Tôi Nhảy Lầu Vì Em Không Coi Tôi Ra Gì

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1341

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11288

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Phần Một: Xích Dạ Bạch Hoa - Chương 24: Huyết Giới Trùng Hiện

Chương 24: Huyết Giới Trùng Hiện

Luca Cavalli... chàng thanh niên bất tử được gọi là 'Quạ', đang cảm thấy thất vọng tràn trề.

"...Rốt cuộc, cậu cũng không thể trở thành tri kỷ của tôi sao."

Nhìn xuống cậu thiếu niên đang bị đàn quạ xâu xé, Luca thở dài thườn thượt.

Luca sinh ra đã cô độc. Là con của một gái điếm, hắn không biết mặt cha. Người mẹ, thân nhân duy nhất, cũng chẳng yêu thương gì hắn và đã bỏ hắn đi theo một gã đàn ông lạ mặt khi hắn mới lên năm. Không ai yêu thương hắn, không ai cần đến hắn. Chỉ có lũ quạ ở bãi rác là bạn trò chuyện, không nhà cửa, không thức ăn. Cứ đà này hắn sẽ chết đói. Muốn sống thì phải chiến đấu.

Thế giới này thật phi lý. Nhưng Luca vẫn khao khát được sống. Hắn làm mọi thứ để tồn tại. Hắn sống một cách tuyệt vọng để không còn gì vướng bận... Nhưng sức lực nhỏ bé của một đứa trẻ không thể chống lại sự tàn khốc của thế giới. Bị bắt khi đang ăn trộm, Luca bị giết như một lời răn đe của xã hội. Một cuộc đời ngắn ngủi và vô nghĩa. Như bông hoa dại ven đường bị đứa trẻ con tiện tay nhổ bỏ.

Cổ họng bị cắt đứt, máu chảy lênh láng. Nhưng Luca... không chết.

Kẻ Bất Tử chỉ nhận ra sự dị thường của mình khi đã chết một lần. Nhìn vết thương của Luca tự động khép lại, mọi người xung quanh khiếp sợ. Họ nhìn hắn như nhìn thấy thần thánh... hoặc ác quỷ. Qua ánh mắt của họ, Luca biết mình là kẻ đặc biệt. Sau đó, Luca giết sạch những kẻ đã định giết mình và trở thành vua của một thế giới nhỏ bé. Đứa trẻ bị vứt bỏ cuối cùng đã có tất cả trong tay.

"..."

Nhưng hắn chưa mất đến mười năm để chán ngấy tất cả. Những thứ hắn khao khát khi còn đói khổ, giờ hắn đã có đủ. Hắn sẽ không bao giờ đói nữa... Nhưng lạ thay, cái lỗ hổng trong lồng ngực hắn vẫn không được lấp đầy.

Luca bắt đầu sợ những đêm không ngủ. Dù có tất cả, hắn lại cảm thấy cô đơn hơn cả lúc còn là đứa trẻ đói khát. Dần dần, hắn trở nên tự hủy hoại bản thân và đập phá điên cuồng mỗi đêm.

Và rồi, hắn gặp được Vị Vua của đời mình.

Một người đàn ông tráng kiện với mái tóc trắng. Chỉ cần nhìn qua cũng biết đẳng cấp sinh mệnh hoàn toàn khác biệt. Hắn không thể thắng. Hắn sẽ bị giết... Cuộc đời hắn cuối cùng cũng được kết thúc. Luca cúi đầu trước người đàn ông đó. Vị thần thực sự đã đến để trừng phạt vị thần giả mạo.

...Nhưng người đàn ông đó lại nở một nụ cười nhẹ tênh, không chút uy nghiêm, và nói những lời mà Luca không ngờ tới:

“Ngươi có muốn làm thuộc hạ của ta không? Ta đang tìm một người biết pha trà ngon. Không sao, dở cũng được. Dở đến đâu thì pha 100 năm cũng sẽ ngon thôi.”

Hơn 200 năm sau đó, Luca chỉ sống vì người đàn ông ấy. Khoảnh khắc Ngài khen trà hắn pha ngon là khoảnh khắc duy nhất hắn cảm thấy mình đang sống. Trái tim trống rỗng của Luca cuối cùng cũng tìm thấy sự bình yên và trọn vẹn trong lòng trung thành tuyệt đối với Vua.

Rồi một ngày, Vua dẫn về một người phụ nữ.

Bà ấy cũng rất đẹp. Một người phụ nữ đến từ vùng Viễn Đông xa xôi, mang khí chất có thể nuốt chửng người khác. Bà cũng là Kẻ Bất Tử và đã sống lâu ngang ngửa với Vua.

Lần đầu tiên sau 100 năm, Luca mê mẩn một người phụ nữ. Đặc biệt là mái tóc đen tuyền của bà, đẹp như bầu trời đêm sa xuống trần gian. Mọi người đều chào đón bà, và chẳng bao lâu sau, một bé gái xinh đẹp ra đời, kết tinh tình yêu giữa Vua và người phụ nữ ấy.

Cô bé ấy thông minh, xinh đẹp, và quan trọng hơn là... dị biệt. Có một cái gì đó ở cô bé khiến ngay cả Kẻ Bất Tử như Luca cũng phải rùng mình... Hắn có dự cảm chẳng lành. Một cảm giác khó chịu như bị ép nhìn thẳng vào sự thật mà hắn luôn lảng tránh.

Và rồi, cô gái ấy đã giết Vua.

Luca tình cờ chứng kiến cảnh tượng đó. Thế giới nhuộm đỏ màu máu. Vị Vua kính yêu nằm gục ở đó. Hắn không thể nhớ nổi khuôn mặt khi chết của Ngài. Nhưng dù lý do là gì, con bé đó đã cướp đi lẽ sống của Luca. Chỉ thế thôi cũng đủ lý do để giết ả.

Luca truy đuổi cô gái. Hắn gần như phát điên, lang thang nơi đất khách quê người với ý nghĩ duy nhất là giết chết ả. Hắn bám víu vào sự trả thù để vượt qua những đêm dài đằng đẵng. Trong lúc đó, Luca tìm thấy một cậu thiếu niên.

Thoạt nhìn, cậu ta chỉ là một học sinh trung học yếu đuối. Nhưng ẩn sâu trong đôi mắt đó là một bóng tối hun hút tuyệt đẹp. Cậu ta rất bất ổn, trông giống hắn nhưng bản chất lại hoàn toàn khác. Một linh hồn dị biệt, khác hẳn với ả đàn bà kia. Bên trong cậu ta, một con quái vật không rõ hình hài đang ngủ say. Liệu cậu ta sẽ sống mà không nhận ra nó, hay sẽ bị nó nuốt chửng và nuốt chửng cả thế giới này?

Cậu ta có thể trở thành bất cứ thứ gì.

Nếu yêu cuộc sống bình thường, cậu ta sẽ có một cuộc đời êm ả. Nhưng nếu một lần trót yêu chiến đấu, thế giới này sẽ biến thành biển lửa.

"...Một thiếu niên xinh đẹp."

Khác với sự dị biệt méo mó của ả đàn bà kia, linh hồn cậu thiếu niên này tinh tế như một tác phẩm nghệ thuật. Luca bị thu hút bởi cậu ta... Nhưng cậu ta lại bị Tử Thần tồi tệ nhất để mắt tới.

Cậu ta phục tùng Asama Ion. Luca không thích điều đó, nhưng cũng chẳng sao. Hắn muốn thử xem lòng trung thành đó đến mức nào. Nếu dễ dàng bị phá vỡ thì cậu ta cũng chỉ đến thế mà thôi.

"Tôi thất vọng thật đấy, Aoi Susumu."

Kết quả là Susumu đã bị những lời lẽ của Luca mê hoặc và từ bỏ sự sống. Luca không hề nói dối... Chỉ là cậu thiếu niên này không có đủ ý chí để phản bác lại. Dù sai trái đến đâu, dù tàn nhẫn thế nào, bề tôi vẫn phải đi theo người mình đã thề trung thành đến cùng.

"Cậu đẹp, nhưng không có cốt cách. Thế thì không được."

Có lẽ cậu ta yêu sự đúng đắn. Vì thế cậu ta mới đẹp... Nhưng liệu cậu ta có thể thờ phụng sự đúng đắn đó trong hàng trăm năm tới không? Cậu ta không biết rằng thiện và ác chỉ là những giá trị mơ hồ thay đổi theo thời gian. Chỉ có những cảm xúc kiên định mới trường tồn vĩnh cửu, điều mà một thiếu niên non nớt chưa thể hiểu được.

"..."

Đau đầu quá... Asama Ion đang đến gần. Quả nhiên chừng ấy thời gian là chưa đủ.

"Phải nhanh lên..."

Nếu ăn thịt cậu thiếu niên này, biết đâu hắn sẽ có được sức mạnh ngang ngửa Asama Ion... Không còn thời gian nữa. Nếu bị ả bắt gặp lúc này, hắn sẽ bị giết trong nháy mắt. Luca đã dùng quạ để dụ Ion đến một dinh thự giả khác... Nhưng xem ra cũng chẳng câu giờ được bao lâu.

Mà khoan đã, con ả đó...

"...Cậu cũng dai thật đấy."

Luca nhăn mặt khó chịu. Cậu thiếu niên lẽ ra đã bị quạ ăn thịt lại đang đứng dậy. Lòng trung thành... tình cảm của cậu ta là thật. Hơn cả sự đúng đắn sáo rỗng, hơn cả nỗi hối hận nhẹ tênh, hơn cả những người thân trong quá khứ... cậu ta đã chọn cảm xúc hiện tại.

"...Ha."

Dù thấy khó chịu, nhưng Luca lại... mỉm cười.

Tao sẽ cho mày thấy thế giới của tao, cậu ta đã nói thế.

Luca thực lòng muốn xem thế giới mà cậu ta đang sống, nhưng không còn thời gian để chơi đùa nữa.

"Xin lỗi nhé, Aoi Susumu. Đã đến lúc nhân vật chính lên sân khấu rồi. Vai phụ như cậu vui lòng lui vào cánh gà!"

Quạ bay lên.

Dị Giới Khái Niệm. Một dị năng cưỡng ép thế giới tuân theo quy tắc của bản thân. Luca có thể tạo ra và điều khiển quạ vì hắn ghét sự cô độc nhưng lại không thể tin tưởng con người. Ngày xưa, bạn bè duy nhất của hắn là lũ quạ bới rác cùng. Hắn cảm thấy tình bạn với lũ quạ còn hơn là với con người phản trắc.

Với đôi cánh đen, lũ quạ có thể bay đi bất cứ đâu. Hắn muốn giữ chúng bên mình mãi mãi. Khao khát nguyên thủy xuất phát từ trái tim yếu đuối ấy đã hình thành nên năng lực của hắn.

"Nào, cho tôi xem đi! Aoi Susumu! Thế giới của cậu! Hãy dùng thế giới của cậu để phá vỡ địa ngục của tôi xem nào!"

Đàn quạ đen kịt lao vào tấn công Susumu. Được tôi luyện qua năm tháng, lũ quạ của Luca sở hữu sức mạnh vượt xa quạ thường. Mỗi con đều có thể dễ dàng xé xác một người trưởng thành. Luca đã dùng sức mạnh này để đánh đuổi biết bao Kẻ Thanh Trừng dám bén mảng đến gần Vua.

Dù là Kẻ Bất Tử, nhưng một kẻ mới chuyển sinh còn chưa nhận thức rõ thế giới của mình như Susumu không thể nào đánh bại được năng lực này. Trước số lượng quạ tăng lên vô hạn, Susumu bất lực...

"...Ra là vậy. Đó là thế giới của cậu sao..."

Khoảnh khắc đó, Luca biết mình đã thua.

 

Thế giới nhuộm một màu đỏ rực.

 

Máu từ dị giới nhỏ xuống thực tại. Chỉ trong một cái chớp mắt, thế giới đã chìm trong sắc đỏ.

Dị giới của Asama Ion, kẻ đã giết Vua... Không phải. Đây là thế giới máu me giống của ả, nhưng không phải của ả. Một địa ngục đỏ thẫm tương tự. Đó chính là thế giới của Aoi Susumu. Đó chính là câu trả lời mà cậu đưa ra.

"——Xuyên thủng."

Theo lệnh của Susumu, những ngọn giáo máu mọc lên mà xuyên thủng lũ quạ. Trước dòng máu mang cái chết tuyệt đối, lũ quạ không thể chống cự.

"Xong rồi sao? Tên điều khiển chim."

Susumu cười. Luca quay mặt đi để cậu ta không nhìn thấy biểu cảm của mình, hắn cười như sắp khóc.

Luca là trung thần phục vụ Vua hơn 200 năm. Nhưng chưa một lần hắn được nhìn thấy thế giới giống như Vua. Dù có ở bên cạnh bao lâu, hắn và Vua vẫn sống ở hai thế giới khác nhau. Luca chỉ ngưỡng mộ Vua chứ chưa bao giờ cố gắng thấu hiểu nỗi đau của Ngài.

Nhưng cậu thiếu niên này đã tái hiện lại địa ngục của Asama Ion.

Năng lực của Susumu còn vụng về so với Asama. Có lẽ đây không phải là thế giới được tạo ra từ bản chất sâu thẳm trong cậu ta. Nhưng cậu ta đã quyết định sống cùng một thế giới với cô gái đó, vì thế cậu ta mới có thể tạo ra thế giới giống hệt cô ấy. Đó là điều mà Luca khao khát suốt mấy trăm năm nhưng không thể làm được. Câu trả lời của cậu ta thật thẳng thắn và đẹp đẽ: Sống cùng thế giới với người mình yêu.

200 năm của Luca đã bị khoảnh khắc của cậu thiếu niên này vượt qua. Trên bầu trời mà lũ quạ ngước nhìn là thế giới mà Susumu đang sống.

"...Gì vậy, thực sự kết thúc rồi à?"

Susumu cầm thanh kiếm máu trên tay... Đôi mắt kiên định tuyệt đẹp. Luca cười thích thú.

"Haha. Đừng hòng kết liễu ta bằng cái thế giới hàng nhái đó!"

Cố tỏ ra mạnh mẽ lần cuối, Luca đạp đất lao tới. Sở trường của Luca là đánh tầm xa bằng quạ. Ở đất nước tập trung toàn những Kẻ Thanh Trừng ưu tú này, hắn sống sót được là nhờ khả năng đó. Vậy mà hắn lại tự mình lao vào cận chiến. Rõ ràng là một nước đi sai lầm... à không, ngay từ lúc hắn đưa Susumu vào lãnh địa của mình, sở trường của hắn đã bị vô hiệu hóa rồi.

"Khụ...!"

Thanh kiếm của Susumu xuyên qua tim Luca. Kẻ Bất Tử không chết vì thế. Đau đớn là có, nhưng hắn đã quen với nó từ lâu. Dù vậy, Luca vẫn gục xuống mặt đất. Kẻ thua cuộc phải có dáng vẻ của kẻ thua cuộc.

"...Sao thế? Aoi Susumu. Tôi vẫn... chưa chết mà...?"

"...Tôi biết."

Nhìn Luca nhắn xuống, Susumu tạo ra thanh kiếm máu với vẻ mặt như đang kìm nén nỗi đau. Luca cười. Cậu thiếu niên này vẫn còn ngần ngại khi giết người. Mới giết một người mà đã làm cái mặt đó thì còn non lắm...

"——Ngươi đang làm gì Susumu của ta thế hả?"

Một mái tóc trắng xuất hiện. Susumu ngạc nhiên dừng tay lại. Luca cười khẽ.

"Đến rồi sao... Asama... Ion..."

Thiếu nữ tóc trắng nhìn xuống hắn. Mái tóc đẹp y hệt Vua. Dù ghét cay ghét đắng con đàn bà này, nhưng Luca không thể nào ghét nổi mái tóc đó.

Cô gái vẫn nhìn Luca bằng đôi mắt quái vật quen thuộc.

"Lâu rồi không gặp trực tiếp nhỉ, Luca Cavalli."

"Đừng dùng cái miệng đó gọi tên ta, con đàn bà đáng nguyền rủa... Giờ ta chẳng có gì để nói với ngươi cả. Muốn giết thì làm nhanh lên——"

"Không phải ta. Bố... Vua của ngươi, Lias of Grimcolum có lời nhắn cho ngươi đấy."

"Vua... nhắn ư...?"

Luca ngẩng phắt đầu lên như tìm thấy tia hy vọng cứu rỗi. Cô gái... Asama Ion nói bằng giọng trong trẻo như mọi ngày:

"Cảm ơn vì lòng trung thành suốt bao năm qua. Trà ngươi pha là ngon nhất thế giới… Ông ấy bảo thế."

Nghe xong, Luca bật cười.

"...Ta biết chứ. Không cần ngươi nói... ta là người hiểu rõ tâm tư của Ngài nhất mà..."

Luca nhớ lại khoảnh khắc đó... khoảnh khắc cô gái này giết Vua, Ngài đã thực sự... cười. Một nụ cười an lòng.

Luca thở hắt ra một hơi mãn nguyện, cơ thể dần tan biến thành tro bụi. Hắn lên đường sang thế giới bên kia để tiếp tục pha trà cho người mà hắn kính yêu nhất.

"..."

"..."

Và rồi, như đuổi theo chủ nhân, lũ quạ trong dinh thự đồng loạt bay đi mất. Dinh thự ồn ào bỗng chốc chìm vào sự tĩnh lặng đến ù tai.

"Asama. Tôi có chuyện muốn nói với Asama, được không?"

Susumu lên tiếng.

"Được chứ. Mình cũng đang muốn nói chuyện với Susumu đây."

Ion mỉm cười dịu dàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!