Tôi Ngừng Làm Ma Pháp Thiếu Nữ Được Không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 0

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11544

WN - Chương 1: Tuyệt vọng đẫm máu và cơ thể vay mượn

"Nơi này là đâu? Tại sao mình lại ở đây?"

Nhìn cảnh vật xung quanh, Lưu Tinh Lạc không khỏi hoang mang.

Đây không phải thành phố quen thuộc mà anh biết mà là một ngọn núi cao vút không có điểm cuối... Hay đó là những ngọn núi gộp lại?

Ngay cả chính Lưu Tinh Lạc cũng không chắc những ngọn núi xung quanh anh ta có phải là núi thật hay không.

Hình dạng và kích thước của chúng thì không phải bàn cãi, nhưng màu sắc thì rất lạ, trước đây anh chưa từng thấy một ngọn núi hoàn toàn là màu đỏ như vậy, anh cũng chưa từng thấy qua ngọn núi nào hoàn toàn không có cỏ cây.

Bầu trời cũng là màu đỏ rực rỡ với những cực quang lung linh lơ lửng như mây, toả ra ánh sáng đẹp đến lạ trên vùng đất bí ẩn này, Lưu Tinh Lạc đã bị nó thu hút một lúc lâu.

Đối với những người định cư mãi trong thành phố như anh, cực quang là cảnh tượng chỉ có thể thấy trên mạng.

Cơ hội để được tận mắt chứng kiến chúng như này là không có.

Về cơ bản những ngọn núi, bầu trời và cực quang thẫm đỏ không thể xuất hiện trong thành phố. Thêm một điểm bất thường là dù không có sự tồn tại của thảm thực vật, anh vẫn có thể hít thở một cách bình thường.

Tất cả yếu tố này làm Lưu Tinh Lạc tò mò về nơi kỳ bí này hơn là hấp tấp tìm cách trở về nơi anh ở.

"[Có lẽ mình thử đi ngược trở lại chắc sẽ tìm được đường ra]"

Nếu anh đã đến được đây thông qua lối vào thì anh chỉ cần quay đầu theo hướng ngược lại. Với suy nghĩ đó, Lưu Tinh Lạc đi lại con đường anh từng bước qua.

*Phịch!*

"A, đau quá? Cái gì đây? Một bức tường vô hình?"

Khi vừa mới đi vài bước thì đầu của Lưu Tinh Lạc va chạm với một thứ gì đó cứng khiến anh kêu lên một tiếng đau đớn.

Anh chạm vào thứ vô hình đang cản đường rồi thử gõ nó hai cái bằng lực mạnh nhưng không có gì xảy ra cả.

Có vẻ để phá hủy được bức tường này chỉ bằng với sức mạnh khiêm tốn của anh thì chắc chắn là nằm ngoài khả năng.

Nhưng mà một bức tường hoàn toàn không thể nhìn thấy bằng mắt thường lại tồn tại trên đời, chính xác thì không gian này là gì?

Có phải anh sẽ bị mắc kẹt ở đây và không tìm được lối thoát?

Từ nay trở về sau, cả cuộc đời còn lại của anh sẽ bị giới hạn trong không gian này ư?

"[Không, còn quá sớm để nản lòng. Phải có một lối thoát nào đó. Không lý nào có lối vào mà lại không có lối ra.]"

Sau khi bình tĩnh lại, Lưu Tinh Lạc bắt đầu đi bộ và dùng tay chạm lần theo bức tường vô hình.

Nếu đây đúng là một bức tường thì bằng cách liên tục mò mẫm, nhất định sẽ tìm thấy một lối ra hoặc ít nhất là một lối đi khác. Chỉ cần tìm được cánh cửa là anh có thể trở về.

"Á!"

"Vừa rồi lại cái gì?"

Trong lúc Lưu Tinh Lạc chú tâm tìm lối ra thì một tiếng hét đau đớn chói tai phát ra. Vì quanh đây được bao phủ bởi những ngọn núi nên âm thanh vang dội rất rõ ràng. Lưu Tinh Lạc không khỏi tò mò mà đi đến nơi phát ra tiếng.

Có tiếng hét cũng có nghĩa là nơi này ngoài anh ra vẫn còn một người khác. Nếu anh tìm được họ, có lẽ anh sẽ có được manh mối để thoát ra khỏi đây hoặc chi ít là có bạn đồng hành.

Anh mong là vết thương của họ không sâu để anh có thể giúp bằng cách sơ cứu đơn giản và cùng nhau thoát ra khỏi đây.

Trong mọi tình huống, đặc biệt là ở nơi kỳ quái như này, có hai người luôn tốt hơn một.

Tuy nhiên, mọi hy vọng của Lưu Tinh Lạc liền sụp đổ khi thấy tình trạng của người kia.

Tình trạng của họ đang rất nguy kịch, nằm bất động trên đất với một vết thương lớn ở bụng đến mức khiến anh thấy không còn hy vọng sống nào, máu liên tục chảy ra từ đó.

Thoạt nhìn, vẫn chưa kết luận được chắc chắn họ còn sống hay đã chết. Nhưng với vết thương nghiêm trọng như vậy thì việc sống sót dường như là không thể, và anh cũng không có cách nào để giúp họ cả.

Nhưng dù sao anh vẫn cần đến gần hơn để xác nhận xem tình trạng sống chết, với hy vọng là họ còn đủ sức để nói ra thông tin mà anh cần.

"Xin chào, xin lỗi..."

Lúc Lưu Tinh Lạc sắp nói ra câu tiếp theo thì anh bất ngờ lùi một bước về sau khi thấy khuôn mặt của họ.

Lý do anh bất ngờ không phải vì đó là một người anh quen biết, mà là vẻ đẹp của người này quá chấn động.

Thế giới quan về sắc đẹp của Lưu Tinh Lạc đã thay đổi từ giây phút này, giờ đây anh mới thực sự hiểu ý nghĩa của 'cái đẹp' là như thế nào.

Ngay cả chị gái Lưu Như Yên của anh, là người mẫu thời trang cũng không bằng một phần nghìn so với nhan sắc của cô gái ấy.

Trong thoáng chốc, Lưu Tinh Lạc đã tưởng tượng ra một loạt hình ảnh về anh với cô ấy, cả hai yêu nhau, tiến đến hôn nhân rồi sinh con và sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

"À... Cô..."

Nghe thấy giọng nói của Lưu Tinh Lạc, cô gái quay đầu nhìn anh.

"Ra là cô vẫn còn sống. Tôi xin lỗi."

Khi biết cô ấy vẫn còn chút hơi thở, Lưu Tinh Lạc liền xin lỗi. Anh không chắc mình xin lỗi điều gì, có lẽ vì nghĩ rằng họ đã chết hoặc vì anh đã tưởng tượng ra những cảnh khó nói trước đó.

Thấy cô gái hấp hối như đang muốn nói điều gì đó, Lưu Tinh Lạc quỳ xuống ghé tai lại gần với hy vọng nghe được lời cô muốn truyền đạt.

"Mau... Chạy đi..."

Chạy? Chẳng lẽ nào kẻ đã gây ra vết thương lớn này vẫn còn quanh đây?

Nếu đúng là vậy thì tình hình của anh đang thực sự rất nguy cấp, anh cần phải rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.

Cho dù không thể thoát ra khỏi chỗ này thì anh cũng không thể bỏ mạng ở đây được.

Miễn là còn sống là còn hy vọng, nên sau một chút lưỡng lự anh liền quyết định tìm cách trốn thoát.

Không may, đã quá muộn rồi, Lưu Tinh Lạc đã bị chủ nhân của không gian này phát hiện.

Ngay khi vừa đứng lên, Lưu Tinh Lạc bị một thanh đại kiếm đâm từ sau lưng, nó xuyên hoàn toàn qua cơ thể anh.

"Aa..."

Bị tấn công đột ngột khiến anh há to miệng, muốn hét lên thì chợt nhận ra bản thân không thể nói thành tiếng được nữa.

Mà cho dù có nói được thì với vết thương trầm trọng như này, anh cũng không đủ sức để la hét.

"Tưởng ai hoá ra chỉ là một con chuột lẽn vào. Ta không biết ngươi đến đây bằng cách nào nhưng vì ngươi dám xâm nhập nên kết cục của ngươi là cái chết."

Nói xong, kẻ đó rút thanh đại kiếm ra khỏi cơ thể Lưu Tinh Lạc.

Khi không còn kiếm trong người, máu của Lưu Tinh Lạc liền tuôn ra, tràn ngập xuống đất và hoà lẫn với máu của cô gái.

Mất máu quá nhiều trong thời gian ngắn như vậy, cơ thể của Lưu Tinh Lạc không còn sức chống đỡ, anh liền nằm gục xuống đất.

"Đáng tiếc quá em gái à, nếu con người này có thể dẫn em ra ngoài thì có lẽ em đã có cơ hội được cứu sống rồi. Nhưng thật xui xẻo bị chị phát hiện. Nói cho em biết, chỉ có chị mới xứng làm vị hôn thê của đại phụ, và chị tuyệt đối sẽ không cho phép kẻ gây cản trở nào được sống. Em cứ ngoan ngoãn nằm ở đây cái chết đi nhé, em gái yêu dấu của chị."

Không rõ vì thấy đòn đánh này đã đủ rồi hay có linh cảm còn kẻ xâm nhập khác, cô ta cứ vậy rời đi mà không tung ra đòn kết liễu.

Nói sao thì hai kẻ sắp chết cũng chẳng thể làm được gì, không cần thiết phải tốn thời gian ra đòn kết liễu.

"[Khó thở quá, cứ đà này mình sẽ chết mất... Làm ơn adrenaline, giải phóng đi, mình cần nó. Mình chỉ vừa đậu phỏng vấn, cuộc đời chỉ mới bắt đầu, sao có thể dễ dàng kết thúc như này cơ chứ? Nếu mình chết ở đây, chị hai sẽ không còn người thân duy nhất.]"

Hàng trăm sự nuối tiếc liên tục ập đến trong lòng Lưu Tinh Lạc, giờ đây anh thấy hoàn toàn sự bất lực khi thậm chí còn không thể cử động cơ thể được nữa.

Tất cả những gì anh có thể làm lúc này, cũng giống như cô gái bên cạnh là cảm nhận dòng máu lạnh của mình đang không ngừng chảy ra và chờ đợi cái chết đến.

"Chỉ còn cách này... Xin hãy cho tôi mượn thân xác của anh một thời gian."

Trong thoáng chốc trước khi rơi vào hôn mê, Lưu Tinh Lạc dường như nghe được một giọng nói.

Những gì anh cảm nhận được sau đó là cơn đau gấp trăm lần so với việc ngón chân cái bị va đập vào góc tủ liên tục ập đến.