Tôi đã trở thành trợ thủ trong tiểu thuyết lãng mạng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nhặt được ma đạo thư viết bởi Ngoại thần

(Đang ra)

Nhặt được ma đạo thư viết bởi Ngoại thần

Yuseonguseongyu

Nhưng mà quyển ma đạo thư này thích tôi nhiều quá rồi.

19 137

Phím đàn Ký ức

(Đang ra)

Phím đàn Ký ức

緒乃ワサビ

Một mùa hè thanh xuân mong manh và day dứt chính thức hiện diện nơi đây.

6 35

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

508 17779

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

171 3421

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

60 221

Barista ở Dị giới Tokyo

(Đang ra)

Barista ở Dị giới Tokyo

Fuminori Teshima

Hồi chuông khai màn cho một câu chuyện huyền ảo đầy kịch tính giữa lòng Dị giới và hương vị cà phê trầm mặc chính thức bắt đầu!

11 54

Trọn bộ - Chương 20: Luôn chào đón các đồng nghiệp mới (1)

Chương 20: Luôn chào đón các đồng nghiệp mới (1)

Smack!

Tôi bật dậy và mở mắt trước âm thanh khô gọn đó. Trong thoáng chốc, tôi còn tưởng có ai đó đặt một cái báo thức vật lý cho mình.

“Ai bảo cậu làm vậy hả?!”

Tôi nghe thấy giọng Violet the thé, đầy tức giận.

Tôi ngồi dậy, hé tấm rèm quanh giường ra một khe nhỏ.

“Ồ.”

Daisy đứng đó, tay ôm lấy má phải như vừa bị tát.

“Nếu cậu chết thì sao hả?!”

Violet trừng mắt nhìn Daisy, mắt cô ấy đã rưng rưng nước.

Tôi vừa mới tỉnh lại sau khi bị đánh ngất, vậy mà trước mắt đã diễn ra một màn bi kịch sướt mướt. Bình thường trong tình huống thế này, Daisy sẽ bật khóc rồi xin lỗi.

Thwack!

“Á!”

Nhưng lần này, Daisy lại chọn cách phản công ngay cú đầu tiên.

Vãi ò. Tôi không nhìn rõ lắm, nhưng đó là một cú đấm vào cằm chứ không phải cái tát thì phải?

Nhìn cảnh tượng bất ngờ mà thú vị này, tôi chợt thèm ăn bỏng ngô ở kiếp trước.

“Ai mới là người định đi chết trước hả?! Cậu nghĩ cậu đang quát ai đấy?!”

Mặc kệ tôi đang nghĩ gì, Daisy gầm lên, giọng đầy giận dữ.

Nghĩ kỹ lại thì cô ấy nói cũng có lý. Violet mới là người chuẩn bị lao vào chịu một cú donut trước. Nếu cô tát người ta vì họ ngăn cô làm lá chắn sống, thì cũng đừng trách khi họ đấm lại chứ.

Tôi nghĩ vậy, nhưng rõ ràng Violet không đồng ý.

Thud!

“Tớ tự tin là mình đỡ được!”

“Ư…!”

Nắm đấm của Violet cắm thẳng vào hông Daisy.

Ít ra cô ấy cũng còn tử tế khi nhắm vào bên còn lại, không phải chỗ Silence đã chém trước đó. Sau sự kiện Thánh nữ thức tỉnh, một kết giới hồi phục diện rộng đã được triển khai, nhưng xét tình trạng cơ thể của tôi, tôi biết chúng tôi vẫn cần thêm thời gian để hồi phục. Bình thường người ta sẽ nhắm vào vết thương để thắng trận, nhưng xem ra cô ấy vẫn còn chút lương tâm.

“Bớt có nói nhảm đi!”

Nhưng để lương tâm chi phối trong lúc đánh nhau thì chắc chắn dưới kèo rồi.

Daisy mắt vẫn còn ướt, hét lên rồi vung tay. Cô không đánh trúng chỗ bị thương, nhưng cú đánh vẫn rất nặng. Cô ấy chịu luôn cú đấm đó rồi lập tức tung ra một cú phản đòn!

“Gah!”

Nắm đấm của Daisy đánh thẳng vào cằm Violet.

Một cú móc lên hoàn hảo, đẹp như tranh!

Bị phản công bất ngờ, Violet hét lên một tiếng ngắn rồi ngã ngửa ra sau.

“Đìuu má.”

Thật là đáng tiếc. Một nhân tài như vậy sao lại vào Khoa Ma pháp thay vì Khoa Kiếm thuật chứ? Có nên khuyên cô ấy đổi ngành ngay bây giờ không nhỉ? Tôi cảm giác như vừa phát hiện ra một viên kim cương thô—chỉ cần mài giũa một chút là có thể dễ dàng đánh bại Tiểu Kiếm Đế trong một trận đánh tay không.

À, dù có đánh thật thì tôi cũng nghi Tiểu Kiếm Đế không thắng nổi Daisy đâu. Đến cả Ellen—người được cho là mạnh nhất thế giới—cũng không thắng được Daisy, vậy thì hắn làm được gì?

“Đừng có lên lớp với tớ khi cậu yếu hơn,” người chiến thắng, Daisy, gầm xuống với Violet đang bất tỉnh.

Rồi khuôn mặt cô chợt méo lại, nước mắt bắt đầu tuôn xuống.

“Ai… ai bảo cậu phải bảo vệ tớ chứ…?”

Cô ôm lấy Violet đang ngã gục và khóc nức nở, trông chẳng khác nào nữ chính bi kịch. Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến màn trao đổi đòn vừa rồi, với tôi thì cả hai như con điên.

“Ấy chết chết.”

Có vẻ vở kịch đã kết thúc, nên tôi cẩn thận kéo rèm lại rồi nằm xuống để tránh bị phát hiện.

Nhắm mắt lại, một suy nghĩ chợt lóe lên.

Ủa từ từ, đây là phòng riêng mà đúng không ta?

Tôi được phân một phòng riêng trong học viện. Vậy tại sao hai người phụ nữ điên này lại đánh nhau trong phòng bệnh của người khác chứ?

Đúng lúc tôi định kéo rèm ra lần nữa vì không tin nổi—

“…Ồ, cậu tỉnh từ khi nào vậy?”

Daisy đã kéo rèm ra trước và đang nhìn xuống tôi với vẻ mặt khó xử. Ánh mắt tôi lập tức liếc sang nắm tay còn lại của cô, nó đang ở trong một tư thế khá đáng ngờ.

“Vừa mới thôi.”

Tôi không thể nói rằng mình đã tỉnh và xem hết từ đầu. Nếu nói thật thì tôi cảm giác cái mặt mình sẽ hứng trọn quả đấm đó mất.

“À… ừm… cái đó…”

Daisy chớp mắt, ngập ngừng một lúc, rồi nắm tay cô bắt đầu phát sáng.

Cái gì vậy? Quyền thánh à? Chẳng lẽ cô ấy phát hiện tôi là nhân chứng nên định bịt miệng tôi?

“Tôi đã thức tỉnh năng lực chữa trị.”

May là không phải vậy. Thành thật mà nói, tôi còn căng thẳng gấp năm lần lúc đánh với thằng nhóc Tiểu Kiếm Đế.

“À, ra vậy.”

“Có thì dùng luôn cho tiện.”

Nắm tay cô mở ra, và một luồng năng lượng ấm áp từ lòng bàn tay bắt đầu bao trùm lấy cơ thể tôi.

Nghĩ vậy có hơi thất lễ với phép màu của Nữ thần, nhưng vì lý do nào đó nó khiến tôi nhớ đến quả “vật lý trị liệu” ở kiếp trước. Cảm giác như cả cơ thể đang tan chảy dưới ánh sáng ấm áp.

“Nhờ cậu mà mọi người đều sống sót.”

Cơ thể tôi mềm nhũn, thư giãn trong ánh sáng ấm. Rồi giọng nói nhẹ nhàng ấy vang lên.

Đúng là nữ chính RoFan. Cô ấy thật sự biết cách khiến người khác mềm lòng.

“Cảm ơn cậu.”

Khi ánh sáng chữa trị dần tắt, giọng nói ấm áp của cô vẫn còn vang lại.

“….”

Mọi thứ đang rất ổn cho đến lúc đó.

“…?”

Daisy nhận ra tôi im lặng nên nhìn theo ánh mắt tôi.

“À.”

Ở góc phòng, Violet nằm đó, duỗi thẳng người như khúc gỗ.

“C-Cái đó! Lúc nãy bọn tôi đến đây cùng nhau. Vì cậu chưa tỉnh, Adam! Bọn tôi chờ một lúc, mà cô ấy bị thương khá nặng, cậu biết rồi đấy? Nên cô ấy nói là ngủ một chút!”

“À, hiểu rồi.”

Chắc là cô ấy quá xấu hổ khi phải thừa nhận mình vừa tiễn bạn thân qua sông chỉ bằng một cú móc cằm. Lý do vội vàng của cô cũng được đấy, nhưng làm gì có ai ngủ kiểu đó.

“V-Vậy thì… tôi làm xong việc của mình rồi!”

Nhận ra lý do của mình quá gượng gạo, Daisy vội vàng rời đi.

“…Đi thì đưa cô bạn cô đi luôn đi trời.”

Cô bỏ lại người bạn thân thời thơ ấu đang nửa sống nửa chết phía sau.

“V-Vậy nên…”

Chúng tôi ở lại một mình trong phòng. Violet, cuối cùng cũng tỉnh lại, tránh ánh mắt tôi rồi định xin—

“Tên khốn điên rồ, tất cả là lỗi của cậu!”

À đéo, trông giống như cô ấy chuẩn bị gây sự tiếp.

Con nhỏ này bị sao vậy? Vừa bị Daisy đánh cho tơi tả xong mà còn nghĩ có thể đánh thắng tôi à?

“Tôi có cả một kế hoạch hoàn chỉnh! Cậu không thể hợp tác cho đến khi chúng ta tốt nghiệp học viện được sao?!”

Tôi nhìn cô chằm chằm với vẻ không tin nổi khi cô vừa hét vừa rơi nước mắt.

“Này, chính cậu mới là người phá hỏng kế hoạch của mình đấy.”

“Ừ thì đúng, nhưng mà vẫn thế!”

Dù cú đánh kết liễu là của tôi, nhưng người chơi trò Jujutsu Kaisen với Silence lại là cô ấy. Xét tình hình lúc đó, nếu không hiểu “Thuật thức”, thì gần như không thể bắt được Silence. Nếu cô ấy dùng năng lực đó—thứ mà ngay cả Trưởng khoa Ma pháp cũng không thể khắc chế—thì Silence trốn khỏi học viện chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Silence, Sát Thủ Pháp Sư. Trái với cái tên, hắn cũng là mối đe dọa chết người đối với kiếm sĩ. Có lẽ vì vậy nên dù có Ngũ hoàng tử Ellen và Tiểu Kiếm Đế tồn tại, hắn vẫn hoạt động cho đến tận giai đoạn giữa đến cuối của câu chuyện.

Được rồi, tôi phải thừa nhận. Thế giới này đúng là một mớ hỗn độn đúng kiểu RoFan.

Và vì thế…

Tap. Tap.

Tôi vỗ vào chỗ trống trên giường bên cạnh, ra hiệu cho cô ngồi xuống.

“Cậu định làm gì?”

“Chúng ta cần nói chuyện.”

Tôi đã nghe đại khái câu chuyện, nhưng tôi cần thêm chi tiết. Càng nhiều thông tin càng tốt.

“Còn nếu… nếu tôi không muốn thì sao?”

Trông như chỉ cần tôi ép thêm một chút là cô sẽ nói, nhưng tôi vẫn chưa hoàn toàn hồi phục khỏi sự mệt mỏi tinh thần. Vì vậy tôi xuống giường và đi về phía cửa.

Cạch.

“Này, cái gì… cậu định làm gì vậy?”

Tôi khóa cửa lại, đề phòng thôi.

Tôi định làm gì á?

“Tra tấn.”

“Hả?”

Cô đã đòi đánh nhau trước, vậy thì tôi chẳng có lý do gì phải lùi bước. Không biết cô ấy có xem bộ phim đó chưa nữa.

“Giờ thì chào hỏi đi. Đây là cố vấn pháp lý của vương quốc chúng ta, luật sư Jeon.”

Sẹt!

Thấy khuôn mặt Violet tái mét trước tia điện lóe lên, tôi biết ngay.

“Ê, ê!”

Đúng là phim có mười triệu lượt xem. Cô ấy chắc chắn đã xem rồi.

“…Và đại khái là chuyện sẽ diễn ra như vậy,” Violet nói, cuối cùng bỏ hết kháng cự khi nghe tiếng điện lách tách.

Thật ra tôi hoàn toàn có thể đối xử với cô như một đứa trẻ rắc rối rồi nói chuyện đàng hoàng, nhưng tôi quá mệt để làm thùng rác cảm xúc cho cô.

“Hiểu rồi.”

Nghe xong toàn bộ câu chuyện, tôi có thể hiểu vì sao cô lại ám ảnh với nguyên tác đến vậy.

“Lục địa này sắp diệt vong.”

Có vẻ vào khoảng thời điểm bọn trẻ tốt nghiệp học viện, Ma giới sẽ phát nổ và không gian sẽ bị bóp méo. Kết quả là khu vực Ma giới giáp với Đế quốc sẽ mở rộng, lan sang nhiều vương quốc, bao gồm cả đất nước của chúng tôi.

“Vốn dĩ nó được định sẵn là sẽ diệt vong mà,” Violet càu nhàu, môi chu lên đầy bất mãn.

Sẹt!

“Hieee!”

Dĩ nhiên, Luật sư Jeon đã xử lý cái thái độ đó.

“Thật sự không có cách nào ngăn nó lại sao?”

“Chịu. Nó được mô tả như một thảm họa tự nhiên.”

Nếu các pháp sư hắc ám đang mở cổng không gian, ta có thể ngăn lại bằng cách nghiền nát chúng. Nhưng vụ nổ của Ma Giới là một hiện tượng tự nhiên do sự bất ổn của thế giới này gây ra. Ngay cả với một kẻ nhập thể, đó cũng là thứ sớm muộn gì cũng phải xảy ra.

Vấn đề là trong quá trình đó, ba hoặc bốn vương quốc sẽ bị xóa sổ. Lục địa sẽ bị rung chuyển bởi những ma thú tràn ra lấp đầy khoảng trống, rồi sau đó Ma tộc sẽ xuất hiện, biến mọi thứ thành một mớ hỗn độn. Câu chuyện là như vậy.

“Tôi tưởng mình đọc RoFan cũng kha khá rồi, nhưng không nhớ có cốt truyện nào như thế cả.”

“Tôi cũng chưa thấy nhiều, nhưng đúng là có tồn tại.”

Chắc là có thật. RoFan đúng là một thế giới đáng sợ.

“Nếu là truyện tình cảm thì họ cứ tập trung yêu đương thôi không được à.”

“Ồ, họ vẫn khéo léo chen tag romance vào hoàn hảo ngay cả khi đang đánh nhau đấy.”

“Thế thì có ý nghĩa gì? Cô nói Ma Vương dù sao cũng bắt cô ấy đi mà.”

“…Tôi đã chuẩn bị cho chuyện đó rồi, nên đừng lo.”

Cũng phải công nhận. Cô ta đã huấn luyện bọn họ khá tốt.

“Rồi cô chết trong quá trình đó à?”

“Trong nguyên tác.”

“Hay cô từ bỏ luôn đi?”

Theo những gì tôi nghe được, miễn là cô ấy không đi theo Daisy thì chắc là sẽ không chết.

“Bỏ Daisy á? Giờ thì quá muộn cho chuyện đó rồi.”

Mắt tôi nheo lại khi cô ta bật cười khô khốc.

“Gì đây? Tính bẻ qua GL hay gì?”

“Bớt nhảm đi cha. Bọn tôi chỉ là bạn thuần túy thôi, hiểu chưa?”

Họ là kiểu “bạn bè” sẵn sàng đâm nhau vì đối phương, nhưng nhớ lại trận ẩu đả tôi vừa thấy trước đó, tôi có xu hướng tin cô ta.

“Vậy là cô đứng về phe Esid à?”

“…Sao cậu biết?”

“Tôi đã nói rồi, tôi đọc RoFan mà.”

Rõ ràng từ cách cô ta khéo léo tâng bốc Hoàng tử Esid. Ai cũng nhìn ra cô ta đang ủng hộ ai.

“Còn cậu thì đang đẩy Hoàng tử Ellen lên à?”

“Cô điên à? Hoàng gia đang cố chặn chuyện đó. Bên nhà Dale cũng vậy.”

“Ừ thì, họ lúc nào chẳng thế.”

“Nhắc đến chuyện ‘lúc nào cũng thế’, giờ thì chuyện gì sẽ xảy ra?”

Tên phản diện Silence dường như sẽ có vai trò khá lớn sau này.

“Còn gì nữa? Chúng ta toi bà rồi.”

Cô ta nói vậy, nhưng biểu cảm lại trông nhẹ nhõm.

“Tôi cũng không biết nữa. Tất cả kế hoạch của tôi đều hỏng hết rồi.”

“Cô không có Kế hoạch B à?”

“Tôi có kế hoạch B, C, D, và E. Nhưng chả có cái nào tính đến chuyện này cả.”

Cô ta bắt đầu than thở về các kế hoạch của mình. Từ những chiến dịch mà chỉ có người đầu đầy mộng tưởng mới nghĩ ra được — dù trong RoFan thì vẫn có vẻ hợp lý — cho đến những kế hoạch khá thực tế hoặc có nhiều phương án dự phòng khi thất bại.

“Nhưng tôi cũng đã dồn toàn bộ sức mạnh chính mà mình tích lũy gần mười năm vào trận đó rồi. Giờ hết bài để chơi rồi.”

Rõ ràng cổ thuật đó cũng là thứ dùng một lần, thứ mà cô ta đã mất gần một thập kỷ để chuẩn bị. Nếu muốn sử dụng lại thứ ở cấp độ đó, cô ta sẽ cần thêm mười năm nữa.

“Cô đúng là vô dụng thật.”

“Ừ. Vậy nên từ giờ tôi chỉ định cầm bắp rang rồi ngồi hàng ghế đầu xem vở RoFan này thôi.”

“Nhưng cô nói cô sẽ chết mà.”

“Tôi cũng không biết nữa. Dù sao cũng tại cậu hết. Cậu chịu trách nhiệm đi.”

Nghe thì vô lý, nhưng nó lại cho tôi một ý tưởng khá hay. Vì cô ta là bạn của nữ chính RoFan và là một kẻ nhập thể đang tràn đầy cảm xúc, tôi nghĩ mình có thể thuận theo một chút.

“Được thôi, chơi luôn.”

“…Thật á?”

Cô ta nhìn tôi với ánh mắt cực kỳ nghi ngờ.

“À thì, có chút vấn đề vì tôi thuộc về vương quốc, nhưng…”

Tôi đã mệt rồi, nhưng vẫn hòa theo bầu không khí cảm xúc đó. Sau khi nói chuyện này chuyện kia, vừa cười vừa đồng cảm với cô ta…

“Chào đi. Đây là Chỉ huy của tôi.”

— Xin chào! Vậy ra cô là đặc vụ mới của chúng tôi!

“…Cái con m* nó.”

Và cứ thế, tôi có cho mình một gián điệp thực địa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Quả meme từ phim New World của tụi Hàn, t ko coi nên ko bt rõ :))))))