Chương 10: Tỉnh dậy trong bẫy của Thú Vực Sâu
Tách... Tách...
Tiếng máu nhỏ giọt xuống đất kèm theo tiếng khóc than đau đớn của không biết bao nhiêu người bị thương.
Đây là những gì Lưu Tinh Lạc nghe được khi anh đang trong trạng thái bất tỉnh.
"Chuyện gì xảy ra vậy?"
Tỉnh dậy từ cơn hôn mê, cảnh tượng trước mắt anh lúc này đây giống như địa ngục. Lưu Tinh Lạc cố gắng nhớ lại những chuyện đã xảy ra trước khi anh bất tỉnh.
Trên đường anh đi làm và đã xảy ra một sự cố nào đó...
Đầu tiên, anh đã lên chiếc xe buýt này theo tuyến đường Google Maps chỉ dẫn.
Trên đường đi diễn ra an toàn, không có bất kỳ tai nạn nào cho đến khi xe buýt đi vào đường hầm.
Sau đó, một âm thanh nổ mạnh cực lớn phát ra, tạo nên các vết nứt như mạng nhện trên toàn bộ đường hầm. Chiếc xe buýt đã bật khỏi mặt đất và quay vòng vòng một cách không kiểm soát, cuối cùng nó đập mạnh xuống đất.
Anh đã bất tỉnh trong lần va chạm đó và giờ đây mới tỉnh dậy.
May mắn là dù chiếc xe bị cong, gãy nát nặng, Lưu Tinh Lạc chỉ bị đau nhứt toàn thân, không có vết thương nghiêm trọng nào. Ít nhất hiện tại anh cho rằng cơ thể mình vẫn tương đối ổn.
Nhưng những hành khách khác trong toa không may mắn như vậy, tất cả bọn họ để bị thương từ nhẹ đến nặng sau va chạm.
Anh suy tính về việc cần làm trong trường hợp này, vì anh không hề hấn gì từ cú va đập nên anh vẫn có sức để tìm đường thoát ra khỏi xe, sau đó giúp những người bên trong thoát ra khỏi chỗ này và chờ cứu hộ đến giúp.
May mà lúc Lưu Tinh Lạc lên xe, anh đã chọn một chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ với ý nghĩ ngắm phong cảnh trên đường, xem những địa danh đẹp.
Cây búa phá kính dùng trong trường hợp khẩn cấp treo gần cửa kính cũng ngay trong tầm với của anh.
Anh dễ dàng lấy được chiếc búa và chỉ sau vài cú đập mạnh thì cửa kính vỡ ra, anh thành công trèo ra khỏi xe buýt.
Bây giờ việc tiếp theo anh cần làm là đem những người bị thương đang mắc kẹt bên trong ra ngoài, từng người một.
Nhưng trước khi làm công cuộc giải cứu thì Lưu Tinh Lạc nhận thấy xung quanh anh lúc này không bình thường chút nào. Thường thì các đường hầm đều được trang bị đèn, dù cho đường hầm có bị sụp đổ hay gặp tai nạn tương tự thì một vài bóng đèn vẫn có thể chiếu sáng.
Còn cảnh quan nơi đây hoàn toàn không có một chút ánh sáng nào, anh cũng không rõ bóng đèn nằm ở đâu.
Mặt đất anh đang đứng dường như cũng không đúng lắm, đây không phải đường bê tông mà là đất cát.
Khi tổng hợp lại những điều kỳ lạ này, Lưu Tinh Lạc chợt nhận ra nơi anh đang đứng không phải là đường hầm.
Chẳng lẽ anh đang ở dưới lòng đất?
Không thể nào, chuyện này sao có thể xảy ra. Đường hầm này đã được lưu thông nhiều năm nay, không có lý nào mà nó bị sập xuống đúng ngay hôm nay chứ.
Nếu như nó có vấn đề gì bất thường thì nó đã sớm đã xảy ra từ lâu trước đó rồi.
Đúng là vận mệnh trêu ngươi, anh phải cực kỳ cực kỳ may mắn đến mức nào mới gặp được tai nạn khó hiểu này ngay chính ngày đầu tiên anh đi làm chứ?
Nếu thực sự là vậy thì khi anh sống sót ra khỏi đây, anh nhất định sẽ đến chùa và rút quẻ để kiểm tra vận may của mình.
"Không sao." Anh thầm nói. "Cho dù có bị sập sâu xuống lòng đất thì họ vẫn giải cứu được chúng ta."
Anh nhìn những chiếc xe khác cũng bị rơi xuống, có vẻ khu vực dưới lòng đất này khá rộng lớn.
Anh sẽ cứu mọi người ra trước và rồi tìm cách xem có thể liên lạc với bên ngoài để nhận sự trợ giúp hay không.
Lúc Lưu Tinh Lạc chuẩn bị tiếp tục với công việc của mình thì có một âm thanh kỳ lạ phát ra từ đâu đó khiến anh để tâm đến.
"Âm thanh gì vậy? Nghe cứ như tiếng máy móc phát ra."
Tiếng rít rít máy móc ngày càng đến gần kèm theo tiếng bước chân nặng nề.
Thông qua âm thanh, anh có thể tưởng tượng ra được trọng lượng của nó rất nặng và kích thước cũng rất to lớn.
Vì không có ánh sáng nào khác, xung quanh anh tối đen hoàn toàn nên dù có thể nghe được tiếng chuyển động của nó, Lưu Tinh Lạc vẫn không biết chính xác nó đến từ hướng nào.
Anh đành bật đèn flash điện thoại lên để xem danh tính thực sự của sinh vật bí ẩn này.
Ngay khi bật đèn pin lên, hình dạng của nó lộ ra trước mắt Lưu Tinh Lạc.
Đó là sinh vật cao năm mét, cơ thể phủ một bộ lông màu xanh lam, hình dạng nhìn chung khá giống chuột chũi. Nhưng khác ở một điểm, chỗ đáng lẽ ra là cái mũi bình thường nhưng nó lại là chiếc mũi khoan đang quay nhanh.
Khi thấy được bộ dạng của nó, Lưu Tinh Lạc liền hiểu ra nó là gì. Trên trái đất tất nhiên không tồn tại sinh vật nào có mũi khoan cả, chỉ có loài Dị Thú mới sở hữu thứ kỳ dị này.
Khi nghĩ chiếc xe buýt cậu đang đi đột nhiên rơi xuống đất do bị Dị Thú tấn công thì lời giải này đã trở nên hợp lý hơn nhiều. Với một mũi khoan to lớn như vậy, nó hoàn toàn đủ sức để đào một lối đi dẫn sâu xuống lòng đất.
Nhưng anh vẫn thấy lạ, bình thường Dị Thú sẽ tạo ra một vết nứt trước khi chúng xuất hiện. Khi một vết nứt được tạo ra thì hệ thống báo động trong thành phố sẽ được kích hoạt, cảnh báo mọi người sơ tán đến nơi trú ẩn.
Vậy thì lý do nào mà Dị Thú trước mặt anh có thể xuất hiện khi chưa có bất kỳ báo động sơ tán nào?
Trước khi Lưu Tinh Lạc kịp nghĩ thêm về vấn đề này thì chuột chũi mũi khoan lao về phía anh. Mũi khoan của nó quay liên tục, rõ ràng là muốn đâm xuyên qua cơ thể anh bằng một đòn đánh.
May mà phản xạ của Lưu Tinh Lạc khá nhanh, nhờ vào việc lăn lộn một vòng dưới đất đã giúp anh tránh né được đòn tấn công của nó.
Thật xui xẻo, đúng là xui xẻo, thực sự xui xẻo quá mà...
Hôm qua anh vừa trở về từ nơi địa ngục mà hôm nay lại gặp phải cảnh khốn khổ thế này.
Có vẻ vận may của anh gần đây bị giảm xuống đáy rồi.
Nghĩ về việc vô lý của ngày hôm qua, cộng thêm việc bị rơi vào bẫy của Dị Thú khiến Lưu Tinh Lạc không khỏi đau đầu.
Anh đã làm gì? Anh đã làm gì sai để gặp một loạt sự kiện xui xẻo như vậy?
Thôi bỏ đi. Anh thở dài. Việc cần làm lúc này là sống sót, bằng mọi cách phải sống sót khỏi con Dị Thú này.
Và rõ ràng anh không phải người có siêu năng lực, không thể giết một con vật to lớn như thế. Lựa chọn duy nhất anh có thể làm là cầu cứu lực lượng cứu hộ và tìm cách trốn cho đến lúc đó.
Lúc này, sau đòn tấn công trượt của con chuột chũi mũi khoan. Anh nghĩ lẽ ra nó sẽ tiếp tục rượt đuổi cho đến khi anh bị đánh trúng. Không biết vì thấy Lưu Tinh Lạc trông rất yếu ớt hay vì nó tin rằng anh không thể thoát ra khỏi đây mà con chuột chũi mũi khoan không nhắm vào anh nữa, thay vào đó nó chuyển mục tiêu sang toa xe buýt.
Trong xe hiện tại còn có nhiều người bị thương chưa thể thoát ra, nếu mục tiêu của nó là nhắm vào con người thì việc nhắm vào chiếc xe buýt là hiệu quả nhất.
Độ cứng của xe buýt này chắc chắn không thể chống lại được sức mạnh mũi khoan của nó.
Lưu Tinh Lạc nhận ra sự thay đổi này ngay.
Khốn nạn, nó không thèm chú ý đến mình nữa. Nếu cứ tiếp tục thế này thì tất cả mọi người trong xe buýt sẽ bị giết mất.
