Tôi đã trở thành trợ thủ trong tiểu thuyết lãng mạng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

67 416

Top Stars Want to Possess Me

(Đang ra)

Top Stars Want to Possess Me

아기소금

Cho đến khi có một con dao kề sát vào cổ, ép tôi phải debut.

17 89

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

217 1645

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

358 3783

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

70 922

Trọn bộ - Chương 14: Dù sao thì, tôi cũng sẽ làm tốt thôi (3)

Chương 14: Dù sao thì, tôi cũng sẽ làm tốt thôi (3)

Tôi nhất thời cứng họng trước nhát kiếm bất ngờ nhắm thẳng vào chỗ hiểm của mình.

Ý là, một người mang danh Kiếm Đế mà lại đi đánh lén như thế...

“Tôi đã dốc toàn lực rồi.”

Tôi không xạo.

Tôi thực sự đã tung ra bí kỹ tối thượng của Bại Kiếm.

Ngay cả Chỉ huy cũng sẽ phải công nhận điều đó.

Thế nhưng có vẻ như ngay cả Kiếm Đế — kẻ đứng đầu về kiếm thuật — cũng khó mà hiểu được Bại Kiếm.

Ừ thì, bản thân khái niệm đó vốn đã khá phức tạp.

“Đứng từ góc nhìn của tôi, trông cậu giống như đang dồn hết sức chỉ để… không giành chiến thắng vậy.”

Lời nói của ông ta đâm trúng trọng tâm vấn đề.

Nhưng chiến thắng ngay trước mắt không phải là tất cả.

Vì tương lai của tôi, Tiểu Kiếm Đế cần phải level up nhanh hơn.

Chẳng phải Violet — người đã nhập vai vào cuốn tiểu thuyết — cũng từng nói vậy sao?

Trong nguyên tác, Công chúa Hestia — người từng mê kiếm đến mức ám ảnh — cuối cùng cũng từ bỏ nó.

Tôi có thể nói rằng mình không quan tâm đến cốt truyện gốc, nhưng cái việc để mất một lao động giá rẻ (cụ thể là miễn phí) có thể dọn dẹp những rắc rối chắc chắn sẽ nổ ra trong tương lai thì có cái nịt nhá.

Nếu hắn mà bỏ cuộc, tôi coi như xong đời.

Thật đấy, tôi sẽ toi vãi luôn.

“Từ trước tới giờ, chưa bao giờ tôi cố gắng đến mức này.”

Tôi nói thật.

Và tôi sẽ tiếp tục làm vậy.

Tất cả là để Tiểu Kiếm Đế thân yêu của chúng ta có thể lớn mạnh, trở nên mạnh mẽ, rồi tiếp tục cày cuốc thay cho Ellen.

Tất nhiên, tôi đâu có nói mấy lời đó một cách vô ích.

Tôi dự định huy động toàn bộ chương trình huấn luyện của các giảng viên Hoàng gia để đảm bảo rằng niềm đam mê kiếm thuật của hắn không chỉ dừng lại ở mức hiện tại, mà còn bùng lên mạnh hơn nữa.

Tiện thể, tôi cũng sẽ đẩy mạnh luôn chuyện tình cảm của hắn ta.

Hoàng tử Ellen à?

Một khi ngài ấy quay về Vương quốc, sẽ có vô số tiểu thư quý tộc trẻ tuổi háo hức lao vào theo đuổi ngài.

Chắc chắn ngay trong Học viện này cũng có vài người như vậy nếu tôi chịu khó tìm.

Người ta vẫn nói mối tình đầu thường chẳng đi đến đâu, nên tốt nhất cứ để nữ chính của RoFan chỉ còn là một kỷ niệm vừa đẹp vừa buồn của tuổi trẻ ngài ta vậy.

Dù sao thì thế giới này cũng là một RoFan mà.

Và không phải Hoàng tử Ellen đáng thương của chúng ta chẳng qua chỉ là nam phụ bị cuốn vào cốt truyện RoFan đầy tai họa thôi sao? Đúng rồi đó.

Theo những gì tôi nghe về tương lai, cho đến tận arc Học viện, thời lượng xuất hiện của ngài ta còn khiến người ta tưởng ngài ấy là phản diện.

Nhưng đó mới chỉ chiếm khoảng 50% vấn đề.

Theo Violet nói, chẳng phải cô ta sợ rằng cốt truyện gốc sẽ thay đổi vì “con báo” đã bắt đầu chạy rồi sao?

Vậy 50% còn lại là gì?

Chuyện đó quá rõ ràng.

Daisy là con gái của một Nam tước thuộc Đế quốc.

Dù là Tiểu Kiếm Đế, con trai Bá tước Biên cảnh, hay thậm chí là người sẽ trở thành Hội trưởng Thương hội trong tương lai cưới cô ấy, thì cũng chẳng có vấn đề gì.

Còn chuyện tình của Hoàng tử Esid có thể được đóng gói thành một câu chuyện tình yêu vượt qua rào cản địa vị xã hội...

Nhưng phía Hoàng tử Ellen và cái đám spam phép kia thì lại là vấn đề cấp quốc gia.

Hẹn hò thì không sao, nhưng nếu một hoàng tử của quốc gia muốn cưới một tiểu thư quý tộc từ vương quốc khác, mọi chuyện sẽ trở nên rắc rối.

Tất nhiên không phải là không thể.

Nhưng nếu vị Hoàng tử Đế quốc kia cùng những kẻ khác thất bại trong cuộc cạnh tranh giành trái tim cô ấy rồi nổi giận, thì chuyện đó chắc chắn sẽ leo thang thành khủng hoảng ngoại giao.

Vì vậy, mối tình đầu của Hoàng tử Ellen phải bị ‘block’.

Và đó không chỉ là phán đoán của riêng tôi.

Mà còn là của Chỉ huy.

Hơn nữa, đó còn là nhiệm vụ do chính Hoàng gia giao xuống.

“…Là vậy sao?”

Không biết sự chân thành của tôi có truyền đạt được đến ông ta không.

Kiếm Đế vẫn nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi ngờ, nhưng cuối cùng cũng gật đầu.

“Nếu cậu nói vậy… thì chắc là thế.”

Thành thật mà nói, Kiếm Đế cũng chẳng biết phải nói gì thêm.

Nếu tôi cố tình thua thì lại là chuyện khác, nhưng tôi thực sự đã thắng.

Ngay cả người ngoài nhìn vào cũng sẽ nghĩ đó là một trận đấu sát nút đến nghẹt thở.

Ngay cả Hoàng tử Ellen cũng nhìn nhận như vậy, và dù có trực giác của Kiếm Đế thì ông ta cũng chỉ có thể nghi ngờ mà thôi.

Xét riêng Bại Kiếm, thì tôi còn ao trình hẳn Chỉ huy cơ mà.

“Trong trường hợp đó, ta muốn đưa ra một đề nghị.”

Ông ấy gọi đó là đề nghị, nhưng cảm giác chẳng giống thứ mà tôi có thể từ chối.

Chính xác hơn, trông ông ta có vẻ chắc chắn rằng tôi sẽ không từ chối.

“Ta gần đây vừa tiếp quản một câu lạc bộ.”

“Ồ…”

Một câu lạc bộ mà Kiếm Đế làm cố vấn sao?

Thông tin này Violet chưa từng nói với tôi.

Vận mệnh đã thay đổi rồi sao? Hay cô ta bỏ qua vì nghĩ nó không quan trọng?

“Tôi đã quyết định sẽ dạy kiếm thuật cho vài người ở đó.”

Vậy là một Câu lạc bộ Kiếm thuật.

Thành thật mà nói, đó là một câu lạc bộ tôi từng cân nhắc.

Tuy nhiên, nếu không tính năm nay, thì nhìn chung mọi người đều cho rằng trình độ của nó hơi thấp hơn so với Học viện Hoàng gia.

Nghĩ rằng nó sẽ không giúp ích nhiều ở trình độ của mình, tôi vốn định rèn luyện kỹ năng thông qua việc tự tập luyện cá nhân thay vì tham gia hoạt động câu lạc bộ.

Nhưng nếu người cố vấn là Kiếm Đế thì mọi chuyện lại khác.

“Vì vậy, ta muốn cậu tham gia Câu lạc bộ Cắm hoa.”

“Tôi xin từ chối.”

Cái đ*t m*, bảo sao tôi cứ thấy nó méo ổn chỗ nào.

Tôi cứ nghĩ đó sẽ là Câu lạc bộ Kiếm thuật vì ông ta nói sẽ dạy kiếm.

“Cái gì?”

Đôi mắt của Kiếm Đế mở to vì sốc, như thể ông ta chưa từng nghĩ lời đề nghị của mình lại bị từ chối.

“Tôi cần dành thời gian cho việc khác rồi.”

Ngay cả khi chính Kiếm Thần — chứ đừng nói đến Kiếm Đế — đề nghị dạy tôi, thì có chết tôi cũng không đời nào tham gia một câu lạc bộ cắm hoa.

Khoan, cái đ*t.

Giờ nghĩ lại thì… Kiếm Thần tương lai thật sự đang ở trong câu lạc bộ đó mà.

“Ngài còn điều gì muốn nói nữa không?”

“Không, nhưng…”

“Vậy tôi đi đây.”

“……”

Để lại Kiếm Đế phía sau với vẻ mặt hoàn toàn không thể tin nổi, tôi rời khỏi văn phòng và đi thẳng về ký túc xá.

Và rồi…

“Khẩn cấp!”

— Mật khẩu của thiết bị liên lạc là “Khẩn cấp” hay gì hả tên kia?

Tôi lập tức liên lạc với quê nhà.

Chỉ huy, nghe tôi hét “khẩn cấp”, liền nhăn mặt rồi thở dài nặng nề.

— Này, hôm nay là ngày họp định kỳ. Cậu chờ thêm chút là được rồi. Sao tự dưng gọi vào đường dây khẩn cấp rồi la toáng lên thế hả?

— Tim ta chịu không nổi đâu.

Tôi muốn dỗ dành vị Chỉ huy đang càu nhàu, nhưng đời mà, biết sao được.

“Kiếm Đế đã trở thành cố vấn câu lạc bộ và định dạy kiếm thuật cho các thành viên.”

— Chết tiệt. Ta đã cảm thấy kiểu gì cũng sẽ mất hết nhân tài vào Học viện Đế quốc rồi. Cái này đúng là cú kết liễu.

Các quý tộc trong vương quốc vốn đang do dự, vẫn còn thăm dò tình hình.

Nhưng với việc Ngũ hoàng tử Ellen chuẩn bị học ở Học viện Đế quốc, bầu không khí đang dần chuyển sang việc các quý tộc khác cũng cân nhắc làm theo.

Mà bây giờ, Kiếm Đế còn định dạy kiếm thuật thông qua hoạt động câu lạc bộ ngoài giờ học chính?

Đối với một kiếm sĩ, đó là miếng mồi hấp dẫn không gì sánh bằng.

Bình thường thì là vậy.

“Nhưng Chỉ huy, tên của câu lạc bộ đó là Câu lạc bộ Cắm hoa.”

— Ý cậu là Câu lạc bộ Kiếm thuật của Học viện Đế quốc lại đặt tên là “Cắm hoa” à?

“Ngài đừng trốn tránh sự thật nữa. Ngài biết rõ đó là loại câu lạc bộ gì màt.”

— Không, nó vẫn vô lý vãi luôn ấy?!

Việc “ĐM” không phải là từ đầu tiên bật ra khỏi miệng ông ấy khiến tôi một lần nữa nhận ra đây là một thế giới fantasy.

À không, đây là thế giới RoFan.

Có khi do kiểm duyệt của nền tảng hơi gắt nên họ không cho chửi thề cũng nên.

“Tôi cũng chịu.”

Tôi định nói “Đó là số phận của một thế giới RoFan”, nhưng mới cách đây không lâu tôi còn nói với Violet rằng mình sẽ sống thực tế.

Vì vậy tôi phải đưa ra một câu trả lời thực tế.

Thành thật mà nói, nếu suy nghĩ bình thường về lý do tại sao Kiếm Đế lại đến Câu lạc bộ Cắm hoa thay vì Câu lạc bộ Kiếm thuật…

“Có phải vì cháu trai của ông ấy không?”

— Ta nghe nói ông ta đã bỏ rơi cả gia đình mình. Có khi nào giờ ông ta mới bắt đầu quan tâm đến thằng bé vì nó là cháu trai không?

Vì đó là một lời giải thích khá hợp lý, Chỉ huy bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc.

— Không phải tất cả là lỗi của cậu sao? Ta đã bảo cậu đừng quá nổi bật rồi. Sao cậu lại phải thắng kiểu đó chứ?

“Ngài nói cậu ta là Tiểu Kiếm Đế. Ngài nói cậu ta là thiên tài sẽ kế thừa danh hiệu Kiếm Đế. Tôi bị bất ngờ vì cậu ta yếu quá.”

Đây đúng là một bi kịch do cuộc điều tra cẩu thả của Chỉ huy gây ra.

Khi tôi trình bày xong, Chỉ huy cau mày lẩm bẩm.

— Sao ta biết được hắn lại yếu đến vậy chứ? Ta tưởng ít nhất cũng phải ngang cơ cậu.

Có vẻ ngài không nhận ra con quái vật mà chúng ta tạo ra lại hiệu quả đến vậy ở thế giới bên ngoài.

Nghĩ lại thì, Violet từng nói nếu Ngũ hoàng tử Ellen là bom nhiệt hạch, thì tôi chắc phải cỡ bom nguyên tử.

Chết tiệt, mới hôm qua thôi thanh kiếm gỗ của tôi còn bùng lổ thay vì tài năng của tôi.

Và cái tài năng không bùng nổ lúc đó giờ đúng là đang bù lại tất cả!

“Vì vậy, hiện tại tôi đã bắt đầu chiến dịch rồi.”

— Chiến dịch? Với ai?

“Tiểu Kiếm Đế.”

— Thật sự cần thiết đến vậy hả?

Câu “có thật sự cần thiết không” lại xuất hiện, nhưng khác với Violet, Chỉ huy là cấp trên của tôi.

“Lý do là thế này.”

Vì đây là một thế giới fantasy, tôi không thể làm một bài thuyết trình bằng PowerPoint được.

Nhưng tôi chắc chắn có thể thao thao bất tuyệt với ngài ấy.

“Vì vậy, tôi cho rằng cách tốt nhất để biến mối tình đầu của Hoàng tử Ellen thành một kỷ niệm đơn thuần là ghép cô ấy với người khác.”

—Tại sao lại là Tiểu Kiếm Đế, trong bao nhiêu người?

“Trước hết, cho dù đó là chuyện tình cảm đi nữa, thì việc Hoàng tử của vương quốc Leon thua Dale cũng là điều không thể chấp nhận được.”

—Đương nhiên.

Dù chúng ta có sắp xếp thế nào đi nữa, chuyện Leon thua Dale là điều không thể xảy ra.

“Và cũng không khôn ngoan khi gây ra mâu thuẫn với Ilias.”

—Đúng vậy.

Ilias, một trong ba đại thương hội lớn của lục địa.

Không có lý do gì để quốc gia lại đi tạo ra mối quan hệ xấu với họ.

“Còn con trai thứ hai của gia tộc Rias thì coi như hết hy vọng rồi.”

—Tại sao?

“Cậu ta chỉ suốt ngày đào bới dưới đất.”

Gerard, con trai thứ hai của Bá tước Biên Cảnh, là một “con báo” được Violet công nhận.

Nói cách khác… trong giai đoạn Học viện, cậu ta vốn chỉ được định sẵn là kẻ chuyên gây rắc rối mà thôi.

“Vì vậy tôi nghĩ những người phù hợp nhất để tác động là Hoàng tử Esid và Tiểu Kiếm Đế Asran.”

—Hoàng tử Đế quốc khó xử lý đến vậy sao?

“Đó cũng là một phần, nhưng quan trọng hơn là việc tiếp cận Tiểu Kiếm Đế dễ dàng hơn.”

Dù sao thì chúng ta cũng sẽ thường xuyên chạm mặt nhau thông qua kiếm thuật, nên việc tạo cơ hội tiếp xúc cũng đơn giản hơn.

“Còn về phía Hoàng tử, có vẻ như cậu ấy đã có một người giúp đỡ riêng.”

Tôi có thể cảm nhận được điều đó trong cuộc trò chuyện của chúng tôi.

Violet… con ranh đó đang đứng về phía Hoàng tử.

Dù không dữ dội như trong tiểu thuyết hướng tới độc giả nữ, nhưng tôi từng thấy trong các tiểu thuyết hướng nam cũng có những cuộc tranh cãi xem ai mới là “nữ chính thật sự”.

Từ cuộc nói chuyện với Violet, tôi cũng có thể đoán đại khái cô ấy đang ủng hộ nam chính nào.

“Dù có thất bại thì đứng về phía đó cũng không gây ra vấn đề gì. Vì vậy tôi quyết định thúc đẩy Tiểu Kiếm Đế.”

Tiểu Kiếm Đế, Asran.

Chỉ thua kém tôi một chút, nhưng cậu ta vẫn là một kiếm sĩ sở hữu kiếm thuật xuất chúng.

Cậu ta dễ hứng khởi, nhưng gương mặt ưa nhìn và tính cách cũng khá tốt.

Khi kết bạn, cậu ta không quan tâm đến thân phận miễn là đối phương cũng là kiếm sĩ.

Cậu ta tạo ra ảnh hưởng tích cực, tự nhiên khiến các học viên khác luyện tập theo tinh thần “thân phận không quan trọng” trong Học viện—một quy tắc vốn thường chỉ tồn tại trên danh nghĩa.

Cậu ta đúng kiểu ứng cử viên nam chính chuẩn của tiểu thuyết RoFan, và tiềm năng phát triển cũng đã được đảm bảo.

“Xin ngài hãy phê chuẩn.”

—…Cậu có tự tin không?

“Trong số các giảng viên, có ai làm việc chăm chỉ hơn tôi không?”

Trước lời tuyên bố đầy tự tin của tôi, Đội trưởng lập tức trả lời.

—Daniel.

Đệt, cái này là cheatcode rồi.

Trong thế giới RoFan này, có thể nói rằng tôi—người đang hỗ trợ ứng cử viên nam chính Hoàng tử Ellen—đang làm nhiều việc hơn.

Nhưng thực tế thì tôi không thể vượt qua tiền bối Daniel, người đang xử lý đủ thứ công việc trong khi hỗ trợ Thái tử tại vương quốc Leon.

“…Vậy sau tiền bối Daniel thì sao?”

—Sẽ là cậu.

Vậy là tôi vẫn bị xem là người đứng thứ hai, ngay cả trong vương quốc.

Vậy là tôi vẫn bị xem là người đứng thứ hai, ngay cả trong vương quốc.

Không hiểu sao ý nghĩ đó lại lóe lên hai lần trong đầu, nhưng chắc chỉ là do tôi tưởng tượng.

Cảm giác như tôi đang dần trở thành kẻ mãi về nhì, nhưng vị Lãnh tụ Vĩ đại từng nói:

Đứng thứ hai cũng là một thành tựu lớn.

—Được rồi, ta sẽ tin vào phán đoán của người trực tiếp ở hiện trường.

Chỉ huy dường như đã nhượng bộ, quyết định ủng hộ phán đoán của “người đứng thứ hai”.

—Vậy cậu cần chúng ta làm gì?

“À, trước hết thì…”

Tôi nhớ lại những thông tin Violet đã đưa cho mình.

Hình ảnh cô ta nổi giận, nói rằng tôi chỉ lấy thông tin mà không hợp tác, thoáng qua trong đầu—nhưng tôi lập tức gạt phắt nó sang một bên.

“Trước hết, cho đến kỳ thi giữa kỳ…”

Những sự kiện thật sự sẽ bắt đầu từ kỳ thi giữa kỳ đã được định sẵn.

Vì vậy, cho đến lúc đó.

“Trước tiên, hãy bảo các giảng viên còn lại mở vài cuốn bách khoa toàn thư ra và bắt đầu học về các loài hoa.”

—Hoa?

“Dù sao thì đó cũng là Câu lạc bộ Cắm hoa mà.”

Vì Daisy được cho là thích hoa, tôi dự định đặt những loài hoa chỉ mọc trong vương quốc và chuyển thẳng từ nơi trồng đến.

“Và để Cục Tình báo bắt đầu lo chuyện vé.”

—Vé gì?

“Các vở kịch, buổi biểu diễn. Bất cứ thứ gì được tổ chức trong khu vực hạn chế của Học viện.”

Theo như ký ức của người nhập vào, những nam chính kia đều chỉ là mấy cái vỏ ngoài vô dụng.

Ít nhất thì vì Tiểu Kiếm Đế—một trong những trường hợp tuyệt vọng đến mức trước khi tốt nghiệp còn chẳng hôn được cho ra hồn.

“Cứ theo kịch bản kinh điển mà quất thôi.”

Trước tiên, tôi dự định chuẩn bị một lộ trình hẹn hò tiêu chuẩn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!