Tôi Trở Thành Con Boss Tân Thủ Trong Game Người Lớn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web Novel - Chương 4 : Boss tân thủ chuẩn bị cho sự trưởng thành

Chương 4 : Boss tân thủ chuẩn bị cho sự trưởng thành

Đất đá bắn tung tóe dữ dội.

Tên ogre vung khúc gỗ, đập nát mọi địa hình xung quanh.

Mắt nó đỏ ngầu, hơi nóng bốc lên từ cái miệng đang gầm gừ. Những đường gân chạy dọc cánh tay nó ánh lên màu đỏ, bao trùm lấy khúc gỗ trong một luồng hào quang đỏ rực.

Tên ogre xông tới.

Nó vung khúc gỗ to ngang người mình, vừa thanh thoát vừa uy lực, quật thẳng vào một thân cây bên cạnh.

Những cái cây trong bán kính vung của nó gãy vụn khi nó lao đến ngay trước mũi tôi.

Tôi né bằng cách lao người vào trong, và khúc gỗ tạo ra một cơn gió dữ dội.

Tôi chui vào giữa hai chân nó, lướt qua đùi trái.

Khúc gỗ được giơ lên cao.

Một cú đập từ trên xuống.

Khúc gỗ cắm phập xuống đất, hất tung một lượng lớn đất.

Trong khi né tránh, tôi lại rạch thêm một nhát vào đùi trái.

Chân trái của tên ogre khựng lại.

"───!!!"

Nó gầm lên.

Nó quét ngang khúc gỗ.

Khúc gỗ vung loạn xạ tạo ra một khoảng trống bên dưới.

Tôi hạ thấp người.

Sức ép của cơn gió ập vào mặt tôi.

(Thì ra là né thế này.)

Trong game, chỉ cần lăn đi là đủ. Nhưng trong thực tế, tôi phải né tránh một cách tỉ mỉ cả quỹ đạo di chuyển, nhưng khoảng trống để né lại rộng một cách đáng ngạc nhiên.

Đối với từng thời điểm né tránh theo mỗi quy luật tấn công, một khoảng không gian để lách người hiện ra rõ ràng.

Tôi áp sát nó.

Rạch một nhát vào đùi.

Rạch. Rạch thêm một nhát nữa.

"───!!!!"

Chân trái của tên ogre khuỵu xuống.

Nó nghiêng hẳn người sang một bên.

Trong khoảnh khắc chao đảo ngắn ngủi đó, tôi lao tới rạch vào đầu gối trái, khiến đầu nó cúi thấp xuống khi nó quỳ hẳn.

Tên ogre, máu chảy đầm đìa từ chân, cố gắng đứng dậy trong cơn điên tiết.

Nhưng điều đó chỉ khiến nó mất thêm máu thôi.

Tên ogre gầm lên.

Nó ném khúc gỗ đi.

Nó cố túm lấy tôi bằng tay.

Tôi dùng kiếm cứa vào bàn tay đang chộp tới của ogre rồi di chuyển ra sau lưng nó.

Khi gã khổng lồ cao hơn ba mét quỳ xuống, lưng nó hạ xuống tại một độ cao hoàn hảo.

Tôi bước lên lưng nó, trèo lên vai và nhìn xuống cổ nó.

Một sợi chỉ hiện ra.

Chỗ nào và cách nào để cắt một nhát dứt khoát—cảm giác từ vô số lần chém giết vẽ nên một đường chỉ dẫn.

Da và xương của ogre rất dai, nhưng mỗi lần tôi đối đầu, sợi chỉ ấy càng trở nên rõ ràng hơn.

Khe hở giữa lớp da dày và bắp thịt.

Cột sống và các khớp xương.

Phần thịt mềm đan cài giữa chúng.

Khoảnh khắc bàn tay ogre chộp tới.

Tôi nắm ngược kiếm.

Theo sợi chỉ.

Dồn trọng tâm cho một nhát chém.

Lưỡi kiếm ghim vào khe hở của lớp da, xẻ thịt. Cảm giác chui vào giữa các khớp xương truyền đến tay tôi, rồi khi ogre giật mình ngóc đầu dậy, tôi dồn thêm lực.

Trọng tâm của cái cổ đứt lìa một cách gọn gàng.

Cơ thể ogre đổ xuống không chút kháng cự.

Bịch.

Cơ thể khổng lồ đổ sầm về phía trước.

Tôi thở hổn hển trên vai nó.

"Hoo... Thắng rồi."

Tay tôi run lên.

Khi căng thẳng tan đi, nỗi sợ khi đối mặt với ogre từ từ ập đến.

Nhưng tôi đã thắng.

Và không hề hấn gì.

Trong khu rừng tĩnh lặng.

Xa xa, thoáng qua tiếng động của những con quái vật đỏ.

Tôi rút dao găm.

"Kết thúc nhanh thôi."

Tôi bắt đầu mổ xẻ cái xác.

Game thì chỉ cần bấm nút, đây là thật, phải tự tay mà làm. Nhưng lạ thay, đôi tay này tự động nhớ trình tự mổ xẻ, chúng tự chuyển động.

Đầu tiên, tôi lấy viên đá ma thuật.

Một mạch máu khổng lồ gọi là trái tim quấn quanh viên đá ma thuật như một con rắn.

Chủ nhân của cơ thể đã chết, nhưng viên đá ma thuật đỏ vẫn còn phập phồng.

Hơi nóng truyền đến lòng bàn tay tôi.

Thứ này một mình có thể tính bằng đồng vàng.

Đá ma thuật đỏ có hàm lượng mana cao.

Viên đá ma thuật đỏ chứa đựng một nguồn mana khổng lồ. Khắc nó lên vũ khí là cả một sự xa xỉ, nhưng đánh đổi lại, nó sẽ thừa hưởng sức mạnh nguyên thủy và cuồng nộ nhất của viên đá.

Đá ma thuật thường được dùng làm nhiên liệu, nhưng đá ma thuật đỏ chủ yếu được dùng để cường hóa.

Đá ma thuật đỏ từ một con ogre cấp A — sức mạnh trong nó tương xứng với thứ hạng của con quái. Và giới quý tộc, lũ người lúc nào cũng khao khát sức mạnh, sẵn sàng trả bất cứ giá nào để sở hữu.

"Và da."

Tiếp theo, tấm da.

Da của ogre là một nguyên liệu chế tạo áo giáp cực tốt.

Da ogre, thấm đẫm hào quang của trăng máu, thậm chí còn sở hữu khả năng kháng ma thuật mạnh, rất hữu ích cho những chiến binh cận chiến khi đối đầu với ma thuật.

Tôi khéo léo tách da và thịt của nó ra.

Cuối cùng, gân.

Gân ogre được dùng làm nguyên liệu cho dây cung.

Gân của ogre đỏ vừa nhẹ vừa mềm, nhưng lại dai và bền một cách kinh ngạc.

Chúng phản ứng mạnh với mana.

Đó là lý do vì sao ogre có thể mạnh đến vậy dù thân hình to lớn.

Cái ba lô của tôi trở nên nặng hơn.

Đá ma thuật đỏ, da ogre, gân ogre.

Ba thứ này là nguyên liệu tôi nhắm đến lần này.

Cả ba đều là nguyên liệu cường hóa cho riêng tôi.

Tôi sẽ bán Đá ma thuật đỏ để có vốn, và giao da cùng gân cho Bordo để chế tạo trang bị. Đồ của Eck cũng tốt, nhưng chỉ là trang bị đầu game hơi hiếm một chút.

Để săn bắn thoải mái trong Rừng Trăng máu từ bây giờ, cần có một nền tảng nhất định.

Nguyên liệu từ Ogre đỏ là nguyên liệu chế tạo trang bị mạnh nhất có thể có được ở khu vực khởi đầu.

"Cũng tiếc nếu để lại thứ này."

Khúc gỗ mà Ogre đỏ ném ra cũng thấm đẫm năng lượng đỏ của mặt trăng. Một nguyên liệu sẽ tan biến ngay khi sự kiện Trăng máu kết thúc.

Khúc gỗ thấm năng lượng đỏ cũng là nguyên liệu quý giá không thể bỏ lỡ.

Ba lô của tôi đã đầy.

Không có lý do gì để ở lại Rừng Trăng máu lâu hơn, nên tôi trở về thành.

****

Tôi gõ cửa lò rèn của Bordo.

Cốc cốc cốc cốc!

"Chết tiệt. Thằng nào đấy?"

"Mở cửa ra."

Phía sau cánh cửa im lặng một lúc, rồi nó mở ra.

Bordo đang cầm một chai rượu trên tay.

"Giờ này còn gõ cửa gì nữa? Tao đã đủ khó chịu vì cái trăng máu này rồi."

Bịch!

Tôi đặt ba lô xuống sàn.

Vừa mở miệng ba lô ra, một mùi máu tanh nồng nặc xông thẳng vào mũi.

Mắt Bordo mở to.

"Đây là..."

"Da Ogre đỏ, gân. Và khúc gỗ nó đã dùng. Còn có cả đá ma thuật nữa."

Bordo ngồi xổm trước ba lô và nhặt những thứ bên trong lên.

Hắn dùng ngón tay xoa xoa bề mặt của tấm da, rồi ngước mắt lên.

"Ogre đỏ? Mày hạ nó một mình á?"

"Nhìn tao có giống đang nói dối không?"

"Thấy đồ thật trước mắt rồi thì không. Nhưng mày á?"

"Tao thì sao?"

Eck bình thường sẽ không đi săn vào ngày trăng máu lên.

Đó là điều hắn đang hỏi.

"Quan trọng hơn, mày có chế tạo được không?"

"Có chế tạo được không? Này thằng điên, tao đã từng xử lý nguyên liệu như thế này trước đây đến mức phát ngán rồi đấy."

Bordo dùng ngón tay kéo căng sợi gân.

Sau khi kiểm tra độ đàn hồi, hắn ngửi thử.

"Nhưng một khi đã nhận lời, tao sẽ dồn hết tâm huyết và sự chân thành của một người thợ vào nó. Mày muốn chế tác thành thứ gì?"

"Xử lý hết tất cả những thứ này nếu có thể."

"Tất cả sao?"

Cái ba lô chứa toàn bộ da và gân Ogre có một khối lượng đáng kể.

"Ừ, tất cả. Tao cần nó được làm xong trước khi trăng máu hoàn toàn lặn."

"Trong lúc trăng máu còn? Cần gấp vậy sao?"

"Tao nghe đâu đó rằng nguyên liệu đỏ sẽ mất ít năng lượng hơn nếu được chế tác trong lúc trăng máu còn lên. Hay là tao sai?"

Bordo đặt chai rượu xuống.

"Nếu mày nói đúng, thì tốt nhất phải làm nhanh lên."

Ánh mắt của tên lùn thay đổi.

Không phải hết say, mà là thứ gì đó khác đã che lấp cơn say trong mắt hắn. Đúng là dân thợ rèn, hễ thấy nguyên liệu quý là mắt sáng lên khác hẳn. 

"Tiền công đâu? Mày không định bảo tao làm hết đống này miễn phí đấy chứ?"

Tôi đặt đống Đá ma thuật đỏ trước mặt Bordo.

Đá ma thuật đỏ có được từ việc săn sói và goblin.

"Nhìn tao có giống đang thiếu tiền không?"

"Ồ, câu này nghe dễ chịu đấy."

Bordo, mặt mày tươi tỉnh hơn trước, bắt đầu nhóm lửa trong lò rèn.

"Tao sẽ cho người báo khi xong. Giờ thì cút đi. Mày đứng đây vướng mắt lắm."

"Được rồi, tao trông cậy vào mày đấy."

Tôi rời khỏi lò rèn.

Tôi nhìn lên bầu trời.

Phải đến sáng hôm sau trăng máu mới lặn, vẫn còn khá nhiều thời gian.

(Mình có thể đi thêm vài lần nữa.)

Ba lô của tôi giờ đã trống,

Tôi lập tức quay trở lại Rừng Trăng máu.

*****

"Chị à, em xin lỗi. Khụ khụ."

"Không có gì để xin lỗi cả."

Elena đang chăm sóc em gái nằm trên giường.

Nhà cô rất nhỏ.

Chỉ có một phòng ngủ và một phòng bếp.

Căn nhà tồi tàn đến thảm hại. Gió luồn qua từng khe hở trên những bức tường lỗ chỗ, nơi những miếng vải chắp vá đang cố gắng ngăn lại cái lạnh thấu xương từ bên ngoài.

Em gái cô nằm trên giường ở phía trong phòng, đã ốm liệt giường mấy ngày nay.

Một thân thể bé nhỏ nằm co ro trong chăn. Hai gò má đỏ rực vì sốt. Cô bé, nhỏ hơn Elena, đang thở hổn hển, hơi thở ngắn và gấp gáp.

Elena quỳ xuống bên giường và đặt tay lên trán em gái.

Nó nóng.

"...Chị?"

Em gái cô mở mắt, ánh nhìn mờ mịt vì sốt tìm kiếm Elena.

Không biết lời xin lỗi lúc nãy có phải là mớ ngủ không, ánh mắt em gái cô lo lắng tìm kiếm chị mình.

"Hôm nay chị không đi được không?"

"Ừ. Hôm nay chị không ra ngoài đâu."

"Chị... Em nghe dì Hanna nói chị đã trở thành mạo hiểm giả."

"Ờ-ờ, có sao không?"

"Nguy hiểm lắm chị ơi. Cầm kiếm với đánh quái vật ấy. Em không muốn chị bị thương đâu."

Elena nắm lấy tay em gái.

Một bàn tay nhỏ bé, gầy guộc.

Từng khớp xương gầy guộc hiện rõ dưới làn da.

Chỉ trong chừng ấy thời gian, em ấy đã gầy rộc đi, tiều tụy hẳn.

"Chị không bị thương đâu. Đừng lo."

"Chị nói dối. Dì Hanna nói làm mạo hiểm giả rất nguy hiểm."

Em gái cô nắm chặt lấy tay áo Elena.

"Nếu là vì em, chị không thể ở bên cạnh em sao?"

"Thế ai sẽ lấy thuốc cho em đây? Đừng nói nhảm nữa và uống thuốc đi."

Elena buông tay em gái và kéo chăn lên phủ kín vai cô bé.

Em gái cô dường như muốn nói thêm, nhưng không thể thắng nổi sự nặng trĩu của mí mắt vì cơn sốt. Chẳng mấy chốc, cô bé lại chìm vào giấc ngủ.

Elena nhìn xuống gương mặt đang ngủ của em gái thật lâu.

-Sốt Trí tuệ.

-Sốt Trí tuệ ư?

Mới mấy hôm trước, có một bác sĩ đến và chẩn bệnh cho em gái cô.

-Chắc hẳn cô bé là một đứa trẻ thông minh. Nhưng đầu óc của cô bé không thể xử lý được lượng tri thức mà cô bé sở hữu, và điều đó đang hủy hoại cơ thể cô bé.

-Không phải là bệnh sao?

-Đúng hơn là nên gọi là một phước lành. Nhưng thuốc bổ quá liều cũng thành độc, cô bé sinh ra đã nhận quá nhiều ơn huệ, nên mới ra nông nỗi này.

Nếu em cô được sinh ra trong một gia đình quý tộc, một pháp sư vĩ đại chưa từng có đã ra đời.

Bác sĩ kết thúc chẩn đoán và rời đi.

Trước khi đi, cô tha thiết hỏi có thể làm gì để chữa khỏi cho em gái mình.

-Cháu có thể xoay sở không?

Cô đã dùng hết số tiền thừa kế ít ỏi của cha để lại để trả tiền thuốc cho em gái.

Bác sĩ cho thuốc để hạ Sốt Trí tuệ.

"Elise? Em nên uống thuốc trước khi ngủ nhé. Được không?"

"Ưm... đắng quá..."

Cô đổ thứ thuốc bột pha với nước vào miệng em gái đang lơ mơ.

Nhưng sau khi uống thuốc, biểu cảm của em gái cô giãn ra và cơn sốt hạ xuống.

"...Chị sẽ cứu em. Elise, em là gia đình duy nhất còn lại của chị."

Xác nhận em gái đã ngủ, Elena ra ngoài sân.

Bầu trời đỏ như máu.

Cả bầu trời đỏ rực như đang khắc họa những bi kịch đã và đang ập xuống mái ấm này.

Trăng máu nhuộm đỏ thế giới vào khoảng thời gian này mỗi tháng.

Cha cô đã từng nói rằng tất cả lũ quái vật đều trở nên hung bạo trong thế giới dưới trăng máu.

Cha cô, một thợ săn, không thể dạy cô nhiều điều hơn trước khi bị quái vật giết và qua đời.

Nhưng nhờ những gì ông để lại trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, cô mới sống được đến bây giờ.

Cách mổ xẻ cha dạy, kỹ thuật săn bắn cha dạy, việc nhà cha dạy. Nếu không có những thứ đó, chắc cô còn phải vật lộn khổ sở hơn bây giờ.

Nhưng bây giờ cô không thể học thêm.

Những thứ khác cô phải tự mình học.

"Mình đang làm đúng, phải không?"

Elena rút kiếm khỏi vỏ.

Một thanh kiếm thẳng với vẻ ngoài đơn giản.

Cô nhẹ nhàng vung vào không khí.

So với thanh kiếm cũ của cha, nó dễ sử dụng hơn nhiều.

Cô nhớ lại người đàn ông đã mua cho cô thanh kiếm này.

Sói đen Eck.

Hắn ta rất nổi tiếng.

Tất nhiên là theo hướng xấu.

Cô đã nghe tin đồn rằng hắn ta từng ăn thịt phụ nữ, nên khi hắn lần đầu tiên bắt chuyện, cô đã suýt rút kiếm.

Nhưng hành động của hắn khá khác so với những gì cô nghĩ.

Hắn đưa cho cô bản đồ. Hắn chỉ cho cô điểm yếu của quái vật. Hắn cá cược bằng tiền và thách đố cô, rồi trả đúng số tiền đã hứa mà không cắt xén.

Hắn mua cho cô một thanh kiếm. Hắn còn nói sẽ dạy cô kiếm thuật.

Lời nói của hắn đều cộc lốc, và khi được hỏi lý do, hắn lảng tránh bằng những câu nói về lợi nhuận hay giao dịch.

Có thật là vậy không?

Elena, ý thức được sự thiếu hiểu biết của mình về thế giới, không thể phân biệt cảm xúc của mình là đúng hay sai.

Nhưng những gì hắn làm cho cô rõ ràng đang giúp ích cho cô lúc này.

(Mình không biết ông chú đó nghĩ gì khi giúp mình.)

Có thực sự chỉ là tìm một con mồi như hắn nói không?

Nhưng dù mục đích của hắn là gì, hoàn cảnh của cô không đủ thuận lợi để từ chối sự giúp đỡ của hắn. Số tiền thừa kế ít ỏi của cha cô thôi là không đủ.

Dưới bầu trời đỏ, cô tiếp tục vung kiếm.

Dựng lên trước mắt những con sói và goblin trong tưởng tượng, cô chém chúng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!