Tôi tên là Ark

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Quyển 7 - Chương 02: Cái Chết Lố Bịch

Chương 02: Cái Chết Lố Bịch

Đã lâu lắm rồi Ark mới học được một kỹ năng mới. Cậu lập tức chạy ra một bãi đất trống gần khu rừng để thử nghiệm năng lực mới nhận được này.

“Giờ thì thử ở đâu đây nhỉ? Magic Detection!”

Vừa kích hoạt kỹ năng, con ngươi Ark lập tức loé lên ánh sáng màu xanh lam. Trong buổi chiều tối mờ mịt, đôi mắt Ark trông như thể tự phát sáng, soi rọi cả khu rừng! Deimos và Dedric nhìn mà thèm thuồng ra mặt.

“Ồ, chủ nhân, tự nhiên tôi cảm thấy có một sức mạnh ghê gớm!”

Clack clack clack! Clack clack!

Ark cũng khoái hiệu ứng đặc biệt này. Thế nhưng…… ngoài chuyện mắt đổi khác ra, cậu chẳng hề cảm thấy gì thêm.

“Cái gì đây? Đây thật sự là một loại kỹ năng à?”

Ark bối rối đi lang thang trong rừng với vẻ mặt nửa tin nửa ngờ. Đang đi, cậu bất chợt thấy gần một bụi cây có một quầng sáng nhàn nhạt tụ lại. Cậu tiến lại gần thì thấy nó giống hệt sỏi đá bình thường, thứ ở đâu cũng có. Nhưng sỏi bình thường làm sao lại phát sáng như vậy được.

“Chẳng lẽ đây là hiệu ứng của Magic Detection?”

Vừa nhặt viên sỏi lên, một cửa sổ thông tin hiện ra.

『-Hòn đá đáng ngờ (Không xác định)

<Kết cấu cấp thấp>

Mắt Ark lập tức mở to.

‘Đúng rồi! Đây chính là tác dụng của Magic Detection!’

Nhìn dưới đất thì nó chỉ là một viên sỏi bình thường không ai chú ý tới. Trước giờ Ark đã từng nhặt không biết bao nhiêu viên như vậy khi dựng trại hoặc xây công trình. Nhưng chưa bao giờ cậu thấy thông báo kiểu này. Sỏi cũng chưa từng được ghi nhận là một vật phẩm. Nó giống hệt chuyện một người không biết giá trị của vàng cục sẽ tưởng đó chỉ là hòn đá bọc màu. Hoặc dù có nhìn thấy một loại cây thuốc quý, người không có kiến thức cũng chỉ coi nó là cỏ dại.

Đó là lý do vì sao Magic Detection cần thiết. Nó giúp kiểm tra xem “thanh vàng có phải thanh vàng không”, hay “củ cà rốt chỉ là cà rốt thôi.” Tuy nhiên, Magic Detection chỉ nói cho cậu biết vật đó “đặc biệt”. Còn “đặc biệt vì sao” lại là chuyện khác. Vì thông tin vật phẩm sẽ hiển thị dưới dạng Chưa xác định.

『“Discerning Eye!

Quặng âm thanh (Nguyên liệu ma thuật)

Quặng âm thanh là một nguyên liệu ma pháp có thuộc tính độc đáo. Dù trông như sỏi đá bình thường, nhưng đây là loại quặng đã hấp thụ thuộc tính của trường âm ma pháp. Khi nghiền thành bột, nó có thể dùng để pha loãng những loại ma pháp mạnh mẽ.

<Nguyên liệu ma pháp cấp 5. Giá trị: 10–20 silver>』

Ark dùng Discerning Eye để hiển thị thông tin vật phẩm và giá thị trường trung bình. Ngạc nhiên thay, giá của nó tới 10~20 bạc! Đây là một mức giá cao, vì khoáng vật quý thường cũng chỉ tầm 15 bạc là hết cỡ.

Hơn nữa, cửa hàng tạp hoá cũng không mua khoáng vật đúng theo giá trị vốn có. Nguyên liệu thu thập được dù có giá trị nhưng thường không bán được trong tiệm. Thế nhưng nếu đó là nguyên liệu ma pháp đã được nhận diện, cậu có thể bán cho tiệm nguyên liệu ma pháp với giá 90% giá trị gốc của vật phẩm.

Tất nhiên, bình thường muốn nhận diện vật phẩm có lớp bảo hộ cấp thấp cũng tốn tới 5 vàng. Nếu không phải nguyên liệu hiếm thì coi như lỗ vốn. Nhưng Ark có Discerning Eye—kỹ năng đã phát triển từ vụ đấu giá mù—nên chuyện đó chẳng thành vấn đề. Cuối cùng, dù chỉ là món rẻ mạt trị giá 1 copper, cậu vẫn có lời. Nó chẳng khác gì nhặt tiền dưới đất, nhặt tiền ngoài đường!

‘Nhặt được cái gì là bán được cái đó! Cái này có khi…… đúng là mỏ vàng rồi!’

Giờ Ark đã hiểu vì sao Madusein cố sống cố chết giữ kỹ năng này cho riêng mình. Ở quanh làng Lancel không có NPC nào khác dùng được Magic Detection. Thế nên Madusein có thể ung dung đi săn nguyên liệu một mình. Nhưng nếu Ark cũng phát hiện được nguyên liệu ma pháp thì tình hình lại khác hẳn. Madusein chắc đang tức phát điên vì phải chia phần miếng bánh béo bở này với cậu.

‘Bảo sao khó moi được kỹ năng từ Madusein như vậy!’

Ark nở nụ cười gian xảo.

“Tôi sẽ vơ sạch nguyên liệu ma pháp ở trên núi Argus!”

Từ lúc có kỹ năng này, thế giới nhìn khác hẳn. Mới hôm qua còn là bãi săn bình thường, giờ nhìn vào chẳng khác gì… cánh đồng tiền. Tiền! Có từ nào khiến Ark phát cuồng hơn chữ đó không?

Dĩ nhiên, đi săn vẫn có đồ và kinh nghiệm. Nhưng giờ còn được “bonus” thêm nguyên liệu ma pháp, cậu lại thấy đi lang thang trên núi cũng thú vị không kém. Không gặp quái vật cũng chẳng thấy chán.

‘Quặng khoáng, cây cỏ, côn trùng…… tất cả đều có thể là nguyên liệu ma pháp!’

Ark chưa từng thấy trong túi mình chất đầy nhiều món “xịn” đến vậy. Vỏ cây và ấu trùng dùng được cho cả ma pháp lẫn nấu ăn, quặng sắt ma pháp, thậm chí cả những loại trái cây trước đây chưa từng thu hoạch được. Trong đó còn có cả cánh tiên mục nát.

Nguyên liệu ma pháp không phải lúc nào cũng nhiều. Trong 30 phút hiệu lực của Magic Detection, cậu chỉ nhặt được khoảng 4–5 món. Nếu nhặt nguyên liệu thường trong 30 phút, cậu sẽ nhặt được khoảng tầm 15 món, tức tỉ lệ rơi của nguyên liệu ma pháp thấp hơn tầm 3 lần. Nhưng bù lại, khi bật Magic Detection, quanh nguyên liệu ma pháp sẽ có ánh sáng. Cậu không cần cúi gằm mặt rà đất như khi tìm nguyên liệu thường.

‘Chỉ cần ánh sáng lọt vào mắt là mình sẽ thấy thứ vốn không thể thấy được.’

Khi cánh tiên mục nát rơi xuống đất, nó sẽ trở nên trong suốt. Madusein sẽ đem nhuộm màu những đôi cánh trong suốt đó rồi đem bán. Hắn ra giá 3 vàng cho một cái. Nhưng Ark nhìn bằng Discerning Eye thì thấy giá trị thật chỉ có 1 vàng. Thứ chỉ có thể tìm ra nhờ kỹ năng đặc biệt mà bị đội giá lên gấp ba…

‘Khốn thật, Madusein đúng là một tên thương nhân ác độc!’

Ark có thể nghĩ vậy nhưng bản thân cậu cũng đâu phải hạng hiền lành khi đụng tới tiền. Dù sao, Ark lại một lần nữa thấy rõ tầm quan trọng của việc học kỹ năng mới.

Madusein bán được một cái cánh tiên mục nát với giá 3 vàng là vì chẳng có mấy người học được loại kỹ năng thị giác này. Dĩ nhiên, tìm trang bị tốt cũng quan trọng. Nhưng trang bị dù tốt đến đâu, rồi cũng sẽ có ngày bị thay bằng món tốt hơn.

Còn kỹ năng thì khác. Một khi đã học, nó sẽ ở đó mãi mãi. Trang bị không thể theo bạn vĩnh viễn, nhưng kỹ năng thì có. Khi Madusein bán món vốn đáng giá chỉ 1 vàng với giá 3 vàng, người không có kỹ năng cũng chỉ còn cách nghiến răng chấp nhận.

Kỹ năng chuyên môn chính là điểm cộng cực lớn cho người chơi! Học được càng nhiều kỹ năng càng tốt—nghĩ vậy cũng không sai.

‘Không ngờ nhiều nguyên liệu lại có thể dùng vào đủ thứ!’

Ark nhìn đống nguyên liệu, trong đầu đã tính tới việc tạo ra nhiều món ăn mới hơn nữa. Trước đây, các familiar của cậu chỉ lên được tới level 90 là vì giới hạn nguyên liệu nấu ăn. Cậu đã thử hết mọi tổ hợp nguyên liệu ở trong núi Argus để tạo món mới. Nhưng giờ đã có thể tìm được nguyên liệu ma pháp, tình hình sẽ thay đổi.

Có hàng chục tổ hợp nguyên liệu mới để cậu tạo món! Tính cả tỷ lệ thất bại của nấu ăn sinh tồn, cậu vẫn có thể nâng chỉ số familiar lên thêm ba hoặc bốn level. Lại thêm một cơ hội để “chấn chỉnh” đám familiar rồi.

‘Phải siết chặt lại mới được.’

Ark bắt đầu quan sát trận đánh bằng ánh mắt cảnh giác để chờ cơ hội. Thế nhưng Dedric và Deimos… không mắc sai lầm nào cả.

‘Ánh mắt chủ nhân nguy hiểm quá!’

‘Chết thật, có phải mình lại sắp bị phạt oan không đây?’

Hai con familiar cảm nhận thấy điềm gở theo bản năng. Giờ là lúc phải cẩn thận gấp đôi! Dedric và Deimos đã ở với Ark hơn một năm thời gian trong game. Chúng đã từng gặp tình huống này nhiều lần.

Nếu không có nguyên liệu mới thì Ark cũng không ép ăn những món khủng khiếp. Tính Ark là vậy, không có nguyên liệu mới thì cậu tiết kiệm và không làm mấy món ăn hành xác nữa. Nhưng nếu có thể tạo ra món mới thì chuyện lại khác. Cậu sẽ bắt phạt những lỗi nhỏ xíu rồi nhồi món mới vào miệng tụi nó.

Đúng vậy, “Nguyên liệu mới = ép ăn” đã trở thành quy luật bất thành văn! Với Ark, tìm được nguyên liệu mới chính là một niềm hạnh phúc. Nhưng với đám familiar thì đó lại là thảm hoạ! Mà không… còn tệ hơn thảm hoạ.

“Waaa! Chết với ta này!”

Clack clack clack! Clack clack!

Hễ quái vật xuất hiện là Deimos và Dedric lao lên ngay lập tức. Dedric đội mũ sắt rồi húc đầu, còn Deimos thì ôm chân kéo cho quái vật ngã nhào. Đến mức quái vật cũng phải bối rối vì độ hung hãn của hai con familiar này. Không chỉ vậy, dù mệnh lệnh của Ark có phức tạp cỡ nào, chúng vẫn làm đúng từng ly.

“Uhh, dù bị thương chút….. nhưng vì chủ nhân, tôi đi trinh sát đây. Chủ nhân, hình như quanh đây không có quái vật. Hay chúng ta đi sang khu khác đi?”

Hễ trận đánh kết thúc là chúng lại chạy đi tìm kẻ địch tiếp.

‘Hai đứa này bị gì vậy?’

Ark cũng bắt đầu thấy ngượng với đám quyến thuộc nhà mình. Quái vật ở núi Argus có cấp độ tương đối thấp. Các trận đánh ở đây gần như là không thể thua nên mọi thứ khá thoải mái. Dĩ nhiên, Ark sẽ không kiếm cớ để ép ăn bừa bãi. Chỉ khi thật sự có hành vi sai thì cậu mới sẽ phạt chúng. Đó là luật Ark đặt ra cho tới giờ.

Nếu cậu ép buộc quá lộ liễu, bọn nó sẽ chây lì và phản tác dụng.

‘Ha… nhưng tụi nó ngoan quá cũng là vấn đề. Hay mình nên cứ ép ăn từ đầu luôn? Nhưng nếu dùng hệ thống đó thì giờ tụi nó còn nghe lời không? Mình phải làm sao đây? Mình còn cố tình làm kế hoạch rối hơn để chúng mắc lỗi mà……’

Thế nhưng, vấn đề đó nhanh chóng được “giải quyết”.

Ở núi Argus không có nhiều quái vật khiến Ark phải căng thẳng. Bởi vì bãi săn trải dài khắp núi. Trong số đó, mạnh nhất là bầy gnolls bờm thép level 100. Dù vẫn có vài loại quái cấp cao hơn, nhưng đám quái bờm sắt này lại được tổ chức và có kỹ năng phối hợp tốt, săn chúng còn khó hơn cả ogre level 150.

Chúng thường đi theo nhóm năm hoặc sáu con. Không quá lời nếu nói chúng là kẻ địch nguy hiểm nhất khu vực. Nhưng với Ark, đối đầu chúng lại… bắt đầu trở nên nhàm chán. Cậu đã có đủ chiến thuật cùng đám quyến thuộc để phối hợp xử lý, nên việc săn chúng không còn là vấn đề nữa.

Vì vậy, khi một nhóm gnoll lao ra từ bóng tối, Ark còn chẳng buồn phản ứng gì.

‘Lại nhóm quái đó nữa. Phiền thật, giải quyết nhanh cho xong.’

Nếu gặp kẻ địch lạ, Ark sẽ quan sát kỹ xung quanh và cẩn thận đánh giá sức mạnh đối phương. Nhưng vì đã quá quen với loài quái này nên cậu đã trở nên chủ quan. Dù trạng thái của cậu hiện tại đang tệ hơn lúc bình thường.

…………Và đó là lúc sai lầm xảy ra.

“Awooooo!”

“Kung kung kung kung!”

Khi bị dồn vào thế bí, một con gnoll tru lên về phía rừng hòng gọi viện binh. Tiếng tru vừa vang, chỉ trong chốc lát từ trong rừng đã có thêm bốn năm con gnoll bờm sắt khác chui ra. Ark bất chợt sững lại.

‘Đừng nói là gần đây có một đội quái trinh sát khác……’

Cậu kiểm tra mới thấy máu chỉ còn 40%. Cậu vừa mới trải qua một trận đánh với năm con gnoll bờm sắt. Bình thường thì cậu sẽ vẫn còn 60% HP. Nhưng vì cậu lơ là nguyên tắc chiến đấu của mình, nên cậu đã phải trả giá.

Hôm nay cậu khó tập trung hơn hẳn. Bởi vậy, cậu đã không phát hiện đám viện binh gnoll ở gần……

‘Chết tiệt, mình đúng là mất não.’

Nhưng đó vẫn chưa phải sai lầm thật sự của Ark.

‘Mình vẫn thắng được. Có chiến thuật với tụi nhỏ là đánh được!’

“Deimos, vào thế phòng thủ, che phía sau!”

Ark vừa hét to vừa luồn vào khe hở. Có hai cung thủ gnoll phía sau nhưng đã có Deimos che chắn. Không phải lo. Deimos sẽ hiểu ý và chặn mũi tên bay tới.

Nhưng đúng lúc Ark định vung kiếm, cậu thấy một cơn đau nhói bên hông.

· Bạn đã nhận một đòn chí mạng từ mũi tên của steel maned archer!

· Nhận 240 sát thương. Khi mũi tên còn găm, tốc độ di chuyển sẽ giảm trong 30 giây.

“Ugh, cái, cái gì vậy?”

Sát thương ngoài dự tính! Ark bất giác quay đầu lại và lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Ark đã ra lệnh cho Deimos về phía sau để phòng thủ. Nhưng Deimos lại đang ngồi xổm ở phía xa xa, lúi húi lục xác một con gnoll vừa chết.

“He, he……..!”

Trong đúng tình huống này, kỹ năng sưu tầm xương của nó lại kích hoạt.

『Deimos đã lắp lại xương ống chân bằng kỹ năng ‘Bone collector’.

Nó thay bằng một đoạn xương chân cứng cáp, nên giờ có thể di chuyển nhanh hơn.

<Agility +1, Reaction Rate +2>』

Deimos chỉ chăm chăm vào bộ xương mới. Dedric thấy vậy liền tranh thủ chửi như tát nước.

“Đồ bộ xương ngu ngốc! Ngươi mê cái thú vui đó hơn cả mạng sống à? Còn định cười nữa không? Không thấy chủ nhân đang lộ sơ hở vì mi sao? Chủ nhân, phải bắt nó ăn đồ ăn mới của người đi!”

Dù Dedric không nói thì Ark cũng sắp phát điên rồi. Trước giờ, phối hợp cùng faminilar của Ark rất hoàn hảo. Vai trò của chúng trong chiến đấu cũng lớn hơn nhiều.

Nhưng đó cũng lại là một con dao hai lưỡi. Khi chiến thuật vận hành quá hoàn hảo, điểm yếu chí mạng cũng lộ ra. Ark đã quen được Deimos che chắn, nên cậu đã tự tin lao vào giữa bầy quái mà đánh. Nhưng nếu Deimos bị phân tâm thì cậu sẽ bị vây lại một mình.

Chưa hết, mũi tên còn làm chậm tốc độ di chuyển!

“Grừ, hắn nghĩ hắn có thể đánh bại cả đám chúng ta một mình chắc?”

“Tên khốn láo toét!”

“Giết nó. Tóm lấy, xé xác nó!”

“Thịt hắn đã mềm rồi!”

Cả bầy lao vào tập kích! Đòn đánh bay tới từ mọi phía. Hễ bị trúng đòn là Ark lại bắt đầu loạng choạng. Cậu còn không kịp dùng kỹ năng. Những vòng sáng đỏ bao lấy Ark khi máu tụt liên tục. Vừa xuống 20% thì những mũi tên lại liên tục ghim vào tay chân khiến tốc độ di chuyển và tốc độ đánh càng tụt giảm.

“Dark Dance!”

Ark gắng dùng kỹ năng né tránh để thoát khỏi vòng vây. Nhưng đương nhiên… tình trạng không tốt của người chơi cũng ảnh hưởng tới nhân vật. Dark Dance bị vô hiệu khi tỷ lệ hoàn thành tụt xuống dưới 30%, và Ark nhận thêm sát thương khá nặng.

“Hắn yếu rồi!”

“Tóm lấy nó!”

Đám gnoll nhe nanh lao tới.

‘Mình còn chưa muốn chết vì bầy gnoll bờm sắt này’

Cuối cùng Ark đành phải dùng tới lá át chủ bài của mình.

“Dedric, kích hoạt kỹ năng Vampire!”

Đó là kỹ năng hút máu mà Dedric vừa học được ở hang dơi móc. Khi hút máu quái vật, nó có thể hấp thụ một kỹ năng ngẫu nhiên và chỉ dùng được một lần. Kỹ năng Dedric đang giữ là Grimwing’s Confusing Supersonic Wave—có 80% gây hỗn loạn lên kẻ địch có chỉ số kháng thấp!

Chỉ một kỹ năng thôi cũng đủ lật ngược toàn bộ tình hình. Gnoll bị rối loạn thì xử lý không khó.

Thế nhưng… đó lại là sai lầm chí mạng nhất của Ark.

Vì bị đánh vào cổ, độ tập trung của Ark tụt cái rụp. Hàng loạt cửa sổ thông tin bật lên, loạn cả mắt.

『Dedric đã sử dụng Vampirism lên Gnolls Bờm Sắt. Kỹ năng hiện có đã bị xoá và lưu kỹ năng mới.

· Kỹ năng vừa hấp thụ: <Howling> Gọi toàn bộ gnoll trong bán kính 100 mét. 』

Con gnoll bờm sắt khi nãy đang chảy máu rất nhiều. Nhờ mùi máu mà Dedric không cưỡng lại nổi bản năng vampire của mình. Ark vừa ra lệnh dùng kỹ năng, Dedric lập tức ngẩng đầu tru lên.

Awo, Awoooo!

Không cần nhìn cũng biết kết quả. Tiếng tru vừa dứt, một nhóm gnoll khác lại lao ra từ rừng. Dedric vội hoảng hốt thanh minh:

“T-tôi không biết! Không phải lỗi của tôi! Là chủ nhân bảo tôi làm mà!”

“Khốn kiếp, thằng này thật là…….!”

Tình hình càng lúc càng loạn. Bản tính của Deimos và Dedric lại gây hại đúng vào lúc như thế này. Máu Ark đã ở mức nguy kịch. Trong trạng thái đó mà gặp thêm một nhóm gnoll bờm sắt nữa, kết cục duy nhất chỉ có thể là cái chết.

Chưa kể, Ark đã bán sạch potion trung cấp và giờ chỉ còn loại cấp thấp. Uống một hai lọ hồi 100 máu thì cũng chẳng cứu vãn được tình hình.

‘Chỉ còn một lựa chọn!’

Ark dùng Riposte đẩy lùi đám gnoll. Level của Ark là 151, cộng thêm bonus thuộc tính bóng tối là 211. Vậy mà giờ phải chạy trốn khỏi quái level 100…… Tự ái thì đau thật, nhưng sống còn quan trọng hơn chứ?

Kung kung kung kung!

Lũ gnoll lập tức đuổi theo. Nhưng may mắn là trong lúc nguy kịch, Indomitable Will và Adrenaline đã kích hoạt. Nhờ vậy phòng thủ và phản xạ đều tăng lên, cậu chịu được vài đòn, vừa đánh vừa kéo giãn khoảng cách.

Rồi trước mặt Ark hiện ra một vách đá dựng đứng, cao khoảng 10 mét.

‘Máu còn 120. Nếu dùng độ dẻo dai của Cat Knight để giảm sát thương rơi thì vẫn sống được!’

“Grrrr, chết đi, loài người!”

Ngay lúc cây chùy bổ xuống, Ark lao người khỏi vách đá. Cậu siết chặt cơ thể, vặn người khi sắp chạm đất để giảm lực va đập. Dù đau nhói nhưng may là chỉ mất 30 máu.

‘Được rồi! Tốt!’

Ark bật dậy, đảo mắt nhìn quanh.

“Grừ, thằng đó vẫn còn sống!”

“Đuổi theo! Đồ ăn tối đấy, không được để hắn thoát!”

Chúng lần lượt nhảy xuống vách đá. Nhưng để xuống hết vách đá cũng cần một chút thời gian. Ark lập tức dùng Stealth để nới rộng khoảng cách với bọn chúng.

Nhưng ngay khi cậu vừa định thở phào nhẹ nhõm thì một ánh đỏ chớp loé ngay trước mặt Ark.

『 - Quyến thuộc ‘Deimos’ của bạn đã bị cưỡng chế triệu hồi về Netherworld.

Bạn nhận sát thương bằng 50% lượng máu của nó.』

‘C-cái…!’

Ark hét lên. Mải chạy trốn, cậu quên béng mất familiar của mình. Sau khi Ark bỏ chạy, bầy gnoll đã quay sang tấn công bọn chúng. Dedric có khả năng bay nên chạy thoát không khó. Nhưng Deimos thì bị bao vây kín mít rồi bị giết.

Deimos đâu còn là familiar tầm thường như trước. Nhờ tiến hoá và mấy món ăn của Ark, nó đã vượt qua level 90. HP của nó hiện tại là 1.500. Khi cửa sổ thông tin bật lên, Ark như trúng một đòn chí mạng. Cậu nhận 750 sát thương. Đầu óc quay cuồng, sức lực như bị hút sạch khỏi người.

‘Không thể nào! Chết kiểu này sao…’

À… những con gnoll đang tiến lại còn nở nụ cười ấm áp trên mặt. Thế là… Ark trở thành bữa tối của bầy steel maned gnoll.

***

“Hầy, đúng là điên thật.”

Hyun-woo thở dài kéo chăn lên cao. Người cậu nóng hầm hập, nhiệt kế báo tới 39 độ. Rõ ràng là bị cảm nặng rồi. Cũng phải thôi. Trời ngày càng lạnh mà cậu thì không dám bật máy sưởi vì tiếc tiền gas. Đã vậy còn tắm nước lạnh, không cảm mới là lạ. Rồi còn ngu người dậy sớm tinh mơ đi tập gym, thế là thành ra bệnh lạ càng nặng hơn.

‘Mình phải chơi game……’

Hyun-woo nhìn chằm chằm vào thiết bị chơi game. Thời gian trong game là tiền bạc. Hơn nữa cậu lại vừa chết một cách lố bịch như thế. Cậu muốn gỡ lại kinh nghiệm và chỉ số đã mất.

Nhưng rồi Hyun-woo lắc đầu.

‘Không… tốt nhất là nghỉ một chút đã.’

Chịu đựng một chút cũng đáng. Nếu cậu cố chấp quá khiến bệnh nặng hơn, mọi chuyện có thể trở nên nghiêm trọng. Bị bệnh không đáng sợ. Đáng sợ là tiền viện phí. Từ sau khi tư nhân hoá y tế, chi phí ở bệnh viện đắt đến mức vô lý. Không có bảo hiểm, Hyun-woo chỉ cần đi khám một lần là mất 100.000 won. Cộng thêm tiền tiêm và thuốc, lên 150.000 won.

Nếu cảm nặng hơn, phải vào viện thì không những tốn tiền mà còn không chơi game được. Hyun-woo mua một gói trà thuốc thảo mộc, trùm chăn uống cầm chừng. Nhưng đó cũng là lúc “thử thách” của cậu bắt đầu.

Vì Hyun-woo mất kết nối lâu nên JusticeMan lập tức gọi tới. Cậu vừa bảo mình bị cảm nhẹ thì chưa đầy một tiếng sau… toàn bộ thành viên nhóm cải tạo đã kéo tới. Nghe tin có người bệnh là họ đến thăm ngay. Mắt Hyun-woo cay xè.

Cậu cứ nghĩ nơi duy nhất cậu không cô đơn là trong game. Nhưng hoá ra cậu đã sai. Ngoài đời, Hyun-woo cũng có người quan tâm tới việc cậu bị cảm. Cậu cảm động đến mức không nói nổi…… nhưng chỉ vài phút sau, mọi thứ đã biến thành ác mộng.

Đangtangtang!

Tiếng động phát ra từ bếp. Hyun-woo chết điếng nhìn nồi cơm rơi xuống đất.

“Tay anh trượt thôi… Hahaha, không sao đâu, anh mua nhiều nguyên liệu để nấu cháo lắm.”

Cậu còn chưa kịp tiêu hoá câu đó thì lại “rầm” một cái nữa. Yapsab đang lau dọn thì đụng ngã cái bàn trang điểm. Chai lotion để trên đó vỡ toang, chảy lênh láng. Chưa hết. Lúc cố lau sàn, anh ta dùng lực quá mạnh, cây lau nhà bị… xé rách.

‘C-cái quái gì vậy……?’

Mười ông lực lưỡng mà bước trong nhà thì không khác nào mang theo lời nguyền. Bước chân của họ đi tới đâu là tai nạn tới đó.

“Jjak-tung hyung, bếp cháy nữa kìa! Cái nồi…… Hức, Bul-kkun. Cẩn thận nhấc cái máy tính…… ơ? Yapsab hyung, chân bàn gãy rồi, giờ nó chỉ chống chọi được ở giữa thôi……”

Vừa dàn xếp bên này xong đã phải chạy vội vào bếp……. Hyun-woo không biết bọn họ tới chăm bệnh hay tới khủng bố cậu nữa. Mà đám cải tạo lại còn nghĩ mình làm việc nhà giỏi lắm. Hyun-woo toát mồ hôi hột chạy theo dọn hậu quả cho họ.

‘Chắc mình chết mất…’

Đến lúc này, triệu chứng sốt càng lúc càng nặng, Hyun-woo tưởng mình sẽ gục thật.

“Dừng hết lại cho tôi!”

Đột nhiên trong phòng vang lên một giọng sắc lạnh. Đám cải tạo lập tức đứng khựng hết cả. Tất cả đều quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng nói với ánh mắt đầy sợ hãi. Người đứng đó là…… cứu tinh của Hyun-woo. Gwon Hwa-rang đã tới.

Nhưng giọng nói khiến bọn họ run rẩy… lại không phải của Gwon Hwa-rang.

“Hye-sun?”

Người vừa bước vào cùng Hwa-rang là Jung Hye-sun.

“Em biết ngay sẽ thế này mà. Nếu mấy oppa tới trước thì thế nào cũng thành ra như này.”

“Không, bọn anh chỉ…….”

“Thôi. Em biết chuyện gì rồi. Mấy anh có biết mình đang làm gì không? Tới giúp Oppa hay tới phá anh ấy vậy?”

Đám “khủng bố cải tạo” bị khống chế gọn ghẽ. Nhìn bọn họ cụp đuôi như đám cún con bị mắng, JusticeMan chỉ biết thở dài.

“Tôi đã biết thế nào cũng như vậy mà.”

Dù sao thì Jung Hye-sun xuất hiện đúng là cứu tinh. Cô vừa dẹp yên “cuộc tàn sát”, vừa gom cả đám lại rồi dọn dẹp mọi thứ một cách nhanh gọn. Sức mạnh của phụ nữ đúng là đáng sợ.

Cô dọn từng thứ trong nhà, ổn định lại mọi thứ đâu ra đấy. Từ bếp cũng bắt đầu bay ra mùi cháo thơm dịu. Hyun-woo cuối cùng cũng thở phào.

‘Mình sống rồi……’

Không biết đã bao lâu trôi qua. Cậu ăn được chút rồi ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại thì chẳng còn ai xung quanh.

‘Họ đi mà không gọi mình dậy à?’

Cậu nhìn đồng hồ. 10 giờ tối. Cậu đã ngủ khoảng 2 tiếng. Ngủ dậy, người cũng đỡ hơn một chút. Nhiệt độ hình như hạ khá nhiều.

“May thật. Được uống thuốc rồi nghỉ ngơi, coi như qua được cơn cảm.”

Hyun-woo định ngồi dậy ăn nốt phần cháo và uống thuốc. Đúng lúc đó thì cửa mở, Jung Hye-sun bước vào. Hyun-woo tưởng mọi người đã về hết, nên giật mình hỏi.

“Ơ? Hye-sun, em chưa về à?”

“Oppa vừa tỉnh hả?”

“Em không phải đi làm thêm sao?”

“Em gọi xin nghỉ một ngày rồi.”

Jung Hye-sun nói, mỉm cười. Lúc này Hyun-woo mới để ý trên tay cô đang cầm một cái chậu. Đó là chậu để vắt khăn lạnh.

‘Chả trách mình lại hạ sốt nhanh vậy…’

Hye-sun đã thay khăn ướt cho mình sao? Sau khi JusticeMan và mọi người đã về hết? Vậy… trong lúc đó, trong phòng chỉ có hai người họ?

Ý nghĩ ấy làm mặt Hyun-woo nóng bừng. Jung Hye-sun nhìn thấy phản ứng của cậu thì cũng muộn màng nhận ra tình huống, giọng cô lắp bắp vì ngượng.

“Ư-ừm, cái đó…… Hwa-rang ajusshi quên hôm nay có hẹn…… ông ấy bảo lát quay lại…… trời muộn rồi nên ông ấy chở em về đây.”

‘Khỉ thật, lão cáo giả giả nai!’

“À… Oppa đói không? Em mang cháo ra cho Oppa nhé.”

“Không, để anh tự đi.”

Jung Hye-sun đặt chậu nước xuống rồi vội vàng nắm lấy tay nắm cửa. Hyun-woo chậm hơn một nhịp. Khi cậu đưa tay ra, cậu lại nắm trúng vào tay của cô.

“……..”

Không khí chợt im lặng lạ thường. Đêm đã khuya. Đây là phòng trọ của một người đàn ông sống một mình. Một cô gái đang bị nắm tay, hai người nhìn nhau. Khung cảnh này là loại cảnh tượng gì vậy?

Tim Hyun-woo đập nhanh khác thường. Bàn tay trắng cậu đang nắm lấy mềm đến lạ. Jung Hye-sun buộc tóc dài lên để làm việc nhà. Sau mái tóc gọn gàng ấy, cổ cô lộ ra thon thả. Đôi môi hơi cong lên.

Hyun-woo không có bản năng hút máu như Dedric, nhưng tự nhiên cổ họng cậu cũng thấy khô rát, nước bọt như cạn sạch. Cậu nghe thấy một tiếng “ầm” lớn hơn cả sấm, rồi giật mình rút tay lại.

Không, khoảnh khắc này… quyền chủ động lại nằm trong tay Jung Hye-sun. Hye-sun không tránh ánh mắt của cậu, chỉ nhìn cậu chăm chú với đôi mắt to tròn. Trong đôi mắt ấy có một sức hút khó hiểu. Hyun-woo như bị kéo tới bởi thứ sức mạnh đó. Trong tình huống này, đàn ông nào hiểu nổi mình đang bị cái gì điều khiển. Cậu vô thức bước lên một bước, chậm rãi đưa tay lên vai cô. Và…….

“Này, Hyun-Woo!”

Đột ngột, một tiếng gọi lớn vang lên. Không khí ma mị tức khắc tan biến. Hyun-woo giật mình lùi lại. Hai người vội né tránh ánh mắt nhau. Hyun-woo cũng chạy ra xem vị khách không mời là ai.

“Thầy Lee Myung-ryong?”

“Ồ, tới đúng chỗ rồi. Tôi đi lòng vòng mãi mới tìm được nhà cậu. Nghe Hwa-rang hyung-nim nói cậu bị cảm phải không? Thôi, uống cái này trước đã.”

Lee Myung-ryong cười, đưa ra một thứ chất lỏng màu đen sẫm.

“Đây là gì ạ?”

“Bài thuốc bí truyền tôi tự sáng chế. Có nhân sâm, chanh, cà rốt, trứng gà các kiểu. Uống cái này là khỏi cảm nhanh hơn cả thuốc bắc.”

Ông ấy tạo ra một món nấu sinh tồn ngoài đời thực……!

Hyun-woo nhìn danh sách nguyên liệu mà mặt méo xệch, nhưng vẫn phải uống trước mặt Lee Myung-ryong. Cái vị kinh hoàng vừa chui vào miệng đã trôi tuột xuống cổ họng khiến cậu rùng mình. Giờ thì cậu đã hiểu cảm giác của đám familiar khi bị Ark ép ăn là thế nào.

“Hà, sao rồi? Đây là đồ uống của đàn ông. Ủa, chắc tôi cũng bị cảm rồi? Sao tự nhiên tôi thấy lạnh gáy thế nhỉ? Tôi về pha thêm cốc nữa đây. Thế nhé.”

Lee Myung-ryong vừa kéo lại cổ áo vừa rời đi. Ở cửa sổ, có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào sau gáy ông. Đó là Hye-sun. Và chính ánh nhìn đó là nguyên nhân khiến Lee Myung-ryong lạnh sống lưng.

Không biết là nhờ Jung Hye-sun chăm sóc hay nhờ cái món nấu sinh tồn của Lee Myung-ryong, nhưng cơn cảm của Hyun-woo dường như biến mất sạch. May mắn là sáng hôm sau Ark đã có thể kết nối lại New World.

‘Khỉ thật!’

Vừa xuất hiện ở làng Lancel và nhìn cửa sổ thông tin, Ark đã tức đến muốn gào lên. Từ sau khi rời thôn tân thủ, cậu chưa từng chết thêm lần nào. Dù việc đó không có phần thưởng gì đặc biệt nhưng cậu vẫn luôn thấy tự hào vì nó. Vậy mà giờ cậu lại chết một cách lố bịch như thế này, chết bởi lũ quái level 100, ngay trên cái sân nhà của mình là núi Argus.

‘Thôi, chết rồi thì có nhắc mãi cũng vô ích. Nhưng mà……’

Ark bước vào một màn tự kiểm điểm nghiêm túc. Cậu đã quá lười biếng vì quen mặt bọn quái ở dãy Argus này. Cứ nghĩ chúng chẳng đáng gì nên cậu không còn thấy cần phải cảnh giác. Nhưng chiến đấu thì vẫn là chiến đấu. Biến số có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Cậu chết chỉ vì quên mất sự thật đơn giản đó.

Thế nhưng, vấn đề không chỉ có vậy.

‘Mình đã quá dễ dãi với Dedric và Deimos.’

Thật ra hôm qua không phải lần đầu Ark nghĩ như vậy. Nhưng cậu cứ tự nhủ “kệ, có gì to tát đâu” rồi cho qua. Giờ Ark thấy đã đến lúc phải siết lại kỷ luật.

Ở với đám familiar lâu ngày, chúng cũng hình thành mấy thói quen khó chịu. Deimos phát triển kỹ năng nhặt xương. Nhặt xương là bản năng của undead. Mà nhặt xương còn tăng chỉ số, chẳng phải Ark cũng được lợi sao? Cậu nghĩ vậy nên thả lỏng mà cho qua.

……..Và đó là sai lầm.

Tăng chỉ số nhờ sưu tầm xương thì tốt đấy. Nhưng chỉ số tăng mà lúc cần lại không dùng để bảo vệ cậu kịp thời, vậy tăng làm gì?

‘Dedric cũng y hệt!’

Dedric đã hấp thụ kỹ năng boss hiếm Confusing Supersonic Wave! Tới giờ đó là kỹ năng duy nhất nó lấy được. Uy lực thì cực lớn. Hơn nữa, Grimwing đã chết nên không thể lấy lại lần nữa. Ark tưởng tiếc nên giữ, nhưng cậu vẫn sẵn sàng dùng đến khi cần.

Vậy mà Dedric lại tự ý dùng Vampirism và đánh mất Confusing Supersonic Wave. Chưa hết. Đã thế nó còn hấp thụ nhầm cái kỹ năng điên rồ Howling, rồi ném Ark thành mồi cho chó.

Ark nhớ lại toàn bộ tình huống lúc đó. Cậu đã quyết tâm dạy dỗ lại đám familiar này.

‘Sai thì phải sửa.’

Bản thân cậu cũng vừa trải qua cái cảm giác đau khổ cùng tụi nó. Sau khi uống món nấu sinh tồn của Lee Myung-ryong, cậu rốt cuộc cũng hiểu cảm giác của chúng là như thế nào. Nhưng Ark không định để chuyện đó lặp lại mãi, nên cậu cần phải trở nên cứng rắn.

“Summon Demon, Dedric!”

Một quầng sáng dịu nhẹ hiện lên, Dedric được triệu hồi. Nó bồn chồn xoắn tay rồi nói.

“Ch-chủ nhân! Ngài đã làm gì trong thời gian đó vậy? Tôi lo lắm đấy. À, hay ngài đang giận? Tôi thật sự không thể làm khác được mà. Vampire có bản năng vampire. Tôi còn chẳng biết mình đang hút máu luôn. Vậy nên khi chủ nhân bảo dùng kỹ năng…….”

“Mi nói bản năng đúng không?”

“Đúng vậy. Bản năng, bản năng đó. Chủ nhân hiểu mà?”

Ark bật cười, gật đầu.

“Được thôi. Vậy để xác nhận xem cái bản năng đó khó chịu tới mức nào. Đi theo ta.”

Ark kéo Dedric đi thẳng tới bãi săn. Con mồI xui xẻo lọt vào tay họ là một con troll.

“Kiểm tra thử xem. Dark blade!”

Ark rõ ràng đã khoẻ hẳn nên con troll nhanh chóng rơi vào trạng thái nguy kịch. Snake gây độc xuất huyết xong, Ark lại bồi thêm một nhát nữa.

“Oooooh!”

Con troll bị đâm ngã sang bên, máu chảy ra ồ ạt. Chuyện này đúng là kỳ quặc. Vừa nói chuyện bản năng vampire xong, giờ lại cho Dedric ngửi mùi máu……. Dedric vốn còn dè chừng, nhưng ánh mắt nó bỗng thay đổi hẳn. Vừa thấy máu là bản năng vampire trỗi dậy.

“Má… Máu!”

“Cố mà nhịn đi. Hiểu chưa? Hả?”

Ark vừa nói vừa nhìn Dedric bằng ánh mắt lạnh toát. Nhưng khi vừa ngửi thấy mùi máu, Dedric đã lập tức mất kiểm soát. Bất chấp Ark đang đe nẹt, nó bay thẳng tới chỗ con troll và cắm răng vào cổ.

『 Dedric đã sử dụng Vampirism lên troll. Một kỹ năng mới đã được lưu vào ô trống.

· Kỹ năng vừa hấp thụ: <Revival> <Revival> Trong 5 phút, hồi cho mục tiêu 10 máu mỗi 5 giây.』

Troll vốn nổi tiếng có kỹ năng hồi phục tốt nhất.

“Ngon không?”

“Ôi, cảm giác thoả mãn này và no nê này! Làm vampire đúng là tuyệt vời!”

Dedric xoa bụng với vẻ mặt mãn nguyện. Rồi Ark bắt đầu mỉm cười, tiến lại gần Dedric.

“Ách, chủ nhân làm gì vậy? Chủ nhân điên rồi à? Ngài nổi điên vì nằm bệnh một lần hả? Hức, á, đau! Tôi vừa ăn xong mà. Nó sắp trào ra rồi!”

Ark giẫm lên bụng Dedric. Nó phình lên rồi nôn sạch máu troll ra ngoài. Kỹ năng vừa hấp thụ cũng biến mất ngay. Nhưng Ark chẳng quan tâm kỹ năng đó. Dedric khóc rưng rức, nhìn Ark đầy tủi thân.

“Hức hức hức, tôi làm gì sai mà chủ nhân lại đối xử với tôi như vậy? Dù ngài là chủ nhân thì cũng tàn nhẫn quá.”

“Sai gì? Ta đã bảo mi không được hút máu mà?”

“N-nhưng bản năng vampire……”

“Ta nói rồi mà. Ta đang xác nhận xem mi chịu nổi cái bản năng phiền phức đó tới mức nào.”

“Hức… đừng nói là chủ nhân……?”

Dedric tái mặt, nó cuối cùng cũng hiểu ý đồ của Ark.

“Không được! Tôi không phải chó! Đây là vi phạm quyền con người!”

“Nhân quyền? Mi là vampire. Với lại, nói mi là chó á? Không, chó còn có thể huấn luyện để kiểm soát bản năng. Thế mà familiar của Ark lại không kiểm soát nổi thì thật nực cười. Dĩ nhiên là sẽ không dễ dàng. Nhưng dù vậy, chúng ta vẫn phải phối hợp với nhau. Vì ta ‘thật sự’ yêu tụi mi.”

Ark cười, siết chặt nắm tay.

“Hiểu chưa? Đó là nỗi đau của trưởng thành.”

“Không, trước đây bị ngài đánh là tôi đã có thể chết luôn rồi. Giờ lại còn …”

“Thì sao? Mi phải hồi phục trước buổi huấn luyện tiếp theo.”

Ark lập tức lôi cái nồi ra. Vì lâu rồi không tìm được “cớ” nên trong người cậu đã tích khá nhiều nguyên liệu mới. Nhưng chẳng cần lý do cũng nấu được.

Luật lệ? Nhân quyền? Nghe buồn cười thật.

Ark nghe tới “nhân quyền” là thấy chua chát, quyết định khỏi bận tâm mấy thứ lặt vặt đó.

“Lại đây ăn. Nôn xong chắc đói rồi đúng không?”

“Tôi thà để rỗng bụng.”

“Mi muốn chết rồi xuống địa ngục? Hay ăn?”

Dedric bị ép nuốt đồ ăn, rồi gập người thở hồng hộc. Đúng là số nhọ. Nhưng Ark chẳng buồn động lòng, vẫn tiếp tục huấn luyện mà chẳng thèm chớp mắt.

Ark cứ tiếp tục gây trạng thái chảy máu lên đám quái xuất hiện. Mỗi lần như vậy là máu văng ra tung tóe. Máu, máu, máu khắp nơi! Dedric nghiến răng chịu đựng. Nhưng chỉ vài phút là nó lại chịu thua bản năng vampire, lao vào hút máu.

Và hình phạt lập tức giáng xuống!

Sau vài giờ tra tấn bằng đánh đập và ép ăn, Dedric gầy rộc đi.

‘Không đùa đâu. Cứ thế này thì mình thật sự sẽ chết khô luôn mất!’

Dedric đương nhiên nhận ra nguy hiểm. Cảnh tượng lặp đi lặp lại nhiều lần. Và rồi, một sự thay đổi dần diễn ra trong Dedric.

Nỗi sợ đã chiến thắng bản năng!

Không, phải nói là một bản năng mới được tạo ra. Hút máu đồng nghĩa 100% sẽ ăn đòn và bị hành xác bằng đồ ăn. Khi hút máu thì nó sung sướng thật. Nhưng sau khoái cảm nhất thời là cả một thế giới đau đớn.

Ý nghĩ đó khắc sâu đến mức, kể cả khi bản năng vampire trỗi dậy, Dedric cũng bắt đầu do dự. Nỗi sợ của nó đã tạo ra một bản năng mới.

“Oooh…!”

Dù chảy cả nước miếng, nhưng Dedric vẫn chịu được tới cùng. Đây là lần đầu nó thắng được bản năng vampire!

“Thấy chưa, mi làm được mà.”

Ark gật đầu hài lòng. Nhưng huấn luyện vẫn chưa kết thúc. Phần tiếp theo là sửa cái khẩu vị bị lệch của Dedric.

Bản năng vampire không phải ở trước con quái nào cũng kích hoạt. Giống như con người có món khoái khẩu, quái vật nào có kỹ năng mạnh hơn thì càng kích thích tính thèm ăn của vampire.

“Giờ thì đến lượt troll.”

Ark đã quyết tâm thì cực kỳ tàn nhẫn. Trong khi con quái đang chảy máu, Dedric bị ép phải hút máu mấy sinh vật khác. Giống như đặt món sơn hào hải vị trước mặt người đang đói rồi bắt ăn mì gói. Từ chỗ không được ăn gì……. Dedric buộc phải nhanh chóng “luyện” được việc uống mọi loại máu.

Và một lần nữa, nó bị hành xác bằng đồ ăn!

Nhờ vậy, Dedric lên được 6 level chỉ trong 8 tiếng……. chỉ nghe thế thôi cũng đủ tưởng tượng mức độ kinh hoàng của việc này. Nhưng hiệu quả thì rõ rệt, dù phương pháp cực kỳ tàn bạo.

“Lại đây, ăn. Không, dừng!”

“Gulp! C-chủ nhân!”

Dedric nhìn chằm chằm vào máu, thở gấp. Nó phải nuốt nước bọt, nhưng cơ thể lại không nhúc nhích. Nó đã theo phản xạ dừng lại ngay khi nghe giọng Ark.

“Không. Chờ, chờ đã…….”

Ark như một ông chủ độc ác cố tình trêu chó bằng miếng thịt. Khoảng 5 phút sau, cậu mới hạ sát con quái vật. Với mặt trắng bệch, Dedric nhìn xác chết đầy tuyệt vọng.

“Được rồi. Tới đây thôi. Dù quái có chảy máu nhiều và mi có muốn uống đến đâu, cũng không được uống nếu không có lệnh của ta. Tạm thời tiêu chuẩn thế này là đủ, nhưng đừng quên bài học hôm nay.”

“Vâng!”

Dedric đáp răm rắp sau khi bị uốn nắn. Huấn luyện Dedric xong, Ark kiểm tra lại thời gian. Đã qua 24 tiếng kể từ lúc cậu chết. Cậu triệu hồi Deimos—kẻ đã bị cưỡng chế quay về Netherworld.

“Summon Demon, Deimos!”

Một vệt sáng hiện lên và Deimos bước ra. Ark siết nắm tay, mỉm cười.

“Deimos, chúng ta nói chuyện nghiêm túc về cái thói nhặt xương mà dạo này mày khoái lắm được không?”

Cạch cạch cạch?

Deimos ngơ ngác nghiêng đầu. Dedric nhìn “nạn nhân” kế tiếp bằng ánh mắt đầy thương cảm.

“Ừ… tốt nhất là ngươi học càng nhanh càng tốt………”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!