Chương 3
Ngày thứ hai tôi giữ khoảng cách với Yuna.
Hôm nay tôi lại đến sớm và đang ngồi nghịch điện thoại thì Tanaka có vẻ như đã thấy chuyện này quá bất thường liền tiến lại hỏi:
“Này Daisuke, rốt cuộc là ông với Shiraishi-san cãi nhau thật à?”
“Không, không hẳn là vậy...”
“Thế sao dạo này ông lại đi học sớm thế?”
“Thì... chỉ là thích thế thôi...”
“Điêu vừa thôi. Bình thường giờ nghỉ hay giờ ăn trưa lúc nào ông chẳng dính lấy Shiraishi-san.”
“Thế à?”
“Chứ sao nữa. Một người mỗi tuần tỏ tình tận 2 lần mà đột nhiên lại lạnh lùng như thế, không thấy sai quá sai à?”
“Sao ông lại biết được chuyện đó!”
“Ơ kìa, chuyện đó nổi tiếng khắp trường mà?”
“Thật á?”
Tôi cứ ngỡ mình toàn chọn lúc vắng người sau giờ học để tỏ tình thì sẽ không ai biết chứ.
“Thế rồi sao? Tại sao ông lại giữ khoảng cách với Shiraishi-san?”
Thôi thì nói với Tanaka cũng được. Cậu ta không phải hạng người đi rêu rao chuyện của người khác.
“Đừng nói với ai đấy nhé?”
“Biết rồi khổ lắm.”
Thế là tôi kể cho cậu ta nghe chuyện mình đã khổ sở vì bị từ chối liên tục thế nào, rồi việc mẹ Yuna đưa ra lời khuyên ra sao, và giờ tôi đang làm theo lời khuyên ấy.
“Hầy... Ông ngốc đến mức tôi chẳng còn gì để nói luôn.”
“Thì ông đang nói đấy thôi...”
“Thôi dẹp đi.”
Tanaka nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhìn một kẻ đáng thương hại.
“Ông không nghĩ đến cảm xúc của Shiraishi-san à?”
“Cảm xúc của Yuna...”
“Hai người là thanh mai trúc mã, lúc nào cũng ở bên nhau đúng không? Ông không nghĩ đến việc đột ngột bị đối xử lạnh lùng như thế sẽ khiến Shiraishi-san tổn thương à?”
Đúng là như vậy... Vì quá khao khát muốn Yuna để mắt tới mình mà tôi đã chỉ biết nghĩ cho bản thân mình.
“Mà thôi, nếu ông thấy ổn thì cứ tiếp tục đi.”
Nói xong những gì cần nói, Tanaka quay lưng bỏ đi.
Có lẽ tôi đã làm tổn thương Yuna mất rồi. Tôi nên xin lỗi cô ấy dù không chắc liệu cô ấy có tha thứ cho mình hay không.
Nhưng trớ trêu thay, ngày hôm đó Yuna lại nghỉ học.
☆
Trên đường về, tôi gửi cho Yuna một tin nhắn hỏi: <Cậu ổn không?> thì nhận được hồi âm ngay lập tức: <Đến nhà tớ đi>.
Có vẻ như cô ấy muốn tôi qua thăm bệnh. Nhưng tôi cảm giác Yuna đang cực kỳ giận dữ.
Đến nhà Yuna, tôi nhấn chuông.
“Ra ngay đây.”
Mẹ Yuna ra mở cửa.
“Ơ... À, Daisuke-kun... Ờ thì, con biết đấy...?”
Trông bác ấy có vẻ rất lạ.
“Cháu chào bác. Yuna gọi cháu qua ạ...”
“Ờ, đúng rồi... Mà này, bác xin lỗi con trước nhé. Thực sự xin lỗi.”
Bác ấy đột nhiên xin lỗi tôi.
“Dạ? Ý bác là sao ạ...?”
“Bác chỉ có thể xin lỗi con thôi. Yuna đang ở trên lầu đấy, cố gắng lên nhé! Chào con!”
Nói đoạn, mẹ Yuna chạy biến ra ngoài như đang trốn tránh điều gì đó. Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng Yuna đang ốm mà bác ấy lại bỏ đi như vậy thì không ổn chút nào...
Đang phân vân thì điện thoại tôi rung lên.
Tin nhắn từ Yuna.
<Lên phòng tớ đi. Nhớ khóa cửa nhà lại, rồi cất giày vào trong tủ giày nhé.>
Cất giày? Từ trước đến giờ có bao giờ phải làm thế đâu. Nhưng thôi, cứ nghe theo cô ấy vậy...
<Tớ biết rồi.>
Tôi nhắn lại, khóa cửa, cất giày vào tủ rồi đi lên tầng hai, nơi có phòng của Yuna.
Đứng trước cửa phòng cô ấy, tôi bỗng cảm thấy một luồng áp lực nặng nề, tựa như một loại tà khí nào đó đang lan tỏa.
“À... Yuna ơi?”
“Vào đi.”
Tôi mở cửa bước vào thì thấy Yuna đang đứng hiên ngang giữa phòng. Trông cô ấy có vẻ khá khỏe mạnh, nhưng... hình như ánh sáng trong đôi mắt cô ấy đã biến mất hoàn toàn...
“Cậu trông khỏe đấy chứ.”
“Vào đi.”
Tôi bước vào phòng theo lời cô ấy.
“Ngồi xuống.”
Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống, theo bản năng mà ngồi với tư thế quỳ gối.
“Này Yuna...”
Cạch.
Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc.
“Y... Yuna?”
Cô ấy vẫn đứng quay lưng về phía cửa, buông một câu:
“Cuối cùng... cũng bắt được cậu rồi...”
“Này... Yuna?”
Rồi cô ấy quay lại nhìn thẳng vào tôi, gằn từng chữ:
“Tớ sẽ không... để cậu chạy thoát nữa đâu.”
Chuyện này... có vẻ to chuyện thật rồi...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Gãy thật rồi (ᵕ—ᴗ—) BÁC ƠIIIIIII (つ╥﹏╥)つ