Chương 1 : Boss tân thủ thao túng nữ chính
Điều đầu tiên tôi cảm nhận được khi mở mắt ra là vị đắng ngắt trong miệng và mùi rượu rẻ tiền. Tôi ôm lấy cái đầu đau như búa bổ và ngồi dậy.
Đôi mắt còn lờ đờ, tôi quan sát khung cảnh trước mặt và hiểu ra tình cảnh hiện tại của mình.
(Chết tiệt.)
Tôi là Boss của màn hướng dẫn trong một game người lớn nào đó.
Tên trùm đã hãm hiếp nhân vật chính đầu tiên.
Trùm màn hướng dẫn của một game người lớn hạng ba.
Đó chính là tôi.
Ký ức ùa về như vỡ đê.
Tôi nhìn xung quanh để đánh giá tình hình hiện tại.
Đây là tầng một của Hội mạo hiểm giả.
Một khung cảnh của thời trung cổ, nơi mùi mồ hôi và mùi thịt thối rữa hòa quyện vào nhau, khiến người ta khó thở. Theo bản năng, tôi đưa tay lên xoa gáy. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Hôm nay tôi sẽ chết.
Bởi vì tôi thấy một bóng dáng quen thuộc ở góc phòng.
Một thân hình nhỏ nhắn khoác chiếc áo choàng cũ kỹ. Một cô bé đang dùng đôi tay run rẩy xé bánh mì và nhét vào miệng, uống cùng với nước lã. Bao kiếm đen trên bàn lởm chởm vài chỗ mẻ.
Tôi biết cô bé đó là ai.
(Elena.)
Nhân vật chính của game người lớn này, một kiếm sĩ thiên tài sau này sẽ quét sạch lục địa và nổi danh khắp nơi.
Còn hiện tại, cô ấy chỉ là một tân binh vừa mới trở thành mạo hiểm giả theo cảm tính để kiếm tiền mua thuốc cho em gái đang lâm bệnh.
Theo kịch bản gốc, tôi sẽ nói những lời nhảm nhí kiểu như "Tân binh, cần tiền không? Ta biết chỗ kiếm được đấy, đi không?" và rồi bị lưỡi kiếm thức tỉnh của cô ấy chém chết trong một dungeon nào đó.
Dù sinh ra là kẻ phản diện sẽ lấy đi trinh tiết của nhân vật chính, nhưng tôi tuyệt đối không có ý định làm chuyện đó đâu.
Tôi đẩy ghế ra, đứng dậy. Ghế cọ xuống sàn kêu ken két. Tôi lững thững bước tới và ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện với Elena.
Cô ấy giật mình, vai cứng lại.
Đôi mắt thấp thoáng dưới vành mũ rộng, vừa tròn xoe vừa trong veo như màu xanh lam, đang run lên vì sợ hãi. Trông cô ấy như một chú chuột nhắt hoảng loạn, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.
"Này."
Một giọng nói trầm thấp phát ra từ thanh quản của tôi. Nó vô tình nghe có vẻ như đang đe dọa.
Tay Elena di chuyển về phía chuôi kiếm trên bàn.
"Mang theo thứ nguy hiểm nhỉ? Định đi săn quái vật với thanh kiếm đó à?"
Elena cắn môi.
"...Đó không phải việc của chú."
"Là việc của ta đấy. Nếu nhóc vào đó với bộ dạng thế kia và bị quái vật bắt, thì việc xử lý con quái mà nhóc đẻ ra là việc của bọn ta."
Như thường thấy trong game người lớn, phụ nữ bị quái vật bắt sẽ trở thành vật chứa cho chúng sinh sản.
Tôi rút từ túi ra một mảnh giấy da nhàu nát và đặt lên bàn.
Không như mấy tấm bản đồ vớ vẩn ở hội, thứ tôi đặt trên bàn là hàng thật – một tấm bản đồ chỉ những kẻ "trong cuộc" mới có. Mà Eck, kẻ tự coi mình là ông trùm và cũng thuộc dạng máu mặt, hắn có thừa thứ bản đồ như thế.
Mắt Elena di chuyển từ bản đồ sang tôi.
Chúng đầy sự nghi ngờ.
Đương nhiên rồi.
Trong thế giới này, người duy nhất tỏ ra tử tế với người lạ là bọn lừa đảo hoặc bọn điên. Ở thế giới này, ai cũng lừa nhau cả.
Dù ai đó có tỏ ra thân thiện, một mạo hiểm giả không giữ cho mình sự nghi ngờ thì cuối cùng cũng sẽ chết.
Phản ứng của nhân vật chính là hoàn toàn chính đáng.
"Khi nhóc đến ngã rẽ thứ hai sau cổng vào rừng, hãy rẽ phải. Đường bên trái là bẫy của bọn cóc. Bị dính một lần là toi."
"...Sao chú lại nói với tôi điều này?"
"Ta nói rồi. Ta không muốn cái phiền phức phải dọn thêm quái vật vì nhóc."
Tôi gõ ngón tay xuống bàn.
"Và lũ sói bờm đen xuất hiện ở ven rừng. Khi săn chúng, đừng nhắm vào cổ. Bờm chúng cứng lắm, kiếm của nhóc chẳng ăn thua đâu. Nhắm vào bụng. Đừng có ảo tưởng mà đòi chém đầu."
Mắt Elena mở to.
Tôi có thể thấy cô ấy dao động khi tôi chỉ ra điểm yếu của con quái.
Nắm được quy luật đi săn là tài sản của mạo hiểm giả. Với một người mới như Elena, biết hay không biết điểm yếu của một con quái phổ biến như sói tạo ra khác biệt rất lớn.
Dù Elena xuất thân từ gia đình thợ săn, thì giờ nó cũng đã tàn lụi. Có thể cô ấy đã từng làm nghề đồ tể, nhưng chắc chưa từng tự mình đi săn.
"Đừng có ham tấn công. Khoảnh khắc nhóc tấn công cũng là lúc nhóc dễ bị phản đòn nhất. Kết cục là nhóc sẽ lăn ra ốm và tiêu hết tiền vào thuốc men thôi."
Elena, người đến để kiếm tiền mua thuốc, nhướng mày lên khi nghe từ 'thuốc'.
Thêm chút cảnh giác là có lợi cho cô ấy.
"Muốn cá cược không?"
Tôi lục túi và lấy ra ba đồng bạc.
Eck thuộc dạng có máu mặt. Một tên trùm đầu đường xó chợ ở màn hướng dẫn, hắn ta sống sung sướng hơn tôi kiếp trước nhiều.
"Năm tấm da sói trước khi mặt trời lặn hôm nay. Nếu đem về được, số tiền này là của nhóc. Nhưng nếu nhóc thất bại..."
Tôi nói chậm lại và cười nhếch mép.
Vẻ mặt Elena càng căng cứng hơn.
"...Đưa ta thanh kiếm đó. Ngay cả chuyện đó còn không làm nổi thì nhóc chỉ là gánh nặng thôi."
"..."
Với Elena, đây là cuộc giao dịch chẳng mất gì. Thanh kiếm đó rồi cũng sẽ gãy trong vài ngày nữa thôi. Elena nhìn đi nhìn lại giữa mấy đồng bạc và mặt tôi, rồi gật đầu như thể đã quyết định.
"...Được rồi."
"Đi đi. Trước khi mặt trời lặn."
Elena chộp lấy bản đồ và rời khỏi hội.
Tôi ngả người ra ghế và thở dài một hồi.
Đáng lẽ hôm nay, Elena sẽ bị lạc trong dungeon, lang thang, bị lũ cóc bắt và đẻ ra trứng cóc.
Mỗi con quái vật cấp trung đều có 'chiêu thức mà không biết là sẽ dính'.
Tôi không biết nhân vật chính đã thoát bằng cách nào sau khi bị chúng bắt trong thực tế, nhưng vì quy luật game tôi biết và quy luật thực tế mà Eck biết khớp nhau, nên tùy theo cung đường săn, nhân vật chính sẽ bị lũ cóc bắt trước khi tôi kịp tiếp cận.
(Việc cô ấy có bị bắt dù mình đã cảnh báo cũng chẳng sao. Cảm giác nguy hiểm sẽ chỉ càng khiến lời mình nói thêm đáng tin.)
Dù thế nào thì tôi cũng không lỗ.
Nếu cô ấy làm theo thông tin tôi đưa, tốc độ trưởng thành của cô ấy sẽ tăng tốc.
Mục tiêu của tôi rất đơn giản.
Làm cho cô ấy thấy tôi không phải là 'kẻ thù phải giết' mà là 'một ông chú cho lời khuyên hữu ích'.
Ngay bây giờ giết cô ấy thì dễ, nhưng tôi không thể làm thế.
Cô ấy phải trưởng thành.
Chỉ có vậy thì cốt truyện chính mới tiến triển, phá tan bầu không khí yên bình giả tạo, và người ta mới chịu động tay động chân chuẩn bị đối phó với lũ quái vật sắp tràn tới.
Nếu thất bại trong việc ngăn chặn nó, thành phố sẽ sụp đổ.
Trong thế giới bị quái vật xâm chiếm này, sự sụp đổ của một thành phố đồng nghĩa với sự sụp đổ của cả một thế giới.
Và hơn hết, trong quá trình đó, cô ấy sẽ trở nên mạnh hơn tôi rất nhiều. Theo tiến trình game, cô ấy sẽ đạt cấp S trong vòng chưa đầy một năm, một con quái vật thực sự.
"Jane! Cho tôi một ly bia ở đây!"
Ít nhất là hôm nay, tôi đã tránh được cái kết bị Elena chém.
Nếu tôi không nhớ lại ký ức, chắc tôi đã chuốc lấy thù hận của cô ấy rồi.
Chẳng có gì đáng sợ hơn việc bị một người mà số phận đã định là trở nên mạnh nhất thế giới căm ghét.
****
Cơ thể này nóng vội hơn tôi nghĩ.
Cái chân đang run lên dưới gầm bàn là một dấu hiệu rõ ràng của sự lo lắng.
Bên ngoài đang tối dần.
Mặt trời đang lặn.
Sói là loại yếu nhất trong số quái vật hung hãn. Một con chỉ mạnh hơn goblin một chút.
Vì cô ấy xuất thân từ gia đình thợ săn, chắc cũng không lột da chậm đâu.
Tôi biết tỏng tông tích của Elena.
Là một game từng được gọi là 'Dark Souls phiên bản người lớn', nó có chiều sâu nhất định trong bối cảnh. Tôi từng chơi nó thường xuyên vì hệ thống chiến đấu hợp gu mình.
Tôi đã mắc sai lầm sao?
Elena hiện tại không phải là người chơi.
Cô ấy thực sự chỉ là một cô gái bình thường không chút kinh nghiệm chiến đấu.
Một cô nhóc chân yếu tay mềm mà đòi hạ năm con sói? Nghĩ cũng thấy vô lý. Nói trắng ra là đang đẩy cô ấy vào chỗ chết.
Sự khác biệt giữa game và thực tế.
Khi cơn say rượu tan đi, cảm giác khác biệt ấy lại ùa về.
Lúc đó, có ai đó bước vào hội.
Những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ cả không gian quán rượu. Giữa thứ ánh sáng đỏ rực đó, một bóng người xuất hiện. Bước chân siêu vẹo, chập chờn như sắp ngã.
Nhận ra đó là ai, cuối cùng tôi cũng thả lỏng và điều chỉnh lại biểu cảm.
Elena bước tới chỗ tôi.
Bịch.
Một cái bao nặng trịch được đặt lên bàn.
"Kiểm tra đi."
Giọng cô ấy khàn đi như thể đã kiệt sức.
Tôi mở nút bao.
Những bó lông ẩm ướt chạm vào tay tôi.
Một, hai, ba... năm. Năm tấm da sói, đúng như cá cược.
"Làm bừa bộn quá."
Tôi cố tình nói cộc lốc và buộc lại bao.
"Nhóc không rửa sạch máu đàng hoàng, da sẽ hỏng mất thôi. Nhóc sẽ không bán được giá cao đâu với chất lượng này."
Lông mày Elena nhíu lại.
Một vẻ mặt pha lẫn sự phẫn nộ và mệt mỏi.
Cô ấy gằn giọng.
"Đã hứa thì phải giữ lời."
Tôi xếp gọn ba đồng bạc và đặt lên bàn trước mặt Elena.
Biểu cảm của Elena dịu lại ngay lập tức.
Có vẻ cô ấy đã nghĩ tôi sẽ viện cớ để ép giá hoặc không trả.
Cô ấy chộp lấy mấy đồng bạc và nhét vào trong áo. Trông như một con mèo hoang cảnh giác, sợ bị ai đó lấy mất.
"Sao chú lại giúp tôi?"
Elena hỏi.
Sự nghi ngờ vẫn còn đó.
Đương nhiên.
Không có lòng tốt nào mà không có lý do.
Kể cả tôi cũng có động cơ thầm kín.
"Đừng hiểu lầm. Ta không giúp nhóc đâu. Chỉ là ta không muốn thấy thêm nhiều quái vật sinh sôi thôi."
Tôi đưa mắt ra hiệu về phía bao da.
"Thêm nữa, nếu ta đem mấy thứ nhóc mang về ra chợ bán, ta sẽ được năm đồng bạc. Ta ngồi không cũng kiếm được hai đồng bạc rồi. Cứ coi như trừ đi phí công và phí thông tin của ta, đó là giao dịch công bằng."
Giá thị trường thì đúng, nhưng mục đích của tôi thì khác.
Tôi không thể để Elena thấy mình đang 'thương hại' cô ấy. Mọi thứ tôi làm phải được ngụy trang khéo léo thành 'vụ làm ăn' thì cô ấy mới không sinh nghi.
Nữ chính của chúng ta, người đã trở thành mạo hiểm giả vì người em gái. E ấp và yếu đuối chỉ là lớp vỏ bọc cho một bộ não phân tích sắc bén, một lý trí thép đến kỳ lạ. Cô ấy có thể ngắm nhìn quy luật của lũ quái vật với ánh mắt lạnh lùng ngay cả trong giây phút bị chúng giày xéo.
Elena im lặng.
Trông cô ấy có vẻ đã tin.
Lạ thay, cô ấy có vẻ nhẹ nhõm hơn khi biết mình đang bị lợi dụng.
"Đi đi. Rửa ráy rồi ngủ một giấc, mai còn phải đi tiếp nữa đấy."
Tôi phẩy tay ra hiệu.
Elena hơi cúi đầu, rồi quay người bước đi.
Loạng choạng.
Mới chập chững bước đi, thân hình nhỏ bé ấy đã run lên bần bật, suýt ngã. Là do căng thẳng lúc đối diện với tôi vừa tan đi. Qua lớp áo choàng rách, tôi thấy bắp chân cô ấy quấn đầy băng vải.
Đó là vết thương từ lũ sói.
Kể cả có để yên, trong thế giới này, nơi con người có khả năng hồi phục dị thường, đó là loại vết thương sẽ lành chỉ với một chút thuốc mỡ.
Nhưng dù là vết thương nhỏ cũng sẽ ảnh hưởng đến thể trạng và cản trở việc săn bắn của cô ấy.
"Khoan đã."
Elena dừng lại.
"Định đi đâu với cái chân đó hả? Nhóc có thể đi, nhưng chữa trị trước đã."
"...Chỉ là vết xước nhỏ thôi."
"Nhóc không nghe à? Nhóc hiểu về săn bắn hơn ta hay ta hơn nhóc? Giải thích thì phiền lắm, xài cái này để chữa đi."
Tôi lục túi và lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ.
Thuốc hồi phục cấp thấp dùng trong lúc khẩn cấp.
Là một phần trong đòn ẩn của Eck với tư cách là trùm của màn hướng dẫn, khi máu cạn, hắn sẽ uống thuốc và tung đòn quyết định vào người chơi.
Tôi ném lọ thuốc, Elena lúng túng bắt lấy.
"Uống cái đó rồi ngủ. Sáng mai là khỏi."
"Bao nhiêu?"
"Miễn phí đấy. Mấy kẻ ngốc thường có xu hướng muốn trả ơn khi nhận được thứ như thế này. Không biết nhóc thì sao nhỉ?"
"..."
Tôi ngả sâu vào lưng ghế.
"Mai không cần phải đến đây đâu. Mười tai của goblin. Phần thưởng là bốn đồng bạc."
"Hả?"
"Đi săn lũ goblin rồi quay lại đây."
Đồng tử Elena dao động.
Goblin nổi tiếng cả trong lẫn ngoài game.
Chúng giết đàn ông và hãm hiếp phụ nữ.
Vì toàn là giống đực, goblin bị ám ảnh bởi phụ nữ và tìm cách bắt cóc họ ngay khi thấy mặt. Bắt cóc, hãm hiếp, và khiến họ sinh con – bọn quái vật rác rưởi của game người lớn.
Nhưng nếu cô ấy đã xử lý được sói, thì việc chiến đấu với nhiều goblin cũng đáng để thử.
Elena siết chặt lọ thuốc.
"...Năm đồng."
"Hả?"
"Cho tôi năm đồng bạc. Nếu tôi mang về mười con yêu tinh, cho tôi năm đồng bạc."
Ha.
Một tiếng cười khô khốc thoát ra khỏi tôi.
Mặc cả à?
"Được thôi. Nhưng có điều kiện."
Tôi chỉ tay về phía eo cô ấy.
"Khi xong việc này, hãy bán cây kiếm rác rưởi đó đi. Bảo dưỡng vũ khí là điều cơ bản nhất của cơ bản đối với một mạo hiểm giả. Nhóc định đem mạng mình đặt cược vào thứ bỏ đi đó sao?"
" Nhưng tiền..."
"Nghĩ về tiền sau đi. Làm hay không?"
Elena nghĩ một lúc, rồi gật đầu.
"Mai gặp lại."
Với lời chào ngắn gọn, cô ấy rời khỏi hội.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
