Tôi có hôn thê, nhưng nhỏ lại là "Nữ phản diện" khét tiếng ở trường, phải làm sao đây chứ!?!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Tập 2 - Ngoại truyện: Ra dáng con gái, ra dáng Tomomi

Ngoại truyện: Ra dáng con gái, ra dáng Tomomi

Từ khi còn nhỏ, tôi đã luôn bị nói.

――Sao con không ra dáng con gái hơn một chút đi?

Câu nói đó thực sự tôi đã nghe nhiều đến mức mòn cả tai rồi. Bố, mẹ, ông, bà, thầy cô ở trường, bạn bè ở trường――ngay cả cô bạn thuở nhỏ Ryoko, mẹ của Ryoko là cô Rin, bố của Ryoko, mẹ của Hiroyuki là cô Meiko, bố của Hiroyuki, ai cũng nói, cứ nói mãi, nói mãi.

Không phải là tôi cảm thấy phản cảm kiểu "Cái gì chứ!". Tự mình nói thì hơi kỳ nhưng... dù có trừ đi sự tự mãn đặc trưng của nữ sinh trung học, thì tôi nghĩ mặt mũi mình cũng thuộc dạng ưa nhìn, hồi nhỏ tôi cũng từng nghĩ nếu mình ra dáng "con gái" hơn một chút thì có khi sẽ được yêu thích chăng~. Mà toàn là con gái với nhau thôi, nên tôi cũng được yêu thích lắm chứ bộ.

Nhưng mà, dù vậy tôi chưa bao giờ có ý định trở nên ra dáng cái gọi là "con gái". Tôi là tôi, ai thèm chui vào cái khuôn khổ "con gái" đó chứ! Tôi đã sống với suy nghĩ như vậy đấy.

――Đúng vậy, cho đến thời điểm đó.

◆◇◆

「Tomomi-chan ơi.」

「Hửm? Sao thế, Ryoko?」

Tôi đang nằm lăn lóc trên giường của Ryoko đọc truyện tranh――truyện thiếu nữ, thì nghe thấy tiếng Ryoko gọi từ bên kia cánh cửa. Gì thế nhỉ?

「Mở cửa giúp tớ với~. Hai tay tớ bận hết rồi.」

「Ừm~. Biết rồi~.」

Tôi uể oải đứng dậy, bước ra cửa và mở cửa――mà khoan, cái này, chẳng phải đang mở sao?

「Phù. Cảm ơn nhé, Tomomi-chan.」

「Ừ, không có gì... nhưng mà cửa không phải đang mở sao?」

「Hả? À, nó khép hờ thôi... nhưng tớ không đẩy vào được. Hai tay bận hết rồi mà.」

Nói rồi Ryoko đặt cái khay đựng nước trái cây và đĩa bánh quy lên bàn. Không, bảo là hai tay bận hết thì...

「...Dùng chân mở cũng được mà.」

「...Tomomi-chan.」

C, cái gì chứ! Sao lại nhìn tớ bằng ánh mắt nhìn đứa trẻ đáng tiếc thế kia――Vừa rồi, cậu ấy vừa thở dài "haizz" một cái đầy ngán ngẩm!!

「...Này nhé, Tomomi-chan? Tớ biết Tomomi-chan thô lỗ rồi... nhưng không được đâu, con gái ai lại dùng chân mở cửa bao giờ.」

「...Tớ thấy trên mạng mà. Có cái nghi thức mở đóng cửa kéo bằng chân đấy thôi.」

「Đó là tin vịt đấy. Thế giới nào mà có cái nghi thức đó chứ?」

Ryoko nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh tanh. Ư, ư hự... x, xin lỗi.

「Mà, cũng được thôi~. Tomomi-chan thô lỗ thế này thì Hiroyuki-chan cũng sẽ sớm chán ngấy thôi. Thế thì càng có lợi cho tớ.」

Nói rồi Ryoko nở nụ cười đen tối nham hiểm. Cứu tôi với... cái mặt đó, tôi muốn cho bọn ở trường nhìn thấy quá!! Ai, ai là người bảo Ryoko là "cô gái hệ thanh thuần muốn được che chở" hả! Nhỏ này là Ma Vương đấy biết không? Tiểu ác ma hay gì đó không có cửa so đâu!

「...Cậu cũng mạnh miệng gớm nhỉ, Ryoko?」

「Mạnh chứ. Vì dù sao thì... chúng ta cũng đâu cần khách sáo với nhau nữa?」

Đúng vậy. Cái ngày bị Hideaki gọi ra đó, tôi và Ryoko đã cùng nhau tỏ tình với cậu bạn thuở nhỏ còn lại là Higashikujo Hiroyuki――Hiroyuki, và đã ngọc nát đá tan một cách ngoạn mục. Gì chứ, "ngoạn mục" ngọc nát đá tan là sao.

Nhưng mà... nói thì nói thế, chứ sao mà từ bỏ được? Thế nên, tôi và Ryoko đã nài nỉ Hiroyuki và được cậu ấy chấp nhận cho việc "tiếp tục thích". Chà, hơi mất mặt chút... nhưng mà, kệ đi!

「Cơ mà... tiếc thật đấy nhỉ, Tomomi-chan?」

Khi tôi đang chìm trong suy nghĩ, Ryoko vừa đưa miếng bánh quy tự làm lên miệng vừa nói. Gì cơ? Tiếc cái gì?

「Thì là... "lúc đó", nếu Tomomi-chan chọn... thì chắc chắn Hiroyuki-chan đã là bạn trai của Tomomi-chan rồi? Tớ thấy tiếc thật đấy~」

Ư, ư hự... R, Ryoko này...

「...Cậu có cần phải nói thế không? Tớ cũng suy sụp thật đấy chứ bộ.」

Không, thật sự, đến giờ tớ vẫn nghĩ mình đã làm một chuyện ngốc nghếch thật đấy~? Tự mình cũng thấy mình làm màu cái gì không biết nữa. Nghĩ thì nghĩ thế... nhưng mà...

「...Mà, tớ không hối hận đâu.」

「...Hể.」

「Chắc là... dù có quay lại thời điểm đó bao nhiêu lần đi nữa, tớ nghĩ tớ vẫn sẽ nói như vậy thôi. Đương nhiên là tớ rất thích Hiroyuki...」

Nhưng hơn cả thế, thời gian của ba đứa mình... tớ cũng rất yêu quý nó.

「...Ủa? Ryoko? Sao thế, mặt đỏ bừng vậy?」

「K, không có gì đâu! A... thiệt tình!! Tomomi-chan đúng là... thiệt tình mà...」

Ryoko thể hiện hàng trăm biểu cảm phức tạp, vừa như giận dỗi, vừa như sắp khóc, lại vừa như đang vui mừng. Hừm...

「...Ryoko.」

「G, gì? Có gì――」

「Cậu làm trò biến hình khuôn mặt gì thế? Mặt mũi trông xấu xí lắm rồi đấy?」

「――...Quả nhiên Tomomi-chan vẫn là Tomomi-chan.」

C, cái gì? Sao cậu lại nhìn tớ bằng ánh mắt nhìn đứa trẻ đáng tiếc thế? Tớ làm gì sai à?

「Haizz... thôi bỏ đi. Tớ đúng là ngốc khi đi cảm động vì Tomomi-chan.」

「C, cảm động?」

「Thôi bỏ đi ạ! Tóm lại! Hiếm khi có dịp, chúng ta nói chuyện đi?」

「Nói chuyện?」

Chuyện gì... hả? Ryoko, cậu đang nói gì thế? Giờ này mà còn bày đặt nói chuyện trang trọng gì giữa đám bạn thuở nhỏ chúng ta――

「Về Hiroyuki-chan. Tomomi-chan thích cậu ấy từ bao giờ?」

――O, oạch.

「V, về Hiroyuki á? Nói chuyện về Hiroyuki sao!?」

「Đúng thế. Vì nói thật, giữa chúng ta còn chuyện gì để nói nữa đâu?」

「Th, thì cũng đúng...」

Hiroyuki đã không còn ở đây... nói thế thì hơi sai, cậu ấy chuyển sang sống ở nhà Kiryu-san rồi, nhưng sáng nào cũng đi học cùng Ryoko, rồi thì chuyện xem tivi chương trình kia, bài hát kia hay, hay nghệ sĩ kia ngầu, mấy chuyện đó nói mòn cả miệng rồi... đ, đúng là giữa chúng ta chẳng còn chuyện gì.

「...Chỉ còn chuyện tình yêu thôi.」

「Ừm! Chuyện tình yêu! Ra dáng con gái chưa? Độ nữ tính của Tomomi-chan cũng sẽ tăng lên đấy.」

「N, nữ tính cái gì... mà khoan đã? Ryoko, cậu nghĩ độ nữ tính của tớ thấp lắm hả?」

「...Chứ Tomomi-chan nghĩ là cao sao?」

...Câm nín.

「Nữ sinh trung học bây giờ thì ngoài chuyện đồ ngọt, phim truyền hình... thì chỉ còn chuyện yêu đương thôi chứ gì nữa!」

「...Chuyện học hành, hay câu lạc bộ chẳng hạn~」

「Cậu nghĩ cuộc hội thoại đó có thể thành lập giữa một Tomomi-chan ghét học và một đứa thuộc câu lạc bộ về nhà như tớ sao?」

「...Không nghĩ thế.」

Chà, vốn dĩ đã không thể nói chuyện được rồi. Mà là~.

「...C, cảm giác cứ sao sao ấy nhỉ? Ryoko và tớ mà nói chuyện tình yêu... kiểu như, xấu hổ chết đi được ấy...」

「...Cũng đúng. Nhưng tớ cũng hơi ao ước đấy~. Tomomi-chan là bạn thuở nhỏ... và tớ coi cậu là bạn thân.」

「...Chà, nói là bạn thân chứ bọn mình như người nhà rồi còn gì. Như chị em ấy...」

「Cảm ơn nhé. Nhưng mà này? Bình thường, nếu là hai người như thế thì cậu không nghĩ là sẽ có một hai câu chuyện tình yêu sao?」

「Thì... ừm, cũng không phải là không hiểu...」

Trước giờ thì, cái đó... ừm thì? Cả Ryoko và tớ đều thích Hiroyuki mà? Nên là cái đó, kiểu như né tránh chủ đề đó ấy... v, vì sao nhỉ? Chắc chắn là bãi mìn rồi còn gì? Người mình thích bị trùng nhau mà lị!

「Tuy hơi muộn màng, nhưng ngược lại chính vì bây giờ nên mới nói được đúng không?」

「...Ừm.」

「Đấy! Thế nên là? Hiroyuki-chan và Tomomi-chan, quan hệ rất tốt... nhưng mà cứ như đối thủ ấy, toàn cạnh tranh bóng rổ thôi đúng không? Thế nên, tớ càng tò mò không biết là từ khi nào~」

Nói rồi Ryoko rướn người tới trước. Cứu... Ryoko mà đã thế này thì, dù có dùng đòn bẩy cũng không lay chuyển được, hay nói đúng hơn là không có cách nào ngăn cản Ryoko khi đã lấy đà...

「...Haizz. Ừ thì, đúng như Ryoko nói, Hiroyuki và tớ là quan hệ đối thủ... hay đúng hơn là tớ đã nghĩ mình không muốn thua Hiroyuki? Tớ bắt đầu chơi bóng rổ muộn hơn, nhưng tớ biết mình đang dần đuổi kịp Hiroyuki... chà, chính vì thế, tớ đã nghĩ nhất định phải thắng Hiroyuki cho bằng được!」

「Đúng ha~. Tomomi-chan và Hiroyuki-chan hồi đó toàn chơi bóng rổ suốt thôi. Đến mức mà, sau giờ học cũng... bỏ mặc tớ.」

「...Tớ xin lỗi mà. Hồi đó tớ cũng còn trẻ con, hay nói sao nhỉ...」

Tôi gãi đầu áy náy, Ryoko khúc khích cười.

「Đùa thôi. Chính Tomomi-chan đã kéo tớ ra khỏi đó mà. "Ryoko! Đến xem trận đấu đi!!" ấy. Lúc đó, tớ vui lắm~」

Như nhớ lại điều gì đó, Ryoko ngước mắt nhìn lên.

「――Rồi sao? Tomomi-chan như thế, tại sao lại thích Hiroyuki-chan?」

「...Cậu kiên định thật đấy, Ryoko.」

Vừa rồi định đánh trống lảng――à, không được nhỉ. Vì là Ryoko mà.

「...Thì đấy, tớ đã cố gắng tập luyện như vậy. Rồi tớ tiến bộ rất nhanh... chà, khoảng hồi lớp 3 tiểu học, tớ đã không thua cả mấy anh lớp 4, lớp 5 rồi. Mấy anh con trai ấy.」

「Hồi đó Tomomi-chan cũng cao mà.」

「Cũng do con gái phát triển sớm hơn nữa. Thế nên là cái đó... cũng có sự ghen tị.」

「Ghen tị...」

「Nói thế chứ cũng chẳng phải chuyện hiếm lạ gì đâu? Đấy, hay có kiểu đó mà. "Đồ con gái mà bày đặt!" kiểu thế.」

「...Chà, nói có thì cũng có nhỉ?」

「Tớ cũng có chỗ không đúng. Tớ đã nói với mấy đàn anh đó là "Nếu thấy cay cú thì thắng tôi bằng bóng rổ đi!!" các kiểu.」

「...Tomomi-chan. Sao cậu hiếu chiến quá vậy?」

「A, ahaha~」

Nghĩ lại thì hồi đó tôi cũng "trẻ trâu" thật~. Nhưng mà, điều đó chứng tỏ tớ nghiêm túc với bóng rổ đến mức nào, coi như là một lý do đi.

「...Từ xưa Tomomi-chan đã không thay đổi nhỉ. Uổng công có khuôn mặt dễ thương... giá mà ra dáng con gái hơn chút thì tốt biết mấy.」

「...」

「...Tomomi-chan?」

Thấy tôi im lặng, Ryoko làm vẻ mặt nghi hoặc. Tôi xua tay bảo xin lỗi xin lỗi rồi nói tiếp.

「...Đúng vậy ha. Ai cũng nói thế.」

「...」

「Bố cũng nói, mẹ cũng nói... Ryoko cũng nói từ hồi nhỏ, cả cô Rin cũng nói nữa. "Tomomi có khuôn mặt xinh xắn, chắc chắn sẽ hợp với quần áo cô may lắm... nhưng mà thô lỗ quá". Cô Meiko cũng nói nữa chứ~. "Tomomi-chan? Cháu chơi với Hiroyuki thì cô vui lắm, nhưng mà... cháu chơi mấy trò ra dáng con gái hơn chút được không? Ngày xưa ấy! Cháu còn chơi đồ hàng mà! Tomomi-chan lúc đó, dễ thương lắm~"」

「...Cậu thấy ghét à?」

「Ưm... giờ nghĩ lại thì cũng không hẳn... nhưng mà tớ vẫn nghĩ tớ là tớ thôi. Nhưng mà, nguyên nhân bị nói thế là do tớ... nên tớ cũng không bất mãn gì đặc biệt.」

...Nhưng mà.

「...Chỉ có Hiroyuki thôi. Là không bảo tớ "hãy ra dáng con gái đi".」

「...」

「...Mà, tóm lại! Bà ngoại tớ lo lắng cho đứa cháu gái nam tính như tớ nên sao nhỉ? Bà đã mua cho tớ một cái kẹp tóc.」

「Kẹp tóc?」

「Ừ. Cậu không nhớ à?」

『Khỏe khoắn là tốt, nhưng Tomomi-chan là con gái mà? Đừng chỉ chơi bóng rổ, cháu thử làm điệu một chút cho ra dáng con gái xem sao?』

「...Chà, thú thật là tớ thấy phiền phức lắm~. Tớ cũng ghét bị bảo là "hãy ra dáng con gái" nữa? Không phải tớ không thấy làm điệu vui, nhưng tớ thấy bóng rổ vui hơn... với lại, đấu với Hiroyuki vui hơn. Nhưng mà này?」

Vừa nghĩ như vậy――nhưng cái kẹp tóc bà mua cho, nó đẹp, nó dễ thương... tóm lại là, tớ thích mê ngay lập tức. Thực dụng quá hả? Không không! Cái kẹp tóc đó dễ thương thật sự luôn ấy!!

「Thì tớ cũng là con gái mà... tớ cũng đâu có ghét mấy thứ dễ thương. Thế nên là... tớ đã hí hửng kẹp tóc đến trường đấy.」

「...! A! Nhắc mới nhớ đúng là có chuyện đó!! Tomomi-chan, có một thời gian cậu kẹp tóc suốt nhỉ! Có, có! Cái kẹp mà cậu bảo "Bà ở Kyushu mua cho" đúng không? Nó dễ thương, nhưng không phải kiểu dễ thương nhân vật hoạt hình... cái đó, giờ đeo vẫn được ấy chứ?」

「Nó đó nó đó. Ryoko cũng khen tớ mà. "Dễ thương quá, Tomomi-chan!!" ấy. Tớ á, sướng rơn cả người, sướng quá trời... thế nên, lúc tập bóng rổ tớ cũng kẹp đi luôn.」

Lúc đó, mặt Hideaki đỏ bừng lên... là thế sao. Giờ thì tớ hiểu rồi, hóa ra là vậy. Ừm... tớ thấy có lỗi vì đã hỏi "Cậu bị cảm à?" ghê. Mizuho hả? Con bé dám bảo "Tomomi-chan kẹp tóc dễ thương... có bị lệch hình tượng không ạ?". Tớ đã cho nó một trận tơi bời trong lúc tập rồi.

「...Rồi thì, lúc đó ấy? Tớ bị mấy đàn anh lớp 4... gây sự một chút.」

◆◇◆

「Này, Suzuki!!」

「...Gì vậy ạ, anh Yamada... và mọi người.」

Tập xong, tôi chuẩn bị đồ đạc xong xuôi, đang rảo bước về nhà một mình thì nghe tiếng gọi từ phía sau. Quay lại――thì thấy anh Yamada lớp 4 đang khoanh tay nhìn tôi. Cái anh này, nói sao nhỉ... trong lúc tập cứ kiếm chuyện với tôi suốt, phiền phức không chịu được. Chán nản vì bị cái đàn anh phiền phức này gây sự, tôi vừa thở dài vừa nói.

「...Có việc gì không ạ?」

「Có việc gì không cái gì! Mày, cái thái độ trong buổi tập hôm nay là sao!」

「Buổi tập hôm nay...?」

「Đừng có giả ngu!! Mày dám làm tao ngã hả!! Đừng có chơi bẩn thế chứ!」

「Làm ngã á... à.」

Trong buổi tập hôm nay, tình cờ tôi có đấu một chọi một với anh Yamada này. Lúc tôi vượt qua anh ta, đúng là anh ta có ngã thật nhưng mà...

「...Em đâu có chơi bẩn gì đâu? Em đi bóng qua bình thường, anh tự ngã đấy chứ.」

Chỉ với cái động tác giả mức độ đó mà đã loạng choạng rồi ngã, thế mà còn nói khó nghe. Thái độ đó của tôi làm anh Yamada đỏ mặt tía tai. Như để yểm trợ cho anh Yamada, một đàn anh khác lên tiếng.

「Đừng có nói dối! Yamada làm sao mà ngã bởi động tác giả của mày được! Chắc chắn là mày đã ngáng chân hay làm gì đó rồi!」

「...」

Người đi bóng tấn công mà ngáng chân thì chắc người ngã là tôi mới đúng. Có lẽ vì nghĩ vậy nên tôi lỡ buông một tiếng thở dài thườn thượt.

「Cái gì, mày thở dài cái gì!」

「...Không có gì ạ.」

「Hừ! Con gái, lại còn ít tuổi hơn mà láo toét! Cái đồ đàn ông này!」

「Đúng đấy!」

「Đúng đấy đúng đấy!!」

Ba đàn anh nhao nhao lên chế giễu tôi là đồ đàn ông, đồ con trai.

「Thiệt tình, cái đồ láo toét――」

Đang nói dở, đàn anh đó như nhận ra điều gì đó và khựng lại. Sau đó, hắn nở một nụ cười nham hiểm.

「――Này! Con nhỏ này dám kẹp tóc kìa! Đã là đồ đàn ông mà còn!!」

Tiếng cười nhạo báng vang lên. Hùa theo tiếng cười đó, những đàn anh khác cũng nhao nhao lên.

「Thật kìa! Eo ôi, tởm quá!!」

「Thật luôn! Đồ đàn ông mà tưởng mình hợp với cái đó hả?」

Tiếng cười ha ha, hô hô lan ra. Trước sự nhạo báng đó, tôi trừng mắt nhìn các đàn anh với ánh mắt đầy uất ức.

◆◇◆

「...Hả? Tomomi-chan, trừng mắt là xong á? Nếu là Tomomi-chan thì, nhảy vào đấm đá túi bụi kiểu "Cái gì cơ!" cũng đâu có lạ?」

「...Này, bạn thuở nhỏ. Cậu nghĩ tớ là cái gì thế hả. Vốn dĩ... đó là việc của Akane chứ? Tớ đâu phải dân tộc chiến binh đến mức đó.」

「Không, phát ngôn đó cũng hơi bị quá đáng đấy... Mà vốn dĩ, Tomomi-chan? Cậu vẫn đánh nhau với con trai bình thường mà? Sao giờ lại làm mặt kiểu "Tớ không liên quan" thế?」

Bị Ryoko nhìn chằm chằm, tôi cứng họng "ứ" một tiếng. Bây giờ thì đỡ rồi chứ... đúng là ngày xưa tôi cũng nóng tính, hay đánh nhau thật. Thế nên mới bị gọi là bà chằn các kiểu.

「...Thì, đúng là vậy nhưng mà... đấy, tớ đang kẹp tóc mà?」

「Ừ.」

「Nói sao nhỉ... tớ đã nghĩ "hay là mình ra dáng con gái một chút nhỉ?" nên mới kẹp, mà lại đi đánh nhau thì tớ thấy có lỗi với bà lắm」

「...Chà, kẹp cái kẹp tóc được mua cho để ra dáng con gái, mà lại đi đánh nhau sứt đầu mẻ trán thì bà cậu cũng buồn thật.」

「Đúng đúng. Thế nên là, tớ đã cố nhịn... nhưng có vẻ ánh mắt của tớ làm họ ngứa mắt hay sao ấy? "Cái ánh mắt đó là sao hả!" đàn anh đó nói thế... rồi thì, tớ bị hai đàn anh khác kẹp chặt tay lại ấy? Họ định cướp cái kẹp tóc...」

◆◇◆

「Dừng lại đi!!」

「He he he! Cái thứ này, không hợp với mày đâu, đồ đàn ông!!」

「Không được! Đừng có chạm vào!! Cái đó bà mua cho tao đấy! Đừng có chạm vào!!」

Tôi lắc người nguầy nguậy, tay của anh Yamada sắp chạm vào tóc tôi thì.

「...Làm cái gì thế, Tomomi... và các đàn anh.」

「H, Hiroyuki!」

「Higashikujo... chậc, ồn ào quá!」

「Em nghe thấy cái gì mà kẹp tóc, rồi bà gì đó... mà này, Tomomi? Mày làm gì mà bị kẹp tay thế kia? Sao? Lại dùng bạo lực à? Thôi đi nha... bạo lực thì một mình Akane là đủ ngán ngẩm rồi.」

Tình huống căng thẳng... cũng không hẳn, nhưng câu nói có phần ngớ ngẩn của Hiroyuki khiến các đàn anh cũng ngớ người ra như bị rút hết nhuệ khí. Trước các đàn anh đó, Hiroyuki cúi đầu.

「Chà... nếu Tomomi làm gì sai thì em xin lỗi thay. Các anh thả Tomomi ra được không ạ? Vốn dĩ... ba thằng con trai bắt nạt một đứa con gái thì, cũng chẳng hay ho gì đâu ạ...」

Nghe Hiroyuki nói vậy, anh Yamada méo xệch mặt.

「Chậc! Con gái cái gì! Con nhỏ này, là con gái mà dám đấu bóng rổ thắng con trai đấy! Loại này gọi là đồ đàn ông là đúng rồi!!」

「Không, thì đúng là Tomomi cũng có những chỗ nam tính thật nhưng mà...」

「Mày cũng thấy thế đúng không, Higashikujo!! Con nhỏ này, láo toét đúng không!! Phận con gái mà!! Này, Higashikujo? Mày cũng nói đi! Con gái mà láo toét, nói đi!!」

「Con gái mà láo toét á...」

「Mày cũng nghĩ thế đúng không!? Bóng rổ, mày chơi trước nó, thế mà giờ nó chơi giỏi hơn mày! Mày không thấy cay cú à!!」

Nghe những lời đó của các đàn anh, tôi bất giác nhắm nghiền mắt lại. Tôi đã đấu bóng rổ với Hiroyuki suốt. Trong tình cảnh này, nếu bị cả Hiroyuki phủ nhận, thì――

「Hoàn toàn không.」

「...Hả?」

「Không... thì cay cú cũng có cay cú thật... nhưng đơn giản là Tomomi giỏi hơn thôi đúng không? Mà, trận một chọi một sắp tới em không định thua đâu... Tóm lại, em chưa bao giờ nghĩ kiểu "con gái mà thế này thế nọ" cả.」

Nói rồi cậu ấy làm vẻ mặt ngơ ngác, sau đó Hiroyuki như nhận ra điều gì, nét mặt cậu ấy nhăn lại.

「...Chẳng lẽ, các anh... vì thua Tomomi trong buổi tập hôm nay nên cay cú làm trò này đấy à?」

Chính xác, trúng tim đen. Anh Yamada đỏ bừng mặt, gào lên với Hiroyuki.

「Th, thì đã sao nào! Có ý kiến gì à!!」

Trước các đàn anh đó, Hiroyuki nhìn bằng ánh mắt cực kỳ lạnh nhạt.

「Eo ôi... phèn thế.」

「C, cái gì!!」

「Thì đúng còn gì? Thua bóng rổ xong đi trả đũa bằng cái trò này... các anh quá phèn luôn ấy.」

Nói rồi cậu ấy bẻ cổ kêu răng rắc, tiến lại gần chỗ các đàn anh đang kẹp tay tôi.

「――Thả ra.」

Một giọng nói trầm thấp chưa từng nghe thấy bao giờ. Nghe giọng nói đó của Hiroyuki, các đàn anh nín thở và buông tay tôi ra. Lườm các đàn anh một cái, Hiroyuki quay sang tôi nở nụ cười dịu dàng.

「...Sao thế, cái kẹp tóc đó?」

「...Bà... mua cho tao. Bà bảo là con gái thì cũng phải làm điệu một chút.」

「Ra vậy.」

Nghe vậy, Hiroyuki nhìn chằm chằm vào tôi một lần nữa và.

「――Ừm! Hợp lắm đấy, Tomomi! Dễ thương mà!!」

――Nghe câu nói đó, nước mắt tôi hơi ứa ra.

「Hừ! Dễ thương cái nỗi gì! Mắt mày bị mù à, Higashikujo!!」

「Im đi! Tao không muốn nghe từ mấy thằng hùa nhau bắt nạt một đứa con gái!!」

「Cái gì! Này, tụi bay! Chơi nó!!」

「Được thôi, ngon thì nhào vô!! A, Tomomi, tránh ra xa đi!!」

Nghe Hiroyuki nói vậy, tôi giật mình tỉnh lại.

「T, tại sao!! T, tao cũng chiến!!」

「Đồ ngốc! Mày đang đeo cái kẹp tóc dễ thương thế kia mà?」

Ra dáng con gái một chút đi chứ, cậu ấy muốn nói vậy.

====================

Lần đầu tiên trong đời, câu nói ấy của Hiroyuki hướng về phía tôi... Dù đó là câu nói tôi đã nghe mòn cả tai, nghe nhiều đến mức phát ngán rồi, nhưng chẳng hiểu sao khi được chính cậu ấy nói ra, trái tim tôi lại đập rộn ràng hơn bất cứ ai khác.

"Thế nên... đây là việc của đàn ông!!"

Nói xong câu đó, Hiroyuki cười toe toét, trông cậu ấy ngầu ơi là ngầu.

◆◇◆

"...Chà. Hiroyuki-chan ngầu thật đấy~"

"...Ừ. Hiroyuki lúc đó... nói sao nhỉ..."

...Cực kỳ, cực kỳ ngầu luôn.

"Nãy tớ cũng nói rồi đấy... Tớ hả? Ừ thì tớ cũng thích mấy thứ dễ thương... nhưng mà, nói sao ta? Tớ không thích bị người ta bảo là 'Vì là con gái nên phải thế này thế kia!'. Kiểu như bị giới tính đóng khung ấy... Không phải là ra dáng con gái, hay ra dáng đàn ông... mà là sao nhỉ?"

"Sống đúng chất 'Tomomi-chan' hả?"

"À, chắc là gần giống vậy. Tớ muốn sống đúng với bản thân mình."

"Giờ thì khác rồi sao?"

"Không, giờ tớ vẫn nghĩ thế thôi. Sống mà cứ phải chiều theo ý người khác thì... ừ thì đôi khi cũng phải thế, nhưng mà? Về bản chất thì tớ vẫn muốn sống theo ý mình hơn."

Tớ nghĩ là miễn không làm phiền ai thì cứ sống sao cũng được chứ nhỉ. Đâu cần thiết phải sống yểu điệu thục nữ. Nhưng mà...

"...Được Hiroyuki khen là 'Dễ thương mà'... cái đó, tớ thấy vui lắm luôn ấy? Kiểu như là... ừm... làm con gái cũng tốt thật ha..."

Xấu... xấu hổ chết mất. Thấy mặt tôi đỏ bừng lên, Ryoko không hề trêu chọc mà chỉ mỉm cười dịu dàng.

"...Ra vậy. Mà công nhận... Hiroyuki-chan chẳng thay đổi gì từ hồi đó ha~"

"Thật đấy. Cái này là nhờ công giáo dục của cô Rin cả."

"Đúng thật. Riêng khoản đó thì phải cảm ơn mẹ cậu ấy. Con gái tụi mình diện đồ cũng bõ công."

Hiroyuki là thành quả giáo dục của cô Rin... 'Nghe này Hiroyuki? Khi con gái diện đồ đẹp thì phải khen hết lời. Nhưng cấm nói dối. Chỉ được khen bộ nào con thấy hợp thôi nhé?'. Cậu ấy được dạy dỗ bài bản như thế từ hồi mẫu giáo nên chẳng ngại ngùng gì khi khen quần áo, tóc tai hay giày dép phụ nữ. Mà, cũng tại tôi, rồi cả Ryoko, Mizuho hay Akane cứ lôi Hiroyuki đi theo làm chân xách đồ kiêm bình luận viên suốt, nên giờ tài năng đó của cậu ấy càng được mài giũa sắc bén hơn.

"...Rồi sao? Đó là khoảnh khắc Tomomi-chan bắt đầu để ý Hiroyuki-chan hả?"

"Ừm... chắc là vậy. À, trước đó tớ cũng đâu có ghét cậu ấy đâu nhé? Không ghét nhưng mà... ừ thì, đúng thế. Chắc lúc đó tớ hoàn toàn... đổ đứ đừ luôn rồi?"

Thật tình. Tự mình cũng thấy chỉ vì được khen một câu mà đổ cái rầm thì đúng là dễ dãi quá... nhưng biết sao được. Hiroyuki lúc đó thực sự rất ngầu mà.

"...Chuyện của tớ đại khái là thế đấy."

Nói xong, tôi nhấp một ngụm cà phê. Sau đó, tôi hướng mắt về phía Ryoko.

"...Rồi sao?"

"Hửm?"

"Hửm cái gì mà hửm. Tớ đã kể rồi thì Ryoko cũng phải kể đi chứ! Thế mới công bằng!!"

Đúng thế. Đến cả tớ còn kể chuyện xấu hổ thế này rồi. Ryoko cũng phải khai ra mới được!!

"Bảo tớ kể đi chứ... ủa? Tớ chưa nói à?"

"Chưa nói à cái gì mà chưa..."

Thấy tôi ngơ ngác đầy thắc mắc, Ryoko mỉm cười tươi rói.

"Tớ ấy hả, từ lúc bắt đầu có nhận thức là đã thích Hiroyuki-chan lắm rồi~?"

"...Hả?"

"Ái chà, được nghe chuyện tình chua chua ngọt ngọt thích ghê! Tuyệt thật đấy Tomomi-chan! Đúng là tâm sự giữa mấy người bạn thuở nhỏ với nhau! Chà, tớ muốn thử tâm sự chuyện yêu đương với Tomomi-chan một lần cho biết mà~"

"............Hả? Khoan, Ryo, Ryoko?"

"Ừm ừm, tâm trạng tốt ghê. Cảm giác cứ xao xuyến sao ấy. Cảm ơn nhé, Tomomi-chan!"

Ryoko nói với nụ cười rạng rỡ. Khoan... chờ đã! Nhưng mà, đúng rồi! Con nhỏ này, từ lần đầu gặp mặt đã bám dính lấy Hiroyuki rồi... Đ, đúng là có khi chẳng có tình tiết kiểu 'rơi vào lưới tình' như tôi đâu... Biết là thế nhưng mà!!

"Này, thế thì ăn gian quá không!? Thế này chẳng phải mỗi mình tớ chịu xấu hổ à!? Cậu bảo là cùng tâm sự cơ mà!! Thế này thành ra độc thoại của mình tớ rồi!!"

"Biết sao được. Tại tớ thực sự thích Hiroyuki-chan suốt mà? Chẳng có sự kiện đặc biệt nào kiểu 'Yêu rồi!' đâu. Nhận ra thì đã thích rồi."

Cậu ấy nói rồi mỉm cười.

"Thế nên là... ghen tị thật đấy, Tomomi-chan! Có tình tiết thiếu nữ ghê!!"

...Bị, bị gài rồi! Cái này chắc chắn là bị gài rồi!! Có mỗi mình tớ là chịu xấu hổ thôi!!

"...Đúng là Ryoko. Bụng dạ đen tối..."

Mặc cho tôi nhìn với ánh mắt oán hận, Ryoko chỉ nghiêng đầu 'Hửm?' một cái với vẻ đáng yêu đến phát bực, khiến tôi chỉ biết thở dài thườn thượt. Ừ... quả nhiên là không thắng nổi Ryoko rồi.

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!