Tôi đã trở thành trợ thủ trong tiểu thuyết lãng mạng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nhặt được ma đạo thư viết bởi Ngoại thần

(Đang ra)

Nhặt được ma đạo thư viết bởi Ngoại thần

Yuseonguseongyu

Nhưng mà quyển ma đạo thư này thích tôi nhiều quá rồi.

19 137

Phím đàn Ký ức

(Đang ra)

Phím đàn Ký ức

緒乃ワサビ

Một mùa hè thanh xuân mong manh và day dứt chính thức hiện diện nơi đây.

6 35

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

508 17779

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

171 3421

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

60 221

Barista ở Dị giới Tokyo

(Đang ra)

Barista ở Dị giới Tokyo

Fuminori Teshima

Hồi chuông khai màn cho một câu chuyện huyền ảo đầy kịch tính giữa lòng Dị giới và hương vị cà phê trầm mặc chính thức bắt đầu!

11 54

Trọn bộ - Chương 21: Luôn chào đón các đồng nghiệp mới (2)

Chương 21: Luôn chào đón các đồng nghiệp mới (2)

“V-Vì sao tôi lại làm gián điệp cho Vương quốc Leon chứ?! Tôi là người của Đế quốc mà!”

Violet cố phủ nhận thân phận mới của mình, nhưng tôi thì không để yên.

“Dùng người của Đế quốc làm gián điệp cho Đế quốc chẳng phải hợp lý sao? Cô nghĩ bọn tôi sẽ dùng người của Leon à?”

Cô đã là một gián điệp đáng tự hào của Leon rồi ranh con à. Đừng có chối bỏ con người thật của mình nữa.

– Đúng vậy. Thế nên, cô bé à, mật danh của cô nên là gì đây? Adam đề nghị ‘Boradori’ , nhưng ta đã bác bỏ vì nghe rẻ tiền quá. Không thể đặt cho tân binh của chúng ta một cái tên như thế được.

Đội trưởng cười khẽ khi đề xuất chỉnh sửa.

Boradori thì có gì không ổn? Hợp với cô ta quá còn gì.

“Ai là tân binh hả?!” Violet hét lên, mặt đỏ bừng.

“Cô.”

– Cô đấy.

“Aaaargh!”

Nào, nào. Hôm đó chúng ta đã nói chuyện rất thẳng thắn với nhau rồi mà. Cái gì cũng đã thống nhất cả rồi nên giờ bớt giả ngu lại nào!

Dù đó là phẩm chất rất tốt của một điệp viên bí mật, nhưng giữa chúng ta – giờ đã là người một nhà – thì không cần thiết đâu.

– Thật á? Thiệt luôn? Nếu Vương quốc Leon đồng ý thì anh chịu trách nhiệm thiệt chứ?

Để chốt hạ, tôi đưa cho cô ta bằng chứng.

Đó là một công cụ ma pháp ghi âm, chứa lại giọng nói của chúng tôi hôm đó. Nó có chỉnh sửa chút ít, nhưng về mặt kỹ thuật thì toàn bộ vẫn là sự thật nên cũng chẳng sao.

“Cái này là gì?”

Khi bằng chứng không thể chối cãi được phát lên, mắt Violet run lên dữ dội.

“Máy ghi âm.”

“V-Vì sao anh lại có cái thứ như này?!”

Tại sao á? Để phòng những lúc bị oan uổng chứ sao.

– Adam đã lải nhải bắt các pháp sư làm cái này, nói rằng rất cần thiết. Kết quả là nó hữu dụng hơn mong đợi, nên chúng tôi phát cho toàn bộ đặc vụ thực địa. Cô cũng muốn một cái không, tân binh?

“Các pháp sư Hoàng gia của chúng ta dạo này cũng chẳng bận rộn gì. Nên chăm chỉ phát triển mấy thứ như thế này đi.”

Dù sao thì nó cũng không phải phát minh mang tính cách mạng gì, nên làm ra cũng không khó.

– Hay là lương không đủ? Xin lỗi lính mới nhé, nhưng cái gã đứng cạnh cô ngốn hết ngân sách của chúng ta rồi, nên đây thật sự là mức tốt nhất có thể.

Đội trưởng thở dài yếu ớt, tiện thể bán đứng tôi luôn.

Này này, trước mặt tân binh mà. Đừng làm chúng ta nghe thảm hại thế chứ!

“Dù sao dạo này Chỉ Huy cũng chẳng làm gì mấy, hay là cắt bớt lương của ngài luôn đi nhờ?”

– Cậu định vặt gan con bọ chét à. Ta đã cắt lương của mình để đưa cho cậu rồi đấy, thằng ranh láo toét này.

“Như vậy thì mọi nỗ lực vất vả của tôi mới thấy đáng đấy chứ.”

“……”

Violet chỉ chớp mắt nhìn hai chúng tôi cãi nhau.

“Gì? Sao vậy?”

Muộn rồi. Nếu tôi đưa máy ghi âm này cho Đế quốc, cô cũng xong đời ở đó thôi.

Tôi đã chuẩn bị sẵn lời đe dọa, nhưng xem ra không cần dùng tới.

“Có lương à?” cô hỏi.

– Đó là phần quan trọng nhất đấy. Adam không nói với cô à?

“Tôi có nói là chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm, nhưng chưa bàn đến số tiền cụ thể.”

Thật ra là tôi quên bà nó mất.

“Trả bao nhiêu?”

– Cô là đặc vụ hạng nhất, nên chúng tôi phải chăm sóc cho đàng hoàng. Chúng tôi không keo kiệt như Dale đâu.

Dù mối quan hệ giữa chúng tôi và Dale thế nào thì đó vẫn là sự thật. Không giống Dale – nơi cần đủ loại đá mana và vật liệu ma pháp – chúng tôi thường giải quyết bằng cách ném cho người của mình một thanh kiếm.

Nhờ vậy, ngân sách nhân sự của Hoàng gia hào phóng hơn của Dale nhiều. Tất nhiên, nếu tính cả vật liệu ma pháp Dale cung cấp thì có lẽ cũng tương đương. Nhưng với một gián điệp đến từ quốc gia khác, tiền mặt lúc nào cũng thuyết phục hơn ma cụ các thứ.

– Đại khái là từng này, cộng thêm tiền thưởng theo thành tích. Nếu cần, chúng tôi còn có thể đổi sang tiền vàng của Đế quốc nữa…

Nhìn con số ngài ta ghi xuống, đúng là chúng ta hết tiền thật rồi. Số đó bằng đúng lượng tôi nhận năm năm trước…

“…Tôi sẽ phục vụ hết lòng!”

Ít hơn một phần mười lương hiện tại của tôi, nhưng thấy cô ta hài lòng như vậy, tôi quyết định giữ kín chuyện đó.

***

Ngay trong ngày đặc vụ thực địa của Đế quốc và nhân viên tuyến đầu của Câu lạc bộ Cắm Hoa được chốt xong, tôi đến một căn phòng bí mật trong Học viện để làm nhiệm vụ khác.

Và ở đó, tôi gặp lại một cái khung cảnh mà mình từng trải qua trước đây.

Haizz. Lại cái trò này nữa.

Tới đây đi, con spam lửa. Tôi sẽ bắt nạt cô giống hệt như tôi đã làm với Boradori.

“T-Tôi xin lỗi…”

“……?”

Tôi bất ngờ bị ném cho một cú bóng cong đập thẳng vào đầu.

Ê từ từ, cái đéo gì vậy? Tình huống này ngượng thấy cụ đi được.

“Và cảm ơn cậu. Nhờ cậu mà Hoàng tử đã an toàn.”

Nước mắt lưng tròng, cô cúi đầu thật sâu. Trông cô đúng là hình mẫu của một người bình thường tử tế.

Ý tôi là… đúng ra người bình thường phải như vậy, nhưng làm thế thì trông tôi giống rác rưởi quá…

Tôi chuẩn bị cho một trận đấu vật kiểu WWE được dàn dựng, vậy mà lại bị trúng một lời xin lỗi chân thành cấp UFC , làm tôi cứng họng.

“Thật sự… cảm ơn anh rất nhiều…”

Người ta nói ai khóc trước thì thắng, đúng không? Nhìn con spam lửa biến thành con spam nước mắt làm tôi lúng túng, nên đành tìm mục tiêu khác.

“Chú này, chú nói sẽ lo liệu mọi chuyện mà.”

Tôi trừng mắt để che giấu vẻ bối rối của mình. Tất nhiên, tôi không thật sự lo lắng. Dù sao đây cũng là một sự cố lớn.

“Ahem.”

May là lần này ông ta không khóc. Nếu một người đàn ông trông già hơn tôi tận mười lăm tuổi mà khóc bù lu bù loa như con spam lửa kia, chắc tôi đã chạy mất dép rồi. Hoặc đánh ổng đến khi thằng chả có lý do thật sự để khóc.

“Nghe này, chúng tôi thật sự đã chuẩn bị rất kỹ rồi, được chứ? Nhưng mà… ừm… chuyện vẫn xảy ra.”

Chắc là vậy. Họ đâu có cố ý để Silence bị bỏ mặc. Danh tiếng của Đế quốc đã bị bôi nhọ vì chuyện này. Có lẽ họ đang bận gửi lời xin lỗi và bồi thường tới các vương quốc có học sinh liên quan.

“Chuẩn bị kỹ kiểu gì?”

Nhưng tôi thì vẫn tiếp tục đẩy kịch bản WWE.

“Không thể nói cho cậu được! Bí mật!”

Thật ra tôi đã biết hết rồi. Nhưng tôi cũng không làm gì được. Hắn cũng biết tôi biết.

Hắn cứ liếc sang.

“Waaaaah!”

Tôi cần một người để trút giận cho đến khi cô gái vừa từ con spam lửa chuyển sang con spam nước mắt kia bình tĩnh lại.

Nghiêm túc mà nói, Hoàng tử Arwen đang làm cái quái gì vậy…? Cứ bỏ Daisy đi đi, dù sao cô ấy cũng khó có khả năng là nữ chính, và xách cái con spam lửa này khỏi tôi đi dùm cái…

***

“À… ừm… này. Tôi xin lỗi.”

Hoàng tử Ellen ghé phòng tôi và ngượng ngùng xin lỗi.

“Ngài xin lỗi chuyện gì vậy, Hoàng tử Ellen? Ngài chỉ ưu tiên người trong mộng quý giá của mình hơn cấp dưới trung thành thôi mà.”

Tôi đã được chữa trị từ lâu rồi, nhưng để khiến Hoàng tử thấy có lỗi, tôi rên rỉ như một bệnh nhân đang đau đớn.

“…Tôi thật sự xin lỗi.”

Xin lỗi cái đầu cậu ấy.

Tôi nhớ rất rõ. Dù chúng tôi đã làm bạn mười năm, nhưng lúc đó khi tôi nằm bất tỉnh, người đầu tiên cậu ta đi tìm lại là Daisy. Tôi từng nghe nói khi đàn ông mê một người phụ nữ thì quên cả người thân mình, nhưng tôi cứ nghĩ ít nhất cậu ta cũng sẽ nghĩ tới tôi một chút chứ.

Nhưng ai mà ngờ thằng này thật sự bỏ mặc tôi đến tận phút cuối!

Sau khi các nam chính RoFan đưa Daisy và Violet đi, tôi được nhân viên của Học viện khiêng ra ngoài. Nói tôi không cay cú chút nào thì đúng là xạo ke.

Tất nhiên không phải là tôi bám dính chuyện đó đâu.

“Tôi. Ổn.”

“Cậu nhìn chẳng ổn chút nào!”

Tôi phải tận dụng cơ hội này để cắn rứt lương tâm cậu ta.

Từ sự cố này, tôi cảm thấy khủng hoảng nghiêm trọng. Ý tôi là, tôi biết cô ấy là nữ chính RoFan, nhưng họ mới quen nhau vài tháng thôi. Cốt truyện giữa họ còn chưa xây dựng xong mà, tôi đâu nghĩ cậu ấy đã mê mệt đến vậy.

Ai ngờ ngay khi khủng hoảng xảy ra, cậu ta lại vứt bỏ tình bạn mười năm sang một bên.

Chẳng phải Boradori đã nói rồi sao? Ban đầu Hoàng tử Ellen vốn không có vai trò lớn trong arc Học viện. Dù vậy, định mệnh của cậu ta là bị nữ chính mê hoặc đến mức sau khi tốt nghiệp sẽ hẹn hò với Daisy tận Ma giới.

Nếu ngay trong arc Học viện đã thế này rồi, tôi thật sự sợ những gì sắp xảy ra.

“Tôi thật sự ổn. Nên, ngài Ellen à, cậu nên đi thăm Daisy thì hơn…”

“À, thật ra tôi đến để thăm…”

Ngay lúc tôi nói xong, cửa phòng mở ra và một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Aha.”

Tôi nheo mắt nhìn Daisy bước vào.

Thì ra là vậy à? Đến thăm tôi là vì chuyện này hả?

Ellen vội vàng lắc đầu như muốn chứng minh mình vô tội, nhưng tôi đết tin.

“Tôi thật sự thất vọng.”

Với ánh mắt bị phản bội – như thể hắn còn định lợi dụng cả một bệnh nhân cho kế hoạch của mình – tôi đã hạ gục kiếm sĩ mạnh nhất thế giới.

***

Mật danh: Boradori.

Cô gái này đúng là món lời.

“Lorelaiya, con gái của Công tước Jeyka, gia tộc quý tộc vĩ đại nhất Đế quốc.”

Chất lượng thông tin cô cung cấp rất xuất sắc, có lẽ vì cô đã đọc nguyên tác rất kỹ.

“Cô ấy là kiểu nữ phản diện tiêu biểu à?”

“…Nếu hỏi cô ấy có phải phản diện không thì hơi phức tạp. Nhưng đúng là cô ấy ở vị trí đó.”

Sau khi nhận khoản tiền đặt cọc như tiền ký hợp đồng, cô đứng thẳng tắp như đang điểm danh.

Hiện giờ cô hoàn toàn trung thành với tôi – cấp trên của mình. Đúng như người ta nói, nếu tiền không giải quyết được vấn đề thì chỉ có nghĩa là bạn chưa đưa đủ tiền.

“Phức tạp á?”

“Cô ấy về cơ bản bị vị hôn phu của mình – Hoàng tử Esid – đá. Nhưng thay vì thuê sát thủ, cô ấy cố gắng thắng bằng chính năng lực của mình.”

“Có thể vì cô ấy cảm thấy bị đe dọa về mặt chính trị do đối thủ là Thánh nữ?”

“Cũng có thể. Nhưng xét tính cách của Lorelaiya thì cô ấy đơn giản chỉ là người tốt.”

Theo những gì tôi nghe được, cô ấy là hiện thân của tinh thần noblesse oblige , chưa từng phân biệt đối xử với sinh viên thường dân. Cuối tuần còn tham gia tình nguyện ở nhà thờ và bí mật điều hành ba trại trẻ mồ côi.

“Cái kiểu ‘quý cô tốt bụng’ này là sao vậy?”

Nó khiến Hoàng tử Esid – kẻ bỏ rơi vị hôn thê vì tình mới – và Daisy – người vô tình quyến rũ hắn – trông như rác rưởi vậy.

“Trong arc tốt nghiệp Học viện, cô ấy chấp nhận thất bại và chủ động xin hủy hôn trước để bảo vệ ảnh hưởng chính trị của Hoàng tử. Sau đó, sau vụ nổ ở Ma giới, cô ấy chiến đấu để bảo vệ Đế quốc hỗn loạn…”

“Thôi. Skip cô này đi.”

Cô ấy tốt quá, không khai thác được. Tôi tìm người tiếp theo.

“Marie Ekid, Hộ vệ của Hoàng tộc Dale. Là bạn thanh mai trúc mã lâu năm của Hoàng tử Arwen xứ Dale…”

“Pass.”

Tôi định bỏ qua con spam lửa ngay lập tức, nhưng…

“Sau này cô ấy bị cám dỗ bởi một pháp sư hắc ám và trở nên sa ngã.”

“…Chết tiệt.”

Tôi vừa nghe thấy thứ mà lẽ ra mình không nên nghe.

“Nói chi tiết.”

“Nếu Lady Lorelaiya là kiểu người chấp nhận thất bại một cách thuần túy, thì Marie là kiểu không chấp nhận được và vùng vẫy cho đến khi cuối cùng chạm vào thứ mà lẽ ra không nên.”

“Vậy kết cục của cô ấy thế nào?”

“Ờ… về mặt kỹ thuật thì cô ấy bị khống chế tâm trí, sau đó nhờ hành động anh hùng của Arwen nên tỉnh lại. Nhưng cô ấy mất chức Hộ vệ, trở thành người gần như bị gia tộc ruồng bỏ, và sau vụ nổ Ma giới thì dành thời gian chiến đấu để chuộc tội.”

“Ugh…”

Nếu cô chỉ là một con điên nào đó thì tôi đã mặc kệ rồi. Nhưng nghe nói một người bình thường duy nhất cuối cùng lại định mệnh trở nên sa ngã khiến tôi khó chịu.

“Viết cho cô ấy một arc cứu chuộc.”

“Anh để ý cô ta à tiền bối?”

Thiệt luôn ấy hả?

Tôi giơ ngón tay giữa với Boradori khi cô lẩm bẩm một mình.

“Nhân vật chính của arc cứu chuộc là Arwen.”

“Ựa…”

Dù có những câu chuyện mà nhân vật phụ quyến rũ các nữ chính, tôi chẳng có ý định đóng vai thằng chồng của các em trong cái thế giới RoFan chết tiệt này.

Con spam lửa… cô may mắn vì là người tốt. Vì Santa không tồn tại trong thế giới này, ít nhất tôi cũng nên bảo vệ tình yêu thuần khiết của một cô gái ngoan như một món quà.

Tất nhiên, tôi chỉ hỗ trợ thôi. Tôi không định mớm từng muỗng cho họ.

Cố gắng hơn chút đi, con spam lửa!

“Tiếp theo là…”

Khi các bản báo cáo tiếp tục, tôi không khỏi ngạc nhiên.

“Cứ mỗi nhân vật nam lại có một nhân vật nữ đi kèm à?”

Đúng là thế giới RoFan mà. Vừa lúc tôi còn đang kinh ngạc vì chuyện đó…

“Không, đó chỉ là phần mở đầu của arc năm nhất thôi. Khi thời gian trôi qua, sẽ có vài nhân vật kiểu tiền bối xuất hiện, và từ năm sau trở đi, các nhân vật kiểu hậu bối mới cũng sẽ liên tục xuất hiện.”

“……Cuối năm báo cáo lại đi.”

“Yẹt, sơ!”

Nhìn Boradori chào theo kiểu đưa lòng bàn tay ra ngoài, tôi chỉ có thể thấy trước một tương lai u ám mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Theo tiếng hàn thì Bora là tím, còn dori là bé, con cho mấy con vật ấy, theo tiếng nhật thì dùng theo kiểu -chan đc, cơ bản nghĩa là "Bé tím" hay "Tím-chan". Anh main đặt bdanh tình củm thế nhờ:)))) Chắc 1/10 quốc khố nằm trg lương thg này quá Ultimate Fighting Championship, giải đấu võ tổng hợp Cơ bản thì nghĩa là “Địa vị cao quý đi kèm trách nhiệm cao quý.” Đúng chất quý tộc thật