Tôi tên là Ark

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 6 - Chương 06: Tôi Là Fan Hâm Mộ Của Anh!

“Alan, sao có thể như vậy được?”

Andel gào lên đầy tức tối. Alan chỉ thở dài bực bội.

“Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa đây? Bây giờ không phải lúc tôi có thể ra tay.”

“Không phải ư? Thế trong lúc tôi ở Cairo thì anh đang làm cái gì? Tôi bị đối xử như chó đấy! Anh hiểu không, đối xử như chó ấy! Ark đã đối xử với tôi như vậy đó! Anh hiểu không? Nếu giờ tôi xông vào đấu với hắn thì rồi sẽ bị hắn giẫm nát thêm lần nữa thôi. Bọn chúng cứ tỉnh bơ nói chuyện ngay trước mặt, coi như tôi không hề tồn tại!”

……Đây chắc phải lần thứ gần một trăm Alan nghe đi nghe lại chuyện này rồi. Andel càng nói càng hăng, nước bọt cũng bắn tung toé theo từng câu đầy kích động.

“Anh nghĩ tôi có thể nuốt trôi chuyện đó dễ dàng à? Không, anh nghĩ tôi có thể quên mối thù này được à?"

Alan chẳng có chút hứng thú nào với mớ than vãn của Andel. Mối nợ với Ark là của Andel chứ không phải của Alan. Nếu nghĩ kỹ, bản thân hắn chẳng có lý do chính đáng gì để đi trả thù Ark cả. Ark chỉ đơn giản là một kẻ chướng mắt. Nhưng dạo gần đây, cảm giác hắn ta đang dần trở thành chướng ngại. Dù Ark vẫn chưa gây cho Alan tổn thất gì mang tính quyết định, Alan chỉ là có linh cảm không lành. Đã thế, tốt nhất nên loại bỏ hắn ta càng sớm càng tốt. Và thế là tự dưng Ark biến thành cái gai trong mắt người khác chẳng vì lý do gì cả. Thế nhưng, Alan lại chẳng có động lực để đi truy lùng Ark tận nơi, nên giờ đây cứ dời việc đó lại đã, cần phải ưu tiên xử lý những chuyện quan trọng hơn.

Chẳng qua với một Andel đang nghiến răng nghiến lợi bên cạnh, Alan buộc phải nói năng khéo léo đôi chút để xử lý ổn thoả tên phiền phức này, chỉ vậy thôi. Tuy nhiên……

‘Thật lòng mà nói, giờ tôi thấy anh còn phiền hơn cả Ark nữa.’

Alan bực bội liếc xéo Andel một cái. Hôm nay Nagaran thì còn yên bình đấy, nhưng chẳng ai đảm bảo ngày mai chiến trường sẽ ra sao. Lần này, có đến mười hai tòa thành được mở ra cho tranh đoạt ở Nagaran. Hàng ngàn người chơi từ Vương quốc Schudenberg, Công quốc Sinius và Vương quốc Bristania đã ùn ùn đổ về đây, với số lượng công hội lên đến vài trăm. Đương nhiên, tất cả đều chuẩn bị để lao vào một cuộc chiến tranh giành lâu dài.

‘Nếu mình chiếm ngai lãnh chúa quá vội vàng, tất sẽ trở thành mục tiêu cho đám công hội vốn vẫn đang rình thời cơ đó có thể đồng loạt công kích.’

Quả thật, ngay từ đầu đã có một kẻ dại dột nhảy vào đoạt ngai trước. Kết quả là sau ba mươi phút lãnh trọn hỏa lực tập trung, toàn bộ thành viên hội đó bị quét sạch. Từ đó, chỉ riêng việc chiếm được một toà thành ở Nagaran đã được coi là thành tích lớn rồi. Hầu hết các hội lâm vào cảnh tương tự đều dè chừng lẫn nhau, âm thầm thăm dò đối phương. Song song đó, chúng bí mật mua chuộc, kéo thêm phe cánh, nuôi dưỡng lực lượng. Một hội trong số đó sẽ phình to lên, rồi lại có hội khác bị nuốt chửng, quá trình ấy cứ lặp đi lặp lại.

Âm mưu và phản bội! Vì lợi ích khổng lồ treo trước mắt, mức độ máu me của nó còn hơn cả ngoài đời. Nhưng giờ những cuộc skirmish kiểu đó cũng sắp đi đến hồi kết. Hoặc là họ quỳ gối trước thế lực của một hội khác, hoặc là bắt tay liên minh, dốc sức xây dựng thực lực để chiếm một tòa thành riêng. Đồng thời, bọn chúng đều vạch sẵn kế hoạch làm sao giữ được thành đó lâu dài sau khi chiếm xong.

Và dĩ nhiên, ‘Dawn Blade’ do Alan cầm đầu là một trong những thế lực chủ chốt. Thời khắc cho trận quyết chiến ở Nagaran đã gần kề!

‘Mọi sự chuẩn bị cần thiết đều đã xong. Giờ chỉ còn chờ thời cơ nữa thôi. Thắng thua là ở chỗ hành động đúng lúc.’

Mục tiêu của Alan là thành Silvana ở phía nam.

‘Trong bốn lãnh địa phía nam, Silvana có vị trí thuận lợi nhất. Khoảng cách tới cả ba vương quốc đều gần, lại nằm sát bờ biển, rất thuận lợi để phát triển thương mại. Khi tình hình ổn định, Nagaran chắc chắn sẽ trở thành trung tâm buôn bán của New World. Nếu mình phát triển tốt ở Silvana, “Dawn Blade” nhất định sẽ trở thành bang hội mạnh nhất!’

Alan đã chuẩn bị cho chuyện đó rất kỹ lưỡng. Và đúng lúc hắn sắp dẫn quân đến chiếm lấy Silvana thì Andel lại mò tới.

‘Đúng là cái loại hành động mà chẳng thèm dùng đầu óc…!’

Andel toàn làm theo cảm tính. Việc Alan có thể gom quân về Nagaran trong thời gian ngắn như hiện giờ là nhờ nhiều lý do chồng chéo với nhau. Alan vốn thông minh. Hắn nắm bắt tình hình nhanh hơn người khác, và khi có va chạm quyền lợi với các thế lực đồng minh, hắn hoặc là xoa dịu, hoặc là lặng lẽ loại bỏ họ. Kế hoạch “chống lưng để bọn khác lớn mạnh lên rồi lôi kéo” cũng phát huy hiệu quả.

Nếu Alan chiếm được Silvana, giám mục ở Thánh Đường sẽ “tiện tay” nhận một phần doanh thu từ Silvana để đổi lại sự hỗ trợ ngầm. Nhờ thế, Thánh đường đã gửi hai mươi lính đánh thuê đến trợ chiến cho ‘Dawn Blade’. Họ còn đảm bảo tiếp tế một lượng lớn đạn dược và vật tư.

Tuy nhiên, yếu tố có ảnh hưởng lớn nhất đến việc mở rộng thế lực của Alan không phải tiền bạc hay quân số, mà chính là danh tiếng của hắn. Alan được tất cả mọi người công nhận là một thánh kỵ sĩ! Hình tượng một kỵ sĩ ghét bất công, kiên quyết trừng trị cái ác, bảo vệ chính nghĩa – một hình tượng như bước ra từ trong truyện. Hình ảnh công chính đó bất ngờ lại trở nên vô cùng quan trọng.

Có thể ví nó với mấy nhân vật được thần thánh hoá trong Tam Quốc vậy. Ở New World cũng thế. Hình tượng của Alan được chăm chút kỹ lưỡng đến mức nó có sức nặng khủng khiếp mỗi khi hắn cần trấn an hay lôi kéo các hội khác. Thậm chí có không ít thủ lĩnh bang hội chủ động tìm đến tỏ ý muốn liên minh.

‘Thứ quan trọng nhất đối với mình là hình ảnh chính nghĩa đó.’

Giờ thử nghĩ xem chuyện gì sẽ xảy ra nếu người ta biết Alan thuê sát thủ ám toán Ark?

………Tin đó mà lan ra thì chắc chắn sẽ bùng lên thành một vấn đề lớn. Đó chính là lý do Alan không thể hồ đồ mà khử Andel cho xong chuyện.

‘Andel bây giờ giống như một thùng thuốc độc di động vậy. Mình không muốn nói lời quá phũ khiến hắn càng nổi khùng hơn. Nhưng khi “Dawn Blade” chính thức tổng động viên, Andel sẽ chẳng còn thời gian đâu mà chạy đi săn Ark nữa…… Đầu óc hắn cứng như cục đá. Giờ phải nói thế nào để hắn hiểu được tầm quan trọng của chuyện này đây? Đã thế, kế hoạch của mình cứ hễ dính tới hắn ta là lại trục trặc.’

Cuối cùng, Alan vẫn dắt Andel theo mình đến nơi đang phát hàng tiếp tế và đạn dược. Trong lúc chờ nhận quân nhu, hắn thử xem có thể dỗ dành được Andel không. Thế nhưng dù nói kiểu gì đi nữa, Andel vẫn cứng đầu không lay chuyển, nhất quyết không chịu bỏ ý định trả thù bằng được Ark.

“Thằng Ark đó giờ đã trên level 100 rồi. Hơn nữa trước khi rời khỏi Cairo, tụi nó còn vớ bẫm một mớ tiền. Anh tính cứ để yên cho tụi nó sống ung dung thế à?”

“Tôi đã nói rồi. Giờ tổ chức Dark Brothers đã trở thành kẻ thù với Ark. Dù chúng ta không động tay động chân, chúng cũng sẽ không để yên cho hắn.”

“Anh chẳng hiểu gì cả. Dù Dark Brothers có giết Ark mười mấy, mấy chục lần đi nữa, nếu hắn bỏ game thì tôi cũng chẳng trả được thù. Tôi chỉ thấy hả dạ khi chính tay tôi đạp hắn xuống thôi!”

“Tất nhiên Ark là kẻ cần xử lý trực tiếp. Nhưng ngay lúc này còn có chuyện quan trọng hơn.”

“Quan trọng? Hừ! Cái gì mà quan trọng? Chẳng phải chiếm thành cũng chỉ là một trò chơi thôi sao? Rốt cuộc tôi phải hiểu cái quái gì đây? Đúng, nó chỉ là game! Sao anh phải nghiêm túc như sống chết thế? Đạp thằng đó dưới chân chẳng phải quan trọng hơn sao? Có phải không?”

"..............."

Alan lại thở dài. Hắn thật sự bó tay, đối phương cũng chẳng phải con nít để Alan phải ngồi giảng giải nữa. Muốn thuyết phục Andel, thà đi ngồi giảng đạo lý cho một con ogre còn dễ hơn. Khi Alan quay sang nhìn, Andel mới chịu im bặt. Chiếc xe ngựa chở hai người cuối cùng cũng lắc lư đi đến biên giới Nagaran.

“Ể? T-thằng kia…..!”

Andel đột nhiên phồng người như quả bóng, lắp bắp chỉ tay. Khi xe ngựa sắp vượt qua biên giới, họ thấy bóng một thương nhân hobbit vừa đi vừa ngân nga hát, thơ thẩn tiến lại gần đó. Nụ cười bỗng hiện rõ trên mặt Andel.

“Chính là tên thương nhân đã ở Cairo chung với Ark đó!”

“Hyu……….!”

Sid mồ hôi nhễ nhại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh trong. Mấy tiếng đồng hồ đầu cậu đã cắm đầu đi không nghỉ trên con đường núi dốc đứng. Bây giờ tuy ngồi trên xe ngựa, nhưng chuyện đó cũng chẳng dễ dàng gì hơn. Thế nhưng ý nghĩ than vãn lại chẳng hề tồn tại trong đầu cậu.

“He he he.”

Ngược lại, cứ mỗi lần nghĩ đến khoang chứa đồ nặng trịch phía sau, cậu ta lại bật cười khùng khục.

“Đây chính là việc mình đã luôn muốn làm từ lần đầu tiên đặt chân tới thế giới này……..”

Khi đặt chân tới biên giới Nagaran, Sid đã trải qua một cảm xúc rất khó tả. Một tuần đã trôi qua, quãng thời gian ấy có lúc dài lê thê, có lúc lại trôi vụt qua như chớp mắt. Tuy nhiên, với một thương nhân như hắn, khoảng thời gian nào đáng giá nhất là điều quá rõ ràng. Dù sao thì chiến binh và thương nhân cũng khác nhau mà.

Tìm ra những dungeon chưa ai khám phá, đánh nhau với boss rồi moi được món đồ truyền thuyết dưới lòng đất – đó là giấc mơ của mọi chiến binh. Nhưng giấc mơ của một thương nhân lại là tìm ra tuyến giao thương mới và kiếm một khoản lợi nhuận khổng lồ từ nó! Suốt một tuần đi về phía Nagaran, Sid ôm mộng ấy mà bước.

‘Chiến tranh là tiền!’

Đó là một quy luật không thể phủ nhận. Ở Nagaran, các bang hội sẽ lao vào một cuộc chiến đẫm máu! Nó là nơi tốt nhất để xả hết đống cuộn phép mà cậu đã ôm từ Cairo sang. Thế nhưng, chờ Sid ở Nagaran lại là thất vọng tràn trề.

Nagaran được tuyên bố là vùng chiến sự. Nói cách khác, dù người chơi có giết lẫn nhau cũng không bị chuyển sang trạng thái chaotic. Ở một khía cạnh nào đó, điều này là vô cùng nguy hiểm. Người chơi có thể bị giết mà kẻ giết người không phải chịu bất kỳ hình phạt nào.

Không giống như cuộn [Robbery] dùng để cướp vật phẩm, mục đích của ba vị vua 3 đại quốc hoàn toàn khác: họ muốn biến Nagaran thành một vùng đất vô pháp thực thụ. Không, chính xác là như vậy.

Vì lý do đó mà ngay ở biên giới Nagaran có dựng biển cảnh báo để những người không biết chuyện khỏi vô tình bước vào. Đồng thời, vua của Schudenberg, Bristania và Công quốc Sinius còn ban lệnh cấm sử dụng mọi loại cuộn phép. Nếu dùng cuộn phép ở đây thì sẽ bị xem là tạo phản chống lại hoàng thất của ba vương quốc.

Tâm trạng Sid chùng hẳn xuống. Trong bảy cái túi cậu đang vác theo, cuộn giấy phép chiếm đến chín mươi phần trăm.

‘Ark-nim đang kỳ vọng mức lợi nhuận trên 50%………. ’

Nếu không thể dùng cuộn phép trong Nagaran, thì chẳng thể nào bán được chúng đúng giá. Không, thậm chí không biết có bán nổi không nữa.

‘Nếu mình quay về mà chỉ bán được 60~70% giá niêm yết thì Ark-nim giết mình mất!’

Sid thừa biết Ark ám ảnh với tiền bạc đến mức nào, và cậu rất sợ điều đó. Nếu như cậu mà mang về khoản đầu tư 5.500 vàng mà lại báo lỗ, Sid thậm chí có thể tưởng tượng được tương lai của mình.

‘Nếu Ark rơi vào tình huống này thì cậu ấy sẽ làm gì nhỉ?’

Ark là chiến binh, vậy mà kiếm tiền còn giỏi hơn cả Sid. Ngay cả khi bị đám sát thủ ép rơi xuống địa ngục, Ark vẫn cố moi tiền từ đống japtem cho bằng được. Ark sẽ không bao giờ bỏ cuộc trong bất kỳ tình huống nào còn có khả năng kiếm tiền. Và Sid là người duy nhất tận mắt chứng kiến sự ám ảnh kiếm tiền đó ở Ark.

‘Nếu là Ark-nim thì tuyệt đối sẽ không chịu bỏ cuộc! Ngược lại, cậu ấy còn tận dụng chính hoàn cảnh này để kiếm được nhiều tiền hơn. Đúng, chính là như vậy!’

Vừa nghĩ tới đó, trong đầu Sid liền loé lên một ý tưởng. <Episode II: Kỷ nguyên khai phá của người ngoại quốc> đã bắt đầu.

Những thay đổi đang diễn ra ở New World không chỉ là chuyện Nagaran được mở cửa. Từ trước đến nay, chỉ có một số rất ít người chơi đủ điều kiện đi lại giữa các biên giới, còn giờ biên giới đã mở cho tất cả mọi người! Tuy nhiên, tuyến đường di chuyển tốt nhất lại đi xuyên qua Nagaran – nơi vừa trở thành vùng chiến sự.

Ngay cả về sau, khi Nagaran ổn định trở lại, người chơi vẫn sẽ phải băng qua con đường núi dốc đứng nếu muốn đi qua đây. Trong hoàn cảnh như vậy, chuyện rắc rối nảy sinh chỉ là vấn đề sớm muộn. Lúc hoà bình, con đường đó sẽ lập tức trở thành tuyến đường ít người muốn chọn.

Sid vác hành lý, lập tức mò đến những ngôi làng gần biên giới. Khách hàng chính của cậu là mấy chiến binh có vẻ ngoài đáng ngờ. Đám cuộn phép bất hợp pháp được bán cho họ với giá đúng 100% giá thị trường. Lý do thì quá rõ.

Khi khu vực biên giới không yên ổn, bọn chúng sẽ dùng cuộn phép để cướp sạch các thương nhân qua lại trên đường núi.

‘He he he, chính là đây!’

Sid bắt đầu thấy được nhịp điệu của chuyện này. Khi bán xong một mẻ cuộn phép, cậu lập tức chuyển sang làng bên cạnh. Bán vài trăm cuộn [Robbery] cũng chẳng phải việc khó. Đương nhiên, an ninh trong vùng nhờ vậy mà rơi xuống mức tồi tệ nhất.

Tin đồn về bọn cướp rình sẵn trên đường núi khiến thương nhân nghe qua đã phát hoảng. Mà khách hàng của Sid… cũng chính là những thương nhân đó.

Ở đâu bán gươm thì ở đó ắt sẽ bán thuẫn – đó là quy luật. Cairo cũng có sẵn những món đồ để đối phó với các loại cuộn phép chaotic.

“Món hàng tiêu chuẩn để thoát hiểm trong cơn nguy khốn! Cuộn [Warp]. Bạn có thể thuê lính đánh thuê một cách đầy tự tin với [Sword of Truth], tự bảo vệ mình trước [Robbery] và [Seize] bằng [Bag Protection] hoặc [Equipment Protection]. Ngoài ra còn có cuộn [Elimination] để xoá một hiệu ứng cuộn phép bất kỳ. Tất cả các món đồ cần cho một tuyến giao thương an toàn đều được bán theo dạng combo số lượng lớn. Xin mời ghé sạp của Sid.”

Lập tức, các thương nhân ùn ùn kéo tới như mây kéo.

"Cuộn [Warp] bao nhiêu tiền?"

"45 vàng. Nếu anh mua theo bộ 10 cái, tôi sẽ giảm giá 10 vàng.”

“Gì cơ? Chẳng phải thế là 110% giá ở cửa hàng sao? Nếu tôi mua ở cửa hàng còn được giảm 30% nữa……”

“Tôi đã liều mạng mang đống cuộn phép này từ Cairo tới đây. Trên đường đi đã gặp bọn cướp không biết bao nhiêu lần. Đã vậy rồi thì bán 110% giá là còn rẻ đó chứ.”

"Nhưng 45 vàng cho một cuộn thì..."

“Nếu anh không có đủ tiền mặt thì tôi cũng nhận thanh toán bằng nhiều loại potion khác. Tuy nhiên, potion chỉ tính 80% giá niêm yết thôi. Vì tôi còn phải bán lại mới có lãi. Là thương nhân chắc anh hiểu chứ?”

Một thương nhân đứng cạnh khẽ thúc tay người bên cạnh thì thầm.

“Thời hạn giao hàng sắp đến nơi rồi. Nếu giữa đường bị cướp thì nhiệm vụ thất bại, có thể dẫn tới uy tín tụt thê thảm đó.”

“Hyu……. Tôi hiểu rồi. Cho tôi 2 cuộn [Sword of Truth] và 2 cuộn [Warp].”

“Vâng, đây là hàng của anh! Chúc thượng lộ bình an!”

Đây chính là thứ Sid nhắm tới. Là thương nhân, cậu hiểu rất rõ tâm lý của những thương nhân khác. Sau khi biên giới được mở cửa, rất nhiều thương nhân đã nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng hoá quý hiếm. Nhưng để hoàn thành nhiệm vụ trong thời hạn nhất định, họ bắt buộc phải vượt qua biên giới.

‘He he he, mấy chuyện này mình học được là nhờ lẽo đẽo theo Ark-nim.’

Một khi khách đã chấp nhận móc tiền ra, thì sau khi móc được một ít, phải tiếp tục vắt kiệt thêm càng nhiều càng tốt. Bán tên lửa cho một bên, rồi quay sang bán hệ thống đánh chặn tên lửa cho bên còn lại – chỉ cần có lời thì làm kiểu gì chẳng được.

Đó mới là cách làm ăn đúng nghĩa. Bán được càng nhiều gươm, giá của thuẫn sẽ còn tăng vọt hơn nữa. Nhờ cậu mà số thương nhân phải chịu thiệt hại cũng tăng lên không ít. Nhưng đời Sid coi như buộc chặt vào tuyến giao thương này rồi; trong khi bản thân còn đang lo bị bắt uống nồi canh của Ark thì cậu chẳng rảnh để nghĩ đến cảnh ngộ của người khác.

‘Từ trước tới giờ mình chẳng hiểu gì về thế giới này cả.’

Thế là thêm một thương nhân khờ khạo nữa bước chân vào con đường đen tối.

Dù muốn bán thật nhiều cuộn phép đến đâu, trong chuyện làm ăn thì thời điểm vẫn là yếu tố then chốt nhất. Chỉ một lúc nữa thôi, những thương nhân khác đánh hơi được mùi tiền sẽ ùa đến biên giới, tay xách nách mang đầy cuộn giấy phép. Khi đó, việc giá cuộn phép tuột dốc là điều chắc chắn!

‘Một khi thấy không còn lời nhiều nữa, mình phải rút ngay. Đó là nguyên tắc bất di bất dịch của Ark-nim.’

Ark bỗng nhiên trở thành sách giáo khoa dạy làm ăn. Cậu đã mua hàng ở Cairo với giá 60%, giờ bán lại với giá 100~110%. Đương nhiên, kinh nghiệm, độ thành thạo kỹ năng và thu nhập của Sid đều tăng vọt.

Khi việc buôn bán bắt đầu trơn tru, Sid lại càng nghĩ xa hơn. Nếu nắm bắt được đúng thời cơ, cậu có thể kiếm được lãi còn lớn hơn nữa! Sid quyết định rằng các loại thuốc hồi phục đắt tiền và mấy loại tool box hoàn toàn đáng để đầu tư, nên không chút do dự mà gom thêm.

Khi đổi đống cuộn giấy lấy các loại vật phẩm tiêu hao, tổng giá trị cũng trở nên khổng lồ. Cậu lại bỏ thêm một khoản không nhỏ để thuê lính đánh thuê NPC rồi quay về chỗ xe ngựa. Tất cả đều nằm trong tính toán.

‘Sau khi Nagaran được mở cửa, nơi này đã trở thành chiến trường công khai. Vì tập trung vô số bang hội nên nhu cầu về thuốc hồi phục và vật phẩm tiêu hao sẽ tăng dần theo thời gian. Đây là một cuộc chiến tiêu hao.

Thế nhưng, thắng thua không quyết định bởi chuyện ai đốt nhiều tiền trong một khoảng thời gian ngắn. Nếu muốn bổ sung tiếp tế tại chiến trường, bọn họ phải quay ngược về tận Selebrid…….. Mình sẽ bán đồ tiếp tế ngay gần lối vào Nagaran. Dù có đắt hơn một chút, nhưng bù lại họ tiết kiệm được thời gian! Trước khi các thương nhân khác kịp kéo khách, mình phải giữ chân họ lại!’

Sid ngày càng cảm nhận rõ trách nhiệm của mình với tư cách một người làm ăn. Nhưng vì cuộn phép không thể dùng trong Nagaran, nên cậu không có bất kỳ biện pháp bảo đảm an toàn nào. Nếu chết thì sẽ rơi đồ.

‘Vì PK được phép ở Nagaran nên chuyến làm ăn này rất nguy hiểm. PK mang lại niềm vui cho những kẻ đi săn người khác. Nếu mình chết dưới tay mấy đứa đó và rơi mất chỉ một món đồ thôi…….’

Canh của Ark. Sid rùng mình, một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

‘Dù lợi nhuận có ít đi đôi chút thì dựng sạp ngay ở lối vào vẫn an toàn hơn.’

Thế là Sid dựng sạp ở ngay cửa ngõ Nagaran. Đúng lúc đó, một chiếc xe ngựa chở theo một người chiến binh đang đi ra để mua tiếp tế, và người này quyết định tiến lại gần Sid.

“Anh là thương nhân à? Nếu anh có lọ hồi phục hay hộp sửa chữa thì cho tôi đặt một chuyến lớn được không?”

Sid liếc từ đầu đến chân người chiến binh. Nhìn bộ trang bị là biết ngay không phải dạng vừa. Ánh sáng của tiền bạc hiện rõ mồn một! Sid chắp hai tay, giữ nguyên nụ cười buôn bán trên môi.

"Dĩ nhiên rồi. Tôi còn có nhiều loại thuốc tăng chỉ số nữa. Vì anh là khách đầu tiên, tôi sẽ để giá tốt nhất. Tuy vẫn cao hơn cửa hàng chút... Anh hiểu mà nhỉ?"

Sid mở ra mấy quyển catalogue liệt kê hàng hoá. Người chiến binh ngạc nhiên hỏi.

“Lượng hàng này kinh khủng thật. Một mình anh mà điều hành được một chỗ làm ăn lớn thế này sao?”

“He he he, 90% trong số đó là vốn người ta gửi tôi đầu tư hộ.”

Sid đúng là miệng lưỡi lanh lợi. Khoé môi chiến binh khẽ nhếch lên một nụ cười mơ hồ.

“Thì ra vậy. Thế thì càng hay. Cuộc tranh đoạt giữa các đại công hội sắp bắt đầu, chúng tôi không còn thời gian quay về Selebrid nữa, nên gặp được một thương nhân có nhiều hàng thế này quả là may mắn. Nếu anh không ngại bán với giá 110% giá niêm yết, tôi muốn mua hết toàn bộ lọ thuốc và hộp sửa chữa.”

“Dạ? Dạ? 110% giá cửa hàng ạ?”

Sid lôi bảng tính ra, nhanh chóng bấm bấm con số khổng lồ kia.

‘Cuối cùng……. Cuối cùng mình cũng có cơ hội chốt một thương vụ khổng lồ…….!’

Thông thường, thương nhân kiếm lời từ rất nhiều giao dịch nhỏ lẻ, nhưng chỉ cần chốt được một thương vụ cực lớn thì danh tiếng và kinh nghiệm sẽ tăng vọt. Nếu trong một lần giao dịch mà bán được lượng hàng trị giá vài ngàn gold, Sid thậm chí không dám tưởng tượng mình sẽ nhận được bao nhiêu kinh nghiệm!

Mắt cậu dán lên người chiến binh đang cưỡi ngựa. Người chiến binh kia mỉm cười nói.

“Tuy nhiên, tình hình bên phía chúng tôi hiện tại không cho phép nhận hàng ngay. Vậy nên hãy ấn định thời gian và địa điểm giao nhận. Chúng tôi cũng phải chuẩn bị vàng nữa. Xin anh hãy giao đầy đủ số hàng đã hứa đến chỗ này vào sáng mai.”

Người chiến binh mở bản đồ ra, chỉ vào một khu vực. Sid thoáng giật mình khi nhìn vị trí đó. Dù không xa lắm, nhưng chỗ ấy nằm bên trong Nagaran.

“Có vấn đề gì sao?”

“Dạ? Ồ, không. Chỉ là…….”

“Tôi hiểu anh đang lo gì. Nhưng dạo này vùng ngoại vi khá vắng vẻ, phần lớn người chơi đều đã dồn về khu vực quanh các lâu đài rồi. Lúc đi đến đây, tôi còn chẳng thấy bóng dáng một người chơi nào.”

“Vậy… tôi hiểu rồi. Tôi sẽ giao hàng đến đúng chỗ hẹn.”

Cuối cùng, Sid cũng gật đầu chấp nhận. Dù trong lòng vẫn hơi bất an, nhưng con số kia quá lớn, cậu không tài nào bỏ qua được. Người chiến binh kia gật đầu, vẻ đầy hài lòng.

“Nếu anh có thể cung cấp một lượng lớn nhu yếu phẩm như vậy thì chắc chắn anh là một thương nhân giàu có. Đã vậy, anh còn đang quản lý tiền vốn hộ người khác, chứng tỏ uy tín cũng rất cao. Gặp được một thương nhân như Sid ngay ở cửa vào Nagaran đúng là may mắn với chúng tôi. Tôi đang tìm một thương nhân đáng tin cậy. Nếu sau này cần thiết, anh có muốn ký một hợp đồng dài hạn không? Có thể sẽ vất vả hơn chút, nhưng đổi lại hoàn toàn không có rủi ro, và chúng tôi sẽ trả công xứng đáng.”

“T-tôi cảm ơn.”

“Tôi rất vui khi nghe vậy. Vậy chúng ta lập hợp đồng chứ?”

“Vâng, tất nhiên rồi. Nhưng mà, tôi nên xưng hô với anh thế nào……..”

“Alan, tôi là Alan, thủ lĩnh hội Dawn Blade.”

Người chiến binh…… Alan mỉm cười giới thiệu. Còn Sid – người chưa từng tham gia event quest – thì trước giờ chưa từng gặp Alan bao giờ.

Chỉ 4 tiếng sau buổi tiệc cuồng loạn của Ark và đồng bọn…

Ánh nắng len qua khung cửa sổ mờ tối của quán rượu.

JusticeMan tuy thích uống đủ mọi loại rượu, nhưng không phải kiểu mà sẽ uống đến say mèm. Ấy vậy mà tối qua vì được Roco cho phép uống, cả bọn đều uống đến nỗi không dừng lại được. May mà sau đó cả hội đã kéo nhau ra ngoài tám chuyện một tiếng đồng hộ, gió lạnh ban đêm đã giúp hơi men bay đi đáng kể. Trên mặt Roco hiện lên một vẻ mà ai nấy đều rất quen thuộc.

“Giờ con định đi tới Silrion à?”

“Không, tạm thời phải hoãn lại đã.”

"Vậy sao? Bọn chú giờ cũng đã tìm được mấy đứa cầm đầu bọn du côn mà bọn chú vẫn truy lùng rồi."

JusticeMan đang định nói gì thì phá lên cười.

"Được rồi, thế con đã quyết định sẽ làm gì kế tiếp chưa?"

"Nói thật thì hiện tại con vẫn chưa..."

“Thế thì tốt. Vậy đi với chú một lát. Chú có thứ muốn cho con xem. Cũng muốn bàn với con luôn.”

“Cho con xem cái gì vậy?”

Ark nghiêng đầu thắc mắc, còn Jjak-tung thì xen vào với nụ cười gian.

"He he he, thành quả bọn anh làm được trong thời gian qua đó. Trong lúc cậu đi giành chức vô địch, bọn anh cũng đâu có ngồi chơi không.”

“Thành quả?”

“Con cứ tới xem đi thì sẽ rõ. Chỗ đó cũng không xa nơi đây lắm nên chú cũng chưa cần giải thích vội. Đến nơi rồi con sẽ hiểu chi tiết thôi. Shambala, đừng để tôi phải lải nhải nữa, đi theo luôn đi!”

JusticeMan bất ngờ kéo cả Shambala theo cùng Ark.

“Um, mới tờ mờ sáng mà ồn ào cái gì thế? Mấy người này là…….”

Tiếng lẩm bẩm phát ra từ một con ngõ không xa chỗ đám Ark đang đứng. Nhìn qua thì giống như có ba kẻ vô gia cư trùm kín người bằng mũ choàng. Trong lúc Merchant A, B và C theo dõi Ark, bọn họ đã ngủ gục luôn tại chỗ. Merchant B, vẫn còn ngái ngủ, khó chịu kêu lên một tiếng rồi ngẩng đầu khi nghe tiếng động ầm ĩ do đám Ark gây ra.

Mắt hắn đờ đẫn được một lúc rồi đột nhiên bật dậy, giật mình la lên.

“Ế? H-Hyung-nim! Hyung-nim! Dậy mau!”

Merchant A đang ngủ khò khò lúc này mới mở mắt ra. Hắn cau mày, dụi đôi mắt sưng húp.

“Gì đấy? Có chuyện gì?”

“Đám đó bắt đầu di chuyển rồi.”

"Sao cơ?"

Merchant A lập tức tỉnh như sáo ngồi bật dậy luôn.

“Khỉ thật, bọn nó uống suốt đêm mà sao dậy sớm vậy? Này, dậy mau!”

Merchant A đá Merchant C một cái rồi quát.

“Triệu tập đám lính đánh thuê cậu thuê hôm qua, bảo chúng nó tới nhanh lên. Tôi sẽ bám theo tụi kia. Như thường lệ, liên lạc qua ‘Feather of Whispering’, hành động lẹ làng lên!”

Merchant B và C lạch bạch chạy ngược xuống con ngõ bằng đôi chân ngắn ngủn. Merchant A cũng nhanh chóng thu dọn hành lý rồi bám sát Ark.

‘Đúng như dự đoán, bọn chúng đang đi tìm kho báu!’

Ark và đồng đội đang gom một đống lớn thức ăn ở chợ. Lý do khiến nhiều người chơi cùng lúc mua nhiều đồ ăn như vậy rất đơn giản: tức là họ chuẩn bị cho một chuyến đi dài.

Một khi đã gom đủ mọi manh mối cần thiết, dĩ nhiên họ sẽ muốn bắt tay ngay vào việc săn kho báu. Đúng như Merchant A đoán, vừa mua sắm xong là Ark cùng đồng đội lập tức rời Selebrid. Merchant A liền vội vàng truyền tin bằng ‘Feather of Whispering’.

-Đám đó vừa rời khỏi Selebrid. Lính đánh thuê tập hợp xong chưa? Cái gì? Còn chưa à? Lũ ranh đó, cứ ở chế độ standby cho đến khi tôi ra lệnh…… Dù sao thì mấy chiến binh…… được, nghe ổn đấy. Khi tập hợp xong thì kéo cả bọn tới chỗ này.

Y như trong phim điệp viên, Merchant A vừa bám theo Ark vừa giữ liên lạc mật như vậy. Sau khi rời khỏi Selebrid, nhóm Ark bắt đầu leo lên con đường núi. Nhưng đi được một lúc thì con đường trước mặt dần biến thành rừng cây rậm rạp, xanh um.

‘Hộc hộc hộc. Đáng lẽ mình phải tập thể dục nhiều hơn mới phải…….’

Thể lực của Merchant A khá tệ. Mới leo chưa đầy một tiếng đồng hồ đã thở như trâu. Đã thế lại chẳng có lối đi rõ ràng, hắn phải lấy tay gạt bớt bụi rậm dày đặc để mở đường. Trên con đường lạ hoắc, hắn liên tục vấp phải rễ cây, rồi bị cành cây vướng vào người.

‘Tất cả là tại thằng Hắc Lang đó! Nhất định mình sẽ lấy lại tấm bản đồ và cho hắn nếm mùi tuyệt vọng!’

Merchant A cháy ngùn ngụt ý chí báo thù…….. Thật lòng mà nói, nếu không có thứ đó chống lưng cho tinh thần, hẳn hắn đã bỏ cuộc giữa chừng.

Sau một hồi lần theo con suối nhỏ, khu rừng rậm rạp cuối cùng cũng kết thúc. Lúc này Ark đang trao đổi với cả nhóm.

‘Ồồồồ, chỗ này…….. đúng là cơ hội vàng!’

Mắt Merchant A sáng rực lên. Ẩn sâu trong núi, giữa bìa rừng rậm rạp. Nếu có một nơi như thế, ngoài sào huyệt của bọn trộm cướp thì còn là gì nữa?

‘Không sai đâu. Mấy lá cờ cắm trên đám cỏ dại kia, mình đã thấy ở Hội Thương Nhân rồi! Bọn trộm mà ai cũng phải cảnh giác quanh Selebrid! Nếu vậy thì……?’

Hắn chỉ nghĩ ra được một khả năng: bọn Ark đang tính dẹp sào huyệt lũ đạo tặc để đi đến đâu đó.

‘Trời giúp mình rồi!’

Hắn chẳng cần biết bên trong đang diễn ra chuyện gì. Chắc chắn là một trận chiến kinh hoàng, máu chảy lênh láng! Đây là cơ hội lý tưởng để trừ khử Ark. Tỷ lệ thắng bây giờ là 100%! Đúng lúc đó, Merchant B và C dẫn theo 20 lính đánh thuê chạy tới.

“Hộc, hộc, hộc, Hyung-nim. Bọn đó đâu rồi?”

"Ha ha ha, các anh em. Câu nói ‘trời sẽ giúp người tự giúp mình’ quả không sai. Bọn đó chẳng biết gì, đang lo đi dẹp trộm giữa núi.”

Merchant A cười lạnh, siết chặt nắm đấm.

“Nếu bọn mình xông vào đúng lúc thì mọi chuyện sẽ kết thúc rất đơn giản. Phải nhanh tay trước khi thằng Hắc Lang với thằng Lam Kiếm bị lũ trộm giết rồi làm rơi manh mối. Mau dùng scroll ngay trước khi chuyện đó xảy ra!”

“Vâng. Mọi người nghe rõ rồi chứ? Xông lên!”

“Xông lên!”

Merchant A, B và C hiên ngang dẫn đầu đám lính đánh thuê lao vào. Nhưng vừa tới nơi, họ lập tức cảm thấy có gì đó không ổn. Với một nơi đáng ra đang diễn ra giao tranh, ngọn núi lại yên tĩnh đến lạ. Chưa hết, thỉnh thoảng còn nghe cả tiếng cười nữa.

Merchant B thấy có gì đó sai sai, hắn định lên tiếng ngăn lại. Tuy nhiên, đã quá muộn – Merchant A đã mở tung cánh cửa và hét lớn.

“Lam Kiếm, Hắc Lang! Tụi bây…… Ể?”

Merchant A nghẹn lại, mặt ngơ ra.

Vừa mở cửa, hàng trăm cặp mắt lập tức quay phắt sang nhìn hắn. Lẽ ra lúc này, bọn chúng phải đang lao vào một trận tử chiến đẫm máu chứ. Thế nhưng, trong căn phòng chẳng có gì ngoài Ark và đám trộm đang cùng nhìn trừng trừng về phía hắn.

“Ể, sao…… sao lại thế? Sao mấy người không đánh nhau?”

“Cái gì? Mấy người là ai?”

“Lam Kiếm? Hắc Lang?”

Đám đạo tặc cau có nhìn bọn thương nhân và đội lính đánh thuê với ánh mắt cực kỳ khó chịu.

Đúng vậy, đây chính là “thành quả” mà JusticeMan nhắc đến lúc ở Selebrid. Ông ấy đang đề cập đến đám trộm đang tụ tập đông nghịt ở đây. JusticeMan đã cảm hóa từng tên một.

Và hai ngày trước, ông đã tìm được gã đại ca mà mình luôn muốn gặp. Tên đại ca đó là thủ lĩnh thảo khấu Wangnuni, một tên cướp level 150. Bình thường thì chẳng ai dám mơ tới chuyện đấu với hắn, nhưng JusticeMan lại có quân bài khác.

Đó là đám trộm quanh Selebrid mà ông đã “cải tạo” trước đó!

JusticeMan điều quân từng đợt, từng đợt trút những đợt tấn công lên Wangnuni. Sau một trận chiến kéo dài, máu me be bét, Wangnuni cuối cùng cũng buông vũ khí, chịu đầu hàng và chấp nhận được “cải tạo”. Nhờ vậy, số đạo tặc hiện đang đi theo JusticeMan đã lên đến 300 tên.

Merchant A, B và C lúc này mới nhận ra rõ ràng là có gì đó cực kỳ sai trái.

“H-Hyung-nim?”

“Hự!”

Merchant A bắt đầu toát mồ hôi.

Trong khi bọn thương nhân đứng đực ra như trời trồng, Merchant C đột ngột nấc một cái, tay giật mình làm rách luôn cuộn giấy phép đang cầm.

Hắn vốn định dùng [Robbery] lên Ark. Nhưng vì chưa kịp chỉ định mục tiêu nên hiệu ứng lại lỡ tay bổ trúng một tên trộm. Xui xẻo thay, kẻ bị dính phải lại là “Hyung-nim” của đám trộm – Wangnuni.

Wangnuni nhìn Merchant C bằng gương mặt vô cảm, sau đó nhếch môi cười.

“Gì đây? Định vặt đồ của tao à?”

“Không, không phải thế……..”

Đợi merchant A vỡ lẽ ra được tình hình thì đã muộn, vừa định rút lui thì JusticeMan đã mỉm cười lên tiếng.

“Này các cậu, tôi hay nhắc nhất là chuyện gì ấy nhỉ?”

"Vừa nấu ăn vừa giúp người, mỗi ngày làm việc tốt. Ai không ăn năn thì sẽ bị dạy dỗ!"

Hai trăm tên trộm đồng thanh trả lời, giọng lạnh tanh.

“Được rồi, khoá cửa lại.”

“Rõ!”

Lũ đạo tặc lập tức bước tới chặn cửa. Dù bọn thương nhân và lính đánh thuê có cố rút lui, đường ra cũng đã bị chặn kín mít.

Tình thế này khiến đám lính đánh thuê bấn loạn, không thể không rút gươm.

“Chết tiệt! Không xong rồi! Bọn mình kẹt cứng!”

“Đó là kẻ thù của Hyung-nim! Dọn sạch rác rưởi đi!”

Đám trộm này đã hoàn toàn bị “tẩy não” bằng màn tra tấn canh hầm thập cẩm. JusticeMan bây giờ đã trở thành Hyung của Wangnuni. Và với một kẻ dám chống lại Hyung, luật bất thành văn của đám đạo tặc là: kẻ đó phải trả giá bằng thân xác mình.

Bọn trộm đồng loạt rút kiếm, cùng nhau lao tới.

“Hyung-nim. Sao lại lạ vậy?”

“Tôi biết quái đâu được. Giờ chỉ còn nước cắn răng chịu trận thôi!”

"Chết thật, một người chắc phải cân mười thằng!"

Đám lính đánh thuê chửi rủa, nhưng hối hận thì cũng đã quá muộn. Ngay sau đó, một trận chiến dữ dội nổ ra……. nếu còn có thể gọi thế là “trận chiến”.

Đám sát thủ thuê về cao hơn bọn trộm khoảng 30 level. Tuy nhiên, số lượng đối phương lại gấp 15 lần. 20 chọi 300 thì thôi khỏi nói. Thế thì sao gọi là đánh nhau cho được.

Chưa kể bên phía đạo tặc còn có Ark phụ trách nursing và Roco chơi nhạc cung cấp hiệu ứng buff. Người càng đông, hiệu ứng của các kỹ năng này càng tăng mạnh. Nhờ được nursing và nhạc của Roco buff đủ kiểu, đám trộm hò hét, xông vào nghiền nát lũ chiến binh đánh thuê.

“Hừm, sao nhạt nhẽo thế nhỉ?”

Ark cảm thấy trận này tẻ nhạt quá mức. Mới hôm qua thôi, cậu còn kịch chiến với đám tiên phong ở Evil Silrion……. So với những kẻ đó, đám lính đánh thuê level 120 này yếu đuối đến mức khó tin.

Bản thân Ark chưa nhận ra, nhưng những trận đấu ở Silrion và cả Lee Myung-ryong đã đẩy tiêu chuẩn của cậu lên mức cao nhất.

Đúng lúc đó, ở một góc, Ark bỗng thấy có mấy bao tải rác đang… lùm lùm nhúc nhích.

Trong khi lũ trộm vừa mở cửa, vừa đập cho đám lính đánh thuê te tua, ba cái bao tải rác lại lom khom trườn dần ra xa. Mỗi khi có tên trộm đi ngang, chúng lập tức đứng im, chờ hắn đi qua mới tiếp tục nhúc nhích. Kiểu trườn–đứng im ấy lặp đi lặp lại cho đến khi ba cái bao rác đó ra khỏi được sào huyệt.

‘Gì vậy trời, cái gì kia?’

Ark nhìn chằm chằm vào ba “bao rác” đang lẽo đẽo trốn lên núi, bật cười ngạc nhiên.

Không ai khác, đó chính là ba tên thương nhân. Để tẩu thoát, bọn chúng đã tự quấn mình thành mấy bao rác. Không rõ vì ngụy trang tốt hay vì chẳng đáng để bận tâm, nói chung là chúng đã sống sót sau trận đánh loạn xạ vừa rồi.

Ark cắm mạnh mũi kiếm xuống đất.

“Này ba người kia. Tính đi đâu vậy hả?”

Ba cái bao rác giật nảy lên, run bần bật.

“Hyung-nim! Bọn mình bị phát hiện rồi!”

“Hộc, hộc, hộc, Hyung-nim. Bọn mình sắp chết hả? Em sợ quá.”

“Bình tĩnh nào. Hyung có cách.”

Merchant A nuốt khan một cái, rồi bất ngờ đứng bật dậy. Cả ba xé áo choàng ra, lộ rõ hình dạng thật của mình.

Đó là mấy người lùn dwarf. Nhưng có lẽ vì làm nghề thương nhân, nên họ chẳng có tí cơ bắp vạm vỡ nào đặc trưng cho dwarf.

Bụng thì phệ, tay thì run, trông họ giống ba con heo con hơn là người lùn.

Merchant A bất ngờ chụp lấy tay Ark, van nài.

“Làm ơn đừng giết bọn tôi. Lam Kiếm, Hắc Lang!”

“Hả? Không giết các người?”

“À, thực ra là, thật ra…… chúng tôi…… là…… fan! Đúng, đúng rồi. Bọn tôi là fan!”

“Fan? Sao các người biết tôi có liên quan tới Hắc Lang?”

“À cái đó….. bọn tôi thấy hứng thú. Vâng, hứng thú.”

Merchant A gật gật đầu, hai tay đan vào nhau, vặn xoắn lại.

“Trận đánh của anh quá ấn tượng nên bọn tôi muốn tìm hiểu thêm, vì vậy mới trốn đi theo xem. Đến lúc đó bọn tôi mới biết anh chính là Hắc Lang. Lòng ngưỡng mộ bốc cháy dữ dội quá nên bọn tôi mới đuổi theo để hỏi xem có thể lập fan club được không.”

“Ồ, vậy à? Vậy ra vì thế mà nãy giờ các người bám theo tụi tôi?”

“Fan meeting! Anh sẽ tổ chức fan meeting chứ? Chính là vậy đó. Ha ha ha, bọn tôi đâu được báo trước gì về trận chiến này đâu. Chỉ là giữa chừng công việc hơi rối rắm một chút…… vì trong đám thành viên fan club có lẫn vài kẻ kỳ lạ. Dù sao thì, đúng là Lam Kiếm và Hắc Lang có khác. Nhìn bọn kia tưởng mạnh lắm, hoá ra cũng chẳng là gì với các anh. Ha ha ha, tuyệt vời thật.”

“H-Hyung-nim……..”

Merchant B và C nhìn ông anh bằng ánh mắt thảm hại.

Quả là quá lố bịch.

Ark đã tận mắt chứng kiến cảnh bọn chúng gặp Jewel trong con hẻm tối. Cậu biết bọn này nhắm vào manh mối của Magaro. Rõ ràng chúng đã thuê lính đánh thuê để cướp bản đồ từ tay Ark.

Nếu để chúng đi, chẳng có gì đảm bảo rằng chúng sẽ không thử lại lần nữa.

‘Nhờ bọn trộm mà mình mới thoát được một kiếp nạn. Nhưng nếu lúc nãy mình đi một mình thì chắc chắn đã bị tập kích bất ngờ, mất luôn bản đồ. Mình phải khiến bọn này hết dám mơ tới chuyện đó lần nữa mới được.’

Khoé mắt Ark chợt loé lên một tia sáng.

‘Cơ hội đây rồi!’

Một đôi mắt loé sáng trong bóng tối. Khuôn mặt bị che kín bằng chiếc mặt nạ đen, cả người quấn trong đồ đen từ đầu đến chân. Ký hiệu lòng bàn tay đỏ…… sát thủ của tổ chức Dark Brother.

Đúng vậy, không chỉ có bọn thương nhân lẵng nhẵng bám theo nhóm Ark. Dark Brother cũng đã để mắt đến cậu từ lúc ở Selebrid và âm thầm đuổi theo.

Khi bọn thương nhân làm Ark phân tâm, hắn tận dụng cơ hội lách ra phía sau, chuẩn bị lập kế hoạch ám sát.

‘Mình đánh giá sai rồi. Rõ ràng đám trộm ở đây là người của Ark. Chết tiệt, đáng lẽ đám thương nhân mò lên núi là có thể ra tay đánh úp……… Không còn cách nào khác. Với sức ta hiện giờ thì bó tay thôi, không thể xử lý hơn 300 tên du côn được. Dù có thế nào thì vẫn sẽ có cơ hội khác……..’

Tên sát thủ đang nấp bên ngoài đánh giá tình hình rồi quay lưng bỏ đi mà chưa ra tay.

Nhưng đúng lúc đó, vận may bất ngờ lại mỉm cười với hắn.

Đám thương nhân ngu ngốc quấn mình lại thành mấy bao rác rồi tìm đường trốn lên núi, và Ark một mình đuổi theo. Đám “thành viên cải tạo” và bọn trộm thì đang bận đánh nhau với lính đánh thuê, chẳng đứa nào buồn nhìn ra bên ngoài.

‘Cơ hội tuyệt vời!’

Tên sát thủ không hề do dự, rút kiếm ra. Hắn ở level 250. Hắn khác hẳn bọn sát thủ bình thường, sở hữu đủ loại kỹ năng, là một “siêu sát thủ” bí mật của Dark Brother. Số “người ngoại quốc” chết dưới tay hắn nhiều đến mức không thể đếm nổi.

Dù vừa rồi không xử hết được đồng bọn, Ark lại chủ quan tách ra đi bộ một mình.

‘Dù sao mục tiêu của Dark Brother cũng chỉ có mình Ark. Còn mấy đứa khác thì ta không quan tâm. Được, không thể cho nó thời gian chạy về sào huyệt!’

Tên sát thủ hạ quyết tâm, dồn hết buff lên người để tăng sức mạnh. Hắn kích hoạt ‘Sword Aura’ để tăng thêm sát thương cho kiếm, dùng ‘Light Step’ xoá dấu vết, dùng ‘Critical Hit’ để tăng tối đa xác suất chí mạng, v.v……

Nhưng hắn còn một tuyệt chiêu nữa ở một cấp độ hoàn toàn khác với mấy thứ đó.

‘Blood Thrill’ – Cuồng Huyết – là kỹ năng đặc biệt chỉ sát thủ Dark Brother mới dùng được. Đó là một kỹ năng ám sát chí mạng, hy sinh 50% máu bản thân để chuyển thành sát thương tấn công, khiến một nhát chém duy nhất cũng trở nên vô cùng chí mạng!

Khi đòn đánh trúng đích, hắn sẽ mất 50% máu, nhưng bây giờ chính là lúc phải tung toàn lực.

Ngay khi kích hoạt kỹ năng, lưỡi kiếm của hắn liền nhuộm một màu đỏ máu. Tên sát thủ lướt tới nhẹ như bóng ma, tung một nhát chém mạnh về phía Ark.

『- Bạn đã bị trúng đòn chí mạng từ kỹ năng ám sát bất ngờ.

Nhờ kỹ năng Blood Thrill nên đòn tấn công gây thêm 250 x 3 sát thương.

Tổng sát thương được nhân x 2, và bạn rơi vào trạng thái choáng trong 10 giây.』

Ark bất chợt cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, rồi thanh máu tụt không phanh.

Ba lần sát thương 250 là 750! Nhân đôi lên là 1.500 máu bốc hơi chỉ trong một nhát. Thanh máu của Ark tụt thẳng xuống còn 500.

Chưa hết. Cậu còn thấy đầu óc quay cuồng như say rượu vì bị dính thêm hiệu ứng choáng.

‘Cái… cái quái gì thế này?’

Ark hoảng hồn, cố quay người lại. Trước mắt cậu, kẻ đeo mặt nạ với biểu tượng lòng bàn tay đỏ hiện rõ.

“Ngươi… ngươi là người của Dark Brother? Đừng nói là Andel……?”

“Không. Đây là ý chí của tổ chức Dark Brother.”

“Cái gì?”

“Ngươi tưởng giết người của Dark Brother mà thoát được sao? Ngươi vĩnh viễn không thể trốn khỏi bàn tay của Dark Brother.

Dù ngươi có dùng bí kỹ của đám ngoại nhân để hồi sinh, thì cũng phải trốn luôn trong làng mới hy vọng thoát được Dark Brother. Với một ngoại nhân, thứ đó chẳng phải còn đau đớn hơn cái chết sao?”

Khi tên sát thủ xuất hiện, bọn thương nhân vốn chẳng hiểu chuyện gì lập tức đứng tránh ra xa, mặt ngơ ngác.

“Hyung-nim. Vừa nãy là sao vậy?”

“Tôi biết quái đâu. Dù sao, mong là tên mặc đồ đen kia xử được Hắc Lang.”

“Vậy………?”

“Nếu thấy cơ hội thì bọn mình sẽ dùng cuộn giấy ngay! Có khi bắt tay luôn với tên áo đen đó..."

Bọn thương nhân thì thầm với nhau, vừa nói vừa nhìn chằm chằm hai người với ánh mắt đầy mong đợi.

Tuy nhiên, Ark giờ không rảnh mà quan tâm mấy mưu đồ mờ ám của chúng.

“Khốn kiếp, thằng khốn……!”

Nhờ đòn tấn công bất ngờ, Ark chịu thiệt vô cùng oan uổng khi mất gần sạch máu. Lại còn bị choáng, cả người nặng như đeo chì.

Khi bị choáng, cậu không thể né, cũng không tấn công hay dùng kỹ năng được. Thời gian choáng chỉ 10 giây, nhưng với hoả lực của tên sát thủ, chừng đó đã quá đủ để hắn tung thêm ba, bốn đòn nữa.

Chỉ sơ sẩy một chút thôi mà đã nguy hiểm thế này...

Pép-eng!

Ark tiếp tục dính thêm một cú chí mạng nữa, mất thêm 300 máu.

Thanh kiếm lại một lần nữa nhằm thẳng vào cổ Ark. Lần này là một cú kết liễu chắc chắn 100%!

Ánh mắt tên sát thủ loé lên tia sáng rùng rợn, hắn tin chắc phần thắng đã nằm trong tay.

“Kết thúc rồi!”

“Ark!”

Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen chợt lao tới.

Một tràng nắm đấm như mưa trút về phía tên sát thủ đang chuẩn bị tung cú chém cuối cùng. Hắn vốn đang chém thẳng vào cổ Ark, nhưng lưỡi kiếm bỗng hóa thành đá cứng ngay giữa chừng.

‘Petrification of Blood!’ – Hoá Đá Máu!

Ark kinh ngạc ngẩng đầu nhìn người vừa lao tới.

Shambala!

Shambala sở hữu một kỹ năng bị động để phát hiện sát thủ. Cậu ta dùng kỹ năng đó để kiểm tra xem xung quanh còn lính đánh thuê nào nữa không, và phát hiện Ark cùng tên sát thủ đang giao chiến bên ngoài sào huyệt!

Không cần xác định kỹ đối thủ là ai, Shambala liền kích hoạt Petrification of Blood.

"Ark, tới lượt cậu đấy!"

Shambala hét lớn. Đó là tuyệt kỹ dual hai người từng dùng vô số lần ở Silrion. Vừa hết choáng, Ark lập tức dùng Dark Blade.

Dù Petrification of Blood có tăng 500% phòng thủ, Dark Blade vẫn không hề bị ảnh hưởng vì đó là kỹ năng bỏ qua toàn bộ phòng thủ.

Bụp, bụp, bụp, peng!

Một loạt cú chí mạng dội xuống dồn dập.

Tuy nhiên, đối thủ là sát thủ level 250. Dù ‘Blood Thrill’ đã lấy đi 50% máu của hắn, sau 3~4 cú chí mạng của Ark, lượng máu của hắn vẫn còn kha khá.

Ngay khi Petrification of Blood hết hiệu lực, sát thủ lập tức xông thẳng về phía Ark.

“Khặc, Ark, dù có chết ta cũng sẽ kéo ngươi xuống địa ngục cùng!”

“Vãi cả…!”

Một câu chửi thề bật khỏi miệng Ark.

Cậu đã nghĩ mình có thể xử lý xong trước khi Petrification of Blood hết hiệu lực. Cậu chỉ còn 200 máu, nhưng chính vì vậy nên Ark đã… tiếc không muốn uống potion đắt tiền.

Thành ra bây giờ chỉ cần dính thêm một đòn là chết chắc!

Cái tật keo kiệt, tiếc tiền lại một lần nữa đẩy Ark vào cửa tử.

Nhưng đúng lúc ấy, Shambala bất ngờ bước lên che chắn trước mặt Ark.

Dù bây giờ không còn ở Silrion nữa, cơ thể cậu ta vẫn theo bản năng mà bảo vệ Ark.

“Ark, Whirlwind of Death!”

Shambala vừa hét vừa ép sát tên sát thủ. Đó là đòn thế kẹp chéo mà Ark và Shambala đã cùng nhau phát triển ở Silrion. Sát thủ bị kẹp giữa hai người, không còn đường lui.

Một chuỗi đòn đấm đá liên tiếp đổ dồn lên người hắn! Sát thương của từng đòn không quá cao, nhưng mỗi lần trúng đòn là hắn lại dính thêm một trạng thái bất thường. Kết quả là tên sát thủ bị nghiền nát không thương tiếc.

“Khục, chết tiệt. Nhưng chừng nào tổ chức Dark Brother còn tồn tại…… sẽ có sát thủ thứ hai, thứ ba tới tìm ngươi……”

Cuối cùng, tên sát thủ thều thào vài câu như vậy rồi gục hẳn.

Ark quay mặt khỏi cái xác, lập tức bắt gặp ánh mắt của đám thương nhân vừa giật nảy mình.

Cậu đảo mắt một vòng rồi nở nụ cười.

“Ô, quả nhiên đúng là Hắc Lang và Lam Kiếm! Ha ha ha, tôi biết chắc hai người làm được mà.”

“……….”

Ark chỉ im lặng nhìn chằm chằm.

Cậu biết rõ ban nãy bọn chúng đang thầm cổ vũ tên sát thủ.

Nếu cậu chết trong tình huống này, không biết chúng sẽ vui cỡ nào.

Merchant A, nhờ bản năng sinh tồn nhạy bén, lập tức rút ra một tờ giấy hợp đồng. Viết nguệch ngoạc vài dòng, hắn đưa nó cho Ark.

“Thật ra, đây chính là thứ tôi định đưa cho Hắc Lang trong lúc tìm cậu!”

“Cái gì đây?”

“Để Hắc Lang có thể toàn tâm toàn ý tập trung vào các trận đấu, đây là tiền hỗ trợ do fan club đóng góp!”

“Tiền… ủng hộ?”

A Merchant’s Agreement.

Người sở hữu tờ Thoả Thuận này sẽ nhận được 10 vàng mỗi tháng (tương đương 10 ngày trong game), và có thể lãnh tiền tại bất kỳ chi nhánh nào của Hội Thương Nhân.

Thương nhân lập hợp đồng sẽ mở tài khoản tại Hội Thương Nhân đứng tên người nhận, để họ có thể đến lĩnh tiền.

Thoả thuận này có hiệu lực cho đến khi người thương nhân ký kết bị phá sản hoặc tờ hợp đồng bị huỷ.

<Người nhận: Ark = Hắc Lang>』

‘Giống…… thẻ ATM…… hay thẻ ghi nợ gì đó à?’

Mắt Ark sáng rực lên khi đọc xong nội dung hợp đồng.

‘Ba đứa này rõ ràng còn ý đồ khác nhưng mà…….’

Thực ra, giết ba “chú heo con” này chẳng đem lại lợi ích gì rõ ràng. Cũng chẳng có gì đảm bảo chúng sẽ bỏ ý định nhắm vào bản đồ chỉ vì bị giết một lần.

Nếu chúng bắt đầu ôm hận như Andel, mọi chuyện sẽ càng thêm phiền phức.

Trong trường hợp đó, giả vờ làm như chẳng biết gì nhưng vẫn móc được tiền, chẳng phải tốt hơn sao?

Nhưng…… số tiền thì hơi ít nếu cậu định giả vờ “thông cảm”………

“Trong fan club có bao nhiêu người?”

“Dạ? Chỉ…… mấy người đi theo bọn tôi…… tổng cộng 23 người.”

“Vậy 23 người, mỗi người 10 vàng mỗi 10 ngày……… là khoảng 50 silver mỗi ngày? Các anh nhầm giữa ‘quyên góp’ với ‘bố thí’ à? Chỉ bấy nhiêu thôi sao? Lại còn định đưa ra trước. Rốt cuộc là các anh đang ủng hộ tôi hay đang coi thường tôi? Không lẽ… các anh không phải fan thật? Hay là còn mục đích khác? Nếu vậy thì………”

Ark giả vờ khó chịu, trừng mắt nhìn.

Ngần ấy tiền chỉ đủ cho ba cái bụng đói ăn được vài ngày!

Chúng tưởng đưa ra con số đó là đã có thể lừa được cậu nhận ngay sao (?).

Merchant B và C cảm nhận rõ nguy cơ, nhìn đại ca của họ với đôi mắt rưng rưng.

Merchant A nhanh chóng sửa lại hợp đồng.

“Ôi, tôi viết nhầm. Thực ra là…… 20 vàng.”

“………..”

Ark im lặng đầy ẩn ý.

Mặt Merchant A bỗng tối sầm lại.

“3, 30 vàng? Ờ… tất nhiên. 40 vàng! Hơn nữa thì các fan chịu không nổi..."

Cuối cùng, Merchant A thều thào, mắt rơm rớm.

‘Chà, không khí căng quá nhỉ.’

Ark đánh đúng vào chỗ đau của chúng. Cậu vốn thuộc dạng, hễ có cơ hội là hút đến tận tuỷ. Cậu như thể theo bản năng mà nắm rất rõ “độ dày” của túi tiền đối phương. Nếu Ark còn cố siết thêm chút nữa, rất có thể bọn này sẽ buông tay luôn, dẹp khỏi fan club. Mà nếu chúng phá sản, hợp đồng cũng tự động mất hiệu lực. Để yên như vậy, về lâu dài cậu còn có thể rút tiền đều đều.

40 vàng mỗi 10 ngày, cũng không tệ.

“À, đúng là fan cứng có khác. Tôi đâu thể phớt lờ tấm lòng của fan được.”

Nét mặt Ark đổi 180 độ, rồi cậu gật đầu. Quyết định đã được đưa ra.

Thế gian thì nói là yêu thương và hoà bình, nhưng Ark hiểu rằng một người “yêu tiền” cũng có thể trở thành người tốt, miễn là họ đưa tiền đúng lúc.

“Cậu nhận chứ?”

“Tất nhiên. Nhưng bọn tôi có hai người cơ mà.”

“Dạ?”

“Anh vừa bảo là fan của Hắc Lang và Lam Kiếm đúng không? Vậy tiền ủng hộ phải chia đều cho cả hai chứ. Hay là…… các anh không phải fan thật?”

Ark hơi nhíu mày, mặt lộ rõ vẻ nghi ngờ.

Dù Shambala chưa hiểu chuyện gì, sau này chắc chắn cũng sẽ biết. Ark thì chẳng hề thích thú với việc phải chia đôi số 40 vàng đó.

Merchant A đành tủi thân viết thêm một bản hợp đồng nữa.

Lúc này Ark mới gật đầu, nở nụ cười thân thiện.

“Cảm ơn. Tôi phải nhớ kỹ những fan tốt như các anh mới được. À mà, tôi chưa biết tên mấy anh. Không lẽ fan mà tôi cũng không biết tên sao? Các anh tên gì?”

“Dạ? À… bọn tôi chỉ là…… fan qua đường thôi mà?”

“Tôi là người biết trân trọng cả fan qua đường nữa đó.”

“…… Bọn tôi là Buksil, Sapjil và Ulmeok.”

“Ừ, Buksil, Sapjil và Ulmeok. Được rồi, tôi sẽ nhớ. À, còn nữa…… nếu sau này có ai mò ra tôi chính là Hắc Lang, tôi sẽ hỏi Chủ tịch fan club trước tiên. Hiểu ý tôi chứ?”

Ark đưa tay chỉ 300 tên trộm đang xếp hàng sau lưng.

Cậu lịch sự nhưng đầy hàm ý đe doạ: tốt nhất là ngậm miệng lại!

Ngay sau đó, cả ba vội vàng rút khỏi núi.

“Hắc Lang, bọn tôi mong chờ trận đấu tiếp theo của cậu. Fighting!”

“Fighting!”

Thế là ba thương nhân vẫn sống sót mà rời khỏi dãy núi.

Merchant C, Ulmeok, vừa đi vừa lí nhí than đúng hệt cái tên của mình.

“Hyung-nim. Giờ bọn mình sẽ ra sao đây?”

“He he he, không sao đâu.”

Buksil nở một nụ cười gian xảo.

“Các cậu biết vì sao lúc nãy tôi lại vừa sợ vừa lễ phép với hắn không? Là vì chuyện này đây. Mấy người có nhớ điều khoản trong hợp đồng không? Thoả thuận thương nhân ghi rõ hắn phải đến Hội Thương Nhân để lãnh tiền. Ý đó là gì?”

“T-thế tức là……?”

“Đúng. Sớm hay muộn bọn nó cũng sẽ ghép đủ manh mối và đi tìm kho báu. Nhưng vì tiền đến kỳ sẽ được chuyển vào đều đều, chỉ cần chờ đến ngày nhận tiền, kiểu gì bọn nó cũng phải đến rút. Lúc đó bọn mình chỉ cần ngồi một chỗ mà quan sát động tĩnh. Trong thời gian đó, mình nghĩ ra chiến lược mới, rồi đến phút chót……… nhảy vào cướp kho báu. Mục tiêu của bọn mình bây giờ không còn là đống manh mối nữa. Mục tiêu là… kho báu.”

“Ôôô, giống như mấy con gấu nấp trong bóng tối, đợi người ta đào được vàng xong thì mới lao ra cướp sạch ấy. Đúng là Hyung-nim có khác. Nghĩ đến cảnh đó thôi là em thấy phấn khích rồi!”

“Nhưng sẽ mất bao lâu?”

Lúc đó, Sapjil lo lắng hỏi.

“Nếu bọn họ không đi tìm kho báu ngay thì sao? Một tháng trong game là 10 ngày ngoài đời. 40 vàng mỗi 10 ngày, mà hai người là 80 vàng, tức 240 vàng mỗi tháng. Nếu kéo dài 2 tháng thì 480 vàng, 3 tháng là 720 vàng………”

Sắc mặt Buksil dần sầm xuống. Hắn chưa từng nghĩ tới chuyện… mất tiền ngược.

Tuy vậy, hắn vẫn lắc đầu mạnh, cố trấn an bản thân.

“Không sao. Mấy tên đó kiểu gì cũng đi tìm kho báu sớm thôi.”

“Nhỡ họ không tìm ra trong vòng hai, ba tháng thì sao…….. bọn mình trắng tay mất.”

“………”

Cả bọn im lặng. Nếu Ark cứ tiếp tục hút tiền trong tài khoản của họ, sớm muộn gì bọn họ cũng phá sản.

Các NPC của Hội Thương Nhân phụ trách tài khoản và kho bãi sẽ vét sạch vàng trong túi của họ. Chưa kể, họ còn bị trừng phạt nặng nề về uy tín và kỹ năng nữa!

Dù buộc phải đưa tiền cho Ark, họ chưa từng có ý định nộp đơn phá sản. Nếu trộm được kho báu và hoàn thành nhiệm vụ của Đại trưởng lão, họ đã tính toán rằng phần thưởng sẽ đủ bù cho khoản phạt.

Nhưng đó là trong trường hợp họ giật được kho báu. Lỡ như họ hết sạch tiền trước khi làm được thì sao?

Chỉ nghĩ đến cảnh mất trắng mọi thứ đã vất vả gây dựng vì thiếu tiền, cả ba đã thấy đắng ngắt.

“Đi kiếm tiền thôi!”

Buksil hét lên, cả ba vội vã lao xuống núi.

“Bọn chú đã coi thường tình hình trong lúc lo dọn dẹp.”

JusticeMan lẩm bẩm, đưa tay gãi đầu.

“Hả?”

“Ừm, đúng như chú vừa nói ấy.”

JusticeMan khoanh tay, giọng nghiêm túc.

JusticeMan khoanh tay, giọng trở nên nghiêm túc.

“Tuy là đám trộm đã được ‘cải tạo’ rồi…… nhưng bọn chúng vẫn chưa thật sự thành người mới đâu. Không, kể cả khi chúng thật sự đổi tính, thì giờ chúng biết làm gì? Tên của bọn chúng vẫn đỏ lòm……..”

“Chaotic.”

“Đúng, đó mới là vấn đề. Nếu trạng thái chaotic không được xoá, chúng sẽ không thể bước chân vào làng. Tức là dù có đi săn cũng chẳng bán được gì. Mà không có tiền trả sinh hoạt thì sớm muộn gì cũng lại quay về làm trộm thôi.”

Ông đang lo cho tương lai của đám NPC trộm. Người chơi khác mà nghe chắc cười lăn, nhưng với JusticeMan đây là chuyện rất nghiêm túc.

“Nhưng theo thông tin Jjak-tung moi được, thì có một quy tắc dành cho các NPC chaotic. Nếu không phạm tội nữa, theo thời gian điểm trạng thái của họ sẽ dần dần trở lại trung lập.”

Ark cũng biết chuyện này.

Khi cậu hỏi Lorenzo về dự định sau này ở Cairo, Lorenzo nói cậu ta không có ý định ở lại Cairo. Một khi chỉ số trạng thái quay về mốc trung lập, cậu ta chỉ cần ghé một đồn lính trong thành, đóng một khoản tiền tại ngoại nhỏ là xoá được trạng thái chaotic.

Đó cũng là lý do Roco siết chặt chuyện chi tiêu, cố dành dụm một khoản để nộp tiền bảo lãnh cho đám trộm.

Vậy nên việc lũ trộm chân thành đi theo đội của JusticeMan là điều hiển nhiên!

“Thế nên chú tính sẽ dạy bọn chúng cách sinh tồn ở đây, ăn rau dại này kia…… nhưng giờ tổ chức Dark Brother đã biết chỗ này rồi? Dù chúng không quay lại, chúng hoàn toàn có thể đi mật báo cho lính gác Selebrid về địa điểm này.”

JusticeMan vuốt vuốt chòm râu. Có những lúc như thế này Ark mới nhận ra ông thật sự là người tốt đến mức nào, mà kiểu người như vậy lại cực hiếm trong thế giới này.

Dù sao thì JusticeMan cũng đang nặng lòng, nên mới than thở với Ark.

Bởi chính vì Ark mà Dark Brother tìm ra được sào huyệt này. Nói cách khác, cậu có trách nhiệm trong chuyện này.

“Kẻ tấn công con mới là vấn đề. Từ trước đến nay mới chỉ có một tên lần theo được con, nhưng sắp tới chắc chắn sẽ còn thêm nữa. Hôm nay con may mắn thoát được, nhưng nếu bọn chúng kéo đến đây đông hơn thì chuyện rắc rối to.

Giá mà có chỗ nào vừa tránh được mắt lính gác, vừa tránh được Dark Brother cho bọn chúng trú tạm…… mà để dạy cho 300 tên trộm thành người đàng hoàng, thì vẫn cần một ngôi làng. Vì giờ chúng đã bỏ nghề trộm, muốn có đồ sinh hoạt cơ bản thì không còn cách nào khác ngoài việc ra khỏi làng làm ăn cả.”

Ark cũng đang lo đúng chuyện đó.

Số phận cậu giờ đã dính chặt với tổ chức Dark Brother. Nguy hiểm lần này coi như đã tạm qua, nhưng nếu cứ bị lặp lại hoài thì sẽ thật sự là phiền toái không nhỏ.

Dù trong game bọn chúng không thể bám cậu được mãi, cậu vẫn cần một chỗ ẩn thân một thời gian, tránh tầm mắt của Dark Brother.

Nghe JusticeMan nhắc đến một “ngôi làng tử tế”, đầu Ark lập tức ngẩng lên.

“Con biết một chỗ phù hợp đấy.”

“Hả? Ở đâu?”

“Là một ngôi làng nhỏ trong dãy Argus. Ở đó không có lính gác, dân làng cũng không thích người ngoài. Thêm nữa, quanh đó còn nhiều khu vực chưa ai khám phá. Ajusshi có thể tạm giấu đám trộm ở đó cho đến khi trạng thái hỗn loạn được xoá.”

“Ồ, còn có nơi như vậy à?”

“Vâng. Tuy không đảm bảo họ sẽ đồng ý nhận ngay 200 tên trộm đang trong trạng thái chaotic…… nhưng con sẽ cố thuyết phục trưởng làng cho họ vào.”

“Được. Vậy chúng ta đến đó ngay đi.”

JusticeMan phấn chấn hẳn lên, nhìn về phía đồi núi.

Vừa dứt lời, cả nhóm đã bắt đầu chạy đôn chạy đáo chuẩn bị cho hành trình của đám trộm.

Trong lúc đó, Ark đảo mắt tìm Shambala.

Shambala đang đứng kiểm tra xác tên sát thủ Dark Brother.

“Shambala, tôi đang tính đi cùng ajusshi lên dãy Argus. Cậu có muốn đi theo không?”

“Tôi…… có lẽ sẽ phải làm việc khác.”

“Việc khác?”

“Ừ. Cậu vừa gọi hắn là Dark Brother đúng không?”

Shambala chỉ vào dấu lòng bàn tay đỏ trên chiếc mặt nạ của sát thủ. Sau đó cậu rút con dao găm màu xanh ra, so với ký hiệu đó.

“Biểu tượng lòng bàn tay đỏ à!”

“Tôi nói với cậu rồi mà, đúng không? Thật ra, tôi tới Selebrid là để tìm thông tin về Dark Brother. Con dao tôi dùng trước khi có ‘Black Frost Blade’ được rèn bằng cách nhúng nó trong máu của 100 ngoại nhân. Nó là một phần của nhiệm vụ nghề nghiệp của tôi.”

Mấy lời này nghe cứ như bước ra từ phim kinh dị, nhưng Shambala vẫn nói tỉnh bơ, mắt không hề chớp.

“Nhiệm vụ về con dao đó nối với một nhiệm vụ khác, yêu cầu tôi phải thu thập thông tin. Thế là tôi mới lang thang khắp Selebrid để tìm manh mối về chúng…….”

“Rồi sao nữa?”

“Giờ tôi đã bám được đầu mối về ‘Dark Brother’ nên tôi sẽ phải quay lại Selebrid. Dù sao thì, không có Sid bây giờ bọn mình cũng chẳng làm gì được, thêm vào đó còn bị giới hạn level. Vậy nên tạm thời chia ra thì hơn.

Khi nào cậu lên level 150, chúng ta gặp lại nhau ở Selebrid. Thế được chứ?”

“Được. Xong việc nhớ gửi thư cho tôi.”

“Tôi sẽ làm vậy. Và…… thứ này, tốt hơn là để cậu giữ.”

Shambala đưa cho Ark tấm bản đồ bí mật của Magaro.

“Chỉ là linh cảm thôi, nhưng quest hiện tại của tôi có vẻ khó hơn bình thường nhiều. Vậy nên cậu giữ tạm cái này giúp tôi. Nếu cậu để nó trong bụng con rắn thì tôi không phải lo nó bị rơi nữa.”

“Được. À, cái này cho cậu.”

Ark đưa cho Shambala một bản hợp đồng mà cậu đã ép được từ bọn thương nhân. Ark không dùng được vì người nhận ghi trên đó là Shambala.

Shambala nhìn qua nội dung hợp đồng rồi bật cười.

“Bọn dwarf lúc nãy. Đúng như đoán, cậu cũng moi được tiền từ chúng.”

“Ừ, tôi suy nghĩ rồi quyết định vắt tiền từ chúng một chút. Nếu cậu không muốn thì để tôi huỷ.”

“Ai mà đi chê tiền chứ?”

Cầm theo bản hợp đồng, Shambala quay về Selebrid.

Ark và Shambala – người bạn đồng hành mà cậu mới gặp lại gần đây – tạm rẽ hai con đường khác nhau.

Nhưng Shambala là Shambala, Ark là Ark! New World rộng lớn lắm, còn vô số việc đang chờ.

“Ark, bọn chú chuẩn bị xong rồi!”

“Ừ, xuất phát thôi. Tới ngôi làng tiên phong Lancel!”