Tôi Ngừng Làm Ma Pháp Thiếu Nữ Được Không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Chương 6: Muốn có siêu năng lực và cô em gái ốm yếu

Aa, có siêu năng lực thật tuyệt. Một con quái vật to lớn như vẫn chỉ trong chớp mắt bị hạ gục. Tôi tự hỏi không biết bao giờ siêu năng lực của tôi mới thức tỉnh đây?

Khi trận chiến kết thúc, Thẩm Vân Phi cởi mũ, mắt nhìn chằm chằm vào xác con gà khổng lồ trước mặt. Dạo gần đây mỗi khi chiến đấu anh thường hay nghĩ về việc này.

"Giá như tôi có siêu năng lực thì tốt rồi, tôi đã có thể hạ gục con quái vật to lớn chỉ trong một đòn."

"Vẫn còn mơ tưởng về nó à? Bỏ đi, cậu không thể có siêu năng lực chỉ bằng cách thông thường đâu. Cậu biết mà, hãy cứ thuận theo tự nhiên, có lẽ sẽ có một ngày tự dưng có được siêu năng lực thì sao? Mà sao tóc cậu bết thế? Bao lâu rồi chưa gội đầu vậy?"

Chỉ huy ở đằng sau lưng, khi nghe anh nói thì chú ý sang rồi vươn tay ra vò mạnh đầu tóc.

Anh ta đã quen với Thẩm Vân Phi, người đã từng thử rất nhiều cách vô lý để thức tỉnh siêu năng lực.

Mặc dù hiện nay nghiên cứu chế tạo các vũ khí chống lại Dị Thú đã có sự phát triển vượt bậc, nhưng nghiên cứu về cơ chế thức tỉnh siêu năng lực của con người vẫn chưa có lời giải cụ thể.

Tỉ lệ để con người có được siêu năng lực là cực kỳ hiếm, cao hơn rất nhiều so với trúng xổ số giải độc đắc. Nhiều người dù mong ước cả đời cũng không thể sở hữu được, thế nhưng lại có vài người từ khi sinh ra đã có siêu năng lực rồi, điều này tạo ra sự bất công dữ dội trên toàn thế giới.

Vậy còn Vân Phi, anh chỉ là một người bình thường như những người khác có ước muốn thức tỉnh siêu năng lực. Và anh đã làm cách gì để đạt được mong ước đó?

Anh đã chủ động tham gia các cuộc săn lùng, chiến đấu chống lại Dị Thú, đặt bản thân vào nơi nguy hiểm có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Anh dũng cảm đối mặt thời tiết giá lạnh của mùa đông, thậm chí còn dám khoả thân chỉ mặc mỗi đồ lót băng qua bão tuyết. Kết quả sau đó là một cơn sốt nặng kéo dài đến năm ngày.

Khi nghe tin đồn về việc ai đó đã thành công thức tỉnh siêu năng lực bằng cách uống một loại thuốc bí ẩn nào đó, anh liền điên cuồng tìm kiếm và mua các nguyên liệu được liệt kê trong công thức mà anh thu thập được. Cuối cùng khi uống thì không thấy thức tỉnh đâu, chỉ biết là anh đã bị tiêu chảy rất nặng sau đó.

Những thứ vừa kể chỉ là một phần nhỏ trong những việc vô lý anh từng làm trong công cuộc theo đuổi này. Còn rất nhiều cách lố bịch khác mà anh không muốn kể lại cho người khác nghe. Chỉ huy vẫn luôn hy vọng Vân Phi sẽ sớm ngày ngừng vì siêu năng mà làm vô số chuyện hết sức ngớ ngẩn.

"Bết lắm hả? Rõ ràng là ngày nào em cũng gội đầu. Mà em hỏi anh cái này, anh không có khao khát sở hữu siêu năng lực ư?"

"Sao lại không có chứ, tiền lương và đãi ngộ của người có siêu năng lực so với chúng ta cách biệt rất nhiều. Nếu tôi có siêu năng lực thì đã có thể cải thiện được đời sống của gia đình mình rồi."

Khi một người sở hữu siêu năng lực thì không chỉ là có sức mạnh vượt trội mà còn được hưởng những phúc lợi to lớn. Nói không ghen tị nào với những người này thì chắc chắn là đang dối lòng.

"Cái gì? Anh muốn có siêu năng lực chỉ vì ghen tị họ kiếm được nhiều tiền hơn ư?"

Câu trả lời của chỉ huy làm Vân Phi khá thất vọng. Anh đã nghĩ một người như chỉ huy cũng có lý tưởng giống như anh, khao khát có siêu năng lực vì công lý chống lại cái ác, sẽ không vì lợi ích mà hành động.

"Ghen tị có gì sai? Nếu cậu có siêu năng lực thì em gái Du Sơ ấy sẽ được đãi ngộ chăm sóc y tế tốt hơn. Chẳng lẽ cậu không muốn em gái mình được nằm trong bệnh viện cao cấp à?"

"À... Nếu là vì Du Sơ thì em thừa nhận là mình cũng có chút ghen."

Những thứ khác thì không nói, còn đối với lợi ích về y tế, Vân Phi thực sự rất đố kỵ khoảng này. Em gái anh, Thẩm Du Sơ đã có thể chất kém và dễ bị bệnh từ khi còn nhỏ, thế nên em ấy phải nằm viện thường xuyên trong thời gian dài. Một trong những lý do chính khiến anh làm công việc này là vì em gái. Bởi dù nguy hiểm nhưng mức lương của nó đưa ra là ổn định, cho phép anh có thể trang trải các hoá đơn viện phí đắt đỏ của em ấy.

"Đó, cậu thấy quan điểm của mình về siêu năng lực không thực tế chưa. Những gì cậu cần làm đơn giản chỉ là kiên nhẫn chờ đợi. Khi đủ vận may thì năng lực sẽ tự nhiên thức tỉnh thôi. Mà đối với cậu thì tôi thấy có một cách nhanh hơn để giúp em gái được chuyển tới bệnh viện tốt hơn đấy."

"Là cách gì vậy anh?"

"Tìm một cô gái có siêu năng lực và kết hôn với họ đi. Theo quy định, nếu cậu kết hôn với người có siêu năng lực thì cả cậu lẫn em gái cũng hưởng được những đặc quyền ấy, thấy sao?"

"Chật, đúng là vậy thật, nhưng cách anh đề xuất có khác gì bám chân phú bà không chứ? Em thà tự nỗ lực vào sức mình còn hơn sống dựa dẫm vào tiền bao nuôi của người khác."

Anh đã cho rằng chỉ huy sẽ đưa ra một cách đầy thách thức nào đó chứ không phải sống dựa vào phụ nữ thế này, đây là cách làm mà Thẩm Vân Phi không tài nào chấp nhận được. Anh ấy có lòng tự trọng của một người đàn ông.

"Sao lại không? Cậu biết có bao nhiêu người ngày đêm khao khát tìm phú bà bao nuôi mà mãi vẫn không tìm được không hả? Cậu lại đi kén chọn đãi ngộ tốt như vậy thì đúng là uổng phí. Thật tốn công tôi chỉ cho cậu. Mà nói đến em gái thì em ấy giờ sao rồi, tình hình vẫn ổn chứ? Có cần tôi giúp đỡ gì không? Nếu có thì cứ nói đi đừng ngại, cứ trong khả năng thì tôi luôn sẵn sàng giúp đỡ."

"Tình trạng của em ấy khá tốt, gần đây tinh thần tốt hơn nhiều. Vài ngày trước thậm chí còn mạnh miệng tuyên bố sẽ trở thành idol khi sức khoẻ hồi phục hoàn toàn."

"Idol à, một ước mơ thật đáng để ngưỡng mộ. Nhưng tiếc là với cơ thể yếu ớt của em ấy thì thử thách sẽ càng lớn hơn nếu chọn đi theo con đường này. Rồi ý kiến của cậu thế nào? Cậu có đồng ý không?"

"Đương nhiên là không, theo em thì muốn theo đuổi ước mơ thì cần phải nhìn vào thực tế. Em rất sợ khi nghĩ đến cảnh thấy em gái mình gục ngã phải nhập viện ngay trong buổi trình diễn, thế nên em đã thử đề xuất em ấy nên chọn theo đuổi những ước mơ khác."

Em gái Thẩm Du Sơ cần phải nằm viện rất lâu trước khi được xuất viện, trong suốt thời gian đó em ấy đã nảy sinh ra một ước mơ trở thành idol. Nói thật thì anh rất muốn em ấy từ bỏ ước mơ đó đi và tìm một thứ khác phù hợp hơn với tình trạng của mình.

"Cậu thực sự đã nói câu đó với em gái sao? Tại sao cậu lại nói vậy?"

Khi nghe Vân Phi thực sự đã nói những lời chối bỏ ước mơ của em gái, đội trưởng hoàn toàn không nói nên lời. Nếu trên đời có bán một loại thuốc giúp tăng chỉ số EQ, chắc chắn anh ta sẽ không do dự mà mua ngay một lọ cho Vân Phi uống. Không biết anh nghĩ gì mà thẳn thừng nói lời tàn nhẫn với em gái như vậy?

"Phải, em đã khuyên em ấy như thế và em chỉ nói đúng sự thật."

"Không, không, không. Vấn đề không nằm ở tính đúng sai. Rồi chuyện gì đã xảy ra sau đó? Em gái ấy có phản ứng gì quá khích không?"

"Có đó anh! Không hiểu sao mà em ấy lại tức giận rồi ném gối vào mặt em. Nói gì thì lúc đó cơ thể em ấy vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, không nên làm cái trò hề đó mới phải. Haizz... Rõ ràng là em chỉ muốn tốt cho em gái mình vậy mà lại bị đối xử như vậy."

"Hừ... Cậu bị em ấy đối xử như thế là đúng rồi, tôi còn nghĩ nếu em ấy có đủ sức thì không chỉ ném gối thôi đâu, em ấy sẽ đánh cậu một trận luôn đấy."

"Hả? Ý của anh là gì? Anh biết lý do tại sao em ấy lại làm vậy à?"

"Tôi biết, nhưng dù tôi nói ra thì với người có EQ thấp như cậu hoàn toàn không hiểu được đâu nên tự tìm ra lời giải đi. Thôi được rồi mọi người, chúng ta đã xong việc. Đã đến lúc quay về trụ sở."

Trực tiếp bỏ qua Vân Phi, chỉ huy ra lệnh cho các thành viên trong đội lên xe quay về trụ sở. Việc sớm về nghỉ ngơi và chữa trị cho những người bị thương là điều rất cần thiết.

"Hả? Anh không nói thì sao em hiểu được chứ. Anh lại để em tự tìm ra đáp án!"

Bị chỉ huy né tránh trả lời câu hỏi khiến Vân Phi khó chịu ra mặt. Nhưng dù anh có bực hội đến đâu thì anh ta vẫn lựa chọn không nói một lời nào. Và nếu chỉ huy đã không muốn tiết lộ thì anh cũng đâu có quyền gì mà ép buộc anh ấy. Cuối cùng anh đành chấp nhận và cùng những người khác bước lên xe.