Tôi đã trở thành trợ thủ trong tiểu thuyết lãng mạng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2702

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 151

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Trọn bộ - Chương 18: Dù sao thì, tôi cũng sẽ làm tốt thôi (7)

Chương 18: Dù sao thì, tôi cũng sẽ làm tốt thôi (7)

“Daisy!”

“Daisy!”

Ah, cái đ*t m*.

Mấy thằng nam chính RoFan này đúng mất não thật rồi.

Lần phối hợp đầu tiên thì còn tạm ổn. Nhưng giờ cơn giận của họ đã lấn át lý trí rồi, nếu tôi bước vào sai lúc thì có khi tôi ngắm gà cúng vì bị đâm bởi đồng đội thay vì thằng địch nữa.

“Ugh.”

Đội làm việc nhóm tạm bợ này chính thức tan nát rồi.

Tôi lùi lại, chuyển ánh nhìn về phía Violet.

Ủa từ từ, cái qq gì vậy?

Cô ta nói mọi thứ phải diễn ra đúng theo nguyên tác mà.

Vậy sao người bị đâm lại là Daisy chứ?!

“Cái gì thế?”

Nhưng phía Violet trông cũng chẳng ổn chút nào.

Đôi mắt vô hồn, Violet ôm chặt vết thương đang chảy máu ở hông Daisy rồi lẩm bẩm gì đó dưới hơi thở. Nhìn thì như kẻ điên thật sự, nhưng cái aura tỏa ra từ cô ta thì không đùa được.

Nhưng mà chẳng phải mana đang bị vô hiệu hóa sao?

Thế cái hiệu ứng đang diễn ra đó là gì?

Phòng trường hợp xấu, tôi thử vận chuyển mana của mình, nhưng nó không nhúc nhích nổi. Nhìn phía trước, Hoàng tử Ellen và Tiểu Kiếm Đế — lúc này đang bị đánh cho tơi tả — dường như cũng không dùng mana.

Cái gì đây? Kiểu đặc quyền của người chuyển sinh à?

Sao tôi không có cái đó?

“Ta sẽ giết ngươi.”

Giọng Violet lạnh buốt.

Chẳng phải tôi đã nói với cô ta là bây giờ không thể thắng sao? Nếu có cách giết hắn thì đáng lẽ cô ta phải dùng từ sớm rồi.

“Urgh!”

Nếu rảnh rỗi thì tôi đã buông vài câu mỉa mai rồi. Nhưng nhìn Hoàng tử Ellen bay vèo qua không trung như vậy, tôi không thể quay lại tuyến đầu được.

Nhưng mà...

“Chết tiệt.”

Tôi kịp đỡ lấy Ellen, nhưng mặt thì nhăn nhó.

Động tác của tôi vốn đã bị hạn chế vì mana bị phong bế, giờ cơ thể còn nặng nề hơn nữa.

Dựa vào kinh nghiệm đọc webnovel bao năm của tôi, Daisy chắc đang cung cấp một dạng buff phạm vi nào đó.

Tên khốn Silence kia hẳn đã nhắm vào cô ấy vì biết điều đó.

“Xin lỗi, Adam!”

Chính vì vậy mà chúng tôi không còn nhiều thời gian nữa. Dù phải ép bản thân quá sức, tôi cũng phải kết thúc chuyện này thật nhanh.

Để mặc Ellen lại lao lên lần nữa, tôi lùi thêm một bước. Tôi rút một ống thép nhỏ từ trong áo khoác ra và bật nắp.

Tách. Tách.

Tôi cẩn thận nghiêng lọ rồi bôi chất bên trong lên lưỡi kiếm.

“...”

Ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt của Silence.

Ủa thật luôn hả? Người ta nói Ellen là thiên tài vĩ đại nhất thế giới. Không lẽ cậu ta không câu giờ thêm cho tôi được chút nào sao?

“...Cái đó là gì?”

Mày nghĩ là gì? Độc đấy con ạ.

Bình thường hiệp sĩ không dùng độc, nên người ta cũng chẳng nghĩ người của Leon sẽ chơi bẩn. Nếu bị bắt quả tang thì sau này có thể sẽ rắc rối, nhưng...

“...”

Rồi thì sao? Tôi là giảng viên, có phải hiệp sĩ đết.

“Bọn trẻ dạo này đúng là đáng sợ thật.”

Silence lao về phía tôi, gạt văng con dao găm tôi ném từ góc khuất.

Đó là dấu hiệu tốt. Vì hắn có đầy kỹ năng gian lận nên tôi còn lo hắn miễn nhiễm độc luôn cơ. Nhưng việc hắn xem tôi là mối đe dọa nghĩa là kháng độc của hắn có lẽ không cao.

“Hử?”

Ít nhất là tôi đã nghĩ vậy, cho đến khi lưỡi kiếm của chúng tôi va chạm.

Hắn hất văng kiếm tôi rồi nhắm thẳng vào lưng. Tên này nghĩ tôi chỉ là nhân vật quần chúng à? Tôi xoay người theo động tác của Silence, nhưng rồi—

“Cái đéo gì vậy?”

Thôi được, cũng không trách hắn. Nếu là tôi thì chắc tôi cũng nhắm mắt bỏ qua câu đó thôi.

“Chết đi.”

Thật tốt khi ngọn lửa đỏ thẫm bùng lên quanh Violet đang tràn về phía Silence, nhưng...

“Đám khốn này chẳng ai biết phối cmn hợp gì cả.”

Bộ đây là bài tập nhóm cấp độ địa ngục à?

Thấy ngọn lửa hung bạo bùng lên mà không phân biệt địch ta, tôi chỉ còn cách vội vàng né ra.

Silence đấu với Violet. Thật luôn à?

Đó đúng là một cảnh tượng hùng tráng. Nhìn những ngọn lửa đỏ thẫm va chạm nhau, tôi quay sang Hoàng tử Ellen, lúc này cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

“Đừng cố làm anh hùng.”

“O-Okay.”

“Cậu cũng vậy.”

“Tôi biết.”

Cảm giác sức lực bị rút khỏi cơ thể tôi đã dừng lại. Có vẻ Silence không thể duy trì hoàn hảo năng lực áp chế của hắn nữa.

Bằng chứng là ở trong mắt hắn.

“Sao ngươi có thể dùng cổ thuật?”

Tên mắt híp kia cuối cùng cũng mở to mắt. Gương mặt vô cảm trước đó biến mất, thay bằng sự kinh ngạc thật sự.

“Câm miệng.”

Violet nghiến răng, phớt lờ hắn. Mắt cô ta đỏ ngầu, máu chảy dài từ mũi. Mái tóc tím của cô ta dần mất màu — ai nhìn cũng biết cô ta không ở trạng thái bình thường.

Nhưng dù tôi muốn giúp cũng không thể. Hai nguồn năng lượng đang va chạm kia dữ dội đến mức những người không có mana như chúng tôi còn không thể lại gần.

Ít nhất tôi cũng kịp gom mấy đứa nhóc còn lại lại thật nhanh để tránh thảm họa toàn diện. Lát nữa nhất định phải vắt cho bằng được một khoản thưởng lớn từ chú Aeryun và con spam lửa kia.

“Hai cậu trông chừng những người khác. Nếu có chuyện gì xấu xảy ra thì chuẩn bị chạy cùng luôn đi.”

“Adam, còn cậu thì sao?”

“Tôi cũng muốn chạy cùng cậu lắm, nhưng tôi biết cậu chẳng có ý định bỏ Daisy lại.”

Tôi thấy ánh mắt của mấy nam chính đều dán vào Daisy đang ngã gục phía sau Violet. Nếu tôi bảo họ rút lui thì họ có thật sự đi không?

“Tôi sẽ đưa Daisy ra ngoài.”

“Một mình thì không thể đâu.”

“Hai cậu nói thì hay chứ có giúp được gì đâu.”

“Agh!”

Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình nói câu này với Hoàng tử Ellen, nhưng cậu ta đang phải trả giá vì lao vào quá mù quáng.

“Cậu có thể làm gì với cánh tay đó hả?”

Cánh tay trái của cậu ta đã gãy. Có thể lúc nãy tôi bóp hơi mạnh vì bực mình, nhưng để Ellen kêu đau như vậy thì chắc chắn gãy thật rồi.

Cậu ta nhìn tôi với vẻ oán trách cực độ, nên tôi chỉ cau mày đáp lại.

“Tôi sẽ nói hết mọi chuyện với Nữ hoàng, nên giờ đừng chết. Để dành chuyện đó cho lúc khác đi.”

“...Chẳng phải chết cùng nhau khi chiến đấu sẽ tốt hơn sao?”

“Có cái nịt ấy.”

Tôi chẳng có ý định chết. Ngay lúc này, tiền vẫn đang chất đống cho tôi ở Vương quốc. Tôi không thể chết trước khi nghỉ hưu và tiêu hết từng xu của nó.

“Tôi có thuốc, nên nếu tôi đến gần được, tôi có thể chữa cho cô ấy.”

Đó là thuốc khẩn cấp tôi để dành cho tình huống tuyệt vọng, nhưng vì Daisy vốn dĩ phải thức tỉnh thành Thánh nữ nên cũng chẳng cần keo kiệt. Khi cô ấy thức tỉnh, cô ấy chỉ cần làm vài chai nước thánh cho tôi là được. Daisy có thể hơi ngốc, nhưng không phải người vô tâm.

“Thật ra, hai người cứ rời khỏi đây trước đi.”

Tốt hơn là mấy người này không ở đây. Nếu không có nhân chứng, tôi sẽ có nhiều lựa chọn hơn.

“Không được!”

“Ugh, cứ đi đi khi tôi bảo đi!”

Khi họ vẫn không nhúc nhích dù tôi đã đá vào ống chân họ, tôi đành phải rút thêm một cái lọ khác từ trong áo khoác.

“Cái gì vậy?”

“Độc ám sát.”

“...Thật sao?”

Ellen chớp mắt khi nghe tôi nói.

“Trông tôi giống đang đùa à?”

“Cậu định làm gì với nó?”

“Tất nhiên là ném vào thằng kia rồi.”

“Vào trong cái mớ hỗn loạn đó á?”

“Ừ.”

“Vậy Violet chẳng phải cũng gặp nguy hiểm sao?”

“Nếu cô ta xui.”

“Còn Daisy thì sao?”

“Nếu may mắn thì cô ấy sẽ sống.”

“Còn nếu không?”

“Thì chết, rõ ràng rồi.”

Ellen và Tiểu Kiếm Đế chỉ biết chớp mắt. Có vẻ họ không hiểu tôi đang nói gì.

“Đây là tình huống con tin. Nếu hai người không đưa mấy cái xác vô dụng này ra khỏi đây ngay bây giờ, thì tất cả chúng ta sẽ chết chung.”

Không chạy à? Vậy Daisy chết.

Với những người không chịu nghe lý lẽ, đe dọa luôn nhanh hơn thuyết phục.

“Cậu đùa đấy à?”

“Tôi không quan tâm Daisy sống hay chết. Trách nhiệm duy nhất của tôi là mạng sống của Hoàng tử Ellen.”

Không biết họ có cảm nhận được sự chân thành trong giọng tôi không. Đại hoàng tử Ellen và Tiểu Kiếm Đế cố phản đối, nhưng bản thân họ cũng gần như nửa sống nửa chết rồi.

“30.”

“Ellen.”

“29.”

Khi thời gian đếm ngược rút ngắn lại, hai người họ nhìn nhau.

“Đ-Được rồi! Tôi hiểu!”

“Chúng tôi sẽ đưa mọi người đến nơi an toàn rồi quay lại!”

Tôi nhìn họ vội vàng kéo những học viên bị thương ra ngoài. Sau đó, tôi quay lại nhìn trận chiến dữ dội giữa Silence và Violet.

Nhìn bề ngoài thì có vẻ ngang sức, nhưng xét theo tình trạng của người thi pháp, Violet đang bị áp đảo nặng nề. Cô ta trông như đã mất máu còn nhiều hơn Daisy.

“Khoan, chẳng lẽ cô ta...?”

Nhìn kỹ hơn, có vẻ cô ấy không chỉ đơn thuần là đang chảy máu. Cảm giác như cô ấy đang cố tình dẫn nó ra ngoài. Nguồn năng lượng đỏ thẫm kia ngày càng mạnh lên, được nuôi dưỡng bởi chính lượng máu đó.

“Đó là hắc ma pháp à?”

Là người đến từ vương quốc Leon, tôi không hiểu rõ lắm về ma pháp, nhưng thật sự tôi cũng chẳng phân biệt nổi thứ đó với ma pháp hắc ám.

“Haizz.”

Sau khi xác nhận Ellen và Tiểu Kiếm Đế đã rời đi, tôi đưa chai thuốc mà mình vừa nói dối là độc dược lên môi.

Thực ra, thứ độc duy nhất tôi có đã được bôi sẵn trên lưỡi kiếm rồi. Dù là đặc vụ Hoàng gia, việc lén mang độc dược chết người vào Học viện cũng đâu phải chuyện dễ.

Thứ này chỉ là thuốc kích thích đơn thuần.

Không giống các loại linh dược tăng mana, đây là loại thuốc tăng cường năng lực thể chất — kiểu thuốc thường gây bê bối trong thể thao ở kiếp trước của tôi. Dĩ nhiên đây là thế giới fantasy, nên hiệu quả của nó mạnh đến kinh khủng. Và tác dụng phụ cũng nghiêm trọng y như vậy.

“Lần này xong việc là tôi tính sổ hết với các người đấy.”

Dù miệng nói là không quan tâm, nhưng nếu nữ chính RoFan chết ở đây thì với tôi cũng là một vấn đề lớn.

Tôi nuốt chửng con át chủ bài vốn chuẩn bị cho Ngũ hoàng tử rồi lao vào trận chiến.

***

Rắc.

Trong đầu tôi có thứ gì đó như vừa gãy vụn. Sau đó, chỉ còn một ý nghĩ duy nhất xoay vòng trong đầu.

Phải giết thằng khốn đó thật nhanh rồi mang Daisy đi.

Vết thương không chí mạng. Tôi đã cầm máu rồi. Các mạch mana trong cơ thể đang gào thét, nhưng tôi chẳng quan tâm.

Cổ thuật.

Nó giống ma pháp, nhưng là một loại sức mạnh hoàn toàn khác. Nếu ma pháp vay mượn sức mạnh bằng mana, thì cổ thuật vay sức mạnh bằng cái giá phải trả.

Tôi biết nguồn gốc sức mạnh của Silence từ nguyên tác. Khả năng cổ xưa tồn tại từ thời trước khi ma pháp được hệ thống hóa đó chính là con át chủ bài của tôi.

Tôi vốn không muốn dùng nó ở đây.

Nhưng bố ai quan tâm chứ? Trước hết cứ giết thằng khốn kia đã. Tôi cũng đéo để ý đến cốt truyện gốc hay tương lai nữa.

Khi những lời cuối cùng của Daisy vẫn còn vang vọng trong đầu, càng kích động cơn điên loạn của tôi—

“Gah!”

Máu phun ra từ lưng Silence khi cơ thể hắn khuỵu xuống. Ai đó đã xuyên qua khoảng không nơi pháp thuật đang va chạm.

“Má, đau như chó cắn vậy.”

Có người đứng đó, toàn thân đẫm máu, khuôn mặt méo mó vì đau đớn.

Là ai nhỉ?

À, đúng rồi.

“Adam.”

“Im đi.”

Anh ta nghiến răng chịu đau rồi nhìn tôi.

Phải rồi. Không có thời gian để nói chuyện.

“Máu là một phần linh hồn của tôi.”

Một vũng máu bùng lên từ vết thương của tôi. Luật tuyệt đối của cổ thuật: cái giá phải là thứ thuộc về chính người thi triển. Đó là điểm khác biệt lớn nhất giữa cổ thuật và hắc ma pháp, thứ sẵn sàng hi sinh bất cứ thứ gì. Cũng vì thế mà cổ thuật đôi khi còn nguy hiểm hơn cả ma pháp hắc ám.

Đầu tôi quay cuồng. Nếu mất thêm máu nữa, có khi tôi chết thật.

Nhưng, lần nữa, ai rảnh mà quan tâm chứ?

“Chết đi.”

“Ôi cái duma nó.”

Nguồn sức mạnh mất kiểm soát quét qua mọi thứ. Adam nhíu mày rồi lách người né tránh. Giữa chúng tôi không có sự phối hợp nào cả. Mỗi người tự tấn công và tự né tránh theo cách của mình. Chuyện hỗ trợ lẫn nhau hoàn toàn không tồn tại.

f8285c17-2911-4f08-8a3a-0506e2ef7b8f.jpgVới người ngoài nhìn vào, đây không phải là trận 2 đấu 1, mà là một trận hỗn chiến 1 đấu 1 đấu 1. Kiếm vung lên, pháp thuật bay loạn. Tôi suýt chết vài lần vì những vũ khí ẩn bay về phía mình, nhưng phía bên kia cũng vậy nên tôi mặc kệ luôn.

Sau vài lượt giao chiến, Silence vẫn chưa gục. Đúng là xứng với thân phận phản diện chỉ bị đánh bại ở chương cuối phần 3.

“Arklaine Dale.”

Nhưng ngay khi tôi thốt ra cái tên then chốt đó—

“Làm sao ngươi biết cái tên đó?!”

Nghe thấy tên thật của mình, vẻ bình tĩnh của Silence cuối cùng cũng vỡ vụn.

“Giờ thì chết đi.”

Lưỡi kiếm của Adam xuyên thẳng qua tim hắn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!