Tôi Nhảy Lầu Vì Em Không Coi Tôi Ra Gì

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Phần Một: Xích Dạ Bạch Hoa - Chương 04: Tình Bạn Giả Tạo

Chương 04: Tình Bạn Giả Tạo

Một cô gái mà tôi chưa từng nói chuyện bao giờ lại đột nhiên tuyên bố sẽ đứng ra chăm sóc cho tôi từ nay về sau. Đã thế, cô ấy còn là một đại mỹ nhân sở hữu gia thế giàu có đến mức khiến người ta phải choáng ngợp. Tôi không phải là kẻ ngây thơ tin vào những câu chuyện cổ tích, cũng chẳng dám hoang tưởng rằng cuộc đời sẽ ban tặng một cú lội ngược dòng ngoạn mục.

"Này Susumu, rốt cuộc là cậu đang làm gì từ nãy đến giờ thế?"

"Không phải tôi làm trò, mà vấn đề là cái phòng này bẩn quá mức quy định đấy!"

Dưới ánh trăng mờ ảo hắt vào căn hộ cao cấp, thiếu nữ tóc trắng mỉm cười đầy bí ẩn tựa như một bức tranh nghệ thuật, nhưng khi ánh đèn điện vụt sáng, hiện thực tàn khốc đã phơi bày ngay trước mắt tôi. Quần áo bẩn bị vứt lung tung mỗi nơi một chiếc, truyện tranh và đĩa game nằm la liệt khắp sàn nhà như rác rưởi. Chưa kể đến vỏ hộp cơm cửa hàng tiện lợi và mấy chai nước uống dở vương vãi khắp nơi, biến căn phòng rộng lớn này thành một bãi rác đúng nghĩa.

"Cậu kỹ tính thật đấy, mình thấy cỡ này vẫn còn ở tốt chán mà."

"...Cỡ này mà cô bảo là còn ở tốt sao? Đừng nói với tôi là cô định để nó tệ đến mức không còn chỗ đặt chân nhé?"

"Tệ gì chứ, khi nào phòng bừa bộn đến mức không sống được nữa thì mình sẽ chuyển sang căn hộ khác. Về cơ bản, mình là người theo chủ nghĩa không bao giờ dọn dẹp."

Tôi vừa ném rác vào túi đen vừa thở dài ngao ngán trước lối sống kỳ lạ như mấy ông nghệ sĩ lập dị lắm tiền của cô nàng.

"Nếu đã giàu có thì cô cứ thuê dịch vụ dọn dẹp đến là xong chuyện mà."

"Thuê người ngoài phiền phức lắm, mình cực kỳ ghét việc để người lạ bước chân vào lãnh địa của mình."

"Thế tại sao cô lại cho tôi vào đây?"

"Susumu là ngoại lệ đặc biệt. Bởi vì cậu là 'thú cưng' yêu thích mà mình vừa tìm được."

Asama cười, một nụ cười giả tạo nhưng lại ngọt ngào đến mức khiến người ta muốn tin vào nó, khiến tôi phải lảng tránh ánh mắt ấy như một kẻ chạy trốn.

"...Mà này, hết túi rác rồi. Túi dự trữ cô để đâu?"

"Ở đó không có thì là không có rồi."

"Cô trả lời nghe y như mấy nhân viên siêu thị chán việc thế."

"Thì sự thật là vậy mà. Cần thì cậu đi mua đi. Thẻ ở trên bàn đó, cứ lấy mà dùng."

"Oa... Thẻ đen. Lần đầu tiên tôi thấy tận mắt..."

Tôi cầm lấy chiếc thẻ tín dụng màu đen quyền lực mà cô ấy vứt chỏng chơ trên bàn, cảm giác như đang cầm một hòn than nóng vì sợ làm mất. Asama nhắc nhở tôi về hạn mức tiêu dùng khổng lồ mỗi tháng với thái độ dửng dưng, rồi thản nhiên nhờ tôi mua kem sô-cô-la cho cô ấy. Tôi kiểm tra ví và điện thoại trong túi, cố tình phớt lờ thái độ hờ hững của cô ấy đối với tấm thẻ đen đắt giá kia rồi bước ra ngoài. Asama là một cô gái sống bừa bãi, tùy hứng và tự do đến mức khó hiểu, và tôi vẫn chưa thể nắm bắt được cô đang thực sự toan tính điều gì, nhưng có một điều tôi chắc chắn, đó là đã lâu lắm rồi tôi mới cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm và vui vẻ như lúc này.

*

Tôi bước đi dưới ánh đèn đường rực rỡ của thành phố về đêm, tự mình lẩm bẩm đầy ngạc nhiên.

"Mà không ngờ mình lại ngủ li bì suốt ba ngày trời như thế..."

Điều đầu tiên khiến tôi sốc khi mở điện thoại lên chính là việc thời gian đã trôi qua nhanh đến chóng mặt. Việc tôi mất tích lâu như vậy chắc chắn đã gây ra một mớ hỗn độn không nhỏ cho những người xung quanh, nhưng kỳ lạ thay, cơ thể tôi không hề cảm thấy mệt mỏi hay đau nhức sau giấc ngủ dài. Ngược lại, tôi còn cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hơn hẳn so với cái lúc tuyệt vọng trước khi ngất đi.

"Vấn đề thực sự nằm ở chỗ này cơ..."

Tôi thở dài khi nhìn vào danh sách dài dằng dặc những cuộc gọi nhỡ và tin nhắn trên mạng xã hội. Cô bạn thuở nhỏ Usa, cô đàn em Kamiya, thằng bạn thân Rengo, người họ hàng đã đuổi tôi đi, và cả giáo viên dạy vẽ đều đã cố gắng liên lạc với tôi. Lẽ thường thì tôi nên trả lời họ ngay lập tức để báo bình an, nhưng hiện tại, tôi lựa chọn cách ích kỷ là phớt lờ tất cả bọn họ.

"Nhưng cũng chẳng trốn mãi được. Giờ bảo mình nhảy lầu lần nữa thì chịu chết..."

Hành động lúc đó có lẽ là do cảm xúc bùng nổ nhất thời, hoặc nói đúng hơn là do tôi đã xui xẻo đến tận cùng. Giờ đây khi lý trí đã bình tĩnh lại, tôi chẳng còn cái gan dạ liều lĩnh để tìm đến cái chết nữa.

"...Rồi mình sẽ đi về đâu đây."

Tiền sinh hoạt phí thì tôi có thể dùng tạm số tiền thừa kế ít ỏi của bố mẹ, còn chỗ ở thì hiện tại đã có Asama lo liệu. Lần đầu tiên tôi sống chung với con gái, nhưng cái căn hộ đó rộng như cái sân vận động nên chắc cũng chẳng có chuyện gì mờ ám xảy ra đâu. Nhưng tôi không thể cứ ăn bám cô ấy mãi, và tôi cũng không thể làm người mất tích hay trốn học cả đời được. Nếu tôi muốn tiếp tục sống, có cả một núi vấn đề tôi cần phải tự mình giải quyết.

"Mày đang làm cái quái gì ở đây thế hả, Susumu?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên đầy gay gắt khiến tôi phải ngẩng đầu lên. Đứng sừng sững trước mặt tôi là Rengo, người mà tôi từng coi là bạn thân nhất. Cậu ta vuốt ngược mái tóc nhuộm đỏ nâu rực rỡ, thô bạo túm lấy vai tôi và gằn giọng.

"Susumu, tao hỏi mày giờ này mày còn lang thang ở đây làm cái gì?"

"Còn cậu thì sao, tôi không biết cậu lại có sở thích đi chơi đêm đấy Rengo."

"Tao không đùa với mày đâu!"

Đôi mắt sắc lạnh của Rengo nhìn xoáy vào tôi, vẫn là ánh mắt kiên định và thẳng thắn đến đáng ghét như ngày nào.

"Nghe nói mày không về nhà ba ngày nay rồi hả? Tao còn tưởng mày trốn học đi đâu làm chuyện đại sự, hóa ra là mày đi bụi đời à? Mày bị ngu sao?"

"...Chuyện đó không liên quan đến cậu."

"Hả? Cái thái độ lồi lõm đó là sao? Mày định đóng vai nam chính bi kịch đấy à? Mày lớn đầu rồi thì đừng có chơi trò bỏ nhà đi bụi trẻ con thế nữa, con Ririka nó đang lo sốt vó lên kia kìa..."

Chợt nhận ra mình lỡ lời nhắc đến cái tên cấm kỵ, Rengo lảng tránh ánh mắt tôi đầy vẻ gượng gạo. Tôi hất bàn tay đang đặt trên vai mình ra, cười nhạt.

"Ai nghĩ gì thì mặc kệ, tôi không quan tâm nữa. Cậu cũng đừng có lo chuyện bao đồng."

Tôi định bỏ đi thì Rengo lại một lần nữa chộp lấy cánh tay tôi, lần này lực nắm còn mạnh bạo hơn cả lúc trước.

"Đứng lại! ...Này Susumu, mày định làm trò con nít đến bao giờ nữa? Mày thừa biết tính con Ririka hay lo nghĩ mà?"

"...Đã bảo là không liên quan đến tôi nữa mà!"

"Tao bảo mày đừng có làm những chuyện khiến cô ấy tổn thương nữa, mày nghe không thủng à!"

Rengo gào lên, âm thanh vang vọng cả con phố vắng. Cậu ta vốn là kẻ nóng tính, nhưng hiếm khi tôi thấy cậu ta giận dữ mất kiểm soát đến mức này. Hóa ra cậu ta coi trọng cảm xúc của Usa đến thế sao?

"Nhưng rốt cuộc thì đâu còn liên quan đến tôi nữa... Chẳng phải cậu đang ở bên cạnh an ủi Usa sao? Thế là tốt quá rồi còn gì."

"...Hả! Mày... Mày đang nói cái điên khùng gì thế?"

Rengo lộ rõ vẻ bối rối. Tôi cười khẩy, vạch trần sự thật trần trụi.

"Đừng đóng kịch nữa, hôm trước tôi thấy cậu với Usa nắm tay nhau đi bộ tình cảm lắm mà... Mồm cậu thì lúc nào cũng bảo 'tao không coi nó là con gái', nhưng hành động của cậu thì hoàn toàn ngược lại nhỉ?"

"Không phải! Mày hiểu nhầm rồi, tao chỉ..."

"Khỏi cần bao biện làm gì cho mệt. Đằng nào thì tôi với Usa cũng chẳng nói chuyện tử tế với nhau lâu rồi. Nếu cậu thích cô ấy thì tôi sẵn sàng nhường..."

"THẰNG KHỐN! Mày im đi cho tao!!"

Rengo túm chặt lấy cổ áo tôi, nhấc bổng người tôi lên. Giữa đường phố vắng tanh lúc hơn mười một giờ đêm, cậu ta hét lên như muốn nuốt chửng tôi vào cơn thịnh nộ.

"Chính vì mày cứ làm mấy cái trò thảm hại đó nên tao mới phải đi dọn dẹp hậu quả đấy biết không! Lúc nào mày cũng ủ rũ, vẽ vời thì bỏ bê, khiến mọi người xung quanh phải lo lắng! Cái loại như mày thì có tư cách gì mà lên mặt dạy đời tao!"

"Đó là lý do cậu cướp bồ của bạn thân đấy à? Để ban phát lòng tốt sao?"

"Câm mồm! Đéo phải! Tao... Tao chỉ muốn mọi người yên tâm vì mày cứ làm mấy trò ngu ngốc..."

"Vì mọi người nên tôi bắt buộc phải tha thứ cho cậu sao? ...Nói nhảm đủ rồi đấy, buông tay ra ngay, Rengo."

Tôi thô bạo gạt tay Rengo ra, cảm giác bực dọc dâng trào trong lồng ngực. Khó khăn lắm tôi mới quên được mấy chuyện phiền phức này, tại sao tôi lại phải đứng đây cãi nhau vì những thứ vô nghĩa thế này chứ?

"Tại sao tôi phải quan tâm đến cảm xúc của đứa con gái đã phản bội mình? Ở trường thì sợ bị câu lạc bộ nói xấu, về nhà thì phải nhìn sắc mặt họ hàng... Tôi đâu có cầu xin ai giúp đỡ. Đứa con gái đã đâm sau lưng tôi thì nó có nghĩ gì đi nữa cũng đâu liên quan đến tôi?"

Mọi người cứ bảo tôi rằng "Cậu đâu phải người duy nhất phải khổ sở", "Đừng có trưng cái bộ mặt ủ dột đó ra nữa". Mấy cái đạo lý sáo rỗng đó tôi biết thừa rồi, và vì biết nên tôi mới cố gắng đến kiệt sức đấy chứ. Nhưng dù tôi có cố gắng thế nào cũng chẳng có gì suôn sẻ cả, tay tôi không thể vẽ được nữa. Vậy thì tôi chạy trốn cũng được chứ sao, tôi có quyền được buông xuôi mà?

"Đùa... đùa kiểu gì vậy hả Susumu! Mày có bao giờ nghĩ xem hiện tại Ririka đang cảm thấy thế nào không hả!"

"Đã bảo là tao đéo quan tâm! Thế lúc tao đau khổ con nhỏ đó có quan tâm đến cảm xúc của tao không...!"

Tôi cũng túm lấy cổ áo Rengo, gào lên trong cơn giận dữ. Gương mặt cậu ta đỏ gay vì phẫn nộ.

"Đừng có làm cái mặt bố đời đó nữa! Tao ghét nhất cái tính đó của mày đấy! Susumu!!!"

"..."

Rengo vung tay, đấm mạnh vào má tôi một cú trời giáng. Lạ thay, tôi chẳng cảm thấy đau đớn gì về thể xác, chỉ là sức vóc của Rengo vượt trội hơn hẳn khiến tôi ngã bệt xuống đất. Rengo đứng đó, nghiến răng ken két, nhìn xuống tôi với ánh mắt đầy hận thù và thất vọng.

Từ xưa Rengo đã thích Usa rồi, và dù tôi có lờ mờ nhận ra nhưng vì cậu ta luôn phủ nhận, nên tôi mới dám tiến tới với cô ấy. Tôi đã từng coi Rengo là bạn thân nhất của mình. Nhưng hóa ra, cậu ta chưa bao giờ ưa tôi cả; một thằng vô dụng dám cướp đi mối tình đầu của cậu ta, một thằng chỉ biết viện cớ và trốn tránh việc vẽ tranh thì làm sao xứng đáng làm bạn cậu ta chứ.

"——Ái chà chà, hai người đang chơi trò gì vui thế? Cho mình tham gia với được không?"

Đúng lúc không khí căng thẳng lên đến đỉnh điểm, một giọng nói trong trẻo vang lên phá tan sự im lặng. Người lẽ ra đã tiễn tôi đi lúc nãy lại xuất hiện ở đây với nụ cười bí hiểm trên môi... Asama Ion.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!