Tôi Ngừng Làm Ma Pháp Thiếu Nữ Được Không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

WN - Chương 2: Cuộc phỏng vấn và chiếc vòng tay bí ẩn

"Aaa! Đau! đau quá! Đau chết mất. Chuyện gì xảy ra với cơ thể mình vậy? Aaa! Đau thế này chẳng thà để mình chết luôn cho rồi..."

Cơn đau như thiêu đốt khiến Lưu Tinh Lạc giật mình tỉnh dậy từ hôn mê, anh liên tục trách than.

Lúc anh bỏ mặc để cơn đau hành hạ thì chợt nhận ra trước mắt anh là con phố quen thuộc, thành phố mà anh sinh sống.

Nếu là lúc thường khi quay về nơi này thì chắc chắn anh sẽ thấy rất vui mừng, nhưng với tình trạng thống khổ này của anh mà đột nhiên xuất hiện giữa con phố thì đúng là rất khó xử.

Anh nằm gục dưới đất, bên cạnh anh lúc này là một cậu bé miệng ngậm kẹo mút, nhìn anh với ánh mắt vô cùng hoang mang như thể nhìn một kẻ tâm thần.

Có lẽ cậu bé không cố tình tạo ra biểu cảm đó, nhưng với hiện trạng của Lưu Tinh Lạc, ngoài 'đồ thần kinh' để mô tả anh ra thì không còn lời đánh giá nào hợp lý hơn.

"Sao mình trở lại rồi? Chẳng lẽ những gì mình chứng kiến vừa nãy chỉ là một giấc mơ?"

Vừa nói, anh vừa đặt tay lên ngực kiểm tra.

Trước ngực anh lúc này không có vết thương, cũng không có vết trầy xước nào chứng minh anh từng bị đâm, nhưng bộ đồ rách nát của anh đã nói lên rằng những cơn đau đó là sự thật, không phải là mơ.

"Không phải mơ? Vậy tại sao mình vẫn còn sống? Mình đã sống sót qua tình huống đó kiểu gì? Má nó, mình không nhớ gì cả, về những gì xảy ra sau đó."

Anh vò đầu bức tóc, cố gắng nhớ lại anh đã làm cách nào để từ hố sâu trồi lên mặt đất lấy lại sự sống. Nhưng dù có nghĩ nát óc đến đâu, Lưu Tinh Lạc hoàn toàn không thể nhớ được một chút manh mối nào.

"Không sao, quên rồi thì thôi. Quan trọng là mình còn sống, không cần phải bận tâm đến những thứ đó làm gì."

Anh nhanh chóng lấy lại tinh thần rồi quyết định trở về nhà trước khi trời tối. Dù sao ngày mai cũng là ngày đầu tiên đi làm của anh, không thể vì chuyện này mà ảnh hưởng được.

"Hả? Cái thứ gì đây?"

Lúc Lưu Tinh Lạc đứng dậy, chuẩn bị về nhà thì anh thấy có một món đồ kỳ lạ đang ở trên người anh.

Trên cổ tay trái của anh có một chiếc vòng tay với một viên ngọc tím nổi bật ở giữa. Không rõ là nó đã ở trên tay anh từ lúc nào.

Điều kỳ quái nhất là chiếc vòng tay này bám trên cổ tay anh vừa vặn đến nổi không có chút khoảng trống nào giữa nó và da. Mặc dù trông có vẻ bám rất chặt nhưng Lưu Tinh Lạc không cảm thấy khó chịu nào khi đeo.

Anh không rõ làm cách nào mà chiếc vòng tay kỳ lạ này có thể luồng vào trong cổ tay anh, và cũng vì thế nên muốn tháo nó ra hoàn toàn là không được.

Dường như nó không gây cản trở đến sinh hoạt, chỉ giống như việc anh đeo lên một món trang sức trên người, vì thế anh không vội tìm cách tháo nó ra.

Bây giờ việc ưu tiên làm lúc này là trở về nhà, anh muốn báo tin cho chị hai biết là anh vẫn an toàn. Thêm nữa anh cũng muốn hỏi xem chị ấy có biết cách giúp anh tháo chiếc vòng này ra hay không.

"Mẹ ơi, anh trai kia thật kỳ quặc. Không biết anh ấy đang cố tháo cái gì đó trên tay nhưng con có thấy gì đâu."

"Con đừng nhìn vào anh ta nữa, anh ta có lẽ một tên điên, con sẽ gặp rắc rối nếu dây vào đó."

"Cô mới là đồ điên, cả nhà cô đều điên hết! Giáo dục con cái kiểu gì vậy hả? Cô xem lại cách dạy con của mình đi."

Bị xem là một kẻ điên lần thứ hai trong ngày khiến Lưu Tinh Lạc sôi máu khó chịu.

Anh lẩm bẩm những lời nguyền rủa một cách âm thâm như để đáp lại lời mụ vừa xúc phạm anh.

Đừng hỏi tại sao anh nói to hơn, chỉ đơn giản là vì anh không thích kiếm thêm phiền phức.

Thử nghĩ xem chuyện gì sẽ xảy ra nếu mụ ta nghe được lời anh vừa nói. Có lẽ ngay sau đó là một trận cãi nhau to giữa anh và bà ta. Nhưng mà nói gì thì nói, anh đâu có thời gian để cãi nhau ở nơi công cộng, bây giờ anh cần phải về nhà ngay.

Nếu anh trì hoãn thêm nữa, chị gái của anh sẽ rất lo lắng. Anh chỉnh lại quần áo rách nát của mình rồi vội vã bước đi, về phía ngôi nhà mà anh sinh sống cùng với bà chị.

"Em về rồi đây! Ồ, cái mùi này. Để em đoán, tối nay có món thịt bò hầm với khoai tây đúng không?"

"Chính xác, mũi của em vẫn thính như mọi khi nhỉ. Buổi phỏng vấn của em diễn ra suôn sẻ chứ? Mà... Chờ chút... Em bị sao vậy? Sao bộ đồ của em bị rách thành ra như này."

Lưu Như Yên định hỏi về buổi phóng vấn, nhưng khi cô bước ra từ nhà bếp và thấy bộ đồ của em trai, cô lập tức chuyển sang chế độ trách mắng.

"À thì cái này... Kể ra thì dài lắm chị ạ. Nay trên đường em gặp phải một vài rắc rối có thể nói là rất kinh khủng, thậm chí em còn nghĩ là mình suýt chết ở đó nữa cơ."

"Cái gì? Em suýt chết ư? Vậy em kể chị nghe xem thứ kinh khủng đó là gì được không? Mà trước khi kể thì giờ em mau thay bộ đồ đó ra và tắm ngay cho chị.Thiệt tình, để em mạo hiểm tính mạng để đi phỏng vấn thế này, thực sự là bà chị này khổ thân lo lắng lắm đó, em trai à."

"Không, chị không thể đổ lỗi cho em được. Em cũng đâu muốn dính vào mấy chuyện không may. Em sẽ kể cho chị nghe những gì em đã gặp phải sau khi tắm xong."

Nghe lời Lưu Như Yên, Lưu Tinh Lạc cởi bộ đồ bị rách ra, tìm bộ đồ khác để thay và đi tắm.

"Hửm... Nó bị rách hai mảng to nhưng chắc vẫn có thể khâu lại được. Nhưng có lẽ là không kịp đến mai rồi. Hay là để em ấy mặc đồ đi làm cũ của bố nhỉ?"

Cô quan sát áo mà Lưu Tinh Lạc vứt lại, Lưu Như Yên nghiêm túc đánh giá vào hai nơi bị rách và cô kết luận nó vẫn có thể cứu vãn được.

Không lâu sau, Lưu Tinh Lạc bước ra khỏi phòng tắm. Lưu Như Yên dọn đồ ăn tối ra bàn và gọi anh ra ăn.

"Chị ơi, em phải nói với chị chuyện này. Những thứ em gặp thực sự rất vô lý ngay cái lúc em rời khỏi công ty để trở về nhà. Có lẽ chị sẽ không tin nhưng đó chính là nguyên nhân khiến áo của em bị rách."

Đầu tiên, anh thấy mình bị chuyển đến một thế giới khác một cách khó hiểu. Ở đó anh gặp một thiếu nữ tuyệt đẹp có sức quyến rũ vượt xa cả Lưu Như Yên.

Sau đó anh bị đâm bởi một thanh kiếm khiến anh chảy máu không ngừng chỉ chờ đợi cái chết đến. Nhưng bằng cách nào đó, anh đã được hồi sinh và lúc này đây xuất hiện một chiếc vòng tay kỳ lạ trên cổ tay anh.

"Hửm... Tinh Lạc à... Em đang kể một câu chuyện fantasy nào đó hay đang kể những gì đã xảy ra trong hôm nay vậy?"

Đúng như Lưu Tinh Lạc đoán trước, Lưu Như Yên hoàn toàn không tin câu chuyện hết sức vô lý của anh.

Dù sao đó cũng là một phản ứng rất bình thường, bất kỳ ai nghe một câu chuyện vô lý có thể phá vỡ nhận thức đều sẽ lập tức cho rằng anh kể một câu chuyện bịa đặt.

Nhưng dù vô lý đến đâu thì thực sự Lưu Tinh Lạc đã trải qua biến cố ấy trong hôm nay. Và anh có một mấu chốt không thể chối cãi, một bằng chứng khiến Lưu Như Yên phải tin vào câu chuyện vô lý đó của anh. Đó chính là chiếc vòng tay trên cổ tay trái của anh.

"Chị không tin em sao? Vậy nhìn cái này đi, đây là cái em nói với chị, nó hoàn toàn bó vào cổ tay em, vừa khít đến nổi muốn tháo cũng không tháo được."

Để tăng tính thuyết phục cho lời nói của mình, Lưu Tinh Lạc đưa tay trái ra trước mắt Lưu Như Yên để đảm bảo là chị ấy có thể nhìn rõ chiếc vòng anh đang đeo mà nghiêm túc dò xét.

"Em lấy cái vòng tay này ở đâu? E hèm, tưởng chị sẽ nói như vậy hả? Khai thật đi, hôm nay em lại lên rừng hái ăn mấy cái nấm gây ảo giác ở phía nam đúng không?"