Tôi Đã Rút Thanh Excalibur

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web novel - Chương 31 Giáo sĩ trung cấp Volkmann (2)

Chương 31 Giáo sĩ trung cấp Volkmann (2)

Nhìn phản ứng của Volkmann, Na Jin tin chắc.

Rằng kế hoạch của mình đã thành công mỹ mãn.

‘Có vẻ như kế hoạch đã thành công rồi.’

『Chắc là vậy.』

Ngay sau khi nhận ủy thác của Volkmann, Na Jin đã điều tra về Giáo đoàn Kiếm. Từ kiến thức mà Merlin sở hữu, những tin đồn về Giáo đoàn, cho đến các sách vở liên quan. Thông tin về Giáo đoàn Kiếm có thể tìm thấy khá dễ dàng.

Bởi vì bọn họ là một tập đoàn công khai, không hề khép kín.

Vì vậy, sau khi tổng hợp các thông tin liên quan, Na Jin đã đưa ra một kết luận trước khi bắt đầu ủy thác.

‘Mình có thể bộc lộ tài năng ở một mức độ nào đó.’

Tất nhiên, Na Jin cũng biết rằng tài năng mà cậu sở hữu có thể bị coi là “yếu tố nguy hiểm”. Nếu cậu tùy tiện ăn cắp bí kĩ kiếm thuật của một gia tộc quý tộc rồi thi triển ngay trước mặt họ, mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng phức tạp.

Dẫu vậy, việc cậu dám bộc lộ tài năng trước mặt Volkmann là vì cậu có sự chắc chắn. Sự chắc chắn rằng đối với Giáo đoàn Kiếm thì làm vậy cũng không sao.

『Haha. Đúng là một chàng trai tràn đầy nhiệt huyết.』

『Cậu cứ nhìn thoải mái. Có điều, đừng lại gần quá. Có thể sẽ nguy hiểm đấy.』

Qua cuộc đối thoại trước đó với Volkmann, Na Jin đã xác nhận được. Thông tin cậu tìm được về Giáo đoàn là không sai.

‘Giáo đoàn Kiếm không giấu giếm kiếm thuật của họ.’

Dành cả mười mấy năm, hay thậm chí cả đời để trau dồi kiếm thuật, họ không hề e ngại việc thanh kiếm của mình bị lộ ra bên ngoài.

Thậm chí, nếu có ai đó ăn cắp kiếm thuật của Giáo đoàn và phát triển nó theo cách riêng, Giáo đoàn ngược lại còn vỗ tay chúc mừng sự thật đó. Họ sẽ tỏ ra hài lòng vì một con đường mới của kiếm thuật đã được mở ra.

『Ta đã bảo rồi mà. Đó là nơi tụ tập của mấy đứa hơi kỳ quặc.』

Merlin nói.

『Bọn chúng là lũ điên khùng nghĩ rằng chỉ cần phát triển được kiếm thuật là đủ. Tư duy của chúng nó vốn dĩ đã khác người rồi.』

Các giáo sĩ của Giáo đoàn Kiếm.

Giá trị mà họ ưu tiên nhất là sự phát triển của kiếm thuật và đào tạo kiếm sĩ. Nghiền ngẫm điều đó, Na Jin nhớ lại giới luật của Giáo đoàn Kiếm mà cậu đã thấy trong sách.

Cậu đã thành công trong việc khơi dậy sự hứng thú của Volkmann.

Việc còn lại là lợi dụng giới luật đó để lôi kéo ông ta. Nhớ lại kế hoạch đã vạch sẵn, Na Jin mân mê chuôi kiếm.

‘Nếu may mắn…’

Mình có thể mô phỏng được nhiều loại kiếm thuật đa dạng hơn nữa.

Nhìn bóng lưng đang vung kiếm của Volkmann, Na Jin liếm môi. Cậu không có ý định chỉ học vài kỹ thuật đơn giản rồi quay về. Vì có vẻ như Volkmann vẫn còn rất nhiều kỹ thuật đang giấu kín.

‘Đã quyết định ăn cắp rồi.’

Na Jin mỉm cười.

‘Thì phải vét sạch sành sanh không chừa lại gì chứ.’

2.

Xử lý xong lũ Orc còn lại, Volkmann thở hắt ra một hơi dài. Trên trán ông lấm tấm mồ hôi, hơi thở trở nên nặng nhọc. Dù có là Cao thủ Kiếm thuật (Sword Expert) đi chăng nữa, việc đối đầu với Orc mà không dùng kiếm khí cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.

Tuy nhiên, chính vì thế mới là rèn luyện.

Nếu cứ dựa dẫm vào kiếm khí có khả năng cắt gọt tuyệt vời, sự sắc bén của chính thanh kiếm sẽ bị cùn đi. Mỗi lần xác nhận lại độ sắc bén của kiếm thuật đã được mài giũa qua năm tháng nhờ sự rèn luyện này, Volkmann lại cảm thấy vui sướng.

Thế nên nếu là bình thường, lúc này ông cũng sẽ đang cười sảng khoái, nhưng mà…

『…』

Volkmann không thể cười nổi.

Ông lặng lẽ quay đầu lại. Vì có thứ khiến ông bận tâm. Ở đó có một cậu thanh niên đang nhặt những cái đầu Orc mà Volkmann đã chém rơi bỏ vào bao tải.

Cậu tự xưng là Ivan.

Trước khi bắt đầu săn Orc, trước câu hỏi liệu có thể quan sát kiếm thuật ở cự ly gần hay không của cậu ta, Volkmann đã vui vẻ trả lời “Được thôi”. Cậu có vẻ là một thanh niên không lười biếng trong việc tu luyện, và ông cũng thích thái độ ham học hỏi đó.

‘Vì thế ta mới cho phép cậu ta nhìn.’

Đôi mắt Volkmann nheo lại.

Những chuyển động mà cậu vừa thi triển lúc nãy cứ chập chờn trong tâm trí ông. Như thể cảm nhận được khí tức của con Goblin lao đến từ điểm mù, cậu ta đã di chuyển trước cả khi ông kịp hét lên.

Đến đó thì có thể cho qua là do trực giác tốt.

Vấn đề là kiếm thuật mà cậu ta thi triển ngay sau đó.

Sự liên kết và tuần hoàn của tư thế. Dòng chảy công thủ toàn diện được tạo ra thông qua sự tuần hoàn đó. Đó chính là kiếm thuật mà Volkmann đã cho cậu ta xem, và cũng là kiếm thuật cơ bản của Giáo đoàn Kiếm.

Tất nhiên, bản thân kiếm thuật đó không phải là thứ hiếm thấy.

Kiếm thuật của Giáo đoàn được biết đến rộng rãi, đặc biệt là bốn tư thế cơ bản còn thường xuyên xuất hiện trong các sách dạy kiếm thuật bán đầy ngoài thị trường.

‘Nhưng mà…’

Volkmann xoa xoa giữa trán.

Lý do Giáo đoàn không ngại công khai kiếm thuật là vì không phải ai cũng có thể bắt chước được. Kiếm của Giáo đoàn là thứ được hoàn thiện qua quá trình huấn luyện và lặp lại trong suốt nhiều năm tháng.

Gọt giũa từng chuyển động nhỏ, lặp đi lặp lại cùng một động tác trong nhiều năm để thành thục một tư thế. Sự tinh xảo của tư thế được hoàn thiện theo cách đó mới chính là tinh hoa kiếm thuật của Giáo đoàn.

‘Thứ kiếm thuật chỉ có thể hoàn thiện bằng nỗ lực và thời gian.’

Đó không phải là thứ chỉ cần nhìn là bắt chước được. Dù có ăn cắp kiếm thuật, cũng đâu thể ăn cắp luôn cả thời gian đã bỏ ra để rèn luyện nó.

‘Chắc chắn là vậy.’

Nhưng chuyển động mà cậu thanh niên đó vừa thể hiện thì sao?

Dù việc vung kiếm chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, nhưng Volkmann đã nhìn thấy rất rõ. Tư thế của cậu ta chuẩn xác đến hoàn hảo, sự liên kết giữa các thế kiếm vô cùng mượt mà.

Lực dồn vào chân trụ.

Góc độ di chuyển cánh tay và quỹ đạo mà mũi kiếm vẽ ra.

Hơi thở hắt ra và hướng nhìn của ánh mắt.

Thậm chí, đến cả cách cầm kiếm.

Tất cả đều đã được thành thục một cách hoàn hảo. Chuyển động tinh xảo mà cậu thể hiện không phải là thứ có thể hoàn thành trong ngày một ngày hai.

‘Nghĩa là…’

Đó là sự tinh xảo chỉ có ở những giáo sĩ trung cấp đã lặp đi lặp lại cùng một động tác trong hàng chục năm. Dù cậu có vóc dáng và ngoại hình khác hẳn mình, nhưng khi nhìn chuyển động của cậu ta, Volkmann thậm chí có cảm giác như đang nhìn vào gương.

Cậu ta giống ông đến mức đó.

Từ chuyển động cho đến cả những thói quen nhỏ nhặt nhất.

Sự thật đó khiến Volkmann cảm thấy kỳ lạ. Chỉ nhìn qua một chút mà đã sao chép được ư? Không, theo lẽ thường thì chuyện đó là không thể. Vậy nghĩa là cậu ta đã từng học kiếm thuật của Giáo đoàn ở đâu đó sao?

Dù có suy nghĩ thế nào cũng không ra đáp án.

『Cậu tên là Ivan nhỉ.』

Sau một hồi đắn đo, cuối cùng Volkmann cũng mở lời.

Bước lại gần cậu, Volkmann hỏi.

『Cậu có từng học kiếm thuật của Giáo đoàn ở đâu đó không? Chuyển động cậu vừa thể hiện là kiếm thuật của Giáo đoàn, và đó không phải thứ có thể hoàn thành trong ngày một ngày hai. Có vẻ như cậu đã rèn luyện rất lâu rồi…』

Cậu thanh niên im lặng.

Volkmann tiếp tục hỏi.

『Nếu cậu có vị sư phụ nào chỉ dạy kiếm thuật, liệu ta có thể hỏi quý danh của người đó không?』

Nếu cậu có sư phụ.

Người đó chắc chắn phải là một kiếm sĩ cao danh. Để một thanh niên ở độ tuổi đó có được tư thế hoàn hảo như vậy, chắc chắn phải có một người thầy giỏi chỉnh sửa từng động tác.

‘Giáo sĩ cấp cao của Giáo đoàn? Hay là một kiếm sĩ lang thang lừng danh nào đó? Dù là ai thì chắc chắn kẻ đó cũng rất am hiểu kiếm thuật của Giáo đoàn.’

Rốt cuộc là ai chứ?

Có thể là một kiếm sĩ mà ông biết. Volkmann chờ đợi cậu mở lời, nhưng…

『…』

Cậu thanh niên vẫn im lặng.

Thấy cậu ta không trả lời, Volkmann cảm thấy bức bối, ngay lúc ông định hỏi lại lần nữa.

『Tôi đã nghe nhiều chuyện về Giáo đoàn Kiếm.』

Cậu thanh niên lên tiếng.

Những lời thốt ra từ miệng cậu ta không phải là điều Volkmann mong đợi. Nhưng không vì thế mà ông có thể phớt lờ. Đôi mắt Volkmann nheo lại trước một từ ngữ mà cậu thanh niên nhắc đến.

『Nghe nói ở đó có một giới luật như thế này.』

Kiếm Giới (Giới luật của Kiếm).

Giống như Hiệp sĩ đoàn Atanga tuân thủ các giới luật hiệp sĩ lâu đời, Giáo đoàn Kiếm cũng gìn giữ một số quy tắc do vị Kiếm Thánh đầu tiên để lại như là giới luật.

Cậu thanh niên đọc lên một trong những giới luật đó.

『Muốn luận bàn về kiếm, hãy dùng kiếm mà luận bàn.』

Volkmann mở to mắt.

Sau đó, một tiếng cười khan bật ra từ khóe miệng ông. Tiếng cười khan ấy chẳng mấy chốc chuyển thành tràng cười sảng khoái.

「Muốn luận bàn về kiếm, hãy dùng kiếm mà luận bàn.」

Vị Kiếm Thánh đầu tiên với tính cách hào sảng và bộc trực luôn là người để kiếm đi trước lời nói, và là nhân vật chủ trương rằng kiếm sĩ thì phải nói chuyện bằng kiếm.

Vì vậy, giới luật đó cũng đồng nghĩa với ý này:

Nói dài dòng làm gì, cứ đấu kiếm thử là biết ngay không phải sao? Có thời gian mà so đo tính toán thì cầm kiếm lên mà lao vào nhau đi. Trao đổi vài chiêu là tự nhiên sẽ hiểu thôi.

Tức là, làm một trận Đấu kiếm đi.

『Đúng là một chàng trai táo bạo.』

Nụ cười đọng lại trên môi Volkmann.

Không phải tất cả các giáo sĩ đều tuân theo giới luật. Volkmann cũng chỉ ghi nhớ giới luật chứ không bị trói buộc bởi nó.

Nhưng dù vậy.

Volkmann không coi nhẹ giới luật đến mức phớt lờ lời nói của một kiếm sĩ nhắc đến Kiếm Giới ngay trước mặt mình. Và Volkmann cũng nghĩ rằng lời cậu thanh niên nói là đúng.

『Quả thực lời cậu nói rất đúng.』

Volkmann cảm thấy hứng thú với cậu thanh niên trước mắt, và ông có ham muốn kiểm chứng thực lực của cậu ta. Volkmann biết rõ rằng để giải tỏa điều này, không gì bằng một trận đấu tập.

Soạt.

Volkmann rút thanh kiếm cùng vỏ kiếm ra khỏi thắt lưng. Dùng đai lưng buộc chặt vỏ kiếm và kiếm lại với nhau, Volkmann chĩa kiếm về phía cậu.

『Kẻ mang danh giáo sĩ của kiếm thì không thể vi phạm giới luật được. Ta cũng có chút hứng thú với kiếm thuật của cậu, ta có thể xin một trận đấu tập được không?』

Cậu thanh niên lặng lẽ thực hiện kiếm lễ. Cậu cũng buộc chặt kiếm và vỏ kiếm lại, rồi lùi lại một bước.

『Xin chỉ giáo.』

『Được. Nếu đấu xong, cậu có thể trả lời câu hỏi của ta chứ?』

『Khi đấu rồi ngài sẽ tự nhiên hiểu thôi.』

『Chà, không chịu thua câu nào nhỉ.』

Để xem thực lực thế nào nào.

Lẩm bẩm như vậy, Volkmann nhịp nhẹ mũi kiếm. Đó là tín hiệu nhường chiêu đầu tiên. Nhìn dáng vẻ ung dung của Volkmann, Na Jin mỉm cười trong lòng.

Đã thành công thu hút sự chú ý và dùng giới luật để lôi kéo ông ta. Giờ chỉ còn việc dồn ép Volkmann để ép ông ta tung ra những kỹ thuật chưa phô diễn.

Muốn vậy thì trước tiên phải tước đi sự ung dung kia đã.

Na Jin bước lên một bước, hạ thấp trọng tâm. Đôi mắt Volkmann nheo lại. Đó là một tư thế mà Volkmann chưa từng thấy bao giờ. Đương nhiên rồi. Đây không phải kiếm thuật của Giáo đoàn, cũng chẳng phải kiếm thuật của bất kỳ ai.

Thanh kiếm tối ưu hóa cho đòn đánh đầu tiên (Sơ kích).

Thanh kiếm nắm bắt dòng chảy ngay từ đòn đầu tiên.

Đây là kỹ thuật mà Na Jin tự mình tạo ra để phân định thắng thua trong chớp mắt và áp đảo khí thế ở Thành phố ngầm. Một loại kiếm thuật thô sơ đến mức khó có thể gọi là kiếm thuật.

Nhưng.

Khi kết hợp với cảm giác thiên bẩm của Na Jin, nó trở thành đòn tấn công sắc bén hơn bất cứ thứ gì. Na Jin đạp mạnh xuống đất lao tới. Dù không dùng mana cường hóa cơ thể, đòn đánh ấy vẫn nhanh đến kinh ngạc.

『…!』

Mắt Volkmann mở trừng.

Trong khoảnh khắc gia tốc, bóng dáng cậu lao vào điểm mù tầm nhìn ông. Ông dự đoán cậu sẽ vung thanh kiếm đang kéo thấp lên trên, nhưng trái với dự đoán, cậu bật nhảy ngay trước mặt.

Quỹ đạo kiếm chứa đầy gia tốc bị bẻ cong.

Không phải từ dưới lên, mà là bổ chéo từ trên xuống. Trước quỹ đạo kiếm bị bẻ cong trong tích tắc, cơ thể Volkmann phản ứng cực nhanh.

Keng, kéc kéc!

Ông đỡ lấy thanh kiếm của Na Jin bằng tư thế đã lặp đi lặp lại hàng nghìn, hàng vạn lần. Không để Volkmann kịp bối rối trước sức nặng trĩu tay truyền đến, Na Jin lập tức tung ra đòn kiếm tiếp theo.

Như thể quyết không để mất đi khí thế vừa nắm bắt được.

3.

Càng đấu, Volkmann càng cảm thấy kỳ lạ.

Cậu thanh niên trước mắt không dùng kiếm khí, cũng chẳng dùng mana. Dù cảm nhận được mana trong cơ thể cậu ta, nhưng lượng đó vẫn còn rất ít. Tuy nhiên, cậu di chuyển nhanh đến mức khiến ông phải tự hỏi liệu có phải cậu ta đang dùng mana hay không.

‘Không, không phải.’

Volkmann nhận ra bản chất của sự kỳ lạ đó.

Đó là đôi mắt chuyển động nhanh nhạy từ cậu. Lúc này Volkmann mới hiểu. Cậu ta không phải nhanh, mà là di chuyển “trước”.

Kiếm sẽ vung tới đâu.

Volkmann sẽ lao vào chỗ nào.

Như thể nhìn thấu tất cả, cậu thanh niên bước tới trước Volkmann một bước, và lùi lại trước một bước. Trước khoảng cách chuẩn xác đó, Volkmann chỉ biết tặc lưỡi thán phục.

‘Tuy non nớt và chưa được gọt giũa…’

Nhưng lại có sự sắc bén hoang dã.

Những đường kiếm sắc lẹm như nanh vuốt mãnh thú lóe lên từng khoảnh khắc. Volkmann ung dung gạt bỏ tất cả, nhưng sự ung dung đó sụp đổ ngay khi Na Jin chuyển sang tư thế tiếp theo.

Ầm.

Dậm mạnh chân xuống đất, Na Jin nâng kiếm lên. Đó là tư thế cậu ăn cắp từ Volkmann. Na Jin đỡ đòn kiếm của Volkmann bằng tư thế chuyên về phòng thủ mà ông đã dùng để chặn kiếm của cậu mấy lần trước đó.

Vừa đỡ đòn, cậu lập tức liên kết sang tư thế khác.

Giống hệt như đang bắt chước chuyển động của Volkmann.

Đó là kiếm thuật của Giáo đoàn. Nhưng cách Na Jin bước chân và phân bổ lực khi nối các tư thế lại với nhau hoàn toàn là của Volkmann. Những thứ như thói quen mà Volkmann đã tạo ra sau mười mấy năm rèn luyện.

『…!』

Ánh mắt Volkmann dao động.

Lúc nãy nhìn từ xa ông không dám chắc, nhưng giờ đấu kiếm ngay trước mặt thì ông đã nhận ra. Đó là kiếm của ông.

Keng, Choang!

Càng va chạm kiếm, Volkmann càng cảm thấy kỳ dị. Cứ như đang nhìn vào gương vậy. Khi Volkmann tung ra một chiêu ứng biến mới, tấm gương vỡ tan, nhưng ngay lập tức một tấm gương mới lại xuất hiện trước mắt.

Cậu thanh niên phản chiếu trong gương lập tức bắt chước kỹ thuật ứng biến mà Volkmann vừa tung ra.

Đòn đầu tiên còn non nớt. Nhưng khi thi triển cùng một kỹ thuật lần thứ hai, quỹ đạo kiếm mà Cậu thanh niên vẽ ra đã hoàn hảo. Trong quỹ đạo đó hòa quyện cả mười mấy năm tháng rèn luyện của Volkmann.

『Ha…!』

Vì quá ngỡ ngàng. Vì không thể hiểu nổi.

Volkmann bật cười khan.

Trong khi liên tục va chạm kiếm, Volkmann đã hiểu ra. Ý nghĩa câu nói của Cậu trước khi đấu. Trước câu hỏi sư phụ là ai của ông, cậu ta đã trả lời thế này.

Đấu rồi sẽ tự nhiên biết.

‘Hóa ra là ý này sao!’

Volkmann cảm thấy da gà nổi lên khắp cánh tay.

Không cần phải hỏi về sư phụ nữa.

Vì chính bản thân ông, người đang đấu kiếm với cậu, chính là sư phụ của cậu.

Vừa tung ra kỹ thuật liền bị sao chép ngay lập tức. Không chỉ đơn thuần là sao chép kỹ thuật, Na Jin đang đánh cắp toàn bộ mười mấy năm tháng mà Volkmann đã đầu tư để rèn luyện kỹ thuật đó.

Sự thật ấy, Volkmann không phải không biết.

Dù nhận ra vốn liếng của mình đang bị vét sạch, Volkmann vẫn không dừng kiếm. Ngược lại, nụ cười càng nở rộ trên môi ông. Vì Volkmann cũng đang tận hưởng trận Kiếm đấu này.

‘Ta đã thấy vô số kẻ được gọi là thiên tài.’

Những con quái vật bắt kịp cả đời người khác chỉ trong một khoảnh khắc. Cậu thanh niên trước mắt chắc chắn là một trong số đó. Vừa đấu kiếm với cậu , Volkmann vừa nhớ đến một người đàn ông.

Người đã gia nhập Giáo đoàn cùng lúc với ông.

Nhưng giờ đây là người bạn thân đã đi đến một nơi mà ông không thể chạm tới.

Sword Expert trẻ nhất, Sword Seeker trẻ nhất, Sword Master trẻ nhất… Thiên tài xuất chúng đã lần lượt phá vỡ mọi kỷ lục và đứng trên đỉnh cao.

‘Chủ nhân của Giáo đoàn Kiếm, Kiếm Thánh Karon.’

Volkmann đang cảm nhận lại chính xác cảm giác khi ông đấu kiếm với Karon thời ông vẫn còn là Cao thủ. Cảm giác nỗ lực của mình bị phủ nhận. Trước sự thật đó, Volkmann không hề cảm thấy khó chịu.

‘Thể hiện nữa đi.’

Vì điều này cũng có ích cho ông.

Việc đối phó với những đường kiếm khó lường của Na Jin cũng không phải chuyện dễ dàng đối với Volkmann. Nếu dùng kiếm khí và mana thì dễ, nhưng chỉ dùng kiếm thuật thuần túy để đối phó thì đây là một đối thủ khó nhằn.

Huống hồ Cậu thanh niên đó đang mô phỏng kiếm thuật của ông.

Sự mô phỏng tinh xảo đến mức khiến ông ảo tưởng như đang nhìn thấy chính mình trong gương. Từ những chuyển động mô phỏng bản thân của cậu, Volkmann tìm ra những thiếu sót của mình mà bấy lâu nay ông không nhận thấy. Ông nhận ra mình cần bổ sung ở đâu.

Một trải nghiệm tốt và một đối thủ tốt.

Nhưng rồi nó cũng đi đến hồi kết. Rắc, tiếng vỏ kiếm nứt vang lên. Volkmann chỉnh lại tư thế lần cuối. Đó là đòn đánh mạnh nhất của Volkmann mà ông chưa từng cho Na Jin thấy.

Xoạt…

Dấu chân Volkmann in loạn xạ trên mặt đất. Bộ pháp tinh vi và phức tạp đến mức đôi mắt di chuyển nhanh của Na Jin cũng không thể bắt kịp hoàn toàn. Volkmann lướt đi như trượt băng, lao vào lòng Na Jin và vung kiếm.

Đường kiếm lóe lên để lại tàn ảnh.

Rắc!

Khoảnh khắc kiếm va chạm, vỏ kiếm của Volkmann vỡ tan. Dù đã cố gắng đỡ đòn, nhưng Na Jin vẫn bị đẩy lùi và lăn lóc trên mặt đất. Khi Na Jin chống người đứng dậy, Volkmann đang nhìn cậu với vẻ mặt hài lòng.

『Một trận đấu tuyệt vời đó, Ivan.』

Ông mỉm cười.

『Khi nào cậu có thể sử dụng kiếm khí… lúc đó ta muốn thử đấu kiếm trong trạng thái bọc kiếm khí xem sao.』

Volkmann bước lại gần Na Jin và đưa tay ra. Na Jin nắm lấy tay ông và đứng dậy. Nhìn Na Jin đang nắm rồi lại xòe bàn tay tê rần, Volkmann nói.

『Này, cậu có ý định gia nhập Giáo đoàn Kiếm không?』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!