Chương 11: Cú thả bom đẩy tình thế rơi vào tuyệt vọng
Cùng lúc đó, trên mặt đất đã xảy ra một việc tương tự.
Ngay khi vụ sập đường hầm xảy ra, cơ quan chức năng ngay lập tức cử phòng vệ ra phong toả lối vào nhằm ngăn chặn tai nạn tiếp diễn.
Theo lời khai của một tài xế may mắn thoát khỏi kể lại, khi ông ấy đang băng qua đường hầm thì đột nhiên mặt đất rung chuyển dữ dội, các vết nứt như mạng nhện xuất hiện khắp nơi khiến ông cảnh giác được sự nguy hiểm.
Con đường trước mắt ông đột nhiên sập xuống kéo theo nhiều chiếc xe khác. May mắn là ông đã kịp thời nhảy ra khỏi xe trước khi xe bị rơi xuống. Khi ông ấy quay lại kiểm tra tình trạng của chiếc xe mình thì cảnh tượng trước mắt khiến ông vô cùng hoang mang.
Đoạn đường đó đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một hố sâu không nhìn thấy đáy.
Nghi ngờ việc này có khả năng do Dị Thú gây ra, cơ quan chức năng liền cử một đội đến điều tra.
Khi nhận được lệnh, họ rất nhanh đã tiến vào đường hầm trong lời tài xế mô tả.
"Ôi trời đất ơi. Cái hố sâu đến mức này... Chắc chắn chỉ có thể là do Chuột Khoan gây ra."
Đội trưởng Chu, người có nhiều kinh nghiệm chỉ cần nhìn thoáng qua độ sâu của cái hố là có thể xác định được loại Dị Thú nào gây nên việc này.
Có một số loài Dị Thú có khả năng đào bới nhưng chỉ riêng Chuột Khoan mới có thể đào được cái hang đến mức độ như vậy.
"Sếp, drone đã sẵn sàng."
Khi biết được đại khái tình huống xảy ra, họ đã chuẩn bị một drone để do thám trước khi triển khai hành động giải cứu người sống sót và đối phó với Dị Thú.
Tất nhiên việc đánh giá độ sâu của hang rất quan trọng, nếu cái hang không quá sâu, họ có thể xuống dưới và chiến đấu với Dị Thú. Nhưng nếu độ sâu vượt mức an toàn thì cách duy nhất là gọi người có siêu năng lực đến ứng cứu.
Sau một lúc, drone từ bên dưới chuyển những thông tin lên mà nó ghi nhận được.
"Hang động sâu 800 mét, 22 người còn sống và có ba Dị Thú? Không thể, cái này nằm ngoài khả năng của chúng ta rồi. Chỉ có thể gọi sự trợ giúp của người có siêu năng lực từ trụ sở thôi."
Tám trăm mét dưới lòng đất. Đúng là nực cười.
Với độ sâu này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng thì về cơ bản con người bình thường rất khó sống sót khi bước vào độ sâu đó.
Chỉ có người có siêu năng lực, với thể chất vượt xa người thường thì họ mới có thể xuống một nơi như vậy mà không bị ảnh hưởng gì.
Thêm nữa, do có đến ba con Chuột Khoan và lòng đất là lợi thế của nó, việc vừa giải cứu người sống sót vừa chiến đấu với chúng trong tình cảnh đầy bất lợi như vậy sẽ là một thách thức rất lớn.
Họ chỉ có thể hy vọng vào người sở hữu siêu năng lực từ trụ sở cử đến để tiêu diệt ba con Chuột Khoan, cho đến lúc đó việc giải cứu người mới có thể thực thi an toàn.
"Đội trưởng, có tin xấu. Drone đã phát hiện ở dưới có thêm một con Dị Thú nữa."
"Hả? Chuyện quái quỷ gì thế này."
Thấy có một chấm đỏ khác hiện lên trên máy tính bảng, đội trưởng Chu trở nên vô cùng rối não.
Tại sao lại có thêm một con nữa? Và còn là lúc này? Rốt cuộc có bao nhiêu con Dị Thú ở dưới đó vậy?
****
Trong khi đó, Lưu Tinh Lạc, người bị rơi xuống vực sâu bên dưới.
Thấy con Chuột Khoan đang ngày càng tiến đến gần xe buýt để tàn sát những người sống sót bên trong, Lưu Tinh Lạc càng thêm lo lắng.
Mặc dù anh biết đây là cơ hội hiếm hoi để chạy trốn, anh có thể núp cho đến khi được giải cứu. Nếu làm như vậy, anh có thể giữ đúng lời hứa với Lưu Như Yên là đặt mạng sống của mình lên hàng đầu. Nhưng chỉ là anh không thể đứng nhìn người khác chết thay cho mình được.
Tủm...
Trong lúc Lưu Tinh Lạc cố nghĩ ra cách nào đó để thu hút bọn Chuột Khoan rời khỏi nơi đó mà vẫn an toàn cho anh thì anh đã lỡ xì hơi...
Bình thường thì việc xì hơi chẳng có gì đáng để tâm cả, trong tình huống éo le như này thì chưa nói đến xì hơi, dù cho anh có tè ra quần hay làm bẩn quần thì vẫn có thể lý giải được.
Nhưng khi nghe thấy tiếng thả bom của Lưu Tinh Lạc, con Chuột Khoan liền quay đầu, sự chú ý của nó lại nhắm vào anh.
"Ể?"
Đến cả chính Lưu Tinh Lạc cũng hoang mang trước biểu hiện của nó.
Tại sao con Chuột Khoan lại nhìn vào anh nữa? Chẳng lẽ tiếng thả bom của anh giống như lời mang ý khiêu khích sao? Nếu nó xem là vậy thật thì lần này anh toi đời rồi, anh vẫn chưa có kế hoạch nào để giữ an toàn cho anh khi bị nó nhắm vào cả.
Và giờ anh thậm chí còn không có thêm một giây nào để suy nghĩ vì nó đã bắt đầu lao về phía anh rồi. Mọi thứ anh có thể làm lúc này là chạy, chạy và chạy cho đến khi có người đến cứu.
"Thôi, thôi, thôi mà anh bạn, đừng tính toán với em như thế mà. Chỉ là xì hơi thôi, có phải khiêu khích gì đâu, anh bạn hiểu ý em chứ? Cũng đâu nhất thiết phải đuổi em thế này!"
Lưu Tinh Lạc thốt ra một loạt lời nói vu vơ trong lúc tuyệt vọng chạy trốn, đương nhiên chính anh cũng chẳng biết bản thân đang nói cái quái gì.
Nói gì thì Dị Thú cũng đâu hiểu được tiếng người.
Khi Lưu Tinh Lạc bỏ chạy thục mạng thì có một cái lỗ đột nhiên mở ra ở phía bên trái, một con Chuột Khoan khác từ trên tường lao tới.
"Khốn nạn! Lại thêm một con nữa? Chó má vận rủi của mình còn tệ đến đâu nữa đây... HẢ?"
Trước khi Lưu Tinh Lạc kịp thốt thêm câu kể khổ thì một con Chuột Khoan thứ ba lao từ bên trên xuống, đáp ngay bên cạnh anh.
"Trời... Trời đất..."
Thấy việc đã vượt ngoài thứ mà anh cho là đã đủ điên, Lưu Tinh Lạc sợ hãi đến mức không nói nên lời.
Anh đã làm gì để có thể được đến tận ba con Chuột Khoan đặc biệt chú ý đến vậy?
Anh chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường... Ồ không đúng, anh còn chưa đi làm nữa nên có lẽ phải nói tương lai là nhân viên văn phòng.
Biết rõ chỉ cần một con Dị Thú thôi là đủ để xé xác anh kinh khủng đến thế nào. Mà lúc này thậm chí có đến tận ba con cùng lúc. Trừ phi có một phép màu xảy ra thì không còn nghi ngờ gì thêm khi bỏ mạng là cái chắc.
[Rốt cuộc thì đời mình đã được định sẵn sẽ kết thúc ngay hôm nay rồi. Thật lòng xin lỗi chị hai, em đi gặp bố mẹ trước chị.]
Lòng thầm xin lỗi Lưu Như Yên, Lưu Tinh Lạc chỉ có thể nhắm mắt chờ đợi cái chết đến.
Không làm gì được nữa... Trong tình cảnh bế tắc này khiến anh rơi vào hố sâu tuyệt vọng, hoàn toàn bất lực.
Như thể thấy con mồi của nó đã buông bỏ, con Chuột Khoan đầu tiên đuổi theo Lưu Tinh Lạc lại xoay nhanh chiếc mũi của nó rồi lao về phía anh với ý muốn giết anh thật nhanh.
Táp!
"Hử?!"
Lưu Như Yên đang ngồi trang điểm ở nhà thì nghe thấy một âm thanh như có thứ gì đó rơi xuống từ phòng khách, cô liền đến xem.
Đó là một khung ảnh, trong hình là ảnh gia đình bốn người của cô đã rơi xuống đất.
Kỳ lạ là chỉ có phần kính ngay tại vị trí của Lưu Tinh Lạc bị nứt. Như một điềm báo có thể có một chuyện gì đó kinh khủng đã xảy ra.
"Tinh Lạc?"
Cô không rõ là do có một sự liên kết máu mủ giữa chị em hay do khung ảnh bị vỡ khiến cô nảy ra sinh suy nghĩ như vậy.
Có thể rằng em trai cô lúc này đang đối mặt với một chuyện rất nguy hiểm.
Chẳng lẽ... Nó cũng rời bỏ cô rồi sao?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
