Chương 0: Mở đầu
Túm cái váy lại là tôi, Akitsu Midori, hai mươi bảy cái xuân xanh, đã chính thức bay màu.
Nguyên nhân là đột tử, mà chắc là do cày cuốc quá độ chăng? Bản thân tôi cũng tự ý thức được mình là con trâu của công ty, sức khỏe thì cũng dặt dẹo cả năm trời rồi. Mà thôi, cũng tại tôi chủ quan, cứ cắm đầu vào công việc rồi lười đi khám nên mới ra nông nỗi này.
Nhưng mà khoan, vụ xác nhận chết vì làm việc quá sức thì tính sao nhỉ?
Tôi thì chẳng thiết tha gì cái gọi là "tinh thần yêu công ty" đâu, nhưng đúng lúc công ty mẹ vừa mới lên sàn chứng khoán mà một đứa nhân viên hợp đồng như tôi lại lăn đùng ra chết vì làm việc quá sức thì đúng là vết dơ khó rửa cho cái danh tiếng của họ.
Công ty con của tôi chắc không đến mức phá sản đâu nhỉ?... Ầy, hình ảnh lão sếp bị mấy gã bên công ty mẹ mắng cho vuốt mặt không kịp chợt hiện ra trong đầu tôi.
Mà thật lòng thì công ty mẹ có ra sao tôi cũng chẳng quan tâm. Mấy lão cấp trên chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng, không thèm nhìn vào thực tế thì đi chết quách cho xong.
Giờ thì, tính sao đây ta...
Đang lúc vò đầu bứt tai thì bỗng dưng lão Thần cất tiếng gọi tôi!
Đúng kiểu "khổ quá mới cầu trời", tôi đánh bạo bàn bạc với lão luôn. Thế là lão bảo nếu tôi chấp nhận điều kiện của lão, lão sẽ giúp tôi một tay.
Điều kiện mà Thần đưa ra chính là: "Chuyển sinh"――.
Lão nói thẳng tuột ra là bảo tôi sang một thế giới khác tên là Asdyllon, rồi xem xét xem có nên xóa sổ loài người bên đó hay không...
Tôi còn đang hoang mang không hiểu mô tê gì thì lão bắt đầu giải thích chi tiết.
Nôm na là con người ở Asdyllon toàn một lũ ái kỷ, lúc nào cũng rêu rao kiểu: "Bọn ta là chủng tộc được Thần chọn lọc, quản lý thế giới này là sứ mệnh cao cả mà Thần giao phó", rồi từ đó quay sang đàn áp hội Elf, Thú nhân với Ma tộc sống ở đó.
Dù có ở thế giới nào thì cái đầu của con người vẫn chẳng thay đổi gì nhỉ. Mấy cái kịch bản này tôi cũng được học trong lịch sử thế giới rồi.
Nhưng tôi thắc mắc: "Tại sao Thần không tự mình quyết định đi?", thì lão bảo vì chủng tộc nào cũng là con cưng do lão tạo ra nên lão không nỡ xuống tay.
Đúng là đồ ích kỷ mà.
............Chờ chút đã. Chuyển sinh có nghĩa là rốt cuộc tôi vẫn nghẻo rồi còn gì!
Lão bảo việc tôi hẹo ở tuổi hai mươi bảy là "số tận" rồi, ngay cả Thần cũng không sửa được...
Lão còn hứa là nếu tôi chuyển sinh và đưa ra quyết định có tiêu diệt loài người hay không thì lão sẽ cho tôi chọn cách chết...
Nghe cái "cách chết" nó cứ hãm hãm thế nào ấy...
Nên gật đầu cái rụp hay là cứ để mặc cho cái chết do cày cuốc này trôi qua đây?
Ừm thì, công ty mẹ còn có dây mơ rễ má với giới cầm quyền nên chắc họ cũng ém nhẹm vụ này sớm thôi.
Đang tính từ chối thì lão Thần lại tung chiêu cuối, bảo sẽ ban cho tôi năng lực mà tôi thích.
Năng lực á... Chẳng lẽ là cheat thần thánh trong truyền thuyết!?
Chính là mô típ Chuyển sinh kèm cheat đang hot hit hiện nay đây mà!!
Khi được lão hỏi: "Con muốn gì?", tôi đã không ngần ngại mà...
"Con muốn được mofumofu!! Con muốn được đùa giỡn với những bé thú đáng yêu!! Làm ơn hãy cứu rỗi con bằng sự chữa lành này điiii!"a
Tôi đã gào lên từ tận đáy lòng mình đấy.
Lão Thần có vẻ hơi rén trước cái sự hưng phấn dị thường của tôi, nhưng chịu thôi! Với một đứa cuồng động vật như tôi thì Mofumofu chính là chân ái, là sự cứu rỗi tuyệt vời nhất. Nhớ hồi ở nhà, dù nựng con mèo mà toàn bị nó coi là kẻ thù rồi cào cho rách mặt nhưng tôi vẫn cứ đâm đầu vào không dứt ra được.
............Áaaa!!
Thế này chẳng phải là tôi đã chốt kèo rồi sao!!
"Khoan! Quay xe!! Tan-ma (Time out)!!"
"Được rồi, vậy ta sẽ khiến con được các sinh vật (trừ con người) yêu quý, con cứ tự tìm mấy đứa mình thích nhé."
Ồ! Thế là tôi có thể thỏa thích mofumofu với mấy đại ca họ mèo khổng lồ hay chim săn mồi ngầu lòi, những thứ mà ở thế giới cũ có nằm mơ cũng không được chạm vào á! Sướng thế!
À không, tỉnh lại đi tôi ơi! Lão Thần kia, nghe người ta nói hết câu đã chứ!!
"Không sao, không sao đâu! Ta đã chọn sẵn cho con một gia đình tuyệt vời rồi."
Đúng là kỹ năng bơ đẹp đạt tới trình độ thượng thừa.
Sao tôi lại bị lão này tóm được nhỉ? Chắc là do ăn ở chăng. Ra là thế à... Ghét cái bản thân trước khi chết quá đi mất!
Thôi thì trước mắt, sau khi đấm lão Thần đang cười hớn hở kia một phát cho bõ ghét, tôi sẽ đi chầu trời nhanh gọn lẹ đây.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
