Tôi tên là Ark

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 6 - Chương 05: Đêm Cuồng Loạn

Ark và Shambala giơ tay về phía khán đài đáp lại tiếng reo hò cổ vũ trước khi trở về phòng chờ.

"Vui thật đấy."

“Trận tiếp theo thì sẽ không vui như vậy đâu.”

Shambala đáp lại với gương mặt hơi căng thẳng. Đúng là họ đã chiến thắng giải đấu như kế hoạch. Nhưng ở trận cuối cùng, Shambala sẽ là đối thủ của Ark. Để thu thập được đầy đủ ba manh mối, hai người sẽ phải chiến đấu với nhau một trận cuối cùng. Từ trước đến nay, hai người vẫn luôn bắt tay hợp tác chiến đấu bên cạnh nhau. Nghĩ đến sắp tới sẽ trở thành kẻ địch, rõ ràng là chẳng ai thấy vui vẻ gì. Nhưng rồi Shambala cũng dần thả lỏng, phá lên cười.

"Thôi, giờ thì cứ vui đã. Dù sao chúng ta cũng đã đánh bại được lũ tiên phong ở Silrion mà bao nhiêu người không làm được. Được quyền tự hào chứ nhỉ?"

Đúng lúc đó, một NPC quản lý bước vào phòng chờ.

"Lam Kiếm và Hắc Lang, hai người có thể đến phòng VIP bây giờ được không?"

"Phòng VIP?"

"Đúng vậy, có một vị khách quý đang mong muốn gặp hai người."

Ark và Shambala nhíu mày khó hiểu, nhưng vẫn đi theo NPC tới phòng VIP. Đó là một căn phòng sang trọng nhìn ra đấu trường, vừa vào đến nơi, một NPC bụng phệ dang rộng hai tay chào đón họ. Mớ trang sức lủng lẳng trên người ông ta rung lên leng keng không ngớt.

"Ô, hoan nghênh, hoan nghênh! Hai chiến binh vĩ đại đã làm sáng rực bầu trời của Evil Silrion. Ta là Voltaire, người chịu trách nhiệm chính ở đây. Nhìn các cậu thôi là ta đã thấy khí chất chiến binh chín muồi tràn ra rồi!”"

“Ngài cần gì ở bọn tôi?”

Shambala hỏi, giọng cộc lốc chẳng giống lúc nói chuyện với NPC thông thường. Voltaire hơi khựng lại một nhịp, nhưng rồi nhanh chóng mỉm cười gật đầu.

"Ha ha ha, chiến binh mà, kiêu ngạo chút cũng hợp lý thôi. Không sao, ta hiểu mà. Các cậu cũng đã thể hiện thực lực đủ để kiêu ngạo rồi còn gì."

Ark còn chưa kịp nói gì mà cũng được tâng bốc chẳng khác gì vàng bạc châu báu.

"Ta thật sự rất ấn tượng khi xem trận đấu của các cậu, những kẻ ngoại lai bình thường mà có thể đánh hạ cả lũ `tiên phong`! Mới đây thôi, ta còn chán ngán phải ngồi xem những tên chiến binh thảm hại kia vừa gặp tiên phong đã cuống lên rồi bỏ cuộc. Thế mà hai cậu không hề làm vậy, dám đối đầu trực diện rồi giành lấy chiến thắng hết sức đẹp mắt. Đây là lần đầu tiên ta được chứng kiến một trận đấu đáng khâm phục đến thế. Nhờ thế mà danh tiếng đấu trường ác ma Silrion này sẽ còn vang xa hơn nữa."

Voltaire cứ thế ca ngợi đến khô cả miệng.

"Không lẽ gọi bọn tôi đến đây chỉ để nói mấy lời này thôi à?"

Shambala bắt đầu tỏ ra bực dọc. Voltaire thì đảo mắt, giọng ông ta có phần tinh quái.

"Các cậu đã từng nghĩ đến chuyện trở thành ‘đấu sĩ độc quyền’ chưa?”

“Đấu sĩ độc quyền?”

"Đúng. Ở đấu trường Silrion này, có nhiều đấu sĩ đặc biệt sẽ có thể ký hợp đồng với ban tổ chức, thỉnh thoảng họ sẽ tham gia những trận đấu được tổ chức riêng biệt. Dĩ nhiên, tiền thưởng và quà đi kèm cho hạng mục độc quyền thế này đều là thứ mà giải thưởng thông thường chẳng thể nào so sánh đâu. Ngoài ra hàng tháng các cậu sẽ nhận được một khoản lương riêng. Bất kỳ ai biết về Silrion đều ao ước vị trí này. Thế nào, hai người nghĩ sao?"

Vừa dứt lời, trong tai Ark vang lên một tiếng “ting” nhẹ, đồng thời xuất hiện hai cửa sổ thông báo.

『[Bạn vừa nhận được lời đề nghị trở thành ‘Đấu Sĩ Độc Quyền’ từ Voltaire, người điều hành Evil Silrion.

Ngoài nghề chính, người chơi còn có cơ hội chọn một nghề phụ. Bạn có thể nhận nghề phụ từ các NPC cấp cao sau khi thỏa mãn những điều kiện nhất định. Nghề phụ không liên quan trực tiếp tới nghề chính của bạn. Khi lựa chọn nghề phụ, bạn có thể học các kỹ năng độc quyền. Tuy nhiên, nếu sau đó bạn từ bỏ nghề phụ hiện tại để chuyển sang nghề phụ khác, toàn bộ kỹ năng độc quyền đã học sẽ biến mất.]

Nhận nghề phụ: Đấu Sĩ Độc Quyền trong Evil Silrion

Đấu sĩ có thể được những người điều hành Evil Silrion thuê riêng. Chỉ những chiến binh thể hiện thực lực vượt trội, có sức hấp dẫn quần chúng, mới có thể trở thành đấu sĩ độc quyền. Nếu trở thành đấu sĩ, bạn sẽ nhận được rất nhiều đặc quyền: khu huấn luyện riêng cho đấu sĩ, cửa hàng dành riêng, v.v… Đồng thời, bạn sẽ luôn được thông báo trước lịch trình toàn bộ các giải đấu và phần thưởng tương ứng, được tự động vào hạt giống và bắt đầu thi đấu từ vòng 16. Ngoài ra, mỗi tháng còn có lương cố định 30 vàng. Trong các trận đấu đặc biệt, bạn sẽ nhận thêm tiền thưởng đặc biệt. Tuy nhiên, bắt buộc phải tham gia ít nhất một giải đấu mỗi tháng.

Bạn có muốn chấp nhận nghề phụ ‘Đấu Sĩ Độc Quyền’ không?』

“Tôi từ chối.”

Shambala trả lời ngay tắp lự, không cần suy nghĩ. Voltaire thở dài tiếc nuối, rồi quay sang nhìn Ark với ánh mắt hi vọng.

Thành thật mà nói, nếu trở thành đấu sĩ độc quyền ở Evil Silrion, Ark có thể vừa mài giũa kỹ năng, vừa kiếm được một mớ tiền kha khá. Điều kiện Voltaire đưa ra cũng rất hấp dẫn: ngoài lương, loạt quyền lợi kèm theo trông cũng rất ổn.

Nhưng có một dòng điều kiện khiến Ark thấy ngứa ngáy: “bắt buộc phải tham gia ít nhất một giải đấu mỗi tháng”. Điều đó có nghĩa là cậu sẽ khó lòng rời khỏi khu vực quanh Selebrid được. Trong khi New World thì rộng mênh mông, việc phải làm thì vô số kể. Ark còn… quá “trẻ” để chịu ngồi yên một chỗ.

“Tôi cũng không định trở thành đấu sĩ độc quyền đâu.”

Cuối cùng, Ark cũng lịch sự từ chối. Vai Voltaire chùng xuống, ông ta thở dài.

“Tiếc thật. Với thực lực của hai cậu, danh tiếng của đội ngũ đấu sĩ Evil Silrion chắc chắn sẽ đạt đến tầm cao mới… nhưng ta cũng không thể nào ép buộc. Thôi được. Thay vào đó, ta chỉ mong có thể được chứng kiến hai cậu tỏa sáng thêm một lần nữa. Nếu có cơ hội, mong hai cậu hãy quay lại tham gia giải đấu. Hứa với ta được không?”

“Cảm ơn ngài. Vì nhiều lý do khác nhau nên tôi đành phải từ chối đề nghị này, nhưng tôi sẽ không quên việc một vị quý tộc danh giá như Voltaire-nim lại coi trọng tôi đến thế đâu.”

Ark nở nụ cười “thương mại” quen thuộc, khéo léo đáp lời. Voltaire vân vê chiếc nhẫn trên tay, cười sảng khoái. Nhờ thái độ lạnh tanh của Shambala mà vẻ thân thiện của Ark lại càng nổi bật.

“Ồ, tính cách khiêm tốn của cậu thật khiến người ta yêu mến. Nếu ta có thể thấy được nhiều hơn những chiến binh như cậu thì tốt biết mấy! À, ta chợt nhớ ra. Ban đầu ta chỉ định giữ đúng mức thưởng như đã hứa với nhà vô địch. Nhưng nhờ hai cậu mà Evil Silrion mấy hôm nay phất lên thấy rõ. Xem như đáp lại điều đó, ta có chuẩn bị một món quà nhỏ, tuy không phải thứ gì quá cao quý, nhưng mong hai cậu nhận cho.”

Voltaire vừa nói vừa đưa tay. Ngay lập tức, một quản lý mang đến chiếc hộp đựng một chiếc vòng tay da dày.

Gladiator’s Honour (Vinh Dự Đấu Sĩ) (Độc nhất – Khóa)

Loại giáp: Vòng tay da

Phòng thủ: 15

Độ bền: 60/60

Trọng lượng: 10

Giới hạn sử dụng: Level 100 trở lên

Đây là biểu tượng vinh dự chỉ trao cho những đấu sĩ đã hoàn thành điều kiện đặc biệt trong Evil Silrion.

Là phần thưởng đặc biệt dành cho những đấu sĩ nổi tiếng đã thu hút được 10.000 khán giả đến Evil Silrion.

Tuy là vòng tay đấu sĩ, nhưng giá trị của nó không chỉ nằm ở danh dự. Những người coi trọng ‘vinh dự chiến binh’ sẽ dành cho người sở hữu nó một sự tôn kính rất lớn.

Tên ‘Ark’ sẽ được khắc ở mặt trong của Gladiator’s Honour.

Điều này đồng nghĩa với việc không thể chuyển giao chiếc vòng này cho bất kỳ ai khác.

Ngoài ra, không thể sử dụng bất cứ loại phép thuật hay cuộn giấy nào để phá hủy nó.

Option: Strength +10, Agility +10, Stamina +10, Fame +500,Tốc độ tăng trưởng kỹ năng dùng kiếm +5%

‘V… vòng tay độc nhất vô nhị! Dạo này mình đúng là đỏ thật?’

Ark sững lại vì món quà quá “khủng” ngoài dự đoán. Trước đó, việc phải liều mạng trong Silrion chỉ để hoàn thành một cái nhiệm vụ, đổi lại mỗi một món đồ nhiệm vụ, làm cậu ấm ức suốt. Cậu không ngờ chỉ vì kéo được nhiều khán giả mà lại được tặng thêm một món đồ, chứ chẳng cần phải vô địch. Đã thế, lại còn là đồ Unique nữa chứ!

Chỉ số của cái vòng tay này thực sự kinh khủng. Vòng tay mà vừa cho 15 điểm phòng thủ, vừa cộng thêm tận 10 điểm Strength, Stamina, Agility là cực hiếm. Nhưng thứ đập vào mắt Ark đầu tiên là dòng option “Tốc độ tăng trưởng kỹ năng dùng kiếm +5%”.

Chỉ với 5% ấy thôi, Sword-Hand Combat của cậu có thể lên cấp còn nhanh hơn nữa. Nhược điểm duy nhất là đồ “khóa theo nhân vật”, không thể đem đi bán. Nhưng với việc nó giúp cậu tăng tốc độ luyện Sword-Hand Combat, Ark vốn dĩ cũng chẳng có ý định bán đi.

Cộng với chiếc vòng tay săn được ở Rừng tinh linh, giờ hai cánh tay cậu đã kín vòng. Tuy vậy, Ark vẫn không muốn tháo Amulet of Vitality ra. Chính 5 điểm chỉ số thêm vào từ cái bùa đó đã cứu mạng cậu vào tối hôm qua. Dù không thể so với “vinh dự chiến binh”, nó vẫn là món đồ hữu dụng. Ark ngắm nghía chiếc Gladiator’s Honour đeo trên tay phải, thầm nghĩ:

‘He he, một lần “làm ăn” thế này mà vớ được hai cái vòng tay với cả hai miếng giáp vai, lời chán.’

Nhưng tham thì vẫn tham. Khi đeo thử, cậu chỉ thấy tiếc là không đeo được… cả hai cái Gladiator’s Honour cùng lúc. Một trong hai chiếc là phần của Shambala.

‘Chậc, giá mà nó không bị khóa nhân vật thì thế nào mình cũng nghĩ ra cách “xin” về được…’

Ở trước mặt item thì trong mắt Ark, tình bạn chẳng còn ý nghĩa gì mấy.

“Từ hôm nay, tạp chí tuần do Silrion phát hành sẽ được gửi tới hòm thư của hai cậu hoàn toàn miễn phí. Còn lời đề nghị đấu sĩ độc quyền, lúc nào đổi ý thì cứ đến gặp ta. Cửa của ta lúc nào cũng rộng mở chào đón hai người!”

NPC này đúng là hào phóng. Nhận được item Unique đã đành, lại còn được cho không báo tuần nữa chứ. Chưa kể, lời mời trở thành đấu sĩ độc quyền lúc nào cũng còn để ngỏ ở đó.

Ark dùng ánh mắt gửi đi thông điệp: “He he, sau này đời sống xã hội của tôi chắc phải hoành tráng lắm đây”. Shambala thì đáp lại bằng ánh mắt: “Cậu muốn sống nữa không đấy?”.

“Thôi, hai cậu cứ về nghỉ đi. Tiền thưởng và phần thưởng phụ có thể nhận tại văn phòng điều hành.”

Voltaire mỉm cười, chỉ chìa tay ra bắt với mỗi mình Ark. Đúng là người bụng to nhưng lòng dạ thì lại hơi có phần… hẹp hòi. Dù sao đi nữa, hai người cũng đã rời khỏi đó và đến văn phòng quản lý để nhận phần thưởng.

『- Bạn đã vô địch Giải Đấu Đôi lần thứ 186.

Thành tích hiện tại: 12 trận thắng liên tiếp.

Bonus nhà vô địch giải đấu: Fame +300, Exp +20.000

- Bạn đã nhận 200 vàng tiền thưởng cho giải Đấu Đôi lần thứ 186.

Phần thưởng phụ cho giải Đấu Đôi lần thứ 186 là Bản Đồ Bí Mật của Magaro.』

Ở con hẻm nhỏ sát bên Evil Silrion, ba thương nhân đội mũ trùm A, B, C đang nghiến răng ken két.

Bọn họ vừa mới trải qua 24 tiếng “khóc không ra nước mắt” vì bị Jewel và Duke ép giá. Nói là thương nhân, nhưng 1.500 vàng vẫn là số tiền không nhỏ chút nào. Phần lớn vốn liếng đều nằm trong những chuyến hàng đầu tư, nên số vàng mặt mà bọn họ có thể xoay xở ngay lập tức chỉ khoảng 1.050. Thế là cả bọn buộc phải cắn răng đi xoay cho đủ 450 vàng còn lại trong vòng 24 tiếng.

Đây là khoản đầu tư xứng đáng!’

Nhưng gom đủ chỗ tiền ấy đâu có dễ. Cuối cùng, họ đành phải bán tháo đống hàng tồn trong kho với giá rẻ hơn thị trường rất nhiều. Dù vậy vẫn còn thiếu 100 vàng, nên cả nhóm đành phải đem những khoản đầu tư khác ra thế chấp rồi vay nóng từ mấy tay cho vay nặng lãi. Đổi lại cả đống máu và nước mắt, họ mới vắt được đúng 500 vàng…

“Cái quái gì thế này!”

Thương nhân A giơ nắm đấm lên trời mà rủa xả.

“Cái đám tiên phong chết tiệt đó! Dám hù dọa nâng giá lên cho đã xong cuối cùng lại thua chổng vó! Đúng là cái loại ‘thùng rỗng kêu to’! Cầu cho chúng nó chết quách đi cho rồi!”

“Bọn mình đã liều đến mức vay cả lãi cắt cổ để kiếm đủ tiền…”

“Hức hức hức, coi bộ lần này chết chắc rồi…”

Đám tiên phong đã bị đánh cho “vỡ mồm” trong trận chung kết. Ngay sau khi thua, chúng liền biến mất tăm. Kể cũng đúng khi mà chẳng có lý do gì để chúng chịu ra mặt với người mình đã lỡ hứa hẹn mà không lại không làm được việc. Nhờ mấy gã đó mà bọn thương nhân đã phải khổ sở xoay đủ tiền, giờ thì chúng chuồn mất tăm như lũ gà nhát.

Trong lúc còn đang khóc ròng, Thương nhân C rụt rè lên tiếng, mặt đầy lo lắng.

“Nhưng mà, Hyung-nim… giờ bọn mình làm sao đây? Vừa lỗ vốn, vừa vác thêm đống nợ, mà manh mối cuối cùng giờ lại nằm trong tay tụi nó.”

“……Không còn cách nào khác.”

Thương nhân A trầm ngâm một lúc, rồi cất tiếng với giọng nặng nề. Thương nhân B và C nuốt nước bọt, nhìn ông ta mà không dám cất lời.

“Hyung-nim, ý anh là…”

“Thuê lính đánh thuê, có phải vậy không?”

“Chúng ta chẳng còn lựa chọn nào khác. Dù sao chúng ta cũng là thương nhân. Không thể nhắm mắt chịu thiệt kiểu này được. Bình thường thì tôi không muốn đụng đến những cách quá tàn nhẫn… nhưng đây là do Lam Kiếm với Hắc Lang đã tự chuốc lấy.”

“Nhưng mà bọn họ là nhà vô địch giải đấu đấy. Anh không nghĩ họ mạnh lắm à?”

“Đúng là mạnh. Nhưng suy cho cùng họ chỉ có hai người. Ngay cả khi tính cả đám đồng đội đứng ở cổng chính, tổng cộng cũng chỉ có vài mạng thôi. Hơn nữa, nhìn qua thì 10 người đó level cũng không cao lắm.”

Thật ra, tuy Ark giấu rất kỹ, nhưng bọn thương nhân vẫn đã đoán ra Hắc Lang và Ark là một. Sau khi nghe lỏm được cuộc nói chuyện giữa Ark và Shambala, bọn họ đã lén bám theo đến tận cổng chính.

“Đúng là Hyung-nim! Chuyện ấy mà anh cũng nắm được nữa!”

B và C hùa vào tâng bốc. Thương nhân A chỉ nhún vai, cười khẩy.

“Ha ha ha, đâu phải dễ mà tôi leo được đến mức này trong nghề buôn bán. Dù sao thì, chỉ cần thuê chừng mười lính đánh thuê level 120 là đủ xử lý bọn họ rồi. Dù Lam Kiếm và Hắc Lang có giỏi đến đâu, đối mặt với từng ấy người thì cũng chịu thôi.”

“Nghe hợp lý đấy. Nhưng mục đích của chúng ta đâu phải giết tụi nó, mà là lấy lại đồ cơ mà?”

“Tất nhiên.”

Thương nhân A mỉm cười, lôi trong túi ra vài cuộn giấy. B và C vừa nhìn thấy đã tái mặt.

“H… Hyung-nim! Chẳng lẽ đó là…!”

“Xem ra hai cậu cũng biết rồi đấy. Đúng, đây chính là những cuộn giấy chaotic – [Peek] và [Robbery] – mà người ta vẫn đồn thổi. Một món đồ đáng sợ cho phép nhìn trộm vào túi đồ của mục tiêu, rồi chỉ định một item bất kỳ để trộm đi. Đa số thương nhân thì nghe tới mấy cuộn này là sợ xanh mặt, nhưng tôi thì khác. Có những lúc, mấy thứ như thế phải được dùng đến. Tình cờ tôi mua được chúng cách đây không lâu, nên giữ lại.”

"Ồ ồ, anh đúng là nhìn xa trông rộng!"

“Oha ha ha, bất ngờ chưa? Tôi cũng bất ngờ với chính mình đấy. Vì mấy cuộn chaotic này giờ vẫn chỉ có giới thương nhân là biết rõ thông tin. Tôi cũng không ngờ sẽ có ngày được dùng đến chúng. Dạo gần đây có một tay thương nhân hobbit lảng vảng quanh Selebrid rao bán các cuộn này. Giá hơi chát một chút thôi…”

Thương nhân A liếm môi, lẩm bẩm đầy tiếc rẻ.

“Cho dù là Lam Kiếm hay Hắc Lang thì cũng chẳng ngăn nổi cuộn giấy. Khi chúng chết, chúng ta sẽ lục đồ rơi ra, bán thêm món nào lấy lời món đó. Thực lòng thì tôi cũng không muốn giết người, nhưng nếu họ cứng đầu không chịu giao đồ thì đây sẽ là lựa chọn cuối cùng. Bị mình cầm cuộn giấy ra dọa, chắc họ sẽ ngoan ngoãn giao ra thôi.”

“Đúng là Hyung-nim của bọn em!”

“Nhưng mà, thuê tới hai mươi lính đánh thuê level 120, chắc phải tốn cả đống tiền ấy chứ?”

“Cứ yên tâm.”

Thương nhân A mỉm cười đáp.

“Selebrid đang ngập tràn người thất nghiệp.”

Đáng buồn là, câu đó không phải nói chơi. Ở Selebrid, người chơi trên level 100 đông như kiến. Nhưng lên level cao không có nghĩa là sống sung túc. Ngược lại, những ai không phải thương nhân thì càng dễ rơi vào cảnh cháy túi.

HP càng cao thì bánh mì phải ăn loại xịn mới đủ hồi máu, mà giá sửa đồ cấp cao thì khỏi phải nói, đau như cắt ruột. Chỉ cần quản lý tiền bạc không khéo là rất nhanh biến thành “ăn mày mang giáp”, đồ đạc hỏng sạch mà chẳng có tiền sửa. Nếu lại còn chơi kiểu ngốn bình thuốc vô tội vạ thì càng ngày càng khổ.

Chưa hết, Selebrid lại là nơi cờ bạc nở rộ nhờ đấu trường Silrion. Đám chiến binh “đầu nóng” cực kỳ yếu trước cám dỗ. Có tiền là lao vào quán rượu ăn chơi xả láng, hoặc bò vào mấy sòng bạc “lạm phát” đến mức cuối cùng phải đem cả đồ đạc đi cầm cố. Không ít trường hợp level 100 mà chẳng còn lấy một món đồ tử tế, tiền thì rỗng túi đến mức không dám bước chân ra ngoài thành vì sợ chết mất xác.

Nhiều khả năng, hội cải tạo và Roco sau này cũng sẽ có ngày lâm vào cảnh đó. Cứ tưởng level cao thì tiền vào như nước như Ark, nhưng thực ra Ark là “dị nhân” với khả năng quản lý tiền bạc cực kỳ khắc nghiệt: sẵn sàng chạy bộ thêm 1km để nhặt vài xu, hoặc đi lòng vòng thêm 10km chỉ để tiết kiệm 1 đồng coban. Đa số người chơi khác thì chẳng ai chịu làm vậy.

Anyway, những người đã thành “ăn mày chuyên nghiệp” như thế đều đang khát việc. Có một công việc chắc chắn được trả công, thậm chí không phải đi săn quái, với họ mà nói còn hấp dẫn hơn cả đi đánh quái ngoài đồng.

“Cứ tuyển lính đánh thuê level 120, nhưng trần tiền công sẽ là 50 vàng một ngày.”

“Nhưng họ có thể sẽ phải giết người đó…”

“Cú chém kết liễu thì ta giao cho 2~3 người có level cao nhất. Nếu bọn họ thành ‘chaotic’ rồi vào tù, chúng ta sẽ trả tiền bù số điểm phạt cho họ. Dù gì thì vẫn còn 1.500 vàng vốn tính đưa cho bọn tiên phong.”

“Ồ ồ, đây đúng là một kế hoạch hoàn hảo!”

"Chứ sao nữa. Ha ha ha, nhiều khi tôi còn thấy sợ chính mình."

Thương nhân A đảo mắt, tủm tỉm cười.

“Thôi, không còn nhiều thời gian. Đối thủ vừa mới lấy được manh mối, tuyệt đối không được để lộ chuyện chúng ta cũng đang nhắm tới kho báu.”

“Rõ, Hyung-nim!”

Thương nhân B và C gật đầu lia lịa rồi ba chân bốn cẳng chạy biến vào trong hẻm tối.

***

“Giờ làm gì đây?”

Ngay lúc ấy, Ark và Shambala lại gặp phải một rắc rối ngoài dự tính. Bọn họ đã vô địch giải Đấu Đôi, nên giờ chỉ còn một việc duy nhất phải làm. Nhưng trước khi đấu trận quyết định, hai người cần phải ghép các manh mối lại với nhau đã.

Vấn đề là Sid – người giữ 2 manh mối còn lại và đã rời đi từ lúc đầu – đến giờ vẫn chưa quay lại. Cậu ta chỉ gửi cho Ark một bức thư qua hòm thư của Học Viện Ma Pháp.

『Ark-nim, việc này kéo dài hơn dự kiến.

Cậu không cần lo, tình hình buôn bán vẫn ổn.』

Đó là toàn bộ nội dung trong thư Sid gửi. Nhưng đọc xong thì Ark cũng chẳng thể hiểu nổi vì sao Sid lại về muộn.

“Hay là cậu ta quên đồ ở đâu đó rồi phải quay lại lấy?”

Tuy vậy, Ark không có cách nào liên lạc trực tiếp với Sid ngay lập tức. Sid là một thương nhân nghèo, nên cậu ta không có hòm thư chuyển tức thời. Dĩ nhiên vẫn có thể gửi thư thường, nhưng thư thường thì phải chỉ định thành phố chứ không chỉ định người. Mà Ark còn chẳng biết chính xác Sid đang lang thang ở khu vực nào.

Item thì vẫn là item, nhưng Sid còn đang mang theo đến hàng ngàn vàng, nên việc cậu ta về trễ khiến Ark càng lo hơn. Tuy nhiên, Ark lắc đầu.

‘Để gom hết đống đồ đó, phân loại rồi đổi thành 5.500 vàng thì tốn thời gian là phải. Trong đó còn có mấy món đồ giá trị nữa chứ. Đúng rồi, bọn hyung và mình đã đổ không ít vốn vào đó, nên dù có lâu một chút cũng phải bán cho đúng giá.’

“Tính sao đây, Shambala? Có vẻ Sid chưa về sớm được đâu.”

Ark kể lại toàn bộ sự thật cho Shambala. Shambala suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

“Nếu không liên lạc được thì chịu thôi. Cậu ấy còn phải giữ đồ đi làm ăn nữa. Vậy trận đấu của hai chúng ta… tạm hoãn đến khi Sid trở về.”

“Ừ, chắc chỉ còn cách vậy thôi.”

Ark vừa đáp vừa nhìn tấm bí đồ trên tay. Thực ra, ngay cả khi Sid có về sớm thì nhiệm vụ của Magaro cũng chưa thể tiếp tục được. Ark không ngờ tấm bản đồ này lại có hạn chế.

『[Magaro’s Secret Map (Vật phẩm khởi động nhiệm vụ)

Một tấm da cũ với những ký tự lạ và các ký hiệu hình học được vẽ trên. Mặc dù có vẻ mô tả một vùng địa hình hiểm trở, nhưng chỉ nhìn vào bản đồ thì rất khó đoán vị trí chính xác. Có vẻ cần thêm những manh mối khác để giải được các ký hiệu và chữ viết trên đó.

<Điều kiện tối thiểu để tiếp tục quest: Có từ 1 manh mối bổ sung trở lên, Level 150 trở lên>]』

‘Thì ra đây là ý của Shannen khi bảo nhiệm vụ này khó thực hiện.’

Ark nhớ lại lời Shannen. Lúc giao nhiệm vụ, ông ta đã nói đây sẽ không phải là nhiệm vụ dễ dàng với Ark. Khi đó Ark không để tâm lắm, nhưng giờ nghĩ lại thì đó chính là một lời nhắc nhở.

Dù sao đây cũng là game thực tế ảo, nên mấy yêu cầu của NPC chắc chắn sẽ có giới hạn level. Nếu điều kiện tối thiểu để tiếp tục quest là level 150, thì Ark đoán rằng ít nhất phải cỡ 160~180 mới đủ “trình” để hoàn thành trọn vẹn.

Trong khi đó, level hiện tại của Ark mới chỉ 127. Tuy kỹ năng đã gia tăng rất nhiều ở Silrion, nhưng ở Rừng tinh linh, cậu chỉ tăng được có 4 level. Tính ra, cậu phải lên thêm 23 level nữa mới có thể tiếp tục nhiệm vụ. Tình hình của Shambala cũng chẳng khá hơn Ark là bao.

“Shambala, cậu tính sao?”

“Để xem đã……”

“Một là tụi mình ngồi chờ Sid ở đây. Hai là tôi đi cày level, kiếm chỗ săn ngon, lên thêm 23 level rồi sau đó hẹn gặp cậu.”

“Để tôi suy nghĩ thêm chút nữa đã. Tôi vẫn còn việc phải làm ở khu này. Nhưng nói thật là không biết sẽ mất bao lâu.”

Đúng lúc đó, có người bất ngờ đập tay xuống vai cả hai.

“Này, vừa mới vô địch võ đài mà sao mặt mày u ám thế? Không biết hai đứa đang nói chuyện gì, nhưng để chú mời một chầu nhé!”

Ark và Shambala giật mình quay phắt lại. Ark đã tắt trạng thái biến thân, Shambala thì cũng đổi mặt nạ và áo choàng, nên cả hai đều tỏ ra cảnh giác. Nhưng Ark nhanh chóng nhận ra người vừa tới.

“JusticeMan ajusshi? Sao chú ở đây?”

“Ha ha ha, bọn chú nghe tin con vào tới trận chung kết nên phi tới luôn chứ còn gì nữa.”

“Oppa, em cũng đến đó nhé.”

Roco chọc ghẹo, lè lưỡi chen vào lời JusticeMan. Và họ không đi một mình. Cả hội cải tạo cũng tề tựu đông đủ. Chính họ là một trong những nhóm cổ vũ điên cuồng trên khán đài, đội mũ lưỡi trai, cầm loa hét ầm trời cùng với Dedric.

“Ark, anh xem hết trận rồi.”

“Khó nhằn phết chứ? Cả Shambala nữa, xứng đáng là đàn em của bọn anh.”

“He he he, nhờ đặt cược vào cậu nên tụi anh cũng hốt được một mớ.”

“Đã quá trời. Nhìn mà chỉ muốn nhào vô đăng ký thi giải luôn.”

Trong lúc Bul-kkun nói, lồng ngực phập phồng như thể đang hít sâu lấy thêm khí thế.

Rồi Jjak-tung dịu giọng, lên tiếng:

“Bình tĩnh. Giờ chúng ta còn chuyện quan trọng hơn.”

“Ừm, tôi biết mà.”

“Sao? Còn chuyện quan trọng hơn à? Không phải mấy anh đang đi tìm tên trộm sao, Hyung-nim?”

“Đã tìm được rồi.”

Jjak-tung mỉm cười đầy ẩn ý rồi liếc sang Ark.

“Nhưng khi xử lý vụ đó, bọn anh lại vấp phải một rắc rối lớn hơn. Thôi, cái đó để sau rồi kể. Dù sao thì chẳng mấy chốc cậu cũng sẽ biết thôi. Ha ha, chắc mấy ông anh đây lại phải chứng kiến cảnh đó lần nữa.”

“Giờ thì tới giờ uống rượu! Vô địch xong mà không uống thì còn ra thể thống gì nữa! Đi nào, Ark!”

New World mô phỏng y như đời thực, đến mức người ta còn có thể say rượu trong game. Dù không phải rượu thật, và hiệu ứng say sẽ biến mất sau một thời gian, nhưng lúc uống thì cảm giác say y như ngoài đời.

Đó cũng là lý do quán rượu trong New World lúc nào cũng đông nghịt. Người ta có thể thoải mái uống tới bến mà không lo say xỉn ngoài đời hay đau đầu sáng hôm sau. Chỉ cần nhấp vài ly là nhân vật sẽ nhận trạng thái ‘Say’.

Không khí trong quán lại rất đặc trưng: ấm cúng, ồn ào vừa phải, đôi khi còn có những người hát rong xinh đẹp đứng hát. Với một tay nghiện rượu, khó mà tìm được nơi uống đã hơn thế.

Thế nên, hầu như bữa nào cả hội cũng kéo nhau vào quán rượu trong New World ăn uống linh đình. Đám cải tạo cũng mê rượu ở đây như điếu đổ.

Nhưng Ark thì không hẳn. Cậu chẳng hiểu nổi vì sao người ta lại bỏ cả đống tiền chỉ để uống rượu.

“Không được đâu, em uống rượu hơi kém……”

Ark toan từ chối buổi nhậu. Nhưng ngay lập tức, cậu hoảng hồn khi bị cả đám cải tạo vây chặt xung quanh.

“Ark, đừng nói với anh là cậu không thích rượu nhé?”

“Này, nhân vật game của cậu chắc tẻ nhạt lắm.”

“Nói cho rõ ra xem nào. Cậu muốn uống rượu hay muốn chia tay tình anh em?”

“Hả? Hả? Nhưng mà…”

Ark bối rối trước sự thay đổi thái độ 180 độ của cả hội. Nhưng đám cải tạo lúc này thì nghiêm túc thật sự. Nhìn gương mặt họ là biết, chỉ cần Ark nói sai một câu là bầu không khí sẽ rẽ theo hướng cực kỳ… căng.

“Được, được. Em uống. Em uống là được chứ gì.”

“Đấy! Ark đúng là đàn ông!”

Mấy ông anh nhóm cải tạo siết chặt nắm đấm, reo ầm lên. Rồi họ quay sang Roco với ánh mắt tội nghiệp.

“He he he, Roco à. Cho bọn anh uống với Ark đi. Dù gì hôm nay cũng là tiệc mừng vô địch. Không uống thì phí cả đời người, đúng không?”

“Trời ơi… được rồi. Nhưng chỉ hôm nay thôi đấy. Từ mai trở đi thì đừng hòng đòi thêm bát canh nào nữa.”

“Wow, tuyệt! Hôm nay uống tới bến!”

Đám cựu tù nhân này nhảy cẫng lên vì vui sướng, túm lấy Ark với Shambala lôi thẳng về phía quán rượu.

Mấy hôm nay, cả nhóm đã không được uống thứ đồ yêu thích. Tất nhiên là vì “độc tài” Roco luôn ôm chặt túi tiền. Thế nên bọn họ đã chờ ngày hôm nay với ánh mắt đỏ ngầu. Tất cả đều tin rằng vì tiệc chúc mừng Ark, khả năng cao là Roco sẽ chịu… nới tay. Và quả nhiên, phán đoán của họ hoàn toàn chính xác.

“Dù sao thì cũng chẳng ngăn được mấy ông ấy.”

Roco kiểm tra lại túi tiền rồi thở dài. Nhưng vì Ark, cô vẫn sẵn sàng chi ra.

“Cạn ly chúc mừng nhà vô địch!”

JusticeMan và cả hội cải tạo nâng cốc với vẻ mặt rạng rỡ. Ark đã lâu lắm rồi mới bước chân vào quán rượu, nên mỗi lần uống là lại nghe âm thanh “ting” vang lên trong tai.

Lý do thì đơn giản. Mỗi lần Ark uống một cốc, gần như không ai phát hiện ra là dưới gầm bàn, Roco lại lặng lẽ nhận lại một thứ gì đó từ Ark.

“Thiệt, không ngờ cậu lại giật được chức vô địch trước cả bọn anh luôn đó.”

“Anh chỉ xem mỗi trận chung kết thôi mà cũng thấy đã lắm rồi. Khán giả ai cũng dán mắt vào từng động tác của cậu.”

“Đúng đó. Ván cuối, bọn anh góp vào pot vì cậu không ít đâu. Roco còn tự tay xuống tiền cược max luôn.”

“Tối nay phải uống cho đã!”

“Này, cho 30 cốc bia lên bàn! Thịt ba chỉ nướng xong chưa đấy?”

Nếu để cả hội này có cơ hội, chắc họ uống tới mức hút sạch rượu trong quán mất. Tuy nhiên, bọn họ đều có quá khứ không mấy êm đẹp, nên “chuẩn mực” của họ với rượu cũng hơi… khác người.

Khắp quán vang lên tiếng la hét, có người còn đứng cả lên bàn mà nhảy múa. Cái không khí ấy đủ khiến ngay cả người không uống cũng thấy như say.

Rồi khi bắt đầu ngà ngà, tính cách thật lúc say của từng người lập tức lộ ra.

Jjak-tung, mỗi khi say, thái độ của anh ta thay đổi đến… 189 độ.

“Này, Ark…… Hic. Cậu biết không…… bọn anh… yêu cậu lắm đó? He he he, cậu đúng là người đàn ông lý tưởng. Nhưng mà… cái đó… đừng làm thế… cái gì ấy nhỉ… Roco. A, mất rồi. Anh vừa định nói gì ta? Ờ… nói chung là… chắc anh… cũng thích cậu đấy?”

Jjak-tung bám chặt Ark, miệng thì lặp đi lặp lại mấy câu chẳng đầu chẳng cuối.

Trong số đó, chỉ có Shambala là vẫn ngồi yên, mặt lạnh như tiền từ đầu tới cuối. Cậu ta nhìn chăm chăm vào cái cốc bia 1.000cc trên bàn.

“Nào, lại một lần cạn ly nữa!”

Bul-kkun ngửa cổ uống cạn ly bia, rồi đặt cái cốc rỗng xuống bàn cái rầm. Shambala chỉ nhìn trừng trừng vào cái ly trống, không nói tiếng nào. Lát sau, cậu ta cũng nâng ly, ừng ực nốc hết một cốc bia 5.000cc.

“Ha ha ha, thích rồi chứ gì? Xem xem ai là người chịu thua trước nào.”

“Uống! Uống! Uống!”

Đám cải tạo vây quanh cả hai, vừa gõ bàn vừa hò hét cổ vũ.

“Ôi giời ơi, ồn ào cái gì thế? Xin lỗi mọi người nhé.”

“Ha ha, không sao đâu. Ồn ào mới là không khí nên có ở quán rượu.”

Ông chủ quán cười xòa, đáp lại Roco đầy rộng rãi. Dù NPC không thấy phiền, nhưng chuyện đó lại khiến Roco để tâm. Cô liền cầm lấy khay.

“Cái này để cháu bê cho.”

Và đúng lúc đó thì có chuyện xảy ra.

Khi Roco bưng khay đi, dáng người cô xuất hiện ngay bên cạnh ông chủ trong mắt các người chơi khác. Một nhóm người chơi đang ngồi gần đó liền khựng lại, mắt dán vào cô, khóe môi nhếch lên.

“Này, cô em xinh đẹp?”

“Qua đây ngồi với bọn anh, anh chỉ cho vài chiêu uống rượu.”

“Cái gì cơ?”

Roco nhướng mày, còn mấy gã kia thì cười cợt.

“Ồ, sao khi giận trông em lại càng quyến rũ thế nhỉ?”

“Con gái mà đanh đá chút thì ban đêm chắc nóng bỏng lắm.”

“Ha ha ha, giám đốc nhà mình hiểu phụ nữ phết.”

Ngoài đời, hễ vào quán rượu là thể nào cũng gặp vài kẻ như vậy. Chuyên môn đi kiếm chuyện, trêu chọc phụ nữ cho vui.

New World là nơi đủ mọi loại người tụ tập. Nhưng hôm nay, chúng “chọn nhầm đối tượng rồi”.

Không khí vui vẻ của nhóm cải tạo chợt đông cứng lại. Cả bọn đặt ly xuống, mặt lạnh tanh.

“Này bọn bay. Vừa nói cái gì đấy?”

Ai nấy đặt ly xuống, mặt đầy sát khí. Không chỉ thế, JusticeMan, Hae Gyeol-sa, Yapsab, thậm chí cả Jjak-tung cũng lần lượt đứng dậy, nhìn trừng trừng sang bàn bên kia. Dù vào game làm lại cuộc đời, quá khứ của họ đâu dễ phai mờ. Đã từng là dân anh chị thứ thiệt, cái khí chất “nguy hiểm” của họ vẫn không hề giả.

Tên “giám đốc” cầm đầu nhóm kia lắp bắp.

“Cái, cái… gì vậy? Mấy người là ai? Xã hội đen hả?”

“Nói thêm một câu nữa đi rồi bọn anh cho mày đi lặn biển chung với bê tông ngoài khơi Incheon.”

“Không biết tụi này là ai hả?”

"Tụi mày vừa tự ký bản án cho mình rồi đấy, chuẩn bị làm mồi cho cá đi."

Tên kia rụt lại, mặt tái mét. Tuy nhiên, đây vẫn là game. Phần lớn người uống rượu ở Selebrid đều là những hảo thủ có level cao. Hơn nữa, nhóm bên đó cũng có đến mười người. Dù vậy, nhờ vào đám cải tạo mà không khí trong quán đã trở nên cực kỳ căng thẳng.

Ông chủ quán chỉ dám nhìn từ xa với vẻ mặt khổ sở. Dù muốn can ngăn, nhưng rõ ràng là ông không đủ dũng cảm để làm việc đó.

Ngờ đâu, người dập tắt vụ này lại là một người không ai ngờ tới.

"Mấy ông vừa vừa thôi!"

“Các Oppa, làm ơn bớt bớt giùm cái!”

Roco đập mạnh xuống bàn, khiến cả nhóm cải tạo giật nảy như thỏ con sợ cọp.

“Cái gì vậy chứ? Mấy Oppa toàn là người lớn cả rồi! Mấy người có biết xấu hổ không khi gây sự trong quán rượu? Làm ơn nhìn mặt ông chủ đi, người ta cũng đang căng thẳng theo luôn rồi kìa.

“Ơ? B-bọn anh chỉ là…”

“Đủ rồi. Đừng làm lớn chuyện thêm nữa.”

Roco quay sang nhìn JusticeMan, ông cũng ho khan cho qua.

"Ừm ừm, Roco nói đúng. Quán rượu không phải nơi làm mấy trò này. Uống tiếp thôi."

Rốt cuộc, cả nhóm tiu nghỉu ngồi xuống. Bên kia, nhóm kia bắt đầu xì xào với nhau, nhưng giọng điệu thì lại chẳng tốt đẹp gì.

“Thật là, cái gì vậy? Bọn nó run rẩy chỉ vì một con bé.”

“Ừ, nhìn vậy mà nhát thế à?”

“Cũng đúng thôi. Mấy loại người đó bây giờ đầy ra. Vào game là chỉ biết tung hoành. Sau này chắc cả đời chỉ có bố mẹ là chịu được chúng nó.”

“Nhìn qua là biết kiểu người sống bằng đầu gối rồi.”

“Cá là còn chưa bước chân qua cổng trường đại học ấy chứ.”

“Chắc chẳng kẻ nào tử tế đâu, toàn bọn du côn ngoài đường.”

Mỗi lần đám kia mở miệng, gân xanh trên trán mấy ông anh cựu tù lại giật mạnh thêm một chút. Từng câu từng chữ như chọc thẳng vào mấy chỗ đau nhất trong quá khứ của họ.

Roco cũng bực không kém. Nhưng cô vẫn nghiến răng, lắc đầu.

“Không sao đâu. Oppa, mặc kệ chúng đi.”

“Kyaak, anh làm cái gì vậy?”

Đột nhiên, một tiếng hét chói tai vang lên ở phía bên kia quán. Cả hội cải tạo lập tức quay phắt lại.

Một nhóm người chơi nữ đang ngồi tán gẫu. Một trong số mấy gã vừa nãy bước tới đó, tiện tay “sờ soạng” lên người một cô gái.

Mắt Jjak-tung lóe sáng. Anh lập tức hiểu ra tình hình.

“Có cô gái gặp nạn kìa!”

“Nếu là đàn ông Hàn Quốc chân chính thì không thể làm ngơ được!”

Bul-kkun đứng bật dậy với vẻ mặt… hơi vui quá mức cần thiết.

Ngay lúc đó, Roco lại đập mạnh xuống bàn. Cả hội giật mình quay lại, thấy Roco đang nhìn họ với ánh mắt rực lửa.

Rồi cô nói chậm rãi, rõ từng chữ:

“Mấy gã đó… lên quẩy bọn chúng đi!”

Chừng đó là đủ. Nhóm cải tạo hét ầm trời lên vì sung sướng rồi đồng loạt lao về phía nhóm đàn ông kia. Thực ra, từ nãy giờ Ark cũng đã khó chịu với mấy lời chúng nói rồi. Bởi vì Ark biết rõ quá khứ của các thành viên nhóm này, nên cậu không thể nào bỏ qua được những câu xúc phạm đó.

“Dark Blade!”

Ark tạo thế, nhảy phắt qua bàn rồi tung chiêu đặc kỹ. Tên giám đốc của nhóm kia gào lên một tiếng, lăn lông lốc xuống đất. Hắn vừa chửi vừa lóp ngóp định rút kiếm ra, thì JusticeMan đã túm cổ hắn vặn ngược lại rồi quật đi một phát.

Về level thì cả đám kia chắc chắn cao hơn. Nhưng đánh nhau trong quán rượu thì lại là chuyện khác: ở “địa bàn” này, chúng không thể nào đấu lại được hội cải tạo. Hơn nữa, chúng còn bị đánh úp đến nỗI thời gian rút kiếm còn chẳng có.

Chỉ sau vài phút, cả lũ đã nằm dài dưới đất, mình mẩy bầm dập.

Lúc ấy, tên giám đốc rên rỉ la lên:

“B-bọn mày! Đây là Selebrid đấy! Tưởng giết tụi tao mà yên ổn được à?”

Đúng là phiền phức. Tên nhân vật bị đổi thành màu xám thì còn dễ gỡ, nhưng một khi thành “chaotic” thì rắc rối to.

Ngay khi đó, Shambala ngồi dậy, lẩm bẩm bằng giọng ngái ngủ:

“Death’s Agent……”

Death’s Agent! Đó là kỹ năng đặc biệt của Saint Assassin – cho phép nhận được “sự cho phép” của Thần Chết để thực hiện một số hành động. Nhờ đó, kể cả khi giết người chơi khác cũng không bị biến thành chaotic!

Shambala ngửa mặt nhìn trần nhà, mặc cho tên giám đốc đang gào thét.

“Tôi cũng chẳng ưa gì tụi này. Ark, bảo mấy hyung đứng bao quanh lại đi. Để người khác nhìn thấy thì lại phiền.”

Ark và cải tạo phá lên cười, rồi quay lưng lại tạo thành một bức tường người.

Bởi vì, nếu có NPC hoặc người chơi khác nhìn thấy, Death’s Agent sẽ mất tác dụng.

Một lát sau, một âm thanh rợn người vang lên. Đám kia lần lượt ngã xuống thành xác chết.

Sau khi Shambala “xử lý” xong, hội cải tạo quay lại ăn uống, cười nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Một lúc sau, ông chủ quán bước lại, trên tay bưng thêm vài món ăn vặt.

“Cô kia nhờ tôi mang những món này sang cho các cậu.”

“Ể?”

Đám cải tạo ngạc nhiên quay lại. Một người chơi nữ đang ngồi ở bàn bên kia khẽ nháy mắt với họ.

“Các ajusshi… nãy trông ngầu lắm đó, nhưng mà cũng hơi đáng sợ.”

“Ôi… quý cô này……”

Bul-kkun run run lắp bắp.

“Tôi… New World đúng là thiên đường.”

Roco cũng cảm thấy khá hả dạ, bật cười rồi nói:

“Được rồi. Thấy mấy ajusshi ồn ào tới mức này rồi thì… đêm nay tụi mình uống tới sáng luôn đi.”

“Ồ ồ ồ, uống xuyên đêm!”

“Yeah! Roco!”

Đám cải tạo hét vang rồi bắt đầu gọi thêm một đống rượu.

Ark chỉ biết ngơ ngác trước sự “lột xác” hoàn toàn của Roco, một hình ảnh mà cậu chưa từng tưởng tượng nổi.

Roco loạng choạng trở về chỗ ngồi. Ark vội vàng đỡ lấy cô trước khi cô ngã, một tay giữ đầu cô để cô khỏi đập xuống bàn.

“Hehehe, Ark oppa…… hôm nay oppa ngầu lắm đó.”

Mùi rượu lập tức xộc vào mũi Ark.

“Roco, em uống bao nhiêu rồi?”

“Uống, em uống có một ly thôi… Tại mấy tên kia làm em bực mình đó màaaaa.”

Lưỡi Roco líu lại khi cô trả lời.

“Oppa, oppa, nghe em nói này. Anh còn nhớ cái gã ở chỗ làm mà em kể với anh không? Hôm qua hắn lại giở trò trêu em nữa. Em ghét mấy kiểu người đó lắm. Thế là em tát thẳng vào mặt hắn luôn. Hehehe, em làm vậy là đúng chứ? Nếu mà ngày nào oppa cũng đưa em về thì đã chẳng có chuyện đó rồi…… với lại, như thế thì ngày nào em cũng được gặp oppa…… Roco buồn lắm.”

Ngồi bên cạnh, Shambala liếc Ark với ánh mắt đầy cảm thông.

“Đúng là số đào hoa, chỉ nói vài câu thôi đã dỗ được người ta ngủ rồi… Ark, tôi lờ mờ nhìn thấy tương lai của cậu rồi đấy.”

“Câm đi, ồn quá.”

Trong khi đó, tiếng hò hét trong quán rượu vẫn còn đang lên tới đỉnh điểm.

Cùng lúc ấy, ba thương nhân A, B và C – vẫn đang ngập trong nợ nần – co ro trong một góc hẻm, run cầm cập vì gió lạnh.

New World cũng có đêm lạnh cắt da y như ngoài đời.

“Ôi, Hyung-nim. Lạnh quá.”

Thương nhân C run rẩy, giọng sắp bật khóc.

“Ráng chịu chút đi. Không biết bọn chúng có đổi chỗ đi chỗ khác không. Lúc nào cũng phải có người để mắt đến chúng.”

“N-nhưng… lạnh quá… khụ!”

“Chậc, giờ chắc bọn chúng đang uống say sưa sung sướng trong đó rồi nhỉ?”

Thương nhân B lườm về phía quán rượu.

“Hức, tụi nó ăn nhậu trong khi bọn mình phải sống bằng bánh mì lúa mỳ để dành tiền thuê lính đánh thuê…”

Thương nhân C gần như bật khóc, vừa nhai miếng bánh mì lúa mạch khô khốc.

“Đừng có khóc nữa!”

Thương nhân A bực dọc quát lên. Nhưng rồi nhớ ra mình là “anh cả”, hắn ta nghiến răng, siết chặt nắm đấm, ra vẻ kiên quyết.

“Dù giờ có lạnh và đói đến mấy, cuối cùng người chiến thắng vẫn sẽ là chúng ta. Khi nhiệm vụ kết thúc, chúng ta sẽ bao trọn một quán rượu, ở ì trong đó nhiều ngày liền. Lúc đó, bọn mình sẽ uống thoải mái rồi cười vào mặt tụi nó. Nghe chưa? Bây giờ chỉ cần nhẫn nhịn thôi. Dù có khó khăn, cũng phải chịu.”

“Hức… vâng, Hyung-nim. Nhưng mà lạnh quá.”

“Các cậu… tôi xin lỗi.”

“Anh không phải xin lỗi! Không phải lỗi của anh đâu Hyung-nim!”

“Đúng đó. Mọi chuyện là vì tụi kia cả!”

“Mọi người…”

“Hyung-nim…”

Gió lạnh rít qua con hẻm tối. Trong khung cảnh ấy, ba thương nhân A, B, C trông hệt như đang diễn lại một phân cảnh bi kịch trong phim truyền hình.

Và ở một con hẻm khác gần đó, hai đôi mắt cũng đang dõi theo quán rượu.

“Đã tìm thấy bọn chúng. Báo cáo lên trên thôi.”

Người đàn ông đeo mặt nạ kia lặng lẽ biến mất vào màn đêm, trên người hắn in rõ một dấu bàn tay đỏ.