Tôi đã trở thành trợ thủ trong tiểu thuyết lãng mạng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 941

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18012

Trọn bộ - Chương 16: Dù sao thì, tôi cũng sẽ làm tốt thôi (5)

Chương 16: Dù sao thì, tôi cũng sẽ làm tốt thôi (5)

Ngày 1 của kỳ thi Học viện. Buổi sáng.

“Adam, cậu có học bài không?”

Hoàng tử Ellen hỏi, nhận ra vẻ mặt đầy tự tin của tôi.

Tôi có học không á?

“Tôi chuẩn bị sẵn sàng cho kỳ thi rồi.”

Tôi là người chuyển sinh từ một thế giới mà việc học thêm bắt đầu từ tận mẫu giáo. Một thế giới nơi mười hai năm tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông là tiêu chuẩn cơ bản, sau đó lên đại học gần như là điều hiển nhiên.

Vì vậy, tôi hiểu rõ điều gì mới là quan trọng hơn bất kỳ ai khác.

“Điểm thực hành Khoa Kiếm thuật luôn chiếm tỷ lệ cao hơn nhiều.”

Cách chấm điểm của khoa chúng tôi là 30% lý thuyết và 70% thực hành. Nghĩa là chỉ cần tôi đạt điểm cao ở phần thực hành thì dù điểm lý thuyết có tệ đến mức nào đi nữa thì tôi vẫn tốt nghiệp ngon nghẻ.

“…Vậy là cậu không học à.”

“Tôi học làm gì chứ?”

Đó chỉ là chuyện lựa chọn và tập trung thôi.

Tôi đâu có cố lấy điểm cao ở Học viện Đế quốc để kiếm việc làm. Tôi vốn đã thuộc về Hoàng tộc Leon rồi—một thế lực hàng đầu trong số các thế lực lớn. Chỉ cần điểm của tôi không tệ đến mức bị lưu ban hay bị đuổi học thì vẫn ổn.

Hơn nữa, tôi làm gì có thời gian để học cơ chứ.

Ai cũng biết là cứ đến mấy sự kiện của Học viện thì y như rằng sẽ có chuyện xảy ra. Vì cuộc sống hằng ngày của nam chính RoFan chết tiệt kia, một lao động hoàng gia như tôi đúng là bị vắt nát hẳn luôn.

“Học sinh thì phải học chứ.”

“…Đó là với học sinh bình thường thôi. Chứ lấy điểm cao ở Học viện Đế quốc để làm gì? Cậu định bỏ Vương quốc rồi ở lại Đế quốc kiếm việc à?”

Tôi nói bâng quơ vậy thôi, nhưng rồi bất giác khựng lại một chút.

Nghĩ lại thì, sau khi tốt nghiệp tên này không định quay về Vương quốc mà lại lang thang trong Đế quốc à?

“Sao… sao cậu nhìn tôi kiểu đó?”

Thấy cậu ta lúng túng như vậy càng khiến tôi nghi ngờ hơn. Hay là tôi nên gửi một bản kiến nghị chính thức lên Hoàng tộc, đề nghị gọi cậu ta về nước nhỉ. Lấy cớ là mấy vụ khủng bố ở Học viện cũng được.

“Tôi chỉ mong cậu làm bài tốt thôi.”

“Cái mặt cậu đâu có búng ra câu đấy đâu.”

Nếu biết vậy thì làm cho tốt hơn đi.

Tôi không nói câu đó ra miệng, chỉ quay người đi về phía giảng đường. Hoàng tử Ellen lập tức đi theo sát phía sau, nhất quyết phải đi cùng.

Một lúc sau, kỳ thi bắt đầu.

Tôi nhận đề thi.

“Hmm.”

Nhìn tờ đề toàn câu hỏi tự luận chứ không phải trắc nghiệm, tôi thoáng tuyệt vọng trong chốc lát. Nhưng với tâm thế rằng viết gì còn hơn để trắng, tôi bắt đầu nguệch ngoạc những câu trả lời nghe có vẻ hợp lý nhất mà mình nghĩ ra được.

Không phải là tôi hoàn toàn không học. Thực ra tôi cũng chú ý nghe giảng khá nhiều trong lớp. Khoảng một phần ba số câu hỏi tôi biết đáp án, còn hai phần còn lại thì cứ chém đại cho xong.

Không biết họ có chấm điểm từng phần không nhỉ? Mà thật ra cũng chẳng quan trọng.

Đến khi ba môn thi kết thúc thì ngày cũng đã hết. Ngày hôm sau cũng gần giống như vậy.

Rồi đến ngày thứ ba của kỳ thi.

Ngay lúc phần thi lý thuyết sắp kết thúc và các bài thi nặng về thực hành chuẩn bị bắt đầu—

BOOM!

Một tiếng nổ vang trời vang lên, và những cột khói xám bắt đầu bốc lên từ phía xa của Học viện.

“Khoa Ma pháp lại gây chuyện à?”

Phản ứng của các giảng viên đại khái kiểu như: “Nữa hả.”

Hình như những tai nạn kiểu này khá thường xảy ra trong các kỳ thi của Khoa Ma pháp. Nhưng vì tôi đã biết trước sẽ có một cuộc tấn công vào Học viện, nên tôi phải hành động.

“Không biết Daisy có sao không nhỉ?”

Nghe tin có sự cố ở Khoa Ma pháp mà điều đầu tiên cậu ta nghĩ tới lại là nữ chính RoFan. Đúng là mê đắm cô ta thật rồi.

“Trông cậu như sắp chạy thẳng qua đó ngay lập tức ấy.”

“…Không đời nào.”

Tên này vậy mà còn chần chừ hẳn một giây.

Cậu ta lẩm bẩm rằng sẽ không làm chuyện đó trong giờ thi, đồng thời lén tránh ánh mắt của tôi. Tôi có cảm giác nếu nói cho cậu ta biết đây không phải tai nạn mà là một vụ tấn công có chủ ý, chắc cậu ta sẽ lao đi ngay lập tức.

“Đừng lo quá. Nếu là kỳ thi của Khoa Ma pháp thì Violet với Hoàng tử của Dale cũng ở đó mà, đúng không?”

“……”

Cậu ta gật đầu khi nghe tên Violet, nhưng vừa nghe đến Hoàng tử của Dale thì cái vẻ mặt khó chịu hiện rõ mồn một.

“Sao cậu không chuyển sang Khoa Ma pháp vào năm sau luôn đi, thay vì học Kiếm thuật?”

“Tôi nên làm vậy à?”

Tôi tự hỏi tên này đang nói nhảm gì thế, nhưng nghĩ lại thì đúng là cậu ta chẳng còn gì để học ở Khoa Kiếm thuật nữa. Lợi thế duy nhất ở đó là có Kiếm Đế, nhưng thời gian học trong lớp với thời gian ở câu lạc bộ thật ra cũng chẳng khác nhau mấy.

Xét về mặt học thuật, chuyển sang Khoa Ma pháp để học cách khắc chế ma pháp chẳng phải có ích hơn sao?

“…Dù sao thì Vương quốc Leon vẫn có niềm kiêu hãnh của riêng mình.”

Ý nghĩ đó thoáng qua đầu tôi một lúc, nhưng tôi nhanh chóng gạt đi. Một Hoàng tử của Leon mà trở thành một khứa spam phép á? Nếu chuyện đó xảy ra, có khi tôi bị gọi về Hoàng tộc ngay lập tức vì tội thiếu trách nhiệm nghề nghiệp với tư cách giảng viên.

“Tôi đùa thôi.”

‘Đùa’ hả? Tôi quen cậu ta đủ lâu để dám cược cả tiền lương một năm làm giảng viên rằng tên này đã nghiêm túc suy nghĩ về chuyện đó.

“Nhưng cậu đến đây làm gì? Chẳng phải sắp tới lượt cậu thi rồi à?”

“Tôi còn một chút thời gian.”

Dù Tam hoàng tử Ellen có mạnh hơn tôi bao nhiêu đi nữa, nhiệm vụ của tôi vẫn là bảo vệ cậu ta. Ngay từ đầu, Quốc vương của chúng tôi đã là một Kiếm Sư, còn Quốc vương của Dale thì là một cường giả đạt đến cấp độ Đại pháp sư. Dù mạnh đến vậy, một khi đã mang danh hiệu Quốc vương thì mỗi khi di chuyển họ vẫn được hộ tống bởi đội cận vệ hoàng gia yếu hơn mình.

Cho nên.

“Có tấn công!”

Ngay khi nghe tiếng hét đó, tôi lập tức nắm lấy cổ tay Hoàng tử Ellen, người đang định lao lên phía trước. Tên này là Hoàng tử đấy nhé; bình thường phải nghĩ đến chuyện được bảo vệ khi có tấn công chứ. Nhìn xem cậu ta còn định xông thẳng vào nữa kìa.

“Người ta nói là có tấn công kìa.”

Ánh mắt cậu ta bốc lên ngọn lửa mãnh liệt. Và trông như sẵn sàng chạy thẳng tới chỗ Daisy ngay lập tức.

“Tôi nghe rồi.”

“Tôi phải đi.”

“Cậu mà đi chỉ làm mọi chuyện tệ hơn thôi. Học sinh ngoan thì phải nghe theo giảng viên và đứng yên tại chỗ.”

“Daisy có thể gặp nguy hiểm.”

“Đó là kỳ thi của Khoa Ma pháp. Ở đó có nhiều pháp sư cấp cao, trong đó còn có cả cựu Tháp chủ Bạch Tháp. Ngay cả các trợ lý giáo sư ở đó cũng ít nhất là bậc trung trong các pháp sư.”

Chỉ riêng lực lượng đó thôi đã mạnh hơn cả Đoàn Pháp sư Hoàng gia của Vương quốc Leon. Dù Vương quốc Leon gần như là vùng đất không có ma pháp, Đoàn Pháp sư Hoàng gia vẫn không phải dạng yếu kém.

“V-Vậy à?”

“Ừ. Nếu chúng ta tách nhau ra rồi cậu bị bắt làm con tin thì đúng là thảm họa.”

Nếu là Hoàng tử Ellen thì có khi cậu ta lại là người bắt đám khủng bố làm con tin ấy chứ, nhưng khi đang cố thuyết phục cậu ta thì tốt nhất đừng cung cấp thông tin thừa. Dù sao, để phòng trường hợp xấu, tôi vẫn đứng tấn vững.

Kỹ thuật mang tên “Trọng Lượng Ngàn Cân”!

“Asran!”

…Tôi đang chuẩn bị thi triển đại chiêu thì một trong những nam chính RoFan khác đột nhiên lao ra khỏi lớp học rồi chạy cái vèo.

“Hây!”

Thấy vậy, Hoàng tử của chúng tôi—hay nam chính RoFan còn lại—cũng lập tức lao theo.

“Hả?”

Trong khi lôi tôi theo bằng cánh tay đang bị tôi nắm.

Ủa mình học được phép bay từ bao giờ thế ta?

Tôi sững sờ khi bị kéo bay xéo qua không trung mà vẫn nắm chặt tay Hoàng tử Ellen. Tôi biết đây là thế giới fantasy, nhưng nó vẫn… Cảnh tượng này ngay cả phim hoạt hình cũng phải lùi bước.

Nếu tôi buông tay ra bây giờ thì có thể tránh bị bẽ mặt, nhưng tôi vẫn phải giữ chặt vì cái cớ của mình. Tôi đã bật công cụ ma pháp của mình—thứ hoạt động như một “hộp đen”—từ lâu rồi.

Nếu Chỉ huy mà thấy cảnh này thì chắc không chửi tôi nổi đâu.

Tôi cố hết sức rồi đấy!

Để duy trì cái cớ đó, tôi đành phải chịu nhục vậy.

Sau khi bị kéo bay lòng vòng như thế khoảng ba phút, cuối cùng tôi cũng đặt chân xuống đất được.

“Ellen.”

“W-wow, cậu không gọi tôi là Hoàng tử.”

Hoàng tử Ellen trông như đang đi trên vỏ trứng, có lẽ đã tỉnh táo lại trước giọng nói lạnh băng của tôi.

“Dù sao cũng đến đây rồi, lát nữa tôi sẽ mắng cậu sau.”

“Tôi vẫn bị mắng à…”

Tất nhiên rồi thằng ranh này.

Đương nhiên người mắng không phải là tôi. Tôi định báo chuyện này trực tiếp lên Nữ hoàng. Dù chỉ là trên danh nghĩa, Nữ hoàng vẫn là người đứng trên Chỉ huy trong hệ thống giảng viên. Chỉ huy… ừ thì, có lẽ tôi vẫn sẽ bị mắng vì không báo riêng cho ngài ấy, nhưng vì Hoàng tử Ellen, đây là lựa chọn đúng.

“Xem ra mọi thứ nổ tung thật rồi, nhỉ?”

“Ơ?”

Khu vực thi của khoa Ma pháp chẳng còn ai ở lại cả. Đúng là phong cách của nữ chính RoFan thật. Tôi còn thắc mắc làm sao một vụ tấn công khủng bố lại có thể xảy ra ngay trước mặt cô ta, nhưng nghĩ lại thì… người trong khoa Ma pháp vốn dĩ hay coi mấy tai nạn như vậy là chuyện nhỏ, nhún vai cho qua thôi.

Hơn nữa, trong khoa Ma pháp còn có nhiều người quan trọng hơn khoa Kiếm thuật, bao gồm cả các hoàng tử. Mà nói cho đúng thì, việc hoàng tử và thằng con của Bá tước biên cương — đáng lẽ phải ưu tiên kiếm thuật — lại chọn khoa Ma pháp cho hầu hết mọi thứ ngoài lớp của Kiếm Đế… cũng đều là vì nữ chính RoFan kia mà.

“Có chuyện gì vậy?”

Trước câu hỏi ngơ ngác của Tiểu Kiếm Đế, tôi cau mày rồi đáp:

“Cậu nghĩ sao? Họ rút rồi.”

Có dấu vết giao chiến, nhưng trông giống như trận đánh một chiều. Hướng của vết tích chiến đấu dẫn ra ngoài Học viện chứ không phải vào trong, nên đám khủng bố xông vào hung hăng kia chắc đã bị đẩy lùi ra ngoài.

“Rồi sao nữa?”

“Chắc họ sơ tán an toàn rồi.”

Đế quốc vốn đã biết trước về vụ tấn công này. Aeryun, đặc vụ Đế quốc, là người có năng lực hoàn hảo — dù cái giao diêbh trông ít nhất cũng phải ba mươi tuổi. Anh ta không được giao nhiệm vụ đi theo Hoàng tử Đế quốc một cách vô nghĩa đâu. Nếu một vụ khủng bố xảy ra sau khi anh ta nói mọi chuyện sẽ ổn, thì chỉ có hai khả năng…

Hoặc là anh ta thua trước Thần RoFan…

Hoặc đây là một chiến lược để nhử kẻ địch vào.

Tất nhiên, nếu hỏi có thật sự cần phải nhử chúng vào hay không thì câu trả lời là không. Nhưng mấy nam chính RoFan nóng đầu kia đâu cần biết chuyện đó.

“Thế à?”

“Hay là chúng ta cũng sơ tán đến chỗ an toàn đi?”

Tôi nói, vừa chỉ về cái lỗ lớn bị khoét toang trong Học viện. Mấy tên này đúng là bản tính nam chính RoFan — sao lúc nào cũng muốn tự mình làm gì đó thay vì nghĩ cách tránh khỏi một vụ tấn công vậy chứ?

“Nhưng Học viện đang bị tấn công mà.”

“Thế nên tôi mới hỏi tại sao một sinh viên năm nhất lại định giải quyết chuyện đó đấy. Cậu nghĩ ở đây có bao nhiêu giáo sư, hiệp sĩ và nhân viên an ninh?”

“Nhưng mà…”

Đối với Tiểu Kiếm Đế cứ cố chấp muốn làm gì đó, tôi đành phải nói thẳng một sự thật hơi phũ phàng.

“Cậu còn yếu hơn cả tôi đấy…”

“……”

Trông cậu ta sốc thật, nhưng cũng chẳng còn cách nào.

“Tôi…”

“Ngậm miệng lại trước khi tôi gửi yêu cầu lên Hoàng gia để đưa cậu về đấy.”

“……”

Sau khi làm hai nam chính câm nín, tôi nắm cổ tay mỗi người rồi kéo đi.

“Đừng có làm bộ mặt đó nữa. Tôi cũng chẳng thích phải lôi đàn ông đi khắp nơi đâu, biết không?”

Dù họ có tự giác hay không thì cuối cùng vẫn đi theo mà tôi không cần dùng nhiều lực. Nhưng chuyện đó cũng không kéo dài lâu.

“Đó chẳng phải là giáo sư khoa Ma pháp sao?”

Ở giữa hành lang, có người nằm gục xuống.

“…Ngất vì ăn no?”

Họ nằm đó như chết rồi, nhưng trên người lại không có vết thương. Khi tôi lại gần kiểm tra thì đúng là trông như đang ngủ thôi.

“Trong tình huống này á?”

Nhìn cái mặt kiểu ‘bớt có nhảm’ của họ, lần này tôi chẳng phản bác nổi.

“…Đi thêm chút nữa đi.”

Tôi tiện tay quăng vị giáo sư từ hành lang vào một lớp học gần đó. Đi thêm một đoạn, chúng tôi lại thấy nhiều người gục xuống từng người một.

“Người kia trông giống sinh viên.”

“Tôi thấy cả một trợ giảng ở đằng kia nữa.”

“Cứ tạm kéo họ sang một bên đã.”

…Chú Aeryun à. Tôi đã tin chú rồi mà! Ngay cả khi là đặc vụ siu cấp của Đế quốc, chả lẽ chú cũng không block nổi kịch bản RoFan sao?

“Cái đụ má.”

Đi thêm một lúc nữa, tôi thấy một ông già cũng nằm gục như chết, thế là buột miệng chửi thề. Dù Aeryun có làm gì thì cũng không thể ngăn chuyện này được.

“…McGregor, trưởng khoa Ma pháp hả?”

Ngay cả cựu Tháp chủ cũng bất tỉnh nhân sự rồi, thì một đặc vụ Hoàng gia còn làm được gì nữa?

“Còn Daisy thì sao…?”

“Đến giờ vẫn chưa thấy cô ấy trong số này.”

Nghe chuyện ‘các thiết bị áp chế’ của khoa Ma pháp đã bị phá hủy, mắt của hai nam chính RoFan lập tức sáng lên.

“Cô ấy ở đâu?”

Tôi định hỏi sao lại đi hỏi tôi, nhưng nghĩ kỹ thì cũng đoán được đại khái. Một nữ chính RoFan thì còn ở đâu nữa? Kiểu gì cũng bị cuốn thẳng vào trung tâm của sự cố.

“Những người khác trong Câu lạc bộ Cắm hoa cũng không có ở đây nhỉ?”

Tôi không nỡ nói thẳng ra, nên chỉ kiếm cớ trả lời qua loa.

“Ah…”

“Vậy thì!”

Tôi muốn bảo họ cứ đứng yên ở đây đi, nhưng nếu họ chịu nghe thì giờ đã chẳng ở đây rồi.

Vậy nên, thứ cần thiết lúc này là…

“Tôi có một chỗ nghĩ đến.”

“Ở đâu vậy?”

“Đi nhanh!”

Một lời nói dối trắng trợn. Tôi chỉ định kéo họ đến một nơi hoàn toàn không liên quan đến nữ chính RoFan, rồi sau đó nói: ‘Ơ, hình như lộn chỗ rồi.’

“Ai đó?!”

“Là bọn tôi!”

Nhưng đm luôn. Thế đết nào họ lại ở đây…?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!