cô ấy dao động dữ dội. Máu nóng xông thẳng lên mặt khiến đôi gò má đỏ bừng. Khuôn miệng cô ấy cứ thế mấp máy liên hồi, như một người đang định thốt ra điều gì đó nhưng rồi lại nghẹn ngào nuốt ngược vào trong. 

"Ai... ai mà thèm... Tại sao tôi phải thích gã nát rượu đó chứ..."

 Sắc mặt cô ấy chợt tái nhợt. 

Có vẻ Elena đã đoán sai.

"Có chuyện gì mà hai mỹ nhân lại tập trung ở chỗ ngồi của 'ông trùm' thế này?"

"...!"

Một người đàn ông ngồi phịch xuống cạnh Jeina và vòng tay qua eo cô ấy.

"D-Darko? Buông tôi ra được không?" 

"Định đi đâu? Ở lại đây chút đã nào."

Jeina lúng túng viện cớ rồi vội vàng chạy vào bếp. Trong khi Elena còn đang ngơ ngác, gã đàn ông bắt đầu soi mói cô.

Hắn cười phá lên.

"Ha ha! Tao nghe phong phanh Eck dắt theo một con nhóc, cứ tưởng là hạng người thế nào, hóa ra chỉ là một đứa trẻ con. Gu của tên khốn đó xuống cấp đến mức này rồi sao?"

Elena nhíu mày khó chịu.

"Mặt mũi cũng được đấy, nhưng ngực phẳng lỳ, lại còn lùn nữa. Này, đứng dậy xem mông thế nào nào. À thôi, nhìn là biết rồi."

Darko giật lấy ly rượu từ tay Jeina, tiện tay phát mạnh vào mông cô ấy một cái đau điếng.

"Đàn bà là phải mông to ngực nở mới tốt. Ngực bé như hạt đậu thế kia thì sau này con cái chết đói à?"

"Này... không có nhỏ như vậy đâu!"

Chúng vừa vặn hoàn hảo trong lòng bàn tay của ông chú mà!

"Hử? Dám cãi lời nhận xét của tao à? Nếu mày không phải đàn bà, tao đã đập nát sọ mày rồi."

Darko lắc đầu.

Từng câu từng chữ thốt ra đều nồng nặc mùi bạo lực. Lần đầu tiên trong đời phải nghe những lời lẽ thô bỉ đến vậy, Elena hoàn toàn sững sờ. 

"Sở thích của đại ca đổi khác rồi à? Hay con ranh này có kho báu bí mật nào đó nên hắn mới chịu dắt nó theo?"

"Không, tôi không có.."

Darko xoa cằm.

"Hắn tính dùng con ranh này vào việc gì nhỉ? Chạy việc vặt? Làm mồi nhử? Hay là để bán đi kiếm chác sau này? Hừm, xem chừng không giống cả ba..."

Tay Elena siết chặt dưới bàn. 

Cô cố chịu đựng. 

Ông chú đã nói, ở thế giới này, giữ cái mồm là cách để sống sót. Nhưng Darko không biết điểm dừng.

"Này nhóc. Mày dùng kiếm à?" 

"Phải..." 

"Tao là huấn luyện viên kiếm thuật của hội đấy."

Hắn nốc cạn ly rồi nói tiếp: 

"Khụ. Mày nên biết điều với tao một chút. Tiết kiệm được bao nhiêu tiền rồi?" 

"Tại sao ông lại hỏi vậy?" 

"Tao dạy mày thì tao lỗ vốn à? Mang tiền đến đây. Cứ đi cầu xin thằng Eck ấy, hắn đang bao nuôi mày mà." 

"Không... tôi đang hỏi tại sao tôi phải trả tiền cho ông?" 

"Đúng là đồ chậm hiểu." 

Darko nhướng mày. 

"Muốn học kiếm thuật thì phải trả tiền, đó là lẽ thường tình. Mày được nuông chiều quá rồi đấy. Chắc lúc bị 'làm' thì phản ứng của mày thú vị lắm nhỉ."

Elena không hiểu cụm từ đó, nhưng cô đính chính một hiểu lầm khác 

"Tôi không định học kiếm thuật từ ông." 

"Cái gì?" 

"Tôi nói là tôi không học từ ông."

Darko ngoáy lỗ tai: "Eck dạy mày à? Hừm... lạ thật đấy. Tên đó mà cũng biết dạy người khác sao?" 

Darko gãi gãi bộ râu của mình.

"Hừm. Tao cá là nó thảm hại lắm."

"Ông chú nói tôi có tài năng."

"Mày không có đâu. Tao là huấn luyện viên kiếm thuật; tao đã dạy qua biết bao nhiêu học viên rồi. Một đứa ranh con như mày, dù có cố gắng thế nào đi nữa, cũng chẳng bao giờ chạm tới được hạng D, chứ đừng nói đến hạng C."

"Tôi có mà. Ông chú nói tôi có tài."

"Eck nói thế á?"

Darko ôm bụng.

"Puhaha! Đây là chuyện hài hước nhất mà tao được nghe được đấy! Mày thực sự tin điều đó sao? Trong số bao nhiêu người, mày lại đi tin lời của Eck à?"

"Ông chú dạy rất giỏi! Ngay cả một người không biết gì như tôi cũng có thể nhận ra!"

Trong khi săn lũ bọ ngựa lưỡi kiếm, cô đã cảm nhận được mình trở nên mạnh mẽ hơn dường như thế nào.

Bất kể ý đồ của Eck là gì, Elena vẫn cảm nhận rõ mồn một sự thăng tiến trong kiếm thuật của mình, một sự khác biệt đầy kinh ngạc mà chính cô cũng không thể phủ nhận. 

"Này, nhãi con."

"Gì."

"Eck là một mạo hiểm giả rất mạnh, chắc chắn rồi, nhưng hắn ta không có tài dạy dỗ người khác đâu. Thằng cha đó hành động theo cảm tính thôi. Hắn ta là một gã thiên tài chết tiệt, kẻ vung kiếm dựa trên cảm giác."

"Tại sao lại thế? Chẳng phải như vậy là tốt sao?"

"Tốt cái đầu buồi."

Darko nhận lấy ly bia từ Jeina rồi nốc cạn.

"Nếu hắn dạy mày theo một cách không thể hiểu nổi, thì đó có gọi là dạy không? Tao cá là mày chỉ đang tự huyễn hoặc bản thân rằng mình đã mạnh lên thôi. Rõ rành rành ra đó. Đây là lý do tại sao lũ tân binh lại như thế này."

"Đó là sự thật."

Cô đã thấy các mạo hiểm giả chiến đấu vài lần ngay cả khi cô còn nhỏ. So với họ, nó hoàn toàn khác biệt. Cô có thể chắc chắn.

(Mình mạnh hơn một mạo hiểm giả hạng D.)

Nhưng đó có thể là một sự ảo tưởng, nên cô không thể thốt ra lời đó.

"Vậy thì!"

Elena đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi.

"Hãy đấu với tôi một trận đi!"

"Cái gì? Tao á? Với mày?"

"Phải! Nếu chúng ta trực tiếp so kiếm, ông sẽ có thể nhận ra ông chú Eck đã dạy tôi giỏi đến mức kinh ngạc như thế nào. Đối với một huấn luyện viên kiếm thuật, việc đó hẳn là dễ dàng, đúng không?"

"Hừm..."

Darko vuốt râu và nở một nụ cười gian xảo.

"Được thôi. Một trận đấu tập à? Nghe hay đấy. Nhưng chỉ đấu tập không thôi thì chán lắm."

"...Chúng ta nên đặt cược chút tiền vào đó chứ?"

"Tiền à? Đó là đương nhiên. Nhưng chỉ có tiền không thì vẫn chán lắm..."

Darko chỉ ngón trỏ về phía Elena.

"Còn mày thì sao?"

"Tôi?"

"Nếu kỹ năng của mày không đạt tiêu chuẩn đánh giá của tao, mày sẽ phải 'an ủi' tao."

"An ủi ông? Được thôi, nếu chỉ có thế. Tôi có thể không biết nhiều thứ khác, nhưng ông phải thừa nhận rằng ông chú Eck là một người thầy vĩ đại."

"Dĩ nhiên. Tao sẽ thừa nhận điều đó. Nếu chuyện đó xảy ra, tao thậm chí có thể bỏ nghề huấn luyện viên kiếm thuật luôn."

Darko nhếch mép cười khẩy khi đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Hắn quay lại và tuyên bố với đám mạo hiểm giả tại bàn.

"Tụi bây nghe thấy rồi chứ? Đệ tử của Eck nói nó sẽ 'an ủi' tao nếu kỹ năng của nó không đạt chuẩn của tao kìa! Vì nó là người mà Eck đã dày công nuôi dạy, chẳng phải nó nên cho chúng ta thấy thực lực thực sự của mình sao?!"

Darko rút một túi bạc từ trong túi ra.

"Tao cược 50 đồng bạc cho chiến thắng của mình! Jeina! Cầm lấy! Thu tiền cược từ lũ này xem ai sẽ thắng."

Jeina nhận tiền của Darko và bắt đầu thu tiền cược từ các mạo hiểm giả. Hầu hết các mạo hiểm giả đều đặt cược vào Darko.

"Thằng cha đó lại dùng chiêu cũ rồi."

"Kệ đi. Con bé tự mình dấn thân vào mà."

"Eck mà biết chuyện sẽ quậy banh xác cho xem."

"Eck làm được gì cơ chứ? Hắn ta chắc chỉ buồn vì mất đi một món đồ chơi mà hắn đã chơi đùa một thời gian thôi."

"Tao đặt cược vào phe bên kia. Chẳng phải sẽ thú vị hơn nếu Darko thua sao?"

Các mạo hiểm giả nhiệt tình hưởng ứng tin tức về cuộc cá cược. 

Đối với họ, những kẻ vốn chẳng có mấy trò giải trí ngoài việc chè chén, đánh bài và trêu chọc lẫn nhau, thì một vụ cá cược là một sự kiện hiếm hoi và đầy thú vị.

Darko khịt mũi và hướng ra phía ngoài hội.

"Ông định đi đâu thế? Chẳng phải chúng ta sẽ đấu ở sân sau sao?"

"Mày nghĩ tao giống mày hay Eck à? Tao là người bận rộn với tư cách là huấn luyện viên kiếm thuật của hội. Ban đầu tao đến đây là để gặp Eck."

Hắn lên lịch cho trận đấu tập.

"Hừm, ba ngày sau chắc là ổn."

"Ba ngày... Ba ngày sau sao?"

"Phải. Cho đến lúc đó, hãy học những gì mày có thể từ Eck đi. Dù rằng ba ngày cũng chẳng thay đổi được gì nhiều đâu."

"Cứ đợi đấy. Tôi sẽ khiến ông không thể thốt lên được lời nào."

Elena lườm Darko với vẻ mặt ghê tởm khi hắn rời khỏi hội.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!