Tôi có phải Giun Đất đâu, Tôi là Rồng Đất cơ mà!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

(Đang ra)

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

꿈꾸는곰탱이

Tôi đâu có nói là hãy thực hiện theo kiểu này.

18 66

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

164 448

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

209 1010

Một bước đi cùng em

(Đang ra)

Một bước đi cùng em

하얀눈비

Câu chuyện về đôi thiếu niên dần hiểu ra giá trị của việc ở bên nhau, và về một bước chân được cất lên cùng người trân quý.

20 46

Web Novel - 033-Tiếng gầm chiến thắng

033-Tiếng gầm chiến thắng

Tiếng gầm chiến thắng

Chiếc áo choàng đã tan chảy từ lâu, chẳng còn gì để che chắn khuôn ngực. May mà phần dưới, lớp da thú, cùng thẻ nhận dạng và dây đai vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng đôi bàn tay đầy vảy thì chẳng có cách nào giấu đi được.

Nếu quay lưng lại thì phía đó có Yuna và dân làng, chẳng khác nào phơi bày trước mặt bao nhiêu con người. Không còn cách nào khác, Altera đành dựng một bức tường đất thấp quanh mình.

Myeong-ho đỏ mặt gay gắt như màu chiếc áo sơ mi đang mặc. Anh nhìn đủ thứ trên đời trừ cô ra, mãi đến khi cô đã che chắn xong, anh mới dám ngước mắt nhìn.

"...Lúc nãy anh có thấy gì không?"

Nếu quần áo đã bị dịch nhầy làm tan chảy, thì hẳn là từ lúc thoát ra khỏi vụ nổ, cô đã ở trong tình trạng này rồi. Một kẻ đứng gần hỏi han cô có sao không như anh ta, lẽ nào lại không biết.

"Không... tôi cuống quá nên chẳng kịp nhìn gì cả. Thật đấy!"

Nghe giọng điệu phủ nhận đầy khẩn thiết của anh, có vẻ như anh thực sự không thấy gì. Mà cũng phải, nếu thấy rồi thì hẳn anh đã đứng hình chứ chẳng thể chiến đấu rồi lúng túng như bây giờ.

"Ừ. Vậy thì được."

Một bầu không khí ngượng ngùng bao trùm. Dân làng vẫn chưa biết tình trạng của cô nên vẫn đang hò reo nồng nhiệt, còn Yuna thì đang kiểm tra tình hình của Akash đã ngất xỉu. Nhìn vẻ mặt không mấy nghiêm trọng của Yuna, chắc là hắn không sao.

"Cái đó... Altera. Trước mắt cô mặc tạm cái này đi. Tôi không rõ có còn băng gạc dự phòng không, nhưng nếu thiếu, tôi sẽ đi đòi dân làng cho bằng được."

"Cảm ơn vì chiếc áo, còn băng gạc thì không cần đâu. Ta có mang theo rồi."

Myeong-ho cởi áo khoác của mình rồi đưa qua bức tường cho cô. Cô vốn đang phân vân không biết có nên bôi bùn lên người để che đi không, may mà có cái áo này.

"Này, Altera. Vảy trên tay cô ấy... Lần này cô cũng... suýt mất kiểm soát sao?"

Myeong-ho vừa nói vừa lén nhìn sang phía này. Không phải cái nhìn ngượng ngùng như lúc nãy, mà là một khuôn mặt tràn đầy vẻ lo lắng.

...Nếu gọi đây là điểm yếu thì cũng đúng. Nhưng nó giống như một "lưu ý khi sử dụng" hơn, nên chắc nói cho anh ta biết cũng không sao nhỉ.

Dù sao thì đây cũng chẳng phải điểm yếu gì to tát, vả lại bọn họ cũng từng một lần hóa giải được trạng thái mất kiểm soát của cô rồi. Cô nghĩ sẽ ổn thôi.

Tuy là một điểm yếu chí mạng, nhưng cũng không phải thứ mà bọn họ có thể tùy ý nhắm vào.

"...Nếu ta dùng quá nhiều ma lực hoặc chịu chấn động mạnh, vảy sẽ mọc lên như thế này. Khi tay chân bị bao phủ hoàn toàn, sừng sẽ lộ ra. Và nếu vẫn tiếp tục bị dồn ép, vảy sẽ mọc khắp cơ thể. Sau đó, ta sẽ mất lý trí. Giống như đêm hôm đó vậy."

Nói cách khác, vảy mới chỉ mọc đến cổ tay thì vẫn còn an toàn. Cô nói với anh như vậy rồi đưa tay ra, ra hiệu rằng mức độ này vẫn ổn.

Bình thường cô rất ghét việc để lộ thứ này cho người khác thấy, nhưng với anh ta thì lại là trường hợp khác. Dù sao thì đây cũng chỉ là đang dặn dò những điều cần lưu ý mà thôi.

"Tôi hiểu rồi. Hóa ra dùng quá nhiều sức mạnh sẽ bị như vậy... Tôi sẽ ghi nhớ. Mà... giờ cô nên mặc áo vào đi chứ nhỉ? Dân làng đang nhìn về phía này kìa..."

À, mải nói chuyện quá nên cô cứ cầm chiếc áo trên tay mãi. Tuy đã có tường đất che chắn nhưng cô vẫn thấy hơi để tâm, thế là cô mặc chiếc áo khoác anh đưa vào.

Vì là áo của người cao hơn mình một chút nên ống tay áo hơi dài quá mu bàn tay, nhưng lớp lót bên trong rất mềm mại và ấm áp, đúng là tiền nào của nấy. Cô khoác tạm chiếc áo rồi một mình đi vào căn nhà vốn là của trưởng làng.

Ngôi làng này có vẻ khá giả hơn làng trước, giường không phải lót rơm mà được nhồi bằng lông hoặc da thú.

...Hay là, mình cũng nên mặc quần áo tử tế nhỉ. Nhưng cô nhớ lại lần trước định mặc thử thứ gì đó, cảm giác cơ thể cứ ngượng nghịu thế nào nên đã bỏ cuộc.

Nói chung là chuyện này khá phức tạp. Lần đầu tiên cô bắt đầu không mặc quần áo là vì chúng đã cũ nát và rách rưới. Khi đó, việc sống sót nơi hoang dã đã là quá sức, cô chẳng còn tâm trí đâu mà sửa sang hay giữ gìn quần áo.

Thấy mặc vào còn tệ hơn không, nên cô cứ thế mà đi lại. Sau này khi xuống làng, cô cũng có lấy vài bộ, nhưng mặc vào thấy không hợp. Quan trọng nhất là cảm giác vô cùng gò bó.

...Có lẽ từ lúc đó, bản năng muốn phô diễn những gì mình có đã âm thầm thức tỉnh trong vô thức. Chỉ là gần đây cô mới nhận ra điều đó mà thôi.

Cô cẩn thận cởi chiếc áo khoác mượn của anh ra để không làm nó bị nhăn, rồi lấy băng gạc từ trong hành lý, quấn chặt quanh ngực.

Cô quấn nhiều vòng thật chặt đến mức cảm thấy hơi khó thở, rồi gắn lại chiếc áo choàng. Vải để làm áo choàng sắp hết rồi, không lẽ phải bỏ luôn cả nó sao?

...Không đời nào. Đã ăn mặc thiếu thốn thế này rồi, cô không muốn bỏ nốt thứ cuối cùng này đâu. Lý trí của cô đang gào thét như vậy. Sau khi quấn băng gạc vào cổ tay và cổ chân, cô cầm chiếc áo khoác đi ra ngoài.

Vừa thấy cô, mọi người đã vây quanh, vẻ mặt đầy cảm kích, vừa nói gì đó vừa liên tục cúi chào. Ơ... cái này là...

Họ đang... cảm ơn sao? Cảm ơn cô? Cô đã quen với việc bị người ta sợ hãi hay cảnh giác, chứ kiểu này thì thật lạ lẫm. Cô thấy mình cũng chẳng làm gì nhiều.

Cô xua tay định đuổi họ đi, nhưng họ hoàn toàn không hiểu ý cô.

"Altera, những người này có lời muốn nói với cô đấy. Họ cảm ơn cô vì đã cứu ngôi làng."

Myeong-ho cẩn thận rẽ đám đông đi đến bên cạnh cô, giải thích lý do tại sao mọi người lại làm vậy.

"...Nhưng ta cũng có làm gì mấy đâu."

Thật lòng là vậy. Những gì cô làm chỉ là bị dịch nhầy bao phủ rồi thoát ra, sau đó thì dựng tường đất. Người thực sự kết liễu con quái vật là Akash và Myeong-ho mà. Tại sao lại là cô...?

"Có lẽ vì cô là người nổi bật nhất chăng? Nếu thấy phiền thì cứ bảo tôi. Tôi sẽ nói lại với họ."

...Tuy có hơi áp lực, nhưng cảm giác được tôn sùng thế này cũng không tệ lắm. Nghe anh giải thích xong, cô thấy cũng có lý.

Cô trả lại áo khoác cho Myeong-ho rồi nhìn về phía những con người kia. Họ vẫn đứng đó, dõi theo cô. Ánh mắt ấy khiến lòng cô cảm thấy râm ran khó tả.

Dù hơi xấu hổ, nhưng chắc lúc này thì không sao đâu nhỉ. Cô hít một hơi thật sâu, rồi hét lên thật to theo bản năng mách bảo.

"Uô ô ô ô ô ô!!!!"

Tiếng hét bất ngờ khiến mọi người giật mình, nhưng ngay sau đó, một người bắt đầu hét theo cô, rồi những người còn lại cũng làm y hệt.

Hình ảnh đó giống như họ đang ngưỡng mộ cô, và đang công nhận cô vậy.

Thật vui làm sao. Đã quá lâu rồi cô không nhận được sự quan tâm tích cực, nên cô đã quên mất. Quên mất việc được chú ý như thế này hạnh phúc đến nhường nào.

Nếu là lúc tỉnh táo bình thường, chắc chắn cô sẽ không làm chuyện này. Lý do cô làm vậy chắc chắn là vì bản năng rồi.

Nhưng mà vui thật đấy. Trong cơn hưng phấn, cô gầm vang và thầm nghĩ rằng bản năng có lẽ cũng không đến nỗi tệ.

"Nếu không đủ xin cứ nói ạ! Chỉ cần các vị Anh hùng muốn, chúng tôi sẽ nấu thêm bao nhiêu cũng được!"

Không có bữa tiệc linh đình như ở ngôi làng trước. Một phần vì để tưởng niệm những người đã khuất, một phần vì lương thực trong làng cũng chẳng còn nhiều.

Tuy nhiên, họ vẫn sẵn lòng nhường chỗ ngủ và thức ăn. Giải quyết được mối lo lớn như vậy, nhận bấy nhiêu đây chắc cũng... xứng đáng nhỉ?

Altera có vẻ vẫn còn lâng lâng sau màn hò reo lúc nãy, trên môi cô vẫn nở nụ cười nhàn nhạt.

Dựa trên những gì cô ấy từng thể hiện mỗi khi được người khác chú ý, anh cứ ngỡ cô ấy sẽ không bao giờ làm vậy. Thế nên khi cô ấy bất ngờ cất tiếng gầm đầy phấn khích, anh cũng thấy ngạc nhiên.

Quan trọng nhất là trông cô ấy thực sự rất vui vẻ. Ngay cả khi ăn đồ ăn của Akash, cô ấy cũng không lộ ra niềm vui sướng từ tận đáy lòng như thế này. Có lẽ Altera lại là người có khao khát được công nhận rất mạnh mẽ.

Biết đâu, việc cô ấy cứ ăn mặc phong phanh như vậy lại là một sự biểu hiện lệch lạc của khao khát được công nhận đó chăng?

Myeong-ho vừa nghĩ vẩn vơ vừa quan sát cô. Lớp vảy trên tay cô đã biến mất, chỉ còn lại đôi bàn tay màu nâu mịn màng và bộ móng tay ánh lên sắc kim loại.

Có lẽ móng tay cô ấy làm bằng sắt. Lúc nãy khi cần nhóm lửa nấu súp, cô ấy đã dùng móng tay quẹt vào đá lửa để tạo ra lửa.

Móng tay móng chân bằng sắt, đuôi thì như lưỡi rìu. Một vũ khí sinh học với sức mạnh làm rung chuyển mặt đất, lại còn có thể mất kiểm soát bất cứ lúc nào, nhưng tại sao trông cô ấy lại có vẻ mong manh đến thế?

"Có gì dính trên mặt ta à?"

"Không... không có gì đâu. Cô cứ ăn tự nhiên đi."

Nhìn chẳng thấy chút cơ bắp nào, vậy mà cô ấy có thể dùng sức mạnh áp đảo cả những con quái vật to lớn, đúng là thế giới giả tưởng có khác.

Altera có vẻ rất hợp khẩu vị với món súp, cứ mỗi khi bát cạn là cô lại múc đầy để ăn tiếp. Còn Akash thì vẫn đang lờ đờ vì còn hơi chóng mặt.

"Ngon thật đấy. Myeong-ho, anh đưa cho em lọ gia vị đằng kia được không? Cho thêm vào chắc sẽ ngon hơn nữa."

Yuna cũng thấy ngon miệng. Dù rau nhiều hơn thịt nhưng hương vị rất tuyệt vời, nên anh cũng đã ăn được mấy bát rồi.

"Này, rắc vừa thôi... Á... chóng mặt chết đi được. Giờ mà ăn chắc tôi nôn ra mất, nên cứ để phần cho tôi nhé. Tôi ra ngoài xem có thông tin gì hữu ích cho chuyến leo núi sắp tới không đây..."

Hắn loạng choạng bước đi, bảo là đi thu thập thông tin. Yuna định đứng dậy đi theo, nhưng nhìn bát súp rồi lại ngồi xuống.

"...Cứ kệ hắn đi. Tình trạng đó thì chắc không mưu đồ gì được đâu. Mà quan trọng hơn, con quái vật đó không có hạt nhân, vậy nó làm cách nào để tìm và ăn thịt người được nhỉ?"

"Trong Ma tộc... nghe nói có những kẻ sinh ra đã có tài năng điều khiển ma vật. Có lẽ có ai đó đã điều khiển nó từ xa chăng? Hoặc đúng như lời Akash nói, có kẻ đã lấy hạt nhân ra rồi thao túng nó. Dù sao thì cũng chẳng có cách nào để biết chắc được."

"Hy vọng trên đường băng qua núi, tên Ma tộc đó sẽ không gây cản trở gì..."

Đúng vậy. Nếu là một Ma tộc thực thụ, ngay cả Altera chắc cũng sẽ thấy vất vả. Nghe nói những Ma tộc cấp cao trong số họ có thể đối đầu ngang ngửa với cả Rồng.

...Nhắc mới nhớ, liệu anh có nên giúp cô ấy thực hiện mục tiêu đó không?

Dù cô ấy có mạnh đến đâu, anh cũng không chắc liệu cô ấy có thực sự giết được Rồng hay không. Vì chưa từng gặp Rồng bao giờ nên anh mới tạm thời đồng ý giúp đỡ.

Thôi, giờ thì sao cũng được.

Myeong-ho húp nốt chỗ súp còn lại, tạm gác những vấn đề phức tạp sang một bên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!