Tôi Đang Nỗ Lực Hết Mình Để Được Vuốt Ve Và Ôm Ấp Những Thứ Bông Xù Ở Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Tập 01 - Chương 2: Chuyến vi hành cung điện bất đắc dĩ

Chương 2: Chuyến vi hành cung điện bất đắc dĩ

Chuyện là hôm nay Maman có việc bận phải vào cung mà Papan cũng đi làm chưa về, còn Ni-ni với Ne-ne thì bận đi học cả rồi.

Dù tôi đã cố gào thét "Con ở nhà ngoan lém mà~" để bày tỏ nguyện vọng được ở nhà một mình, nhưng kết quả là chẳng ai thèm tin.

Chắc tại lần trước tôi lén lúc đại ca Dee không để ý mà chạy ra ao rồi trượt chân ngã sấp mặt, nên giờ trong mắt mọi người, tôi chẳng khác nào một báo thủ chính hiệu, hễ hở ra một giây là gây chuyện.

Thế là tôi bị xách cổ đi theo Maman vào cung.

Cay nhất là đại ca Dee phải ở nhà, vì nghe bảo hoàng cung cấm mang theo thú cưng.

Mà cũng đúng thôi, nơi tôn nghiêm thế cơ mà.

「Nema, tí nữa Maman làm việc, con phải thật ngoan đấy nhé?」

「Dạ vâng ạaa!」

Tất nhiên rồi! Con sẽ là "bé ngoan của mẹ", tuyệt đối không làm phiền Maman đâu!

Chiếc xe ngựa lọc cọc đưa tôi đến cung điện. Phải công nhận là nó to vãi chưởng, nhìn chỗ nào cũng thấy lấp lánh như dát kim cương ấy!

Cũng phải thôi, đây là nơi ở của Đức vua, lại còn là trung tâm hành chính của cả đất nước nên phải xây cho thật hào nhoáng để giữ thể diện chứ lị.

Trong lúc Maman bận bù đầu với đống sổ sách, tôi bị đem con bỏ chợ trong một căn phòng thuộc Tháp Pháp sư Cung đình ở tít góc hoàng cung.

Maman định thuê người trông trẻ cho tôi nhưng tôi từ chối thẳng thừng. Nói thật là ở cạnh người lạ lâu quá tôi thấy mệt lắm, cứ phải giữ kẽ này nọ, tổn thọ chết đi được.

Thấy tôi hiếm khi bướng bỉnh như vậy, Maman đành nhượng bộ rồi tiện tay niệm một cái ma pháp bảo vệ lên người tôi.

Ma pháp này nhìn phèn cực, chẳng có hiệu ứng ánh sáng hay cảm giác gì đặc biệt cả nên tôi cũng không biết nó có tác dụng thật không nữa.

Niệm xong, Maman cứ như kiểu không nỡ xa con, dặn đi dặn lại "phải ngoan nhé" đến cả chục lần rồi mới chịu rời đi.

Chậc, cứ tưởng được diện kiến ma pháp xịn xò gì, ai dè...

Ngồi một mình chán quá, tôi đánh liều mở cửa sổ rồi hú hét gọi mấy đại ca chim lại chơi.

Ôi, cái lớp lông vũ mềm mịn này... đúng là phê chữ ê kéo dài!

Mấy đại ca chim cũng thích thú lim dim mắt tận hưởng. Dễ thương xỉu luôn á!!

Mà khoan, đây là tầng một nhỉ? Ra ngoài dạo một vòng chắc cũng chẳng ai biết đâu.

...Con xin lỗi Maman nhé, con chỉ đi loanh quanh đây thôi, thề luôn!

Tôi kéo cái ghế lại làm bục kê chân rồi nhảy phóc qua cửa sổ.

Bẹp——.

Tiếp đất thất bại thảm hại.

Đau... đau dã man!!

Nhưng phải nhịn, phải nhịn! Khóc lên là lộ tẩy ngay.

Dưới sự dẫn đường của hội chim chóc, tôi bắt đầu chuyến thám hiểm.

Khu vườn này đúng là thiên đường của động vật. Nào là bạn Pote nhìn giống sóc nhưng tai rủ (tôi mới đọc trong sách bách khoa hôm nọ), rồi cả bạn Ria trông như mèo rừng mini nữa.

Mấy bé này thấy tôi là lao vào ngay, không hề cảnh giác tí nào, cứ thế để tôi tha hồ nựng nịu vuốt ve cho sướng tay.

Đang mải mê hít hà bộ lông của các đại ca thì bỗng nhiên cả đám đồng loạt chạy mất dép.

Gì vậy trời? Có biến à? Hay có người đến?

Tôi nhìn quanh một hồi rồi bỗng thấy một sinh vật mà ở thế giới cũ chỉ có trong truyền thuyết.

Tới công chuyện luôn! Hàng về!!

Là Bạch Hổ đấy! Bạch Hổ bằng xương bằng thịt luôn!!

Dù kích thước của nó to hơn hẳn hổ bình thường nhưng đúng là mãnh thú quý hiếm đây rồi!

Mục tiêu đã được khóa chặt! Một đứa cuồng lông xù như tôi làm sao mà ngồi yên cho nổi.

Chắc là cảm nhận được cái khí chất "biến thái" từ phía tôi nên đại ca Bạch Hổ đã chú ý tới.

Thế rồi, đại ca ấy cứ lững thững tiến về phía này.

Ủa, cho chạm vào thật hả?

Được luôn chứ lị!!

Đại ca Bạch Hổ tiến lại gần, khịt khịt mũi ngửi mùi tôi rồi liếm một cái rõ dài lên mặt.

Tôi cũng chẳng thèm khách sáo, ôm chầm lấy cổ đại ca ấy rồi siết thật chặt.

55620316-7cda-4a83-8f0c-807af47eb37b.jpg

Uầy... Cảm giác này là sao!!

Cứ tưởng lông hổ phải cứng lắm, ai dè nó mượt mà bồng bềnh như mây ấy. Phê không lối thoát luôn!

Tận hưởng lớp lông thượng hạng xong, đại ca Bạch Hổ có vẻ cũng quý tôi nên còn đồng ý cho tôi leo lên lưng để đi tham quan khu vườn nữa chứ. 10 điểm không có nhưng!

...Ủa mà khoan?

Đây... là... đâu??

Lạc đường rồi các bác ạ. Tôi lỡ đi đến cái xó xỉnh nào mà nhìn lạ hoắc.

Thôi xong, bị Maman bắt được là ăn combo giáo huấn ngay. Phải chuồn về trước khi bị phát hiện mới được.

「Lars, ngươi đang chở cái gì trên lưng thế kia?」

Hú hồn chim én! Giật cả mình hà. Có người ở đây này.

Tôi nhìn về phía phát ra giọng nói, và đập vào mắt là một mỹ thiếu niên đẹp trai không kém gì Ni-ni nhà tôi.

「Lars tuy hiền nhưng nó là mãnh thú đấy. Nguy hiểm lắm, xuống ngay!」

Hừm, hông thích đâu! Tôi còn đang định lầm bầm phản kháng thì đã bị cậu ta cưỡng chế bế thốc xuống.

Được mỹ nam bế trong lòng...

Dù đã luyện được tinh thần thép nhờ Ni-ni, nhưng ở cự ly gần thế này vẫn thấy ngượng vãi!

Điểm thu hút nhất của tên này chính là đôi mắt. Nó lấp lánh như đá thạch anh tím, dáng mắt hạnh nhân nhìn cực kỳ cuốn hút.

Ánh mắt này đúng là không phải dạng vừa đâu!

Mái tóc xanh lam hơi xoăn được tạo kiểu bù xù trông rất nghệ. Nhìn chất tóc mềm mại kia là tôi đã muốn đưa tay lên vò thử rồi.

Đặc biệt nhất là các đường nét trên mặt cậu ta đối xứng một cách hoàn hảo. Hóa ra cái lý thuyết mặt càng đối xứng càng đẹp là có thật!

Mà khoan, thế này thì lại càng thấy xấu hổ hơn chứ!!

「Bế... hông thích!」

Thả tôi xuống mau!

Tôi vùng vẫy loạn xạ, nhưng tên mỹ thiếu niên kia chỉ cười khẩy trông ghét cực.

Đồ ác ma này!!

「Ghét lém!」

Thấy tôi cự tuyệt gay gắt, đại ca Bạch Hổ tên Lars đã ra tay cứu bồ.

Cứu mạng rồi!!

Được Lars ngoạm lấy áo đặt xuống đất, tôi liền bám dính lấy đại ca ấy để tìm sự an ủi. Lars cũng rất biết ý khi đứng chắn giữa tôi và tên mỹ nam kia.

「Lạ thật, hiếm khi thấy nó quấn quýt với ai ngoài ta đấy.」

À, ra là chủ nhân của đại ca Bạch Hổ.

「Thế, nhóc con ở đâu chui ra đây? Bố mẹ đâu?」

Làm sao tôi biết đây là đâu mà trả lời. Hoàng cung rộng như cái mê cung ấy!

「Maman đang làm việc ạaa...」

Khốn khiếp, cái lưỡi phản chủ! Nói chuyện cứ bị đớt thế này bực vãi.

Đồ quỷ này! Đồ ác ma này! Tuy mặt đang cười nhưng đôi mắt cậu ta rõ ràng là đang khinh bỉ tôi!

「Tên gì?」

「Nê-phê-yêu-ti-ma Ô-chu-phê ạ.」

Oa oa, vấp rồi! Bị líu lưỡi ngay cái tên của mình luôn mới nhục chứ! Rõ ràng là đã luyện tập cả nghìn lần rồi cơ mà!

「Người nhà Công tước Osfe à... Đi theo ta.」

Ơ kìa, không quay về phòng là Maman mắng em chết!

Này, định bơ luôn ý kiến của tôi đấy à!

Đại ca Lars lại cho tôi leo lên lưng một lần nữa, nhưng tôi thật sự không muốn đi đâu cả!

Tên mỹ nam cứ thế dẫn tôi đi sâu vào trong cung. Liệu có ổn không đây?

Rồi cậu ta dừng lại trước một cánh cửa phòng nhìn sang chảnh quá mức cần thiết.

Lại còn có hai chú lính gác đứng túc trực như pho tượng ở cửa nữa chứ...

Thấy có chút gì đó ảo ma rồi đấy nha!

Cánh cửa mở ra, bên trong trông như một phòng làm việc. Cửa thì lộng lẫy mà bên trong lại bình thường đến lạ, chỉ toàn giá sách với bàn làm việc thôi.

Ủa, mà đại ca Lars cũng được vào đây hả?

À, ra là được phép.

「Gì thế Wil? Đứa trẻ đó là ai vậy?」

Một chú đang ngồi ở bàn làm việc lên tiếng hỏi.

Mỹ nam này tên là Wil à... hừm, nghe quen quen nhỉ?

「Thưa Công tước Osfe, thần thấy con bé đi lạc nên dẫn đến đây.」

Đi lạc cái đầu nhà anh! Tôi tự về được nhé!

...Hả??

「Nema!」

Ơ kìa? Papan đang ở đây này!

「Thần thấy con bé đang chơi với Lars ngoài vườn nên mới mang về đây.」

「「Hả??」」

Tiếng của chú kia và Papan đồng thanh vang lên nghe vui tai cực.

Dù chẳng hiểu mô tê gì nhưng cứ bám lấy Papan cho chắc ăn cái đã.

「Ba ba ơi!」

Tôi tụt xuống khỏi lưng Lars rồi vòi Papan bế.

「Nema!」

Papan ôm chặt lấy tôi.

Ba ơi là ba, mặt ba biến dạng hết cả rồi kìa! Hình tượng nam thần của ba bay sạch, giờ chỉ còn là ông bố cuồng con đáng tiếc thôi!

「Sao con lại ở đây thế này?」

Con cũng muốn biết lắm đây ba ơi.

「Con đi cùng Maman ạ. Tại ở một mình buồn quá nên bạn Lày-chư đã chơi với con ạ.」

Tôi trả lời kèm theo một nụ cười rạng rỡ nhất có thể. Gặp cái mặt này thì Papan có giời mới nỡ mắng.

「Con thấy cô đơn à? Ba xin lỗi nhé.」

Yêu Papan dịu dàng nhất trên đời luôn!

「Thưa Điện hạ, thần xin cảm ơn Người.」

Khoan đã! Ba vừa gọi cái gì cơ? Ba gọi tên ác ma này là cái gì cơ Papan ơi!!

Chắc chắn là tôi nghe nhầm rồi! Chắc chắn luôn!

「Nema cũng phải cảm ơn Điện hạ đi con.」

Toang rồi! Death flag dựng đứng lên rồi!!

"Điện hạ" tức là cái đó phải không? Cái thứ mà thiên hạ hay gọi là Hoàng tử ấy hả??

Uầy, không thích đâuuuu!

Đẹp trai thì có đẹp đấy nhưng tính cách hắc ám thế kia... đúng là mô típ "Hoàng tử ác ma" điển hình mà!

「...Con cảm ơn Ngài ạaa.」

Tôi leo xuống khỏi tay Papan rồi cúi chào thật đàng hoàng nhé. Còn vụ nói ngọng thì cứ coi như đó là nét quyến rũ chết người của trẻ con đi.

Vừa mới cúi chào xong, tôi đã bị tên Hoàng tử xoa đầu, vò tóc đến mức suýt thì gãy cổ.

Đau quá đi mất...

「Hông thích đâu ạ.」

Nói rồi tôi liền chạy tót về phía Papan lẩn trốn.

「Con gái út nhà ông đấy à?」

Chú ở bàn làm việc hỏi chuyện.

Mà này, Papan là Công tước, rồi còn có cả Hoàng tử ở đây, thì chẳng lẽ chú này là Đức vua sao?

Trùm cuối, sếp tổng của Papan đây rồi! Phải chào hỏi cho ra dáng tiểu thư, không là làm mất mặt Papan ngay.

「Con là Nê-phê-yêu-ti-ma Ô-chu-phê ạ. Con lên ba tuổi yồi ạ.」

Tốt lắm! Dù phát âm vẫn hơi "éo" một tí nhưng ít nhất là không bị vấp tên mình nữa rồi!

「Ngoan quá nhỉ. Ta là Galdy Las Gache, vua của đất nước này.」

Đúng như dự đoán! Đôi mắt tím lấp lánh đầy uy lực y hệt tên Hoàng tử kia thì lệch đi đâu được.

Để tăng điểm hảo cảm cho Papan, tôi sẽ tung chiêu vậy!

「Dạ vâng, thưa Ngài Quốc vương ạ!」

Nụ cười tỏa nắng giá 0 đồng, mại vô mại vô!

Dù không sướng bằng nựng đồ lông xù nhưng sức mạnh từ nụ cười của trẻ nhỏ cũng không thể xem thường đâu nhé.

Đấy thấy chưa, Đức vua mỉm cười đáp lại rồi kìa.

...Mà cái bản mặt của Papan sao nhìn ghê thế kia, chắc lại đang sướng quá hóa rồ rồi.

Cuối cùng, tôi được hộ tống về nhà cùng Papan và Maman. Tất nhiên, tôi đã bị Maman mắng cho một trận ra trò, đến cả Papan cũng bị mắng lây. Thề luôn, bài ca giáo huấn của Maman gây sát thương tinh thần còn kinh khủng hơn cả ma pháp nữa.

Đại ca Dee thì bảo thật tốt vì tôi đã có thêm bạn mới.

Hả?

Không phải cái tên ác ma kia đâu! Là nói về đại ca Lars cơ!

Mà nhờ vụ này tôi mới biết bố mẹ đã bắt đầu nghi ngờ về cái dị năng của mình.

Thực ra nếu chỉ là "được động vật yêu mến" thì chắc chẳng ai quan tâm đâu, nhưng vấn đề nằm ở đại ca Lars.

Hóa ra Lars chính là mãnh thú cực kỳ hiếm ở thế giới này đấy.

Maman đã dạy cho tôi khối thứ hay ho sau vụ đó.

Đầu tiên là về Lars. Đại ca ấy là một loại Thánh Thú gọi là Thiên Hổ, nghe bảo là cực kỳ chảnh, không bao giờ thèm quấn quýt với ai ngoài chủ nhân đã lập khế ước.

Thánh Thú là tên gọi chung cho mấy loài thú biết dùng Tinh linh thuật. Thiên Hổ thì chuyên trị hệ gió với sấm sét, lại còn biết chạy trên không nữa chứ!

Đỉnh vãi! Lần tới phải nhờ đại ca ấy cho quá giang lên trời dạo mát một chuyến mới được.

Ngoài Thiên Hổ ra còn có Địa Hổ chuyên trị hệ đất, nghe bảo là hổ đen. Rồi còn có Sư Quang hệ ánh sáng nhìn như sư tử vàng, Ám Sư hệ bóng tối nhìn như sư tử bạc. Thậm chí có cả rồng mang tên Nguyên Long nữa cơ.

Đúng là thế giới fantasy, cái gì cũng có thể xảy ra!

Nhắc đến fantasy thì không thể thiếu Tinh linh rồi!

Có đủ bốn hệ: Lửa, Gió, Nước, Đất. Những hiện tượng mà tụi nó cai quản được gọi là thuộc tính.

Ví dụ như dùng phép tạo ra lửa thì đó là ma pháp hệ Hỏa.

Ma pháp là dùng ma lực của chính mình, còn Tinh linh thuật là mượn sức mạnh của Thần linh tràn ngập thế giới. Nhưng nghe bảo Tinh linh thuật giờ đã thất truyền từ đời tám hoánh nào rồi.

Chậc... chán thế. Mà thôi, một đứa gần như không có ma lực như tôi thì vốn dĩ cũng chẳng nhìn thấy được tinh linh đâu, nên có thất truyền hay không cũng chả quan trọng.

Có một điểm hơi lạ là ở mỗi lục địa đều có Tinh linh vương riêng.

Thường thì trong truyện chỉ có một Tinh linh vương duy nhất, hoặc mỗi hệ một người là cùng. Thế mà ở Asdyllon này có tận ba lục địa, mỗi bên lại có một dàn Tinh linh vương quản lý. Tính ra là 4 hệ x 3 lục địa = 12 người lận? Đông vui ghê.

Mà Quang với Ám là lãnh địa của Thần linh nên không có tinh linh cai quản, cũng chả có ma pháp luôn.

Loài duy nhất được Thần linh cấp phép cho dùng sức mạnh đó là Sư Quang và Ám Sư, nên tụi nó được gọi là Sứ giả của Thần.

Nghe bảo ở mỗi lục địa đều có Tinh linh cung, nếu đến đó là có thể gặp được Tinh linh vương.

Cơ mà điều kiện là phải lập khế ước với Thánh Thú cơ.

Tên Hoàng tử ác ma kia nghe bảo đã gặp Tinh linh vương của lục địa này rồi đấy.

Ư... Ghen tị nổ mắt luôn!

Nhưng mà nếu thuận buồm xuôi gió thì biết đâu tôi cũng có cơ hội gặp được các bạn Tinh linh thì sao!

Quyết định rồi! Phải vòi Papan mua cho mấy cuốn sách chuyên sâu về Thánh Thú mới được.

Sau đó, tôi chính thức bị cấm chơi đùa với Thánh Thú ở nơi đông người. Nếu vi phạm, bài ca cải lương của Maman sẽ chờ đón tôi ngay lập tức...

Cơ mà, thú thật là tôi cảm thấy mình chẳng thể nào giữ được cái lời hứa đó đâu!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!