Chương 10 (End)
Khi chúng tôi bước ra khỏi ủy ban thì vẫn chưa đến 12 giờ trưa. Từ lúc rời nhà cho đến tận khi làm thủ tục tại quầy, Yuna chưa một giây nào buông tay tôi ra.
"Vậy thì, mình về nhà thôi."
"Vẫn còn sớm mà?"
"Kệ đi, về thôi."
Tôi bị cô ấy kéo đi xềnh xệch.
Chắc hẳn sau khi về nhà, tôi sẽ lại bị còng tay cho mà xem.
"Này, tớ không đáng tin đến thế sao?"
"Ý cậu là gì?"
"Thì về nhà cậu lại còng tớ lại đúng không? Tớ đã bảo là không có ý định chạy trốn nữa rồi mà."
"Hầy, Daisuke chẳng hiểu cái gì cả."
Yuna nói bằng giọng ngán ngẩm.
"Vậy chứ là sao?"
Yuna hơi cúi mặt xuống, lý nhí nói:
"Thì dĩ nhiên là vì tớ muốn nhanh chóng được ở riêng hai người với nhau rồi..."
"Về thôi, về ngay và luôn nào!"
Đáng yêu quá mức cho phép! Dạo gần đây cô ấy hay làm mấy trò kỳ quặc như còng tay này nọ khiến tôi hơi choáng, nhưng Yuna vẫn là Yuna, vẫn rất đáng yêu.
"À, giờ tớ mới nhớ ra."
"Hửm?"
"Chẳng phải đợi đến khi tốt nghiệp trung học rồi kết hôn cũng được sao?"
"Daisuke."
"G-Gì thế?"
"Nếu tốt nghiệp rồi mới kết hôn cũng được, thì kết hôn bây giờ cũng có sao đâu?"
"Thì... ừ, cũng đúng."
Dù vẫn còn nhiều lo lắng về chuyện ở trường và đủ thứ khác, nhưng thôi, chắc là rồi cũng ổn cả thôi.
"Daisuke."
"Ơi?"
"Tớ tuyệt đối sẽ không bao giờ để cậu thoát đâu nhé."
"Tớ biết rồi."
Yuna nói với đôi mắt đen thẳm không chút ánh sáng.
☆ ☆ ☆
Đôi lời từ tác giả.
Chào các bạn, mình là Otomo đây. Bộ truyện đến đây là kết thúc.
Đây là tiểu thuyết đầu tay của mình, cảm ơn tất cả các bạn đã dành thời gian theo dõi và ủng hộ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
