Tôi Đang Nỗ Lực Hết Mình Để Được Vuốt Ve Và Ôm Ấp Những Thứ Bông Xù Ở Dị Giới

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01 - Chương 5: Con bị triệu tập rồi!

Chương 5: Con bị triệu tập rồi!

Vài ngày sau vụ náo loạn với Sol, quả nhiên phía Hoàng cung đã gửi thông báo triệu tập kiểu: “Lên phường uống trà chút con ơi”.

Nghe bảo sắp tới sẽ phải đối mặt với một dàn cốp siêu to khổng lồ, nên tôi được mọi người lôi ra tút tát, diện đồ lộng lẫy đến mức muốn xỉu ngang.

Tôi khoác lên mình chiếc váy voan màu xanh nước biển mát mắt, chân xỏ đôi giày búp bê trắng tinh khôi. Trên đầu thì đính một chiếc nơ trắng tổ chảng kèm theo mấy bông hoa xanh nhỏ xíu cực kỳ thanh nhã. Ngay cả chú thỏ bông cũng được ưu ái thắt cho một chiếc nơ trắng tông-xoẹt-tông ở cổ.

Váy thì xinh thật đấy, mặc vào cũng thích lắm, nhưng khổ nỗi khuôn mặt tôi vốn chỉ ở mức trung bình cộng nên nhìn tổng thể cứ thấy nó thế nào ấy.

Dù cả nhà ai cũng khen lấy khen để, nhưng mà cái sự mù quáng vì người nhà của họ thì có tiếng rồi, lời khen đó hoàn toàn không có giá trị tham khảo!

Lần này nhà tôi không dùng xe ngựa riêng mà có hẳn xe của Hoàng cung tới rước. Đãi ngộ VIP? Không, cái này phải gọi là đãi ngộ V-VIP mới đúng!

Mà khoan, nhìn kiểu này giống đi áp giải phạm nhân hơn là hộ tống tiểu thư đấy. Có tận bốn kỵ sĩ vũ trang đầy mình đi kèm, bầu không khí trang nghiêm đến phát ngạt. Hay là tại Papan lỡ mồm đòi “tiêu diệt” cả thế giới nên giờ người ta cảnh giác nhỉ?

Nhìn cái xe ngựa hầm hố của Hoàng cung, tôi thấy hơi rén nên đành ôm chặt chú thỏ vào lòng cho đỡ sợ. Mặc váy mà đeo ba lô thỏ thì nhìn phèn lắm nên giờ tôi đành phải bế nó vậy.

Maman vừa thấy con gái có vẻ bất an là lập tức bế thốc tôi lên xe ngựa ngay. Đúng là mẹ có khác, tâm lý số một! Từ giờ cho đến lúc tới nơi, tôi quyết định sẽ dính chặt lấy Maman như sam luôn.

Chiếc xe ngựa hiên ngang đi xuyên qua cổng chính, hướng thẳng về phía lối vào hoành tráng nhất — nơi chỉ dành cho những sự kiện trọng đại. Con đường từ cổng chính rộng thênh thang, chắc phải đủ chỗ cho ba chiếc xe ngựa đua nhau cũng được. Chắc người ta xây rộng thế này để phục vụ diễu hành quân sự hoặc mấy buổi diễu binh khoe cơ bắp đây mà.

Ngay trước lối vào là một đài phun nước cực đại với bức tượng Nữ thần cao tầm 2 mét đứng sừng sững ở giữa.

Vị Nữ thần này tên là Clesior, là con gái của vị Thần đã nhào nặn ra cái thế giới này. Tương truyền bà ấy là người gánh vác cả thế gian, nên tay phải nắm giữ thế giới thực, còn tay trái thì quản lý cõi âm. Theo thần thoại, Clesior là Nữ thần của lòng nhân từ và sự luân hồi. Bà ban phước lành cho người sống và dẫn lối cho linh hồn người chết đi đầu thai. Những linh hồn đó sẽ được gửi về cho cha bà — Thần Sáng tạo — để bắt đầu một kiếp sống mới.

Nghe bảo kiếp sau trở thành cái gì là tùy thuộc vào công đức kiếp trước. Nhưng mà, nếu Thần Sáng tạo chính là cái lão Thần đã cho tôi chuyển sinh thì tôi cá là lão sẽ chọn dựa trên tiêu chí “thấy vui thì làm” chứ chẳng quan tâm hành vi tốt xấu gì đâu.

Cô con gái Clesior chắc là đang đầu tắt mặt tối để dọn dẹp đống lộn xộn của ông bố cho xem...

Thôi chết, tôi lại bắt đầu để hồn treo ngược cành cây rồi.

Xe ngựa vòng qua bên phải đài phun nước rồi dừng lại ở khu vực sảnh đón khách. Hai kỵ sĩ dẫn đường đã đứng đợi sẵn. Quả nhiên là người ta đang dè chừng Papan nhà mình mà.

Dù sao thì các anh kỵ sĩ cũng đã vất vả hộ tống, nên tôi vui vẻ vẫy tay chào: “Tạm biệt các anh nhaaaa!”.

Mấy ông chú kỵ sĩ mặt mày bặm trợn trông phát khiếp thế thôi chứ trước sự đáng yêu vô đối của trẻ con thì cũng phải tan chảy hết. Các chú ấy mỉm cười rồi vẫy tay chào lại tôi trông hiền khô hà.

Người dẫn đường dắt chúng tôi đi qua những dãy hành lang lộng lẫy đến chói cả mắt. Mấy cây cột trụ được chạm khắc tinh xảo đến mức chỉ cần nhìn qua cũng biết là tuyệt tác của những bậc thầy. Những hoa văn đó phải gọi là đỉnh của chóp, nhìn mỏng manh đến mức tôi cứ sợ chỉ cần chạm nhẹ thôi là nó rụng nụ luôn ấy. Các chị hầu gái dọn dẹp ở đây chắc phải có đôi bàn tay vàng mới không làm hỏng đồ được.

Liếc qua khu vườn bên ngoài, tôi thấy nó mang đậm phong cách hoàng gia Anh với mấy cái mê cung cây xanh và những vọng lâu xinh xắn. Hiện tại đang là mùa cây lá đâm chồi nên sắc xanh trông dịu mắt cực kỳ, điểm xuyết thêm mấy khóm hoa màu trắng, hồng nhạt nhìn thơ mộng lắm luôn.

Vào một ngày nắng đẹp mà được ngồi đây thưởng trà, măm măm bánh ngọt rồi nựng nịu mấy em thú thì đúng là thiên đường. Hay là bữa nào nhờ tên Vi sắp xếp một buổi nhỉ? ...Cơ mà cái giá phải trả cho tên ác ma đó chắc là chát lắm đây...

Đang mải mê ngắm nhìn cái cung điện như mê cung này thì một cánh cửa khổng lồ hiện ra. To thực sự luôn ấy! Đúng là cái thói phô trương vô nghĩa của giới quý tộc mà. Cánh cửa này chắc phải cao tầm 4 mét, tức là gấp đôi chiều cao của Papan.

Sẵn tiện nói về chiều cao, Papan cao khoảng 185 centimet. Ở thế giới này người ta dùng đơn vị Gel < Mino < Kai < Sas. Cứ 100 Gel thì bằng 1 Mino. Papan nhà tôi cao 73 Gel, quy đổi ra hệ mét thì 1 Gel xấp xỉ 2,5 centimet. Tính toán mấy cái đơn vị này làm tôi nhức đầu muốn chạy trốn thực tại thêm lần nữa quá.

Mà cánh cửa này không chỉ to mà còn siêu cấp sang chảnh, hai bên còn có lính gác đứng nghiêm chỉnh. Nhìn đồng phục khác với kỵ sĩ thông thường, chắc là Kỵ sĩ Cận vệ rồi.

Mấy cái dấu hiệu này hội tụ lại thì chỉ có một khả năng duy nhất: Phía sau cánh cửa này chính là Phòng Yết Kiến trong truyền thuyết!

Nào là các đại thần đứng thành hàng dài, thảm đỏ trải dọc lối đi dẫn thẳng lên ngai vàng của Quốc vương và Hoàng hậu... Ôi trời ơi, cho con xin một vé đi tuổi thơ, con muốn bỏ chạy ngay lập tức!

Trong lúc tôi còn đang xoắn xuýt, Papan đã đưa giấy triệu tập cho một kỵ sĩ. Sau khi kiểm tra, hai anh lính gác phải dùng hết sức bình sinh mới đẩy nổi cánh cửa nặng trịch đó ra.

Được Maman dắt tay, tôi lạch bạch tiến vào bên trong. Tim tôi đập thình thịch vì đúng là Phòng Yết Kiến thật, thì bỗng một giọng nói vang dội như tiếng sấm dội vào tai từ phía sau.

「Tể tướng, Công tước Dalerant Osfe! Cục trưởng Cục Công nghệ Ma thuật, Công nương Celulia Osfe! Cùng tiểu thư Nefertima đã tới!」

Uầy, giọng nam cao này chất lượng thật đấy, vang vách cả tai.

Mà khoan đã... Papan là Tể tướng á? Đùa con à!!

Rồi còn Maman nữa, Cục trưởng Cục Công nghệ Ma thuật là cái chức to cỡ nào vậy?

Dẫu biết bố mẹ mình cũng thuộc dạng máu mặt đấy, nhưng đến tận năm thứ ba chuyển sinh tôi mới ngã ngửa vì cái lý lịch khủng khiếp này đấy. Thôi xong, dung lượng não bộ của tôi chính thức quá tải rồi!

Sau màn giới thiệu hoành tráng, chúng tôi tiến đến chân cầu thang và thực hiện lễ nghi bề tôi. Tôi cũng bắt chước Maman làm cái trò khụy gối giữa chừng khiến chân run như cầy sấy. Tay thì kẹp chặt chú thỏ bông bên nách, nhìn mình lúc này chắc trông ngáo ngơ lắm luôn.

「Xin lỗi vì đã gọi các khanh tới đột ngột nhé, Công tước Osfe. Cứ tự nhiên đi.」

Hú hồn, cuối cùng Quốc vương cũng cho phép đứng lên.

Tôi ngẩng mặt lên quan sát tình hình. Đúng y hệt mấy bộ phim cổ trang luôn. Phía trên cao là Quốc vương, Hoàng hậu và cả tên Vi nữa. Ngay dưới chân cầu thang là dàn đại thần, may mà toàn người quen nên cũng bớt rén. Phía dưới nữa là đám quý tộc, kỵ sĩ cận vệ và các thị nữ đứng san sát hai bên tường.

「Bệ hạ đã có lời, thần xin sẵn lòng phục vụ ạ.」

「Chuyện là về sự cố Viêm Long ở học viện hôm trước. Ta nghe phong phanh là Nefertima đã lập khế ước với nó, có thật không?」

Nghe thấy thế, cả hội trường bắt đầu xì xào bàn tán. Chắc họ mới chỉ nghe vụ rồng xuất hiện chứ chưa biết vụ tôi thu phục được nó.

「Dạ, không hẳn là khế ước chính thức đâu ạ.」

Papan nhanh chóng lên tiếng đính chính.

「Nhưng con bé vẫn dùng được sức mạnh của Viêm Long đúng không?」

「Dạ, nếu con gái thần muốn thì Viêm Long chắc chắn sẽ giúp sức. Có điều, con bé vẫn chưa nhận được 'Ân huệ của Thánh thú' ạ.」

Hả? Cái gì cơ? “Ân huệ của Thánh thú” là cái mô tê gì vậy? Lần đầu tôi nghe thấy luôn đấy. Nghe qua thì chắc là mấy cái buff hay kỹ năng gian lận thường thấy trong game rồi.

「Vậy khanh có dám chắc con bé sẽ không dùng sức mạnh đó để gây họa cho đất nước không?」

「Dạ chắc chắn. Thần xin thề bằng danh dự của Dalerant Osfe.」

Ở cái thế giới này, “thề bằng danh dự” là lời thề nặng đô nhất đấy. Vì Chân danh gắn liền với sức mạnh của Thần Sáng tạo, ai mà nuốt lời là coi như đăng xuất khỏi trái đất luôn, linh hồn còn bị tan biến chứ chẳng được đi đầu thai đâu. Đã thế, lúc thề mà dùng tên giả là bị câm luôn tại chỗ. Nói chung là cực kỳ uy tín!

「Được, ta tin khanh. Vậy các khanh đã tìm ra nguyên nhân vụ triệu hồi chưa?」

Ngay lập tức, một ông lão mặc áo choàng có mũ trùm, tay cầm gậy phép — nhìn là biết ngay là pháp sư cấp cao — tiến lên.

「Về việc này, xin hãy để lão phu giải thích.」

「Nhờ khanh cả đấy, Sazar.」

Sau này tôi mới biết lão Sazar này chính là Viện trưởng Viện nghiên cứu Ma thuật, pháp sư mạnh nhất cái vương quốc Gache này luôn. Đỉnh thật sự!

Lão giải thích rằng vòng tròn ma pháp không hề có lỗi, hệ thống ngăn chặn sai sót cũng hoạt động hoàn hảo. Lão đã thử lại và kết quả là chỉ khi niệm đúng chú mới ra ma thú, còn sai thì tịt luôn.

「Vậy là các pháp sư không có lỗi sao?」

「Dạ đúng vậy thưa Bệ hạ.」

「Vậy thì sao con Viêm Long đó lại chui ra được?」

「Đó là một sức mạnh vượt tầm nhân loại... có lẽ là ý muốn của Thần chăng.」

「... Thần sao?」

À, ra là vậy. Nếu là cái lão Thần lầy lội kia thì chắc chắn là lão nhúng tay vào rồi! Chắc lão muốn tôi phải tiếp xúc với con người nhiều hơn đây mà. Dù thấy hơi bao đồng một chút, nhưng mà nhờ lão mà tôi gặp được Sol nên thôi, coi như huề nhé.

「... Thần quan trưởng thấy sao?」

Ông Thần quan trưởng này nhìn trái ngược hoàn toàn với lão Sazar. Lão mặc bộ đồ trắng tinh, cổ đứng, thắt lưng quấn vải bạc, xẻ tà sâu hoắm. Trên áo thêu mấy cái hoa văn xanh loằng ngoằng mà theo thẩm mỹ của tôi là cực kỳ thảm họa. Nhìn lão cứ như mấy ông thần quan phản diện trong manga vậy — béo múp míp, chắc là do ăn chặn tiền công đức rồi chén toàn sơn hào hải vị đây mà!

「Bần đạo thấy đây là sự chỉ dẫn của Thần Sáng tạo. Các Thánh thú tụ họp về đây chứng tỏ Thần đang đặt kỳ vọng rất lớn vào Bệ hạ đấy ạ. Rằng ngài sẽ dẫn dắt con người thống trị thế giới này.」

Hà hà, bắt quả tang rồi nhé! Hóa ra mấy lão này chính là nguyên nhân mà lão Thần đã cảnh báo đây sao. Chuyên môn dùng danh nghĩa Thần để tẩy não dân chúng và can thiệp chính trị chứ gì, lạ gì cái bài này nữa.

Cái Sáng Thánh Giáo này là tôn giáo duy nhất ở đây nên quyền lực ngang ngửa với quốc gia luôn. Trụ sở chính của họ nằm ở biên giới, giống như một tiểu quốc gia tôn giáo vậy. Có vẻ như họ chính là kẻ đứng sau gieo rắc tư tưởng “con người là nhất” để đàn áp các chủng tộc khác.

Mà thôi, mới chỉ là phỏng đoán của tôi thôi, không nên quy chụp sớm quá. Tôi còn chưa gặp chủng tộc khác bao giờ mà. Dù sao tôi cũng mới là em bé 3 tuổi, cứ thong thả mà tìm hiểu thôi. Mục tiêu hàng đầu của tôi là được nựng mấy em lông xù, còn nhiệm vụ của lão Thần thì cứ từ từ xếp hàng nhé.

「Nema, chán rồi hả em?」

Tiếng gọi bất thình lình làm tôi giật bắn mình. Ngẩng mặt lên thì thấy tên Vi đang nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ khoái chí.

Chết tiệt! Chẳng lẽ lúc nãy tôi mải suy nghĩ quá nên làm cái trò “trăm sắc thái biểu cảm” trên mặt rồi bị hắn bắt gặp sao? Xấu hổ quá điiiiii! Đúng là một màn sỉ nhục công khai mà!

Tôi vội vàng vùi mặt vào chú thỏ bông cho đỡ ngượng. Tên Hoàng tử ác ma này — không, phải là Hoàng tử biến thái mới đúng — chắc chắn đang cười nhạo tôi rồi. Nghe thấy tiếng cười khẽ trên đầu là tôi biết ngay. Papan, Maman ơi cứu con! Con gái mẹ đang bị tên biến thái này trêu chọc kìa!

「Nếu chán thì ra góc kia chơi với Lars đi?」

Hả!! Thật á!?

Cơ mà khoan, người gọi tôi tới đây là Quốc vương, tự ý bỏ đi chơi thì có bị coi là khi quân không nhỉ?

「Ố-cha-ma ơi, con đi chơi được hông ạ?」

Tôi tung ngay chiêu cuối: Ánh mắt long lanh nũng nịu kèm theo giọng nói ngọng nghịu đáng yêu nhất có thể. Chiêu này Papan còn đổ cái rầm, huống chi là...

「Mấy chuyện này chắc là khó hiểu với Nema lắm nhỉ. Ta xin lỗi vì đã không để ý nhé.」

Ngon! Quốc vương cũng sập bẫy rồi! Đúng là phải lấy lòng người có quyền lực cao nhất mới sống sót được.

「Dạaaa, được gặp Ố-cha-ma với Ố-hi-cha-ma là con vui nhắm yồi, hông thao đâu ạ!」

Nịnh nọt tí cũng đâu có mất mát gì, đây gọi là nghệ thuật sống đấy nhé! Cứ phải giả bộ ngây thơ cho chắc ăn. Thấy Quốc vương và Hoàng hậu mỉm cười hài lòng là tôi biết mình đã thắng lợi rực rỡ rồi.

「Lars!」

Vừa nghe Vi gọi, đại ca Lars từ đâu lững thững bước ra. Vi dặn dò gì đó rồi cũng ra lệnh cho thị nữ. Lars gật đầu một cái trông ngầu lòi nhưng cũng đáng yêu xỉu!

Trong khi tôi còn đang quắn quéo vì độ dễ thương của đại ca thì Lars chẳng cần lấy đà mà nhảy phắt một phát từ trên cầu thang xuống. Đúng chất một chú mèo... à mà vốn dĩ là mèo khổng lồ mà lị. Ảnh tiếp đất êm ru, không một tiếng động, mấy khối cơ bắp trên lưng chuyển động nhìn mê cực kỳ.

Lars tiến lại gần ngửi ngửi tôi một hồi rồi “Gâu” một tiếng rõ to. Thấy ảnh ra hiệu đi theo, tôi định hăng hái chạy tới luôn nhưng...

Khoan đã! Suýt thì quên lời dặn của bố mẹ. Đại ca Lars này chắc là dùng ma pháp mê hoặc hay gì đó rồi, làm tôi suýt thì mất kiểm soát. Đáng sợ thật sự!

Vì bị cấm chơi với Thánh thú trước mặt người khác, tôi bèn quay sang nhìn bố mẹ xin ý kiến. Papan thì đang cười khổ, còn Maman thì mỉm cười gật đầu kiểu “con làm tốt lắm”.

「Mẹ vẫn còn chuyện cần bàn với Bệ hạ. Nema ngoan, đừng có nghịch quá đấy nhé?」

A hi hi, bị nhắc nhở rồi. Nhưng mà không sao, tôi hăm hở đáp lại: “Dạ vâng ạaaa!” rồi tung tăng chạy theo Lars.

Vừa quay lại đã thấy cái đuôi của ảnh đang vẫy qua vẫy lại như mời gọi. Theo bản năng, tôi chụp lấy ngay!

Thôi xong! Mèo vốn cực kỳ ghét bị đụng vào đuôi. Kiếp trước tôi cũng bị mèo nhà cào cho chảy máu vì cái tội này mà vẫn chưa chừa. Rón rén nhìn lên sắc mặt của Lars, may mà đại ca không có vẻ gì là giận, thậm chí trông còn khá là tâm trạng tốt nữa.

Ảnh cứ thế để tôi nắm đuôi rồi dắt đi. À ra thế, ảnh dùng cái đuôi để làm “dây dắt” tôi đi đây mà. Đúng là một tên chủ mưu đầy kinh nghiệm!

Lars dẫn tôi tới một góc khuất của phòng yết kiến. Ở đó đã được chuẩn bị sẵn một cái đệm ngồi to chà bá lửa màu xanh đậm, trông êm ái vô cùng, chắc phải to bằng ba cái nệm gộp lại.

Lars nằm phịch xuống đệm. Nhìn ở khoảng cách gần thế này tôi mới thấy đại ca to khủng khiếp, chắc phải ngang ngửa một con bò sữa loại lớn ấy chứ, chỉ riêng chiều cao thôi cũng gấp đôi tôi rồi. Đứng cạnh ảnh, tôi thấy mình nhỏ xíu như cái kẹo, ảnh mà đớp một miếng là tôi mất tích luôn.

Đã thế, bên cạnh đệm còn có một đống thịt sống chất cao như núi — chắc là món ăn vặt của đại ca rồi. Có cả một chiếc ghế nhỏ chắc dành cho tôi, nhưng mà thôi, tôi dùng Lars làm nệm luôn cho nó sướng!

「Yày-chư kun ơi, măm măm nè!」

Tôi bốc một nắm thịt sống đưa lên miệng ảnh.

9d0e2895-16b2-41fc-8303-06e17408049e.jpg

Chà, tiểu thư quý tộc mà lại đi bốc thịt sống bằng tay thế này thì đúng là hơi sai trái, nhưng thôi, cứ coi như đang cho mèo ăn là được nhỉ. Nhớ tới con mèo kiếp trước của tôi, mỗi lần thấy tôi ăn gà rán là nó lại dùng chiêu mèo cào cướp cho bằng được. Sức mạnh của đồ ăn đúng là không đùa được đâu!

Lars ngoan ngoãn há miệng, tôi mạnh dạn đút tay vào luôn. Và... Cộp! Ảnh ngoạm lấy miếng thịt. Không đau tí nào vì ảnh né răng nanh ra rồi. Mọi người xung quanh có vẻ hơi hãi nhưng tôi mặc kệ.

Rút tay ra thì dính đầy nước dãi, thấy tôi đang ngơ ngác thì một chị thị nữ vội vàng mang khăn ướt tới.

「Cảm ơn chị ạaaa!」

Chị thị nữ mặt cắt không còn giọt máu, chân tay run lẩy bẩy. Chắc chị ấy thấy không khỏe nên tôi bảo chị nên đi nghỉ đi. Ai dè chị ấy lại tỏ vẻ cảm động đến mức cực kỳ cung kính. Ủa, tôi có nói gì to tát lắm đâu nhỉ?

Cho ăn xong rồi, tôi bắt đầu chuyển sang nựng nựng mấy cái đệm thịt dưới chân ảnh. Hết bóp bóp lại lấy má cọ cọ. Lars cứ thế nằm im cho tôi muốn làm gì thì làm. Nhưng đúng như dự đoán, đệm thịt của ảnh cứng ngắc hà.

Cũng phải thôi, chó mèo trưởng thành thì đệm chân đều cứng lại mà. Quả nhiên đệm chân của mèo con vẫn là chân ái, cái cảm giác mềm mịn nung ninh đó đúng là không gì sánh bằng!

Hết nựng chân, tôi chuyển sang nghịch đuôi. Đang mải mê vuốt ve bóp bóp thì Lars bỗng nhiên dùng đuôi cù léc tôi. Đại ca ấy cứ nhắm vào cổ, má rồi bắp chân mà tấn công. Trời ơi, nhột quá! Cảm giác cứ kỳ kỳ thế nào ấy!

Tôi phải cố nhịn cười đến mức mặt đỏ tía tai, đành vùi mặt vào bụng đại ca để nén tiếng cười lại. Đến khi Lars chịu dừng cuộc tấn công thì tôi cũng mệt lử cả người. Cười nhiều quá làm tôi kiệt sức luôn rồi, ngày mai mà bị đau cơ bụng là bắt đền đại ca đấy nhé!

Chắc tại mệt nên tôi bắt đầu thấy buồn ngủ. Tôi bèn dùng cái bụng ấm áp, đàn hồi của Lars làm gối rồi chuẩn bị đánh một giấc nồng.

Hừm, cái nệm này đúng là hàng cao cấp bậc nhất thế gian luôn!!

Thôi, chúc cả nhà ngủ ngon nhé! Chào thân ái và quyết thắng!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!