"Em mau đến bệnh viện ngay cho chị, nếu không đừng gọi đây là chị nữa."
Đúng như dự đoán, Lưu Như Yên hoàn toàn không có ý định bỏ qua chuyện này, cô quyết liệt đòi dẫn cậu đến bệnh viện khám.
"Ôi chị thật là... Em đã nói là mình không sao mà, sao chị cứ nhất quyết dẫn em đi khám vậy? Thôi đủ rồi, chị muốn em đi khám thì đi khám."
Biết không còn cách nào thuyết phục, Lưu Tinh Lạc chỉ còn cách ngoan ngoãn nghe theo, đến bệnh viện khám tổng quát.
Nhưng xét theo những chuyện vô lý mà hôm anh gặp phải thì Lưu Tinh Lạc chắc chắn rằng dù có khám bác sĩ cũng chẳng tìm ra được gì, chỉ phí thời gian và tiền bạc.
Buổi khám lần này thực sự rất lâu và đến khi anh khám xong hết các mục được nêu trong giấy khám thì đã là chín giờ rưỡi rồi.
"Em chịu hết nổi rồi, bụng em đang kêu cồn cào này. Nếu không được ăn gì lúc này thì em sẽ ngất ra sàn mất. Mà rồi bác sĩ nói sao? Em có bị gì không?"
Mặc dù anh cho rằng cơ thể mình bình thường, nhưng Lưu Tinh Lạc vẫn có chút lo, không biết phải đối mặt thế nào khi biết bản thân đang dính một loại triệu chứng căn bệnh nào đó.
"Không có gì cả. Báo cáo cho biết em hoàn toàn khoẻ mạnh, không có bất kỳ triệu chứng nào. Nhưng chị vẫn thấy lạ, nếu không có gì thì sao lúc đó em lại cố tình che giấu chị chứ?"
"Thôi mà chị em đã nói rồi, em hoàn toàn chẳng có gì để giấu gì cả. Tất cả chỉ là do chị nghi ngờ em quá mức thôi. Mà quan trọng hơn, giờ chúng ta về nhà ăn tối có được không? Chị muốn em chịu đói đến bao giờ đây?"
Lưu Tinh Lạc vỗ nhẹ vào bụng, lên tiếng trách than.
Nếu Lưu Như Yên không khăng khăng đòi kéo anh đến đây kiểm tra sức khỏe thì giờ cả hai đã ăn xong bữa tối từ lâu và đi ngủ rồi.
Không thể phản bát lại, cô ngầm tự hiểu đây là lỗi của mình. Lưu Như Yên gấp tờ báo cáo sức khoẻ nhét vào trong túi xách.
"Được rồi, được rồi, chị biết là em đang rất đói. Đây là lỗi của chị khi đưa em đến đây lúc chưa ăn gì. Vậy thì để bù đáp việc này, tối nay chị sẽ đãi em ăn thịt nướng nhé."
Cô dự tính trở về nhà hâm lại món thịt bò hầm khoai tây, nhưng vì cô thấy mình đã làm Lưu Tinh Lạc tốn quá nhiều thời gian vô ích nên cô quyết định tốt hơn là đãi anh đi ăn thịt nướng. Lý do cô chọn thịt nướng là vì đó là món ăn yêu thích của anh.
"Thịt nướng ư? Tuyệt vời, nhưng mà chị có chắc là còn tiền để trả không đó? Bởi chị vừa tốn một mớ tiền để trả viện phí mà, không phải sao?"
Khi nghĩ đến cảnh được dẫn đi ăn thịt nướng, Lưu Tinh Lạc vui không kiềm được, nhưng đồng thời anh cũng thấy lo về tài chính của Lưu Như Yên.
Nếu anh không phải gần như rỗng túi, chắc chắn anh sẽ đãi chị ấy bữa ăn này.
"Em không cần lo đâu, bộ em quên chị là ai à? Chị là người mẫu nổi tiếng đó. Từ lúc vào nghề đến nay chị đã bắt đầu tiết kiệm được một khoảng kha khá. Đừng nói đãi em thịt nướng, thậm chí đưa em khám thêm lần nữa thì vẫn còn dư tiền nhiều lắm."
"Nếu chị đã nói vậy thì em nhận vậy."
"Đừng nói câu sáo rỗng chứ, chúng ta là chị em ruột thì đâu cần phải khách sáo làm gì. Nào, có một quán thịt nướng được đánh giá cao chỉ ở gần đây để chị dẫn em qua, chắc chắn em sẽ thấy thích cho xem."
Vì hay đến bệnh viện này khám bệnh, Lưu Như Yên đã quen với các quán ăn gần đây và tự nhiên biết quán thịt nướng được đánh giá cao ở chỗ nào.
Mặc dù ý tưởng đi ăn thịt nướng được xem là hoàn hảo rồi, nhưng cuối cùng Lưu Như Yên lại quên mất một chi tiết quan trọng. Bây giờ là buổi tối, là lúc không thể hợp hơn để mọi người thưởng thức món thịt nướng. Vì thế nên khi hai người đến quán đã không khỏi thất vọng khi thấy không còn một bàn trống nào.
"Thành thật xin lỗi hai vị, hiện tại nhà hàng không còn bàn trống. Nếu hai vị muốn chờ thì có thể đứng đợi ở trước cửa. Xin cảm ơn."
"Thôi bỏ đi chị, tối nay mình không có duyên với thịt nướng rồi."
Chỉ cần nhìn liếc sơ qua khu vực đợi khách mà nhân viên chỉ, Lưu Tinh Lạc liền bỏ ý định đứng chờ. Lượng người xếp hàng lúc bày đông đến mức choáng ngợp, nếu phải đợi đến lúc tới lượt được ăn thì có khi anh đã đói đến ngất rồi.
"Đành phải vậy. Cho chị xin lỗi lần này, đã hứa với em rồi mà lại."
"Không sao, có phải lỗi của chị đâu. Mình về nhà ăn nhé, bò hầm khoai tây hâm lại em thấy ăn vẫn ngon. Mà? Chị đợi em chút."
Lúc hai người chuẩn bị quay về thì Lưu Tinh Lạc ngẫu nhiên thấy quán Gà Rán Trịnh Âu đúng lúc bên trong rất ít khách.
Dù không ăn được đồ nướng, nhưng cứ để bụng đói thế này mà đi về thì anh không chịu nổi được. Nên anh nghĩ mua chút đồ ăn vặt để ăn trên đường về là ý tưởng hay.
Nghĩ là làm, anh chạy đến quán và rất nhanh quay lại với hai phần khoai tây chiên, anh giữ một phần và đưa một phần cho Lưu Như Yên.
"Của chị đây. Dù chị không nói nhưng em biết chị đang khá đói nên em mua khoai tây cho chị này, thấy em chu đáo chưa?"
"Ừ cũng xem là chu đáo đấy. Nhưng có điều em không thấy hai phần khoai tây chiên có hơi nhiều quá không? Chị thấy mua một phần là đủ cho hai người ăn rồi, ta còn phải để dành bụng ăn tối nữa chứ."
"Nhiêu đây sao nhiều được, chỉ là một phần khoai tây chiên thôi mà. Lý do nào mà chị nghĩ phần ăn nhỏ bé này có thể thấm vào đâu chứ. Thôi nào, ăn với em đi."
Khoai tây chiên nóng hổi quả thật là rất ngon, điều đó không cần phải bàn cãi, tuy nhiên vì đây là đồ chiên dầu, hơn nữa đã là gần giờ khuya khiến Lưu Như Yên do dự.
Cô dường như có thể tưởng tượng ra được cân nặng của mình tăng vọt lên nhiều đến mức nào vào sáng mai. Bởi vì cô là một người mẫu, xét cho cùng việc giữ vóc dáng là điều quan trọng hàng đầu.
