Tôi đã trở thành trợ thủ trong tiểu thuyết lãng mạng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 6

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Trọn bộ - Chương 1: Tôi đã trở thành bao cát cho Hoàng tộc (1)

Chương 1: Tôi đã trở thành bao cát cho Hoàng tộc (1)

Tôi đã từng đọc tiểu thuyết mạng khá thường xuyên như một sở thích.

Tôi bắt đầu với các thể loại như fantasy game, sau đó là fantasy hiện đại, fantasy truyền thống và cuối cùng là murim.

Sau hơn mười năm trôi qua như thế thì tôi đã gần hết thứ để đọc tiếp.

Tôi đã đọc thử nhiều tác phẩm mới, tìm một thứ gì đó hợp gu và để giải trí, cho đến khi tôi biết đến một thể loại fantasy lãng mạn hay được gọi chung là “RoFan”.

“Khoan, cái này cũng được đó chứ?”

Trái ngược với suy nghĩ ban đầu là "Tại sao một thằng đực rựa lại đọc RoFan nhỉ?" thì nó thú vị hơn nhiều so với mong đợi của tội.

Không, nó còn hơn cả thú vị luôn ấy.

Tôi đã nghĩ cái tag "Lãng mạn" có nghĩa là nó sẽ không có gì khác ngoài các câu chuyện yêu đương sến súa, nhưng ngạc nhiên thay, không phải hầu hết các tác phẩm đều như thế.

Nhưng tất nhiên, không phải tác phẩm nào cũng hay và cuốn hút, và không phải cái nào cũng hợp gu tôi. Nhưng fantasy và murim cũng như thế mà đúng không?

Do đó, sau khi hết truyện thể loại fantasy và murim để đọc, tôi đã bị cuốn hút bởi thế giới của RoFan.

Nhưng có một vấn đề là…

“Adam.”

“Vâng, thưa Điện hạ.”

“Làm sao để cô ấy chú ý đến ta?”

“…..”

Sau khi tự mình trải nghiệm, tôi nhận ra sống trong thế giới RoFan không dễ dàng như tôi tưởng tượng.

***

Vào một ngày đẹp trời, tôi thức dậy và thấy mình đang ở trong một thế giới Fantasy.

Và nó thật sự vô lý.

Có rất nhiều người xung quanh tôi luôn gào thét để được đến thế giới khác. Vậy tại sao lại là tôi? Một người đang có một cuộc sống hoàn toàn bình thường?!

... Ít nhất thì tôi đã từng nghĩ như thế, nhưng việc thích nghi với thế giới này một cách dễ dàng đã khiến tôi từ bỏ suy nghĩ đó.

Tất nhiên, phần lớn là nhờ vào gia cảnh của tôi ở thế giới này.

Mới hôm qua, tôi là một kẻ thất nghiệp đang cố kiếm một công việc, nhưng bây giờ, tôi là con trai của một Bá tước cơ đấy?

Chà, ít nhất thì tôi không phải lo lắng về việc tìm việc nữa. Và hơn nữa, tôi có thể yên tâm mà sống một cách lười biếng và yên bình với tài sản đồ sộ của gia đình mình.

"Adam, con có tài năng về kiếm thuật đấy."

Nhưng mà, chẳng phải sẽ thật lãng phí khi sống nhàn rỗi như thế nếu là một thằng đàn ông sao?

Bên cạnh đó, khác ở kiếp trước, tôi đã được gia đình của mình hiện giờ hỗ trợ nhiệt tình. Nên tôi nghĩ rằng sẽ không tệ nếu tận hưởng cuộc sống isekai mà nhiều người ước ao.

Do đó, khi được hưởng nền giáo dục ưu tú của gia đình, tôi đã khám phá ra bản thân có tài năng kiếm thuật.

Các huấn luyện viên là cựu hiệp sĩ đều khen tôi khá có tài năng. Và tôi cũng thấy thích việc vung kiếm nên tôi tin rằng hiệp sĩ là con đường định mệnh của mình.

Và vâng, theo những gì tôi nghe được thì con cả được thừa kế tài sản trong khi những người em thì hỗ trợ anh họ trong các vấn đề nội bộ hay quân sự. Là Adam - đứa con trai thứ ba của nhà Smith, tôi sẽ giúp đỡ các anh của mình với tư cách là một hiệp sĩ!

Trong tiểu thuyết thì sẽ luôn có đủ loại chuyện rắc rối do anh em gây ra để tranh giành quyền lực, nhưng tình anh em chúng tôi thì lại thắm thiết biết bao!

"Thằng bé này là một thiên tài trăm năm có một!"

Nhưng cái kịch bản cảm động về anh cả tôi rơi nước mắt vì vui mừng và anh hai ôm tôi đã bị phá tan bởi một vị khách không mời vào một ngày nọ.

Hóa ra, một trong các giáo viên của tôi là một cựu thành viên của đội Cận vệ Hoàng gia. Ông ấy đã dạy tôi như một sở thích trong khi che giấu thân phận, nhưng khi phát hiện tài năng của tôi thì ông ấy đã lộ diện và thông báo về tôi với nơi làm việc cũ của mình.

"E-Em á?"

"Đúng vậy."

Và vì vậy, một hiệp sĩ hiện đang làm việc trong đội Cận vệ Hoàng gia được cung điện cử đến đã nhìn tôi như thể tôi là một kho báu quý giá và nhanh chóng bắt cóc tôi đến cung điện của nhà vua.

Và bạn hỏi tại sao cha tôi – một bá tước không làm gì thì đơn giản là bạn sẽ lìa đầu nếu chống đối lại Hoàng gia.

Đó là lý do tại sao cha mẹ và hai người anh của tôi vẫy tay tạm biệt tôi mà không hề thấy day dứt. Có hơi thất vọng đấy nhưng tôi làm gì được chứ?

"Thằng bé này à?"

"Vâng."

Tại cung điện nơi tôi bị lôi tới, hiệp sĩ đưa tôi đến và một hiệp sĩ trông có chức cao hơn bắt đầu bàn chuyện với nhau.

Sau đó, họ nhét vào tay tôi một thanh kiếm và bảo tôi đấu tập một trận với họ.

Và rồi…

“Ngay cả khi chúng ta tìm kiếm khắp lục địa thì cũng chẳng có ai với tài năng tuyệt vời như thế này được.”

Dù đã bị bón vào miệng một đống hành, tôi vẫn được khen là một thiên tài.

Và không chỉ là bất kỳ thiên tài nào - một thiên tài có một không hai trên khắp lục địa.

Liệu đây có phải là cái “buff xuyên không” trong truyền thuyết không? Liệu tôi có sống như một nhân vật chính trong thế giới fantasy từ bây giờ không?

Như thể xác nhận cho suy nghĩ của tôi, những lời tiếp theo được đưa ra

“Chúng ta cần một người trưởng thành cùng với Ngũ hoàng tử.”

Điều đó có nghĩa là gì? Là tôi sẽ được nhận nền giáo dục hoàng gia – thứ tốt gấp bội những thứ tôi từng học.

Không có điều gì tốt hơn thế này. Nhưng quan trọng là tôi sẽ được dạy cùng với một Hoàng tử.

Học cùng nhau từ nhỏ, vào học viện cùng nhau... và nếu tôi tốt nghiệp thuận lợi, tôi sẽ là một người tri kỷ của Hoàng tử.

Tất nhiên, nếu tôi phạm sai lầm thì cả đầu tôi và gia đình đều sẽ lìa khỏi cổ. Nhưng mà, chẳng phải họ đã bán tôi đi trước sao?

Và với tư cách là một thằng đàn ông và bị đưa đến thế giới khác! Sẽ chẳng có gì sai khi phấn đấu thành đấu thành công như một người bạn tri kỷ của Hoàng tử cả!

Vì vậy, tôi đã chủ động cầu xin họ và thành công trở thành một hiệp sĩ Hoàng gia.

Hay một huấn luyện viên của Bộ Tư lệnh Huấn luyện Hiệp sĩ Hoàng gia.

Là những người gần gũi với các thành viên của hoàng gia nhất, là người dạy dỗ họ đôi lần và cũng là người bảo vệ họ khỏi nguy hiểm.

Đó là vị trí đầu tiên và cuối cùng của tôi.

Và bước đầu tiên của thành tựu vĩ đại đó là...

“Từ giờ ngươi phải thành thạo Bại Kiếm.”

“Hở?”

Tôi phải học cách để thua từ đó

***

Chỉ một ván nữa thôi.

Đó là câu mà mọi người hay nói khi chơi game ở kiếp trước của tôi.

Cá nhân tôi nghĩ câu đó có được vì các tựa game như Space War, một loại trò chơi mô phòng chiến lược và LoL đã làm vua ở nền thể thao nền điện tử của Hàn Quốc.

Chỉ một ván nữa thôi.

Cả hai trò chơi đều hoàn hảo để nói ra câu đấy nhưng cũng cực kì tệ hại khi làm câu nói đó thành hiện thực.

“Thằng khốn này đang chơi kiểu cheese rush à?!”

Bạn đã nói “chỉ một trận nữa thôi”, nhưng sau đó ván game kết thúc vì sáu con quái vật không gian lao vào trước khi bạn kịp tạo ra một công nhân nào, hoặc khi bạn phải chịu “cheese rush” của lính bộ binh cùng với robot vũ trụ thì đó là những ván game không tính vào. Và đó chưa phải là tất cả.

“Haiz, chỉ cần FF thôi mà. Ván này thắng kiểu gì hả?”

"Hả, lại đầu hàng?"

Khác với trò mô phỏng chiến lược theo kiểu solo thì mọi thứ còn tệ hơn trong LoL theo kiểu 5:5. Khi chơi solo hay 1:1 thì dù tôi thua có ra sao thì cũng chỉ tự chửi được bản thân. Nhưng trong 5:5, có tới 4 đứa khác để đổ lỗi nên mình ngại gì bịa đủ loại lí do để nói.

Và đúng vậy.

Chỉ một ván nữa thôi

Một ván đấu nơi thắng bại chỉ cách nhau một nhịp thở. Không ai vượt trội. Không ai chịu lùi. Và rồi… tôi đứng ra “gánh team”. Khi trận đấu khép lại bằng chiến thắng, cảm giác hưng phấn dâng trào đến mức tưởng như tim sắp nổ tung.

Nếu nó kết thúc trước khi đạt đến khoảnh khắc đó, nó không được tính là một "ván".

Nếu nó chạm đến khoảnh khắc đó nhưng thua thì nó cũng không được tính là một "ván".

Trải qua vô số “ván cuối” thì khi “ván cuối” kết thúc thật sự thì bạn nhận ra bản thân đã dành nhiều thời gian hơn dự tính để chơi nhưng mọi người vẫn sẵn lòng hi sinh thời gian cho cái khoảnh khắc đó.

Và vì có ký ức về kiếp trước, tôi có thể dõng dạc mà trả lời vị Chỉ huy Huấn luyện trước mặt.

“Vậy là, em không chỉ cần đấu với Ngũ hoàng tử, mà còn phải tham gia vào một cuộc đấu tay đôi đầy kịch tính và em chỉ có thể thua sát nút đến mức Điện hạ cũng không nhận ra khi cả hai tung ra đòn quyết định.”

“Xuất sắc! Thật sự là một thiên tài trăm năm có một!”

Chỉ huy Huấn luyện Hiệp sĩ Hoàng gia vỗ tay khi ngạc nhiên trước tài năng của tôi, trong khi tôi cạn lời với cái "tài năng" mà ông khen.

Tôi đã rất phấn khích vì họ nói tôi có tài! Nhưng điều đó chỉ có nghĩa là tôi có kỹ năng vừa vừa, tiềm năng vừa vừa và trực giác siêu cấp sao?

"Các Hoàng tử đều mang dòng máu hoàng gia. Và có một nền giáo dục hoàng gia cụ thể dành riêng cho họ."

Tôi nhớ mang máng là đã nghe điều gì đó tương tự trong kiếp trước của mình và nó đã trở thành một vụ bê bối quyền lực chấn động trên truyền thông, nhưng thật không may, nó chẳng gây tranh cãi gì ở thế giới này cả.

Ngài ấy thực sự mang dòng máu hoàng gia, và họ đang thực sự dạy dỗ một Hoàng tử.

Ngay cả khi đó là một việc lạm dụng quyền lực thì cũng chẳng có gì sai khi ngài ấy có quyền!

"Người ta thường nói mọi người học hỏi từ thất bại, và đó là sự thật. Tuy nhiên, thất bại của chúng ta và thất bại của Hoàng tộc là những phạm trù khác nhau."

Đó là sự thật.

Vì không ai trong vương quốc đủ đần tới nổi cố gắng để đánh bại một Hoàng tộc vì thất bại của họ đồng nghĩa thất bại của một vương quốc.

Ở quy mô nhỏ, nó chỉ đơn giản là một chút thua thiệt khi đi du học tại một trường nước ngoài. Nhưng nó lại là thua trước một kẻ địch trong chiến tranh ở quy mô lớn. Vế trước sẽ là một sự xấu hổ của đất nước, và vế sau là một điềm báo cho sự suy vong của cả vương quốc.

Điều đó giải thích tại sao Hoàng tộc hiếm khi đi du học, và ngay cả khi có đi thì cũng sẽ có các điều chỉnh cho riêng họ vì các vấn đề ngoại giao.

"Đó là lý do chúng ta tồn tại."

Một người đi trên con đường của một vị Vua thì không được biết đến hai từ thất bại. Nhưng sự bảo bọc quá mức thì cũng dẫn đến việc họ không biết giời hạn của bản thân hay hiểu được thế giới.

Phải có một người dẫn dắt, người cuối cùng vẫn phải thua nhưng có thể thúc đẩy Hoàng tộc tiếp tục thử thách giới hạn của mình.

“Và đó là chúng ta!”

Một bao cát dưới vỏ bọc giáo dục.

Và không chỉ là bất kỳ bao cát nào, mà là bao cát tối ưu nhất khi tạo ra các tình huống thỏa mãn nhất cho người tung đòn.

Ừ thì nghe có vẻ khá hoành tránh khi nghĩ theo hướng đó.

“Chỉ huy.”

“Cậu có câu hỏi nào sao?’

Tôi cảm thấy tồi tệ khi nói điều này với Chỉ huy, người đã cực kì xúc động khi có một “thiên tài” trăm năm có một như tôi, nhưng thật lòng mà nói thì tôi chẳng có tự tin tí nào.

“Để có thể làm được như thế thì chẳng phải kỹ năng của tôi cũng phải ngang ngửa với Ngũ hoàng tử sao?”

Chính xác. Để thực hiện tất cả những điều trên, tôi ít nhất phải ngang cơ đối thủ của mình.

Mà thật lòng thì như thế cũng chưa chắc đủ. Con người đâu phải là máy móc đâu nên lỡ vào một ngày đẹp trời mà và đang trong tình trạng tốt nhất, họ có thể thắng đối thủ hơn mình một bậc nhưng cũng có thể thua một một kẻ kém xa mình vào một ngày tồi tệ.

Xét đến địa vị của Hoàng tử, sẽ có nhiều cách để luôn giữ cho ngài ấy ở đỉnh cao phong độ, nhưng dù cho cái thế giới fantasy có đầy phép thuật và sức mạnh kỳ ảo đi nữa thì chẳng ai có thể luôn giữ vững phong độ cả.

Cho nên, để đảm bảo một trận đấu luôn cân bằng ngay cả trong tình huống bất ngờ, tôi phải mạnh hơn cả đối thủ của mình.

Và không chỉ mạnh hơn một chút mà đủ mạnh để áp đảo họ!

“Haha. Đừng lo lắng quá nhiều.”

Trước sự lo lắng của tôi, Chỉ huy Huấn luyện cười và trấn an.

“Chúng ta là những người xây dựng nền tảng của vương quốc. Cậu có nghĩ rằng sẽ không có sự hỗ trợ cho những người như vậy không?”

Ông ấy giải thích rằng Bại Kiếm là một loại kỹ thuật được tạo ra bởi các kiếm sĩ huyền thoại và được tinh luyện bởi các thế hệ kiếm sĩ hàng đầu của vương quốc.

Và đó chưa phải là tất cả. Để đảm bảo tôi có thể hoàn toàn thành thạo Bại Kiếm, các huấn luyện viên như tôi sẽ nhận được sự hỗ trợ lớn hàng năm.

Từ các bữa ăn sử dụng tất cả các loại nguyên liệu tốt nhất được chuẩn bị bởi ngự trù hoàng gia được dâng lên cho Hoàng tộc đến các thần dược để gia tăng mana, một đội ngũ đầy những chuyên gia để quản lý thể chất và sự hướng dẫn chuyên môn từ các huấn luyện viên bất cứ khi nào tôi muốn.

Tất cả chỉ để trở thành “bao cát” cho Hoàng tộc!

Để tạo ra một đối thủ xứng tầm - một người chỉ có thể bị đánh bại trong gang tấc sau khi Hoàng tử đã dốc hết sức mình!

"Đó là nhiệm vụ của cậu."

Và nó vẫn thực sự vô lý hết sức.

Tuy nhiên, nếu tôi làm được, tiền tài, danh vọng và thậm chí là một tước hiệu đều sẽ nằm trong tay tôi. Hơn nữa, chẳng phải tài năng của tôi đã chính thức được Hiệp sĩ Hoàng gia công nhận sao?

“Em sẽ làm!”

Có ngu mới từ chối. Đối phó với Hoàng tộc có thể hơi nặng nề, nhưng tôi đã có “buff xuyên không” đây rồi thì chẳng có lí do để không thể xoay xở với mấy đứa trẻ cả.

"Tốt. Từ hôm nay, cậu là một Hiệp sĩ Hoàng gia đáng tự hào."

Tôi thậm chí đã đạt được danh hiệu Hiệp sĩ Hoàng gia trẻ nhất trong lịch sử vương quốc, vì vậy tôi đã tạo dựng được tên tuổi của riêng mình. Điều này khá tuyệt vời trong kiếp sống thứ hai của bản thân đúng không?

“Để xứng đàng với danh dự của một hiệp sĩ, em sẽ cố gắng để bị đánh bại hoàn toàn!”

“Tuyệt vời!”

Nội dung cuộc trò chuyện có hơi lạ lùng nhưng đây chắc chắn là nhiệm vụ của một hiệp sĩ.

Đó là cách để một hiệp sĩ hoàn thành trách nhiệm cho chủ nhân của họ.

Và cứ thế, cho đến khi tôi gặp Ngũ hoàng tử, người sẽ trở thành chủ nhân của tôi, tôi đã luyện tập Bại Kiếm một cách hoàn hảo với tư cách là một Hiệp sĩ Hoàng gia.

Hai năm sau, tôi gặp Ngũ hoàng tử dưới cái cớ của một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

"Xin chào."

"Tên tôi là Adam Smith."

Nhưng lúc đó, tôi đã không biết.

Tôi đã không biết rằng Ngũ hoàng tử mà tôi được chỉ định là một trong những nam chính phụ trong một cuốn tiểu thuyết của thể loại RoFan.

Tôi cũng không biết rằng ngài ấy không chỉ là một Hoàng tộc mà còn là người sẽ trở thành Kiếm sĩ vĩ đại nhất lục địa.

Không hề hay biết bản thân phải trở thành đối thủ xứng tầm với kiếm sĩ mạnh nhất trong bối cảnh của câu chuyện, tôi đã vô tư mà trở thành bao cát cho Kiếm sĩ vĩ đại nhất trong tương lai của lục địa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!