Tôi Là Kẻ Mạnh Nhất Trong Thế Giới Zombie, Nhưng Lại Không Đánh Nổi Cô Gái Này!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2893

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9622

Vol 1 - Ngày 5(sáng)

Ngày 5(sáng)

Tôi bị đánh thức khi trời còn chưa sáng hẳn, cảm giác như có ai đó nhẹ nhàng chui vào giường.

“Xin lỗi đã làm anh tỉnh giấc, Kousaka… gần 4 giờ rồi.”

Là Tsukishiro.

Tối qua trước khi đi ngủ, tôi đã giúp cô ấy ổn định lại tình trạng cơ thể, nên trước bình minh, cô cần kiểm tra lại một lần nữa.

Tôi định ngồi dậy thì cô khẽ đặt tay lên vai tôi, ngăn lại.

“…Lần này để tôi chủ động nhé.”

“Hả…?”

Tsukishiro khẽ cười.

“Chỉ là tôi nghĩ… nếu đã quen với việc này rồi thì cũng nên thử cách khác cho đỡ lúng túng.”

e9e76a6c-6d48-4c18-a482-6df4f60324f6.jpg

Cô nghiêng người về phía tôi, áp trán mình vào trán tôi, hít thở thật sâu như để trấn tĩnh bản thân.

Cử chỉ ấy không mang ý nghĩa thân mật quá mức, mà giống như một người đang cố giữ bình tĩnh giữa nỗi sợ.

“…Kousaka.”

Giọng cô nhỏ lại.

“Cơ thể tôi… đang phản ứng khác thường.”

Cô dừng lại, nhìn xuống tay mình rồi lại nhìn tôi, ánh mắt pha lẫn bối rối và lo lắng.

“Xin lỗi… có lẽ tôi đã quá phụ thuộc vào anh.”

“Không sao đâu.”

Tôi đáp ngay, cố giữ giọng bình thường nhất có thể.

“Chúng ta chỉ đang tìm cách sống sót. Không có gì phải xin lỗi cả.”

Tsukishiro im lặng một lúc, rồi nói tiếp, giọng chậm rãi:

“…Tối qua tôi nghe thấy anh nói chuyện với Hinata.”

“…Cô nghe thấy à?”

“Anh nói rằng… trong tình huống này, chỉ có tôi là người anh có thể giúp theo cách đó.”

Tôi hơi khựng lại.

“Đó chỉ là để cô ấy bớt lo thôi.”

“Nhưng… một phần trong đó là sự thật, đúng không?”

Tsukishiro cúi đầu, trán tựa nhẹ vào ngực tôi.

“Anh đang gánh quá nhiều thứ một mình.”

Tôi không trả lời ngay.

“…Nếu anh cảm thấy mệt mỏi,” Tsukishiro nói khẽ, “thì anh cũng có thể dựa vào tôi. Không phải với tư cách đặc biệt gì cả… chỉ là đồng đội.”

“…Cô nghĩ tôi đang gồng mình à?”

“Ừm.”

Cô gật đầu.

“Và tôi không muốn trở thành gánh nặng cho anh.”

Tôi thở ra một hơi dài.

“…Cảm ơn cô, Tsukishiro.”

Thật sự là ngoài Haruka ra, tôi cũng không thể coi thường cô gái này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!