Tôi có phải Giun Đất đâu, Tôi là Rồng Đất cơ mà!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

(Đang ra)

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

꿈꾸는곰탱이

Tôi đâu có nói là hãy thực hiện theo kiểu này.

18 66

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

164 448

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

209 1010

Một bước đi cùng em

(Đang ra)

Một bước đi cùng em

하얀눈비

Câu chuyện về đôi thiếu niên dần hiểu ra giá trị của việc ở bên nhau, và về một bước chân được cất lên cùng người trân quý.

20 46

Web Novel - 030-Bổ sung nhu yếu phẩm

030-Bổ sung nhu yếu phẩm

Bổ sung nhu yếu phẩm

Nghe tiếng sột soạt, tôi khẽ mở mắt thì thấy Myeong-ho đã dậy từ lúc nào. Anh ta đang thu dọn đống giấy bút và dụng cụ viết lách đã bày ra từ đêm qua.

"À, cô tỉnh rồi sao? Xin lỗi nhé, lẽ ra tôi nên làm khẽ hơn chút. Hàaa... Dù sao thì, chào buổi sáng."

Anh ta khẽ lắc đầu cho tỉnh táo rồi cất lời chào tôi. Khoan đã, rõ ràng trước khi nhắm mắt vẫn còn là đêm mà nhỉ?

Đã bao lâu rồi tôi mới được đánh một giấc ngon lành, không một lần tỉnh giấc giữa đêm thế này? Tôi cố lục lọi ký ức nhưng chẳng tìm thấy lần nào tương tự. Kể cả khi còn ở trên núi, hay thậm chí là lúc còn sống cùng mẹ.

Bởi chỉ cần một tiếng thú rừng gầm rú cũng đủ khiến tôi giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi được ngủ một giấc sâu và thoải mái đến thế.

"Dù sao thì tôi cũng định dậy rồi. Hừm... ây chà."

Tôi giữ nguyên tư thế nằm sấp, rướn người lên thật cao rồi hạ xuống, sau đó lại nhấc phần thân dưới lên rồi trả về chỗ cũ.

Cứ nằm sấp mà ngủ là y như rằng sáng ra sẽ thấy tức ngực. Nếu không giãn cơ thì cảm giác cơ thể cứ cứng đờ, chẳng chịu nghe lời, nên việc tập tành buổi sáng đã trở thành thói quen của tôi.

Tôi vươn vai thật mạnh cho giãn cái người đang mỏi nhừ, mười đầu ngón chân co lại phát ra tiếng răng rắc rồi mới bước xuống giường.

May mà tôi không có tật xấu khi ngủ, chiếc giường vẫn y nguyên như đêm qua, ngoại trừ vài chỗ hơi sờn chỉ một chút. Tôi tiếp tục vươn vai thêm cái nữa, cái đuôi cũng vẫy qua vẫy lại để thả lỏng toàn thân.

Myeong-ho dường như đã chứng kiến toàn bộ quá trình đó, mặt anh ta hơi ửng đỏ. Chà, dù sao cũng là đàn ông mà, tôi hiểu đó là phản ứng tự nhiên nên cũng chẳng buồn trách mắng.

Nếu anh ta đưa ra mấy cái cớ vớ vẩn thì tôi đã thấy khó chịu rồi, nhưng tôi vốn không ghét những kẻ thành thật.

Hơn nữa, so với ánh mắt bẩn thỉu của những kẻ khác, cái nhìn của Myeong-ho có chút gì đó... đáng yêu chăng? Kiểu như nhìn anh ta lóng ngóng, vụng về khiến tôi chỉ muốn bật cười.

"...Được rồi. Chỉ là... ừm. Đừng làm thế trước mặt người khác nhé. Tôi xin cô đấy. Dù cô có nghĩ thế nào đi nữa... thì người ta cũng chỉ suy diễn theo ý họ muốn thôi."

Chắc là đang lo lắng cho tôi nên anh ta mới dặn đừng làm thế trước mặt người khác. Xem ra anh ta không bảo tôi "đừng làm trước mặt mình", nghĩa là anh ta cũng chẳng ghét bỏ gì cái cảnh tượng vừa rồi.

Cái suy nghĩ trong đầu hiện rõ mồn một lên mặt thế kia đúng là nực cười. Nhưng thôi... cũng đúng. Chẳng việc gì phải tự chuốc lấy rắc rối, nên tôi gật đầu đồng ý.

"Vậy... giờ chúng ta đi luôn à? Bản đồ cũng mua rồi, đồ đạc cũng sắm xong rồi mà."

"Chắc vậy. Nhưng vẫn còn vài thứ cần mua, với lại chúng ta vẫn chưa quyết định lộ trình đến khu di tích nên chưa cần đóng gói hành lý ngay đâu. Tôi đi rửa mặt chút đã... Cô sang bảo Yuna với Akash xuống dưới này được không?"

Tôi có biết tiếng đâu mà bảo. Nhưng như thể đọc được suy nghĩ của tôi, anh ta bảo chỉ cần nói: "Mít-ư-rô nê-ri-ô-oa" là họ sẽ hiểu, rồi bước ra khỏi phòng.

"Mì-trô... nê-ri-ô-oa."

Lạ thật. Hình như có gì đó sai sai. Nhưng vì chẳng biết sai ở đâu nên tôi quyết định cứ tự tin mà làm. Chắc họ cũng tự hiểu thôi.

Tôi đi tới phòng của họ, thấy Yuna đang kiểm tra xem cánh tay thép của mình có hoạt động trơn tru không, còn gã pháp sư thì đang dán mắt vào mấy cuốn sách và bản đồ.

"Altera? Myeong-ho đâu rồi mà cô lại sang đây?"

"Chắc vẫn còn đang ngủ nướng chứ gì. Quan tâm làm quái gì. Mà, nàng công chúa hoang dã của chúng ta đến đây có việc gì thế?"

Yuna thì ngạc nhiên, còn gã pháp sư thì vẫn cái vẻ thờ ơ đó. Hình như gã chẳng mảy may quan tâm đến chuyện gì trên đời này thì phải. Thậm chí Yuna, người vốn ít khi bộc lộ cảm xúc, trông còn có vẻ "người" hơn gã.

"Mì-trô nê-ri-ô-oa."

Tôi chỉ nói đúng câu cần nói rồi quay người đi thẳng xuống tầng một. Họ không hiểu thì cũng chẳng phải lỗi của tôi. Tôi đã nói rõ ràng rồi còn gì.

Dù mới sáng sớm nhưng Hội mạo hiểm giả đã rất náo nhiệt. Đây cũng là một cảnh tượng mà trước đây tôi chưa từng được thấy. Tất nhiên mỗi lần tôi đến Hội đều có rất đông người...

Nhưng lũ đó đứa nào đứa nấy cũng chỉ nhăm nhe lấy đầu tôi. Cảnh tượng đó thì không thể gọi là "đời thường" được.

...Nói cách khác, ở đây tụ tập đủ mọi hạng người. Những kẻ đang thượng cẳng chân hạ cẳng tay trước bảng thông báo. Những lính mới ngơ ngác nhìn quanh, hay những cô gái phục vụ đang bưng bê rượu.

Và cả những kẻ đang tán tỉnh phụ nữ nữa. Có một tên cứ bám lấy mấy cô gái, quấy rầy đủ kiểu. Có lẽ đây cũng là một khía cạnh của cuộc đời mạo hiểm giả.

Có cô gái thì thích thú, có người lại tỏ vẻ ghét bỏ rồi đẩy ra. Tên đó sau khi gạ gẫm cô gái tiếp tân không thành, vừa thấy tôi liền lập tức sấn sổ tiến lại.

Hừm. Hay là dạy cho hắn một bài học nhỉ? Thấy tôi tiến tới, mặt hắn hớn hở hẳn lên rồi lảm nhảm cái gì đó. Dù không hiểu tiếng nhưng tôi biết chắc đó là những lời bẩn thỉu.

Ngay khi hắn định ôm chầm lấy tôi, tôi tung một cú đấm thẳng vào chấn thủy.

Có lẽ không ngờ tới điều này, đôi mắt hắn thay vì vẻ hân hoan giờ chỉ còn lại sự kinh hoàng. Nhưng rồi tròng mắt hắn cũng sớm đảo ngược lên trên rồi lịm đi.

Tôi chẳng có ý định đỡ lấy cái gã đang đổ gục về phía mình, cứ thế để hắn ngã vật xuống sàn nhà.

Cả Hội mạo hiểm giả bỗng chốc im bặt, nhưng mà, tôi chẳng quan tâm. Hắn muốn tán tỉnh ai thì tùy, nhưng nếu muốn đụng vào tôi thì ít nhất cũng phải đem mạng ra mà cược.

"...Phu ha ha ha! Ta biết ngay mà! Đúng là đồ ngu."

Tiếng cười lớn của ai đó vang lên khiến bầu không khí trong Hội náo nhiệt trở lại. Tôi lấy chân đá nhẹ cái gã đang nằm đo đất kia sang một bên cho khuất mắt. Đợi một lúc thì mọi người từ trên lầu cũng đi xuống.

Myeong-ho trông có vẻ tươi tỉnh hơn sau khi rửa mặt, theo sau là những người còn lại. Tôi cứ thắc mắc sao họ lề mề thế, nhưng nghe Myeong-ho nói thì tôi đã hiểu lý do.

"Altera, cô có bảo họ xuống dưới không đấy? Tôi rửa mặt xong rồi mà thấy họ vẫn còn ở trong phòng..."

"Tôi đã nói rõ là Mì-trô nê-ri-ô-oa rồi còn gì. Tại họ không chịu hiểu thôi."

Hóa ra là không hiểu thật. Nhưng tôi vẫn rất hiên ngang. Vì tôi đã nói rồi mà. Myeong-ho vỗ trán một cái rồi ngồi xuống ghế. Chà, ngay từ đầu đừng có giao cho tôi là xong chứ gì.

"Không phải Mì-trô, mà là Mít-ư-rô. Tôi biết phát âm đó hơi khó... Thôi bỏ đi, lỗi của tôi. Lần sau tôi sẽ tự đi bảo họ..."

Phải đấy. Tôi thích thái độ biết nhận lỗi như vậy. Akash thì buông lời mỉa mai gì đó, còn Yuna dường như vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, đôi tai dài cứ vẫy vẫy liên tục.

"Hèn gì, dạy bảo một con thằn lằn đâu có dễ. Cố lên nhé. Mà thôi, bỏ qua chuyện đó đi. Sau khi nát óc suy nghĩ thì ta thấy có hai con đường. Một là băng thẳng qua dãy núi, hai là đi vòng quanh đó. Ngươi chọn cái nào?"

"Đi đường tắt thì gần hơn đúng không? Vậy tôi muốn đi đường tắt... Nhưng phải xuyên qua dãy núi Jikur à. Chà... liệu có ổn không nhỉ?"

Myeong-ho nhìn tôi với vẻ mặt đầy hoài nghi. Rốt cuộc chỗ đó hiểm trở đến mức nào chứ?

"Chắc là ổn thôi. Đến cả con sông mà nó còn lấp được trong nháy mắt, thì nếu cố sức chắc cũng lấp được mấy cái vực thẳm thôi. Đi đường tắt mất hai tuần, đi vòng mất hai tháng. Chọn đi?"

Myeong-ho cứ lẩm nhẩm "hai tuần" với "hai tháng" rồi đăm chiêu suy nghĩ. Rốt cuộc cái nơi đó hiểm trở đến mức nào mà anh ta phải đắn đo như vậy? Cho tôi biết với chứ.

"...Dãy núi Jikur? Sao, ở đó là hang ổ quái vật à? Hay là địa hình quá hiểm trở?"

"Cả hai. À không, quái vật ở đó chắc yếu hơn con Nhện Tàng Hình kia... nhưng địa hình thì cực kỳ khắc nghiệt. Có một hiểm cốc khổng lồ cắt ngang dãy núi. Nghe đồn đó là vết tích thanh kiếm của hai vị khổng lồ thời thượng cổ khi giao tranh để lại... Nó rộng và sâu đến mức đó đấy."

Hóa ra là cả hai. Hèn gì anh ta lại lo lắng đến thế.

Dù đã hiểu rõ lời anh ta nói nhưng tôi vẫn không thể hình dung nổi nó trông như thế nào, chắc hẳn phải hiểm trở lắm. Nhưng cảm giác được đi thám hiểm thế giới giả tưởng thế này khiến tôi thấy hơi phấn khích.

...Hai tuần à. Đó cũng là một vấn đề đáng để suy nghĩ. Nhưng thôi, nếu tôi nỗ lực thì chắc sẽ vượt qua được trước thời hạn đó thôi.

"Vậy thì câu trả lời rõ ràng rồi còn gì. Cứ băng qua dãy núi đi."

"Altera chọn một phiếu cho đường tắt. Những người còn lại thì sao? Tôi thì... lại muốn đi đường vòng hơn."

"Đồ nhát chết. Cứ băng qua đó đi. Ngươi không thấy con thằn lằn kia đã làm được những gì à?"

"Tôi cũng nghĩ nên đi đường tắt thì hơn. Trang bị đã đầy đủ, vả lại tôi cũng nghe đồn về một thành phố lãng quên nằm trong dãy núi đó."

"Ư... được rồi... Vậy thì đi đường tắt... Lộ trình đã quyết định xong... Giờ tôi đi mua ít thuốc hồi phục đây. Ai cần mua gì thì mua luôn đi. Sắp tới chúng ta sẽ không ghé qua ngôi làng nào trong một thời gian dài đâu."

Kết quả cuộc họp là băng qua dãy núi. Tôi thì chẳng có gì cần mua nên định quay về phòng, nhưng nghĩ lại ở đó cũng chán nên tôi quyết định đi theo Myeong-ho.

"Rất vui được gặp ngài, mạo hiểm giả. Ngài đến mua thuốc hồi phục sao? Hay là thảo dược và băng gạc?"

"Vâng. Cho tôi hỏi ở đây có loại thuốc hồi phục tinh chế từ máu Troll không?"

"Dạ không... Mấy món cao cấp đó đã bị đội thảo phạt rồng mua sạch từ mấy hôm trước rồi... Nhắc mới nhớ, dạo này chẳng nghe tin tức gì từ họ cả, không biết mọi chuyện thế nào rồi..."

Myeong-ho nhìn tôi rồi nở một nụ cười gượng gạo. Gì chứ.

"Vậy thì... cho tôi 5 lọ loại tốt nhất trong số còn lại. Và 2 lọ thuốc hồi phục mana nữa."

"Vâng, của ngài đây... Mà này, bạn đồng hành của ngài xinh đẹp quá. Ngài có muốn mua ít mỹ phẩm cho cô ấy không? Có vẻ các ngài sắp lên đường đi xa, mà hành trình gian khổ thì nhan sắc mỹ miều cũng sớm tàn phai thôi."

"...Vậy cho tôi một lọ."

"Vâng. Tổng cộng hết 1 đồng vàng ạ."

Myeong-ho lẩm bẩm vẻ tiếc nuối rằng lẽ ra nên để dành thêm ít tiền, rồi đưa ra một đồng vàng hơi xỉn màu.

Ra khỏi cửa hàng, Myeong-ho đưa cho tôi một chiếc lọ nhỏ. Trông như một loại dầu gì đó. Nhìn kiểu gì cũng không giống thuốc hồi phục nên tôi hỏi đó là gì, anh ta chỉ bảo sáng nào cũng hãy bôi một ít lên mặt.

Đúng là cái đồ kỳ quặc.

Quay lại Hội mạo hiểm giả đợi một lúc thì những người khác cũng đã mua sắm xong xuôi.

"Mua xong hết rồi chứ? Vậy thì về thu dọn hành lý rồi đi thôi. Trên đường đi có một ngôi làng, chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đó lần cuối trước khi vượt núi."

Hóa ra Myeong-ho cũng có kế hoạch của riêng mình đấy chứ.

Nghĩ đến việc lại được lên đường phiêu lưu, tôi thầm mong chờ không biết lần này mình sẽ được chứng kiến những điều gì, rồi rảo bước đi lên lầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!