Ngày 4
Đêm dài cuối cùng cũng qua.
Khi trời hửng sáng, anh lại nhớ đến những chuyện kinh hoàng vừa xảy ra. Cửa sổ ký túc xá vỡ tan, xác zombie không đầu nằm la liệt khắp sân.
Haruka tắt máy, hai đứa mở cửa xe thì mùi thối rữa xộc vào mũi.
“…Em muốn chôn những người này càng sớm càng tốt,” em nói. “Để họ nằm thế này tội lắm…”
“Ừ. Mình đào hố đâu đó chôn họ. Anh nhớ trong nhà kho có cái xẻng mà.”
“Em muốn mặc niệm và trồng hoa lên mộ nữa…”
“Em tốt bụng thật, Haruka. Lát mình mang hoa về.”
Thế là hai đứa quyết định chôn zombie đã giết.
Về phòng thay đồ xong, anh ra sân đào hố lớn. Vừa đào thì Tsukishiro nghe tiếng ra xem.
“Kousaka. Cảm ơn anh nhận ca gác tối qua.”
“Không sao. Chị nghỉ ngơi được chút nào không?”
“Một chút… Em không ngủ nổi, nhưng nằm nhắm mắt thì khá hơn nhiều.”
“Em mừng rồi. Tối qua chị suýt chết, ngủ không được cũng phải thôi.”
Tsukishiro đỏ mặt khi anh an ủi.
“…Lý do chính em không ngủ được là vì người em thích đã hôn em,” Tsukishiro nói nhỏ đến mức chỉ anh nghe thấy.
Giọng chị ấy thoáng trách móc.
Lisa và Ichinose cuối cùng cũng ra sân, cả năm người bắt đầu chôn xác. Cẩn thận tránh dính máu me, hai đứa khiêng zombie không đầu vào hố.
Đến con cuối cùng thì mất hơn hai tiếng. Anh lấp đất, mọi người quay về mộ lặng lẽ cầu nguyện.
Tsukishiro đứng cạnh anh, lúc ấy anh mới nhận ra có gì lạ. Chị ấy thở nặng nhọc, chỉ đứng thôi cũng khó khăn.
“Tsukishiro…? Chị ổn không…?”
Chị ấy khuỵu xuống, anh sờ tay chị thì lạnh ngắt.
Lại bắt đầu biến thành zombie sao…?!
“Kousaka… Đau quá…!! Hôn em lần nữa đi—”
Anh cắt lời Tsukishiro, áp miệng vào chị ấy truyền nước bọt.
Haruka và mọi người sững sờ, nhưng chẳng kịp giải thích.
“…Ưm…!…Aaa…!”
Hai đứa thở dồn dập trong nụ hôn sâu.
Một lúc sau tay chị ấy ấm dần. Anh ngừng hôn xem chị ấy thế nào.
Lúc ấy mắt anh chạm mắt Haruka. Em đang trừng mắt kinh hoàng nhìn anh. Tay em nắm chặt, người run vì giận.
“N… này, ngoại tình giữa ban ngày thế à?!”
“Không, em hiểu lầm…”
Anh nhìn quanh cố thanh minh, nhưng Ichinose ngại ngùng quay đi, Lisa nhìn anh không tin nổi. Mọi người hiểu lầm hoàn toàn – cũng phải thôi. Với họ, Tsukishiro và anh như cặp đôi dâm đãng đột nhiên hôn nhau trước mặt mọi người.
Anh đưa mọi người vào nhà ăn kể hết mọi chuyện. Anh giải thích mình biến thành zombie mà giữ được ý thức người, rồi kể chuyện Tsukishiro bị cắn tối qua.
“Đại khái thế. Nhưng virus zombie trong người Tsukishiro hình như chưa chết hẳn. Có khi khi vi khuẩn từ nước bọt em giảm thì nó hồi lại.”
“Thế nghĩa là Yuuma phải hôn chị Tsukishiro mỗi khi chị ấy bắt đầu biến thành zombie…? Và không chỉ hôn bình thường, mà phải hôn kiểu Pháp để truyền nước bọt…?” Haruka sốc hỏi.
“Đại khái thế…”
“Khi virus zombie hoạt động đau lắm, nên Kousaka, anh hôn em đều đặn để vi khuẩn trong người em không giảm quá nhé…”
“Ừ, hợp lý. Lần đau tái phát cách lần hôn tối qua khoảng bảy tiếng, nên cứ sáu tiếng hôn một lần là tốt nhất.”
Mắt Haruka tròn xoe. “Anh hôn chị ấy kiểu ấy bốn lần một ngày…?!”
Tsukishiro rụt lại, cảm thấy có lỗi vì tình huống này.
“Xin lỗi Kousaka. Tất cả tại em…”
“Đừng lo. Nếu anh kể sớm chuyện mình là zombie thì chị đâu bị cắn.”
“Nhưng chắc anh ngại hôn em trước mặt mọi người mãi thế…”
“Chỉ như truyền miệng thôi, chắc mọi người không phiền.”
“Không, Yuuma, bọn em phiền đấy,” Haruka chen vào.
“Phiền à? Thế anh với Tsukishiro sẽ hôn lúc chỉ có hai người.”
“Ư…! Em cũng không thích thế…”
“Thế nào đây?”
“Em không muốn nhìn anh hôn chị ấy trước mặt, nhưng nếu hai người hôn chỗ em không thấy thì em lại tưởng tượng anh với chị ấy quá đà.”
“Bọn anh không quá đà đâu. Trong người anh có virus zombie, mà—”
Lúc ấy anh mới nhận ra điều quan trọng.
Với Tsukishiro thì anh quan hệ được.
Thật ra vì cả hai có virus zombie nên không thể làm với ai khác. Hơn nữa Tsukishiro thích anh…
Anh cảm nhận ánh mắt im lặng của bốn cô gái đổ dồn vào mình. Chắc họ nghi anh vì anh im bặt giữa chừng để mơ màng mấy ý nghĩ dâm đãng?
“…Quay lại chuyện chính. Hôn sáu tiếng một lần nghĩa là phải ở bên nhau gần như suốt. Chị ấy phải đi theo anh lấy đồ ăn, ngủ chung phòng, hôn trước khi ngủ và sau khi dậy—”
“Gì thế, như đôi mới cưới dọn về ở chung à?!” Haruka cằn nhằn. Nhưng anh lờ đi, vì phải thế mới được.
“Tạm thời anh với Tsukishiro dùng phòng tầng một.”
“Em ngủ chung phòng luôn!” Haruka hét. “Không cãi!”
“Nhưng giường không đủ.”
“Em mang giường từ phòng khác vào! Dọn hết đồ đạc thì rộng mà!”
“Ừ, chắc… được…”
“Em cũng ngủ chung nhé,” Lisa nói. “Nếu có chuyện như tối qua thì ở chung tốt hơn. Ở một mình sợ lắm.”
“…Em cũng muốn tham gia, nếu mọi người không phiền,” Ichinose thêm.
Hai chị nói đúng; về an ninh thì năm người ngủ chung tiện hơn.
“Giường tầng rộng, một phòng chứa ba cái được, miễn đồ đạc để chỗ khác.”
Thế là quyết định: Mọi người chuyển về ở chung.
Ăn sáng nhanh xong, mọi người sắp xếp lại đồ đạc. Năm người cùng làm nên tháo giường tầng khuân đi chẳng mất lâu.
Xong xuôi, Haruka và anh quyết định ra siêu thị lấy đèn pin với đồ cần dùng ban đêm. Dĩ nhiên Tsukishiro phải đi cùng.
Kính chắn gió xe Haruka nứt to vì trận chiến tối qua, nên cần xe khác. Xe tải nhỏ vẫn nguyên, nhưng chỉ hai chỗ…
Trước khi đi, anh kéo Haruka ngoài hành lang bàn kế hoạch.
“Anh lái xe tải đến siêu thị cũ. Em làm gì?”
“Anh để Tsukishiro ngồi ghế phụ đúng không?”
“Ừ thì…”
“Tsukishiro chứ không phải bạn gái anh.”
“Đừng giận dỗi.”
“Em lái xe em theo sau.”
“Chắc không? Kính chắn gió nứt mà.”
“Kỹ năng lái xe của em thì không vấn đề.”
“Em đáng tin thật. Cảm ơn em, giúp nhiều lắm.”
“Không có chi. Ừm, vậy em hưởng chuyến lái xe một mình đây…”
“…Đừng để Tsukishiro nghe em nói mỉa mai thế.”
“Em không nói. Em chỉ nói thế khi chỉ có hai đứa mình thôi,” Haruka trừng mắt nhìn anh. Có vẻ em vẫn chưa vui vì chuyện giữa anh với Tsukishiro.
Ba người chia hai xe, Haruka, Tsukishiro và anh đến bãi đậu siêu thị. Việc đầu tiên là tìm xe mới.
Dùng chìa khóa tìm trên zombie trong kho, anh đi quanh bãi thử xe. Cuối cùng tìm được sedan xanh dương bình xăng gần đầy, quyết định lấy.
Cửa tự động hỏng vì mất điện, anh cạy mở, các cô gái và anh vào tìm đèn chạy pin. Đi quanh tìm được đèn pin, đèn lồng điện và mấy loại đèn cảm biến chuyển động. Gắn mấy cái này vào cổng thì canh gác đêm dễ hơn.
Anh đang chất đèn vào xe thì thấy Tsukishiro ngại ngùng cúi đầu.
“Tsukishiro…?”
“…Xin lỗi. Gần sáu tiếng rồi nên…”
“Ồ…! Đúng rồi…”
“Nhưng… ngoài này ngại lắm, nên mình vào xe nhé…”
“Ừ được.”
Hai đứa lên sedan anh mới lấy, đóng cửa. Anh từ ghế lái nghiêng người hôn Tsukishiro ghế phụ. Haruka đứng ngoài trừng mắt nhìn anh truyền nước bọt cho chị ấy.
Khi hôn, lưỡi Tsukishiro – lần trước hầu như không động đậy – luồn qua kẽ răng anh, xâm nhập sâu hơn hút nước bọt.
…Chết tiệt. Anh bắt đầu hứng rồi.
Dù tự nhủ đây chỉ là thủ thuật y tế, nhiệt độ cơ thể anh vẫn tăng. Cảm giác tội lỗi ngọt ngào mê hoặc, nhưng anh cố giữ lý trí. Khoảng ba phút sau anh ngừng hôn. Hai đứa ra khỏi xe thở dồn dập.
Quay lại siêu thị, hai đứa lấy bếp ga di động với bình gas, rồi sang khu đông lạnh lấy đồ bắt đầu tan, khuân hết ra xe.
Hôm nay lấy đồ thế là xong. Về ký túc xá, ăn trưa xong anh đi quanh tòa nhà lắp đèn mới.
Chiều muộn chút, mọi người ra bờ sông tắm thùng. Mang năm bếp ga di động với bình gas, chắc nước nóng nhanh hơn hôm qua. Trong lúc chờ nước nóng, mọi người thay đồ bơi, anh nhận ra đã sáu tiếng kể từ lần hôn cuối.
Tsukishiro và anh mặc đồ bơi ép sát nhau, ngắm hoàng hôn rồi hôn. Ngực chị ấy chạm vào người anh, hạ thân anh khó mà không phản ứng.
Tối ấy mọi người chuyển vào phòng ngủ mới, Tsukishiro và anh sắp hôn trước khi ngủ. Nghĩ truyền nước bọt dễ hơn nhờ trọng lực, anh để chị ấy nằm ngửa rồi hôn.
Vừa hôn xong thì tiếng hét vang lên.
“– Á aaa!! Em chịu hết nổi rồi!!” Haruka hét. “Anh hôn chị ấy suốt ngày!! Trong xe, bên sông lúc hoàng hôn, trên giường!! Anh hôn chị ấy đủ cảnh luôn!! Em ghen!!”
Haruka đột ngột tiến lại gần, trừng mắt đòi hỏi quá đáng.
“Yuuma!! Anh hôn em nữa đi!!”
“Anh không làm được mà.”
“Được chứ! Không sao đâu, miễn nước bọt anh đừng vào miệng em!”
“Nhỡ anh truyền virus zombie thì sao?”
“Nếu phải thành zombie mới hôn anh được thì em chấp nhận luôn!”
“Đừng nói linh tinh thế…”
Anh ngẩn người, nhưng thấy bỏ qua cảm xúc của Haruka nữa thì nguy hiểm, nên hai đứa rời phòng ngủ lên sân thượng để không lo ai nhìn thấy.
“…Haruka. Em thật sự muốn hôn anh đến thế à?”
“– Ừ, thật đấy,” em nhìn anh kiên định nói.
“…Ừ. Thế thì anh hôn em.”
“! Thật hả anh?”
“Ừ. Nhưng nhớ nhé, nếu em thành zombie mất ý thức thì sẽ bị đuổi khỏi đây đấy.”
“Em biết rồi.”
“Tốt. À mà anh nói trước… Dù em bị đuổi, anh vẫn sẽ hôn Tsukishiro mỗi ngày.”
Dù chỉ nói sự thật, Haruka vẫn trừng mắt nhìn anh.
“À, hôm qua Tsukishiro bảo chị ấy thích anh.”
“Gì cơ?!”
“Anh chưa trả lời vì giờ anh có bạn gái rồi, nhưng nếu em thành zombie biến mất… thì em biết đấy.”
“Kh-không đời nào!! Anh phải thương tiếc em đến chết đi!!”
“Anh không làm thế được. Với lại Tsukishiro là người duy nhất anh quan hệ được.”
“Ư… Hừ…!!”
“Ừ thì, sẵn sàng chưa?”
“Yuuma, anh chơi xấu quá. Anh biết em sẽ làm mọi cách để ngăn anh nếu anh bảo có thể ở với Tsukishiro mà.”
“Giờ em lo thành zombie rồi à?”
“Không chỉ thế, em thà uống nước bùn cũng sống. Em tuyệt đối không cho anh hạnh phúc với ai ngoài em.”
Mục đích sống của em ngược đời đến đáng sợ.
“Yên tâm đi Haruka. Anh sẽ không để em phải uống nước bùn đâu… Anh sẽ bảo vệ em, mãi mãi.”
“– Hả?! Mãi mãi á?!”
“Ừ, anh phải thế chứ, thế giới toàn zombie mà.”
“Ừ, nhưng… mãi mãi hả…? Hi hi hi.”
Haruka cười ngẩn ngơ. Có vẻ tâm trạng em khá hơn rồi.
“Ừ. Thế thì nhờ anh nhé. Nhưng… em có một yêu cầu. Anh hôn Tsukishiro như tra tấn em ấy, nên anh phải tìm cách để chị ấy làm người mà không cần hôn.”
“Ý em là tìm cách diệt virus zombie trong người chị ấy?”
“Đúng thế. Tìm xem cái gì biến người thành zombie rồi chế vaccine đi.”
“Yêu cầu cao quá…”
“Thế thì em ra lệnh thay vì yêu cầu. Tìm cách để Tsukishiro làm người mà không cần hôn chị ấy,” Haruka trừng mắt ra lệnh.
Anh là kẻ mạnh nhất thế giới zombie này, nhưng chẳng thắng nổi cô gái này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
