Tôi Là Kẻ Mạnh Nhất Trong Thế Giới Zombie, Nhưng Lại Không Đánh Nổi Cô Gái Này!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Vol 2 - Ngày 6

Ngày 6

Anh bị rung động đánh thức trước bình minh khi Mai lén chui vào giường. Chắc đến giờ hôn rồi.

Hai đứa im lặng nhìn nhau để khỏi đánh thức mọi người rồi bắt đầu hôn. Nhưng người ngủ giường tầng dưới gần hành lang tỉnh dậy. Ai ngủ đó nhỉ…? Ồ đúng rồi.

Anh cứng người khi Kamiji nhìn quanh rồi lặng lẽ ra khỏi phòng. Chắc chị ấy đi vệ sinh.

“…Hồi hộp phết,” Mai cười nói sau khi hôn bị gián đoạn.

“Ừ, dù bọn mình chẳng làm gì sai.”

“Chẳng sai…? Em nghĩ hôn nhau trong phòng đầy người khá dâm đãng đấy.”

“…Chị nói thế anh mới thấy đúng. Bọn mình hôn trước mặt mọi người nhiều quá nên anh chai cảm giác rồi.”

“Ừ nhỉ… Thế nên tối qua anh mới thử sờ ngực Hyuuga ở đây à?”

“Hả…?!”

“Dù thì thầm nhưng người giường bên nghe rõ lắm.”

“…Anh xin lỗi…”

…Ơ? Chẳng phải hôm qua Mai cũng gợi ý anh trong chính giường này sao…?

“…Nhân tiện anh quên chuyện em gợi ý hôm qua đi. Coi như em nói mơ ấy.”

Trong bóng tối phòng, Mai cúi đầu. Chắc chị ấy áy náy chuyện đó.

“Thế nghĩa là sáng sớm hôn nhau phải ra ngoài phòng này à? Em tưởng ra ngoài ồn đánh thức mọi người phiền.”

“Không biết làm sao… Chẳng lẽ hỏi ý kiến mọi người…”

Chị ấy nói đúng.

“Dù sao để lúc khác bàn nhé,” anh nói. “Haruka lại đến cảnh cáo như hôm qua thì phiền…”

“Ừ… Nhưng em chưa lấy đủ nước bọt anh…”

Mai lại hút môi anh, liếm hết nước bọt trong miệng rồi về giường, cười toe toét.

Gần sáu giờ sáng mọi người tụ tập nhà ăn ăn sáng. Từ khi mất điện anh bắt đầu sống theo mặt trời, thành dậy sớm.

Bữa sáng kiểu Nhật nữa. Phong phú: cơm, natto, canh miso, trứng chiên, cá hồi nướng, rau bina trộn mè. Haruka với Mai nấu ăn chăm chỉ giữ mọi người khỏe mạnh.

Lúc ấy anh nhớ chuyện quan trọng.

“Này Ichinose. Chị uống nước lọc sông lâu rồi. Chị thấy sao?”

Ichinose ngừng khuấy natto.

“Em chưa thấy triệu chứng lạ gì. Có khi tùy cơ địa, nhưng ít nhất với em thì uống nước sông lọc ổn.”

“Tốt. Anh mừng chị không sao. Cảm ơn chị thí mạng.”

Anh cúi đầu cảm ơn từ tận đáy lòng.

Thế là lo nước uống hết.

“Ừ, mục tiêu tiếp theo… Anh muốn xây phòng kiên cố như pháo đài ở tầng bốn,” anh bảo sáu bạn cùng ký túc xá. “Anh nghĩ khả năng zombie tấn công lúc anh ra ngoài có thật, nên tốt nhất có phòng mọi người cố thủ.”

Mai đồng ý đầu tiên.

“Ý hay… Nếu quyết định chỗ trốn trước thì khẩn cấp mọi người tụ họp nhanh.”

Ichinose giơ tay tiếp, nói hơi vội.

“Em đồng ý. Trước tiên phải gia cố cửa. Lý tưởng là thay cửa thép, nhưng đóng tấm thép ngoài cửa hiện tại cũng hiệu quả. Để hết cửa sổ tầng bốn mở khóa để chạy ra hành lang từ phòng nào cũng được. Còn lắp loa không dây hành lang phát nhạc hoặc âm thanh từ xa dụ zombie đi chỗ mình muốn. Và làm dây thừng chắc để nhanh xuống ban công tầng dưới. Lúc rảnh tập diễn tập…”

“Ừ… Ichinose chị nghĩ chuyện cố thủ lâu rồi à?”

“Ừ. Những đêm ngủ không được.”

“Giúp nhiều lắm. Còn gì cần trong phòng an toàn không?”

“Vũ khí, phòng phải xông qua hành lang đầy zombie. Mục tiêu không giết zombie; chỉ mở đường, nên gì dài như cây sào tốt.”

“Cây sào? Ý chị cây chĩa hai đầu trường học bắt kẻ xâm nhập ấy?”

“Cái ấy được. Nếu có cơ hội anh lấy vài cái nhé. Em còn nghĩ cocktail Molotov làm vũ khí đánh xa zombie, nhưng trong ký túc xá chắc không dùng tốt.”

“Cocktail Molotov…?”

“Chai thủy tinh đổ xăng hoặc dầu hỏa, châm lửa ném. Chai vỡ là cháy.”

“Ừ… Nghe hay, nhưng chị nói đúng; ở đây không dùng tốt.”

“Ừ. Vẫn làm được, vì ném zombie gần ký túc xá. Phòng kho còn dầu hỏa năm ngoái.”

“Chị lo được không?”

“Ừ. Và nếu được… lấy súng ngắn nữa.”

“Nhật lấy súng ngắn kiểu gì?”

“Cảnh sát có mà.”

“Ừ nhỉ.”

Sao anh không nghĩ ra chuyện đơn giản thế…? Gặp zombie mặc đồng phục cảnh sát phải lấy chứ…

“Nên gặp zombie cảnh sát thì kiểm tra xem có mang không. Bao súng chắc ở thắt lưng. Vấn đề là đạn dự phòng khó tìm, hết là hết. Tự làm đạn cũng được nhưng cần thuốc súng, khó lắm.”

“Ichinose chị biết nhiều thật.”

“Chỉ chuyện đọc thôi. Em chỉ đọc về súng trong tiểu thuyết trinh thám, nên có khi sai. À mà nếu đến thư viện chắc học cách làm đạn được.”

“Việc nhiều quá rối… Trước mắt tìm tấm thép gia cố cửa phòng an toàn, loa không dây, dây thừng chắc, cây chĩa, súng ngắn đúng không?”

“Ừ, tạm em nghĩ thế. Còn trữ đồ bảo quản với nước ở phòng an toàn tầng bốn để cố thủ lâu.”

“Ừ hiểu. Tầng bốn giờ sao rồi?”

Ichinose mặt khó hiểu, Mai trả lời thay.

“Đồ của người trước vẫn còn. Lúc rảnh dọn đi.”

“Hôm nay làm nếu mọi người muốn,” Amano đề nghị. “Đúng không Saya?”

“Ừ. Bọn em khỏe, cứ giao bọn em.”

Kamiji tạo dáng khoe cơ bắp, anh để chị ấy với Amano lo.

Ăn sáng xong, trước khi ra lấy đồ anh làm việc tuyệt nhất có thể tưởng tượng:

Anh với Haruka kỳ người cho nhau.

Hành động cá nhân quá đáng thế này làm anh áy náy khi nghĩ mọi người đang dọn dẹp ký túc xá. Nhưng anh vất vả lấy đồ hàng ngày, hy vọng mọi người không phiền anh thư giãn chút.

Sáu giờ năm mươi. Anh về kịp hôn Mai lúc mười giờ. Anh chất bình nhựa vào sedan, bảo mọi người đi sông lấy nước rồi rời ký túc xá với Haruka lái.

“…À mà Haruka, hôm nay em mệt à?” Vừa rời ký túc xá anh hỏi. Tối qua em ăn đống kẹo whiskey bonbon, anh lo em say xỉn.

Nhưng Haruka chỉ nghiêng đầu tò mò.

“Em? Em khỏe mà.”

“Ồ. Anh đoán sai.”

“Sai gì? Sao anh nghĩ em mệt?”

“Sáng nay em ăn ít hơn.”

“Ồ cái đó…,” em mơ hồ, giọng ngượng. “Mắt anh sắc hơn em tưởng… Sáng nay em ăn ít thật.”

“Hả? Sao thế?”

“Vì… em biết sau bữa sáng sẽ lộ bụng,” em ngại giải thích, anh chưa hiểu.

“Lộ bụng liên quan ăn ít sao?”

“Ăn nhiều bụng to ngại lắm.”

“Ừ…? Nhưng em không to bụng. Em gầy mà.”

“Con gái muốn đẹp nhất trước người mình yêu mà… Này đừng bắt em nói thế,” em phàn nàn.

“Nghĩ lại Yuuma, anh theo dõi em ăn bao nhiêu mỗi bữa à?”

“Không hẳn theo dõi, nhưng anh hay nhìn em. Anh thích nhìn em ăn nhiều.”

“Th-thật à…?” Haruka đỏ mặt. “Thế lần sau em ăn núi đồ cho anh xem no mắt. ♪”

Đến sông đốt lửa ngay rồi đổ nước vào thùng. Mục tiêu là kỳ người cho nhau, không ngâm lâu, nên chỉ đổ nửa thùng.

Nước ấm dần, Haruka vào lều thay đồ. Anh chờ hồi hộp, khoảng năm phút sau Haruka ra – chỉ quấn khăn.

“…Hôm qua anh vui lắm khi thấy Kamiji chỉ quấn khăn, nên em làm thế luôn,” Haruka thì thầm. Nhìn em anh tim đập thình thịch. Máu nóng chạy khắp người.

“Th-thế nào…?”

“Anh không biết tả cảm xúc đang cuồn cuộn trong tim thế nào.”

“Ừ-ừ…”

“Trước hết em siêu gợi cảm…”

“Em mừng anh thích… À mà em không mặc gì bên trong đâu.”

“…”

“Anh nói gì đi.”

“Xin lỗi. Não anh ngừng hoạt động.”

“Thế… anh thay đồ đi?”

“Ừ… anh mặc quần bơi nhé?”

“Tùy anh… nhưng em thích mình giống nhau hơn.”

“R-rõ…!!”

Anh vào lều nhanh chóng cởi đồng phục ra ngoài chỉ quấn khăn quanh hông.

Anh đứng đối diện Haruka cũng chỉ quấn khăn.

…Nếu ai thấy chắc tưởng hai đứa sắp làm chuyện ấy.

Haruka có vẻ nghĩ giống. Em liếc cơ thể anh, cười ngại ngùng.

“…Ừ, bắt đầu kỳ người cho nhau nhé,” em nói.

“Ừ-ừ.”

“Anh trước hay em trước?”

“Anh kỳ em trước. Anh chờ không nổi nữa.”

“Ừ… Thế thì… anh… kỳ đi,” em lo lắng nói.

Quay lưng lại, Haruka giơ khăn hạ xuống eo cố định, lộ lưng trắng mịn lưng nhỏ nhắn. Em lộ hết phần trên, nhưng từ góc anh chỉ thấy lưng. Nhưng tay em buông thõng, chỉ cần bước sang trái phải là thấy ngực trần em.

“…Ừ. Anh sẵn sàng rồi.”

Haruka run run. Em chắc hồi hộp lắm.

“…Ừm, anh kỳ phía trước chị được không…?”

“…Được chứ. Anh thấy rồi mà…”

“Sao thay đổi? Hôm qua em bảo nhìn là giết anh.”

“Cảm giác cạnh tranh. Còn gì nữa? Em phải làm gì đó mãnh liệt hơn Tsukishiro để chứng minh em là bạn gái anh, khi chị ấy chỉ giả vờ thôi.”

“Ừ…”

“Nên… ngại lắm, nhưng…”

Em hít sâu rồi chậm rãi quay lại. Ngực em chẳng che gì. Lộ hết, đến cả núm hồng hồng.

Cảnh đẹp nhất anh từng thấy.

Anh cảm ơn Chúa đã sinh anh thành đàn ông trên đời này.

“…Em phải hỏi, nhưng anh xem được từ eo xuống không…?”

“Em giết anh nếu anh thử đấy.”

“Rõ,” anh nói mà mắt không rời ngực em. Anh phải cố hết sức khắc cảnh này vào trí nhớ.

Thoát khỏi quần áo, ngực em khẽ rung mỗi lần em nói, kích thích kinh khủng.

“…Yuuma, anh nhìn dữ quá.”

Không giấu nổi ngại, Haruka lấy tay che ngực.

“Nhanh kỳ cho em đi.”

“Ừ-ừ…”

Anh xoa xà phòng lên bọt biển vội vã tạo bọt, rồi ấn vào ngực em.

“– Ahn!” Em khẽ kêu, nhưng anh chẳng dừng nổi.

Anh di chuyển bọt biển quanh ngực em.

“Ư…! A…” Haruka thở dài gợi cảm mỗi lần anh di chuyển bọt biển lên xuống. Chỉ kỳ thôi mà mọi thứ quá tuyệt vời. Anh nghĩ mình sắp điên. Chuyện gì thế này?!

9c81c4da-f52f-43f5-a3ed-331d8e593ad8.jpg

“Haruka… Cảm ơn em nhiều lắm…”

“…Anh vui là em mừng… Em lớn thế này chỉ vì anh thôi…”

“Thật à…?!”

Anh xúc động không tả khi nghĩ em yêu anh đến vậy…!!

“Anh chắc chắn giờ mình sinh ra để kỳ ngực em rồi.”

“Hi hi hi… Cảm ơn… Ồ? Anh muốn làm gì nghịch ngợm hơn luôn không?”

“Ý hay đấy… Hả? Chẳng phải có lý do mình không ngủ cùng sao…?”

Chỉ một khoảnh khắc anh quên lý do không quan hệ được.

“Ừ nhỉ. Vì anh có thể lây virus zombie cho em.”

“Yuuma, anh quên chuyện quan trọng thế à?”

“Không tin nổi anh quên. Chắc kỳ ngực em lâu quá trí thông minh anh giảm rồi.”

Cảnh trước mắt quyến rũ quá khiến chẳng nghĩ gì khác nổi.

“Yuuma, anh không kỳ chỗ khác ngoài ngực em à?” Haruka ngại hỏi, ngực đầy bọt xà phòng.

“Xin lỗi. Anh phân tâm.”

Anh vội kỳ bụng với tay em, nhưng mắt vẫn dính vào ngực. Chắc anh chẳng bao giờ chán nhìn hai bầu ấy.

Nhưng khi anh vòng sang bên kỳ lưng em thì phát hiện chuyện kinh hoàng: Cho đến giờ anh chỉ nhìn ngực em từ trước. Từ bên chúng tròn trịa ba chiều, sức hút hoàn toàn khác.

…Thế này là side boob…!!

Trải nghiệm thần thánh ấy, anh vòng quanh Haruka với lý do kỳ hết người – và nhân cơ hội quan sát kỹ ngực đẹp của em từ mọi góc.

Kết quả: Từ đâu cũng tuyệt.

Suýt nữa! Nếu em không bảo kỳ hết người chắc anh không nhận ra.

Vẫn nhìn ngực Haruka, dục vọng mới dần nhen nhóm trong anh.

“…Này Haruka? Anh muốn nhờ em chuyện lớn nhất đời anh.”

“Không.”

“Anh chưa nói gì mà.”

“Nhờ lớn lúc này chắc chẳng đứng đắn gì đúng không?”

“K-không phải thế.”

“Ừ thì. Nói đi.”

“Anh muốn chụp ảnh.”

“Không đời nào.”

Em nói dứt khoát, lấy tay che ngực bảo vệ.

“E-em hiểu lầm. Không phải ý dâm… Anh muốn chụp ngực em từ trên, dưới, các bên – ba trăm sáu mươi độ các góc độ và chiều cao.”

“Anh đúng là đại biến thái!”

“Không, em hiểu sai rồi. Đây là nghệ thuật… Anh xúc động trước vẻ đẹp cơ thể phụ nữ nên muốn tạo tác phẩm kỷ niệm.”

“Hmm… Nghệ thuật à…?” em nghi ngờ nói.

“Thật mà. Trước anh nhìn ảnh khỏa thân chỉ ý dâm, nhưng giờ anh nhận ra ngực phụ nữ đẹp nhất thế giới, tiềm năng vô hạn.”

“…Anh biết không? Anh chẳng thuyết phục tí nào khi phần dưới thế kia,” em ngại nói, nhìn xuống.

Lúc ấy anh mới nhận ra cơ thể mình thế nào.

Phần dưới anh đang tuyên bố rõ ràng. Không tin nổi, nhưng anh mải ngực em quá nên không hay. Chưa bao giờ “cậu nhỏ” anh ấn tượng thế… Nhưng cũng phải thôi.

“Anh bảo thay đổi cơ thể ấy là khi xem nghệ thuật à?” Haruka nheo mắt hỏi.

“C-có khi thế.”

“Thế em chụp các góc được không? Cởi khăn luôn nhé.”

“K-không, anh nghĩ không…”

“Thấy chưa? Thế anh cũng không chụp em được,” em sắc giọng nói.

Haruka quay người tháo khăn nhanh chóng quấn lại. Quay lại mặt anh, ngực em lại được che.

“Thấy hơi nguy hiểm rồi, hết show.”

“…Anh nói gì đây? Anh xin lỗi vì ngu ngốc.”

“Ừ anh nói thế được đấy. Hy vọng anh rút kinh nghiệm.”

“Anh thật sự xin lỗi. Anh sẽ khắc cốt ghi tâm… Vì thế anh có chuyện nhờ… Em che ngực nhanh quá làm anh buồn, cho anh xem lần nữa nhé?”

“Xin lỗi gì nữa?”

Sau đó hai đứa kỳ hết người cho nhau. Xả sạch bọt mặc đồ lại, chất bình nước sông vào cốp rồi đi.

Gần mười giờ về ký túc xá. Anh gọi Mai ngay hôn chị ấy ở hành lang. Không nghĩ mình quen nổi chuyện hôn Mai mãnh liệt ngay sau khi đùa giỡn với Haruka.

Hôn xong hai đứa vào nhà ăn, mọi người tụ tập (trừ Lisa canh đêm đang ngủ), bàn việc hôm nay. Quyết định Haruka canh cổng, Ichinose, Amano với Kamiji tiếp tục dọn tầng bốn.

“Anh với Mai dọn đường tắc. Sau này đi xa được thì tốt hơn.”

Về an toàn thì đi một mình khôn hơn. Nhưng đường lạ có thể bất ngờ, nên anh dẫn Mai phòng chậm trễ. Anh tưởng Haruka muốn đi cùng, nhưng em chỉ bực mình chẳng nói gì. Chắc em cố không phá không khí.

“Anh hỏi mọi người nhé. Đường tắc khắp nơi, nên ưu tiên dọn đường nào trước. Mọi người nghĩ sao?”

Ichinose lại nói trước.

“Trước tiên quyết định mình muốn đi đâu đã.”

Lúc mới gặp chị ấy trầm lặng, nhưng giờ quen anh rồi. Chị ấy chủ động bày tỏ ý kiến giúp nhiều thật.

“Xem mình cần gì nhất lúc này – siêu thị mới lấy đồ ăn, căn cứ Lực lượng Phòng vệ hay đồn cảnh sát lấy công cụ tự vệ, hay thư viện hoặc hiệu sách lớn lấy thông tin…”

“Ừ… Giờ đồ ăn còn nhiều, nước sông lọc uống được… Thông tin quan trọng, nhưng trước tiên phải tự vệ. Nhưng căn cứ Lực lượng Phòng vệ chắc xa lắm.”

“Ừ. Từ đây chắc nhắm đồn cảnh sát gần hơn.”

Ichinose lấy bản đồ đánh dấu đỏ vị trí đồn cảnh sát.

“Đến đó chắc lấy được nhiều súng. Có khi cả khiên chống bạo động.”

“Khiên chống bạo động…?”

“Khiên lớn cảnh sát che hết người. Lỡ phải xông qua đám zombie thì dùng được.”

“Em thấy trong phim rồi.”

Nếu có súng với khiên thì có lẽ Haruka và mọi người cũng đánh lại zombie được.

Thế là quyết định dọn đường dẫn đến đồn cảnh sát gần nhất trước.

Mai với anh lên sedan, anh lái ra đường chính. Trói hết zombie quanh đó, anh bắt đầu dọn đường.

Anh chỉ Mai cách khởi động xe bảo em chờ trong xe, anh dọn chướng ngại trên đường tạo lối cho xe qua. Hầu hết là xe nguyên vẹn, nhưng có chiếc cháy đen. Xe nguyên chắc chủ bỏ lại kẹt xe chạy trốn zombie. Hầu hết không có chìa khóa, nên chỉ cách là biến zombie dùng siêu sức đẩy xe sang lề.

Xe to quá sức zombie anh cũng để lại. Lúc rời ký túc xá Ichinose gợi ý xe to quá thì dùng kích thủy lực nghiêng đẩy đi, nên anh định hôm khác quay lại làm.

Hàng xe bỏ lại kéo dài hàng cây số. Còn phải bắt zombie lang thang lại gần, cảm giác việc không bao giờ hết…

Khoảng nửa tiếng sau hết dây trói zombie, anh quay lại xe Mai chờ. Nghỉ chút cũng được.

“…Anh xin lỗi Yuuma. Tất cả tại em,” chị ấy từ ghế phụ nói khi anh lên xe. “Em ngồi chờ nghĩ, nếu không phải hôn em sáu tiếng một lần thì anh khỏi làm thế này… Anh đi bộ chỗ xe không qua được, tìm xe khác phía trước tiếp tục thôi. Chắc cuối ngày anh mang súng về rồi.”

“Ừ anh lấy đồ một mình được, nhưng mang ít, nên dọn đường để ai cũng lái xe được thì tốt hơn. Nghĩ đến nhiều chuyện bất ngờ, chỉ anh đi được thì không hay.”

“Ừ nhỉ…”

“Nên chị đừng áy náy nghỉ ngơi đi. Dù dĩ nhiên zombie có thể tấn công xe, chị phải tỉnh táo.”

“Em xin lỗi vì ngồi chờ chẳng giúp gì… Giá có việc em làm trong xe. Em tự hỏi bị zombie cắn có thật sự vấn đề không? Em muốn giúp dọn đường nếu được.”

“Em nghĩ tránh để thêm virus zombie vào cơ thể chị tốt hơn. Giờ mình dùng nước bọt anh kìm zombification, nhưng nếu virus nhiều hơn thì nguy hiểm thật. Với lại sức người thường đẩy xe khó lắm. Cảm ơn ý tốt của chị.”

“Ừ… Nhưng nếu có gì em giúp được hay anh muốn em làm gì thì cứ nói nhé. Nếu anh muốn, về ký túc xá em massage cho anh như Amano hôm qua…!!” Mai nói khích lệ, cầm tay anh.

Chị ấy thật tốt bụng…

Anh có động lực quay lại làm, đẩy xe từng chiếc. Đang làm thì bất chợt thấy ngôi nhà mới tinh ven đường. Trên mái còn có pin mặt trời. Nếu dùng chỗ này làm căn cứ chắc có điện.

Anh nhanh chóng lại gần bấm chuông, nhưng không trả lời. Thử mở cửa thì khóa, anh đi vòng quanh thấy hết cửa sổ đóng.

Anh không muốn hành động như kẻ trộm, nhưng chẳng còn lựa chọn nào khác…

Anh vòng ra sau nhà, dùng gậy kim loại đập vỡ cửa sổ, tạo lỗ to bằng nắm tay. Luồn tay vào mở chốt.

Phòng kiểu Tây, lớn hơn trung bình chút. Cửa và rèm đều đóng, ánh sáng mờ mờ.

Anh cởi giày, bật công tắc cửa phòng thì đèn sáng trưng. Anh kinh ngạc trước công nghệ pin mặt trời. Giá lắp được ở ký túc xá thì đời sống tiện nghi hẳn. Dù dĩ nhiên học sinh cấp ba bình thường như bọn anh khó làm công trình lớn… Dù sao tìm được nhà có điện giữa lúc mất điện thế này là bước tiến lớn.

Mở khóa cửa chính ra ngoài, anh trói hết zombie quanh đó đảm bảo an toàn. Rồi đưa Mai đang chờ trong xe vào.

Chị ấy khẽ reo vui khi thấy đèn sáng.

“Khác hẳn đèn pin nhỏ xíu mình dùng.”

“Ừ. Điện pin mặt trời tích trữ đâu đó, nên dùng thiết bị điện được. Còn xem được lượng điện còn lại nữa.” Tim anh đập nhanh, chỉ màn hình gắn tường phòng khách. Màn hình hiển thị lượng điện phát và dùng, số liệu thay đổi thời gian thực.

“Lượng điện phát khác nhau nhiều giữa ngày nắng và mây,” anh nói, xem dữ liệu cũ. “Nhưng cẩn thận thì chắc không lo hết điện vì dùng quá.”

“Anh định dùng chỗ này làm căn cứ thứ hai à?”

“Ừ. Ví dụ mang nhiều tủ lạnh đến chạy thì trữ đồ ăn lâu được. Và nếu trước hè sau dựng hàng rào quanh nhà thì dùng điều hòa.”

Anh càng nói giấc mơ càng lớn.

Sau đó hai đứa khám phá nhà. Nhà trông khá mới, bếp và phòng tắm sạch bóng. Tiếp theo lên tầng hai xem hết nhà. Cảm giác như đến xem nhà mẫu.

Nhưng không khí vui vẻ tan biến khi mở cửa đầu tiên. Bên trong là zombie kỳ quặc chờ sẵn.

Anh nhận ra zombie từng là thanh niên trẻ, dù tóc và móng dài bất thường. Tay to ra, móng dài ít nhất mười lăm phân sắc như vũ khí.

“– Mai!! Chạy đi!!”

Anh vừa hét thì zombie móng vuốt nhảy bổ vào, tóc đen rối bù. Nhanh đến khó tin là zombie.

Anh vội đóng cửa, chợt nhận ra. Giống con zombie khổng lồ hôm nọ, đây lại là loại đặc biệt.

Anh đóng cửa kịp lúc – nhưng zombie gầm lên, vuốt đâm vào cửa. Đầu móng nhọn xuyên sang bên anh hành lang tiến lại gần. Anh sững sờ khi zombie rút vuốt ra. Qua lỗ nhỏ anh thấy phòng bên trong.

Mắt anh chạm mắt zombie móng vuốt. Anh sợ chết khiếp.

“Mai! Về xe đi!”

Hai đứa quay đầu chạy xuống cầu thang, giây sau nghe tiếng cửa bị xé và tiếng chân đuổi theo. Chắc nó không muốn kẻ xâm nhập nhà nó.

Tất cả tại anh. Mải pin mặt trời mà quên kiểm tra zombie trong nhà. Xui hơn nữa anh để gậy gần cửa chính.

Hoảng loạn anh mang giày cầm gậy, biến hình để cửa mở toang.

“Yuuma?! Anh định đánh nó à?!”

“Anh muốn dùng nhà này làm căn cứ. Có nó ở đây thì không yên.”

Khi anh nói thì zombie móng vuốt đã xuống cầu thang.

“Mai, chị tự về xe được không?”

“Được,” chị ấy ngắn gọn đáp rồi chạy về xe. Anh lo zombie tấn công chị ấy, nhưng giờ anh chẳng giúp được. Anh trói hết zombie quanh đây rồi, nên tin chị ấy ổn.

Zombie móng vuốt nhìn anh, tiến lại.

Hai bên đối mặt trên đá lát ngoài cửa chính. Zombie móng vuốt thu hẹp khoảng cách vung tay phải – nhưng tốc độ và tầm với chẳng là gì so con khổng lồ hôm nọ.

Anh lùi tránh đòn đầu tiên rồi vung gậy hết sức vào tay phải duỗi ra. Tiếng kim loại khó chịu vang, bốn móng từ ngón trỏ đến út gãy một lần.

Nhưng zombie móng vuốt chẳng bận tâm, tiếp tục tấn công tay trái. Anh tính thời gian vung gậy đập tay trái nó vào đá lát. Tiếp theo nhắm khi nó cúi người, anh đứng tư thế đánh bóng đúng đắn vung hết sức, đập mạnh đầu nó làm phần từ mũi lên bay mất.

Giờ mặt méo mó kinh dị, zombie móng vuốt ngã sấp. Anh đặt gậy xuống chắp tay cầu nguyện cho nó, rồi xem tay zombie.

Móng tay biến thành vuốt thú dữ. Lại đột biến do virus zombie…

Đây là trường hợp zombie đặc biệt thứ hai. Hay thứ ba nếu tính anh?

Haruka bảo anh tìm hiểu cách người thành zombie. Thế có nên lấy mẫu zombie đặc biệt này phòng viện nghiên cứu phân tích virus sau…

Dù sao giờ anh chẳng lấy mẫu máu được. Có lẽ mang xác về ký túc xá. Anh ngại, đặc biệt mùi hôi, nhưng bọc nhựa lớn thì xe không bẩn…

Đang nghĩ thì zombie móng vuốt đột ngột đứng dậy.

Phần đầu từ mũi lên mất hết. Zombie thường thế này không cử động nổi. Vậy mà… Anh đang ngẩn ra thì chuyện kinh hoàng hơn xảy ra: Phần trên mũi bắt đầu tái tạo. Trước tiên não xám hồi lại; rồi hộp sọ hiện quanh, cuối cùng da xám tương tự phủ lên. Anh không hiểu nổi cảnh trước mắt.

Anh sững sờ thì hốc mắt trống và cả nhãn cầu trắng đục tái hiện. Zombie móng vuốt quay mắt mới tái tạo nhìn anh, nhắm anh rồi giơ tay phải. Cả móng cũng tái hiện.

Chết tiệt, thằng này nguy hiểm!! Ai ngờ có zombie tái tạo đầu…

Anh ngẩn người nhưng tuyệt vọng tránh đòn cầm gậy. Vung mạnh nhắm đầu lần nữa nhưng zombie móng vuốt nhảy lùi không lộ ý đồ, gậy anh vung hụt.

Zombie này trước chẳng nghĩ tự vệ, nhưng tái tạo xong lập tức tránh né… Nghĩa là tiến hóa? Dùng kinh nghiệm lần trước để học?

Nếu thế thì tệ rồi. Đã khó vì không biết đánh bại thế nào.

Ý hay nhất là rút lui tạm, anh quay lưng chạy hết tốc lực. Zombie móng vuốt bất ngờ giây lát đuổi theo, nhưng dẫn trước mười mét anh thoát được.

Chẳng mấy chốc thấy xe mình, Mai chờ trong. Chị ấy ghế phụ, tắt máy tránh thu hút zombie khác.

Anh nhảy ghế lái đạp ga.

“– Yuuma, anh không đánh bại được zombie ấy à?”

“Anh kể sau. Chạy thôi.”

Anh vào số lùi đạp ga.

Giờ zombie móng vuốt ngay trước mặt. Nếu nó nhảy lên xe thì tiêu. Anh thoáng nghĩ cán qua, nghĩ dù bất tử thì kẹt dưới xe chắc ngừng cử động. Nhưng anh không biết nó mạnh cỡ nào. Nếu nó đủ mạnh hất xe ra thì cán vô ích.

Mất xe ở đây thì phải đi bộ về ký túc xá, quá nguy hiểm khi có Tsukishiro đi cùng. Nhìn gương chiếu hậu anh bắt đầu lùi xe, việc anh không quen. Đường nhiều chỗ chỉ vừa xe qua, anh không đi nhanh—

Zombie móng vuốt lập tức đuổi kịp chém mui xe. Thế này chẳng mấy chốc nó phá xe.

“Mai! Đổi chỗ lái xe đi! Zombie ấy cán đầu không chết, chỉ còn cách chạy!”

Anh về số park mở cửa ghế lái tiếp tục hét chỉ dẫn.

“Lùi mãi đến chỗ rộng rồi quay đầu!” Anh hét cầm gậy nhảy ra xe.

Zombie móng vuốt ngay đó, nhìn anh tay sẵn sàng. Trông như có trí khôn riêng.

“…Mày hiểu tao nói không? Mày là ai?” Anh gọi, nhưng nó chẳng phản ứng người. Chỉ thù địch chém anh.

Anh vung gậy tiếp tục đẩy lùi vuốt zombie. Đòn nó chính xác hơn. Nó học di chuyển hiệu quả hơn sao?

Nếu phòng thủ tiếp rồi nhảy xe khi Mai sẵn sàng chạy thì thoát được. Nhưng để con quái này tự do thế ổn không? Lần sau gặp chắc nó mạnh hơn?

“– Yuuma! Em sẵn sàng!” Mai hét trước khi anh kịp nghĩ, anh lập tức chạy về xe.

Dĩ nhiên zombie móng vuốt đuổi sát.

Anh không kịp vòng ghế phụ, nhảy lên cốp xe.

“Chạy!”

Xe lập tức tiến, nhưng Mai chưa lái bao giờ nên chậm.

Trong lúc ấy zombie móng vuốt không ngừng đuổi. Là zombie nên sức bền vô hạn, thế này nó đuổi đến ký túc xá mất.

Ra khỏi đường tắc đông đúc đến chỗ thoáng, anh nhảy khỏi xe hét Mai: “Chia tay ở đây! Anh tự về ký túc xá!”

Không biết thế đủ truyền ý anh không, nhưng anh chẳng nghĩ cách khác.

Anh lại đối mặt zombie móng vuốt. Anh giữ chân nó đến khi xe xa hẳn, rồi tự tìm cách thoát.

Nhưng xe quay lại. Mai tưởng bỏ anh rồi sao?

Không – em lái vòng rộng quanh bọn anh, lọt sau lưng zombie móng vuốt. Rồi em đạp ga, xe lao về phía bọn anh rung rung.

Anh nhảy lùi, Mai từ sau cán zombie móng vuốt, rồi lái đi với nó nằm sấp mui xe. Xe không có dấu hiệu dừng, anh vội đuổi theo.

Mai lái thêm chút rồi dừng giữa cây cầu lớn. Còn zombie móng vuốt – nhanh chóng đứng dậy cố tấn công Mai qua kính chắn gió. Bị cán hình như chẳng xi nhê.

Anh chạy hết tốc lực đuổi kịp nhảy lên xe. Chạy qua nóc đá zombie móng vuốt khỏi xe.

“Mai! Cán nó lần nữa!”

Vừa hét xe lập tức lao tới. Cán qua zombie móng vuốt nằm nghiêng nghiền nát đầu. Nhưng khả năng cao nó sống lại như trước. Chẳng cách nào ngăn sao?

“Yuuma! Đẩy nó xuống cầu đi!”

Anh cuối cùng hiểu Mai định gì: Em không cố cán mà đưa nó lên cầu. Anh nhanh chóng nhấc xác nó, đi đến lan can ném zombie xuống sông xa tít dưới.

Anh nhìn xuống sông lâu, nhưng zombie móng vuốt không nổi lên. Không rõ nó không tái tạo trong nước hay bị nước cuốn đi, nhưng dù sao cũng xa chỗ này rồi.

Mai với anh quay lại nhà tìm trước kiểm tra kỹ zombie khác. Xem hết nhà xác nhận an toàn. Chỉ cần dựng hàng rào quanh là biến thành căn cứ thứ hai.

Đang nghĩ việc cần làm thì anh thấy đã quá hai giờ chiều, quyết định hôm nay thế thôi.

Mai và anh về ký túc xá ăn trưa muộn rồi kể mọi người về con zombie móng vuốt. Bọn anh kể nó đuổi với tốc độ chạy người thường, tái tạo dù đầu bị nghiền nát, và không biết sau khi đẩy xuống cầu thì sao. Còn miêu tả hình dáng vì có thể nó sống lại và ai đó gặp lại…

Ăn trưa xong bảy người lên minivan đen đến cửa hàng quần áo lấy đồ bơi cho Amano với Kamiji.

Anh trói zombie trong cửa hàng rồi mọi người vào.

Cửa hàng này không chỉ bán đồ bơi mà còn đủ loại quần áo phụ kiện. Chờ Amano với Kamiji chọn đồ bơi chán lắm, nên mọi người chọn quần áo mình thích.

Anh lấy ba lô đen nhét đầy quần lót nam tìm được. Giờ không máy giặt phải giặt tay. Haruka với Mai đề nghị giặt đồ anh, nhưng áo phông thì được chứ quần lót thì ngại…

Nên anh nghĩ dự trữ thật nhiều quần lót giặt một lần khi rảnh.

Nhét đầy ba lô rời khu quần lót thì tình cờ thấy Haruka và mọi người chọn đồ bơi mới. Anh chờ cách xa vì ngại lại gần.

Lang thang cửa hàng chẳng làm gì thì gặp Amano mặc bikini xanh.

“– Ồ! Này Kousaka, anh thấy bộ này sao?” chị ấy cười rạng rỡ hỏi.

Ngực chị ấy to hơn Haruka, ngang Lisa. Dĩ nhiên kích cỡ không quan trọng, nhưng ngực to vẫn thích…

“Anh thấy chị đẹp lắm,” anh cười ngốc nói. Vừa nói xong thấy Haruka mặc đồng phục trừng mắt.

Chắc em giận, nhưng em cầm đồ bơi vào phòng thay không nói gì.

Em tha cho hành động vừa nãy của anh…? Rèm phòng thay cuối cùng mở, Haruka chạy ra cầm phần trên đồ bơi che ngực.

Rồi em quay lưng lại. Không tin nổi – móc bikini trên chưa cài, dây cổ buông thõng.

“Yuuma, anh cài giúp em nhé?”

“…Thật sao?”

Haruka không giận vì em đang cạnh tranh, dùng cách cực đoan.

Anh là thằng đàn ông may mắn nhất đời.

Cài móc bikini gái lần đầu với anh. Sáng nay Haruka cho anh tận hưởng ngực em, nhưng đây là kích thích khác.

“Hi hi… Cảm ơn anh,” em cười nói – nhưng anh mới phải cảm ơn.

Ý nghĩ vừa lóe thì Mai lại gần. Chị ấy thử bikini trắng, cầm che ngực giống Haruka.

Chị ấy ngại quay lưng lại.

“Yuuma… anh cài giúp em nữa nhé…?”

“Ừ-ừ…”

Chắc chị ấy thấy Haruka làm nên nghĩ mình là bạn gái cũng phải thế.

Anh biết ơn quá đi chứ?

Chạm lưng mịn Mai, anh cài móc chắc chắn.

Trong lúc ấy Haruka nhìn anh, má phồng giận dỗi rõ. Em cảm thấy phải cạnh tranh đối thủ.

Anh đang tự hỏi em làm gì tiếp thì ngay trước mặt em bắt đầu tháo dây phần dưới bikini.

Rồi em ngước nhìn anh, đưa dây vừa tháo.

“…Yuuma, anh buộc giúp em nhé?” em lo lắng nói, đưa dây.

Anh không thấy phần quan trọng, nhưng phần dưới bikini nửa tháo của em gợi cảm kinh khủng.

Có khi gợi cảm hơn không mặc gì…

Ngẩn ngơ anh cầm dây cẩn thận buộc nơ bướm.

“Anh ngốc nghếch thế Yuuma.”

“Anh chịu nổi. Chẳng tưởng tượng nổi gì vui hơn thế này.”

“Em mừng anh thích.” Haruka cười vui vẻ khi anh buộc xong.

Anh hơi hy vọng Mai làm thế, nhưng chị ấy không nhúc nhích. Chắc tháo dây phần dưới bikini ngại quá với chị ấy. Haruka nhìn, hài lòng vì thắng đối thủ, rồi vào phòng thay lại.

Anh nhìn tay nghĩ cảm giác chạm lưng hông Haruka. Đúng là trải nghiệm tuyệt vời…

Mải mê hồi tưởng, anh cúi nhìn – rồi nhận ra chuyện nghiêm trọng.

Rèm phòng thay Haruka vừa vào chưa kéo kín. Em đứng đó phần trên trần, vừa cởi phần trên bikini. Từ chỗ anh thấy hết.

Giây sau anh nhận ra thì Haruka cũng cởi nốt mảnh vải cuối che phần kín. Phần bí mật anh thèm thuồng bấy lâu giờ lộ hết.

Hoàn toàn khỏa thân, Haruka đẹp như nữ thần.

Anh biết không nên nhìn, nhưng đẹp quá anh không rời mắt nổi. Tiếp em quay lưng, anh thấy mông em. Dễ thương nhất có thể tưởng tượng.

Lúc ấy anh mới tỉnh nhìn chỗ khác. Anh là bạn trai em, nhưng nhìn trộm gái thay đồ thấp hèn quá.

Anh sang khu nam nghĩ ở lại sẽ nhìn tiếp. Nhưng hình ảnh vừa thấy sốc quá không xóa khỏi đầu nổi…

“– Yuuma? Anh chọn đồ cho mình à?”

Anh đang lang thang khu nam thì Haruka không hay hiện ra, đã mặc lại đồng phục. Không biết chuyện vừa rồi, em cười hồn nhiên…

“Ừ-ừ,” anh đáp.

“Em chọn giúp anh nhé?”

“Ừ…”

Nghe anh trả lời lơ đãng, Haruka cảm thấy lạ.

“Sao thế anh?”

“H-hả? Không sao. Sao em hỏi?”

“Anh rõ ràng lạ lắm. Có chuyện gì giấu em à?” em nheo mắt nói. Giọng nghe như nghi anh ngoại tình.

Giải thích sao đây? Giả vờ hay thành thật nhận lỗi xin lỗi…?

“Mình yêu nhau, anh giấu em không được đâu.”

Tai nạn bất ngờ thôi. Chắc em không giết anh vì thế…

“…Bình tĩnh nghe anh nhé. Vừa nãy em vào phòng thay…? Rèm chưa kéo kín…”

“– Gì cơ?”

Nghi anh ngoại tình, Haruka sốc với câu trả lời bất ngờ, nhưng chẳng mấy chốc hiểu mức độ nghiêm trọng.

“Đ-đừng bảo… anh… nhìn em… thay từ đồ bơi sang đồng phục…?”

Anh im lặng gật đầu.

“Anh… nhìn bao nhiêu…?”

“…Hết…”

“Hả…?!”

Haruka mặt như tận thế.

“Ý anh ‘hết’ là…?”

“…Xin lỗi…”

Một từ ấy xác nhận nỗi sợ tệ nhất của em, mặt Haruka đã đỏ nay đỏ đến tận tai.

“Anh tệ nhất!! Anh nghĩ em tha thế à?!”

“Anh không cố ý. Tai nạn thôi.”

“Em giết anh rồi tự tử luôn!!”

“Bình tĩnh. Nghe không đùa đâu.”

“Em nghiêm túc!!”

Hoảng loạn Haruka với tay bóp cổ anh. Anh nắm tay em cố dừng. Phải trấn an em.

“…Haruka, anh thật sự xin lỗi. Tai nạn thôi, nhưng anh phạm tội kinh khủng. Có khi đáng tử hình.”

“Ừ đúng. Tạm biệt.”

Em siết chặt cổ anh hơn.

Em phán quyết nhanh thế?

“Ừm, em không thương anh bị giết đột ngột à?”

“Em mới là người đáng thương, bị tên nhìn trộm xem thay đồ!!”

“Ừ đúng… Nhưng chắc em nên giết tên phạm tội kinh khủng thế à? Hay giữ sống bắt chuộc tội?”

“…Chuộc kiểu gì ví dụ…?”

“Ừm… Anh chưa nghĩ ra ví dụ ngay…”

“Thế nghĩa anh không thật lòng chuộc…!!”

Mắt đẫm lệ Haruka trừng anh hết sức.

Anh phải làm gì nhanh…

“N-nhưng mà, mình cưới nhau thì ngày nào cũng thấy nhau khỏa thân mà…!!”

Bí quá anh nói gì không ngờ ra khỏi miệng.

Có lẽ từ “cưới” có tác dụng, tay Haruka nhũn ra.

Cơ hội đây!

“Em không muốn cưới anh à Haruka?”

“Em… em không đến mức ấy…”

Haruka nhìn anh, như muốn nói gì.

“…Anh thấy hết cơ thể em rồi, chịu trách nhiệm cưới em đi nhé? Anh bỏ em theo người khác là em không tha đâu.”

“Anh biết.”

“Em chỉ muốn một chồng một vợ.”

“Dĩ nhiên.”

Thế là Haruka với anh hứa cưới nhau, mạng anh tạm an toàn.

Năm bạn cùng ký túc xá khác chọn đồ xong trong lúc Haruka với anh cãi, rồi mọi người ra sông quen. Đổ nước thùng chờ nóng, lúc ấy anh mới nhận ra gần bốn giờ chiều.

Mai với anh liếc nhau vào lều thay đồ, nhìn nhau nói lời yêu trước khi hôn.

“Yuuma… Em yêu anh…”

“Anh cũng yêu em… Anh chờ không nổi nữa…,” anh tự giễu trong lòng. Thật tình – vừa nói cưới Haruka xong giờ lại hôn Mai.

Nhưng cần để cứu Mai, anh phải làm tròn nhiệm vụ.

“Mai, chị lúc nào cũng đẹp…”

“Hi hi…! Nghe anh nói em vui lắm… Em muốn hôn anh quá…”

Anh ôm thân hình mảnh mai chị ấy. Hai đứa ghé sát sắp hôn – nhưng Kamiji đột ngột xông vào.

“Hai người lại định hôn nhau à?” chị ấy thẳng thừng nói, nhìn nghi ngờ, anh bản năng rời Mai.

“…Giờ chẳng làm gì, hôn chút chắc không sao đúng không?”

Anh bịa, tự nhủ ổn rồi. Kamiji chắc nghe lén cuộc nói chuyện vừa nãy.

Giờ chị ấy không nghĩ bọn anh chỉ hôn nhau mà chẳng có gì khác—

“Này em hỏi nhé. Sao hai người hôn đúng sáu tiếng một lần thế?”

Không ngờ chị ấy chỉ ra.

Mai với anh rõ ràng hoảng, nhưng Kamiji tiếp tục.

“Em vô tình thấy hai người hôn lúc bốn giờ sáng, ban đầu nghĩ đôi uyên ương mê nhau quá. Nhưng rồi em thấy lạ. Hôm qua hai người hôn ba lần: mười giờ sáng, bốn giờ chiều, mười giờ tối. Hôm nay bốn giờ sáng, rồi hành lang mười giờ, giờ sắp bốn giờ chiều lại hôn. Không lần nào khác. Không trùng hợp được.”

Không ngờ Kamiji dùng khả năng quan sát kinh hoàng ép bọn anh, cả Mai lẫn anh im thin thít vài giây.

Chị ấy nói anh mới thấy mình bất cẩn thế nào. Hôn sáu tiếng một lần nghĩa là hôn cùng giờ mỗi ngày. Anh tưởng dễ nhớ, nhưng nguy cơ bị người khác để ý cao. Nên thay đổi giờ ngẫu nhiên khi biết Kamiji nghi bọn mình có thật sự là couple không… Dù bình thường chẳng ai để ý chuyện ấy…

Nếu hôn lần năm tiếng lần bảy tiếng thì chắc không sao. Chửi thầm vận xui, anh cố bác bỏ lập luận Kamiji.

“Này đừng đùa. Sáu tiếng một lần? Trùng hợp thôi. Sao bọn anh làm thế được?”

“Em không biết, nhưng có lẽ hai người phải hôn đều đặn vì lý do gì đó. Giải thích được sao hai người bình thường xa cách thế. Có khi không phải yêu nhau hôn mà giả vờ yêu nhau vì bị thấy hôn.”

“…Chị tưởng tượng thôi. Chị có bằng chứng gì không?”

“Không có. Nhưng cũng chẳng có bằng chứng em sai.”

“Thế tranh cãi này chẳng đi đâu.”

“Không hẳn. Có cách đơn giản chứng minh anh đúng. Chỉ cần hai người không hôn nhau một thời gian. Giờ gần bốn giờ chiều, giờ hai người phải hôn đúng không? Muốn chứng minh em sai thì đừng hôn thôi.”

Mai với anh nhìn nhau. Kamiji thông minh, gợi ý thế để bác bỏ chị ấy. Bọn anh chẳng cãi nổi.

Không còn cách nào, bọn anh quyết định kể thật.

Ba đứa ra khỏi lều gọi Amano tham gia. Anh kể anh biến zombie tùy ý, Tsukishiro có virus zombie trong người, anh truyền nước bọt ngăn chị ấy biến đổi.

“…Ừ nhỉ. Giải thích được sao anh không sợ zombie lắm Kousaka,” Kamiji nói, khoanh tay.

“Chị nghĩ anh không sợ zombie à…?”

“Ừ. Anh ra đánh zombie gần như không mặc đồ bảo hộ khi chỉ cần cắn một cái là chết. Bình thường phải đội mũ bảo hộ kín mặt với găng dày che da chứ. Máu chúng bắn tung tóe cũng nhiễm được.”

“Chị nói thế thì…”

“Nhưng tạm bỏ qua, đến câu hỏi quan trọng. Anh trả lời thật nhé Kousaka. Người ta có thành zombie nếu nhiễm virus zombie trong cơ thể anh không?”

“Anh không biết…”

“Thế điều kiện lây thì sao? Không cắn thì ổn, hay virus anh vào cơ thể kiểu gì cũng lây?”

“Cái đó anh cũng không biết…”

“Ừ… Thế dù anh không cắn bọn em thì vẫn có khả năng lây thành zombie nếu ở cùng anh. Như cảm cúm ấy.”

“Chắc…”

“Thế sống chung tòa nhà nguy hiểm quá. Có khi lây qua giọt bắn nước bọt khi nói chuyện.”

Anh chưa nghĩ đến, nhưng chị ấy đúng. Giọt bắn lây cúm mà chẳng cần hôn. Bấy lâu anh ở chung không gian với mọi người – ăn uống, nói chuyện, thậm chí tắm thùng. Anh bất cẩn quá.

Còn Kamiji hôm qua luôn giữ khoảng cách với mọi người. Chị ấy nghĩ đến khả năng mình lây virus zombie nếu có trong người…

Anh bắt đầu hối hận, nhưng Haruka lên tiếng.

“Em sống với Yuuma sáu ngày nay rồi mà chưa nhiễm gì.”

“Có khi em may mắn thôi. Giờ ổn không có nghĩa mãi ổn,” Kamiji bác.

Chị ấy đúng. Virus zombie vào cơ thể là tiêu.

“Chị nói đúng, anh phải cách ly ngay. Anh rời ký túc xá sống một mình.”

“Hả?! Yuuma anh nghiêm túc à?!”

“Dĩ nhiên. Nếu ai nhiễm vì sống với anh thì anh sống sao nổi.”

“Nhưng thiếu anh bọn em không sống nổi!”

“Anh định kỳ mang đồ ăn nước, sống gần để có chuyện chạy sang ngay.”

“Không phải vấn đề ấy!”

“Haruka hiểu cho anh đi. Để bảo vệ em và mọi người mà.”

“…Yuuma…” Em buồn bã cúi đầu.

“Hơn nữa không phải vĩnh viễn không gặp. Giữ khoảng cách thì nói chuyện được.”

“…Nhưng…”

“…Ừm chen ngang chút được không?” Mai chen vào. “Em đoán đúng thì em đi với Yuuma đúng không?”

…Hả?

“Virus anh giọt bắn không lây em. Với lại phải hôn sáu tiếng một lần, không sống chung bất tiện lắm. Lỡ khuya hoặc sáng sớm một trong hai ngủ say, điện thoại hỏng không gọi nhau dậy được.”

“Ừ đúng…,” anh thừa nhận. “Nhưng chỗ không có hàng rào thép như đây thì zombie tấn công nguy hiểm.”

“Thế em cố ở sát anh. Thế thì an toàn đúng không?”

“Hơn nữa em có virus zombie trong người, cách ly riêng em thì vô nghĩa mà?”

“Ừ đúng… Thế mình sống chung nhé?”

“Vâng ạ. ♪”

“Khoan đã!!” Haruka hét to. “Thế em sống với Yuuma luôn!! Em phải giám sát hai người!!”

“Thế thì không cách ly nữa.”

“Không sao. Em chẳng thấy cần cách ly anh đâu.”

“Haruka, không phải cảm thấy cần hay không. Có nguy cơ giọt bắn nước bọt anh lây em mà.”

“Em không chứng minh được, nhưng em chắc ổn.”

“Em tự tin chỗ nào thế…?”

“Về chuyện đó,” Ichinose từ nãy im lặng nói. “Sống với Kousaka nguy cơ lây thấp hơn đúng không? Hôm nọ đám zombie đông tấn công ký túc xá, máu chúng bắn tung tóe khi Kousaka đập đầu. Bọn em dọn và vứt xác, nhưng chẳng ai nhiễm, vẫn sống bình thường. Nghĩa là em nghĩ virus zombie có lẽ ít lây nếu không vào cơ thể trực tiếp.”

“Ừ nhỉ, lúc em ra khỏi phòng tắm ướt đẫm máu thịt zombie mà chẳng sao,” Lisa thêm.

“Nhưng giả thuyết Ichinose đúng chưa có chứng cứ,” anh chen vào. “Mọi người không sợ à?”

“Anh hỏi thế nhưng anh đi cách ly thì khả năng bọn em bị diệt cao hơn. Đêm khuya đám zombie đột ngột tấn công giết hết trước khi gọi anh được.”

“…Ừ đúng…”

Cả hai bên đều nguy hiểm…

“– Thế thì em rời ký túc xá. Thế là xong đúng không?” Kamiji đột ngột nói.

“Nhưng… nguy hiểm lắm. Anh mới cần cách ly.”

“Ở đây nhiều người muốn sống với anh hơn, em đi là hợp lý. Với em biết đánh zombie rồi… Phiền anh nhưng định kỳ mang đồ ăn cho em là em xoay sở được.”

“Anh làm được… nhưng chị suy nghĩ lại đi? Zombie phá cửa sổ vào được…”

“Chúng tấn công vì tiếng động, em sống yên lặng thì ổn. Bọn em trốn trung tâm cải tạo nhà mà chẳng bị tấn công đúng không?”

“Ừ thì… nhưng mình chia không gian sống trong ký túc xá thì sao? Như anh chỉ dùng vài chỗ tầng một.”

“Thế bất tiện cả hai bên. Với em thấy cả ký túc xá đầy virus zombie rồi. Không biết khử trùng thế nào, sống đây em không yên tâm.”

“…Ừ nhỉ…”

Lý lẽ Kamiji hoàn hảo, anh chẳng ngăn chị ấy rời ký túc xá được. Chắc tốt hơn sống chung thêm chút chứng minh không lây rồi mời chị ấy về.

“Thế Amano? Em làm sao? Ở ký túc xá hay đi với chị?”

Mắt Amano đảo quanh trước câu hỏi đột ngột của Kamiji. Do dự một lúc chị ấy cúi nhìn chân đáp.

“…Em xin lỗi. Em ở ký túc xá. Em không muốn sống sợ zombie tấn công bất cứ lúc nào nữa.”

Thế là xong. Kamiji sẽ sống một mình.

Mọi người tắm nhanh rồi về thẳng ký túc xá, anh đi quanh khu vực tìm nhà an toàn gần nhất. Tìm được nhà cách khoảng một phút đi bộ. Ba phía giáp nhà khác với hàng rào mét cao zombie thường không vào được. Phía đường cái đậu sedan dùng để chắn zombie khó qua hơn.

Cửa khóa, anh đập vỡ cửa sổ chui vào. Kiểm tra hết góc xác nhận không ai trong nhà.

Chuẩn bị xong anh dẫn Kamiji xem, chắc chị ấy hài lòng nội thất.

“Cảm ơn. Không mong gì hơn.”

“Chị không cần anh dặn nhưng đừng mạo hiểm không cần thiết. Gặp zombie thì báo bọn anh. Đừng tự xử. Bọn anh luân phiên canh cổng nhà chị, chị chạy về ký túc xá là bọn anh thấy ngay.

Có cần gì cứ bảo anh nhé.”

“Cảm ơn mọi thứ. Em không nhận bố thí một chiều, nên có gì em giúp được anh cứ nói,” Kamiji giọng công việc nói rồi vào nhà.

Anh đã mang cho chị ấy đồ ăn nước một tuần với đèn pin và đồ cần thiết khác. Còn trói hết zombie khu vực, nên bình thường chẳng sao.

Về ký túc xá anh dẫn Amano lên tầng ba chỉ nhà mới của Kamiji.

“…Hy vọng Saya một mình ổn…,” Amano lo lắng thì thầm nhìn xuống.

“Anh xin lỗi vì em phải xa bạn.”

“Không phải lỗi anh Kousaka. Nếu anh không cứu thì bọn em thành zombie rồi. Saya giờ cẩn thận thế, nhưng em ở đây một thời gian không sao chắc chị ấy về.”

Amano có vẻ tin mình ở đây ổn, nhưng chẳng ai biết anh có lây không. Giờ anh chỉ còn cách nói chuyện giữ khoảng cách và cầu mong chẳng sao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!