Tôi Đang Nỗ Lực Hết Mình Để Được Vuốt Ve Và Ôm Ấp Những Thứ Bông Xù Ở Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Tập 01 - Chương 3: Đi học thôi! - Phần về Ni-ni

Chương 3: Đi học thôi! - Phần về Ni-ni

Hôm nay tôi được tháp tùng Papan và Maman đi chơi xa.

Nghe bảo là đến trường của Ni-ni và Ne-ne để dự buổi tham quan lớp học, kiểu như họp phụ huynh kết hợp dự giờ ấy.

Không biết ở đó có nuôi con gì lạ lạ để mình nựng không nhỉ? Hóng xỉu!

Trường của hai anh chị nằm ở một khu vực hơi xa Hoàng cung một chút.

Học viện Hoàng gia này uy tín lắm nhé, do chính cụ sơ—ý tôi là vị Quốc vương đời đầu sáng lập. Đích thân các đời Vua sẽ kiêm luôn chức Hiệu trưởng và đây cũng là ngôi trường duy nhất trong nước được gắn mác "Hoàng gia" chính hiệu.

Bất kể con ông cháu cha hay dân thường, cứ thi đậu là được vào hết. Mà một khi đã cầm tấm bằng tốt nghiệp ở đây thì coi như cầm chắc tấm vé thành tầng lớp tinh hoa, đi đâu cũng được trải thảm đỏ đón mời.

Trường chia ra đủ thứ khoa: Kỵ sĩ, Pháp sư, Kỵ sĩ thú, Thị nữ, Văn quan... vân vân và mây mây. Đầu ra thì toàn là hàng tuyển cho Hoàng cung, các lãnh địa hoặc dinh thự quý tộc. Kiểu như làm cho Hoàng cung là công chức trung ương, còn về lãnh địa là công chức địa phương ấy mà.

Dù quảng cáo là mở cửa cho tất cả mọi người, nhưng vẫn có một ngoại lệ đặc quyền dành riêng cho giới quý tộc, đó là khoa Sĩ quan cao cấp.

Ni-ni và Ne-ne nhà tôi tất nhiên là học ở cái lớp này rồi.

Mấy kiến thức này là do Papan phổ cập cho tôi trên xe ngựa đấy.

Tiết học của Ni-ni được tổ chức ngoài sân tập.

Vừa đến nơi, tôi đã thấy người ta lắp đặt sẵn mấy hàng ghế khán giả kiểu bậc thang nhìn chuyên nghiệp phết.

Cơ mà đúng là cái nết quý tộc, chỗ ngồi cũng phải phân chia đẳng cấp cơ.

Khu vực của nhà tôi được trang bị hẳn một chiếc sofa êm ái kèm theo bộ đồ trà sang chảnh, lại còn có cả mấy chị sinh viên năm cuối khoa Thị nữ đứng túc trực phục vụ tận răng.

Bê nguyên cái sofa ra ngoài trời... Thề, tôi muốn nhảy vào khịa một câu cho bõ ghét quá!

Nhưng nhìn sang Papan với Maman thì thấy hai người coi đó là chuyện hiển nhiên, thong thả yêu cầu trà nước như đang ở nhà.

Thôi thì nhập gia tùy tục, mình là em bé ngoan nên sẽ không bắt bẻ làm gì cho mệt người.

Ngồi xuống sofa, tôi thở phào một cái cho nhẹ nhõm.

Đang nhâm nhi chén trà thơm nức mũi, tôi vô tình nhìn xuống sân tập và... đứng hình mất 5 giây.

Cái gì kia? Một cái sa bàn ma thuật siêu to khổng lồ!

Papan bảo cái này là do mấy thầy cô trong trường dùng ma pháp tạo ra đấy.

Nó mô phỏng chân thực đến mức tôi cứ ngỡ người ta bê nguyên một góc rừng núi, sông ngòi với bãi đá từ đâu đó về đây vậy.

Dù tỉ lệ đã được thu nhỏ lại mấy trăm lần, nhưng riêng ngọn núi giả kia thôi cũng đã cao bằng tòa nhà năm tầng rồi.

Trời ơi, họ định dùng cái này để học thật à? Thích quá điiiii! Con cũng muốn chơi cái đó! Cho con chơi với!

Ở hai đầu sa bàn là hàng tá lính tí hon cao tầm một gang tay. Đây là một dạng ảo ảnh để học sinh chỉ huy chiến đấu, kiểu mô phỏng chiến thuật ấy.

Binh chủng thì đủ loại: bộ binh, đội trưởng, kỵ sĩ thú, pháp sư... Nhìn chẳng khác nào phiên bản "Real-life Chess" hay cờ tướng bản Pro Max cả.

「Chịn quá điii—」

Trước cảnh tượng đậm chất fantasy này, máu game thủ trong tôi lại trỗi dậy, hưng phấn không chịu nổi!

Tôi nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời rồi quay sang líu lo với bố mẹ. Kết quả là bị Maman ôm chặt nựng nịu, rồi lại đến lượt Papan bế thốc lên thơm lấy thơm để.

Chậc, tự mình cũng thấy cái nết mình dạo này được nuông chiều quá mức rồi đấy.

Cuối cùng cũng đến lượt Ni-ni lên sàn!

Nói thật là tôi chẳng hiểu mô tê gì về chiến thuật quân sự đâu, nhưng nhìn cách anh ấy cho bộ binh phục kích trong núi, rồi lại đặt bẫy ma thuật ở mấy chỗ trống trải nhử địch vào tròng... Dù là kẻ ngoại đạo, tôi cũng thấy Ni-ni mạnh một cách áp đảo!

Chỉ loáng một cái, anh hai đã out trình đối thủ và giành chiến thắng giòn giã.

「Ni-ni, chịn quá! Chịn nhất nuôn!!」

Ni-ni vừa thắng xong là chạy lại bế tôi lên xoa đầu ngay.

Nữa đi anh ơi, xoa mạnh tay vào, phê quá—!

Vì còn cả khối thời gian mới đến lượt của Ne-ne nên cả nhà quyết định đi dạo quanh trường một vòng.

Nghe bảo ngôi trường này vốn là Hoàng cung cũ. Hèn gì mà nó rộng một cách vô lý, đi mỏi cả chân.

...... Ối chà, "tiếng gọi của thiên nhiên" đang réo gọi tôi rồi. Thế nên là...

「Ni-ni, tè tè—」

Tôi cứ thế để Ni-ni bế thẳng đến nhà vệ sinh.

Này anh ơi, em tự làm được mà! Dù là anh em ruột thịt thì em cũng biết xấu hổ chứ bộ, đừng có nhìn mà—!

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng và thuyết phục Ni-ni, tôi cũng được giải quyết nỗi buồn một mình trong phòng vệ sinh.

Lúc quay trở ra, tôi thấy Ni-ni đang bị một tên lòe loẹt nào đó chặn đường kiếm chuyện.

「Ni-ni?」

「Em gái tôi quay lại rồi, xin phép tôi đi trước...」

「Em gái? Nhìn chẳng giống nhau tí nào nhỉ?」

Ủa alo? Cái tên này ở đâu chui ra mà ăn nói thiếu nghị lực thế? Lần đầu gặp mặt mà đã phun ra mấy câu hãm tài vậy rồi!

「Việc chăm trẻ cứ vứt cho lũ người hầu làm là được, rước theo làm gì cho vướng chân.」

Ồ quao? Chẳng lẽ đây chính là mô-típ "nhân vật phụ lót đường" trong truyền thuyết sao?

Lại là một thanh niên không biết lượng sức mình, đơn phương coi Ni-ni nhà tôi là đối thủ truyền kiếp à?

Nhìn mặt mũi cũng khá khẩm, chuẩn soái ca mà cái nết thì đúng là tệ hết chỗ nói.

「Hay là, cậu định lôi nó ra làm cái cớ nếu lỡ có thua tôi hả?」

Cạch! Tôi chính thức nổi máu điên rồi đấy nhé!

「Ni-ni mạnh nhắm! Hông thua đâu nè!」

「Hừ. Trẻ con thì biết cái quái gì.」

Hắn ta dám cười khẩy bằng mũi với tôi kìa!

Dù dạo này tôi cũng thấy mình hơi bị con nít hóa thật, nhưng linh hồn bên trong là một thiếu nữ gần ba mươi tuổi đấy nhé! Cái loại quý tộc hống hách, tự luyến, được nuông chiều quá mức như hắn đúng là điển hình của những nhân vật bị ghét nhất mọi thời đại.

「Chòn hơn kẻ ngốc hông biết thân phận mình là ai ạ!」

Ni-ni trố mắt nhìn tôi đầy ngạc nhiên.

Đúng rồi đấy Ni-ni ơi. Xin lỗi anh nhé, em gái anh tuy nhỏ nhưng cái miệng thì hỗn không ai bằng đâu. Với những kẻ không biết lễ nghi thì đừng hòng tôi dành cho một tí kính trọng nào!

Nhưng ngay lập tức, vẻ mặt Ni-ni chuyển sang nụ cười rạng rỡ... Cái nết lật mặt nhanh như lật bánh tráng này đúng là đúc từ một khuôn với Papan mà ra!

「... Cái con nhóc ranh này!!」

Ồ?? Định dùng bạo lực với một đứa trẻ đáng yêu thế này sao? Đúng là đồ rác rưởi mà.

Mà cái trường này dạy dỗ kiểu gì vậy? Dù là bạn học thì cũng phải phân rõ thứ bậc chứ. Kể cả nhà hắn có là Công tước đi chăng nữa thì hành động này cũng là không chấp nhận được.

Nên nhớ, dù đều là nhà Công tước, nhưng nhà tôi mang dòng máu Hoàng gia xịn xò, cả Papan và Ni-ni đều có tên trong danh sách kế vị ngai vàng đấy nhé.

Chuyện là cụ cố của tôi vốn là em trai nhà vua. Theo thông lệ, anh chị em của Vua khi kết hôn với hoàng tộc nước khác sẽ phải từ bỏ quyền kế vị.

Thế nhưng cụ cố vì tiếng gọi con tim với cụ bà nên đã chấp nhận từ bỏ tước vị hoàng gia để xuống làm thần dân. Thời đó nghe bảo drama lùm xùm lắm, nhưng tóm lại là hiện giờ theo luật lệ, nhà tôi vẫn có quyền thừa kế ngai vàng hợp pháp.

Bởi vậy mới nói quyền lực nhà tôi chỉ đứng sau mỗi Hoàng gia thôi... Cơ mà nhìn cái bộ dạng cuồng con của Papan thì... Haiz...

「Đang làm trò gì đấy?」

Một giọng nói tuy không lớn nhưng lại toát ra áp lực cực kỳ khủng khiếp vang lên...

Dự cảm chẳng lành rồi đại gia đình ơi.

「Điện hạ!!」

A— biết ngay mà... Tôi phải chuồn lẹ sau lưng Ni-ni để lánh nạn thôi.

Ni-ni và tên rác rưởi kia vội vàng cúi chào. Khi chưa có lệnh thì tuyệt đối không được ngẩng đầu nhìn mặt rồng. Tôi cũng cúi gầm mặt xuống, cố tránh ánh mắt của người kia hết mức có thể.

Dù sao thì tôi cũng đang là một kẻ đại thất lễ đây này.

「Miễn lễ.」

Sau khi được cho phép, hai người họ mới dám ngẩng đầu lên.

Tôi thì vẫn kiên định dùng Ni-ni làm lá chắn thịt.

「Ta vừa thấy Tristan Disdall dường như định ra tay với một đứa trẻ?」

「Dạ! Chuyện đó... tuyệt đối không có đâu ạ!」

Đồ— nói— dối— không— biết— ngượng— mồm! Rõ ràng là vừa nãy định lao vào đánh tôi vì cay cú còn gì.

「Vậy sao? Thế sao Nefertima lại phải trốn chui trốn lủi thế kia?」

Không phải em trốn vì sợ bị đánh đâu nhé! Em trốn vì không muốn bị tên Hoàng tử ác ma nhà anh tóm được thôi!

「Điện hạ biết em gái thần sao ạ?」

「À, trước đây ta từng bảo vệ cô bé khi cô bé bị lạc trong Hoàng cung ấy mà.」

「Hông có lạc đường!」

Chết tiệt! Lỡ mồm mất rồi...

「Hô. Dám cãi lại ta cơ à...」

Á— tên Hoàng tử ác ma đang tiến lại đây kìa! Chạy, phải chạy ngay và luôn!

Nhưng vừa mới định cất bước, tôi đã bị một cánh tay rắn chắc nhấc bổng lên không trung.

Lại bị cưỡng chế bế...

b77e810c-64d2-41ce-8c6a-2ea034a86fc1.jpg

「Ghét quá, thả em chuống!」

Trước cảnh tượng một bé gái đang giãy giụa đầy ghét bỏ và một vị Hoàng tử đang cười khoái chí, Ni-ni với tên rác rưởi kia chỉ biết đứng hình mất vài nhịp.

Cứu em với Ni-ni ơi!!

「Em vẫn thú vị như mọi khi nhỉ. Hay là làm đồ chơi của ta nhé?」

Sốc tận óc luôn... Nhìn mặt người ta rồi bảo thú vị là sao? Lại còn đòi coi người ta là đồ chơi nữa chứ... Cái tên Hoàng tử này biến thái đến mức nào vậy trời!!

「Ni-ni ơi...」

Tôi mếu máo quay sang cầu cứu anh hai.

Ni-ni tuy đã sực tỉnh nhưng thấy tên Hoàng tử kia nhất quyết không buông tay nên cũng đành bất lực đứng nhìn.

「Ta sẽ cấp cho em thẻ thông hành tự do ra vào Hoàng cung, thấy sao?」

Chỉ với một câu nói của tên Hoàng tử ác ma, tôi đã lập tức ngừng mọi hành động kháng cự.

Hoàng cung Free pass = Được hít hà nựng nịu đại ca Lars thỏa thích!

Chắc là bao nhiêu suy nghĩ đen tối hiện rõ mồn một trên mặt nên tên Hoàng tử kia đang phải cố kìm nén tiếng cười.

「Thích Lars đến thế cơ à?」

「Yày-chư là bạn của em mà!」

Cái lưỡi phản chủ này, ai đó làm ơn chỉnh lại dùm tôi đi!!

「Thần xin mạn phép, thưa Điện hạ. Để một đứa trẻ như vậy tự do chạy nhảy trong cung liệu có ổn không ạ?」

Tên rác rưởi kia lại dám nhảy vào kìa.

Dám cản trở cuộc hẹn hò của tôi với đại ca Lars thì đúng là không thể tha thứ được!

「Nếu là Nefertima thì chẳng vấn đề gì đâu. Phụ hoàng cũng quý cô bé lắm.」

「Đức vua ạ?」

「Đúng vậy. Lát nữa nhớ qua chào phụ hoàng một tiếng đấy.」

Ồ. Tôi lại sắp được diện kiến Quốc vương nữa sao?

「Dạ vâng ạ!」

「Em thân thiết với Phụ hoàng nhỉ. Thế sao cứ thấy ta là lại bỏ chạy như thấy tà vậy?」

Hỏi thừa, cái đó thì rõ rành rành rồi còn gì nữa!

「Là Hoàng tử ác ma ạ.」

Tôi trả lời dứt khoát luôn. Lạ lùng là khi nói xấu thì cái lưỡi tôi nó lại hoạt động trơn tru hơn hẳn. Dường như cái nết của tôi cũng chẳng tốt lành gì để mà đi phê phán người khác rồi. Một khám phá chấn động về bản thân!

「Ra là vậy. Em muốn được ta trêu chọc đến thế cơ à.」

Nụ cười của tên Hoàng tử... bắt đầu trở nên gian tà rồi kìa...

Nhiu ú ú ú ——.

「Ghét quá đi—」

Đừng có nhéo má em nữa—! Đauuuuu!

Giờ tôi khóc được chưa? Khóc thật đấy nhé?

「Điện hạ, thần xin lỗi. Sắp đến giờ thuyết trình của Karna rồi, ngài có thể trả Nema lại cho thần được không ạ?」

Ni-ni, anh đúng là cứu tinh của đời em!!

Dù đã thoát khỏi cái nhéo má kia, nhưng nằm trong vòng tay của tên Hoàng tử ác ma thì vẫn thấy rén cực kỳ. Làm ơn hãy giải phóng cho tôi đi! Tôi cầu nguyện từ tận đáy lòng luôn đấy.

「Thế thì ta cũng đi xem luôn.」

K-không. Không cần đâu ạ!!

À mà khoan, trong giới quý tộc hình như không được dùng từ "Không cần đâu" để từ chối Hoàng gia thì phải?

「Nhưng mà, cứ bế em ấy như vậy thì sẽ là thất lễ... xin ngài lượng thứ.」

Ni-ni cố lên! Giờ em chỉ biết dựa dẫm vào anh thôi!!

Nhưng khổ nỗi, một thiếu niên như Ni-ni thì làm sao mà bật lại được giới Hoàng tộc cơ chứ.

「Không sao. Thứ này đã là đồ chơi của ta rồi. Ngươi không cần phải bận tâm đâu.」

Nghe tên Hoàng tử khẳng định chắc nịch như đinh đóng cột, khuôn mặt Ni-ni hiện rõ vẻ bất an.

Chết tiệt... Hình như mình vừa chọn sai phương án trả lời rồi thì phải?

Ni-ni ơi, em xin lỗi!

「Tristan, Nefertima đang nằm dưới sự bảo hộ của ta. Từ giờ trở đi liệu hồn mà kiềm chế mấy cái hành động đó lại.」

Dưới áp lực ngàn cân của tên Hoàng tử, tên rác rưởi kia giật bắn mình, mặt mày tái mét vì nhận ra mình vừa lỡ dại đụng vào người không nên đụng.

Thôi, thành kính phân ưu nhé thanh niên.

Cứ thế, tôi bị tên Hoàng tử ác ma bế xộc đi thẳng tới chỗ của Ne-ne.

Mà này, định bế tôi đến bao giờ nữa đây?

Người lớn bế thì không nói, chứ với một đứa trẻ trạc tuổi Ni-ni thì bế tôi chẳng phải nặng lắm sao?

Nói trước là tôi không có béo đâu nhé!! ...Chắc là vậy............

「Nặng không ạ? Em tự đi được mà?」

「Để luyện tập thể lực thì thế này là vừa đẹp.」

Này! Cái tên này!!

Dù là tôi tự hỏi thật đấy nhưng mà anh cũng phải biết tinh tế với thiếu nữ một chút chứ! Nói thế thì ai thèm yêu!!

... À ừm. Mà một Hoàng tử đẹp trai theo kiểu tổng tài bá đạo, tương lai lại cực kỳ triển vọng thế này thì chắc chắn là không thiếu người theo rồi.

Nghĩ đoạn, tôi lại chăm chú quan sát kỹ khuôn mặt của tên Hoàng tử ác ma.

「Mắt của Nefertima là màu đen à?」

Ủa, sao tự nhiên hỏi đường đột vậy!

À chắc là vì tôi đang nhìn chằm chằm vào mặt anh ta nên bị phát hiện rồi.

Mà ở khoảng cách gần như thế này, ánh mắt chạm nhau thì có mù mới không nhận ra.

「Đúng hơn thì là màu xanh thẳm gần như đen ạ.」

Gia đình tôi cứ khăng khăng bảo đó là màu xanh vì sợ màu đen sẽ gây rắc rối gì đó.

Lý do cụ thể thì tôi vẫn chưa được nghe, thôi thì cứ tạm thời đổi chủ đề cho lành.

「Gọi là Nema là được yồi ạ.」

Cái tên Nefertima dài ngoằng đọc mệt cả người, cứ gọi tên thân mật cho nó gọn. Mà giờ tôi mới để ý, tên thân mật của Nefertima đáng lẽ phải là "Nefer" hay "Luti" chứ nhỉ?

Lấy mỗi chữ đầu với chữ cuối rồi ghép lại, đúng là lược bớt quá mức luôn.

「Nema sao... Vậy thì em hãy gọi ta là Vil đi.」

「Vi-u...」

A, xin lỗi nhé. Tôi vẫn chưa thể phát âm chuẩn mấy cái âm "s" với "r" được.

「... Gọi là Vi được rồi.」

Ồ, tên Hoàng tử ác ma cũng biết thỏa hiệp cơ à.

Tự nhiên dịu dàng bất thình lình làm tôi thấy lo lo, không biết sắp có biến gì đây...

Ủa mà khoan? Chẳng lẽ tôi đang dần bị cái tên Hoàng tử này đồng hóa mất rồi sao??

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!