Tôi đã thử dùng chiêu 'lạt mềm buộc chặt' khi theo đuổi cô bạn thanh mai trúc mã không thành và giờ mọi thứ đã trở nên vô cùng phức tạp.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Những Người Bạn Cùng Lớp — Những Cô Gái Mà Tôi Đã Suýt Nữa Yêu”

(Đang ra)

Những Người Bạn Cùng Lớp — Những Cô Gái Mà Tôi Đã Suýt Nữa Yêu”

Miya Yu

Niềm tin, sự quan tâm, lòng ngưỡng mộ—những cảm xúc từng bị cất giấu sâu trong lòng giờ đây lại dần ấm lên một lần nữa!

37 654

Xuyên Vào Diễn Viên Hài Nhưng Hệ Thống Lại Cho Ta Vai Linh Dị?

(Tạm ngưng)

Xuyên Vào Diễn Viên Hài Nhưng Hệ Thống Lại Cho Ta Vai Linh Dị?

一個過客人

"Có còn cho người ta sống không? Giang Triết có thể quay về diễn hài được không? Đừng có tăng độ khó cho những người vừa nhát gan lại vừa nghiện xem phim ma như chúng tôi nữa!!!"

191 4343

I’m Dating My Ex-Girlfriend’s Older Sister, and We Have a Great Chemistry So Everyday Life Was Fun

(Hoàn thành)

I’m Dating My Ex-Girlfriend’s Older Sister, and We Have a Great Chemistry So Everyday Life Was Fun

ヨルノソラ

Tôi tính khiến bạn gái cũ của mình nổi cơn ghen cơ, nhưng vì chúng tôi đã rất vui vẻ khi ở bên nhau, nên việc đó chẳng còn quan trọng nữa...

30 5412

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

(Hoàn thành)

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Mizokami Ryou

Nhân vật chính, Kuchinashi Yoshihito — kẻ vô tiền khoáng hậu, người đầu tiên trong lịch sử dám vứt bỏ nghĩa vụ công dân và quay đầu bỏ chạy ngay tại chỗ khi vừa thức tỉnh năng lực (dù sau đó hình như

120 2266

Pov nhà gái 2

Pov nhà gái 2

Như thường lệ, tôi đang chuẩn bị đi học thì nhận được tin nhắn từ Daisuke.

<Hôm nay tớ có việc bận. Xin lỗi nhé, tớ đi trước đây.>

Chuyện này lạ thật. Bình thường, dù có bận việc gì đi chăng nữa, cậu ấy cũng sẽ đợi đi cùng tôi.

“Có ngày thằng bé sẽ bỏ cuộc mất thôi.”

Lời của mẹ lại đột ngột vang lên trong đầu tôi.

Sẽ ổn thôi mà, chắc chỉ là hôm nay cậu ấy tình cờ có việc đột xuất...

Trước mắt, mình cứ đến trường rồi nói chuyện với Daisuke vậy.

Khi tôi vào lớp, Daisuke đang trò chuyện với mấy cậu con trai khác.

Tôi tự hỏi không biết việc bận của cậu ấy là gì.

Nếu cậu ấy nói cho tôi biết, tôi đã có thể đi cùng cậu ấy rồi.

Sau khi mấy người kia rời đi, tôi quyết định bắt chuyện với Daisuke.

“Daisuke.”

“Hả? Yuna? Cậu làm tớ giật mình đấy...”

Trông cậu ấy có vẻ quá đỗi ngạc nhiên.

Bộ cậu ấy đang giấu giếm điều gì sao?

“Hôm nay cậu làm gì mà đi sớm thế?”

“Không có gì, tớ có chút việc cần giải quyết thôi.”

Cậu ấy rõ ràng đang giấu giếm, nhưng tại sao chứ?

“Tớ hiểu rồi, vậy còn lúc về thì sao?”

“Xin lỗi nhé.”

Hôm nay Daisuke có vẻ lạnh lùng quá.

“... Ừ.”

“Còn ngày mai?”

“Xin lỗi cậu, dạo này tớ không đi học chung với cậu được rồi.”

Khoảnh khắc cậu ấy thốt ra câu đó, đầu óc tôi bỗng trống rỗng.

Tại sao cậu ấy lại nói những lời như vậy?

“Tớ hiểu rồi...”

Đó là tất cả những gì tôi có thể thốt ra lúc này.

Tại sao cậu ấy lại chẳng giải thích lấy một lời?

Ngay cả khi tôi cố gắng tìm cậu ấy vào giờ nghỉ hay giờ ăn trưa, cậu ấy đều rời khỏi lớp ngay khi tiết học vừa kết thúc.

Vì lý do nào đó, hôm nay cậu ấy đang né tránh tôi.

Mình đã làm gì sai sao?

Sau giờ học, tôi đi tìm Daisuke và thấy cậu ấy bước ra từ văn phòng giáo viên.

Hóa ra cậu ấy có việc bận thật.

Chắc là thầy giáo đã nhờ cậu ấy việc gì đó.

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm đi một chút.

Nhưng ngay sau đó, Satou-san cũng bước ra cùng cậu ấy.

Họ vừa đi vừa nói cười rất vui vẻ.

“Daisuke...”

Tại sao cậu lại nói cười vui vẻ với người khác như thế? Chẳng phải cậu thích tớ sao? Tại sao hôm nay cậu lại lạnh lùng với tớ? Tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!