Chương 12: Biến đổi thể xác
Biết rõ điều đang đợi anh chỉ là cái chết, Lưu Tinh Lạc vẫn giơ tay lên muốn đỡ đòn tấn công mũi khoan của nó, dù biết hành động này hoàn toàn là vô nghĩa. Cánh tay xác thịt của con người làm sao có thể chịu được mũi khoan kim loại.
Nhưng bản năng sinh tồn không cho phép anh dễ dàng từ bỏ khi không làm gì.
Anh cắn răng chịu đựng cơn đau ập đến, thậm chí miệng đã hé mở chuẩn bị hét lên.
Thế nhưng điều kỳ lạ là cơn đau không hề xảy ra lên người anh, thay vào đó là một cảm giác kỳ lạ, để xác nhận rốt cuộc có chuyện gì nên anh mở mắt ra xem.
Trước mặt anh lúc này là một rào chắn phát sáng nằm giữa Lưu Tinh Lạc và Chuột Khoan. Một kết giới ngăn chặn đòn tấn công của nó hoàn toàn, dù mũi khoan đang quay rất nhanh nhưng vẫn không gây ra chút tổn hại nào.
"Cái gì đây?"
Thấy cảnh tượng diễn ra trước mắt khiến anh không khỏi sững sờ, tò mò dùng tay chạm vào bức tường.
Anh muốn biết kết giới này có phải là thật hay chỉ là do anh tưởng tượng ra khi cái chết cận kề.
Ngay khoảnh khắc anh chạm vào kết giới phát sáng, như cảm nhận được anh đang chạm vào, kết giới liền hất văng con Chuột Khoan ra sau.
"Kết giới này là thật? Chẳng lẽ có người đến cứu mình ư?"
Trong lúc anh nghĩ kết giới này là của một ai đó tạo ra để cứu anh thì ngay giây sau rào chắn bắt đầu di chuyển đến gần.
Lúc nó sắp chạm vào người thì hình dạng của kết giới biến đổi thành một tấm lưới rồi bao chùm lên toàn bộ cơ thể Lưu Tinh Lạc.
"Aaa, cái thứ này đang làm gì mình vậy? Hả? Ể? Tay của mình..."
Lưu Tinh Lạc hoảng sợ vì bị tấm lưới chùm lấy cho đến khi anh nhận ra mục đích của nó.
Cơ thể của anh đã có gì đó thay đổi từ lúc tấm lưới ôm chặt. Cánh tay hơi đen, thô ráp của anh giờ đây trở nên trắng trẻo và thon gọn.
Không chỉ cánh tay mà từ trên xuống dưới đang có gì đó bắt đầu biến đổi.
Chỉ ba giây sau, như đã hoàn thành việc của nó, tấm lưới dần biến mất khỏi cơ thể anh mà không để lại dấu vết.
"Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Mà tại sao tầm nhìn của mình đột nhiên rõ vậy ta? Áo của mình hình như hơi rộng thì phải. Chờ chút đã... Ngực của mình sao thế này? Chẳng lẽ... Ở dưới đó cũng... Trời má! Nó biến mất rồi. Và giọng nói của mình... Giọng nói nghe rất lạ!"
Sau khi cơ thể bị thay đổi, điều đầu tiên Lưu Tinh Lạc thấy là tầm nhìn đã được cải thiện rõ rệt.
Phải biết dưới này sâu tận 800 mét, trước đó cô hoàn toàn chỉ dựa vào trực giác để phân biệt hoàn cảnh xung quanh. Còn giờ thì mọi thứ trở nên rõ như ban ngày, như thể được tăng độ sáng lên mức cao nhất.
Cũng nhờ vào tầm nhìn tốt nên cô nhìn được khoảng khắc cơ thể mình biến đổi một cách kỳ lạ.
Tất cả dấu hiệu của con trai giờ đây đã không còn, thay vào đó là đặc điểm chỉ có ở con gái.
Cảnh tượng này khiến cô vô cùng hoang mang và lo lắng.
Hay đây chính là thức tỉnh? Một sự thức tỉnh siêu năng lực của cô?
Trước đây cô đã từng nghe nói khi siêu năng lực của ai đó được thức tỉnh thì cơ thể họ sẽ trải qua một sự thay đổi, như đổi màu mắt hay màu tóc.
Nhưng sự biến đổi là không nhiều, người khác vẫn có thể nhận ra đó là họ.
Còn đối với trường hợp của Lưu Tinh Lạc, việc cơ thể bị thay đổi hoàn toàn như này là điều chưa từng được ghi nhận.
Bộ đồ cô đang mặc là của bố để lại, dù hơi chật nhưng đây chính là dấu hiệu duy nhất chứng minh cô là em trai của Lưu Như Yên.
Chứng kiến cảnh thay đổi cơ thể của Lưu Tinh Lạc, hai con Chuột Khoan còn lại cảm thấy hoang mang, tụi nó đang do dự có nên đánh tiếp hay không.
Mặc dù con người này chưa động tay chân gì nhưng bản năng của chúng đang cảnh báo sức mạnh cô gái này đã có sự thay đổi rất lớn.
Việc cứ lao đầu vào tấn công có thể dẫn đến việc bị giết ngược. Hơn nữa tụi nó cảm thấy khí chất của cô gái có gì đó giống như đồng loại của chúng.
Dù không hiểu tại sao lại xảy ra chuyện này, nhưng chúng biết rõ con người này hiện giờ giống như Dị Thú có cấp bậc cao hơn tụi nó rất nhiều.
Cảm nhận này làm gia tăng nỗi sợ, khiến tụi nó bắt đầu từ từ lùi về sau chuẩn bị rút lui.
"[Tụi nó đang lùi về sao? Cứ như đang sợ hãi vậy. Bộ chúng đang sợ mình ư? Ủa mà tại sao mình nhận ra mấy biểu hiện này nhỉ, trông cũng có khác gì so với trước đâu.]"
Thấy hành động của hai con Chuột Khoan, Lưu Tinh Lạc liền nhận ra chúng đang sợ chứ không đơn thuần chỉ là cảnh giác, cũng vì sự nhận thấy này làm cô thấy bối rối khi đọc được biểu cảm của tụi nó.
Dường như đây là năng lực sau khi thức tỉnh của cô, khả năng thấu hiểu cảm xúc của Dị Thú.
Trước khi Lưu Tinh Lạc kịp nhìn kỹ hơn về hai con Chuột Khoan đang sợ hãi thì con chuột vừa nãy bị văng đã đứng lên và lao thẳng về phía cô.
Có lẽ nó cũng cảm nhận được khí chất của một Dị Thú cấp cao đang toả ra từ Lưu Tinh Lạc, nhưng vì cô không chỉ xâm phạm và khiêu khích trong lãnh thổ của nó mà còn khiến nó bay đi. Tất cả thứ này cộng lại khiến nó vô cùng tức giận.
Bất kể đối thủ của nó là con người hay Dị Thú cấp cao, dám khiến nó chịu đủ loại sỉ nhục này, nó sẽ liều mạng tấn công.
"Ể? Mau cút đi!"
Mặc dù cô có sức mạnh và khả năng đã được tăng lên một cách khó hiểu, nhưng Lưu Tinh Lạc chỉ là con người bình thường, không thể lập tức thay đổi ý nghĩ bản thân có thể chiến đấu được.
Cô theo bản năng giơ tay lên chặn đòn thì bị con Chuột Khoan hất văng về phía sau.
Thấy cảnh Lưu Tinh Lạc hoảng sợ và dễ bị tổn thương như vậy, hai con Chuột Khoan còn lại liền thay đổi ý định, không còn ý nghĩ bỏ trốn nữa.
Sinh vật cấp cao trước mặt tụi nó lúc này trông rất dễ bị áp đảo, chắc chắn con người này đang trong tình trạng suy yếu.
Tụi nó nghĩ nếu cả ba cùng nhau hợp sức lại thì hoàn toàn có thể hạ gục Dị Thú cấp cao này.
Đặc biệt là máu thịt của cô sẽ giúp chúng tiến hoá lên một cấp bậc cao hơn. Cơ hội để giết một sinh vật cấp cao đang bị suy yếu là vô cùng hiếm có, chúng không thể bỏ qua cơ hội tuyệt vời này.
Khi ý định được đưa ra, chúng liền lao đi cùng với con Chuột Khoan đầu tiên, hướng thẳng vào về phía Lưu Tinh Lạc đang bay đi vì bị hất văng.
Hang động dưới lòng đất là địa bàn của chúng và đối thủ thì đang trong tình trạng suy yếu, phần thắng chắc chắn nghiêng về phía tụi nó.
Cùng lúc này, Lưu Tinh Lạc bị hất văng cho tới khi đập thẳng vào tường mới ngừng lại.
"Ủa? Lạ vậy ta. Mình tưởng sẽ đau lắm chứ, vậy mà mình không thấy đau hay bị thương gì."
Khẽ vận động cơ thể, Lưu Tinh Lạc hoàn toàn ngạc nhiên với khả năng phục hồi thể chất sau khi đã thức tỉnh.
Nếu đây còn là cơ thể của cô trước khi thức tỉnh thì đừng nói là bị hất văng, chỉ sợ sau đòn tấn công mũi khoan đó cơ thể cô đã bị nghiền thành bột rồi.
Cơ thể thức tỉnh này không bị thương gì sau cú va chạm đó, thậm chí là không có một chút đau đớn. Chỉ tiếc là bộ đồ mà cô đang mặc không thừa hưởng khả năng chống chịu tốt đến vậy, tay áo đã bị rách toạt sau đòn tấn công vừa rồi.
Đây là bộ đồ mà chị gái đã dành rất nhiều công sức để chuẩn bị cho cô vào đêm qua.
"[Mày dám phá hỏng công sức của chị gái tao, thật không thể tha thứ.]"
Cô phải dạy cho con Dị Thú này một bài học!
Cô phải cho chúng nó thấy sức mạnh sau khi thức tỉnh của cô kinh khủng đến mức nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
