Tôi đã trở thành trợ thủ trong tiểu thuyết lãng mạng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Trọn bộ - Chương 15: Dù sao thì, tôi cũng sẽ làm tốt thôi (4)

Chương 15: Dù sao thì, tôi cũng sẽ làm tốt thôi (4)

Giờ ăn tối đã trở thành một thói quen quen thuộc.

Có lẽ vì “thời gian hồi chiêu” của cô ấy vẫn chưa reset, nên hoàng tử Ellen—người hôm nay ăn cùng tôi thay vì Daisy—vẫn hào hứng kể cho tôi nghe về hoạt động câu lạc bộ của mình, mắt thì sáng lấp lánh.

“Thế nên ấy, Kiếm Đế đã nói rằng…”

Điểm khác duy nhất so với trước đây là “cổ phiếu Daisy” của ngài ta—thứ từng chiếm đến 90% nội dung câu chuyện—giờ đã giảm nhẹ.

Xem ra dù là nam chính trong tiểu thuyết tình cảm giả tưởng thì trong lòng ngài ấy vẫn là một kiếm sĩ.

Những câu chuyện về Kiếm Đế, người giờ đã trở thành cố vấn của câu lạc bộ họ, chiếm khoảng 10% cuộc trò chuyện.

“Cho nên tôi đang nghĩ—!”

“Tôi không tham gia đâu.”

“…Tôi còn chưa nói xong mà.”

Hoàng tử Ellen trông rất tổn thương, nhưng tôi không hề dao động.

Trừ khi phát điên và đầu mọc ra hoa thì có đắp chiếu tôi mới gia nhập Câu lạc bộ Cắm Hoa.

“Nhân tiện, Điện hạ.”

“Ellen.”

“Hoàng tử Ellen.”

“Tôi đã bảo cậu bỏ cái chữ ‘Hoàng tử’ đi rồi mà.”

Ngài ấy trông còn ủ rũ hơn trước, nhưng tôi đã dành hơn nửa đời để gọi ngài ta là Hoàng tử Ellen rồi.

Tôi quen ngài ta từ cái thời ngài còn chẳng biết tôi tồn tại.

“Đây là sắc lệnh hoàng gia.”

Nghe vậy, Hoàng tử Ellen thậm chí còn lôi cả “sắc lệnh hoàng gia” ra.

“Ngài định tạo phản mà không cho tôi biết à?”

“Tôi chỉ cần liên lạc với phụ hoàng để người gửi lệnh xuống là được.”

“Thôi thôi, đừng giỡn đến thế.”

“Tôi đã ở Học viện hơn một tháng rồi! Ngay cả Esid, một Hoàng tử của Đế quốc, ở đây cũng chỉ được gọi là ‘Esid’ thôi!”

Ngài ta nói cũng có lý.

Theo quy định của Học viện, về mặt nguyên tắc thì ngay cả thường dân cũng phải gọi Esid bằng tên.

Người đặt ra quy tắc đó chính là Hoàng đế đã sáng lập Học viện.

Vì Hoàng tử Esid mang trách nhiệm của hoàng tộc là phải tôn trọng ý nguyện của tổ tiên, nên cậu ta cố gắng tuân thủ nguyên tắc đó.

“Nhưng đó là chuyện của Đế quốc.”

“Còn chúng ta là người đã vào Học viện của Đế quốc.”

“Cũng đúng.”

Sau khi do dự rất lâu, cuối cùng tôi vẫn nói ra.

“Ellen.”

“Hả?”

Gương mặt rạng rỡ đến kỳ lạ của cậu ta khiến tôi vô cùng khó chịu, nhưng tôi biết làm gì được?

Nam chính RoFan này là chủ nhân mà tôi phải phục vụ.

“Nhưng tại sao các cậu lại học kiếm trong câu lạc bộ hoa thay vì cắm hoa?”

“À thì… bọn tôi… cũng có học cắm hoa mà.”

“Cậu vốn đã làm chuyện đó rồi.”

“Thỉnh thoảng làm một chút trong giờ nghỉ thì có sao đâu? Mọi người có vẻ thích mà!”

“Thật à?”

Dù không đạt tới trình độ của Đại hoàng tử Ellen hay Tiểu Kiếm Đế, thì nhị công tử của Bá tước Biên cảnh kia chắc chắn cũng sẽ thích.

Tôi nghe nói Hoàng tử và vị hội trưởng tương lai của thương hội kia cũng từng học kiếm để tự vệ, nên nếu Kiếm Đế dạy thì họ cũng chẳng có lý do gì từ chối.

Tuy nhiên…

“Thế còn cái đám spam phép và Hội trưởng câu lạc bộ thì sao?”

Không có lý do gì để cái lũ spam phép đó phải cầm kiếm thay vì trượng.

Và nếu vị Hội trưởng mắt híp kia lại thích chuyện này thì tôi sẽ xem hắn là một tên Mastermind bất kể cái người nhập vào của nguyên tác có nói gì đi nữa.

“C-chuyện đó thì…

Vị Hội trưởng đáng thương của chúng tôi. Anh ấy đã vất vả biết bao để duy trì Câu lạc bộ Cắm Hoa suốt thời Học viện!”

“Khoan, từ khi nào anh ta thành Hội trưởng của cậu?

Và rồi mấy người này cứ thế xông vào, chiếm luôn phòng câu lạc bộ, rồi bắt đầu vung kiếm loạn xạ…”

“Cậu nói vậy nghe như bọn tôi là phản diện ấy! Hội trưởng đã nói là được mà!”

“Ellen. Khi một Hoàng tử và một quý tộc cấp bậc ngang Hoàng tử xông vào hỏi ‘có được không’, thì…”

“…Sao cậu lại như vậy chứ?”

Tại sao à? Vì nếu cậu học kiếm từ Kiếm Đế rồi trở thành Kiếm Sư…

Mấy ông cấp trên có khi lại bắt tôi cũng phải trở thành Kiếm Sư theo…

“Đừng đi phá hoạt động câu lạc bộ của người khác. Muốn vung kiếm thì qua Câu lạc bộ Kiếm thuật đi.”

“Hừm…”

Bị lời tôi nói làm cho cứng họng, cậu ta chỉ chọc chọc miếng salad trên đĩa bằng cái nĩa.

“T-tôi sẽ làm sau giờ câu lạc bộ, bắt đầu từ ngày mai.”

“Vậy là cậu không định bỏ, nhỉ.”

“Ừ, tôi chắc chắn sẽ làm.”

Một lời tuyên bố rất dứt khoát, hoàn toàn không giống Hoàng tử Ellen thường ngày.

Nữ chính RoFan thật đáng sợ. Nghĩ đến việc cô ta có thể khiến Hoàng tử Ellen trở nên quyết tâm thế này.

“Có phải vì tiểu thư Daisy không?”

“Ừ… đúng vậy…”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Hoàng tử Ellen bị ám ảnh bởi thứ gì đó đến vậy.

Đây là sức hút của nữ chính RoFan sao?

Chết tiệt, hy vọng cậu ta sẽ không đâm tôi nếu phát hiện ra tôi đang đi mối cho đứa khác.

Nếu thằng nhóc này cầm kiếm đuổi theo tôi, có khi tôi chết cho xong còn hơn.

“Vậy cậu có tiến triển gì không?”

“Có chứ!”

…Ủa alo?

Không phải mấy nam chính RoFan thường tiến triển chậm đến mức khiến người ta bực mình sao?

Tôi nhất thời không biết nói gì trước câu trả lời bất ngờ đó.

“Bọn tôi quyết định mai sẽ cùng nhau học ở thư viện để chuẩn bị thi giữa kỳ.”

“Khi nào?”

“Ngày mai!”

“Chỉ hai người?”

“Ước gì được vậy, nhưng Arwen, Hedrick, Hội trưởng, và Violet cũng đi cùng.”

Arwen là thằng spam phép. Hedrick là tên của vị hội trưởng tương lai của thương hội.

Cộng thêm nữ chính RoFan, cô bạn thân cũng là người nhập vào, và cuối cùng là vị Hội trưởng mắt hí.p

Đội hình “phân đoạn đời thường” kinh điển.

Vì vậy…

“Muốn đánh nhanh một hiệp không?”

Sau bữa tối, tôi đến sân tập và tiếp cận Tiểu Kiếm Đế, người đang một mình vung kiếm.

“…Tất nhiên!”

Thấy Tiểu Kiếm Đế cười rạng rỡ như thể đã chờ sẵn khoảnh khắc này, tôi cũng giơ kiếm lên.

“Gwaaargh!”

Và thế là tôi cưỡng ép kéo tên thua cuộc—kẻ quá ngốc để tự mình tham gia phân đoạn đời thường—vào đó.

Lén lẻn vào thư viện, tôi thấy nhóm RoFan đang thu hút mọi ánh nhìn ở chính giữa.

“Kia rồi.”

Thấy Tiểu Kiếm Đế cũng có mặt ở đó, dù vốn dĩ cậu ta không nên xuất hiện, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Kiếm Đế đang trông coi Câu lạc bộ Kiếm thuật, còn Tiểu Kiếm Đế định bỏ qua phân đoạn đời thường để tham gia bên đó, nên tôi đành phải bẻ một tay cậu ta để “thuyết phục”.

Tôi còn lo nếu cậu ta vẫn chạy sang đó thì phải bẻ luôn tay còn lại, nhưng xem ra không cần thiết nữa.

“Chắc sẽ không có chuyện gì tệ xảy ra đâu.”

Cùng lắm chỉ là vài màn tán tỉnh thôi, mà vì vẫn còn ở giai đoạn đầu của câu chuyện nên chắc cũng chỉ là một sự kiện đơn giản.

Sau khi xác nhận sự hiện diện của Tiểu Kiếm Đế, tôi rời thư viện để tiếp tục những việc đã được sắp xếp trong lịch.

“Có ở đây không?”

Giờ học đã kết thúc, hầu hết sinh viên đều kéo sang Tòa nhà Cũ, nơi được dùng làm phòng sinh hoạt câu lạc bộ.

Vì thế Tòa nhà Mới, nơi dùng để giảng bài, gần như trống không.

“Cậu đến muộn đấy.”

Ở một góc của Tòa nhà Mới, trong một căn phòng kho nhỏ không có bảng tên, vài người đã tụ tập sẵn.

“Tôi chỉ kiểm tra lại chút chuyện thôi mà.”

Có vẻ tôi là người đến cuối cùng, nên tiện miệng bịa đại một cái cớ.

“Kiểm tra cái gì?”

“Câu lạc bộ Cắm Hoa.”

“Tôi tưởng hôm nay họ không họp mà?”

Tin tức của mấy người chậm quá đấy.

“Hôm nay là ngày nghỉ của câu lạc bộ, nên vài người trong đó rủ nhau gặp ở thư viện để chuẩn bị cho kỳ thi giữa kỳ.”

Mấy người không biết à?

Vừa nghe tôi trả lời với cái giọng kiểu đó, sắc mặt mọi người lập tức xấu đi.

“Ai tham gia?”

“Cậu với chủ nhân cậu.”

Tôi nghiêng đầu về phía người phụ trách đám spam phép và hội trưởng thương hội.

Đúng vậy.

Những người tụ tập ở đây đều có hoàn cảnh khá giống tôi.

Một nhóm những cái bóng—dù cũng là sinh viên—nhưng ngày ngày phải đi dọn dẹp hậu quả cho lũ nam chính RoFan, nào là hoàng tử, quốc vương các kiểu.

“Ngài Arwen đâu có nói gì chuyện đó.”

Nhỏ spam lửa từ Dale nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi ngờ.

“Có nghĩa là ngài ấy không muốn cô lẽo đẽo theo phá hỏng bầu không khí đấy.”

“Nhưng sao cậu biết?”

“Khác biệt về mức độ tin tưởng thôi mà. Hoàng tử Ellen có nói với tôi.”

“Ugh!”

Mái tóc cùng màu với ma pháp của cô ta rung lên dữ dội.

Trông cô ta cứ như nữ chính bi kịch vừa bị người mình tin tưởng phản bội, nhưng tôi thì chẳng có lý do gì phải quan tâm đến một pháp sư cả.

“Ra vậy.”

Ngược lại, người đến từ Ilias lập tức chấp nhận và gật đầu.

“Chỉ có hai người họ thôi à?”

“Tiểu Kiếm Đế, chủ tịch câu lạc bộ, với bạn của Daisy cũng có ở đó nữa.”

Dù sao thì, ở đây cũng không có ai liên quan trực tiếp đến ba người đó.

“Bọn họ đang làm gì vậy?”

“Cậu nghĩ trong thư viện thì họ làm gì? Học bài chứ còn gì.”

Tất nhiên là bọn họ thu hút gần như toàn bộ ánh nhìn trong phòng, nhưng chắc cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra đâu.

“Chết tiệt. Sao cậu không ngăn họ lại? Chúng ta đã nói là không dính vào rồi mà.”

Con spam lửa đến từ Dale, người có hoàn cảnh khá giống Leon, gầm gừ nói.

Bọn họ cũng đang cố hết sức để ngăn hoàng tử của mình đi gây mấy vụ tình cảm lãng mạn.

“Cô nghĩ chỉ cần tôi nói thì họ sẽ dừng lại à? Thế sao cô không tự đi mà ngăn đi?”

“Ưgh!”

“Với lại, cô còn chẳng biết là có buổi gặp mặt này nữa mà. Nên cô thì có tư cách gì để nói chứ.”

“...”

“Bởi vậy mới nói pháp sư các người…”

“Cái đồ chỉ biết vung kiếm…”

Cô lẩm bẩm với vẻ mặt bực bội thật sự, nhưng có vẻ đã chấp nhận thất bại rồi.

Khác với mấy pháp sư cứ có cơ hội là nhảy ra cắn tôi như chó rừng, tôi là một kiếm sĩ rất có phong độ.

Thua thì cũng nên rộng lượng với kẻ bại trận chứ.

“Hoàng tử của cô đang ngồi ngay cạnh Daisy đấy.”

“Gì cơ?!”

“Từ mắt cậu ta gần như bắn ra hình trái tim luôn rồi. Chỉ nhìn thôi mà tôi cũng thấy…”

“Waaaaah!”

Tôi hào phóng chia sẻ những gì mình thấy, và con spam lửa lập tức vừa khóc vừa chạy mất.

“…Cậu làm vậy có hơi quá không?”

“Leon với Dale bình thường vẫn chơi kiểu đó mà.”

“Vậy à?”

Vì chính người trong cuộc nói vậy, người đàn ông còn lại chỉ gật đầu tự nhiên rồi bỏ qua, thể hiện kinh nghiệm dày dặn của mình.

Khoan đã, là vì cái mặt ông ta à?

Cái mặt đó mà dám nói mình cùng tuổi với bọn tôi cơ đấy.

Dù Học viện Hoàng gia trực thuộc Đế quốc đi nữa, chuyện này vẫn hơi quá rồi.

“Vào việc thôi.”

Cái bóng của hoàng tử Esid—một người nhìn chắc chắn phải ngoài ba mươi nhưng lại tự xưng là cậu thanh niên mười chín tuổi tên Aeryun Klyde, khăng khăng rằng mình già sớm vì hồi nhỏ lỡ nốc nhầm thuốc—nhìn tôi rồi mở lời.

“Cậu nói đúng. Sau khi triển khai, chúng tôi đã tìm được vài dấu vết quanh Học viện.”

Những gì tôi nói với họ thật ra cũng chẳng có gì đặc biệt.

Tôi chỉ đơn giản thông báo cho Đế quốc về một tình tiết quá quen thuộc trong mấy câu chuyện học viện: một nhóm người đang lên kế hoạch tấn công Học viện vào khoảng thời gian thi giữa kỳ.

“Thấy chưa?”

Tôi đã lo rằng vì phục vụ cốt truyện nên Cục Tình báo Đế quốc sẽ vô dụng đến mức chẳng tìm ra được dấu vết nào, nhưng xem ra Đế quốc vẫn là Đế quốc.

“Thật may. Ở đây còn có khách từ nhiều quốc gia khác đến học nữa. Suýt nữa thì chúng ta đã gây ra sai lầm lớn rồi.”

Dù miệng nói vậy, nhưng ánh mắt ông ta dường như đang hỏi:

Làm sao mấy tên khốn này lại biết cả những chuyện mà ngay cả chúng ta còn không biết? Các người cài bao nhiêu gián điệp ở đây vậy?

“Nếu thế thì tốt rồi.”

Tôi nheo mắt cười với chú Aeryun, cố bắt chước nụ cười của chủ tịch câu lạc bộ Cắm Hoa.

Ở đây mà cười kiểu nheo mắt như vậy thì gần như giống như đang nói:

“Tôi trông đáng ngờ bỏ m* ra đấy, biết chưa? Nhưng ông làm gì được tôi hả?”

“Cảm ơn cậu, thật lòng đấy. Ta muốn thưởng cho những người đã giúp Đế quốc ở cấp độ quốc gia.”

“Không có gì đâu. Cứ đưa hết cho tôi là được.”

Tôi cười xòa cho qua, giống hệt mấy trò lừa đảo ở kiếp trước kiểu “Chúc mừng, bạn đã trúng thưởng! Hãy cho chúng tôi địa chỉ của bạn!”

Thực ra thì đúng là tôi đã làm gần như tất cả.

Bộ phận tình báo của chúng tôi hiện giờ còn đang bận lên kế hoạch mấy buổi hẹn hò cho Tiểu Kiếm Đế.

“Vậy à. Nếu cậu nói vậy thì tôi sẽ chuẩn bị một bộ quà tặng phù hợp cho cậu sau.”

Nói xong, ông ta rút vài tờ giấy từ trong túi ra rồi phát cho mọi người như phát bài tập ở trường.

“Dựa trên những dấu vết thu được, có vẻ đó là một nhánh cực đoan của Mặt trận Giải phóng Eres.”

Eres là tên của một vương quốc cổ, hiện nay đã trở thành lãnh thổ của Đế quốc—một vương quốc đã sụp đổ từ hơn hai trăm năm trước.

“Ở Eres có elf sống à, hay gì?”

Nghĩ cũng buồn cười, bọn họ định tấn công Học viện để “giải phóng” một vương quốc đã biến mất từ hai thế kỷ trước.

Đúng là rảnh rỗi quá hóa rồ, nhưng theo câu chuyện gốc mà Violet từng kể cho tôi, chuyện này thực ra chỉ là nhiệm vụ mở đầu trong một chuỗi dài.

Mấy tên phản diện ban đầu thực chất được hậu thuẫn bởi các pháp sư hắc ám.

Còn mấy pháp sư hắc ám đó lại được chống lưng bởi đám tà giáo thờ phụng một vị tà thần.

Đằng sau chúng nữa là lũ ác ma đã trốn thoát khỏi Ma giới.

Và cuối cùng thì cổng Ma giới sẽ mở ra, Ma Vương xuất hiện… đại khái kiểu vậy.

“Vậy… có ai muốn giúp bắt đám người Eres không?”

“...”

“...”

“...”

Tại sao bọn tôi phải làm thế?

Trước áp lực im lặng đó, Aeryun thở dài rồi gật đầu.

“Phần việc này cứ để phía chúng tôi xử lý.”

Tôi tự hỏi không biết chú Aeryun nói tự tin như vậy thì liệu thật sự có thể ngăn được “Thần RoFan” hay không.

“Có tấn công!”

Xem ra yêu cầu đó hơi quá sức rồi.

***

yeah, cổ ad đã hết đau nên ra chap lại đc r, nhg tần suất ra sẽ không đều như hồi trc do h ad phải đi lm thêm + hc nên hơi hên xui hì:))), chắc sẽ cố ít nhất 2 ngày 1 chap

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Giờ t để xưng hô của main vs Ellen thành cậu luôn hì chủ mưu, thao túng Khúc này đọc cấn cấn, do nhớ hồi trc ông kia kêu Ellen lên Kiếm sư thì thg này nghỉ hưu đc r mà h lạ thật