Ngày 5
“…Kousaka. Giờ anh muốn làm gì…?”
Đã “nạp” nước bọt xong, nhưng Tsukishiro vẫn chưa có vẻ rời giường anh.
“Ý-ý chị là ‘muốn làm gì’…?”
“Em không phiền đâu. Anh muốn làm gì em cũng được…,” Tsukishiro nói rồi kéo hông anh sát vào người chị ấy hơn. Anh cảm nhận thứ gì mềm mại chạm vào bên phải bụng mình.
“…Ừm, Tsukishiro… Em không biết nói sao, nhưng… chị đang ép ngực vào anh đấy…”
“…Không sao. Em cố ý mà.”
“Ồ, cố ý…”
Thế nghĩa là anh được tập trung cảm nhận bên hông và tận hưởng đúng không…?!
Khoan. Chắc nếu xin thì chị ấy cho sờ luôn.
Nhưng anh là bạn trai Haruka mà…
“…Anh không thấy em hấp dẫn à…?” Tsukishiro thì thầm khi anh do dự, giọng đầy bất an.
“K-không phải thế…”
“Không sao đâu. So với Hyuuga và Hoshimiya thì em biết mình không cạnh tranh nổi… Mỗi lần mặc đồ bơi là rõ mà.”
“So với cách xây dựng cơ thể…? Chuyện đó chẳng liên quan đến sức hút phụ nữ.”
“Thật à? Thế sao mỗi lần tắm anh nhìn Hyuuga với Hoshimiya lâu hơn?”
“Anh nói dối tệ quá, Kousaka.”
Tsukishiro nhìn anh chằm chằm, nhưng nhiều điều chị ấy nói trúng phóc quá khiến anh chẳng biện minh nổi.
Không ngờ chị ấy còn tính thời gian anh nhìn từng người…
“…Ừm, dù sao anh không chần chừ vì không thấy chị hấp dẫn… Có lẽ anh chưa kể chị, nhưng anh với Haruka đang hẹn hò.”
“Vậy em không được chen vào…”
“Nhưng tối qua chị bảo anh là người duy nhất chị quan hệ được mà—”
Ngay lúc anh bắt đầu nghĩ bậy thì giọng Haruka cắt ngang. Em đáng lẽ đang ngủ cách giường anh hai cái. Anh lập tức quay sang thì thấy em đứng cạnh giường, nhìn xuống hai người như ác quỷ hiện hình.
“Tsukishiro. Hôn xong rồi thì về giường chị đi chứ? Ngủ đủ giấc quan trọng lắm.”
“…Ừ nhỉ,” Tsukishiro đáp, giọng cố kìm cảm xúc. Chị ấy đứng dậy về giường bên cạnh anh.
Haruka chui vào giường thay chỗ chị ấy, thì thầm vào tai anh: “Đừng bảo anh định phản bội em khi em ở ngay trong phòng nhé.”
“Dĩ nhiên không.”
“Ừ,” em đáp, nhưng nghe giọng thì rõ ràng chẳng “ừ” gì. Rồi em trèo lên người anh.
“…Haruka?”
“Từ hôm nay em ở giường anh luôn. Chật nên anh nhích ra đi.”
“Hả…?”
“Em chiếm bảy phần mười giường, anh lấy phần còn lại.”
“Ác bất công thế.”
“Không muốn thì em kể mọi người anh thật ra làm nghề chó cưng của em nhé?” Haruka cười tinh quái như trẻ con.
Em đe dọa sẽ cho mọi người xem video anh “bắt tay”, “ngồi” khi em bảo, đeo vòng cổ, nhốt trong lồng. Thế là anh bị đẩy ra mép giường.
Anh co ro như con tôm nhìn Haruka đang cười.
“Cảm ơn anh. Giờ em thoải mái rồi.”
“Tốt cho em. Còn anh thì chật.”
“Tiếp theo, vuốt đầu em đi.”
“…Sao thế?”
“Vì em là bạn gái anh mà,” em tuyên bố giọng không cãi được.
“Em có làm gì đáng thưởng đâu.”
“Có bạn gái không phải tuyệt vời sao?”
“Cũng đúng.”
Nghĩ lại thì em nói đúng. Có lẽ anh đang kỳ quặc vì trời tờ mờ sáng.
Anh nằm ngửa, với tay vuốt đầu em.
“…Hi hi. Thích thật.”
Anh vuốt vài cái, em cười khúc khích như nhột.
…Dễ thương quá…
Anh muốn em cười mãi thế này nếu được.
“…Này Haruka? Anh muốn nhờ em cố hòa thuận với Tsukishiro nhé.”
“Hả? Anh không cần dặn em cũng làm mà.”
“Nhưng hồi nãy em hơi gay gắt với chị ấy.”
“Em chỉ nói sự thật thôi.”
“Em bảo ngủ đủ giấc quan trọng, nhưng em đang ngăn anh ngủ đẹp đấy à?”
“Em là bạn gái anh mà.”
“Đừng lấy lý do đó biện minh hết mọi thứ chứ.”
“Lạ thật. Mẹ dạy em hễ làm bạn gái thì bạn trai tha thứ hết.”
“Mẹ em dạy à?”
“Ừ.”
“Thế môi trường gia đình em mới khiến em thế này…?”

“Mẹ còn dạy phải tha thứ cho bạn trai dù anh ấy làm gì em đi nữa.”
“Kể anh nghe đi,” anh ngồi bật dậy không hay. Vừa ngồi thì Haruka trừng mắt, anh vội nằm xuống lại.
“Dù sao,” em tiếp, “em muốn thường xuyên cho mọi người thấy anh là của em.”
“Anh hiểu cảm giác em, nhưng làm thế dễ gây xích mích, anh lo thôi…”
“Anh không từ chối con gái lại gần vì không muốn làm ai phật ý, như lần tắm thùng với Hoshimiya ấy,” Haruka giọng thoáng giận.
Anh phải cẩn thận trả lời kẻo toi.
“…Ừ thì, nhưng chuyện cũ rồi. Giờ anh có em nên lần sau anh từ chối vì không muốn em buồn.”
Anh nói thật. Dù tỷ lệ nam nữ không cân bằng, anh vẫn nghĩ nên một vợ một chồng.
Nếu thành đa thê chắc anh stress chết mất. Chỉ nghĩ đến cảnh hòa giải giữa Haruka với Tsukishiro mỗi lần cãi nhau là bụng anh đã đau.
“…Ừ, em tin anh không nói dối.” Haruka cười nhẹ, rồi thì thầm: “…Nhưng em hiểu nếu phải hôn người xinh đẹp như Tsukishiro mấy lần một ngày thì đàn ông cũng mê mẩn.”
“Em hiểu à…?”
“Và anh sẽ muốn đi xa hơn nữa. Phải giải tỏa bực bội không thì có ngày anh nổ tung đúng không…? Nên…”
Haruka ghé sát thì thầm vào tai anh.
“…A-anh… được… sờ ngực em…”
“…?! Thật à…?!”
“Ừ thì… em là bạn gái anh mà… Nếu anh xin khéo… chắc em cho.”
“Thật chứ…?”
Anh không kìm được nhìn bầu ngực đầy đặn của em. Anh sẵn sàng quỳ lạy nếu được sờ.
“…Yuuma. Anh đang chảy nước dãi kìa,” em nói, anh vội quay đi. “Anh cố che nhưng vẫn cười nhếch mép như thằng ngốc.”
“…Chắc anh không ngừng cười được một lúc.”
“Thật tình Yuuma… Đầu óc anh đen tối thế…” Haruka thở dài, nhưng rồi cười tự hào. “Dù em chẳng phiền.”
“…Thế em muốn anh xin kiểu gì?” Anh tim đập thình thịch hỏi.
“Hả…?!”
Haruka cứng họng khi thấy anh hào hứng thế.
Rồi mặt em lộ vẻ khó xử.
“Ừm, ừ… Xin lỗi, em đùa khi bảo anh được sờ ngực thôi…”
“– Gì cơ?!”
“Em tưởng anh sẽ giả vờ cool từ chối chứ…”
“Nhưng giờ anh lại mong đợi gì đó kỳ lạ. Em xin lỗi thật…”
“K-không… Anh mới xin lỗi… Mình đang hẹn hò mà, nên anh nghĩ ngoài hôn thì đụng chạm nhiều hơn cũng được…”
“Ừ-ừ…”
“Nhưng đừng lo. Em sẽ không bao giờ làm gì em không muốn,” anh hứa, Haruka ngại ngùng quay đi.
“…Em biết anh rất quan tâm em,” Haruka nói. “…Ừ, được rồi. Vì anh hứa thế nên em không phiền cho anh sờ ngực… Nhưng giờ em không mặc bra…”
“?!”
“…Nên sờ trực tiếp thì em không biết… nhưng thôi… chắc cũng được…”
“Em cho thật à…?!”
“…C-cứ… sờ đi…,” Haruka lắp bắp.
Mặt em đỏ bừng, em nằm ngửa, anh quỳ thẳng lưng trên giường. Đàn ông phải có thái độ đúng đắn khi thực hiện hành động thiêng liêng là sờ ngực mà.
Nhưng vừa ngồi thẳng thì anh lạnh sống lưng. Cảm giác như ai đó đang nhìn anh đầy ác ý. Kỳ lạ thật, anh chẳng biết võ vẽ gì mà vẫn cảm nhận nguy hiểm thế này…
Run rẩy vì sợ, anh chậm rãi dời mắt và chạm phải ánh mắt Tsukishiro đang nằm ở giường bên cạnh.
Chị ấy đang nhìn anh chằm chằm, ánh mắt lạnh buốt đến tuyệt đối không độ.
Tim anh như đông đá, nụ cười ngốc nghếch trên mặt bay biến. Chắc chắn chị ấy nghe hết cuộc nói chuyện của anh với Haruka. Không thì chị ấy đâu nhìn đáng sợ thế.
Anh quyết định nằm xuống cạnh Haruka để sưởi ấm trái tim và cơ thể đang lạnh cóng.
“…Yuuma…?” Haruka ngạc nhiên nói.
“…Haruka,” anh khẽ đáp. “Mình đừng làm mấy chuyện ấy khi có người khác nhé.”
Suýt chết. Anh mải mê ý nghĩ sờ ngực em đến mức suýt quên phép tắc tối thiểu của con người.
Nếu không chạm mắt Tsukishiro thì anh quên béng luôn.
Dù sao đột ngột ra ngoài hành lang để sờ ngực Haruka cũng kỳ cục lắm.
Thế là cơ hội sờ ngực em đành hoãn lại.
Sau đó Haruka về giường mình, hình như ngủ tiếp.
Còn anh thì tỉnh như sáo, chẳng buồn ngủ tí nào. Nằm bực bội một lúc, anh bỏ cuộc ngủ dậy luôn. Bốn giờ rưỡi sáng. Giờ này chắc Lisa đang canh gác…
Anh ra cửa chính thì thấy chị ấy mặc hakama đang tập bắn cung. Dưới ánh đèn pin, Lisa giương cung tư thế đẹp mắt, bắn tên vào tấm bia dựng cạnh hàng rào sắt. Khoảng cách chừng ba mươi mét, nửa số tên trượt rơi xuống sỏi kêu xào xạc.
Chị ấy bắn hết tên, anh mở cửa bước ra.
“Ồ Yuuma! Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng. Chị mượn cung của Tsukishiro à?”
“Ừ. Chị ấy dạy em cách dùng. Giờ em chưa trúng gì, nhưng bắn xa hơn trước rồi.”
“Chị tập hàng ngày à?”
“Ừ, dù mới ba ngày thôi. Em bắt đầu tập từ ngày tránh được thành zombie. Em không quan tâm cách nào… nhưng em muốn giúp mọi người được gì đó.”
“Chị cao thượng thật.”
“Nhưng anh nghĩ dùng cung tên đánh zombie có nổi không? Chẳng phải một phát phá đầu như súng đâu.”
“Đúng thế, nhưng cung tên cũng có chỗ dùng. Ví dụ buộc thư vào đầu tên để liên lạc với người xa. Điện thoại hỏng hết, lỡ zombie vây quanh phải im lặng thì hữu ích.”
“À đúng rồi.”
“Hay giấu thuốc nổ quanh ký túc xá, zombie tấn công thì bắn tên kích nổ.”
“Wow! Ngầu quá! Em nên tập bắn tên gắn giấy đúng không anh?”
“Ừ, hay đấy. Bắn tên không gắn giấy khác lắm, chị nói với Tsukishiro giúp anh nhé. Cảm ơn chị, giúp nhiều lắm.”
“Em mới phải cảm ơn anh, Yuuma. Nếu anh không đến thì bọn em chỉ sống vô vọng đến hết đồ ăn thôi,” Lisa cười rạng rỡ nói.
Chị ấy tựa cung vào tường.
“Em nghỉ chút đây. À Yuuma dậy sớm thế làm gì?”
“Anh ngủ không được…”
“À… Vì hôn Tsukishiro à?” Chị ấy nhìn anh dò xét hỏi.
Anh không biết trả lời sao, Lisa cười anh.
“Hi hi! Anh dễ thương quá.”
“Anh chịu hết nổi rồi. Biết là kiểu chữa trị, nhưng vẫn là hôn mà…”
“Nhìn thế là bình thường. Tsukishiro hình như cũng ngủ không ngon.”
“Giá có cách khác ngăn chị ấy thành zombie… Chắc uống máu anh cũng được hiệu quả tương tự. Có khi để chị ấy cắn tay anh.”
“Hôn vẫn tốt hơn chứ? Cắn tay uống máu nghe giống quái vật quá.”
“Cũng đúng…”
“Anh cứ quen dần đi… Dù em không thích ý tưởng anh quen hôn lắm.”
“Sao thế?”
“Ừ thì, lỡ em bị zombie cắn phải nhờ anh hôn cứu thì sao. Lúc ấy em không muốn anh hôn kiểu máy móc như việc thường ngày đâu.”
“Chị nói thế nhưng…”
“Này Yuuma. Lỡ ai bị zombie cắn thì anh cũng thử hôn cứu à?”
“Chắc vậy. Không biết có ngăn được thành zombie không, nhưng phải thử chứ.”
“Nếu phải hôn hết bọn em sáu tiếng một lần thì anh khổ đấy.”
“…”
Anh bất giác nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của Haruka với Tsukishiro. Nếu mỗi lần hôn ai đó mà bị nhìn thế…
“Lisa này, chị đừng bao giờ bị zombie cắn nhé.”
“Ý anh là sao? Anh không muốn hôn em à?”
“…Hả?!”
“– Ồ, ừm, quên lời em vừa nói đi.”

Lisa lấy tay che mặt quay lưng lại.
…Chị ấy muốn hôn anh à? Chị ấy từng hỏi anh có muốn quan hệ không. Đừng bảo chị ấy thích anh thật…
“…Yuuma, anh lộ liễu quá. Em đọc anh như sách mở,” Lisa nói, vẫn che mặt.
“Mọi người hay bảo anh thế…”
“Ừ nhỉ… Em bảo quên lời em vừa nói rồi mà.”
“Nếu muốn thì não người đâu quên dễ thế…”
“Ừ nhỉ… Thôi bỏ qua đi, em quay lại tập bắn cung đây. Anh làm bia cho em nhé Yuuma?”
“Đừng trút giận lên anh chứ.”
Lisa cười nửa miệng, đi nhặt tên đã bắn.
Trời dần sáng khi anh nhìn Lisa tập, anh về phòng thay đồ.
Đi hành lang thì nghe Haruka với Tsukishiro trò chuyện trong bếp. Có vẻ hai em đang chuẩn bị sáng và nói chuyện đồ đông lạnh trong tủ bắt đầu tan.
Mất điện hai ngày trước vẫn chưa có, chắc điện không về nữa. Không tủ lạnh thì thời gian giữ đồ ăn ngắn hẳn, phải ăn hết đồ dễ hỏng ở siêu thị trong lúc còn ăn được. Hôm nay còn nhiều việc khác như tăng cường an ninh, lấy nước uống, và tìm người sống sót khác – dù việc cuối khó khăn lắm.
Mải nghĩ, anh mở cửa phòng thì chứng kiến cảnh không thể tin nổi.
Trên giường tầng gần cửa nhất là Ichinose, đang cởi áo ngủ. Từng chút da thịt lộ ra. Trước tiên là rốn, rồi bụng trên, rồi trước khi anh kịp quay đi—

Ngực nhỏ nhắn của chị ấy lộ hết.
Chị ấy không mặc bra, anh thấy hết, đến cả đầu núm cong cong nhẹ nhàng.
Mãi đến khi chị ấy cởi hết phần trên thì mắt hai người mới chạm nhau.
“– Á aa!!”
Mắt chị ấy đang ngái ngủ mở to, khẽ hét rồi lấy áo ngủ che ngực.
“X-xin lỗi!!” Anh hét rồi chạy ra khỏi phòng đóng sầm cửa.
Chết rồi… Anh tưởng chị ấy ở nhà ăn nên quên gõ cửa…
Đứng hành lang đầy hối hận, Haruka lại gần anh.
“Em nghe anh hét. Chuyện gì thế?”
…Hỏng rồi. Tiếng hét vọng đến nhà ăn luôn. Nếu kể anh vào phòng không gõ cửa thấy ngực trần Ichinose thì Haruka giết anh mất.
Anh không biết trả lời sao, đúng lúc Ichinose ra khỏi phòng mặc đồng phục. Anh chuẩn bị tinh thần tiêu đời nếu chị ấy kể Haruka chuyện vừa rồi, thì Ichinose lên tiếng…
“Giờ ổn rồi Kousaka. Em đã đuổi con bọ ra khỏi phòng.”
“– Hả?!”
Anh đầy dấu chấm hỏi trong đầu, Ichinose nhìn Haruka.
“Kousaka hét vì có con bọ to trong phòng. Nên em bảo anh ra hành lang chờ trong lúc em đuổi nó… Ồ,” chị ấy quay sang anh. “Em không nên kể thế à…?”
“Ừ-ừ ổn mà. Đúng là – anh cố tránh con côn trùng ấy.”
“Ừ à? Không ngờ anh sợ bọ,” Haruka cười gian rồi quay về nhà ăn.
“…Ichinose… Cảm ơn chị. Và em thật sự xin lỗi. Em không biết xin lỗi thế nào…”
“…Anh đừng lo. Em… bất cẩn, và em biết anh không cố ý.”
“Em cảm ơn chị nói thế… Từ giờ anh sẽ gõ cửa chắc chắn…”
“Em cũng sẽ thay đồ ở phòng chắc anh không vào…” Ichinose cúi đầu, rồi khẽ nói anh suýt không nghe. “Nghĩ lại thì tối qua mình chưa kịp bàn chuyện đơn giản thế này…”
“Chị nói đúng… Đáng lẽ khi quyết định ngủ chung phòng phải lập quy tắc trước…”
“Ồ, em không trách anh đâu… Anh ngày nào cũng nhiều việc; không tránh được… Với lại hôm qua lắp đèn quan trọng hơn bàn quy tắc… À, hôm nay anh lại ra lấy đồ đúng không…?”
“Ừ. Anh muốn lấy nước uống nếu được, nhưng nước ở siêu thị cũ sắp hết nên nghĩ tìm cửa hàng khác. Nhưng nhiều đường tắc lắm, khó…”
“Thế… lấy nước sông rồi lọc thì sao?”
“Lọc nước…? Ai cũng làm được à?” “Máy lọc nước giờ hiện đại lắm. Chỉ cần múc nước sông qua máy lọc là uống được bình thường. Cửa hàng đồ dã ngoại chắc có bán. Nếu anh lấy được thì em lo phần còn lại.”
“Ừ nhỉ. Ừ, anh tìm xem.”
“Còn… nếu muốn trữ đồ ăn thì em nghĩ phải làm tủ lạnh chạy lại.”
“Nhưng em không tưởng tượng nổi mình khôi phục điện được.”
“Có mấy cách lấy điện đấy. Ra trung tâm cải tạo nhà lớn là có máy phát điện di động. Có loại chạy xăng và loại bình gas, nhưng loại bình gas tốt hơn vì xăng khó xử lý. Nếu lấy được tấm pin mặt trời thì phát điện mặt trời cũng được.”
“Ừ-ừ.”
“Nhưng lắp pin mặt trời ở ký túc xá chắc khó quá. Cần kiến thức chuyên môn, mà giờ chẳng tra cứu được… nên em nghĩ mình tìm tòa nhà đã có sẵn pin mặt trời rồi chuyển căn cứ sang đó. Dĩ nhiên phải dựng chướng ngại chắn zombie…”
“Ý anh là tìm nhà có pin mặt trời trên mái à?”
“Ừ. Cách khác là lấy xe camper sống bên sông. Đổ xăng khó, nhưng lấy nước dễ, zombie tấn công đông thì chạy nhanh.”
“Đúng thật…!!”
Anh ít nói chuyện với Ichinose trước đây nên không biết chị ấy hiểu biết thế, lại nhiều ý tưởng đến vậy!!
“Máy lọc nước, máy phát điện, nhà có pin mặt trời, xe camper,” anh liệt kê những thứ vừa bàn. “Anh chỉ mơ hồ biết thôi, chưa từng xem kỹ cái nào.”
“Em cũng chỉ biết khi tra cứu phòng chống thiên tai, chưa dùng thật bao giờ.”
“Nhưng chị nghĩ ra cách dùng chúng. Đúng là kiến thức quan trọng thật…”
Trước khi nói chuyện với Ichinose, anh chẳng biết bắt đầu từ đâu. Giờ thì có kế hoạch đại khái rồi.
Đúng là có nhiều người đa dạng trong nhóm quan trọng thế nào. Anh quyết định từ nay có vấn đề gì cũng hỏi Ichinose.
“Bữa sáng sẵn sàng rồi!”
Haruka đến gọi trong lúc Ichinose và anh còn nói chuyện ngoài hành lang.
Hai đứa theo em vào nhà ăn, thấy năm chỗ đã dọn sẵn trên bàn. Đồ ăn thịnh soạn: cơm trộn, canh miso đầy nguyên liệu, omelet bacon rau bina, cá thu khô. Anh tự hỏi còn ăn cá thịt được bao lâu nữa…
Anh nhấp ngụm canh miso rồi kể cho ba chị kia nghe chuyện bàn với Ichinose.
“– Nên hôm nay anh định mở rộng khu vực tìm kiếm. À, Ichinose, chị đi với bọn anh nhé? Anh chẳng biết máy lọc nước hay máy phát kiểu gì mà chọn.”
“Ừ được.”
“Vậy hôm nay đi là anh, Ichinose với Tsukishiro vì không chắc về trong sáu tiếng.”
“Em hiểu. Ừm, Kousaka…? Em có chuyện muốn nhờ…,” Tsukishiro ngập ngừng nói. “Có thể ghé nhà em không…? …Em biết chắc vô vọng, nhưng em muốn xem gia đình có an toàn không… Xin lỗi lúc này mà nhờ chuyện cá nhân, nhưng làm ơn…”
“Dĩ nhiên được. Anh xin lỗi vì chưa gợi ý… Nhưng nhiều đường chính tắc vì xe tai nạn, nên không hứa chắc đến được…”
“Em đi nữa nhé?” Lisa hỏi. “Em sợ biết chuyện gia đình, nhưng cứ lo mãi…”
“Anh hiểu. Thế này nhé: Xem đường nào đi được, nếu đến được thì kiểm tra nhà mọi người. Ichinose, chắc chị cũng muốn xem nhà mình và nhà bà đúng không?”
“Ừ… Em muốn kiểm tra nhà em và nhà bà nếu được…”
“Dĩ nhiên. Ừ, lấy bản đồ đi, mọi người đánh dấu chỗ muốn kiểm tra. Haruka, nhờ em nhé?”
“Ừ.”
“Biết đâu tìm được nhiều người sống sót, về đây thành nhóm năm mươi người luôn,” anh lạc quan nói, Haruka và mọi người cười.
Nhưng không hiểu sao Ichinose mặt nghiêm trọng.
“Ichinose? Sao thế chị?”
“…Em nghĩ mình cần bàn xem sau này gặp người sống sót thì làm gì… Anh định kể mọi người anh biến thành zombie tùy ý được không?”
“…Ừm, anh làm sao đây…?” Câu hỏi bất ngờ làm anh bí lời. “Chị nghĩ người khác sợ sống chung với anh nếu biết chuyện đó à?”
“Có phần đó… nhưng em còn nghĩ có thể nguy hiểm cho anh.”
“Hả?! Sao thế?”
“Ừ. Em không chắc có nên nói không, vì chỉ suy đoán thôi, nhưng…,” Ichinose lẩm bẩm rồi đứng dậy.
Chị ấy trải thứ gì đó lên bàn trống, hóa ra là bản đồ khu vực.
“Anh bảo lúc zombie bùng phát anh đang học toán. Khoảng chín giờ rưỡi đúng không?”
“Ừ. Không nhớ chính xác, nhưng khoảng ấy.”
“Cảm ơn anh. Giờ đến Tsukishiro. Chị bảo khoảng mười giờ đám zombie tấn công trường mình đúng không?”
Tsukishiro gật đầu. Chị ấy cũng chưa hiểu Ichinose định nói gì.
Ichinose chỉ trường anh trên bản đồ rồi giải thích.
“Hai trường mình bị tấn công gần cùng lúc. Nhưng lạ đúng không anh? Hai trường cách nhau mười cây số. Nếu đám zombie xuất hiện một chỗ rồi di chuyển tấn công, thì chỉ nửa tiếng sau đã tấn công trường mình nhanh quá.”
“Ồ…!!!”
Chị ấy nói đúng. Người thường đi bộ khoảng bốn cây số một giờ, zombie tốc độ ấy thì từ trường anh đến đây mất hơn hai tiếng.
“Nhưng zombie tấn công trường mình chỉ nửa tiếng sau trường anh.”
“Ừ. Nghĩa là chắc hai nhóm zombie khác nhau tấn công hai trường. Giải thích hợp lý nhất là zombie xuất hiện đồng thời ở nhiều nơi khác nhau.”
“Hả…? Có khi nào không? Nghĩ đến virus zombie là tưởng rò rỉ từ phòng thí nghiệm nào đó rồi lan ra mà.”
“Em cũng nghĩ khó tin virus zombie bùng phát tự nhiên,” Ichinose tiếp. “Zombie xuất hiện gần cùng lúc ở nhiều nơi khác nhau, khả năng cao là do con người gây ra. Nghĩa là có tổ chức lớn cố ý phát tán virus zombie.”
“Ý chị là khủng bố à…?”
“Em không rõ, nhưng có lẽ ai đó muốn cả nước đầy zombie. Ý là nếu chỉ một chỗ thì Lực lượng Phòng vệ chắc khống chế được. Với lại zombie xuất hiện năm ngày rồi mà cứu trợ chưa đến. Chắc kế hoạch họ thành công.”
“Ừ nhỉ…”
“Thế em nghĩ tại sao thủ phạm làm thế. Hoặc muốn diệt loài người, hoặc thí nghiệm con người quy mô lớn.”
“…Ừm, muốn diệt loài người thì hiểu, nhưng thí nghiệm thì anh chưa rõ…”
“Giải thích đầu đơn giản thôi. Ai đó cuồng phá hoại lấy được virus zombie gây đại dịch. Zombie tạo thêm zombie, thủ phạm chẳng cần làm gì nữa. Họ có thể quan sát từ chỗ an toàn hoặc cũng thành zombie rồi.”
“– Nhưng nếu họ quan sát từ đâu đó và biết anh tồn tại thì sao?”
“Loài người không bị diệt miễn anh còn sống, họ sẽ coi anh là mối đe dọa vì anh có thể xây dựng lại thế giới…?”
“Đúng thế. Họ chắc sẽ cố loại anh để đạt kết quả mong muốn.”
Điều Ichinose nói làm anh nổi da gà. Kẻ thù chị ấy nói có thể lẫn trong người sống sót sắp gặp.
“Giờ nếu thủ phạm thí nghiệm con người quy mô lớn thì mục tiêu cuối cùng có thể nhiều lắm. Nhưng kết quả hứa hẹn nhất khi nhiễm virus cho nhiều người cùng lúc là tìm cá thể phản ứng khác mọi người. Như anh, Kousaka, nhiễm mà giữ được ý thức người, biến thành zombie tùy ý. Tay đứt cũng tái tạo ngay. Đó là bước nhảy vọt y học. Con zombie khổng lồ hôm nọ lớn lên sau nhiễm và mạnh kinh khủng. Tăng kích thước với sức mạnh cơ thể là công nghệ người ta chỉ mơ thôi. Nếu thế giới không thế này chắc có nước dùng cho quân sự.”
“Chị nghĩ mục tiêu họ là tìm người như anh với con zombie khổng lồ ấy à?”
“Không loại trừ khả năng đó. Và nếu giả thuyết em đúng thì thủ phạm sẽ bắt anh bằng mọi giá. Phân tích cơ thể anh và hiểu sức mạnh zombie nghĩa là họ có thể làm người trên thế giới bất tử, lành vết thương ngay. Ai chẳng muốn sống mãi và người thân sống mãi. Dù bắt đầu bằng mưu đồ xấu gây khủng hoảng zombie toàn Nhật, chắc không khó tụ người hợp tác.”
“Ừ nhỉ… Giả thuyết thí nghiệm con người quy mô lớn nghe hợp lý hơn muốn diệt loài người.”
“Em nghĩ vậy. Và nếu thật có tổ chức phát tán virus zombie để thí nghiệm con người thì họ chắc đang ở chỗ chuẩn bị sẵn chờ kết quả. Thu thập thông tin xong biết anh tồn tại thì họ sẽ liên lạc ngay.”
“Thế dù thủ phạm muốn diệt loài người hay thí nghiệm thì họ vẫn nhắm anh…”
“Ừ. Vì thế em nghĩ phải cảnh giác xem người muốn gia nhập nhóm mình có phải kẻ thù không. Em cũng nghĩ tốt nhất đừng lan truyền chuyện anh biến thành zombie tùy ý vì nguy hiểm.”
Nghe giả thuyết Ichinose, mọi người đột nhiên nhận ra sống sót trong thế giới zombie khó hơn tưởng.
Ăn sáng xong, năm người nhét vào sedan xanh. Haruka lái, Ichinose ngồi phụ cầm bản đồ. Nhà mọi người đều phía bắc ký túc xá nên đi hướng đó trước.
Ra khỏi năm phút thì tắc đường – đương nhiên chờ mãi chẳng thông. Như anh nghĩ, nhiều đường chính tắc nghẽn vì xe tai nạn. Zombie đông đúc lang thang, nghe tiếng máy xe là lao tới.
Đường nào nguy hiểm là quay đầu tìm lối khác nhanh, vì không muốn kẹt không quay đầu được. Ichinose dùng bút đánh dấu đường tắc trên bản đồ, chẳng mấy chốc đầy mực đỏ. Nếu anh biến zombie dọn xe từng chiếc thì đi được, nhưng nhiều quá không biết mất mấy ngày. Dù xe chắn anh vẫn đi bộ được, nên nghĩ hôm khác đi một mình dò đường.
Ồ khoan – anh không đi xa được vì phải hôn Tsukishiro sáu tiếng một lần…
Cuối cùng mọi người kết luận hôm nay không thăm nhà mọi người được, chuyển mục tiêu tìm máy lọc nước với thiết bị khác. Nghĩ thế hai đứa quay đầu hướng đến trung tâm cải tạo nhà lớn từng thấy.
“…Lái lâu rồi mà chẳng thấy người sống sót nào…,” Haruka khẽ nói, tay siết chặt vô lăng làm không khí trong xe nặng nề.
“Em tưởng nghe tiếng xe là người ta ra chứ,” Ichinose nói.
“Dù nghe thấy mình ở đây thì ra ngoài cũng khó. Nếu họ hét thì mình cứu được…”
“Nhưng tiếng to thu hút zombie…”
“Ừ…”
Cứ thế qua lại, cuối cùng cũng đến trung tâm cải tạo nhà. Bãi đậu đầy zombie, chắc vì nằm dọc đường chính.
Vô số mắt trắng đục nhìn chằm chằm, zombie há miệng chảy dãi tiến lại gần.
Anh xuống xe bắt đầu bắt từng con. Mang theo gậy kim loại phòng thân, nhưng anh đặt xuống đất dùng dây thừng thay.
Nhanh hơn thì đập nát đầu chúng để giảm số lượng, nhưng anh quyết không giết trừ khi Haruka và mọi người gặp nguy hiểm.
Zombie khu vực tụ lại vì tiếng máy xe. Chỉ trong tầm mắt anh đã hai mươi con. Lưng dựa xe, anh không ngừng bắt rồi trói hết chúng.
“– Khônggg!!”
Bất ngờ tiếng hét phụ nữ chói tai vang từ trong cửa hàng.
Chắc người sống sót. Chị ấy bị zombie tấn công sao?
Anh muốn chạy vào xem ngay, nhưng không thể bỏ Haruka và mọi người—
“Kousaka!! Anh đi đi!! Bọn em tránh zombie lái xe lòng vòng!!” Haruka gọi, anh hết do dự.
Anh cầm gậy kim loại lao vào cửa chính; nhưng cửa kính tự động dày chắn đường. Mất điện nên không mở.
“Không!! Tránh ra!!”
“Dừng lại đi!!”
Anh đang cố cạy cửa tự động thì lần này nghe hai giọng.
Anh bản năng giơ gậy đập vỡ kính, lao vào trong. Năm con zombie dồn hai cô gái trẻ vào tường.
Không thể chậm trễ!
“Xin lỗi!!” Anh hét rồi vung gậy đập vào đầu con giữa. Phía sau đầu nó vỡ toác, con zombie ngã nhào.
Zombie khác phản ứng với tiếng anh. Chúng dừng lại, quay đầu nhìn anh. Anh nhân cơ hội hất bay hai con nữa tạo lối thoát.
“Chạy đi!” Anh hét, một cô – tóc đỏ mặc jeans – chạy ngay. Nhưng cô kia – tóc bạc mặc miniskirt – ngồi sụp xuống không nhúc nhích nổi. Chắc sợ quá đông cứng.
“Amano!! Mau lên!!”
Cô tóc đỏ quay lại cố kéo bạn dậy. Nhưng không được, anh bỏ ý đưa hai cô ra ngoài, đứng chắn trước lưng hai cô.
“Không chạy được thì thôi. Anh không để zombie nào lại gần hai chị nữa.”
Nghĩ lại thì không biết trong cửa hàng có bao nhiêu zombie. Đánh nhau khi giữ hai cô trong tầm mắt dễ hơn.
Ánh sáng trong cửa hàng mờ, nên chắc biến zombie cũng được – anh biến với lưng quay về hai cô. Vung gậy sức quái vật hất zombie bay. Zombie gần đó cũng tụ lại, anh đập nát đầu chúng từng con, xác không đầu nằm la liệt.
Cuối cùng cửa hàng im lặng. Anh vẫn cảnh giác, nhưng không thấy zombie nào nữa, anh biến về người rồi quay lại nhìn hai cô. Hai cô bất động, mắt tròn xoe kinh ngạc nhìn anh. Chắc sốc nặng, đặc biệt cô tên Amano, miệng há hốc mắt thất thần.
Anh muốn cho hai cô bình tĩnh lại, nhưng cũng lo Haruka và mọi người ngoài xe. Phải làm hai cô tỉnh lại nhanh.
Anh ngồi xổm ngang tầm mắt Amano.
“Chị ổn không?” Anh hỏi.
Lúc ấy chị ấy mới tập trung nhìn anh.
“Anh… cứu bọn em…?”
Chị ấy ngẩn ngơ sau khi suýt chết. Phản ứng thế không thể là diễn.
Anh nghĩ khả năng hai cô thuộc tổ chức phát tán virus zombie rồi nhanh chóng loại trừ. Không lý nào họ tự để zombie tấn công, và nếu anh không đến thì họ chết chắc.
“Tạm thời anh dọn sạch zombie gần đây rồi.”
“C-cảm ơn anh…”
“Chị có bị thương không?”
“K-không, em ổn…”
“Tốt. Và… hai chị có bị cắn không?”
“Không…”
“Tốt rồi.”
Anh vừa nói vừa kiểm tra cơ thể Amano. Người phụ nữ mời vào ký túc xá hôm nọ bị cắn rồi xem chuyện Tsukishiro kìa. Không thể tin lời, phải tự kiểm tra vết cắn.
Quần áo chị ấy không rách, chân dưới miniskirt cũng không xước—
“?!”
Khi kiểm tra cơ thể Amano, anh nhận ra chuyện nghiêm trọng: Chị ấy ngồi sụp xuống, anh nhìn được lên váy…
Anh thoáng thấy thứ không nên thấy. Nhận ra thì não anh mới theo kịp.
Nhưng lạ thật. Chị ấy không mặc quần lót sao…?
Thời gian như ngừng lại, rồi anh nhận ra phải quay đi, vội đứng dậy nhìn chỗ khác. Nhìn trần nhà, cuối cùng nghĩ ra giải thích.
Đã năm ngày kể từ khi zombie bùng phát. Người trốn suốt thời gian ấy không thay đồ hay giặt giũ được. Trong thế giới đầy zombie này, phụ nữ mặc váy không mặc quần lót cũng không lạ.
“– Á!!” Amano đột nhiên hét khẽ khép chân lại. Ấn váy xuống, chị ấy lo lắng hỏi: “…Anh… nhìn rồi à…?”
“…Không, tối quá—”
“Dĩ nhiên nhìn rồi,” cô tóc đỏ tuyên bố. “Anh kiểm tra xem zombie có cắn em ấy không thì phát hiện, rồi nhanh chóng nhìn lên trần. Động tác rõ ràng bất thường, nên chắc chắn luôn.”
“Whaaa…?” Amano đỏ mặt. Chị ấy như sắp khóc.
Cô tóc đỏ nhìn thấu hết – không chỉ anh nhìn lên váy Amano, mà cả việc anh kiểm tra vết cắn.
“Cách anh quay đi ngay dễ thương thật, như trai tân ấy.”
Chị ấy còn biết anh là trai tân…?!
Anh không biết phản ứng sao, cô tóc đỏ cười với anh.
“Dù sao cảm ơn anh cứu bọn em nhiều lắm. Em là Saya Kamiji. Đây là Mayu Amano. Bọn em cùng đại học. Bọn em chạy vào cửa hàng này trốn trong phòng nhân viên đến đói quá phải ra, thì zombie tấn công.”
“– Amano, đừng lo chuyện đó. Thằng nhóc cấp ba này cứu mạng mình, coi như may nếu anh ấy chỉ thấy cái ấy của cậu thôi.”
“May mắn á?!!” Amano suýt hét, đứng dậy vẫn ấn váy.
Chị ấy quay sang anh.
“N-này,” anh lắp bắp, “anh không phải biến thái đâu. Không tránh được thôi… Chị không thay quần lót được, giặt cũng không…”

“Em đoán thế mà. Em bất ngờ thôi, anh đừng lo – em không nghĩ anh biến thái. À, bạn anh đang chờ ngoài kia đúng không? Em muốn gặp lại họ, hai chị đi cùng anh nhé?”
“Dĩ nhiên.”
“Ừ.”
Quyết định xong, anh chạy ra bãi đậu.
Ra ngoài, anh sững sờ trước cảnh kinh hoàng. Xác zombie nằm la liệt khắp nơi, hình như Haruka cán qua. Có con đầu nát, có con gãy chân không cử động được.
Anh đứng chết trân cửa hàng thì Haruka lái xe lại gần, hạ kính xuống.
“…Em chịu hết nổi rồi. Tránh mãi không nổi,” em giải thích.
“…Anh hiểu. Anh chỉ mừng mọi người ổn thôi.”
“Hai chị kia là người sống sót à?”
“Ừ. Đây là chị Saya Kamiji và chị Mayu Amano.”
“Wow. Thêm bốn người nữa à?” Kamiji nói, nhai xúc xích muối lấy trong cửa hàng. Không biết chị ấy ăn nổi thế nào giữa xác zombie đầy đất, nhưng chắc mấy ngày nay chị ấy chưa ăn gì.
Ăn xong xúc xích nhanh chóng, chị ấy tò mò hỏi anh: “Năm người sống trong xe này à?”
“Không, bọn anh ở ký túc xá có hàng rào thép bao quanh. Bọn anh đến trung tâm cải tạo nhà này tìm máy lọc nước với máy phát.”
“Ừ nhỉ. Dù sao anh cứu mạng bọn em rồi. Nếu anh không đến thì bọn em thành zombie chắc.”
“Anh mừng hai chị ổn,” anh bảo chị ấy. “Nhưng chưa thể yên tâm, nên anh dọn sạch zombie quanh cửa hàng đây.”
Anh cầm gậy đi quanh bãi đậu. Nhờ Haruka, zombie tự do đi lại chẳng còn mấy, anh trói hết mấy con bò dưới đất rồi quay lại xe.
Tiếp theo vào trong kiểm tra hết cửa hàng. Lác đác vài con, anh trói hết. Xong an toàn, anh ra ngoài báo Haruka và mọi người biết.
“Anh kiểm tra hết các kệ rồi, nhưng có thể sót nên cẩn thận nhé, đi sát anh. Chị Kamiji với chị Amano, hai chị muốn sao? Muốn thì đi cùng bọn anh.”
“Muốn chứ! Một mình bọn em sống sót sao nổi! Đúng không Saya?”
“Ừ. Bọn em sẽ cố hữu ích nhất có thể, mong anh cho gia nhập nhóm.”
“Thế thì tìm xe chở nổi bảy người đã. Anh tìm chìa khóa và—”
“Khoan đã. Có chuyện em phải nói trước,” Kamiji nói, giơ mu bàn tay.
Trên đó hai vết xước, máu chảy ra.
“…Vừa nãy zombie cào em. Nên có khi vài phút nữa em thành zombie.”
“!!”
Lời thú nhận bất ngờ làm anh câm nín.
“Anh vẫn cho em đi cùng chứ? Lo thì chỉ mang Amano đi, em ở lại đây.”
“Saya…”
“Đừng lo cho chị. Kousaka dọn sạch zombie đây rồi, chắc yên bình một thời gian.”
Kamiji cười với Amano, nhưng giọng chị ấy run. Chị ấy rõ ràng đang cố tỏ ra mạnh mẽ.
Anh im lặng suy nghĩ. Dù virus zombie đã vào cơ thể Kamiji, có lẽ truyền nước bọt anh cứu được chị ấy. Cũng có khả năng dù bị cào chị ấy không thành zombie. Dù sao kể anh truyền nước bọt được thì cũng chỉ làm khi chị ấy bắt đầu biến đổi.
“Chưa chắc chị thành zombie, chị đi cùng bọn anh đi?”
“Gì cơ…?!” Kamiji tròn mắt. “Kousaka, anh nghiêm túc à?”
“Dĩ nhiên… Nhưng anh muốn theo dõi xem chị có thành zombie không. Ít nhất vài tiếng tới, anh ở bên chị suốt nhé.”
“Nếu em thành zombie thật, anh sẽ đập nát đầu em giúp em nhé?”
“…Không. Chắc anh sẽ trói em lại rồi để em chỗ an toàn.”
Thật ra anh sẽ hôn để ngăn em biến đổi, nhưng tạm thời giải thích thế này tốt hơn.
“Thế nào?”
“…Không mong gì hơn. Cảm ơn anh Kousaka. Em sẽ cố không đi xa anh.”
“Kousaka. Cảm ơn anh nhiều vì cho Saya đi cùng,” Amano nói, hai chị cúi đầu đồng loạt.
Cảm thấy áy náy vì chưa hoàn toàn thành thật, anh khó cười lại.
Sau đó Tsukishiro đề nghị kiểm tra Amano xem có vết cắn zombie không. Chắc chị ấy áy náy vì lần trước mời người vào ký túc xá rồi thành zombie, lo lặp lại sai lầm.
Trong cửa hàng khá tối nên mọi người quyết định kiểm tra Amano ngay gần cửa vào, nơi còn sáng. Dựng vách gỗ tìm được gần đó, Amano cởi đồ còn anh đứng bên kia. Để Tsukishiro với Lisa kiểm tra.
Anh có thể ra ngoài chờ, nhưng quyết định thế phòng zombie còn ẩn trong cửa hàng. Giữa vách gỗ và sàn có khe khoảng ba mươi phân, anh thấy quần áo Amano chất dần.
Anh không kìm được tưởng tượng Amano khỏa thân, cảnh trong váy em thoáng qua đầu óc. Tối quá nên không thấy rõ, nhưng đó là của phụ nữ…
Này! Đầu óc anh đi đâu thế?! Đồ thấp hèn.
Anh siết chặt gậy. Phải tập trung canh zombie sót lại và theo dõi Kamiji phòng chị ấy biến đổi.
“Này Kousaka. Có ai bị cào zombie mà nhiễm chưa?” Kamiji hỏi trong lúc nhai thịt bò khô.
“Theo anh biết thì chưa.”
“Ừ à?”
“Anh không chắc, nhưng nước bọt có vẻ là đường lây chính, nên chỉ bị cào chắc ổn.”
“Anh lạc quan quá. Biết đâu zombie liếm tay trước khi cào em.”
“Ι…”
“Xin lỗi. Em ác miệng rồi.”
“Không sao…”
“Dù sao đây có khi là bữa cuối của em, em ăn gì cũng được.”
Chưa nói xong Kamiji đã mở lon bia. Bia sủi bọt mạnh, nhưng chị ấy uống tuốt.
“…Nhạt mà kinh. Ước gì uống được lon lạnh trước khi mất điện.”
Dù phàn nàn chị ấy vẫn tu ực bia rồi mở túi hạt dẻ rang.
“…Chị ấy trông người lớn thật,” Haruka thì thầm, không hay đã đứng sát anh.
Đúng, kiểu người lớn thật, nhưng anh không thấy gì đáng ngưỡng mộ…
“Hai chị ấy hai mươi tuổi sinh viên đại học,” Haruka bảo anh.
“À.”
“À mà anh thích em út hay chị lớn hơn?”
“…Anh thấy em nhấn mạnh vài từ khi hỏi đấy à?”
“Anh thích dễ thương hay xinh đẹp?”
“Em cố tình nhấn mạnh đúng không? Em tự nhận mình dễ thương à?”
“Hả? Anh không nghĩ thế sao?”
Anh nhìn kỹ mặt Haruka. “Hmm. Nếu phải chọn thì… ừ, em kiểu dễ thương hơn. Nhưng anh quen em từ lớp năm rồi, giờ em xinh hơn hồi đó nhiều.”
“– Gì cơ?!” Mắt Haruka tròn xoe. “…Thế khi gặp lại anh nghĩ em xinh hơn rồi à?”
“…Chắc vậy.”
“Ồ… Vì em nhỏ tuổi hơn anh nên em nghĩ phải dùng độ dễ thương áp đảo anh. Nhưng anh bảo em cũng có thể khoe sự trưởng thành…”
Anh đã biết em trưởng thành thế nào khi em cho anh xem ngực ngay sau gặp lại rồi.
“Thế anh thích dễ thương hay xinh đẹp hơn?” Em hỏi lại.
“Hmm…”
“Cả hai? Anh tham thế.”
“Anh chưa nói gì.”
“Thế em chỉ còn cách: Với anh Yuuma, em sẽ thành cô gái vừa dễ thương vừa xinh đẹp.”
“Ừ-ừ…”
Đúng lúc Haruka tuyên bố bí ẩn thì Amano và mọi người hiện ra từ bên kia vách.
“Xong kiểm tra vết cắn zombie rồi, không thấy gì,” Tsukishiro nói, mọi người thở phào.
Thế là hai chị sinh viên đại học chính thức gia nhập.
“Thế thì lấy máy lọc nước với máy phát trước nhé. Ichinose, nhờ chị chọn hàng. Chị Amano với chị Kamiji chắc mệt, hai chị nghỉ ở đây đi.”
“Hả…?! Được à?”
Anh cười với Amano lo lắng.
“Dĩ nhiên. Hai chị ưu tiên lấy lại sức đi.”
“Cảm ơn. Thế thì em tự nhiên lấy chai rượu ngon em thấy hồi nãy nhé,” Kamiji cười nói, bắt đầu mở chai rượu. Anh mới nhận ra chị ấy còn bày prosciutto với phô mai Camembert nữa.
Anh bắt đầu tự hỏi có ổn khi để chị ấy gia nhập nhóm không…
“…Saya bình thường không uống ban ngày đâu,” Amano thì thầm chỉ anh nghe. “Có lẽ chị ấy phải say để quên nỗi sợ thành zombie…”
“À.”
Anh liếc Kamiji thì thấy chị ấy trông buồn lạ.
“…À mà Amano, chắc chị đói lắm, nhưng kia có bộ đồ thể thao. Chị thay trước khi ăn đi…,” anh gợi ý, liếc miniskirt chị ấy. Amano đỏ mặt.
“…Em cũng muốn uống cho quên luôn…”
“Đừng. Hai người say thì khổ đấy.”
Amano thay bộ đồ thể thao xong, mọi người bắt đầu lấy đồ cần. Đẩy xe đẩy lớn đủ người lớn ngồi đến khu đồ cắm trại, chọn máy lọc nước với máy phát theo chỉ dẫn Ichinose. Nhân tiện lấy thêm bình nhựa lấy nước sông với bình gas cho máy phát.
Anh đang nhìn quanh xem còn gì hữu ích thì thấy Ichinose xem lều.
“Em nghĩ dựng lều bên sông thì thay đồ bơi dễ hơn. Còn dùng chứa củi hay đồ nhóm lửa tránh mưa ướt nữa.”
“Ừ, hay đấy.”
Anh đọc hướng dẫn mấy loại lều rồi chọn hai cái bốn người dễ dựng cho người mới.
Xong việc ấy thì Lisa lại gần cầm thùng các tông lớn.
“Có than nướng, sao không dùng nấu ăn ngoài trời? Từ giờ dùng nhiều bình gas lắm đúng không?”
“Được đấy.”
Từ khi mất điện dùng bình gas nấu ăn mãi. Than thì dùng thay thông minh vì nguồn hạn chế.
Khu đồ cắm trại đúng là có hết thứ cần trong thế giới zombie…
Cùng với than, mọi người chất bếp nướng inox vào xe đẩy. Đầy rồi, anh quyết định khuân ra xe trước. Đẩy xe cẩn thận tránh đổ, anh hướng ra cửa ra.
Trên đường còn lục túi zombie trói trước tìm chìa khóa xe. Một cái thuộc minivan tám chỗ đen. Khởi động thấy bình xăng gần đầy, anh quyết định lấy.
“…Ừm Kousaka,” Tsukishiro thì thầm lúc anh chất đồ vào cốp. “…Xin lỗi phiền, nhưng sắp mười giờ rồi, cách lần hôn cuối sáu tiếng…”
“Ồ! Xin lỗi anh không để ý giờ.”
Hai đứa quay vào cửa hàng sang khu đồ xe, bắt đầu hôn. Như thường lệ Tsukishiro liếm hết nước bọt trong miệng anh.
“…Lén hôn giữa giờ làm việc vui phết…,” chị ấy cười quyến rũ nói.
Tsukishiro bắt đầu phát triển sở thích gì rồi sao…?
“À mà,” chị ấy đổi chủ đề, “chắc mình giấu chị Amano với chị Kamiji chuyện này đúng không?”
“Ừ. Có khi phải kể sau, nhưng giờ giấu tốt hơn. Ít nhất chờ sống chung một thời gian, họ biết mình không nguy hiểm…”
Trong đầu anh còn nghĩ tốt nhất chắc chắn Kamiji không phải kiểu say rượu mồm mép.
Khoảng một tiếng sau, sedan và minivan mới chất đầy.
Đến trung tâm cải tạo nhà đúng là đáng giá, còn lấy được bàn gấp dùng ngoài trời với đống đồ bảo quản.
Nhưng vừa ra bãi đậu chuẩn bị chia xe thì Amano hỏi.
“Muộn mới hỏi, nhưng Hyuuga có bằng lái không…?”
“Dĩ nhiên không.”
“Em đoán thế… Còn mọi người…?”
Mọi người lắc đầu, Amano mặt bất lực nhìn quanh.
“Ừ… Em mới lấy bằng, nên em lái một xe nhé.”
“Chị lái sedan đi. Em muốn thử minivan,” Haruka vô tư nói.
“Chắc không?” Amano lo lắng hỏi. “Lái xe to thế không sợ à?”
“Đường chỉ toàn zombie đi bộ. Xấu nhất cán phải cũng chẳng sao,” Haruka cười nói.
Dù lời em nghe đáng sợ, nhưng chắc đó là thái độ cần để sống sót thế giới zombie. Lái xe cần quen, lo bằng lái thì sống sót sao nổi.
“…Ừm xin lỗi,” Ichinose chen vào. “Có thể ghé sông lấy nước không? Em muốn thử máy lọc.”
Thế là theo yêu cầu Ichinose, mọi người quyết định lấy hai xe đi sông.
“Biết ai lái rồi, nhưng chia thế nào…?” Anh hỏi, nhìn sáu cô gái.
Nhưng bất ngờ Kamiji trả lời.
“Kousaka, Tsukishiro, đi chung xe với em nhé? Em muốn nói chuyện.”
“Hả? Ừ được.”
Anh không biết chị ấy muốn nói gì, nhưng dễ dàng đồng ý. Dù sao anh với chị ấy cũng phải chung xe vì chị ấy có thể thành zombie.
Anh lấy dây thừng với gậy lên ghế sau sedan với Kamiji, Tsukishiro ghế phụ. Hai xe khởi động, minivan đi trước sedan theo sát.
“…Thế Kamiji. Chị muốn nói gì?” Anh hỏi.
Kamiji liếc ra cửa sổ rồi hơi ngượng nói.
“Hai người hôn nhau trong cửa hàng đúng không?”
“– Hả?!”
Anh không ngờ.
“Em vô tình thấy. Ồ – không trách gì đâu. Thế giới zombie rồi mà, yêu đương tự do thôi. Hai người nghiêm túc thế nên em bất ngờ thấy lén hôn giữa giờ làm. Em muốn nắm mối quan hệ trong nhóm nhỏ này. Kousaka, anh đùa mấy cô à?”
“K-không! Tsukishiro là người duy nhất anh hôn.”
“Hmm, bất ngờ thật. Em tưởng anh hẹn hò cô tên Hyuuga cơ.”
…Cũng phải thôi, Kamiji đoán thế vì nghe anh với Haruka nói lúc kiểm tra Amano.
Nhưng thật ra anh đang hẹn hò Haruka…
“Hyuuga biết hai người đang qua lại với nhau đúng không?”
“…Ừm, ờ…”
“Biết chứ,” Tsukishiro thay anh trả lời khi anh đang do dự không muốn nói dối Kamiji thêm.
“Cô ấy thấy bọn em hôn nhau mấy lần rồi.”
“Thật á…? Thế mà anh vẫn tán tỉnh Hyuuga khi bạn gái ở ngay bên kia vách? Đồ tồi tệ!”
Xin lỗi Haruka. Kamiji hiểu lầm kinh khủng, nhưng anh chẳng sửa được…
Dù sao anh không muốn để thế.
“Ừm, anh với Haruka là bạn từ bé, nên thân lắm.”
“Thân cũng có giới hạn chứ.”
“Ừ đúng…”
Xin lỗi Haruka. Không được.
“Còn mấy người khác – Hoshimiya với Ichinose đúng không? Hai cô ấy cũng biết chuyện hai người à?”
“Ừ…”
“Họ biết. Mọi người đều thấy bọn em hôn nhau rồi.”
“Trời ơi, mọi người đều thấy hai người hôn?”
“Bọn em không cố ý…”
“Kamiji, chị thấy bọn em kỳ à?”
“Không đến mức ấy. Chỉ là hai người nhìn kiểu trầm lặng, nhưng chắc ham muốn kinh khủng lắm.”
Kamiji vẫn nhìn ra cửa sổ khi nói, nhưng qua kính phản chiếu, mặt chị ấy đã bớt căng thẳng.
Xe chạy khoảng hai mươi phút thì đến sông mọi người vẫn đến hàng ngày.
“Hai người còn có thùng tắm nữa à?” Kamiji suýt reo vui khi thấy thùng dầu rỗng đặt trên gạch. “Tuyệt quá! Em muốn tắm mãi rồi.”
“Chị trốn năm ngày mà. Đã ở đây rồi, để bọn anh đun nước cho hai chị tắm nhé?” Anh hỏi, mắt Amano với Kamiji sáng lên.
“Được chứ?!”
“Dĩ nhiên. Hai chị ngâm mình thư giãn đi.”
Hai chị chắc kiệt sức cả thể chất lẫn tinh thần sau năm ngày trốn, nên hôm nay ưu tiên để hai chị hồi phục.
Tsukishiro nhanh chóng chuẩn bị tắm, xếp củi dưới thùng rồi châm lửa. Haruka với Lisa múc nước bằng bình nhựa trong lấy ở trung tâm cải tạo nhà đổ vào thùng.
Mọi thứ có vẻ ổn, Ichinose với anh quyết định thử máy phát. Chọn loại chạy bình gas, kích cỡ giỏ mua sắm nặng khoảng mười lăm ký.
Ichinose mở hộp máy phát, đổ dầu theo hướng dẫn, lắp bình gas. Anh giật mạnh dây bên hông, máy nổ rung rung như động cơ xe hơi.
“Ồn quá… Dùng ở ký túc xá chắc thu hút zombie gần đó,” Ichinose buồn bã nói, lật hướng dẫn. “Hướng dẫn bảo một bình gas chạy khoảng một tiếng, nghĩa là tủ lạnh chạy một ngày cần hai mươi tư bình…”
“Dùng bình gas nấu ăn nữa, phải cẩn thận hết…”
“Máy phát ngừng khi hết gas. Lắp được ba bình cùng lúc, nhưng ít nhất ba tiếng phải thay một lần.”
“Ra ngoài quá ba tiếng thì ngừng.”
“Không hợp dùng lâu dài. Như em nghĩ, chắc phải dùng tòa nhà có sẵn pin mặt trời làm căn cứ thôi,” Ichinose kết luận, gấp hướng dẫn. “…Xin lỗi. Nếu em biết về máy phát thì khỏi mất công. Tại em gợi ý…”
“Không mất công đâu,” anh nói. “Tự thử rồi biết không dùng được cũng quan trọng mà.”
Anh nói thật, nhưng Ichinose quay đi. Cũng phải thôi, vừa nhận ra máy phát vô dụng…
Đang đứng thế thì Haruka lại gần.
“Máy phát sao rồi?”
“Ừm…”
Anh ngại kể, nhưng em biết sớm muộn cũng biết, nên kể thật.
“Ồn quá và tốn gas nhiều, nên quyết định không dùng ở ký túc xá được.”
“Ồ thế à? Tiếc thật. Nhưng ở sông đây thì dùng được đúng không? Em cắm máy sấy tóc được chứ?” Haruka cười mong đợi hỏi.
Ichinose vội mở lại hướng dẫn.
“…Máy sấy tóc tốn điện kinh lắm, chế độ mạnh có khi không được, nhưng chế độ yếu thì đủ.”
“Thế ổn! Tắm xong sấy tóc được à? Tuyệt!”
Đúng tuyệt thật. Bấy lâu anh hong tóc bên lửa trại, giờ hào hứng lắm.
“Lát về cửa hàng lấy máy sấy luôn! Loại đắt nhất!” Haruka vui vẻ nói, làm Ichinose cũng cười.
Kamiji đứng xa quan sát cuộc trò chuyện, chị ấy lại gần nói với anh.
“Hyuuga giỏi làm không khí vui nhỉ?”
“Ừ. Chắc tính em ấy thế.”
“Tài năng đấy. Em tưởng cô ấy là đứa hư muốn cướp anh từ bạn cùng ký túc xá, nhưng thái độ tích cực của cô ấy hữu ích thật.”
Anh bắt đầu nghĩ nên sớm kể Kamiji sự thật, vì danh dự Haruka.
Trong lúc chờ nước thùng sôi, mọi người quyết định dựng lều bên sông. Nối các thanh gấp, duỗi ra luồn vào chỗ đúng trên lều tạo khung. Xong cắm cọc kim loại xuống đất giữ lều.
Dựng hai lều bốn người khá dễ. Một cái làm phòng thay đồ, cái kia chứa đồ.
Anh đẩy lều thử, không nhúc nhích. Chắc ổn miễn không bão tố gì.
Anh chuyển đồ nhóm lửa, củi, khăn và mọi thứ không muốn ướt mưa vào lều chứa đồ. Xong xuôi mà nước thùng vẫn chưa sôi.
Lúc ấy anh thấy Ichinose mở máy lọc nước. Lấy mấy loại, nhưng cái chị ấy mở là hình trụ gắn vào chai nhựa. Nhỏ bằng lòng bàn tay, nhưng Ichinose bảo có bộ lọc đặc biệt loại bỏ vi khuẩn virus khỏi nước đi qua.
Ichinose đổ đầy chai nước sông, gắn máy lọc vào miệng, nhắm vào cốc trong rồi bóp chai. Quá trình nhanh vì nước chỉ qua lọc, kêu róc rách chảy ra.
So nước lọc với nước sông trực tiếp. Nước sông vốn trong, nhưng đặt cạnh nhau thì nước lọc trong hơn hẳn.
Máy lọc bảo dùng nhiều năm nếu vệ sinh lọc, nghĩa là vấn đề nước uống giải quyết rồi. Nhưng…
“Chỉ mình anh thấy hơi ngại uống cái này dù biết an toàn không…?” Anh hỏi.
“Có thể đun sôi nước này cho chắc ăn hơn…,” Ichinose mặt khó xử đáp.
“Nhưng tốn năng lượng lắm.”
“Ừ. Bình gas có hạn, mà đun hàng ngày đủ nước uống cho bảy người thì khổ.”
“Nghĩa là chỉ còn cách tin máy lọc này…”
Anh lấy cốc chuẩn bị tinh thần. Nếu phải thử nước lọc an toàn thì anh thử trước.
Nhưng trước khi nhấp thì Ichinose giơ tay phải lấy cốc từ anh, uống cạn.
“Ichinose!! Chị làm gì thế?!”
“Nhìn khách quan thì em hợp làm vật thử hơn. Nếu anh ốm thì khẩn cấp mình không xoay sở được.”
“Không đúng—”
“Hơn nữa em không sợ vì tin khoa học. Xét tác động tâm lý lên cơ thể thì em nên thử. Giờ theo dõi tình trạng em, nếu không có gì lạ thì nước này uống không vấn đề.”
“Chị… can đảm thật…”
Ichinose thấy anh hoảng cười. “Anh lo xa hơn em tưởng. Buồn cười thật, khi anh đánh con zombie khổng lồ hôm nọ.”
“Lúc ấy vì phải bảo vệ ký túc xá. Thật ra anh không muốn đánh, có thể chạy là anh chạy rồi.”
“…Ừ nhỉ. Có lẽ em hiểu lầm anh, Kousaka.”
“Chị thất vọng à?”
“Không… Ngược lại em khâm phục. Anh thật sự nhát gan mà vẫn bảo vệ mọi người, cao thượng lắm,” Ichinose cười e thẹn nói.
Trong lúc ấy nước thùng có vẻ sôi rồi. Nhưng lúc ấy mọi người mới nhận ra vấn đề.
“Kamiji, Amano, hai chị không có đồ bơi đúng không…? Bọn anh vẫn mặc đồ bơi tắm… hay quay lại cửa hàng chọn nhé?”
Nhưng Kamiji chỉ cười xua tay.
“Không sao, bọn em quấn khăn là được. Em muốn ngâm ngay.”
“Nhưng anh phải theo dõi chị phòng chị thành zombie…,” anh nói.
“Bọn em không phiền anh nhìn đâu. Đúng không Amano?”
“Ừm…,” Amano ngượng đáp, rõ ràng không thích ý tắm chỉ quấn khăn.
“Thế thì chị Amano tắm một mình đi, anh chờ trong lều với chị Kamiji?”
“Em cảm ơn…,” Amano nói. “Saya, chị vào trước nếu muốn.”
“Em vào trước đi Amano. Chị có thể có virus zombie, không muốn lây cho em qua nước tắm.”
“Ừ, cảm ơn.”
“Có zombie thì gọi to nhé,” anh nói, Kamiji với anh vào lều làm phòng thay đồ.
Anh vào lều, nhưng Kamiji chỉ đứng cửa không nhúc nhích.
“Chị không vào à?” Anh hỏi.
“Chật thế này chen nhau không tốt. Em có thể lây virus zombie cho anh.”
“Ừ nhỉ…”
Nghĩ lại thì Kamiji luôn giữ khoảng cách tinh tế với mọi người. Trong xe chị ấy cũng quay lưng, giờ anh mới nhận ra là vì quan tâm mọi người.
“À mà chị có dấu hiệu thành zombie chưa?” Anh hỏi.
“Em không rõ. Không biết triệu chứng bình thường thế nào.”
“Như… người nặng nề? Nhiệt độ giảm? Có gì lạ không?”
“Không, chẳng có gì. Dù em say đấy.”
“Chị say là phải.”
“Em buồn ngủ nữa.”
“Chị uống bia với rượu mà…”
“Không chỉ thế, suốt thời gian trốn trong trung tâm cải tạo nhà em ngủ trên miếng bìa cứng sàn cứng, ngủ chẳng ngon.”
“Thế chị vào lều nằm đi? Anh ra ngoài. Thế không gần nhau quá.”
“Anh nói thế nhưng hy vọng anh không định đi nhìn trộm Amano tắm chứ.”
“Anh không làm thế.”
“Hmm… Thôi em thức. Có khi em chỉ còn vài phút sống, ngủ phí lắm.”
“Ừ nhỉ…”
“Này Kousaka… Nếu em thành zombie thì chăm sóc Amano giúp em nhé.”
“Ừ.”
“Bọn em quen từ tiểu học. Cô ấy hay khóc nhè bám em mãi. Giờ không khóc nữa, nhưng vẫn hay đãng trí, nên để một mình em lo.”
“Chị như người giám hộ ấy.”
“Ừ, chắc vậy. Cô ấy là bạn thân nhất của em. Nên anh chăm sóc cô ấy giúp em nhé.”
“Dĩ nhiên.”
“Cảm ơn anh.”
Kamiji cười, nhưng mắt chị ấy đỏ hoe.
Amano tắm xong ra khỏi thùng, lau khô người. Chị ấy chắc sắp mặc đồ, nên đến lượt Kamiji.
Kamiji đứng cửa lều vui vẻ nói: “Amano ra rồi lau người. Chắc sắp mặc đồ, giờ đến lượt em rồi.” Rồi chị ấy quay sang anh: “Muộn mới hỏi, nhưng anh với mọi người không tắm à Kousaka?”
“Bọn anh không mang đồ bơi. Chắc lát quay lại.”
“Ừ, thế em chuẩn bị vào đây, nhưng…”
Không hiểu sao Kamiji ngập ngừng. Khi chị ấy mở miệng lại, giọng đầy ngượng.
“…Chắc anh phải nhìn em cởi đồ đúng không?”
“Chỉ một phút thôi chắc ổn.”
Nhìn chị ấy cởi đồ thì hơi quá. Nhưng nếu chị ấy biến trong lều mà anh chậm truyền nước bọt thì nguy.
“Anh chờ ngay ngoài đây. Chị thấy thay đổi gì thì gọi ngay nhé.”
“Ừ, cảm ơn. Amano mặc đồ xong rồi, anh ra ngoài đi.”
“Ừ.”
Anh ra khỏi lều đứng cạnh thùng tắm. Amano gần đó, tóc ướt trông cực kỳ gợi cảm.
Kamiji đổi chỗ với anh vào lều bắt đầu cởi đồ. Lều vải dày nên không nhìn thấu, nhưng tưởng tượng phụ nữ mới gặp đang khỏa thân cách lớp vải mỏng vẫn kích thích kinh khủng.
Chưa đầy phút sau Kamiji bước ra. Chị ấy chỉ quấn khăn trắng với đôi dép. Khăn không rộng, để lộ hầu hết đùi.
Anh quay đi, nhưng phải liếc mắt theo dõi chị ấy phòng chị ấy biến đổi.
“– Amano? Lại đây chút,” Kamiji gọi, đã đi cạnh thùng tắm. Rồi chị ấy quay sang anh: “Kousaka, quay đi mười giây nhé.”
“Ừ-ừ.”
Anh làm theo, quay lưng.
Đúng mười giây sau quay lại thì thấy Amano đứng quay lưng anh. Chị ấy giơ khăn Kamiji vừa quấn trước người. Kamiji ngồi xổm bên kia khăn, khỏa thân hoàn toàn, lưng trần lộ hết.
Anh sốc quay đi ngay.
Nhưng phải phản ứng nhanh nếu có chuyện. Amano giơ khăn che Kamiji… anh từ từ quay lại. Kamiji lại vào tầm mắt, anh thấy chị ấy đầy bọt xà phòng. Có vẻ chị ấy cởi khăn để kỳ người trước khi vào thùng.
Nhưng khăn Amano giơ không che nhiều, gió thổi là thấy vài phần cơ thể trần trụi của Kamiji. Nhưng anh chẳng dám chỉ ra, vai trò anh là luôn theo dõi chị ấy…
Kamiji cuối cùng kỳ người xong bắt đầu gội đầu rồi xả bọt.
“Kousaka, quay đi mười giây nữa nhé.”
“R-rõ.”
Có vẻ chị ấy nhanh chóng quấn khăn lại, chị ấy bước đến thùng tắm. Chỉ quấn khăn mỏng, Kamiji trèo thang nhôm ba bậc. Khoảnh khắc bước qua thành thùng, chị ấy nhấc khăn cùng chân, lộ đùi trong rất gợi cảm.
Anh không kìm được nhìn, nhưng cảm nhận sát khí chết người từ Haruka đứng trước mặt nên vội quay đi.
“Aaa… Thiên đường… Sướng quá…” Kamiji cười thỏa mãn ngồi nước nóng ngập vai.
Còn anh đứng run rẩy, đầu óc đầy ý nghĩ dâm đãng. Tạm thời không lo vô tình thấy chị ấy khỏa thân. Anh vừa nhẹ nhõm vừa tiếc nuối…
“Em sống lại thật… Tuyệt vời,” Kamiji nói một mình, kỳ tay trong nước nóng. “Em mừng còn sống sau mấy ngày đói khát trong không gian chật hẹp. Em tưởng chết chắc mấy lần…”
Thấy chị ấy vui thế anh cũng vui.
Mắt Haruka chạm mắt anh, hai đứa cười với nhau. Dựng thùng tắm vất vả, có khi zombie xuất hiện khi thành viên mới tắm, nhưng anh mừng vì đã làm.
Kamiji đột nhiên nhắm mắt im lặng.
Ban đầu anh không nghĩ gì, nhưng một phút rồi hai phút trôi qua chị ấy vẫn không mở mắt.
“…Kamiji?” Anh gọi, lại gần thùng tắm. Nhưng chị ấy không đáp. “Kamiji? Chị ổn không?”
Vẫn không phản ứng. Chẳng nhúc nhích tí nào.
Đừng bảo chị ấy bắt đầu thành zombie…!
Haruka và mọi người cũng cảm thấy lạ, anh bảo mọi người tránh ra, rồi trèo thang lên. Nếu Kamiji thật sự sắp biến thì không chậm trễ được. Phải kể anh chuyện gì và truyền nước bọt trước khi quá muộn.
Da chị ấy chưa xám. Nhưng với anh thì da đổi màu từ chỗ bị cắn. Phải kiểm tra xem Kamiji có thế không. Tay phải chị ấy dưới nước không thấy, anh lay vai chị ấy trước.
“Kamiji? Chị ổn không?”
Bất ngờ toàn thân Kamiji giật nảy, chị ấy mở to mắt.
“– Chết! Em ngủ quên mất!”
“…Đừng làm thế chứ. Bọn anh tưởng chị thành zombie rồi…”
“Xin lỗi. Chắc em uống nhiều quá.”
“Tại chị đấy.”
Anh trừng mắt, Kamiji cười gãi đầu.
Nhưng rồi—
Khăn trắng của chị ấy tuột trong thùng, lộ bầu ngực đầy đặn.
Anh hoảng hồn quay đi ngay.
“– Á!!”
Kamiji hét khẽ vội lấy tay che ngực rồi ngượng ngùng lẩm bẩm: “…Uống rượu đúng là sai lầm…”
Đến khi Amano với Kamiji tắm xong lái xe về ký túc xá thì đã quá hai giờ chiều. Haruka với Tsukishiro đồng ý làm bữa trưa cho mọi người.
Còn anh khuân đồ từ trung tâm cải tạo nhà vào, khoảng hai mươi phút sau Haruka gọi bữa trưa sẵn sàng.
“Bữa trưa sang trọng shabu-shabu cua tuyết đây! Cua tuyết để tủ lạnh tan sau mất điện, ăn luôn kẻo phí!”
Bảy người tụ tập nhà ăn trước món ngon này. Anh ngồi cùng bàn với Haruka và Tsukishiro, mọi người gắp càng cua từ đĩa lớn bỏ vào nồi nước sôi. Là cua đắt nhất siêu thị, càng to hơn ngón cái anh.
Thịt cua trong suốt ngả hồng nhạt khi nhúng nước sôi, anh chấm ponzu ăn thử. Ngạc nhiên vì vừa dai vừa mềm. Không ngờ cua đắt ngon thế này.
Nếu zombie không xâm lấn thế giới, chắc anh cả đời chỉ ăn surimi giả cua…
Mọi người lao vào cua. Bẻ vỏ moi thịt mềm. Thú vị thật, như người ta hay nói, ăn cua là im thin thít…
Một lúc sau thùng rác đầy vỏ, anh hỏi Tsukishiro chuyện đang thắc mắc.
“Chị không ghi chép đồ mình mang từ trung tâm cải tạo nhà về à? Trước chị ghi mỗi lần mà.”
“Em bỏ lâu rồi,” chị ấy ngượng đáp. “Ban đầu em nghĩ cuộc sống sẽ bình thường lại, nhưng giờ chắc không thể…”
“Ừ nhỉ… Xin lỗi nhắc chị chuyện đó.”
“Không sao…”
“Này, có chuyện em thắc mắc,” Kamiji đột ngột nói, ngồi bàn bên. “Kousaka, anh với Tsukishiro xa cách quá dù đang yêu nhau mà.”
Không khí nhà ăn đông cứng.
Anh cảm nhận sát khí kinh hoàng từ bên phải. Không dám quay sang xem Haruka mặt thế nào.
Anh định kể Haruka và mọi người sau, không ngờ Kamiji ném bom giữa bữa ăn…
Anh không biết trả lời sao, liếc Tsukishiro thì chị ấy mặt kiên định.
“Vì bọn em mới bên nhau thôi,” chị ấy nói.
“Thật à? Nhưng hai người hôn nhau say đắm thế. Em tưởng có gì lạ.”
“Saya…,” Amano chen vào.
“Nói có sao đâu? Mọi người biết hết rồi,” Kamiji tu ực whiskey soda nói. Chị ấy say đúng là phiền…
“…Bọn em chỉ thích hôn nhau thôi,” Tsukishiro ngại ngùng đáp.
Câu trả lời ngớ ngẩn. Nhưng vì đơn giản quá nên không nghi ngờ gì, Kamiji có vẻ tin.
Lần này Amano hỏi.
“Hai người quen nhau bao lâu rồi?”
“Năm ngày, từ khi Kousaka đến ký túc xá này,” Tsukishiro đáp.
“Ngắn thế. Ý là mấy ngày sau gặp đã yêu nhau à?”
“Ừ. Bắt đầu tối ngày thứ ba anh ấy đến.”
“Ai tỏ tình trước?”
“Em,” Tsukishiro khẳng định.
“Chị thích gì ở anh ấy?”
“Kousaka luôn vị tha, rộng lượng, tốt bụng và đáng tin… Em không ngờ yêu lúc này, nhưng không hay đã yêu rồi.”
Câu chuyện “mối tình” của hai đứa càng lúc càng phát triển dù không khí phòng ăn ngại ngùng.
Dù Tsukishiro dựa vào chuyện thật để kể, Haruka và mọi người chắc đang rối. Giá dùng điện thoại được anh nhắn giải thích lén…
“Kousaka, sao anh đồng ý yêu Tsukishiro?” Kamiji đột ngột hỏi.
“…Gì cơ?!”
Câu chuyện tiến triển nhanh trong lúc anh mải nghĩ.
“Ý là sao ‘sao’…?”
“Ý là ký túc xá đầy gái xinh đúng không? Nói xem anh chọn Tsukishiro vì gì.”
“Ừm…”
Sáu cặp mắt đổ dồn vào anh đang bí lời. Trong đó Haruka, Lisa và Ichinose lặng lẽ trừng mắt.
Chỉ Tsukishiro mắt long lanh mong chờ.
“…Anh bị cuốn hút bởi trách nhiệm mạnh mẽ của Tsukishiro, như chị ấy hy sinh giấc ngủ canh gác để giúp ai đến xin giúp đỡ.”
“Hừ. Cả hai nghiêm túc nên hợp gu à.” Kamiji nhấp ngụm whiskey soda rồi tiếp. “Nhưng hai người gọi nhau Kousaka Tsukishiro nghe xa cách quá. Sao không gọi tên thân mật đi?”
“Kamiji, chị đừng chọc bọn em nữa chứ?” Anh hỏi.
“Có sao đâu? Chọc couple cấp ba vui mà,” chị ấy vui vẻ nói. Chị ấy say thật rồi…
Không còn cách nào; phải làm Kamiji im miệng. Anh với Tsukishiro chuẩn bị tinh thần nhìn nhau.
“…Mai.”
“…Yuuma.”
Ồ chết. Nghe hay thật.
“– Yuuma, nói chuyện chút được không? Chắc anh không phiền. Và dù phiền cũng phải theo em.”
Haruka im lặng nghe cuộc trò chuyện, nhưng có vẻ kiên nhẫn em đã cạn. Không chờ anh trả lời, em túm cổ áo kéo anh ra khỏi nhà ăn. Anh suýt ngã nhưng cố giữ thăng bằng.
Ra khỏi phòng, Haruka không nói lời nào kéo thẳng lên sân thượng, rồi đẩy anh vào tường.
“Chuyện anh yêu Tsukishiro là sao hả?!”
“…Chị Kamiji thấy bọn anh hôn nhau…”
“Anh hôn chị ấy nữa à?!”
“Bình tĩnh đi Haruka. Em biết anh phải hôn chị ấy sáu tiếng một lần mà.”
“Ừ thì… Aaaargh…”
“Anh không kể chuyện chị ấy có thể thành zombie được, nên bảo anh với Tsukishiro đang yêu nhau.”
“Ư…”
“À, chị ấy còn nghĩ em là Tuesday muốn cướp anh từ bạn gái.”
“Đùa à!!”
“Tsukishiro với anh bí không biết làm sao.”
“… Anh thì chưa chắc, nhưng Tsukishiro trông thích thú lắm khi đóng vai người yêu anh đấy,” Haruka trừng mắt nói. Anh chẳng hiểu em nói gì.
“Tsukishiro? Dĩ nhiên không mà.”
“Em biết em đúng. Chị ấy thỏa mãn hẳn khi Kamiji hỏi dồn dập. Dù chính em mới muốn thế: Kể cả thế giới anh là của em…!!”
“Em muốn kể mọi người đến thế à…?”
“Dĩ nhiên!! Em muốn người ta hỏi em yêu anh thế nào, rồi em kể năm tiếng về kỷ niệm hồi tiểu học!!”
“Thôi đừng. Nói ngắn gọn là thế chỉ thêm rắc rối.”
“Đó là câu chuyện tình cảm của mình—”
“Đừng đặt tên sến thế.”
“Anh là bạn trai em… Yuuma, với anh ai quan trọng hơn: em hay Tsukishiro?”
“Này, anh đâu chọn Tsukishiro. Chỉ giấu chuyện chị ấy có thể thành zombie thôi…”
“Anh bảo sẽ bảo vệ em mãi mãi.”
“Ừ, nhưng anh cũng phải bảo vệ mọi người khác…,” anh giải thích trong lúc Haruka khoanh tay trừng mắt.
“Ồ, thế à? Thế thì em phải dạy anh về mối quan hệ của mình bằng thể chất rồi.”
“G-gì cơ…?!”
Những chuyện vô lý Haruka từng nói từng làm ùa về đầu anh… Lần em bắt anh “bắt tay”, bảo “ngồi”.
Lần em bắt đeo vòng cổ nhốt vào lồng.
Lần này sẽ là gì đây…?
Anh run sợ, nhưng không hiểu sao Haruka lại ngượng.
“…Yuuma, anh… được sờ ngực em.”
“– Thật à?”
Anh không tin nổi.
Ừ thì em bảo sẽ dạy anh về mối quan hệ (bạn trai bạn gái) bằng thể chất (chủ yếu qua tay anh), nhưng vẫn…!!
“Em hơi tuyệt vọng rồi à?”
“Dĩ nhiên không… Sáng nay mình chẳng nói chuyện này sao?”
“Ừ, nhưng…”
“Anh do dự quá. Anh không muốn sờ ngực em à?”
“Dĩ nhiên muốn.”
Thừa nhận rồi, anh nhìn xuống bầu ngực quyến rũ của em ẩn dưới áo blouse. Ngủ chung giường, tắm thùng gần gũi, nhưng anh chỉ sờ cả hai tay một lần. Sáng nay hoãn, không ngờ giờ em cho anh sờ…!!
Thấy anh chảy nước dãi, Haruka đỏ mặt cảnh cáo:
“Anh mà sờ ngực Tsukishiro là em giết.”
“Anh thề không đụng ngực phụ nữ nào ngoài em,” anh tuyên bố từ tận xương tủy, Haruka gật đầu hài lòng.
“Ừ, em tin anh.”
Lời em vừa vào tai, anh không kìm được nắm chặt tay.
“À mà… em cho anh xem lại đúng không?” Anh hỏi, mũi thở phì phò không hay.
Nhưng Haruka trả lời ngoài mong đợi.
“Dĩ nhiên không.”
“– Hả? Không cho à?”
“Không đời nào… Con gái ngại chết khi để người ta nhìn ngực.”
“…Ừm, để anh hiểu rõ. Sờ thì được, nhưng không cho xem? Logic gì lạ thế…?”
“Thế đấy… Anh trông không vui à.”
“Không, anh ổn mà. Em cho sờ là đủ rồi.”
Nói dối chút. Cho sờ ngực em anh hài lòng rồi, nhưng xem được thì vui hơn.
Haruka có vẻ đọc được suy nghĩ anh. Em im lặng giây lát rồi đỏ mặt.
“…Thế này nhé? Anh được luồn tay vào áo em.”
“?!”
“Nhưng không vào trong bra… Anh hứa không làm thế nhé?”
“Ừ-ừ…!!”
“Ừ-thế thì… Cứ… làm đi…”
Anh ngồi xổm, nhẹ nhàng kéo vạt áo em ra.
Anh nuốt nước bọt đánh ực.
“…Chắc chứ em?”
“Nếu anh định làm thì nhanh lên đi?”
Haruka trừng mắt. Anh nhớ em từng bảo chờ anh làm cũng ngại lắm…
Hào hứng chờ đợi, anh luồn tay vào áo em. Đầu ngón tay chạm da bụng mịn màng, lộ ra cái rốn dễ thương. Không tưởng tượng nổi cảnh nào quyến rũ hơn.
Tay anh chậm rãi di chuyển lên dọc da em – rồi đầu ngón giữa chạm phải lớp vải lạ.
Thế này là cảm giác bra…!!
Xúc động không nói nên lời, anh ôm trọn hai bầu cup. Ngón trỏ chạm trực tiếp da Haruka, nhưng chắc ổn vì chưa vào trong cup.
Thế là anh giữ vị trí tay – rồi di chuyển quanh.
“– Ahh! Ưm…!”
Haruka khẽ kêu, đột ngột nắm vai anh. Em mất thăng bằng.
“E-em ổn không?”
“X-xin lỗi… Em đứng không vững nữa…,” em khẽ nói.
Sau khi định thần lại, em nhìn thẳng mặt anh.
“…Em… vui lắm khi anh sờ em thế này…”
“?!”
Em…?!
Thế không chỉ anh mà Haruka cũng vui khi anh xoa bóp ngực em…?!
Anh mừng quá di chuyển ngón tay, Haruka rên khẽ, mặt đầy quyến rũ. Em dễ thương không chịu nổi khiến anh… anh…
“– Hai người đang làm gì thế?”
Giọng Kamiji cắt ngang như dao.
Toàn thân anh cứng đờ, sợ hãi nhìn ra cửa. Chị ấy đứng đó, mặt đầy ghê tởm.
Anh vội rút tay khỏi áo Haruka rồi đứng dậy.
“Ừm, Haruka bảo bụng ngứa nên anh gãi giúp em ấy.”
“Chẳng ai tin đâu. Gãi lưng người khác thì được, chứ rõ ràng anh sờ ngực em ấy mà.”
“Chị nói đúng…”
Chẳng chối nổi. Kamiji thấy anh luồn tay vào áo Haruka xoa bóp ngực qua bra.
Anh câm nín.
“Thế anh ngoại tình với Tsukishiro à?” Kamiji lẩm bẩm.
Nếu bảo ngoại tình với Haruka thì em buồn, nhưng giờ phải theo chuyện Kamiji tin…
“– Để em lo,” Haruka thì thầm chỉ anh nghe. Rồi em bước đến Kamiji lớn tiếng tuyên bố: “Đúng thế! Anh ấy ngoại tình sau lưng Tsukishiro!”
Em thừa nhận hết sức luôn…!!
“Cẩn thận đấy Kamiji. Yuuma là đồ tồi hay ngoại tình lắm! Anh ấy tốt bụng đáng tin, chị có khi mê anh ấy, nhưng em khuyên chị tìm người khác đi!”
Cả Kamiji lẫn anh câm nín.
Cô gái ngoại tình lại đi cảnh cáo thế có lạ không…?
“Em là cô gái ngoại tình lại bảo chị thế à?”
Kamiji cũng thấy lạ – nhưng Haruka chẳng bận tâm.
“Để em kể chị nghe chuyện bọn em bắt đầu thế nào. Bọn em gặp nhau lúc em lớp năm. Hồi ấy hay chơi trốn tìm với mấy trò khác—”
“Hả? Khoan, chị nghe chuyện gì thế này?”
“Chuyện tình cảm giữa em với Yuuma.”
“‘Chuyện tình cảm’…?”
“Haruka thôi đi. Đừng kể.”
“Sao không? Em muốn kể chị nghe lịch sử của bọn em.”
“Em không thấy mặt Kamiji à? Em làm chị ấy rối bời rồi.”
“Dĩ nhiên em rối. Em mới gặp thằng nhóc cấp ba hôm nay ngoại tình bạn gái, giờ cô gái ngoại tình lại muốn kể lịch sử hai đứa.”
“X-xin lỗi…”
Giờ chắc Kamiji nghĩ anh là đồ tệ hại. Sao lại thành thế này…
Chẳng biện minh nổi, anh đổi chủ đề.
“À mà chị lên sân thượng làm gì thế Kamiji?”
“Chị lên đây làm gì…? Đừng bảo anh quên em có thể thành zombie nhé.”
“Ồ!”
“Quên thật rồi.”
Kamiji nhìn hai đứa đầy khinh miệt.
Đầu anh mải trấn an Haruka với xoa bóp ngực em…
“Anh phải trói em nếu em thành zombie, nên anh đừng biến mất lâu thế.”
“Anh biết. Lại xin lỗi…”
“Dù sao anh ngoại tình bạn gái xong chưa?”
“Dĩ nhiên rồi. Anh về nhà ăn ngay… Và mong chị đừng kể Tsukishiro chuyện này…”
“…Ừ. Em không kể,” Kamiji mặt đắng nói rồi đi.
Ăn hết cua dọn dẹp xong, mọi người quyết định mang đồ bơi ra sông lần nữa. Đã quá ba giờ chiều, không đi thì tối mất.
Lại lấy hai xe vì muốn chất đồ về. Nghĩ đến khả năng Kamiji thành zombie, chị ấy, Amano với anh lên sedan, Haruka với ba chị kia lên minivan.
Vừa rời ký túc xá, Amano từ ghế lái lên tiếng.
“…Này Kousaka, em hỏi chút được không?” Chị ấy nhìn anh qua gương chiếu hậu. “Saya bảo anh ngoại tình với Hyuuga.”
“Này sao chị lan truyền thế?” Anh phản đối Kamiji ngồi cạnh, nhưng chị ấy vẫn nhìn ra cửa sổ mặt không đổi.
“Anh bảo em đừng kể Tsukishiro, chứ không nói gì về kể Amano,” Kamiji đáp.
“Ừ thì không, nhưng…”
“Kousaka, ngoại tình là sai!” Amano lớn tiếng, tay siết chặt vô lăng.
Chị ấy nói đúng hoàn toàn…
“Thương Tsukishiro tội nghiệp. Anh chia tay Hyuuga ngay đi.”
Chuyện gì thế này…? Tình hình càng lúc càng phức tạp…
Dĩ nhiên tuyên bố ngay giờ anh ngừng ngoại tình Tsukishiro với Haruka thì dễ. Nhưng nếu Haruka lại cho anh sờ ngực trong ký túc xá, ai đó có thể thấy.
Anh kháng cự nổi cám dỗ sờ ngực em không?
– Không. Bất khả thi.
Anh muốn nghịch chúng. Mấy lần một ngày nếu được.
Còn lại chỉ một lựa chọn: anh phải làm Amano chấp nhận chuyện “ngoại tình” này…!!
“…Chị không nghĩ quan niệm đúng sai cũ kỹ còn áp dụng được trong thế giới zombie này sao?”
“Hả…?!” Amano chớp mắt ngạc nhiên, nhưng anh lờ đi tiếp tục.
“Cũng giống Haruka lái minivan ấy. Lo chuyện không bằng lái thì mình sống sót sao nổi. Anh yêu hai người cũng thế thôi.”
“Kousaka, anh nói gì thế?”
“Ừ thì… hơi gượng ép quá.”
“Không gượng đâu.” Anh quyết định lặp lại lý thuyết của Tsukishiro sáng nay. “Mình không biết tình hình nước khác hay vùng khác thế nào, nhưng rõ ràng zombie đã giảm dân số loài người rất nhiều. Sớm muộn gì cũng phải nghĩ đến phục hồi dân số và duy trì nòi giống. Nhưng nhóm mình hiện tại chỉ có một trai – anh – với sáu gái. Nếu không tìm thêm người sống sót thì nhất phu nhất thê phí tỷ lệ giới tính quá, nên có lẽ phải nghĩ đến nhất phu đa thê.”
Mặt Amano lộ vẻ phức tạp.
“…Phục hồi dân số à…? Có lẽ anh nói đúng…”
Chị ấy đang suy nghĩ nghiêm túc.
Dễ thế.
Nhưng Kamiji nheo mắt nhìn anh.
“Khoan đã. Kousaka, ý anh là sau này cũng thử kiểu quan hệ ấy với Amano và em luôn à?”
Anh mong chị ấy đừng vội kết luận thế. Thành thật thì anh chẳng đồng ý nhất phu đa thê…
Nhưng phải trả lời cho hợp lý kẻo tự mâu thuẫn.
“…Tùy hai chị thôi. Nói thế này nhé: Nếu ai muốn thì anh đáp lại…”
Nói gì thế này.
“Hmm… Ừ thì, có khi em cũng thử xem,” Amano nói, liếc anh đầy ý nghĩa qua gương chiếu hậu.
“…Hả?!”
“Ha ha ha. Đùa thôi.”
“Amano, đừng đùa chuyện ấy. Đàn ông cấp ba chỉ nghĩ đến thế thôi mà.”
“Chị hơi ác đấy,” anh nói.
“Nhưng Kousaka,” Amano tiếp, “anh siêu ngầu khi đánh zombie cứu bọn em đấy.”
“…Cảm ơn chị.”
“Amano, chị lúc nào cũng mê tình yêu. Nhưng em tưởng chị chỉ crush mấy anh hùng phim thôi chứ.”
“Thì sao nổi? Họ ngầu mà.”
“Nghĩ lại thì Kousaka có lẽ là anh chàng thật đầu tiên chị mê đấy.”
“Ừ nhỉ.” Amano trong gương chiếu hậu cười nguy hiểm. “Thế nên nhất phu đa thê có khi là cơ hội tốt cho em.”
Chị ấy có vẻ chẳng phiền ý tưởng ấy.
Chị ấy thật sự thích anh sao…?
Không, chờ đã. Chị ấy thiên vị thôi. Anh cứu mạng chị ấy mà? Nên chị ấy tưởng mình yêu anh cũng bình thường. Còn gì gây hiệu ứng cầu treo hơn việc anh cứu chị ấy đúng lúc zombie tấn công…
Quan trọng hơn, giờ trong thế giới mới này, khả năng đánh zombie là tất cả. Tuổi tác, học vấn, tiền bạc chẳng nghĩa lý gì – yếu tố quan trọng nhất chọn bạn đời là sức mạnh.
Dĩ nhiên, nếu Amano biết anh có virus zombie thì chị ấy ghét anh ngay…
“Em không nghĩ nhất phu đa thê hay lắm,” Kamiji cau mày nói khi anh đang mải nghĩ. “Càng nhiều vợ thì mỗi vợ được ít thời gian hơn. Mà Kousaka trông chẳng quan tâm Tsukishiro mấy. Ấn tượng em có là hai người yêu nhau và hôn nhau. Thế thôi.”
“Ừ, em không định…”
Anh cố biện minh nhưng không được vì Kamiji nói trúng phóc. Anh với Tsukishiro chỉ hôn nhau, thế thôi.
Biết chị ấy thấy anh xoa bóp ngực Haruka là xấu rồi, lần sau đùa giỡn phải chọn phòng kín…
Suốt đường về anh ngồi trên đinh, nhưng cuối cùng cũng đến sông. Chưa thể yên tâm. Với tốc độ hai chị ấy thì chẳng biết bao giờ Tsukishiro nghe chuyện anh sờ ngực Haruka.
Có lẽ tốt hơn là tự kể chị ấy.
…Nhưng mà…
Anh đang do dự thì trong lúc chuẩn bị thùng tắm, Tsukishiro lại gần.
“…Kousaka, sắp sáu tiếng rồi.”
“Ồ, đúng rồi…”
Trao đổi vài lời thì thầm, hai đứa vào lều thay đồ hôn nhanh rồi ra lại.
“…Ừm Kousaka. Chuyện hồi nãy…,” Tsukishiro nói khi anh vừa bước ra khỏi lều.
Tim anh suýt ngừng đập. Chị ấy biết chuyện anh xoa bóp ngực Haruka rồi sao…?
Anh quay lại nhìn chị ấy, gần như run rẩy sợ hãi.
“…Ừm, ‘hồi nãy’ là sao ạ?”
“Trong nhà ăn, lúc Kamiji hỏi bọn em bắt đầu thế nào ấy.”
“– Ồ! Chuyện đó.”
“Còn gì nữa?”
“Không, chẳng gì. Chị nói đi?”
Tsukishiro tiếp tục giọng nhỏ để Kamiji đứng cách đó không nghe thấy.
“Em chỉ muốn xin lỗi vì tự bịa chuyện bọn mình yêu nhau mà chưa hỏi anh.”
“Ồ không, chị chẳng cần xin lỗi. Anh cứng họng luôn, chị bịa nhanh thế giúp lắm.”
“Thật à? Em mừng quá.”
“Chị diễn giỏi thật Tsukishiro.”
“Hi hi! Kể chuyện gặp nhau trước mặt mọi người vui lắm. Cảm giác như thật sự đang yêu anh,” Tsukishiro cười hồn nhiên nói, anh nhíu mày. “Ồ đừng lo. Em biết rõ anh với Hyuuga thế nào, nên anh đừng nhìn em thế.”
“…Xin lỗi.”
Khi anh xin lỗi, anh hạ quyết tâm.
Giờ là lúc kể chị ấy rồi…!!
“…Tsukishiro, em không biết nói sao, nhưng em có chuyện muốn kể chị…”
“Ồ? Chuyện gì?”
“Ừm… thì… Kamiji thấy anh sờ ngực Haruka—”
“Hả…?!”
Miệng Tsukishiro há hốc, nhưng anh vẫn tiếp.
“Nên giờ Amano với Kamiji nghĩ anh ngoại tình chị. Anh bịa bảo bọn anh đang nghĩ đến nhất phu đa thê để phục hồi dân số… nhưng em thật sự xin lỗi.”
“…Anh không cần xin lỗi đâu.” Tsukishiro nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nói bình thản: “Hai người đang yêu nhau, làm thế là bình thường mà…”
“Ừ đúng. Anh bắt đầu tự hỏi sao mình xin lỗi và xin lỗi ai…”
“Em tưởng tượng được. Nên anh đừng lo cho em nhé. Hay mình kể Kamiji với Amano là em ủng hộ nhất phu đa thê và đồng ý anh đùa giỡn gái khác?”
“…Có lẽ không nên. Họ sẽ nghi bọn mình có thật sự yêu nhau không…”
“Hả?”
“Kamiji bảo hồi nãy ấn tượng chị ấy có về bọn mình là yêu nhau và hôn nhau. Thế thôi. Em nghĩ tốt nhất tránh kể gì khác với couple bình thường.”
“Ừ… Anh nói đúng. Bình thường bọn mình không hôn thì xa cách lắm… Thế thì mình thử diễn như couple bình thường đi? Cho họ thấy anh yêu chiều em hơn cả lúc ngoại tình với Hyuuga.”
“Ừ, hay đấy. Thế làm sao để giống couple bình thường hơn?”
“Thì… anh phải biết chứ, vì anh đùa giỡn với Hyuuga mà?” Tsukishiro nheo mắt hỏi. Có khi anh tưởng tượng thôi, nhưng lời chị ấy nghe đầy gai.
“Thật ra không… Anh chỉ sờ ngực em ấy thôi…”
“…Thế anh muốn sờ ngực em trước mặt Kamiji không?” Tsukishiro ngại ngùng gợi ý. Ý chị ấy đầy lỗ hổng, anh chẳng biết phản ứng sao.
“Thế thì hơi quá…”
“Em không phiền… vì anh làm nhiều cho em hàng ngày mà.”
“Phụ nữ không nên cho sờ ngực để cảm ơn… Với lại họ sẽ nghi nếu bọn mình làm thế trước mặt mọi người chứ? Kamiji thấy anh với Haruka chỉ tình cờ thôi.”
“…Anh nói đúng.”
“Thế thì nhẹ nhàng hơn, làm gì không nổi bật dù trước mặt mọi người.”
“Hmm, thế thì… Mỗi lần họ nhìn mình nói yêu nhau nhé?”
“Ừ, hay đấy. Ít nhất họ sẽ nghĩ bọn mình không chỉ hôn nhau.”
“Còn gọi nhau tên thân mật nữa. Ừ, nhất định phải thế. Tập thử nhé?”
“Chị hào hứng thật…”
Tsukishiro chắp tay cười.
“Dù chỉ tạm thời, đây là cơ hội ngàn năm có một để em đóng vai người yêu anh mà.”
“Vừa nãy chị còn buồn vì nghe chuyện anh với Haruka…”
“Ừ thì sốc thật, nhưng em biết anh mê ngực Hyuuga lâu rồi.”
“…”
“Dù sao tập nói ‘anh yêu em’ đi. Từ giờ anh gọi em tên thân mật nhé.”
“…Ừ… Mai.”
“Hi hi! Em biết nghe anh gọi thế thích lắm… Yuuma, em yêu anh.”
“!!”
“Đến lượt anh, Yuuma.”
“…Mai… Anh yêu em.”
Tsukishiro – hay Mai – vui sướng rung rinh cả người.
“Tuyệt quá… Lát ghi âm lại để em nhớ suốt đời được không?”
“Không, đừng… Haruka nghe được giết anh mất.”
“Tiếc quá…,” Mai cụt hứng vai xịu xuống.
Nhưng rồi chị ấy ngước nhìn anh qua hàng mi.
“…Yuuma, em yêu anh đến mức muốn cưới anh ngay bây giờ.”
“?!”
“Tim anh lỡ nhịp dù biết em diễn đúng không?” Mặt chị ấy đỏ bừng, cười thỏa mãn. “Em có ý này. Mỗi lần hôn nói ‘em yêu anh’ để họ thấy bất cứ lúc nào nhé?”
“…Hay đấy.”
Mai cười toe khi anh đồng ý.
“Yay… Em háo hức lần hôn tiếp theo quá…”
…Chết tiệt. Chị ấy dễ thương quá.

Thấy Mai thường ngày bình tĩnh điềm đạm mà giờ hào hứng thế này đúng là dễ thương, nhưng anh còn cảm nhận niềm vui tột độ khi biết chị ấy mong chờ hôn anh đến vậy.
Mất một lúc nhưng thùng tắm cuối cùng cũng sẵn sàng. Mai với anh vào trước, nên hai đứa thay đồ bơi lần lượt trong lều. Phải công nhận Ichinose nghĩ hay; thay trong lều dễ hơn trong xe nhiều.
Anh dội nước kỳ người trước khi ngâm. Nhưng vừa xoa xà phòng thì Mai giật miếng bọt biển của anh.
“Em kỳ lưng cho anh nhé Yuuma… như bạn gái anh ấy.”
…Chắc chị ấy muốn dùng lúc này để cho Kamiji thấy bọn mình là couple thật.
“Ừ, cảm ơn chị.”
Anh quay lưng lại, chị ấy nhẹ nhàng kỳ lưng anh. Đã bao lâu rồi không có ai làm thế này cho anh? Thích thật.
“– Giờ em kỳ phía trước nhé,” Mai thì thầm, vòng người từ sau ôm anh. Chị ấy ép bầu ngực mềm mại vào lưng anh trong lúc bọt biển kỳ vai với bụng anh.
…Thế này chứng minh với Kamiji bọn mình yêu nhau kiểu gì…? Anh bắt đầu cảm giác như đang nhận dịch vụ tình dục…
Kỳ xong phần trên, anh cảm thấy cơ thể chị ấy rời ra. May cho sức khỏe anh, chị ấy không xuống phần dưới.
Nhưng giây sau chị ấy đưa bọt biển, bước vòng ra trước mặt rồi ngồi xổm.
“Giờ đến lượt anh kỳ lưng em.”
Mai vừa nói vừa với tay sau lưng tháo dây bikini trên.
“Mai?! Chị làm gì thế…?!”
“Bất chợt em nghĩ ra, hồi nãy xem Kamiji tắm khỏa thân. Mình mặc đồ bơi tắm chắc rửa không sạch lắm,” Mai giải thích rồi cởi hẳn phần trên bikini.
Chị ấy quay lưng lại lấy tay che ngực, nhưng cảnh vẫn kích thích kinh khủng.
Ừ chị ấy nói đúng. Từ khi tắm thùng anh chưa rửa kỹ bên trong quần bơi lần nào.
Nhưng thế này quá đà rồi…!!
“Ừm, hay anh chờ trong lều trong lúc chị—”
Nhưng chưa hỏi xong Mai đã đứng dậy chậm rãi quay mặt lại.
“…Anh nhìn được mà Yuuma. Anh là bạn trai em.” Tay Mai trống không, mặt chị ấy đỏ bừng.
Chị ấy nói đúng; quay đầu giờ trông không tự nhiên nếu là couple.
Che giấu kích động, anh tập trung nhìn ngực Mai thì phát hiện chuyện kinh hoàng. Chị ấy tưởng che rồi, nhưng qua kẽ tay anh thấy đầu núm hồng hồng.
Anh tự bảo bình tĩnh. Anh là bạn trai chị ấy, hoảng hốt thì lộ.
Phải tấn công.
“…Ừ, anh kỳ phía trước chị trước nhé,” anh nói, ấn bọt biển vào người Mai tạo bọt thật nhiều che da chị ấy. Che kín phần trên bằng bọt xong, anh kỳ sạch bằng bọt biển, cảm nhận da mềm mại suốt. Tuyệt vời.
Nhưng không thể hưởng thụ mãi…
“Thế đủ chưa?” Anh cố đặt bọt biển xuống hỏi. Nhưng Mai ngại ngùng lấy tay che ngực đáp.
“…Còn… phần dưới thì sao?”
“Hả…?!”
Chị ấy bảo anh kỳ luôn phần dưới sao? Đừng bảo chị ấy cởi luôn phần dưới bikini…!!
“E-em không biết có nên đến mức ấy không…”
Nhưng nếu thế mà xóa nghi ngờ của Kamiji về mối quan hệ bọn mình…
Anh liếc Kamiji xem chị ấy phản ứng sao – thì thấy chị ấy cau mày nghi ngờ.
“Này… Kousaka. Hai người định diễn trò gì thế?”
…Quá đà rồi.
Thế là kế hoạch làm Kamiji tin bọn mình là couple bị ép dừng, Mai mặc lại đồ bơi rồi vào thùng tắm với anh.
Xong trong khoảng năm phút, anh ra lều thay đồ. Nhưng Haruka mặc đồ bơi theo anh vào như chuyện đương nhiên. Em kéo anh ra chỗ xa Kamiji và mọi người rồi tra hỏi.
“Anh với Tsukishiro kỳ người cho nhau… Định tuyên chiến với em à?”
Haruka thấy hết rồi. Em giận đương nhiên.
“Không, em hiểu lầm. Đó là diễn để Kamiji khỏi nghi thôi…
“Ít nhất báo em trước chứ? Em lo hai người điên thật. Em tưởng hai người sắp làm chuyện ấy trước mặt mọi người luôn.”
“Đến mức ấy à?”
“Thật đấy. Không tin nổi đến mức em tưởng mình mơ.”
“Thật sao…?”
“Em chẳng bảo anh nếu đụng ngực Tsukishiro là em giết anh sao?”
“Anh không đụng. Anh chỉ kỳ thôi.”
“Đừng cãi chữ…!! Chắc chắn anh thích lắm…!!”
Haruka phản đối giọng thì thầm. Chắc em cố không để Kamiji nghe, nhưng lời đầy độc khiến em nghe đáng sợ kinh.
Nhưng anh chẳng cãi nổi vì đúng là anh thích thật.
“Ý anh là, có cần đến mức ấy để giấu chuyện thành zombie không?” Haruka hỏi. “Amano với Kamiji trông tốt bụng mà, sao anh không kể thật đi?”
“Hai chị ấy thế thật, nhưng Kamiji có vẻ hay buột miệng… Anh sợ chị ấy say rượu lỡ miệng.”
“Ư…”
“Nên bỏ cuộc đi, để anh với Mai diễn couple nhé?”
“…Ừ. Em rộng lượng chịu đựng vậy,” Haruka nghiến răng nói. “Phạt anh là giờ anh kỳ người cho em.”
“Phạt…? Chẳng phải thưởng sao…?”
“Sau đó để em kỳ cho anh. Em muốn làm như anh với Tsukishiro.”
“Anh xin lỗi thật, nhưng hôm nay không được. Kamiji chắc nghi nếu thấy mình đụng chạm.”
“Thế mai làm. Mình đến sớm nhất rồi kỳ người cho nhau.”
“…Ừ.”
Thỏa mãn khi anh đồng ý, Haruka đi về phía thùng tắm.
…Anh không chắc chuyện gì vừa xảy ra, nhưng hình như anh hứa chuyện kinh khủng rồi. Anh tưởng giấu quan hệ với Tsukishiro khó, không ngờ thành thế này…
Mọi người tắm xong, cả nhóm ra siêu thị lấy đồ rồi về ký túc xá. Lúc ấy đã sáu giờ chiều – cách lúc Kamiji bị cào khoảng tám tiếng.
“Em chưa thành zombie, thế nghĩa là ổn rồi đúng không?” Kamiji hỏi trong nhà ăn. Nhưng anh chẳng biết trả lời chắc.
“Chắc…?”
Anh không rõ thời gian ủ bệnh virus zombie. Lần đầu anh thành zombie mất gần một tiếng, nhưng Mai thì gần như ngay sau khi bị cắn…
“Nếu giờ chị ổn thì khả năng cao ổn luôn. Nhưng an toàn thì anh theo dõi thêm bốn tiếng nữa.”
“Đến mười giờ… Mười hai tiếng sau khi bị cào.”
“Ừ.”
“Lúc ấy em ngủ mất rồi.”
“Chị thấy thay đổi gì thì gọi anh ngay, nên cố thức nhé.”
“Ừ nhỉ…,” Kamiji gãi đầu thô bạo. “À mà tối ở đây làm gì?”
“Chẳng có gì… Giờ mất điện mất mạng.”
“Trong nhà không có việc gì làm à?”
“Để xem… Hôm qua dọn rồi, tối chẳng làm gì…”
“Chán chết. Em thức nổi đâu.”
“Hay làm tiệc chào mừng chị với Amano đi?” Haruka bất ngờ đề xuất. “Vui vẻ thế thì bốn tiếng trôi nhanh thôi.”
“Ồ hay đấy. Thế thì tối nay em uống!”
“Hả…?! Lại nữa…?”
Anh nhíu mày, nhưng Kamiji tỉnh bơ: “Thôi mà. Từ mai em nghiêm túc.”
“Ừ thì… Chỉ đi ngủ sau đó thôi nên cũng được.”
Thế là tiệc chào mừng bất ngờ bắt đầu.
Trước tiên chuẩn bị đồ uống. Kamiji thản nhiên rót lon shochu soda vào cốc, rồi rủ Amano.
“Em uống nước ngọt thôi…”
“Thôi mà, uống với chị đi.”
“Ừ… Một ly thôi.”
“Yeah! Này Kousaka, mọi người – uống say đi. Em tìm được kẹo whiskey ở siêu thị đấy.”
“Kẹo whiskey?”
“Kẹo đường cứng có whiskey bên trong bọc chocolate.”
“Có cồn à? Bọn anh chưa uống rượu được.”
“Anh nói gì thế Kousaka? Luật chỉ cấm trẻ vị thành niên uống đồ có nồng độ cồn từ một phần trăm trở lên. Đồ ăn thì được mà.”
“Sao chị rành luật thế?”
“Tìm lỗ hổng luật là sở thích của em.”
“Sở thích kỳ cục.”
“Anh ăn mấy cái này nữa chứ Kousaka?”
“Thôi. Say rượu thì đánh zombie tấn công không nổi.”
“Lúc nào cũng nghiêm túc thế. Còn chị Tsukishiro?”
“Em kiêng ạ.”
“Hai người giống nhau thật. Chả trách yêu nhau.”
“Em ăn,” Haruka nói, trừng mắt anh. “Không say em chịu hết nổi.”
Chuẩn bị xong, mọi người cụng ly.
Tiệc chào mừng hứng khởi thế tốt thật, nhưng tiệc kiểu này làm gì nhỉ?
“Ừm xin lỗi. Trước khi quên, mình quyết định chỗ ngủ tối nay nhé?” Mai hỏi sau khi cụng ly. “Trong ký túc xá có phòng một giường tầng với phòng ba giường. Giờ mọi người ngủ chung phòng vì không có Yuuma thì bất an.”
“Nghĩa là phòng hai người với phòng sáu người, nếu Amano với em ngủ chung thì thiếu một giường?”
“Ừ thì không. Vì đêm nào cũng có người canh cổng, nên mọi người còn lại ngủ chung phòng được. Chỉ là luân phiên giường, nên nếu hai chị không muốn ngủ giường người khác dùng thì hơi khó.”
“Ừ… Thế nào cũng được với em… Amano? Em muốn sao?”
“Ừm…,” Amano chậm chạp đáp. “Để xem… Làm sao nhỉ?”
Anh mới nhận ra mắt Amano lờ đờ thế nào. Mắt hai người chạm nhau, chị ấy ngại quay đi rồi đột ngột hét kỳ quặc.
“Á!! Kousaka đẹp trai quá!!”
Hả…?! Chị ấy say rồi sao…?
“Amano không uống giỏi rượu,” Kamiji giải thích, mặt hài lòng không hiểu sao. “À mà cẩn thận. Say là chị ấy bám người gần đó.”
“Sao chị vẫn cho chị ấy uống?”
“Còn sao nữa? Vui mà.”
Anh biết mà. Kamiji đúng là không hợp sống chung…
Anh đau đầu sắp đến.
Nhưng ý nghĩ vừa lóe lên thì Amano kéo ghế sát anh.
“Này Kousaka. Anh thích chị lớn hơn không?”
“Hả…?! Ừm, thích.”
Anh phải trả lời có vì Mai – người anh đang “yêu” – lớn tuổi hơn anh.
“Chị lớn hơn anh bao nhiêu thì anh mới thích?”
Chị ấy hỏi thẳng thắn quá.
Chị ấy định tán anh sao…?! Nhưng Haruka (bạn gái thật) và Mai (bạn gái giả) đều đang ở đây…!!
“Ừm, anh chưa nghĩ bao giờ…”
“Giờ nghĩ đi.”
“Anh đang yêu Mai mà…”
“Nhưng anh bảo sẽ biến ký túc xá thành nhất phu đa thê.”
“!!”
Lời Amano sốc làm mọi người đông cứng, phòng im lặng.
Vài giây sau Amano mới nhận ra mình nói hớ, mặt đỏ bừng hoảng hốt.
“Á! Chuyện này không nên nói trước mặt Tsukishiro đúng không?”
Mai thì vẫn bình tĩnh như không.
“…Không sao. Em biết rõ quan hệ giữa Yuuma và Hyuuga mà.”
Có vẻ chị ấy quyết định đóng vai cô gái biết bạn trai ngoại tình.
Dù sao không khí nhà ăn cũng tan tành rồi.
“– Thế thì không tránh được. Mọi người nói xem thích ai đi,” Kamiji nói, nhìn quanh. Đề nghị kinh hoàng. “Trước hết em hỏi nhé. Mọi người biết chuyện giữa Kousaka, Hyuuga và Tsukishiro chưa?”
Lisa với Ichinose lắc đầu.
“Ừ. Kousaka, anh kể đi?”
“Sao lại anh…?”
“Em kể thì kỳ đúng không?” Kamiji nói.
“Ai kể cũng kỳ…”
Nhưng giờ chẳng chối nổi.
Anh kể mọi người anh yêu cả Haruka và Mai và đang nghĩ đến nhất phu đa thê. Dĩ nhiên là bịa, nhưng Lisa với Ichinose chắc rối vì chẳng biết gì.
Ngay anh cũng không hiểu sao mọi chuyện rối thế này.
Nếu có bài học rút ra thì hành động bốc đồng sớm muộn cũng quay lại ám mình.
“Cảm ơn kể hết nhé Kousaka,” Kamiji nói. “Giờ mọi người nắm rồi, em hỏi Tsukishiro nhé. Chị yêu Kousaka đúng không?”
“Dĩ nhiên em yêu anh ấy.”
“Chị không phiền anh ấy đùa giỡn gái khác à?”
“…Anh ấy hot boy, nên em nghĩ thế là bình thường.”
“Bình thường chị không muốn độc chiếm à?”
“Nói không muốn là nói dối… nhưng thế giới giờ thế này, em biết không độc chiếm được.”
Tại anh mà Mai phải bịa lý do yếu ớt thế này.
Em xin lỗi thật…
“Thế em cũng được tán anh ấy à?”
Lại Amano, nói không đọc không khí nhìn anh mắt lờ đờ.
“…Em nghĩ em không có quyền ngăn,” Mai ngượng đáp. Chị ấy lo lắng nhìn anh.
Anh chắc nên nói gì đó, nhưng nếu giữ vờ vịt nhất phu đa thê thì anh chỉ còn cách chấp nhận Amano. Chị ấy xinh, anh chẳng có lý do phàn nàn…

“Amano, chị nghiêm túc đấy à?” Haruka hỏi khi anh ngồi không biết phản ứng sao.
“Dĩ nhiên em nghiêm túc.”
“Chị nên suy nghĩ lại. Anh ấy là cầm thú lợi dụng thế giới zombie để đùa giỡn nhiều gái.”
“Chị nói thế nhưng vẫn yêu anh ấy. Chứng tỏ anh ấy hấp dẫn đàn ông thế nào chứ?”
“…Ừ đúng… Dù anh ấy ngoại tình em vẫn không ghét nổi…” Haruka vừa khen anh vừa bực bội nắm chặt tay phải.
Em có vẻ lạ, anh nhìn quanh thì thấy hộp kẹo whiskey bonbon rỗng bên cạnh em.
Haruka ăn hết rồi à? Nếu thế thì em say lắm rồi…!
Anh lo cho em, nhưng Haruka vẫn tiếp tục.
“Anh ấy ngầu quá… Em không tưởng tượng nổi cuộc đời thiếu anh ấy…”
“Haruka? Em biết em đang nói gì không?”
“Anh im đi. Em yêu anh.”
“Ừ-ừ…”
Đừng đột ngột tỏ tình trước mặt mọi người thế chứ. Anh thật sự không biết phản ứng sao. Dù phải công nhận anh vui lắm.
Haruka say rượu là khen người à…?
Anh đang băn khoăn thì Haruka quay sang Amano.
“Ừ. Nếu chị nghiêm túc thì vợ cả như em không thể làm ngơ. Em phỏng vấn chị nhé.”
…Vợ cả? Haruka phỏng vấn Amano? Chuyện quái gì thế?
“Trước tiên kể chị thích gì ở anh ấy đi.”
“Anh ấy mạnh. Hồi nãy anh ấy liều mạng cứu bọn em. Đánh zombie không sợ ngầu lắm.”
“Chị thích sức mạnh anh ấy à?”
“Chị nói thẳng nhưng em nghĩ sức mạnh quan trọng nhất trong thế giới zombie này.”
“Nghĩa là nếu có người mạnh hơn Yuuma xuất hiện thì chị muốn ở với họ?”
“Em không vô duyên thế. Với lại người thường đánh zombie nổi đâu?”
“Ừ chị nói cũng đúng. Yuuma của em mạnh nhất mà.”
“Anh ấy đẹp trai sạch sẽ nữa.”
“Em biết. Như làn gió mát đúng không?”
“Cao nữa.”
“Vóc dáng hoàn hảo. Quá cao hay cơ bắp quá thì bị áp đảo.”
“Chị thì sao Hyuuga? Chị thích gì ở Kousaka?” Amano hỏi, mắt Haruka sáng lên.
“Chị hỏi đúng rồi. Bọn em gặp nhau lúc em lớp năm, nhưng hồi ấy anh ấy tốt với em lắm. Nghe hết lời em than, em bảo gì anh ấy cũng làm không cau có, lúc nào cũng bênh em. Hồi ấy anh ấy chiều em lắm, em không sống nổi thiếu anh ấy… Nhưng một ngày anh ấy đột ngột không đến nữa… Rồi mới đây em gặp lại anh ấy sau năm năm. Anh ấy đẹp trai kinh khủng, vẫn là anh chàng tốt bụng hồi nhỏ. Tốt hơn em tưởng. Chắc lớn rồi nên anh ấy hay nghĩ bậy, nhưng em vẫn thấy anh ấy mê ngực em dễ thương lắm.”
Haruka kể quan hệ hai đứa không ngập ngừng. Phần ngọt ngào đầu và phần cuối kể chuyện lộ quan hệ đều ngại đến mức mặt anh nóng bừng…
“Thế với chị thì Kousaka là anh chàng đáng giới thiệu cho gái à?” Amano nói làm Haruka giật mình.
“…Em định bôi xấu Yuuma, nhưng không hay đã khen anh ấy rồi…”
“Không. Ngay từ đầu chị toàn kể yêu anh ấy bao nhiêu,” Kamiji chen vào. “Nhưng Kousaka hot thật. Ngoại tình hai cô mà một cô nói anh như đàn ông mơ ước.”
“…Chỉ là hiệu ứng cầu treo thôi. Nếu không có thế giới zombie thì họ chỉ thấy anh bình thường cực kỳ.”
“Nhưng anh thật sự ngầu khi đánh zombie. Ai cũng mê nếu được anh cứu thế.”
“Gì cơ?!” Haruka kêu. “Kamiji, đừng bảo chị cũng crush anh ấy nhé?”
“Yên tâm. Chị không hứng phá nhà người khác,” Kamiji dứt khoát nói.
Nghe thế Amano thở phào. “Em mừng không phải cạnh tranh với Saya! Thế nghĩa là từ giờ em phải cố thắng Hyuuga với Tsukishiro. Hay không cần vì nhất phu đa thê rồi?”
Amano hỏi anh, nhưng anh biết trả lời sao?
Nhưng Haruka với Mai cũng nhìn anh mong chờ. Anh cảm giác nói sai là toi.
“Ừ… giờ mình chưa quyết định chính thức nhất phu đa thê…”
“Giờ anh có vợ một với vợ hai rồi đúng không? Thế em phải tự quảng bá mình à? Bao giờ biết em đạt chưa?”
“…Nhân tiện, nhất phu đa thê hoạt động thế nào nhỉ?” Anh hỏi.
Dĩ nhiên anh không định bắt đầu thật, nhưng anh hơi tò mò. Dù sao thế giới zombie này, đàn ông kêu gọi tình nguyện thì không giới hạn số vợ.
Thế giới cũ bị hạn chế bởi chi phí sống và chỗ ở, nhưng giờ mọi người sống chung dù có quan hệ hay không, anh lo đồ ăn cho mọi người.
Thế nếu ai bảo muốn làm vợ anh thì anh nhận à?
Không. Vô đạo đức quá. Nhưng từ chối cũng kỳ khi không giới hạn số vợ… đúng không?
Càng nghĩ nhất phu đa thê càng khó. Sao anh bịa bảo muốn thế chứ…?
Dù sao anh không truyền nước bọt cho Amano được, cũng không kể lý do. Phải thoát tự nhiên. Lấy cớ gì? Vì mới gặp? Nhưng tiền đề quan hệ với Mai là yêu nhau chỉ ba ngày…
“…Tạm thời Amano, anh nghĩ anh với chị nên hiểu nhau hơn,” anh bảo chị ấy. “Chị biết anh thật sự thế nào có khi thất vọng.”
“Ừ, cũng có thể.”
“Nên mình làm như couple bình thường đi nhé? Như đi chơi và tìm hiểu nhau…”
Không hiểu sao Amano mặt khó hiểu.
“Ý anh hay đấy Kousaka, nhưng thế giới zombie này đi chơi kiểu gì…?”
“Ừ nhỉ…”
Chị ấy nói anh mới nhớ thế giới này chẳng có chỗ hẹn hò nào. Thậm chí dạo bước ngoài ký túc xá cũng không.
“Không biết đàn ông con gái thế giới mới tìm hiểu nhau thế nào…”
“Chắc hẹn hò ở nhà,” Amano nói. “Nhưng mất điện thì không chơi game xem phim được, nên chỉ còn…”
Chị ấy dừng lại, mặt đỏ hơn. Chị ấy tưởng tượng gì thế?
“Dù sao Kousaka, em sẽ bắt đầu cho anh thấy em làm được gì,” Amano hào hứng nói.
Thế nghĩa anh phải tìm khuyết điểm chị ấy làm cớ không nhận làm vợ…!!
“Sở trường của em là massage. Giờ bắt đầu luôn nhé?”
Anh nhận lời mời của Amano, mọi người chuyển sang phòng ngủ.
Haruka, Mai với Kamiji nhìn anh cởi xuống còn áo thun quần dài nằm sấp lên giường.
“Ừ, bắt đầu nhé!”
Amano cũng thay đồ thể thao, quỳ lên người anh hai chân kẹp hông. Chị ấy cúi xuống ấn ngón tay quanh xương bả vai anh. Mỗi lần đầu ngón cái ấn xuống là cơn đau dễ chịu lan khắp người.
“Thế nào? Thích không?”
“Ừ. Thích lắm.”
“Em mừng quá. Ấn mạnh thế nào?”
“Mạnh hơn chút cũng được.”
“Ừ!” Amano vui vẻ nói rồi dang rộng hai đầu gối, ngồi thấp xuống hơn. Chắc thế này chị ấy ấn mạnh hơn.
– Lúc ấy anh mới nhận ra.
Amano dang chân rộng khiến phần quan trọng nhất của phụ nữ ép sát vào lưng anh. Chị ấy có vẻ không hay biết, nhưng mỗi lần ấn huyệt là chỗ kín chị ấy ép mạnh vào anh.
Anh cảm nhận được chỗ kín của Amano qua lớp quần áo. Mềm mại nhưng hơi cứng…
Bất chợt hình ảnh sáng nay nhìn lên váy chị ấy lóe lên trong đầu.
“…Yuuma, anh cười ngốc nghếch thế. Thích đến vậy à?”
Haruka hỏi, nhìn mặt anh.
Chết tiệt. Phải chữa cháy nhanh.
“Ừ-ừ. Anh chưa từng được massage, thích thật.”
“Hmmm…” Haruka nghi ngờ, nhưng mặt lạnh lùng bỏ qua. “Thế em massage cho anh nữa nhé?”
“Hả…?”
“Sao? Anh không muốn à?”
“K-không phải thế,” anh cố chữa.
Nhưng lương tâm anh đau đớn. Nếu Haruka ngồi lên anh như Amano… liệu có chuyện tương tự không…?
Haruka tốt bụng. Em muốn làm anh sướng, anh nên kể thật chứ?
…Thôi kệ.
Anh quyết định im lặng, chẳng bao lâu Haruka với Amano đổi chỗ.
Haruka mặc váy lên giường, ngồi lên anh, bắt đầu massage vai. Em dang chân rộng ngay từ đầu, mỗi lần cúi xuống chỗ kín em ép mạnh vào lưng anh.
Cảm giác rõ ràng hơn với Amano nhiều…
Amano mặc quần thể thao, nên vải váy Haruka chắc mỏng hơn. Có lẽ em không mặc quần tất gì bên trong…
Haruka massage từ vai xuống lưng, xong trong lúc anh vẫn nằm mải nghĩ bậy.
Haruka xuống giường hỏi: “Massage ai thích hơn?”
“…Ừm…”
Thành thật thì anh chẳng nhớ massage gì, vì suốt thời gian chỉ tập trung vào chỗ tiếp xúc cơ thể…
“C-cả hai đều tuyệt.”
Đó là câu duy nhất anh nghĩ ra.
Vì vài lý do bí ẩn, anh không xuống giường được một lúc, làm mọi người nghi ngờ.
Massage xong, mọi người quay lại nhà ăn tiếp tiệc chào mừng.
Có người đề nghị ăn món hợp tiệc, nên dùng chảo chiên pizza với xúc xích.
Bụng no mà vẫn cầm nước ngọt nói chuyện lâu. Không ai nói ra, nhưng ngầm hiểu không nói chuyện buồn. Không khí vui vẻ, nhưng vẫn dè chừng nhau, hơi cảnh giác.
Mười giờ trôi qua mà Kamiji chẳng có gì lạ. Chắc giờ an toàn nghĩ chị ấy không thành zombie.
“Ừ, giờ em ngủ yên tâm rồi,” Kamiji nói. Mắt chị ấy díu lại khi đứng dậy đi ngủ. Chân chị ấy loạng choạng, anh vội đỡ bằng người.
“Chị dùng giường nào?”
“Giường nào cũng được. Gần cửa nhất chắc?”
“Ừ. Thế chị Amano ngủ tầng trên chị. Lisa canh gác tối nay, nên…?”
Haruka-Anh
Ichinose-Mai
Amano-Kamiji
“Thế này được không mọi người?”
“Ừ được. Mọi người đi ngủ luôn đúng không?”
“Ừ, định thế.”
Anh nghĩ đến Mai khi nói. Trước khi ngủ phải hôn chị ấy.
Đưa chị ấy đi không lý do thì nghi sao? Hay giả vờ đi vệ sinh lén ra? Hay lúc thay đồ ngủ—
“Này Yuuma. Anh không hôn em ngủ ngon à?” Mai đột ngột hỏi, kéo vạt áo anh.
Chết tiệt. Dễ thương quá.
Mũi tên suýt xuyên tim anh, nhưng anh bình tĩnh nhớ chỉ truyền nước bọt thôi. Chị ấy nghĩ nhanh thật. Hôn ngủ ngon bình thường lắm, lại cho Kamiji với Amano thấy bọn mình thật sự là couple.
“Ừ-ừ. Ra chỗ khác nhé…”
Hai đứa ra khỏi nhà ăn lên hành lang tầng hai.
“Mai nghĩ hay thật. Cảm ơn chị.”
“…Nói trước mặt mọi người em lấy hết dũng khí, nhưng trông như couple thật đúng không?”
“Ừ, chắc chắn.”
“Em mừng… À mà Yuuma, anh nhớ lúc hôn mình nói gì không?”
“Ừm… Nói yêu nhau đúng không? Giờ không ai nhìn nên không cần…”
“Em nghĩ phải tập thường xuyên để sẵn sàng. Có người nhìn hay không chẳng sao.”
“Ừ-ừ.”
“Thế thì anh thì thầm lời yêu thương rồi ôm em đi.”
Mai cười tinh nghịch như trẻ con dang rộng tay.
“…Mai. Anh yêu em.”
Mai ngước nhìn anh khi anh ôm sát chị ấy.
“Yuuma,” chị ấy khẽ nói. “Muốn làm gì em cũng được.”
“…R-rất sẵn lòng.”
Anh vòng tay quanh eo Mai hút môi chị ấy, lưỡi chị ấy luồn trong miệng anh cướp nước bọt. Anh hơi cử động lưỡi, chạm lưỡi Mai. Cả hai hơi ngại, nhưng từ từ quấn lấy nhau. Đây là hình thức giao tiếp tối thượng, thường chỉ couple mới làm được.
“Hi hi… Em thích hôn anh lắm Yuuma…,” Mai mê man thì thầm sau khi môi rời nhau.
“A-anh cũng…”
“Thật à? Em mừng quá… Ước gì ôm nhau thế này mãi…”
Mai vòng tay ôm chặt hơn.
Nguy hiểm thật. Anh hứng quá, không cẩn thận là quá đà mất.
Thì thầm yêu nhau lúc hôn có khi vượt giới hạn rồi…
Hôn xong hai đứa về phòng ngủ, Haruka đứng chờ cửa rồi húc đầu anh.
“Anh phải hôn em ngủ ngon nữa chứ.”
“Hả…?!”
Anh đông cứng. Em biết không hôn được mà.
“Thôi nào – hôn đi Yuuma.”
Nhưng Haruka chỉ đặt hai tay lên ngực anh đẩy ra hành lang. Rồi em thì thầm mắng.
“Anh ngu thế? Hôn Tsukishiro vợ hai rồi, không hôn vợ cả là em thì kỳ đúng không?”
“Ồ-ồ…”
Anh bị thuyết phục luôn. Anh chưa từng nghĩ cân bằng thế.
Giữ vờ “hôn ngủ ngon”, anh dẫn Haruka đến chỗ vừa hôn Mai.
“Thế giờ ở đây giết thời gian chút.”
Không hiểu sao Haruka không đáp. Em trông bực.
“…Sao thế em?”
“Chỗ này anh vừa hôn Tsukishiro đúng không?”
“Hả? Ừ… Sao?”
“Đàn ông bình thường dẫn bạn gái đến chỗ ấy à? Dù chỉ giết thời gian thì đi chỗ khác đi.”
“X-xin lỗi. Anh không nghĩ. Em nói đúng thật.”
Anh nhanh chóng xin lỗi, nhưng Haruka vẫn giận.
Haruka bĩu môi trừng mắt.
“…Về phòng ngủ mà chẳng làm gì bực thật. Cảm giác như Tsukishiro thắng em rồi.”
“Còn cách nào khác đâu…?”
“Nghĩ gì thân mật làm với em đi.”
“Sờ ngực em nữa nhé?”
Ý đầu tiên lóe lên khi em nói “thân mật”.
“…Ngực em là tất cả anh nghĩ à?”
Em nheo mắt nhìn anh, nhưng anh chỉ gật vì đúng thế.
“Anh thành thật thật. Nhưng em không cho.”
“S-sao không?”
“Vì nóng bỏng quá, ngủ không nổi.”
“Th-thế thì được. Anh ngủ không khó khăn.”
Em ngại quay đi. “…Ý em là anh sờ em thì em ngủ không nổi.”
“…Ồ! Thế à…”
“Nên không sờ ngực.”
“Ừ-ừ…”
“Hi hi! Vừa nãy anh dễ thương thật. Như chó chờ chủ cho ăn ấy.”
“Ư ừ…”
“Em muốn thưởng anh vì ngoan ‘ngồi’ theo lệnh. Anh muốn gì?”
“Gâu.”
“Không phải ngực em.”
“Ư ừ…”
“Mình… hứa mai kỳ người cho nhau đúng không?”
“Gâu!”
“Anh chơi chó em giỏi dần rồi. Có khi em có tài huấn luyện chó đấy,” Haruka ưỡn ngực nói.
Anh thấy bình thường mà nói chuyện với anh nói kiểu chó thế này cũng giỏi.
“À mà chuyện hôn ngủ ngon… Nước bọt anh không vào miệng em thì được đúng không? Em hôn anh thì ổn chứ?”
“Hả…?”
Anh không ngờ em đề nghị thế.
Nhưng nghĩ lại anh với Haruka chạm cơ thể nhau bao lần. Nếu lây virus qua da thì em thành zombie lâu rồi.
“Chắc… ổn…”
“Thế em hôn má anh ngủ ngon nhé. Ngồi xuống chút. ‘Ngồi’.”
“Ừ-ừ…”
Anh hơi khuỵu gối cúi người, Haruka nắm khuỷu tay anh chậm rãi ghé mặt lại.
Vài giây hồi hộp… nhưng ngay trước khi chạm má anh thì em rời ra.
“Thế này… ngại thật. Yuuma nhắm mắt đi.”
“Ừ-ừ.”
Anh nhắm mắt theo lời, cảm nhận Haruka lại gần. Em thơm ngọt, anh cảm được hơi thở em trên má. Rồi—
Chỉ một khoảnh khắc, môi mềm em chạm má anh.
Anh mở mắt, chạm mắt Haruka đang ngại ngùng nhìn anh. Biểu cảm lúng túng của em dễ thương không tả nổi.
“…Thế này ngủ khó lắm…”
“Thế để anh sờ ngực em luôn…”
Haruka giơ ngón trỏ giận dữ.
“Yuuma! Nằm xuống!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
