Tôi Đã Rút Thanh Excalibur

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web novel - Chương 17 Thứ Ánh Sáng Không Được Phép Sở Hữu (3)

Chương 17 Thứ Ánh Sáng Không Được Phép Sở Hữu (3)

Vừa là đề nghị, vừa là đe dọa.

Yiban nhìn người tiền bối cũ của mình.

Một kẻ từng đứng chung chiến tuyến, nhưng đã phản bội Atanga để quy phục ý chỉ của thần linh. Yiban muốn gào lên rằng kẻ đã vứt bỏ cả danh dự và lòng kiêu hãnh sao dám mở miệng nhắc đến cái tên Atanga, nhưng hắn biết mình không thể.

Bởi chính hắn cũng chẳng còn là Kỵ sĩ Atanga nữa.

Hắn đã đánh mất danh dự vào ngày định mệnh mười năm trước.

『Cấp trên muốn chuyện này được xử lý càng nhanh, càng êm thấm càng tốt. Hiện tại các ngôi sao và các giáo đoàn khác vẫn chưa nhận ra, nhưng... chẳng ai đảm bảo được điều đó sẽ kéo dài mãi.』

Chẳng biết có hiểu tâm trạng của Yiban hay không, Berlo vẫn tiếp tục nói.

『Thời gian rất gấp rút. Yiban.』

Hắn giơ ba ngón tay ra trước mặt Ivan.

『Ta cho ngươi ba ngày. Trong thời gian đó, dù bắt sống hay giết chết, phải lôi cổ nó về trước mặt ta.』

『...Ngài Berlo.』

Yiban im lặng một lúc rồi lên tiếng.

Dù đang quỳ gối, dù chỉ còn một mắt, nhưng trong ánh mắt Yiban vẫn chứa đựng sự phẫn nộ rõ ràng.

『Chẳng phải Giáo đoàn là nơi thờ phụng các vì sao sao?』

『Ta đâu có cho phép ngươi đặt câu hỏi.』

『Tôn trọng ý chí của các vì sao vĩ đại, và bảo vệ chúng mới là giáo lý của Giáo đoàn chứ không phải...』

Lời của Yiban không thể nói hết câu.

Bởi Berlo đã đá thẳng vào cằm hắn.

Một tiếng "bốp" vang lên, đầu Ivan quay ngoắt sang một bên.

『Này, Yiban.』

Berlo túm lấy tóc Yiban.

『Thấy ta nể tình xưa nghĩa cũ mà ưu ái nên ngươi coi thường ta à? Một tội nhân dám báng bổ ý chí của các vì sao mà lại đòi dạy đời Kỵ sĩ Giáo đoàn về ý chí của sao ư? Tỉnh lại đi, người anh em.』

Berlo vuốt mặt vẻ chán nản.

『Biết thân biết phận đi. Nếu ngươi chà đạp lên thiện chí của ta như thế này thì ta sẽ khó xử lắm đấy.』

『...Tôi lỡ lời.』

『Phải thế chứ. Giờ mới nói chuyện được này.』

Yiban cúi đầu.

Còn Berlo ngẩng cao đầu nhìn xuống hắn.

『Không một Tinh Tọa nào nắm bắt được tình hình này cả. Ngay cả chủ thần của Giáo đoàn Tinh Huy, "Ngọn Hải Đăng Soi Rọi Vạn Vật", cũng không hiểu được chuyện gì đang xảy ra.』

Ngươi có hiểu điều này nghĩa là gì không?

Hỏi lại như vậy, rồi Berlo tiếp tục.

『Nghĩa là đây rõ ràng là một lỗi lầm. Nếu ngay cả Ngài Hải Đăng cũng không nhận ra, thì đây là việc không được phép xảy ra. Khi một việc không được phép xảy ra lại xảy ra, thì biến nó thành chưa từng tồn tại chính là lòng Trung (忠) mà Giáo đoàn dâng lên Ngài.』

Dù nói rằng tôn sùng mọi ngôi sao là cao quý và thiêng liêng, là đức hạnh của Giáo đoàn phụng sự các vì sao... nhưng bên trong đó vẫn luôn tồn tại thứ bậc ưu tiên rõ ràng.

Tinh Tọa, Ngọn Hải Đăng Soi Rọi Vạn Vật.

Berlo vuốt ve bộ giáp khắc hình chòm sao của chủ thần Giáo đoàn Tinh Huy.

『Ta không nói hai lần đâu. Yiban.』

Berlo trừng mắt nhìn Yiban.

『Ta thề trên lòng Trung (忠) dâng lên Ngài Hải Đăng vĩ đại. Lời đề nghị ta đưa ra cho ngươi tại đây chắc chắn sẽ được thực hiện. Đây là lời đề nghị từ Kỵ sĩ Giáo đoàn Tinh Huy Berlo, chứ không phải cá nhân Berlo.』

Một kỵ sĩ đã chọn thần linh thay vì danh dự và lòng kiêu hãnh.

Kẻ đó đã đem lòng trung thành với thần của mình ra thề. Đó là lời thề nặng nề nhất mà Berlo có thể đưa ra. Yiban biết, nếu từ chối, cái đầu của hắn sẽ lìa khỏi cổ ngay lập tức.

『...Cảm tạ ngài đã ban cho cơ hội quá phận này, tôi sẽ cố gắng hết sức.』

Yiban cúi đầu.

Cái trán cúi xuống vẫn chưa chạm đất. Đó là chút lòng tự trọng cuối cùng của Yiban, nhưng Berlo đã dùng tay ấn mạnh vào gáy hắn.

『Cảm tạ thì phải thể hiện thế này chứ.』

Trán Yiban  chạm đất.

Berlo thì thầm vào tai hắn.

『Hành động ngay đi. Trước khi sự kiên nhẫn của ta cạn kiệt.』

* * *

Bước ra ngoài, Yiban châm một điếu thuốc.

Hắn rít một hơi thật sâu rồi nhả ra làn khói đục ngầu, vẻ mặt cứng đờ như tượng.

「Ta sẽ giúp ngươi phục quyền Atanga.」

「Nghĩa là giúp ngươi lấy lại danh dự đã mất.」

Lời đề nghị của cựu Kỵ sĩ Atanga, Berlo.

Tất nhiên Yiban thừa biết. Danh dự kỵ sĩ không phải là thứ có thể lấy lại theo cách khốn nạn này. Nhảy vào cái vũng bùn lầy lội toan tính thiệt hơn và quyền mưu thuật số, thứ có được chỉ là quyền lực bẩn thỉu mà thôi.

Đó không phải là thứ hắn mong muốn. Thứ danh dự có được theo cách đó đối với Yiban là vô giá trị.

Thế nhưng, lý do Yiban không thể từ chối lời đề nghị của Berlo là vì cái ham muốn hiển nhiên mà con người ai cũng có. Ham muốn được sống. Khác với Ophen, Ivan vẫn còn luyến tiếc cuộc sống này.

'Mình chưa thể chết được. Mình muốn sống thêm nữa.'

Tại thành phố ngầm nơi ánh sao không thể chạm tới này.

Là một kỵ sĩ bán phế vật mất cả mắt lẫn danh dự, nhưng Yiban không muốn đón nhận cái chết. Nếu sống sót, biết đâu cơ hội sẽ lại đến vào một ngày nào đó. Yiban đã lỡ nghĩ như vậy.

Phải giết Na Jin.

Phải giết thì mình mới sống được.

Dưới mệnh đề đơn giản và rõ ràng đó, Yiban hút thuốc liên tục. Dưới ánh đèn khoáng vật mờ ảo, con mắt độc nhất của Yiban vẩn đục.

『Phù...』

Bản thân hắn với tư cách là một kỵ sĩ tự hỏi.

Cuộc sống nhớp nhúa này có ý nghĩa gì không?

Yiban trả lời câu hỏi đó.

Dù có thế thì ta vẫn muốn sống.

Con người ai cũng coi mạng sống của mình là trên hết. Đứng trước cái chết, con người có thể trở nên ích kỷ và tàn nhẫn đến cùng cực. Yiban cũng không ngoại lệ.

Không ngoại lệ, nhưng.

Ivan không thể dễ dàng cất bước. Dù đã chạm mắt với Ophen bước ra từ con hẻm, và đoán được ông ta đã giúp Na Jin, nhưng Yiban vẫn không hành động ngay lập tức.

Một chút nữa thôi.

Chỉ một chút nữa thôi.

Yiban rút điếu thuốc mới ra và châm lửa. Hắn nhả khói. Cho đến khi đốt hết cả bao thuốc, Yiban vẫn chưa chịu di chuyển.

2.

Chó săn của Giáo đoàn, Ám Bộ.

Những kẻ thuộc về nơi đó tuy không thể trở thành kỵ sĩ nhưng cũng tiệm cận với họ. Những kẻ không thể phóng ra kiếm khí nhưng điều khiển mana không thua kém gì kỵ sĩ. Họ giống Ranger (Biệt kích) hơn là Kỵ sĩ.

Đánh lén, điệp viên, truy đuổi, ám sát.

Những công việc bẩn thỉu đó là chuyên môn của Ám Bộ. Những kẻ đã tuyên thệ Lời thề Câm lặng (Cấm Ngôn) để vụ việc không bị lọt ra ngoài này đã tản ra truy lùng cậu nhóc.

Cậu nhóc đã rút kiếm bỏ trốn từ một ngày trước.

Không nắm rõ địa hình thành phố ngầm, và khoảng cách 1 ngày là rất lớn... nhưng những kẻ thuộc Ám Bộ cho rằng chừng đó chẳng phải là trở ngại gì to tát. Chẳng phải chỉ là một thằng nhãi ranh nơi xó xỉnh chưa từng được huấn luyện bài bản sao.

Tuy có tính chất đặc biệt là đã rút được Thánh kiếm.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chỉ có thế mà thôi.

Ngược lại, nếu đụng độ mà cậu bé dùng Thánh kiếm thì mọi chuyện sẽ kết thúc ngay. Khoảnh khắc ánh sáng bùng lên, toàn bộ Ám Bộ đang tản ra sẽ lập tức đổ dồn về đó. Vì vậy, hãy đụng độ và dụ nó chiến đấu.

Với phán đoán đó, những kẻ truy đuổi hành động đơn lẻ.

『...』

Một kẻ truy đuổi đang di chuyển dọc theo con hẻm hẹp với bước chân không tiếng động bỗng nheo mắt lại. Hắn cảm nhận được hơi người từ sâu bên trong. Hắn chậm rãi lần theo dấu vết.

Dấu chân in rõ trên mặt đất.

Kích cỡ dấu chân phù hợp với cậu bé.

Kẻ truy đuổi lần theo dấu chân, bỗng giật mình cảnh giác khi nghe tiếng "cộp" vang lên trong hẻm. Bị phát hiện rồi sao? Hắn đạp đất lao về phía phát ra tiếng động.

Nhưng khi chạy đến nơi, thứ hắn thấy chỉ là một chiếc giày vô chủ. Chiếc giày như được ai đó ném từ trên cao xuống. Lúc này kẻ truy đuổi mới nhận ra chân tướng của âm thanh vừa rồi.

Chiếc giày là mồi nhử.

Thứ bị nhắm đến là mạng sống của hắn.

Kẻ truy đuổi vội vàng rút kiếm chém ngược lên trên. Phản xạ có được nhờ giác quan đang căng như dây đàn. Khoảnh khắc kiếm vung lên, tiếng kim loại va chạm "Keng!" vang lên chói tai.

Na Jin nhảy từ trên cao xuống tập kích kẻ truy đuổi, rồi tiếp đất nhẹ nhàng như trượt đi.

Trong bóng tối bao trùm con hẻm, đôi mắt màu hoàng hôn của cậu lóe lên vẻ yêu dị. Cảm thấy rợn người, kẻ truy đuổi vận mana và căng mọi giác quan. Đôi mắt sáng rực trong bóng tối dao động trong tích tắc.

Bộp!

Cùng với tiếng đạp đất, thân ảnh cậu biến mất trong nháy mắt. Lưỡi kiếm lóe sáng trong đêm đen lao thẳng vào cổ họng. "Keng", kẻ truy đuổi chật vật gạt kiếm ra và lùi lại giãn khoảng cách.

'Không nhanh, nhưng nguy hiểm.'

Kỹ năng không phải của kẻ mới chém giết một hai lần.

Dù không có tốc độ vượt trội như những người sử dụng mana, nhưng rất khó chịu. Kỹ năng khai thác điểm mù từ tầm nhìn cực kỳ điêu luyện.

...Chậc.

Tặc lưỡi, kẻ truy đuổi lần này chủ động thu hẹp khoảng cách. Hắn cố tình vung kiếm biên độ rộng để ép cậu lùi lại, sau đó rút ám khí từ trong tay áo ném ra.

Ám khí màu đen.

Nếu không phải là Ám Bộ quen nhìn trong bóng tối thì khó mà thấy được những thanh phi dao này. Hình ảnh chúng xuyên thủng cổ họng cậu nhóc đang lùi lại đã hiện lên trong mắt hắn, nhưng...

Phập.

Na Jin dùng tay bắt gọn ám khí đang bay tới.

Sống cả đời trong thành phố ngầm tối tăm, Na Jin đương nhiên quen thuộc với tầm nhìn trong bóng tối. Ném trả lại ám khí về phía kẻ truy đuổi, Na Jin đạp mạnh xuống đất.

「Giấu kỹ thực lực vào.」

「Chỉ cần di chuyển nhanh trong một khoảnh khắc cần thiết thôi.」

「Điều đó sẽ tạo ra sự chủ quan và sơ hở.」

Dòng chảy nhập vào cơ thể cậu .

Trong khoảnh khắc, cơ thể Na Jin tăng tốc.

Kẻ truy đuổi hoảng hốt gạt phăng ám khí, nhưng ngay lúc đó Na Jin đã áp sát ngay trước mặt. Tốc độ bất ngờ khiến phản ứng của kẻ truy đuổi chậm lại, và Na Jin không bỏ lỡ cơ hội đó.

Phập.

Cánh tay kẻ truy đuổi bị chém đứt. Hắn trợn trừng mắt, định dùng cánh tay còn lại vung kiếm thì bàn tay Na Jin đã chộp lấy cổ tay hắn.

Nắm được khí thế thì đừng buông tha.

Theo lời dạy của Yiban, Na Jin nắm chặt cổ tay kẻ truy đuổi và giật mạnh. Kéo hắn mất thăng bằng, cậu vung kiếm cắt ngang cổ họng. Thế là xong. Na Jin kéo cái xác mềm oặt từ kẻ truy đuổi đi về hướng ngược lại với hướng mình định đi.

Học từ lính đánh thuê Ophen.

Vết máu sẽ là mồi nhử tốt.

Vận dụng triệt để những gì đã học, Na Jin tiếp tục di chuyển. Số lượng kẻ truy đuổi khá đông, Na Jin trực giác mách bảo rằng nếu đi thẳng đến đích ngay sẽ rất nguy hiểm.

'...Nếu lộ điểm đến.'

Bọn chúng sẽ ùa về đó.

Vì vậy, tạm thời cứ giả vờ đi loanh quanh. Như thể đang ẩn nấp chỗ này chỗ kia mà không có mục đích cụ thể. Để làm được điều đó, cần phải giết thêm một tên truy đuổi nữa.

Phán đoán phải nhanh.

Và hành động phải nhanh hơn thế.

Với tâm thế như đi trên dây, Na Jin lao đi trong những con hẻm. Không được phép phạm sai lầm dù chỉ một lần. Đó là bài học mà Ophen và Yiban đã truyền dạy.

'Tìm thấy rồi.'

Na Jin phát hiện một kẻ truy đuổi ở gần đó.

Khoảng cách giữa các kẻ truy đuổi là cố định. Chúng lặp đi lặp lại việc giãn ra rồi lại gần nhau theo một khoảng cách nhất định. Xác nhận điểm này, Na Jin chờ đợi thời cơ khi khoảng cách đủ xa.

Những kẻ truy đuổi của Ám Bộ tưởng rằng mình là thợ săn đang đuổi theo con mồi, nhưng thực tế thì ngược lại.

Cậu nhóc đang săn lùng bọn chúng.

3.

『...Bốn tên đã bị hạ sao?』

Khi cậu bỏ trốn được một ngày rưỡi, Berlo nhíu mày khi nghe báo cáo. Xác nhận là bốn, nhưng báo cáo của Ám Bộ nói rằng con số có thể còn tăng lên khiến Berlo phải kinh ngạc.

Dù không thể trở thành kỵ sĩ, nhưng những kẻ truy đuổi thuộc Ám Bộ tuyệt đối không phải là đối thủ dễ xơi.

Ít nhất, không phải là đối thủ mà một thằng nhãi không được giáo dục bài bản ở cái thành phố ngầm này có thể đối phó. Dù thông tin thu được cho biết cậu nhóc được gọi là chó săn của Yiban và đảm nhận vai trò đao phủ của tổ chức...

Chuyện này, thật kỳ lạ.

Nó vượt xa mức độ giỏi giết người thông thường.

Nhờ quen thuộc địa hình và đánh lén, có thể may mắn giết được một tên. Nhưng giết đến bốn tên thì không thể coi là may mắn được.

Hơn nữa, nhìn vào vị trí tìm thấy xác của các Ám Bộ, điều này cho thấy cậu nhóc không phải đang chạy trốn và đối phó với kẻ đuổi theo, mà là chủ động tìm đến để giết.

『Đúng là thằng nhãi điên rồ.』

Đang bị truy đuổi mà lại đi săn ngược kẻ truy đuổi?

Berlo bật cười vì quá hoang đường. Nghe nói nó rút được Excalibur nên hắn nghĩ nó có tài năng, nhưng thế này thì không chỉ dừng ở mức có tài năng.

Nó đã được rèn giũa ở mức độ nhất định.

Đã vượt qua phạm trù của một tên nhãi ranh chỉ biết dựa vào tài năng.

Vốn dĩ hắn định đợi khi khoảng cách được thu hẹp đủ gần, hoặc khi cậu nhóc rút Excalibur ra thì sẽ hành động theo ánh sáng đó, nhưng giờ thì chính hắn cũng phải ra tay thôi. Berlo đứng dậy hỏi thuộc hạ.

Yiban đâu?』

『Hắn đang hành động độc lập. À, và còn...』

Tên thuộc hạ chỉ ra ngoài cửa.

『Có một người muốn gặp ngài Berlo. Hắn tự giới thiệu là lính đánh thuê, nói rằng chỉ cần trả giá hợp lý thì sẽ giúp một tay.』

『...Lính đánh thuê?』

『Vâng, có vẻ là một nhân vật từng làm đoàn trưởng đoàn lính đánh thuê trước khi rơi xuống đây.』

Lính đánh thuê, lính đánh thuê à.

Lưỡi dao dễ điều khiển hơn bất cứ thứ gì vì nó chỉ chuyển động theo tiền và quyền lực. Berlo hất hàm.

『Cho vào.』

Cánh cửa mở ra.

Bước vào là một gã đàn ông nồng nặc mùi rượu. Gã đàn ông có vẻ ngoài cợt nhả cúi đầu trước Berlo.

『Lính đánh thuê, Ophen.』

Nếu có việc gì cần sai bảo, xin cứ nói.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!