Tôi Là Cán Bộ Của Văn Phòng Xuất Nhập Cảnh

Truyện tương tự

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

10 7

Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

(Đang ra)

Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

山田中ミキヤ

Một tác phẩm phiêu lưu hành động ngỡ là Fantasy thông thường, nhưng thực chất lại là sân khấu cho những toan tính đen tối của nữ chính Yandere diễn ra ngay sau lưng nam chính mà cậu chẳng hề hay biết.

11 9

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

445 12093

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

75 430

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

48 319

Web Novel - Chương 37: Chiếc vảy ngược(4)

Chương 37: Chiếc vảy ngược(4)

“Ta sẽ là người đưa ra phán quyết.”

Chất giọng khô khốc vang lên, cắt ngang bầu không khí đặc quánh trong phòng xử án.

Trước những lời đó, mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Leo Castor.

Đây là lần đầu tiên sau gần 15 năm, Đức vua mới lại công khai bày tỏ ý chí của mình chốn đông người.

Tất cả mọi người đều sững sờ trước sự thực này.

Vị Bộ trưởng siết chặt nắm đấm, gương mặt lộ rõ vẻ xúc động dâng trào.

“Cuối cùng thì...”

Ông ngước nhìn Đức vua với sự đan xen giữa căng thẳng và kỳ vọng.

Thế nhưng, chẳng bao lâu sau, biểu cảm của ông đã chuyển sang kinh ngạc xen lẫn bối rối.

“B-Bệ hạ?”

Có điều gì đó không ổn.

Tôi dõi theo ánh mắt của ông, và chính tôi cũng không kìm được mà nín thở.

Gương mặt Leo Castor không còn vẻ vô hồn như trước nữa.

Đôi mắt xanh lục đang nhìn xoáy thẳng vào tôi, vầng trán hằn sâu những nếp nhăn vặn vẹo.

Chỉ có một cảm xúc duy nhất hiện rõ trên diện mạo của vị quân vương lúc này.

Sự phẫn nộ.

Lần đầu tiên sau 15 năm, một vị vua sục sôi trong cơn giận dữ nhìn đang tôi chằm chằm.

‘Lũ thảm hại.’

Đó là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu ông.

Leo Castor quan sát biểu cảm của từng kẻ đang nhìn mình.

Tất cả đều đeo chung một chiếc mặt nạ.

Sự tuyệt vọng.

Một tia hy vọng mong manh.

Niềm tin và sự kỳ vọng.

Tất cả đều hệt như nhau, từ lão Bộ trưởng Bộ Ngoại giao đang ngồi đằng xa bên phe biện hộ, cho đến người đàn bà đang bám víu lấy ông ở ngay bên cạnh.

Những vẻ mặt phó mặc mọi sự cho ông, người đang nắm giữ vương quyền.

Leo cảm thấy mệt mỏi đến cùng cực - hay đúng hơn là hoàn toàn ghê tởm.

‘Tất cả những chuyện này thì có ý nghĩa gì chứ?’

Bản thân phiên điều trần này vốn dĩ đã vô nghĩa ngay từ khi bắt đầu.

Chỉ cần một lời phán quyết của ông, hàng ngàn bằng chứng đanh thép và lời khai hùng hồn kia sẽ hoàn toàn bị quét sạch.

Chính vì thế, trái tim Đức vua Leo vốn không hề dao động, không một chút lung lay, thậm chí chẳng mảy may hứng thú.

Bất kể ai nói gì hay bằng chứng nào được đưa ra, mọi thứ đều sẽ kết thúc chỉ bằng một lời phán xét của nhà vua.

Cuộc đấu tranh để cứu lấy mạng sống một người trẻ tuổi.

Sức ép để kết liễu mạng sống một người trẻ tuổi.

Ông đã từng nghĩ mình sẽ chỉ đứng ngoài quan sát tất cả trôi qua như dòng nước chảy.

Thế nhưng ngay lúc này, sau khi chứng kiến toàn bộ màn kịch này, tâm can ông lại đang vặn xoắn.

Một cảm xúc đã bị lãng quên từ lâu.

Trái tim vốn dĩ chìm đắm trong u uất giờ đây lại đang sôi sục.

Ông bám chặt lấy tay vịn ngai vàng đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, vặn vẹo.

‘Tại sao?’

Ông tự vấn chính mình.

Tại sao ta lại giận dữ vào lúc này?

Cơn thịnh nộ này đang nhắm vào điều gì, vào ai?

Đức vua Leo nghiến răng trước cảm xúc đột ngột mà ngay cả ông cũng không thể hiểu thấu.

Đôi mắt xanh lục quét qua phòng xử án, ráo riết tìm kiếm căn nguyên.

Và rồi ông nhận ra.

Đây là cơn thịnh nộ nhắm vào Cán bộ Trung tâm.

‘Không. Không phải hắn.’

Nó nhắm vào sự hiện diện ở phía sau hắn.

Nhắm vào vị Thánh nữ đang tắm mình trong luồng ánh sáng, và nhắm vào kẻ làm chủ luồng sáng đó.

‘Chúa...’

Chỉ đến lúc này, vị vua mới nhận ra tại sao mình lại phẫn nộ đến thế.

Phiên điều trần này thực sự mang tính lịch sử.

Đây là lần đầu tiên đấng tối cao của Thánh Hội trực tiếp can thiệp để bảo vệ Thánh nữ, đồng thời ủng hộ quan điểm của Cán bộ Trung tâm.

Cùng lúc đó, nó còn đập tan quyền uy của Giáo hoàng quả thực là một chuỗi phép màu xảy ra cùng một lúc.

Dù đã rời xa triều chính từ lâu, ông vẫn hoàn toàn có thể thâu tóm cục diện hiện tại qua những ánh mắt và lời đối đáp.

Và cả cách mà ván bài chính trị sẽ xoay chuyển từ nay về sau.

‘Giáo hoàng đã sụp đổ, và Chúa đã nhúng tay để chọn lại Thánh nữ.’

Hệ quả là quá rõ ràng.

Vị Giáo hoàng vốn bị nuốt chửng bởi sự cuồng tín và những lời kêu gọi chiến tranh sẽ phải biến mất.

Và vị Thánh nữ vừa tự bãi nhiệm chính mình sẽ dẫn dắt một thời đại mới. 

Thánh Hội sẽ bước vào một kỷ nguyên mới của vinh quang và thịnh vượng, một thời kỳ hoàng kim.

Chính tại điểm đó, ông cảm thấy sự vặn xoắn trong lòng.

Thực tế đó chính là căn nguyên cho cơn giận của Đức vua Leo.

‘Nếu Chúa thực sự can thiệp, nếu một đấng như vậy thực sự tồn tại trên đời,’

Ông nhìn trừng trừng vào luồng sáng đang rọi xuống Erjena.

Và đưa ra một câu hỏi cơ bản nhất.

‘Tại sao người lại không bảo vệ con trai ta?’

Ông nhớ lại những gì Thánh nữ đã nói.

Những người vô tội không nên phải bỏ mạng.

Phải rồi.

‘Vậy con trai bé bỏng của ta đã phạm phải tội nghiệt gì để phải chịu lấy cái chết?’

Lại còn chết dưới chính bàn tay của chị gái nó.

Thứ [Thức tỉnh Phước lành] đáng nguyền rủa này thì có giá trị gì chứ?

Vì đã đi ngược lại ý chí của Giáo hội sao?

Vì ta đã không tin vào Chúa sao?

Vậy thì tại sao bây giờ người lại cứu tên Cán bộ Trung tâm đó?

Mười lăm năm trước, khi ta lần đầu tiên đối đầu với vị Giáo hoàng kẻ dám thách thức ý chí của ta, tại sao không hề có sự can thiệp nào dành cho ta?

Ông cuồng nộ.

Tất cả những cảm xúc tưởng chừng đã chết lịm bấy lâu nay bỗng bùng cháy như ngọn lửa, khiến ông phải nghiến chặt răng.

“Kẻ nhận được tình yêu của Chúa sao...”

Ông khạc ra những từ đó.

Nếu trên thế gian này có những kẻ nhận được tình yêu của Chúa, và những kẻ thì không.

Vậy thì thế giới này bất công đến nhường nào?

Thế gian này tàn nhẫn đến bao nhiêu?

‘Chẳng lẽ Lassen đã bị Chúa ruồng bỏ sao?’

Trong khi cái tên thanh niên tầm thường này lại được bảo vệ đến mức độ này?

Sau khi đã cướp đi đứa con trai yêu quý nhất của ta, giờ đây người lại định bảo vệ kẻ sủng ái của mình sao?

‘Vậy thì ta sẽ chà đạp lên thứ tình yêu đó.’

Thật nực cười làm sao.

Ta đang nắm giữ mạch sống của tên Cán bộ Trung tâm trong tay.

Ta chỉ cần đưa ra phán quyết.

‘Cứ làm theo ý Hoàng hậu.’

Chỉ với những từ đó, tất cả những gì họ đã dày công thực hiện sẽ tan thành mây khói.

Bất kể Chúa sẽ phản ứng ra sao, mọi chuyện đều sẽ kết thúc bằng việc chém đầu hắn trước.

Một tiếng cười rỗng tuếch khẽ thoát ra.

Chẳng còn điều gì mang lại ý nghĩa cho ta nữa.

Không còn gì nữa.

Dẫu cho một kỷ nguyên mới có rạng ngời đến đâu, dẫu cho các thế hệ tương lai có trưởng thành thế nào.

Có điều gì đáng để mong đợi trong một thế giới không còn con trai ta?

‘Và bây giờ Chúa lại can thiệp?’

Thật lố bịch.

Tâm can ông vặn xoắn.

Ông trút hết cơn thịnh nộ vào trái tim đã héo úa của mình.

Một con rồng khi bị chạm vào vảy ngược chắc chắn sẽ phát điên vì phẫn nộ.

Vì vậy, Đức vua Leo đã hạ quyết tâm.

“Phiên điều trần này...”

Nó sẽ diễn ra đúng như ý muốn của Hoàng hậu.

Ngay khi ông chuẩn bị thốt ra điều đó, ánh mắt ông chạm phải Cán bộ Trung tâm, người vừa ngẩng cao đầu.

“...”

Bất kể hắn có nhìn thấu tương lai hay chỉ đơn giản là bất ngờ trước biểu cảm của ông lúc này.

Dù đang kinh hãi, hắn vẫn không hề né tránh ánh nhìn của vị quân vương.

Đột nhiên, những lời cuối cùng của Cán bộ Trung tâm hiện về trong tâm trí ông.

Không có ngoại lệ nào tại biên giới này.

Làm ơn hãy tôn trọng hiệp ước.

Hãy ghi nhớ bổn phận của một quốc gia trung lập.

Những lời đó để lại trong lòng Đức vua Leo một câu hỏi khác.

Trong một tình huống mà hắn đã có được sự ủng hộ của Chúa, chẳng có lý do gì để hắn phải tự mình đứng ra cả.

Nếu hắn chỉ cần giữ im lặng, chẳng ai dám phản đối vị Thánh nữ đang bảo vệ hắn.

‘Thế nhưng tại sao hắn lại đẩy đại diện của Chúa sang một bên và kết thúc bằng tuyên bố của chính mình?’

Hắn không hề dựa dẫm vào Chúa.

Thay vào đó, sau khi yêu cầu Thánh nữ lùi lại, hắn đã nhắc đến bổn phận của một Cán bộ Xuất nhập cảnh và bản hiệp ước một cách vô cùng nghiêm túc. 

Ông nghiền ngẫm về thực tế đó.

‘Tại sao?’

Thật chẳng hợp lý chút nào.

Một kẻ nhận được tình yêu của Chúa, lại cố gắng loại trừ sự can thiệp của Chúa nhiều nhất có thể để giải quyết tình huống bằng chính sức lực của mình.

Đức vua Leo chìm vào suy tư trước cảnh tượng đầy mâu thuẫn này.

Điều gì xứng đáng nhận lấy cơn thịnh nộ của ta?

Kẻ nào phải trả giá cho chuyện này?

‘Cứ làm theo ý Hoàng hậu.’

Sự cám dỗ đó dần dần tan biến.

Những cảm xúc từng bùng cháy như cháy rừng nay chậm rãi dịu xuống giữa đống hỗn độn.

Và thay vào đó, một ý nghĩ lóe lên.

Một cách để đối phó với kẻ đầy mâu thuẫn này.

Vị quân vương đã đưa ra quyết định cuối cùng.

“Phiên điều trần này...”

Ông ban xuống phán quyết cuối cùng.

“Ta tuyên bố nó vô hiệu.”

Một phán quyết không ai có thể ngờ tới.

“!!!!!”

“!!!”

Trước những lời tựa sấm truyền đó, những tiếng thét kinh ngạc vang lên từ cả bên công tố lẫn bên biện hộ.

“Bệ hạ, như thế nghĩa là sao ạ?”

“Vô hiệu? Không phải vô tội hay có tội, mà là vô hiệu sao?”

Chính tôi cũng bị chấn động đến mức chỉ biết ngẩng đầu lên mà há hốc mồm kinh ngạc.

‘Vô hiệu? Ông ấy định coi như nó chưa từng xảy ra sao?’

Người kinh ngạc nhất chính là Hoàng hậu.

“B-Bệ hạ. Không, anh à. Anh nói thế là có ý gì?!”

Quên mất mình đang ở chốn công đường, bà ta nắm lấy vạt áo bào của nhà vua mà giật mạnh.

“Anh đáng lẽ phải làm theo ý em chứ, giống như anh vẫn luô”

“Im miệng.”

Không phải là một giọng nói khô khốc, mà là một tiếng quát đanh thép xé toạc phòng xử án.

Tất cả mọi người ngay lập tức im phắt.

Giọng nói đó rõ ràng mang phong thái của vị vua vĩ đại năm xưa.

Đức vua Leo chậm rãi đứng dậy khỏi ghế.

Đôi mắt xanh lục long sòng sọc đầy uy áp bao trùm lấy hội đồng qua mái tóc bù xù.

“Phiên điều trần này được tổ chức do phán đoán tùy tiện của bị đơn, Cán bộ Trung tâm Nathan Kell, và sự xúc phạm ngoại giao theo sau.”

“Tuy nhiên, giờ đây khi sự thực đã phơi bày rằng bên nguyên đơn đã vu khống bị đơn, ta phán định rằng ngay từ đầu đã chẳng có lý do gì để tổ chức phiên điều trần này cả.”

“Do đó, ta tuyên bố phiên điều trần này vô hiệu. Đồng thời, theo đúng bản hiệp ước, ta ra lệnh trục xuất ngay lập tức toàn bộ đoàn hành hương.”

“Lệnh này sẽ được thi hành ngay lập tức dưới danh nghĩa sắc lệnh hoàng gia.”

Một tuyên bố chấn động.

Mỗi từ ngữ nện xuống tâm trí mọi người như một cây búa tạ.

“Trả lời ta.”

Trước chất giọng trầm thấp của ông, tất cả mọi người chỉ có thể cố sức đáp lại.

“Chúng thần xin tuân theo mệnh lệnh của Bệ hạ!”

Cuối cùng, ông lẩm bẩm với Hoàng hậu của mình như thể đang khạc ra từng chữ.

“Đừng bao giờ triệu tập ta vì những chuyện tầm phào như thế này nữa, Hoàng hậu. Tuyệt đối đừng bao giờ. Đây là lần cuối cùng ta nói điều này.”

Dứt lời, Đức vua rời khỏi phòng xử án.

 RẦM!

Cánh cửa bị đóng sầm lại một cách thô bạo, tạo ra một âm thanh vang dội như sấm nổ.

Sau khi cơn sấm đi qua, chỉ còn lại sự im lặng đến nghẹt thở.

Gương mặt Hoàng hậu tái mét trước những lời lạnh lùng mà bà ta lần đầu tiên được nghe thấy.

“Ah... ahhh...”

Bà ta đổ gục ngay tại chỗ, bị nghiền nát bởi nỗi sợ hãi tột cùng. Không chỉ Hoàng hậu, mà tất cả mọi người trong phòng xử án đều đang run rẩy kinh hãi.

“Ch-Chuyện gì thế này...”

Ngay cả vị Bộ trưởng cũng đứng không vững, đôi chân ông nhũn ra.

Đây không phải là những gì chúng tôi mong đợi.

Thậm chí đó còn chẳng phải là một phản ứng mà chúng tôi có thể dự đoán được.

Đức vua đã thức tỉnh.

Nhưng ông không hề lấy lại sức sống, cũng chẳng phải là ý chí muốn gánh vác triều chính trở lại.

Ông chỉ đơn giản là đang phẫn nộ.

Giống như một con rồng bị chạm vào vảy ngược.

Bất ổn, mong manh, nhưng vô cùng mãnh liệt.

Đủ mọi loại cảm xúc bị kìm nén suốt 15 năm qua đang bùng cháy rực lửa bên trong ông.

Rảo bước nhanh nhẹn dọc theo hành lang, vị quân vương khẽ lẩm bẩm.

“Ta sẽ dõi theo ngươi, Cán bộ Trung tâm.”

Ngươi, kẻ mà Chúa muốn bảo vệ.

Ta sẽ không đụng đến ngươi vào lúc này.

Ta sẽ bảo vệ ngươi, kẻ đang cố gắng tự mình tiến về phía trước, kẻ từ chối mọi sự thỏa hiệp.

Ta sẽ dõi theo ngươi, kẻ khước từ Chúa và đứng vững trước những đợt sóng dữ chỉ với một hòn đá nhỏ trong tay.

Thế nhưng, nếu ngươi chỉ cần để lộ dù chỉ một lần rằng ngươi dựa dẫm vào Chúa,

Nếu ngươi cho ta thấy rằng ngươi đang mưu cầu thứ tình yêu từ vị đấng đáng ghê tởm đó và cầu xin sự giúp đỡ,

Thì khi đó, ta sẽ dùng mọi thủ đoạn để kết liễu ngươi.

Đó chính là cơn thịnh nộ của ta.

Nó sẽ là sự trả thù nhắm vào Chúa, là nỗi hối hận dành cho đứa con trai đã khuất, và là cái giá cho việc lợi dụng tuyên ngôn của ta.

Với những suy nghĩ đó, Leo Castor đóng cánh cửa phòng có bức chân dung của con trai mình lại.

Cùng với đó là cánh cửa khép lại trái tim ông.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!