Ngày 7
Sáng hôm sau, việc đầu tiên anh quyết định là đi tìm thứ anh muốn tặng Kamiji nhất: súng. Có vũ khí thì phụ nữ cũng giết zombie được.
Nhưng dọn đường đến đồn cảnh sát còn mất nhiều thời gian lắm. Thay vào đó anh nghĩ đến chốt cảnh sát gần ga tàu. Lúc zombie mới bùng phát anh thấy zombie mặc đồng phục cảnh sát khu vực ấy.
Anh một mình lên xe tải nhỏ rời ký túc xá trước bảy giờ sáng. Quanh ga tàu zombie đông kinh khủng, nghe tiếng máy xe là lao tới. Anh lùi xe quay lại rồi xuống cách đó chút.
Vừa đánh trả zombie tấn công anh vừa tìm con mặc đồng phục cảnh sát, nhưng chẳng thấy đâu. Nó đi đâu mất rồi?
Đánh trả liên tục làm anh mệt, nên anh nghĩ tìm lâu khó nên quay lại xe. Hôm nay bỏ ý lấy súng, anh đến trung tâm cải tạo nhà lấy cây chĩa, loa không dây, tấm thép với thùng tắm. Vì anh với Mai có virus zombie, anh nghĩ tốt hơn dùng thùng khác mọi người.
Về ký túc xá hôn Mai xong, anh chất bình nhựa lên xe tải quyết định ra sông lấy nước. Nhờ máy lọc nước uống dễ hơn, nhưng vẫn phải ra sông ngày một lần. Anh càng thấm thía hệ thống nước văn minh trước đây tuyệt vời thế nào.
Nhân tiện tắm luôn, mọi người chia xe tải nhỏ với minivan đi. Mời Kamiji nhưng chị ấy bảo không cần tắm hàng ngày, nên chỉ sáu người.
…Anh hơi lo chị ấy cố giữ khoảng cách với bọn anh.
Đến sông đốt lửa đổ nước thùng tắm, rồi dựng thùng thứ hai. Để tiết kiệm bình gas, mọi người đốt lửa hâm nước nhiều nhất có thể, đến gần một giờ chiều mọi người mới tắm xong. Anh thật sự ước có cách rút ngắn thời gian tắm…
Vẫn mải nghĩ, anh lên xe tải nhỏ với Mai, Haruka và mọi người lên minivan, cả nhóm về ký túc xá.
Trên đường đi qua nhà Kamiji – rồi thấy lạ. Sedan anh đậu trước nhà chắn zombie giờ thảm hại.
Thấy cảnh ấy khi lái xe, anh lập tức dừng xe nhảy ra. Bảo Mai sang minivan với mọi người, rồi chạy xem chuyện gì. Kính sedan vỡ, thân xe đầy vết cào. Trông như bị dao chém, đặc biệt nặng quanh ghế lái.
Đừng bảo zombie tấn công…?
Nhưng anh không nghĩ zombie thường làm xe thành thế này…
Lúc ấy anh mới thấy cửa sổ phòng khách thủng lỗ to.
Zombie vào nhà rồi sao…
Anh lao đến cửa sổ vỡ nhìn vào, thì—
– Chạm mắt zombie móng vuốt đứng trong phòng.
Không tin nổi, nhưng đúng là nó. Chắc chắn con zombie anh ném xuống sông hôm qua.
Não anh chưa kịp theo thì anh đã quay đầu chạy. Mở cửa minivan nhảy vào.
“Chạy đi!”
Haruka không hỏi gì đạp ga luôn.
Giây sau zombie móng vuốt ra đường đuổi theo. Nhưng nhờ Haruka phản ứng nhanh, xe đã lao xa nó.
“…Yuuma… Đó là…?” Mai giọng run hỏi, anh chậm rãi gật đầu.
“Ừ… Con zombie móng vuốt hôm qua.”
“Zombie móng vuốt? Con bất tử anh bảo đẩy xuống sông ấy…?” Haruka nói.
“Ừ. Có vẻ nó theo mình.”
Dai thật. Nó chạy bộ từ sông đến đây sao?
“Nhưng dù theo thì sao nó đến đây được…? Từ cầu ấy đến đây ít nhất mười cây số, khó tưởng nó tình cờ đến…,” anh lẩm bẩm.
“…Em chỉ nghĩ linh tinh thôi,” Ichinose ngồi sau nói, “nhưng xe cán nó hôm qua đúng không? Có khi dịch cơ thể nó dính xe đâu đó, nó lần theo mùi tìm anh…”
“Hả?! Có khi nào…?”
Nhưng đó là giải thích hợp lý duy nhất. Cũng giải thích sao xe bị tấn công. Nó biết bọn anh ở trong xe ấy.
“Nếu giả thuyết em đúng… thì con zombie móng vuốt ấy có trí thông minh nhất định.”
“Zombie thông minh…”
Nghe suy đoán Ichinose, anh nhớ cách đánh của nó dần tinh vi hơn.
“Zombie đặc biệt có khả năng suy nghĩ.”
Zombie móng vuốt thù dai lần theo phá xe, rồi phá nhà Kamiji ở để tìm bọn anh…?
Thế là tại anh mà Kamiji bị tấn công…!!
“…Ừm Kousaka, Saya có trong nhà không?” Amano lo lắng hỏi, ngồi hàng ghế ba minivan.
“Anh không biết. Anh chỉ thoáng thấy bên trong thôi.”
Chỉ có cách quay lại nhà kiểm tra chị ấy có an toàn không, nhưng còn Haruka và mọi người thì sao. Sedan thủng mấy lỗ, nghĩ zombie móng vuốt xuyên hàng rào thép được thì để họ chờ ở ký túc xá nguy hiểm quá. Nhưng đậu xe đâu đó thì dễ bị zombie khác tấn công.
Hơn nữa zombie móng vuốt thấy xe này rồi, nếu nó thông minh thì chắc đuổi theo minivan…
“Có cách nào đánh bại con zombie móng vuốt ấy không…?” Anh lẩm bẩm một mình. Nó tái tạo sau khi anh đẩy xuống cầu. Có lẽ tốt nhất bỏ ý về ký túc xá, tìm Kamiji rồi chạy tiếp…
“Dịch cơ thể anh kìm hãm hoạt động virus zombie đúng không?” Ichinose đột ngột hỏi. “Anh bảo con zombie khổng lồ hôm nọ nuốt tay anh là quằn quại đau đớn ngay. Anh thử cho con móng vuốt uống máu anh xem? Đập đầu nó sau đó thì có khi không tái tạo được.”
“Ừ… Đáng thử.”
Anh không cố ý cho con khổng lồ nuốt máu, nhưng có thể làm thế với con này không? Tiếp cận nó đã khó…
Anh không chắc, nhưng mạng Kamiji nguy hiểm.
“Chẳng nghĩ cách nào khác. Phải thử thôi.”
Quyết tâm xong, anh bảo Haruka đi đường khác về nhà Kamiji. Dừng cạnh sedan hỏng anh nhìn quanh, nhưng không thấy dấu zombie móng vuốt.
Anh cầm gậy kim loại với dao nhỏ xuống xe. Dao anh luôn mang cắt dây thừng, nhưng lần này để cắt mình. Kế hoạch là cắt tay ngay khi thấy zombie móng vuốt rồi nhét vào miệng nó.
“Trước tiên anh tìm Kamiji, mọi người chờ đây. Haruka đừng tắt máy, thấy zombie móng vuốt thì chạy ngay.”
Nói xong anh vào nhà Kamiji.
Zombie móng vuốt nổi điên ở đây à? Phòng khách tan hoang, nhưng không thấy dấu Kamiji hay máu.
“Kamiji! Chị ở đây thì trả lời anh!” Anh hét. Không đáp, anh lập tức lên tầng hai.
Anh thấy thang gấp duỗi ngang ban công phía không mặt đường. Dài khoảng ba mét, bên kia là mái nhà hàng xóm.
Anh mở cửa khóa ban công ra ngoài, thì chạm mắt Kamiji đang ngồi xổm mái nhà bên.
“Kamiji! Chị ổn!”
“Ừ. Em nghe tiếng xe bị phá chạy thoát thân. May là em chuyển thang gấp ngoài sân lên tầng hai. Con zombie điên ấy sao rồi?”
“Chắc đi đâu đó. Xe mình còn ngoài kia, nên chắc chưa quay lại. Giờ là cơ hội thoát thân.”
“Ừ. Anh giữ thang em qua nhé.”
Anh nhấc thang gấp cố định vào lan can, Kamiji cẩn thận bò qua. Chị ấy sang ban công với anh, hai đứa nhanh chóng qua nhà ra đường.
Vừa ra ngoài Haruka và mọi người trong xe reo vui.
Nhưng khóe mắt anh thấy zombie móng vuốt. Nó quay lại, đang lao tới.
“Kamiji, lên xe chạy đi.”
“Anh thì sao?”
“Anh phá nó.”
Anh biến hình quay lưng về xe giơ gậy lên. Anh sẽ bảo vệ Haruka và mọi người dù có chết.
Zombie móng vuốt mắt đục nhìn anh nhảy bổ. Nó liên tục chém nhanh kinh khủng. Có vẻ nhanh hơn hôm qua.
Anh định cho nó uống máu, nhưng không vội được. Trước tiên phải phá móng để lại gần.
Xe bọn anh chạy mất, nên anh không giới hạn thời gian cụ thể. Anh dần lùi tránh đòn, cẩn thận quan sát kiểu tấn công xem có điểm yếu nào không.
Một lúc sau anh nhận ra nó dừng một tích tắc khi chuyển từ đòn này sang đòn khác. Mắt anh dần quen tốc độ, anh vung gậy đập ngang móng trái.
Tiếng kim loại khó chịu vang, bốn móng tay trái gãy một lần.
Phán đoán anh đúng: Nó yếu khi bị đánh ngang.
Ừ, làm thế với tay phải luôn… Anh nghĩ thế thì zombie móng vuốt đột ngột lao sát giơ tay phải.
Không kịp đổi cầm gậy, anh bản năng giơ tay trái che đầu, zombie chém. Tay trái anh mất từ cổ tay, máu nhỏ giọt từ chỗ đứt.
Móng sắc thế! Đáng lẽ tránh đánh trực diện con quái này…!!
Hối hận, anh quay đầu chạy.
Dĩ nhiên zombie móng vuốt đuổi theo, nhưng không sao. Anh chạy vào sân nhà nhảy lên hàng rào cao mét. Rồi tính thời gian đúng, anh nhảy khỏi rào vung gậy hết sức đập đầu zombie đang lao tới. Trúng đích! Anh đập trúng phần trước đầu. Anh đè xuống giẫm tay phải nó, đồng thời đút tay trái vào miệng nó đang há.
“Mày cắt tay tao đỡ tao phải tự cắt!” Anh đắc thắng hét.
Nhưng giây sau thế giới anh nghiêng ngả.
Cơ thể anh nghiêng sang phải. Anh cố giữ thăng bằng, nhưng không hiểu sao ngã tiếp. Mãi khi ngã xuống nhựa đường anh mới hiểu, zombie cắt chân phải anh quanh bắp chân.
Giây sau anh thấy móng anh vừa phá trên tay trái nó lại hiện ra.
Nó đã tái tạo và tấn công chân phải anh.
Anh cảm nhận zombie móng vuốt định gây thêm tổn thương, nhảy tránh bằng chân còn lại.
Thế này… tệ rồi.
Giờ mất chân phải anh không tấn công nhanh được. Anh cũng tái tạo được, nhưng phải áp phần đứt vào chỗ cũ, mà giờ đối phó zombie móng vuốt chẳng làm nổi. Hơn nữa nhảy tránh làm anh xa chân phải đứt lìa, muốn lấy phải qua mặt thằng này.
Anh cố nghĩ nhanh khi đứng một chân, nhưng ngay trước mắt zombie giơ cả hai tay. Anh chẳng cách nào chắn đồng thời trái phải.
Anh thật sự chết ở đây bỏ lại Haruka và mọi người sao…?!
Mai chết nếu anh chết, còn năm người kia hết đồ ăn là không sống nổi.
Anh không thể chết ở đây…!!
Anh vung gậy lùi dần, bò lùi. Zombie móng vuốt chẳng xi nhê mấy đòn yếu ớt của anh. Nó gạt gậy bằng tay trái, rồi giơ cao tay phải.
Tiêu rồi—
“– Hyaaaaaah!!”
Tiếng hét Haruka vang vọng. Thay vì chạy xe, em lao tới. Giây sau em dùng cây chĩa đập sau đầu zombie làm nó loạng choạng.
Rồi ai đó đánh từ sau ép nó xuống đất.
“Kamiji?!”
Hai người làm gì ở đây? Giây sau zombie hất Kamiji bay, đẩy cây chĩa Haruka rồi đứng dậy.
Anh tấn công nhanh hơn suy nghĩ, vung gậy vào chân nó. Đúng chỗ nhắm, nhưng chân không vững nên đòn không đủ mạnh hạ nó.
Zombie móng vuốt lại giơ cao hai tay. Anh không tận dụng được cơ hội Haruka với Kamiji tạo để hạ nó—
“Graaahh…!!”
– nhưng đúng lúc anh sắp bỏ cuộc thì zombie móng vuốt đột ngột gầm đau đớn.
Nó ngừng tấn công anh điên cuồng cào cơ thể mình. Anh không biết chuyện gì nhưng không bỏ lỡ cơ hội. Anh nhảy bằng chân còn lại đút cổ tay trái vào miệng nó.
Zombie móng vuốt nhìn anh đau đớn, giãy giụa hết sức cố hất anh. Anh không buông. Anh vòng tay phải ôm chặt đổ máu vào miệng nó nhiều nhất có thể.
Đau đớn zombie hình như tăng, anh cảm thấy sức nó yếu dần.
Anh dồn hết sức hạ nó, rút tay trái khỏi miệng rồi vung gậy đập đầu.
Anh đập nát đầu zombie móng vuốt, nhưng chưa thể yên tâm. Trước tiên phải phá móng hai tay nó.
“– Đây Yuuma.”
Haruka đưa tay trái với chân phải anh. Em tốt bụng nhặt mang sang, nhưng tay em dính máu anh.
“Cảm ơn Haruka, nhưng cẩn thận kẻo nhiễm.”
Anh lấy tay chân ấn mạnh vào chỗ cũ, chúng gắn lại cơ thể. Khả năng tái tạo vẫn tuyệt như thường.
Anh nhanh chóng đứng dậy cầm gậy đập nát móng zombie. Rồi trói tay chân con quái. Giờ dù đầu tái tạo nó cũng không đánh lại được.
“Mình để nó trói thế này theo dõi đảm bảo không có chuyện. Trời ơi hai người mạo hiểm thật—”
“Yuuma!! Anh ổn là tốt rồi!!” Haruka nhảy bổ vào anh giữa chừng. Chắc em kìm cảm xúc đến khi an toàn.
“Tất cả nhờ hai người. Không biết anh ra sao nếu hai người không đến kịp.”
“Kamiji mới là người nghĩ ra cách tuyệt vời hạ zombie đấy.”
“Làm gì thế?”
“Nhìn kia.” Haruka chỉ thứ trong suốt dưới đất.
Anh nhặt lên. Là ống tiêm nhỏ bằng lòng bàn tay. Ống trong suốt, còn chút chất lỏng đỏ bên trong.
“Vào xe em kể anh định cho zombie uống máu anh. Chị ấy bảo dùng ống tiêm nhanh hơn.”
“À…!!”
Anh khâm phục Kamiji nghĩ nhanh, rồi nhận ra.
“Chị tiêm máu anh khi đập vào nó à?”
Kamiji ngồi đất quay lưng gật nhẹ.
“Ừ. Em để Hyuuga đánh lạc hướng; rồi tiêm khoảng hai mươi mililít máu anh.”
“Thế nó mới đột ngột đau đớn. Nhưng chị lấy máu anh đâu?”
Haruka chỉ tay trái anh.
“Từ tay anh. Em thấy trên đất, nên lấy từ đó. Anh mất tay rồi nên em nghĩ anh không kịp dùng ống tiêm.”
“Can đảm thật… Ai cũng ngại nhặt tay người rơi chứ…”
Haruka cười tự hào.
“Tay Yuuma mà. Ngại gì.”
Anh sắp cảm ơn lần nữa thì nhận ra.
Kamiji vẫn quay lưng, không hiểu sao hai tay ôm bụng.
“…Kamiji? Chị sao thế…?” Anh cẩn thận hỏi, chị ấy chậm rãi quay lại.
“?!”
Haruka với anh nuốt nước bọt.
Bụng Kamiji đầy máu.
“Nó đâm em khi hất em ra.”
“Nghiêm trọng rồi! Phải băng bó ngay!”
“Thôi. Vết sâu… chắc đến nội tạng luôn.”
“Hả…?!”
“Thế giới này không bác sĩ, em chẳng sống lâu được,” Kamiji bình thản nói, mặt nhăn đau.
Không thật. Không tin nổi Kamiji sắp chết…
Máu chảy nhiều hơn thấm nhựa đường dưới chị ấy, anh chỉ đứng sững sờ.
“…Em xin lỗi… Nếu không cố cứu anh…”
“Đừng xin lỗi. Em biết ơn anh Kousaka.”
“Chị…?”
“Ừ. Khi con zombie này xuất hiện em biết ngay là con bất tử anh kể. Anh ra khỏi minivan rồi lên lại lái đi khi nó đuổi, em tưởng anh bỏ em. Nhưng em kêu thì zombie tìm ra em, em trên mái chẳng báo anh được… Nhưng anh quay lại cứu em.”
“Anh chỉ làm chuyện ai cũng làm thôi…”
“Em cũng thế. Anh chết thì bọn em tiêu. Vận may em… hết rồi.”
“K-Kamiji…”
Anh á khẩu. Kamiji dịch người nằm ngửa, chắc ngồi khó. Để thế này chị ấy chết mất. Nhưng thế giới không bệnh viện thì làm gì?
Anh chỉ biết đánh zombie thôi. Mà con móng vuốt này anh còn chẳng hạ nổi. Giá anh nghĩ cho nó uống máu sớm hơn, hoặc trói hôm qua, hoặc đừng gặp nó…
Kamiji sắp chết vì anh. Sự thật không chối cãi.
…Nhưng chờ đã. Thật sự muộn rồi sao? Bỏ cuộc sớm quá không…?
“…Kamiji, có khả năng nhỏ anh cứu chị được.”
“…Đừng bảo anh mổ em nhé? Em bị đâm bụng. Dân ngoại đạo khâu nội tạng sao nổi.”
“Không… Không phải…”
Anh ngồi thẳng nhìn chị ấy đề nghị.
“– Chị cũng thành zombie đi.”
“…Hả?”
“Từ khi anh thành zombie, vết thương nào cũng lành nhanh. Nên chị thành zombie thì có khi không chết.”
“Anh nói gì thế…? Dù sống thì sống kiểu quái vật không ý thức có nghĩa lý gì.”
“Chị nói đúng. Nên anh biến chị thành zombie. Thế chị có khi thành zombie giữ được ý thức như anh. Dĩ nhiên anh chưa làm bao giờ, không biết kết quả sao.
Có khi chị mất ý thức như zombie khác, hoặc chẳng thành zombie. Nhưng không làm gì thì chị chết chắc, nên—”
“– Đáng thử à?”
“Ừ.”
“Hah…” Kamiji thở dài nhìn trời.
“Hơn nữa dù chị thành zombie mất ý thức thì vẫn sống,” anh bảo chị ấy. “Sau này tìm cách biến zombie về người thì chị sống tiếp được.”
“…Ừ. Thế nào em cũng có cơ hội sống à?… Ừ, em thử đánh cược.”
“Cảm ơn chị.”
“Sao anh cảm ơn em.”
“Vì chị tin anh.”
Kamiji cười yếu ớt.
“Thế anh biến em thành zombie kiểu gì? Cắn em à?”
“Cái đó… hoặc cho chị uống nước bọt hay máu anh…”
“Trong mấy cách ấy thì truyền miệng nước bọt tốt nhất.”
“Thế làm thế nhé. Nhưng anh không biết cần bao nhiêu hay bao lâu chị mới thành zombie, nên bắt đầu ít một—”
“Thôi chi tiết đi làm luôn. Chảy máu chết trước khi thành zombie thì ngu,” chị ấy cắt lời anh.
Có lẽ chị ấy sắp đến giới hạn rồi.
“…Ừ. Bắt đầu đây…”

Kamiji nằm đất, anh lại gần áp môi vào chị ấy.
Trước tiên anh truyền lượng nước bọt thường truyền cho Mai rồi xem phản ứng.
Chưa đầy phút Kamiji bật dậy mặt ngạc nhiên kéo áo thun đầy máu lên.
“…Không tin nổi… Em lành thật…”
Bụng lộ đầy máu nhưng ngừng chảy hẳn, chẳng vết xước nào.
“Nước bọt anh ghê thật Kousaka…”
“Nhưng đừng chủ quan. Chị là người đầu tiên anh biến kiểu này, còn nhiều điều chưa biết… Chắc sức zombie chữa vết thương bụng chị, nhưng chưa rõ tác dụng phụ, nên theo dõi chị một thời gian.”
“Ừ… Nhưng ít nhất em không chết ngay. Lần thứ hai anh cứu mạng em,” chị ấy dịu dàng nói.
Lúc ấy thấy Kamiji cười anh mới nhận ra trận chiến kết thúc.
Sau đó gặp lại Mai và mọi người chờ trong minivan, an toàn về ký túc xá.
Anh không rời mắt zombie móng vuốt được, nên khiêng xác nó khi di chuyển. Khoảng hai mươi phút từ khi anh đập đầu mà chưa thấy dấu hiệu sống lại. Nhưng chưa yên tâm. Có khi vài tiếng nữa nó tái tạo cắt đứt dây.
Anh đặt xác zombie móng vuốt giữa sân, kê bàn gỗ, hai ghế và đống đèn pin bên cạnh, quyết định canh ít nhất đến sáng. Còn phải để Kamiji ở đó với anh để theo dõi chị ấy có thành zombie không. Buổi tối đành ăn cạnh xác.
Chỉ còn Kamiji với anh ngoài sân, anh hỏi chuyện đang thắc mắc.
“…Thế từ hôm nay chị ở lại ký túc xá nhé?”
Chị ấy ngượng gật đầu.
“Em đã có virus zombie trong người, sống chỗ khác chẳng nghĩa lý gì. Em chỉ đi có chút thôi, mong anh cho em ở lại với mọi người.”
“Anh mừng quá. Mong được làm bạn cùng ký túc xá với chị lần nữa.”
“Xin lỗi vì gây phiền phức.”
“Không sao… Tại anh bịa chuyện từ đầu. Với lại nếu chị không tìm ống tiêm trong nhà chị mới chuyển thì anh chẳng hạ được con móng vuốt đâu.”
“Cú đó hay nếu em tự khen vậy,” chị ấy cười lớn nói.
Dù suýt chết nhưng trận chiến vừa rồi dạy bọn anh nhiều – đặc biệt giờ anh biết tiêm máu anh làm zombie đặc biệt bất lực.
Ngày mai anh quyết định tìm vài loại ống tiêm khác nhau.
“Không biết tiêm máu anh vào zombie thường thì sao? Nếu giết được thì dùng làm vũ khí hay.”
“Ừ nhỉ…”
Anh cầm ống tiêm thử nghiệm.
Anh đặt xác zombie móng vuốt lên bạt xanh kéo ra khỏi ký túc xá. Cách đó chút có zombie nữ sinh trói vào cột điện. Dù cổ cố định vào cột, nó vẫn cố cắn anh khi anh lại gần.
Zombie nữ ấy ở đó hơn năm ngày nhưng vẫn hung dữ. Anh lẻn sau lưng đâm ống tiêm vào gáy tiêm máu anh. Nó lập tức dịu lại trước mắt anh. Mặt zombie hiền lành; rồi nhắm mắt ngừng cử động.
“Thế này… giống bố Haruka…”
Lúc ấy anh mới nhớ. Lúc cố trấn an bố Haruka, anh cố ý để ông ấy cắn tay phải làm máu phun ra.
Ông ấy chắc uống máu anh. Nên mới bất tỉnh…?
Với máu anh có thể làm zombie bất động. Tiêm máu dễ hơn trói dây, không lo chúng thoát. Có khi gắn ống tiêm vào đầu tên bắn zombie. Thế Mai và mọi người cũng hạ được…!
Câu hỏi là chúng bất tỉnh bao lâu. Để biết anh quyết định ngày mai đến nhà Haruka xem bố em sao.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
