Tôi Đã Rút Thanh Excalibur

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web novel - Chương 19 Ánh sáng không được phép sở hữu (5)

Chương 19 Ánh sáng không được phép sở hữu (5)

Cửa ải cuối cùng để thoát khỏi thành phố ngầm.

Nhìn Yiban đang đứng chắn trước lối vào đường hầm dẫn đến thác nước, Na Jin nghiến chặt răng. Bởi đó là hiện thực mà cậu đã cố tình lảng tránh.

…Cậu biết Yiban đang truy đuổi mình.

Vì Ophen đã nói cho cậu biết. Nhưng đồng thời, Na Jin cũng đã nuôi một tia hy vọng. Có lẽ nào Yiban định thả cậu đi chăng? Có lẽ nào ông ấy cố tình không đuổi theo cậu chăng? Đó là sự kỳ vọng và mong mỏi của Na Jin.

Vì cậu không muốn chạm trán với Yiban.

Vì cậu không muốn chĩa kiếm vào Yiban.

Vì cậu không muốn phải chiến đấu một mất một còn với Yiban.

『Đến rồi à.』

Nhưng hiện thực lại phơi bày ngay trước mắt thiếu niên.

Rằng tình huống tồi tệ nhất mà cậu tưởng tượng đã ập đến.

『Ta đang đợi đây.』

Rằng nếu muốn thoát khỏi thành phố này, hãy thử vượt qua bức tường khổng lồ kia xem. Rằng cậu chỉ có thể bước ra thế giới bên ngoài nếu vượt qua được người đàn ông đã vạch ra ranh giới và kìm hãm cậu bấy lâu nay. Đối mặt với hiện thực đang đến gần, khuôn mặt Na Jin nhăn lại.

『Keng.』

Yiban rút kiếm.

Ivan không thực hiện kiếm lễ. Ông chỉ đơn giản chĩa mũi kiếm về phía Na Jin. Cùng với ánh mắt lạnh lẽo hơn bất cứ lúc nào và giọng nói trầm thấp.

Áp lực đè nặng lên đôi vai.

Thứ cảm nhận được là sát khí đặc quánh.

Na Jin trực cảm rằng không còn cách nào khác. Dù không muốn chiến đấu, dù sợ hãi, nhưng vì không còn lựa chọn nào, Na Jin đành rút kiếm. Lưỡi kiếm được rút ra một cách thô bạo, cạo vào vỏ kiếm tạo nên tiếng rít, chĩa thẳng về phía Yiban.

Và rồi,

ẦM!

Yiban đạp đất lao tới.

Khác với khi đấu tập, Yiban không chờ Na Jin lao đến trước. Kéo theo luồng kiếm khí xanh lam, Yiban vung kiếm chém về phía Na Jin.

Hắn ép buộc Na Jin.

Rằng hãy lao vào với quyết tâm tử chiến đi.

Nếu không, ta buộc phải chém ngươi.

2.

Kỹ sĩ của Atanga, Yiban.

Yiban đạt đến cảnh giới Sword Expert (Cao thủ Kiếm thuật) ở tuổi 31 và hoạt động với tư cách là Kỹ sĩ của Atanga trong 8 năm. Hơn nữa, dù mất đi danh dự và rơi xuống thành phố ngầm, ông vẫn không hề lơ là việc tu luyện trong suốt mười năm qua.

Đã 18 năm kể từ khi đạt đến cảnh giới Cao thủ.

Yiban từng được gọi là ngôi sao triển vọng của Hiệp sĩ đoàn Atanga. Một kỹ sĩ lẽ ra có thể trở thành Sword Seeker (Người Tầm Kiếm \ Kiếm Tông) nếu được hỗ trợ và giáo dục bài bản. Một nhân vật như vậy đã dậm chân tại một cảnh giới suốt 18 năm ròng.

Ý nghĩa của điều đó rất đơn giản.

Yiban là một nhân vật nằm trong top đầu của những Sword Expert. Nghĩa là ông có thể nắm chắc phần thắng trước những Cao thủ thông thường, và kiếm thuật cũng như kỹ năng chiến đấu của ông đã tiệm cận đến cảnh giới hoàn hảo qua năm tháng.

Nói cách khác.

『…Hự!』

Đối với Na Jin, người mới chỉ vừa chạm ngưỡng Cao thủ , Yiban là một đối thủ quá sức. Khoảnh khắc đỡ đòn kiếm Ivan vung tới, cơ thể Na Jin bị hất tung lên.

Khác biệt. Sức nặng dồn vào thanh kiếm.

Khác biệt. Mật độ của kiếm khí.

Dù đã bọc kiếm khí nhưng Na Jin vẫn bị đẩy lùi, cậu lăn một vòng trên đất rồi bật dậy. Tất nhiên, không có thời gian để thở. Thanh kiếm của Yiban, người đã truy đuổi ngay lập tức, giáng xuống “Rầm!” ngay chỗ Na Jin vừa đứng.

Mặt đất bị cày xới sâu hoắm, bụi đất bốc lên mù mịt.

Khoảnh khắc tầm nhìn bị che khuất bởi bụi đất, thanh kiếm của Yiban xé toạc màn bụi lao tới. Kenggg! Dù đã kịp thời đỡ đòn, Na Jin lại bị đẩy lùi thêm lần nữa. Bàn tay cầm kiếm tê dại.

Na Jin nhận ra. Trong những buổi đấu tập trước đây, Yiban đã nhường nhịn cậu đến mức nào, đã nương tay ra sao.

Chỉ mới chạm kiếm hai ba lần mà ngón tay đã run rẩy. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Na Jin nghiến răng điều chỉnh nhịp thở. Cậu mở to mắt dõi theo chuyển động của Yiban.

Nhanh. Nặng. Và, không đứt đoạn.

Các động tác của Yiban tưởng chừng như ngắt quãng nhưng tất cả lại tạo nên một dòng chảy liền mạch. Na Jin đang bị cuốn vào dòng chảy đó.

『Khụ!』

Đỡ được kiếm nhưng lại bị đầu gối thúc trúng.

Định gạt kiếm đi thì kỹ thuật bị phá giải, thái dương bị chuôi kiếm đập mạnh. Khoảnh khắc tầm nhìn rung lắc, tấm bảo vệ ống chân của Yiban đã đá thẳng vào bụng cậu.

Hơi thở rối loạn.

Vì rối loạn, tư thế cũng sụp đổ.

Cậu vặn người né được nhát kiếm đâm vào khoảnh khắc đó trong gang tấc, nhưng mũi kiếm vẫn sượt qua làm máu bắn ra. Giữa những giọt máu văng tung tóe, Na Jin rên rỉ. Không thể cứ thế này bị cuốn theo dòng chảy được.

“Phải phản công.”

Nhưng bằng cách nào?

Kỹ năng chiến đấu, tiểu xảo, đánh lừa thị giác, cách dụ đối phương sơ hở… Tất cả những gì Na Jin tích lũy được bấy lâu nay đều không có tác dụng với Yiban.

Vì tất cả những thứ đó đều bắt nguồn từ Yiban.

Đó là những thứ Yiban dạy cho Na Jin, và đương nhiên Yiban vượt trội hơn Na Jin về những mặt đó. Mật độ kiếm khí, độ hoàn thiện của kỹ thuật, sức nặng của kiếm, tư thế, tiểu xảo… Yiban chiếm ưu thế trong mọi lĩnh vực.

『Đừng chiến đấu trên chiến trường của đối phương.』

『Không phải lúc nào ngươi cũng có thể chiến đấu với kẻ yếu hơn mình. Vậy thì, phải chiến đấu với kẻ mạnh như thế nào?』

Na Jin nhớ lại.

『Kéo hắn vào chiến trường của ngươi.』

『Tìm ra điểm mà ngươi vượt trội hơn đối phương.』

Nơi mà cậu có thể vượt qua Ivan.

“…Dù ông ấy bảo đừng quá tự tin vào tài năng.”

Chỉ có một thứ duy nhất Na Jin có thể tin tưởng và đánh cược. Thứ duy nhất Na Jin vượt trội hơn Yiban. Đó là tài năng và đặc kỹ mà Na Jin sở hữu. Na Jin mở trừng mắt.

Đôi mắt vằn tia máu chuyển động nhanh chóng.

Kể cả khi không theo kịp chuyển động của Yiban lúc trước, và ngay cả bây giờ khi đang bị áp đảo, đôi mắt của Na Jin vẫn bắt kịp chính xác chuyển động của Yiban. Na Jin dồn thêm lực vào đôi mắt ấy.

Mở to mắt ra sẽ thấy.

Khe hở giữa các chuyển động của Yiban. Sự chênh lệch thời gian vi mô xảy ra khi nối các động tác lại với nhau. Na Jin vẫn chưa có kỹ thuật để đâm chính xác vào khe hở đó. Vì cậu chưa được học những thứ như vậy.

“Nhưng mà.”

Không thể vì chưa học mà cứ chịu trận mãi được. Từ bao giờ cậu lại dựa dẫm vào sự học hỏi thế này? Những kỹ thuật học được chỉ làm tăng thêm sự lựa chọn, còn thứ tìm ra con đường sống cho cậu luôn là sự phán đoán nhanh nhạy và sự quyết đoán.

Na Jin đạp đất lao tới.

Keng, kít kít kít!

Kiếm trượt trên mặt kiếm, ngay khoảnh khắc Ivan định phá giải động tác gạt kiếm của Na Jin. Na Jin lao thẳng vào lòng Ivan. Xoay người một cách táo bạo, Na Jin dùng chuôi kiếm đập vào vai Ivan.

Bốp.

Sơ hở mà Na Jin đã xác nhận bằng chính đôi mắt mình. Na Jin đã đánh vào mối nối liên kết giữa các tư thế. Dòng chảy mà Yiban tạo ra lần đầu tiên bị ngắt quãng, không bỏ lỡ cơ hội đó, Na Jin đạp mạnh xuống đất.

Lượn sang bên sườn Yiban, Na Jin vung kiếm. Keng, lần đầu tiên Ivan phải lùi lại phía sau. Vì quá tập trung vào đường kiếm của mình nên Na Jin không biết, nhưng khoảnh khắc đó, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên khóe môi Yiban.

“Kỹ thuật mình chưa từng dạy…”

Yiban giấu đi nụ cười và đáp trả.

“Nó tự nghĩ ra mà dùng.”

Na Jin vẫn còn kém hơn Yiban.

Na Jin vẫn còn non nớt, và sự hiểu biết về vũ khí là kiếm cũng thấp. Tuy nhiên, Na Jin đang lấp đầy tất cả những điều đó bằng cảm giác và đôi mắt của mình.

Dùng kỹ thuật chưa từng được dạy. Yiban thầm thán phục trước những chuyển động mà Na Jin ngẫu hứng tạo ra. Tuy nhiên, ông vẫn nghĩ.

Vẫn còn thiếu.

Ông đã gợi ý đến mức này mà cậu vẫn chưa nhận ra. Yiban dùng sức hất văng Na Jin đang bám riết lấy mình và kéo giãn khoảng cách.

『……』

Bị đẩy lùi, Na Jin cảm thấy có gì đó kỳ lạ.

Sát khí tỏa ra từ Yiban cứ biến mất rồi lại xuất hiện lặp đi lặp lại. Giống như ông ấy muốn giết cậu, lại cũng giống như đang muốn dạy dỗ cậu vậy.

Không có cái nào trong hai điều đó là giả cả.

Ivan thực sự muốn giết Na Jin, và đồng thời cũng thực sự muốn dạy dỗ Na Jin. Lòng người vốn là thứ không thể quy về một mối. Trong lúc Na Jin còn đang hoang mang chưa nắm bắt được tình hình…

『Phù……』

Yiban thở hắt ra.

Rồi ông lặp lại một động tác vô nghĩa đã thực hiện vài lần trong trận chiến. Đó là giơ kiếm lên và điều hòa hơi thở.

Vùuu!

Kiếm khí của Yiban trở nên rõ nét.

Luồng kiếm khí đang chực chờ tán loạn bỗng trở nên ngay ngắn, ngọn lửa xanh lam đang lụi tàn lại bùng cháy một lần nữa. Động tác đó lặp lại nhiều lần. Na Jin im lặng quan sát.

Yiban tiến lại gần. Vung kiếm, và Na Jin đỡ đòn theo cách của riêng mình.

Đỡ đòn. Bị chém. Bị đá.

Đẩy lùi, khoét vào sơ hở, rồi lại lùi bước.

Khi trận chiến tiếp diễn, Na Jin nhận ra. Các yếu tố khác có thể bù đắp bằng sự ngẫu hứng, nhưng có một yếu tố căn bản mà cậu thua kém Yiban. Đó chính là kiếm khí mà Yiban bao bọc quanh thanh kiếm.

Kiếm khí của Yiban sắc nét và tinh gọn.

Kiếm khí của Na Jin mờ nhạt và thô ráp.

Một luồng kiếm khí hoàn hảo được thu gọn, và những mảnh vỡ kiếm khí rời rạc. Đó là khoảng cách giữa Yiban và cậu. Phải làm sao để lấp đầy khoảng cách đó? Trong lúc Na Jin đang loay hoay tìm câu trả lời, Yiban lại vào thế.

Tư thế được thực hiện lặp đi lặp lại.

Na Jin nheo mắt.

『Khi nào quay lại, ta sẽ dạy ngươi cách điều khiển kiếm khí.』

『Ta lấy danh dự từ Kỹ sĩ Atanga, Yiban ra để hứa đấy.』

…Không lẽ nào.

Na Jin quan sát chuyển động của Yiban.

Từ lúc nãy Yiban cứ lặp lại những động tác vô nghĩa. Như thể muốn bảo cậu hãy nhìn cho kỹ. Thấy cảnh đó, Na Jin vô thức bật cười. Giờ cậu mới hiểu ra.

Câu trả lời nằm ở đó.

“…Thật là.”

Biết hùa theo nhịp điệu nào đây.

Tư thế mà Ivan thực hiện, dòng chảy chuyển động trong cơ thể Yiban và dòng chảy bao quanh thanh kiếm, Na Jin đã nhìn thấy rất nhiều lần ở cự ly gần. Vì đã nhìn thấy nên cậu ngộ ra.

Na Jin lùi lại một bước lớn về phía sau.

Yiban không truy đuổi Na Jin.

Như thể bảo cậu hãy thử xem.

『Phù……』

Na Jin thở ra một hơi dài.

Điều chỉnh hơi thở, Na Jin vào tư thế quen thuộc nhất với mình. Buông thõng kiếm ra sau hông, hạ thấp trọng tâm, tư thế dành cho cú lao người. Giữ nguyên tư thế, Na Jin tập trung vào dòng chảy bên trong cơ thể.

Không để dòng chảy trôi đi tự nhiên. Nắm bắt và kiểm soát nó. Khiến nó chảy theo hướng mình muốn, theo con đường mình muốn.

Đương nhiên đó không phải là việc dễ dàng.

Đó không phải là quá trình đơn giản chỉ cần nhìn vài lần là bắt chước được. Vốn dĩ đây là thứ phải ngồi thiền và ngộ ra qua thời gian dài tu luyện.

Yiban đã làm thế. Sư phụ của Yiban đã làm thế. Và hầu hết các kỹ sĩ của Atanga đều ngộ ra theo cách đó. Tuy nhiên, Yiban biết. Thiếu niên trước mắt không chỉ đơn thuần là một kẻ có tài năng.

Na Jin có đôi mắt rất tốt.

Yiban biết rõ điều đó. Rõ hơn bất kỳ ai.

Nói trăm lần không bằng làm mẫu một lần, để cậu ta tự mình trải nghiệm bằng cơ thể mới là cách dạy phù hợp với thiếu niên kia. Nhìn Na Jin, Yiban nở nụ cười.

『Đúng rồi.』

Lúc này Yiban mới mở lời.

『Dùng như thế đấy.』

Thanh kiếm buông thõng của Na Jin.

Trên lưỡi kiếm đang được bao bọc bởi kiếm khí màu trắng, những hạt bụi vàng bắt đầu bốc lên. Những hạt bụi ấy lấp đầy những chỗ màu trắng chưa bao phủ hết và hòa quyện vào nhau.

Hạt bụi vàng hòa lẫn vào kiếm khí trắng.

Ánh vàng lấp lánh trong sắc trắng đậm đặc.

Thứ được tạo ra là Bạch Kim Kiếm Khí. Tại nơi không nhìn thấy sao, thanh kiếm của thiếu niên luôn khao khát những vì sao đã được nhuộm màu Bạch Kim. Một loại kiếm khí mang màu sắc của ánh sao.

Khoảnh khắc xác nhận loại kiếm khí nhuộm trên thanh kiếm của thiếu niên, mắt Yiban mở to hết cỡ. Ngay sau đó, ông bật cười. Bạch Kim Kiếm Khí. Theo ký ức của Yiban, đó là màu kiếm khí mà chưa ai từng sở hữu. Vì kiếm khí giống như ánh sao đó là độc quyền của Vua Arthur.

Rút ra thanh kiếm mà Vua Arthur để lại, và sở hữu kiếm khí giống như Vua Arthur, thiếu niên ấy đang đứng trước mặt ông.

Với màu sắc của riêng mình.

Vượt qua dạng mảnh vỡ, kiếm khí bao bọc hoàn toàn lấy thanh kiếm.

Đó là bằng chứng cho thấy thiếu niên đã bước lên cảnh giới Sword Expert hoàn chỉnh. Ivan siết lại tay kiếm và lao về phía Na Jin. Hai luồng kiếm khí lao vào cắn xé nhau.

Bạch Kim Kiếm Khí và kiếm khí xanh lam va chạm.

3.

Mỗi khi kiếm chạm nhau, ngọn lửa xanh lam và ánh sao bạch kim lại bắn tung tóe. Sau vài lần va chạm, Ivan và Na Jin đồng loạt lùi lại. Nhìn thiếu niên giờ đây đã gần như bắt kịp mình, Ivan nghĩ.

Thế này là đủ rồi.

『Na Jin.』

Nghĩa vụ của một người thầy đã hoàn thành.

『Hãy lao vào với quyết tâm giết ta đi.』

Yiban buông thõng kiếm.

Đó là tư thế ông chưa từng cho Na Jin thấy, và cũng là tư thế để thi triển kỹ thuật đáng tự hào của Yiban. Kiếm thuật dùng để trừng phạt những kẻ ác nhân đã đánh mất danh dự và lòng kiêu hãnh với tư cách là Kỹ sĩ của Atanga.

Trước khi thi triển kiếm thuật đó, Yiban cảnh báo.

Ta sẽ tung hết những gì mình có để giết ngươi, nên ngươi cũng phải làm như vậy. Hãy chĩa thứ tỏa sáng nhất mà ngươi có về phía ta.

Sự dao động đã biến mất.

Thứ còn lại nơi Yiban chỉ là sát khí.

『……』

Na Jin lặng lẽ hạ kiếm xuống.

Điều đó hoàn toàn không có nghĩa là cậu chấp nhận thất bại. Ngược lại là đằng khác. Thu kiếm vào vỏ bên hông, Na Jin vươn tay về phía hư không.

Bộp.

Na Jin nắm chặt lấy hư không. Để phô bày thứ tỏa sáng nhất mà mình có. Không gian gợn sóng và ánh sao bắt đầu tụ lại. Thứ xuất hiện trong tay thiếu niên chính là thanh kiếm của các vì sao, Excalibur.

Ánh sao chiếu sáng rực rỡ cả thành phố ngầm.

Khoảnh khắc triệu hồi Excalibur, Na Jin loạng choạng. Chỉ riêng việc gọi thanh kiếm ra cũng đòi hỏi sự tiêu hao rất lớn.

Nhưng Na Jin nhanh chóng lấy lại tư thế.

Để xuyên thủng bức tường chắn trước mặt và tiến về phía trước.

Thiếu niên nắm giữ ngôi sao và người kỹ sĩ theo đuổi ngôi sao đối mặt nhau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!