Tôi Ngừng Làm Ma Pháp Thiếu Nữ Được Không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Chương 7: Cái xác hấp dẫn

Sau khi Dị Thú xử lý xong, Lưu Tinh Lạc và những người khác từ hầm trú ẩn bước ra, quay lại mặt đất và chuẩn bị trở về tiếp tục với công việc đang dang dở.

Về phần cái xác của Dị Thú, thay vì bị xử lý như rác thải, nó sẽ sớm được nhóm người có chuyên môn đem về nghiên cứu.

Vì mọi người đã biết rất rõ về sự tồn tại của Dị Thú, nên việc thu hồi xác sẽ được tiến hành một cách công khai. Và để phòng tránh những cá nhân không biết hoặc vì một lý do nào đó mà tiếp cận gần cái xác, nhân viên đã dựng lên dây băng cảnh báo khu vực hạn chế, những người không liên quan xin vui lòng giữ khoảng cách.

Nhìn thấy họ đang thu hồi cái xác Dị Thú, đối với Lưu Tinh Lạc thì chuyện này khá bình thường. Dù sao nó cũng không liên quan đến một công dân mẫu mực như anh. Trước đây anh từng nhìn thấy cảnh này rất nhiều lần rồi, cũng không có gì thú vị để xem. Mỗi lần như vậy anh đều bịt mũi rồi nhanh chân đi xa ra khỏi chỗ này.

Nhưng lần này Lưu Tinh Lạc lại hành động khác như trước. Không rõ nguyên vì sao trong lúc đi ngang qua dãi băng cảnh báo, ánh mắt anh lại nhìn chăm chú vào xác của con Dị Thú.

"Tinh Lạc? Em đứng lại làm gì vậy? Mau về nhà thôi."

Thấy Lưu Tinh Lạc đột nhiên đứng im tại chỗ, Lưu Như Yên quay người lại với biểu cảm khó hiểu.

Cứ như anh không nghe được cô nói gì, sự chú ý của anh vẫn tập trung nhìn vào cơ thể đã chết của con Dị Thú đó. Cảm thấy nghi ngờ, Lưu Như Yên nhìn theo ánh mắt của anh, nhưng cô không tìm ra điểm nào kỳ lạ cả.

"Em à, rốt cuộc là em đang nhìn chăm chăm chăm vào cái gì thế?

Nhìn đi nhìn lại hơn ba mươi giây, xác nhận chắc chắn là hoàn toàn không có gì đặc biệt. Lưu Như Yên hết cách đành phải đẩy nhẹ Lưu Tinh Lạc vài cái, nhưng anh vẫn như trước, hoàn toàn không chú ý đến sự hiện diện của cô, như thể giờ đây anh chỉ là một cái xác vô hồn.

Bất lực, cô chỉ còn cách này, dù cách đó có hơi thô bạo, không phải biện pháp hay ở chỗ đông người. Nhưng dù sao cô cũng không thể để em ấy đứng ngẩn ngơ giữa phố mãi được. Bàn tay cô giơ lên và dùng lực tát một cái thật mạnh lên má phải của Lưu Tinh Lạc.

BỐP!

"Đau! Đau quá đi! Chị làm cái gì vậy hả? Sao chị lại đánh em?"

Dùng vũ lực không phải là cách tốt để giải quyết vấn đề, nhưng thường thì cách làm này trong nhiều trường hợp lại cho ra hiệu quả rất rõ. Sau cái tát của Lưu Như Yên, Lưu Tinh Lạc dần tỉnh táo trở lại.

"Lỗi của ai hả? Em cứ đứng đờ ra đó như tên ngốc vậy. Chị đã gọi biết bao nhiêu lần rồi mà em không chịu trả lời! Rốt cuộc là em chăm chăm nhìn cái gì? Có gì thú vị để say sưa hả?"

Lưu Như Yên hai tay đặt bên hông, hung dữ ra mặt hỏi Lưu Tinh Lạc có cái gì khiến anh say mê đến vậy. Trước đây cô từng bắt quả tang anh xem trộm phim người lớn, biểu cảm lúc đó của anh cũng không chăm chú đến mức này.

"Hả? Em nhìn say sưa đến vậy sao? Em cũng không biết nữa. Còn chị hỏi em đang nhìn cái gì thì em chỉ đang nhìn cái xác của con quái vật thôi."

"Thật ư? Có nói dối chị không đấy? Cái xác này thì có gì thú vị để em dán mắt vào nó chứ?"

Lưu Như Yên đương nhiên không tin vào lời giải thích của anh. Nếu anh là người có sự tò mò với cái xác của con Dị Thú thì cô sớm đã biết từ lâu. Nhưng từ trước đến nay Lưu Tinh Lạc vẫn luôn tỏ ra không có hứng thú.

"Ơ... Chị hỏi em thì em cũng không biết phải giải thích sao."

Cũng không phải là anh không biết tại sao bản thân lại bị cái xác thu hút đến thế. Giải thích ra thì có hơi khó nói, vì một lý do nào đó anh bị mùi của xác chết kích thích một cảm giác thèm ăn, và khi thấy cái xác anh đã nghĩ trong đầu một ý tưởng 'ăn vào chắc ngon lắm đây'.

Với biểu hiện kỳ lạ như vậy, tất nhiên Lưu Tinh Lạc không dám nói cho Lưu Như Yên nghe. Chỉ với vòng tay mà anh đang đeo thôi đã khiến cô nghi ngờ anh ăn phải nấm gây ảo giác nào đó rồi. Giả sử giờ anh lại nói thêm rằng mình cảm thấy thèm ăn cái xác của con Dị Thú thì không cần phải nói thêm, trăm phần là chị ấy sẽ ngay lập tức dẫn anh đến bệnh viện.

Không phải anh thấy biểu hiện bất thường này của mình không có gì đáng lo. Cái khiến anh quan ngại đó là tiền đi khám bệnh tổng quát rất đắt, có mức giá cắt cổ. Nhất là trong thời điểm anh vừa đậu phỏng vấn, nếu chị gái dẫn anh đi khám bệnh thì đó sẽ là toàn bộ số tiền mà chị ấy có thể tiêu được.

Anh đã là một người trưởng thành rồi, là một người đàn ông ra dáng, anh không hề có ý muốn nào dùng tiền của chị để đi khám bệnh. Thêm nữa, anh cho rằng cảm giác thèm ăn xác của Dị Thú không phải là bệnh nghiêm trọng gây nguy hiểm gì, dù sao nó cũng không ảnh hưởng đến sinh hoạt thường ngày của anh.

Cho dù có phải đi khám thì ít nhất anh muốn chờ đến khi nhận tháng lương đầu tiên và trả viện phí bằng chính tiền lương của mình. Anh không thể lúc nào cũng phụ thuộc vào chị như vậy được.

"Tinh Lạc, em đang giấu chị chuyện gì? Đừng che giấu nữa, cứ thành thật nói ra đi."

Lưu Như Yên đã chăm sóc em trai từ nhỏ đến giờ, nên có thể lập tức nhận ra ngay anh có đang nói dối hay không. Và rõ ràng là Lưu Tinh Lạc vừa nói dối cô, chắc chắn anh đang che giấu điều gì đó.

"Không, không phải mà, em đâu có. Thôi được rồi chị ơi, chúng ta mau về nhà ăn tối nào, bụng em kêu ầm ĩ nãy giờ rồi này. Thịt bò hầm khoai tây theo em đoán là vẫn chưa nguội đâu, nên tranh thủ về ăn cho ngon nha chị!"

Không muốn nói thêm chuyện này với Lưu Như Yên, anh liền đổi đề tài và đẩy lưng cô đi về phía nhà.

Nhưng cái chiêu trò nhỏ bé này sao có thể đánh lạc hướng được Lưu Như Yên. Cô liền nhún vai thoát khỏi việc bị anh đẩy phía sau rồi né sang một bên quay người đối mặt với anh bằng ánh mắt nghiêm túc.

"Chị đang cần câu trả lời thật lòng của em. Mau nói đi, rốt cuộc thứ em đang che giấu là gì? Hay có phải là cơ thể của em gặp vấn đề gì không? Vậy để chị dẫn em đến bệnh viện khám nhé?"

"Không, không, chị ơi. Em khoẻ lắm ấy! Nhìn em này, chị không thấy em giống người cực kỳ khoẻ mạnh sao?"

Để chứng minh là mình không có gì bất thường, Lưu Tinh Lạc thậm chí còn làm một chuỗi bài tập thể dục trước mặt Lưu Như Yên, để chị ấy thấy anh khoẻ đến đâu và hoàn toàn không cần phí tiền để đi khám bệnh.

Nhưng anh càng làm trò, cô càng phát hiện ra hành vi bất thường của anh. Bởi nếu anh thực sự khoẻ mạnh và không cần đi khám thì anh đã nói đùa mấy câu kiểu 'Chị à, chị giàu quá không biết chỗ tiêu rồi muốn cống nạp hết cho bệnh viện ư? Chẳng thà để tiền đó cho em nạp 648 còn hơn.' (648: Gói nạp đắt nhất trong game)

"Chị ơi?"

Thấy Lưu Như Yên im lặng không nói gì, Lưu Tinh Lạc bắt đầu tim đập thình thịch. Có vẻ như những trò làm vừa rồi của anh không có chút tác dụng nào và việc bị dẫn đi bệnh viện không thể tránh được.