Chương 27 Thành Phố Của Cơ Hội, Cambria (3)
Nơi ánh sáng khó lòng chạm đến.
Một nơi hẻo lánh, tối tăm, ẩm thấp, tầm nhìn bị hạn chế và không gian chật hẹp đến mức khó có thể cử động mạnh. Đó là những con hẻm sau, hay còn được gọi là khu ổ chuột.
Bất kỳ thành phố nào cũng tồn tại những nơi như vậy, và thành phố càng lớn thì quy mô của chúng càng khổng lồ. Ở thành phố của cơ hội như Cambria, tất nhiên không thể thiếu khu ổ chuột. Đó là nơi tá túc của những nhà mạo hiểm hay lính đánh thuê thất thế, và cũng là nơi ẩn náu của những tên tội phạm, giống như một mê cung khổng lồ.
Nếu là một người có đầu óc bình thường.
Nếu là một người đang sống một cuộc đời lương thiện.
Thì chỉ cần đặt chân vào khu ổ chuột này thôi cũng đủ khiến họ cảm thấy lạnh sống lưng, thần kinh tự động căng thẳng và cử động trở nên cứng nhắc. Trực giác sẽ thôi thúc họ phải rời khỏi đây ngay lập tức.
Bởi lẽ, khu ổ chuột vốn dĩ là một nơi như thế.
Tuy nhiên, cậu thiếu niên vừa bước vào đây lại có chút khác biệt.
Na Jin cảm thấy như mình vừa được trở về nhà.
Suốt mười ngày qua, tinh thần cậu vốn đã mệt mỏi vì phải tiếp xúc với quá nhiều thứ xa lạ, nhưng ngay khoảnh khắc bước vào con hẻm tối, cậu bỗng trở nên thư thái như thể đang được ngả lưng thư giãn tại nhà mình. Sự căng thẳng tan biến, và cơ thể cậu bắt đầu cử động một cách linh hoạt, mượt mà.
Môi trường này quá đỗi tương đồng với thành phố ngầm Atman.
Na Jin hít một hơi bầu không khí đục ngầu rồi khẽ khởi động chân tay. Sau vài nhịp thở sâu, cậu nheo mắt lại. Đôi đồng tử màu hoàng hôn rực sáng trong bóng tối.
‘Tìm thấy rồi.’
…Cái gì?
Na Jin thầm nhủ trong lòng rồi nhẹ nhàng tiến về phía trước vài bước. Cậu chậm rãi rẽ vào sâu trong con hẻm, và ngay khoảnh khắc cảm nhận được hơi người phát ra tiếng “tạch” từ đằng xa, cậu dậm mạnh chân xuống đất.
Uỳnh.
Một bước dậm chân đầy uy lực. Ngay lập tức, một dòng chảy sức mạnh cuộn trào trong cơ thể Na Jin. Giờ đây, cậu đã có thể tùy ý điều khiển Mana để cường hóa cơ thể.
Đùng! Na Jin dồn lực vào đôi chân vừa dậm xuống rồi lao vút đi như một mũi tên. Một sự gia tốc tức thời. Gã đàn ông đang lẩn trốn chỉ kịp nhận ra sự bất thường và định bỏ chạy, nhưng lúc đó Na Jin đã áp sát ngay trước mặt.
『Khụ!』
Na Jin vươn tay chộp lấy cổ gã đàn ông rồi nhấc bổng lên. Dù gã có thân hình khá vạm vỡ, nhưng trước sức mạnh của Na Jin, gã bị nhấc bổng lên không trung một cách bất lực. Khi đôi chân không còn chạm đất, gã mới cảm thấy sự kinh hoàng và nhìn xuống.
Và rồi, gã chạm mắt với Na Jin.
Trong bóng tối thiếu vắng ánh sáng, đôi mắt rực rỡ của Na Jin chẳng khác gì đôi mắt của một loài dã thú hung dữ mà gã tình cờ chạm mặt nơi hoang dã. Đôi chân gã run lẩy bẩy vì sợ hãi.
『Tại sao ngươi lại theo dõi ta?』
Na Jin tra hỏi.
Gã đàn ông không trả lời ngay, và Na Jin dùng bàn tay còn lại nắm lấy ngón tay của gã. Hắn biết rất rõ cách để khiến kẻ khác phải mở miệng.
Rắc.
Tiếng thét vang lên xé lòng. Sau khi lặp lại hành trình đó vài lần, cho đến khi số ngón tay lành lặn chỉ còn lại chưa đầy hai ngón, gã đàn ông mới khai ra tất cả những gì mình biết. Sau khi có được thông tin cần thiết, Na Jin tung một cú đấm vào cằm khiến gã ngất lịm đi.
Ném cái xác mềm nhũn của gã sang một bên, Na Jin thầm lẩm bẩm.
‘Hóa ra chúng thuê một vài người và bố trí tai mắt, hễ thấy thợ săn tiền thưởng nào vào hẻm là chúng sẽ giữ khoảng cách để lẩn trốn sao.’
Gã đó chỉ khai ra vài thông tin đơn giản.
Thế nhưng Na Jin đã nắm bắt được sơ đồ bỏ trốn của bọn tội phạm truy nã. Trước khả năng suy luận chỉ từ vài manh mối nhỏ nhoi đó của Na Jin, Merlin thốt lên đầy kinh ngạc.
Chỉ với chừng đó thông tin mà cậu suy luận ra được đến mức này sao?
『Cứ bắt giữ và xử lý nhiều hạng người này thì sẽ thấy thủ đoạn của chúng cũng chỉ quanh quẩn có thế thôi.』
Na Jin tiếp tục bước đi.
Hắn biết rõ “làm cách nào” để tóm gọn những kẻ dùng thủ đoạn này. Có hai cách: một là an toàn nhưng chậm chạp, hai là nhanh chóng nhưng mạo hiểm… Na Jin đã chọn cách thứ hai.
‘Cái đó làm thế nào nhỉ.’
Na Jin điều hòa nhịp thở.
Hắn ý thức rõ tốc độ của từng bước chân và diện tích tiếp xúc của đế giày với mặt đất khi bước đi.
‘Hình như là thế này.’
Đó là cách di chuyển của những kẻ thuộc đội Ám bộ (Shadow) đã từng truy đuổi hắn ở thành phố ngầm. Na Jin đã quan sát từ xa cách chúng di chuyển và che giấu khí tức. Hắn bắt đầu tái hiện lại những chuyển động đó trong đầu.
Một bước, rồi lại một bước nữa.
Lúc đầu vẫn còn nghe thấy tiếng động nhỏ, nhưng đến bước thứ ba thì hoàn toàn không còn một âm thanh nào phát ra. Khi đã quen với cách di chuyển đó, Na Jin bắt đầu chạy mà không để lộ một chút khí tức nào.
…Cái gì đây?
Merlin đứng ngoài quan sát không khỏi kinh ngạc. Chuyển động của cậu thiếu niên vốn dĩ rất nặng nề và uy lực lúc nãy, giờ đây đã trở nên kín kẽ và bí ẩn không khác gì một sát thủ chuyên nghiệp.
Trong sự im lặng tuyệt đối, Na Jin đạp tường lao đi. Dù lướt qua ngay trên đầu một kẻ có vẻ là tai mắt, nhưng gã ta hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của hắn. Cứ thế, Na Jin vượt qua vài trạm canh gác như vậy.
Tại trung tâm của những con hẻm chằng chịt như mạng nhện.
Na Jin phát hiện một gã đàn ông đang cười đùa vui vẻ. Gã đang chơi bài cùng với những tên hộ vệ được thuê. Trên bàn bày la liệt bài và những đồng tiền xu.
Tội phạm truy nã, Lopez.
Nhân dạng của gã hoàn toàn khớp với hình vẽ trên tờ lệnh truy nã mà Dieta đã đưa. Xác nhận xong mục tiêu, Na Jin thu liễm khí tức rồi nhảy thẳng xuống đầu Lopez.
Và rồi, rầm.
Vừa đáp xuống, Na Jin đã chộp lấy đầu Lopez và ấn mạnh xuống mặt bàn. Chiếc bàn vỡ tan tành, bài và tiền xu bay tứ tung giữa không trung.
『……!』
Trước sự xuất hiện đột ngột của Na Jin khi vừa hạ gục chủ nhân của mình, lũ hộ vệ nhanh chóng đưa tay lên hông. Phản ứng của chúng nhanh đến mức nếu so với những kẻ “ăn cơm bằng kiếm” ở thành phố ngầm thì đúng là một sự sỉ nhục.
Nhưng tốc độ luôn mang tính tương đối.
Đối với Na Jin, tất cả những chuyển động đó đều chậm chạp như rùa bò. Hắn đạp mạnh lên bàn tay của một gã đang định vồ lấy chiếc rìu dưới sàn. Tiếng xương gãy khục vang lên, Na Jin xoay người tại chỗ.
Hắn dùng chân đạp thẳng vào mu bàn tay một kẻ đang định rút kiếm, rồi ngay lập tức chộp lấy cổ tay của một tên đang cầm đoản kiếm lao tới và bẻ ngược nó lại.
Chuyển động rút vũ khí của chúng đều bị khựng lại một nhịp. Và đối với Na Jin, bấy nhiêu đó là quá đủ. Hắn lần lượt hạ gục từng đứa một. Chẳng cần phải dùng đến kiếm, chỉ với những cú thúc vào cằm hay đấm trực diện vào mặt là đủ để giải quyết vấn đề.
『Á… á… á…』
Lopez, kẻ vừa bị đập đầu xuống bàn, từ từ ngẩng lên. Khi gã tỉnh táo lại thì ba tên hộ vệ bên cạnh đã nằm đo đất, mắt trợn ngược.
『……』
Ngay khoảnh khắc chạm mắt với Na Jin đang đứng nhìn xuống giữa đám người nằm la liệt, đôi đồng tử của Lopez rung lên bần bật. Gã vội vàng quay người định bỏ chạy.
Phập.
Một con dao găm cắm phập vào bắp chân Lopez.
Đó là con dao mà Na Jin đã đoạt được từ đội Ám bộ của Giáo đoàn và vẫn luôn sử dụng cho đến nay.
『Aaaaagh!』
Lopez ngã gục ngay tại chỗ.
Gã nghiến răng quay đầu lại, nhìn chừng chừng vào cậu thiếu niên không rõ lai lịch và hét lên.
『Thằng ranh con, mày đụng nhầm người rồi.』
Vừa đổ mồ hôi hột, gã vừa móc từ trong người ra một thứ gì đó. Ngay khi gã bóp mạnh nó.
Píiiiiiiiiiiiii!
Một âm thanh chói tai vang lên. Đó là tín hiệu tập hợp đồng bọn và lũ hộ vệ đang tản mát khắp các con hẻm.
『Đây là địa bàn của ta và đại ca Brom. Mày có vẻ là thợ săn tiền thưởng, nhưng mày xong đời rồi con ạ.』
Gã cười đầy tự tin.
Đáp lại nụ cười của Lopez, Na Jin chỉ mỉm cười nhẹ nhàng. Nhìn thấy nụ cười ấy, Lopez bỗng cảm thấy có gì đó không ổn.
『Ngươi lại giúp ta bớt việc rồi.』
Na Jin lẩm bẩm.
Bởi lẽ, tên tội phạm Brom cũng nằm trong danh sách mục tiêu của hắn.
Lắng nghe tiếng bước chân dồn dập từ bốn phương tám hướng, Na Jin rút kiếm ra. Tiếng kim loại va chạm “choeng” vang lên, hắn hạ thấp thanh kiếm vừa rút khỏi bao, đôi mắt nheo lại sắc lẹm.
…Vài phút sau, tên tội phạm Lopez mới nhận ra rằng tình hình đã đi quá xa so với dự tính của gã.
Đội Ám bộ của Giáo đoàn – những kẻ truy đuổi chuyên nghiệp mà Na Jin từng cắt đuôi, thậm chí là đùa giỡn và săn ngược lại bọn chúng. Đối với một Na Jin đã trưởng thành từ những trận chiến đó, lũ du đãng lăn lộn trong hẻm hẻm này chỉ là những con mồi đơn giản.
5 phút.
Đó là thời gian để Na Jin hạ gục toàn bộ lũ du đãng kéo đến, đồng thời bẻ gãy đầu gối của tên Brom – kẻ đang chỉ huy từ xa – rồi quẳng hắn xuống cạnh Lopez.
『Thế là được hai tên.』
Tội phạm truy nã Brom. Tội phạm truy nã Lopez.
Na Jin trói nghiến cả hai lại rồi lẩm bẩm.
『Biết thế này mình đã nhận luôn cả sáu tờ cho rồi.』
『Thưa chủ đoàn, có một nhà mạo hiểm đến tìm ạ.』
Sáng sớm, nghe tiếng gọi của thư ký, Dieta chớp mắt kinh ngạc. Sớm thế này sao? Cô vừa mới đến thương hội và đang nhâm nhi tách cà phê buổi sáng.
『Là ai vậy?』
『Là một thiếu niên tóc xám. Nghe nói hôm qua đã nhận ủy thác từ chủ đoàn…』
Thiếu niên tóc xám.
Đó chính là cậu thiếu niên cô đã mời ăn hôm qua. Dù cô có cho cậu ta biết vị trí thương hội nơi mình làm việc, nhưng không ngờ cậu ta lại tìm đến nhanh thế này. Chẳng lẽ cậu ta đến để hỏi thêm thông tin về lũ tội phạm sao?
Thông tin cần thiết cô đã đưa hết rồi mà.
Nếu đến để đòi hỏi thêm thì đúng là hơi thất vọng.
Nghĩ vậy, Dieta ra hiệu cho thư ký cho cậu ta vào. Ngay sau đó, tiếng bước chân nặng nề “uỳnh, uỳnh, uỳnh…” vang lên từ cầu thang. Một lúc sau, cánh cửa phòng làm việc mở ra.
Người bước vào chính là cậu thiếu niên hôm qua.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nhìn thấy cậu, Dieta chợt nhận ra mình đã lầm. Cậu thiếu niên không đến để hỏi thêm thông tin. Bởi thứ mà cậu ta đang lôi xềnh xệch vào phòng chính là ba tên tội phạm bị truy nã.
Đôi mắt Dieta mở to kinh ngạc.
Không chỉ Dieta, ngay cả kị sĩ hộ vệ Pasion đứng cạnh cô cũng không giấu nổi vẻ bàng hoàng.
『Ba người này đúng không?』
Mặc kệ sự ngạc nhiên của hai người kia, Na Jin chỉ tay về phía sau lưng mình. Ở đó có ba gã đàn ông đang đi tập tễnh. Dù chỉ bị trói tay nhưng chúng không hề có ý định kháng cự, thậm chí là chẳng dám nghĩ đến việc bỏ chạy.
Khi Na Jin ngoảnh lại nhìn, chúng chỉ biết cúi gằm mặt xuống như muốn lảng tránh ánh mắt đó.
『Đúng… đúng rồi.』
Dieta thẫn thờ lẩm bẩm.
Brom, Lopez, Miles.
Ba tên tội phạm xuất thân từ khu ổ chuột, nổi tiếng vì sự ranh ma và lẩn trốn như trạch. Thế nhưng, trái ngược với những lời đồn đại, ba gã đàn ông này hiện đang đứng yên một cách ngoan ngoãn lạ thường.
Cứ như thể, chúng đang run sợ trước cậu thiếu niên đang đứng trước mặt mình vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
