Chương 6: Tương lai nằm trong tay chúng ta
"Mừng anh về... khoan đã! Sao thế này, anh làm sao vậy! Mặt mũi ghê quá!"
"Mặt tôi ghê bẩm sinh rồi."
"K, không phải ý đó... không phải! Sắc mặt anh tệ lắm! Rốt cuộc là có chuyện gì vậy!"
Tôi đã đi đường nào về nhà, hay trước đó, tôi đã chia tay Tomomi như thế nào, thú thật tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa. Dù vậy, khi tôi lết được về nhà, Kiryu ra đón tôi với vẻ mặt kinh ngạc rồi chạy lại gần. Ha ha ha. Mặt tôi trông ghê gớm lắm sao?
"Tạm thời cứ vào nhà đã? Tôi không biết có chuyện gì, nhưng trông anh đau khổ lắm."
"Tôi biết rồi."
Tôi cởi giày, bước vào nhà. Khi tôi ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, Kiryu đặt một tách cà phê nóng trước mặt tôi.
"Mời anh."
"Cảm ơn."
"Rồi sao? Có chuyện gì? Nếu anh không muốn nói thì thôi... nhưng nói ra có khi sẽ nhẹ lòng hơn đấy?"
"..."
"Higashikujo-kun?"
"Nói với cô... cảm giác cứ sai sai thế nào ấy."
"Với ai cơ?"
"Với cô."
"Anh không cần bận tâm đâu."
Kiryu mỉm cười dịu dàng. Nhìn dáng vẻ đó, tôi cảm thấy đôi vai đang căng cứng của mình dường như nhẹ bớt.
"Là gì nhỉ..."
Thực sự là gì đây.
"Tôi cũng trân trọng Tomomi và Ryoko lắm."
"Ừm."
"Đặc biệt là Tomomi... lúc nào cũng ở bên cạnh tôi. Luôn ở bên tôi."
Không phải là Ryoko không ở bên cạnh. Nhưng cậu ấy chín chắn hơn, luôn giữ một khoảng cách nhất định khi tiếp xúc với tôi. Khi tôi bỏ bóng rổ, cậu ấy lo lắng cho tôi, nhưng không nuông chiều tôi. Cậu ấy chờ đợi tôi tự đứng dậy.
"..."
Nhưng Tomomi thì khác.
Những lúc đau khổ.
Những lúc buồn bã.
Những lúc vui vẻ.
Lúc nào Tomomi cũng ở bên cạnh tôi.
"Hôm nay, tôi đã gặp Tomomi."
"Ừm."
"Lâu lắm rồi mới chơi bóng rổ với Tomomi, ồn ào chuyện thắng thua. Chuyện đó... chuyện đó vui lắm, cô biết không? Sao nhỉ? Gần đây có nhiều chuyện xảy ra... nhưng vui đến mức tôi quên hết tất cả."
Phải.
Chắc chắn là tôi đã rất vui.
"Tomomi đã nói với tôi. Rằng 'Muốn ở bên cậu mãi'."
"Tỏ tình sao?"
"Không... chắc là không phải."
Cái đó... chắc là ý muốn tiếp tục cuộc sống như trước giờ thôi.
"Nghe vậy... lẽ ra tôi phải trả lời rằng như thế là sai. Lẽ ra tôi phải nói rằng hãy cùng tiến về phía trước."
Nhưng tôi đã không thể nói được.
"Bản thân tôi cũng cảm thấy... mối quan hệ 'êm đềm như nước ấm' này thật dễ chịu."
Không phải vì Tomomi.
Cũng không phải vì Ryoko.
Chỉ là vì bản thân tôi. Chỉ vì chính bản thân tôi mà thôi.
"Tôi đã không thể nói ra."
Tôi cứ nghĩ Tomomi là trẻ con. Tôi cứ nghĩ việc muốn ở bên nhau mãi mãi chỉ là sự ích kỷ của trẻ con.
"Tôi đã sai rồi."
"Sai ư? Cái gì cơ?"
"Mối quan hệ này... người tạo ra mối quan hệ dựa dẫm và bị dựa dẫm này, không, người đã có cơ hội phá vỡ nó nhưng lại giương mắt nhìn nó trôi qua..."
'Thủ phạm' không phải là Tomomi.
"Người tệ nhất... là tôi."
Người đã khẳng định cái 'vũng nước ấm' này, tiếp tục nó, và mong muốn mối quan hệ này hơn bất cứ ai, chắc chắn là tôi.
Tôi thú nhận như đang sám hối. Nghe hết những lời đó của tôi, Kiryu khẽ thở dài.
"Ra là vậy."
"Ban đầu, người khẳng định mối quan hệ này... cái 'vũng nước ấm' này là tôi. Lúc đó, nếu tôi có chút dũng khí... có lẽ chúng tôi đã xây dựng được một mối quan hệ khác rồi."
Mối quan hệ đó sẽ như thế nào, tôi không biết.
Là tương lai tỏ tình rồi bị từ chối sao.
Là tương lai tỏ tình rồi hẹn hò với Tomomi sao.
Là tương lai hai người cùng sánh bước sao.
Hay là tương lai mỗi người một ngả.
"Tôi không biết sẽ ra sao... nhưng chúng tôi đã có vô số tương lai, và có cơ hội để lựa chọn. Tôi đã bỏ lỡ cơ hội đó, và chấp nhận mối quan hệ này. Đó là sự thật không thể chối cãi, là chân lý."
"..."
"Nếu... lúc đó tôi đưa ra 'câu trả lời' rõ ràng."
Chắc chắn chúng tôi đã có thể tiến về phía trước.
"..."
"..."
"Haizzz."
Trước những lời của tôi, Kiryu thở dài thườn thượt. Gì thế? Cảm thấy ánh mắt tôi có chút gay gắt, Kiryu khẽ nhún vai.
"Tưởng anh nói chuyện gì... ngớ ngẩn thật."
"Ng, ngớ ngẩn!?"
Này cô, tôi đang phiền não khá nghiêm túc đấy nhé. Thấy ánh mắt đó của tôi, Kiryu lắc đầu ngán ngẩm rồi nói tiếp.
"Tôi không có bạn bè."
"Tự nhiên lại chơi bài tự hủy thế!?"
Giờ có cần thiết nói chuyện đó không!?
"Im lặng nghe đi. Tôi không có bạn bè. Tức là điểm kinh nghiệm về quan hệ giữa người với người của tôi rất ít. Thế nên tôi không định đưa ra ý kiến về mối quan hệ của các anh đâu. Có thể sẽ trật lất, mà tôi cũng ghét bị phủ nhận là 'cô nói sai rồi' lắm."
"Phủ nhận á..."
Không, nhưng mà cũng đúng. Nếu bị Kiryu lên mặt dạy đời này nọ, khả năng tôi phản bác lại không phải là bằng không.
"Nhắc mới nhớ, cô chỉ toàn gật gù phụ họa thôi nhỉ."
Nhớ lại thì cô nàng này chưa từng xen vào mối quan hệ của bọn tôi lần nào. Cùng lắm chỉ là kiểu 'xúc xắc đã gieo rồi thì cố lên nhé' thôi.
"Tôi là người ngoài cuộc mà. Các anh là bạn thuở nhỏ thân thiết... chắc hẳn phải có sự gắn kết sâu sắc hơn quan hệ bạn bè bình thường chứ?"
"Cũng đúng. Chính vì thế nên tôi mới sai lầm đấy."
"Chính là nó đấy."
"Là cái gì cơ."
Thấy tôi hỏi lại, Kiryu nghiêng đầu.
"Mối quan hệ 'bạn thuở nhỏ' mà anh nói ấy, là mối quan hệ chỉ cần sai một lần là hỏng luôn sao?"
"Cái đó... thì..."
"Có thể anh đã sai một lần trong quá khứ. Mà, cá nhân tôi thì không nghĩ việc anh không phủ nhận một mối quan hệ dễ chịu là sai lầm đâu... nhưng thôi, ý kiến của tôi không quan trọng. Giả sử anh đã chọn sai câu trả lời đi chăng nữa."
Thì tìm lại câu trả lời một lần nữa là được chứ gì?
"..."
"Anh đâu có chết vào ngày mai đâu đúng không?"
"Đừng nói gở thế. Tôi vẫn chưa muốn chết đâu."
"Tôi cũng không muốn anh chết. Nhưng mà, vậy thì có sao đâu? Chúng ta vẫn là học sinh cấp 3 mà? Thời gian còn nhiều lắm. Sai lầm cũng được, không đúng cũng được, có sao đâu. Nếu nhận ra sai lầm thì sửa lại, rồi tìm ra câu trả lời đúng là được. 'Bạn thuở nhỏ' là mối quan hệ thậm chí không cho phép điều đó sao? Nếu vậy thì hơi đáng sợ đấy. Mối quan hệ giữa người với người mà không được phép sai dù chỉ một lần thì chẳng khác nào lời nguyền cả."
"Không có chuyện... đó đâu."
"Đúng không? May mắn là Kamo-san và Suzuki-san cũng không phủ nhận việc anh đưa ra câu trả lời mới mà?"
"Chắc là vậy."
Nghe tôi nói, Kiryu mỉm cười tươi tắn.
"Vậy thì được rồi. Ba người cứ từ từ tìm câu trả lời đi. Đừng vội vã, cứ thong thả thôi. Các anh cứ tìm ra lời giải mà mình cho là tối ưu nhất là được chứ gì?"
"..."
"Mà, tôi cũng không phải không hiểu cảm xúc của Kamo-san và Suzuki-san. Chắc hẳn các cô ấy cũng đang sốt ruột."
"Sốt ruột?"
"Đương nhiên là sốt ruột rồi. Higashikujo-kun yêu quý của họ..."
Nói rồi, cô ấy tự chỉ vào mình.
"Đã có một cô hôn thê dễ thương thế này rồi cơ mà."
"Đừng có tự khen mình dễ thương."
"Ủa? Không dễ thương sao?"
"Cho tôi xin miễn bình luận."
"Phù phù phù. Dù sao thì, chắc mọi người đều đang sốt ruột. Tôi không nói là mình không có trách nhiệm... nhưng dù vậy, tôi nghĩ việc đưa ra kết luận vội vàng là không tốt."
"..."
"Thế nên... anh cứ đưa ra kết luận theo tốc độ của anh là được. Dù có bị nói là 'vũng nước ấm' đi nữa thì cũng chẳng cần bận tâm."
"Được sao?"
"Được chứ. Cứ ở đó mà từ từ tìm câu trả lời. Sai bao nhiêu lần cũng được. Đường còn dài, đâu có thời hạn đâu. Nếu sai thì cứ tìm lại câu trả lời bao nhiêu lần cũng được. Cho đến khi tìm thấy đáp án chính xác, bao nhiêu lần, bao nhiêu lần cũng được. Vậy mà anh cứ làm cái mặt như tận thế đến nơi... nên tôi mới nghĩ là 'ngớ ngẩn' đấy."
Kiryu cười một cách vô tư lự. Nhìn dáng vẻ đó, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.
"Có ổn không nhỉ? Tốn nhiều thời gian như thế."
"Có sao đâu. Lúc nãy anh bảo 'không đưa ra được câu trả lời'... nhưng ngay cả người hoàn toàn ngoài cuộc như tôi cũng thấy đó không phải là vấn đề có thể trả lời ngay được. Mối quan hệ của các anh đâu có đơn giản thế đúng không."
"Cũng phải."
"Thế nên, có sao đâu. Cứ trăn trở, trăn trở, trăn trở, rồi hãy đưa ra câu trả lời."
Nói rồi cô ấy cười tươi, sau đó lại làm vẻ mặt nhăn nhó.
"Mà, nếu ra câu trả lời không mong muốn thì tôi cũng gay go đấy."
"Câu trả lời không mong muốn?"
"Là nếu anh hẹn hò với Suzuki-san hoặc Kamo-san ấy. Vì chúng ta là hôn thê mà? Sống khó khăn lắm."
"Sống khó khăn... cũng đúng thật."
"Tôi cũng ghét thế lắm. Anh không phải là đồ vật... nhưng cảm giác như bị cướp mất ấy."
"..."
Lại nói mấy câu khó đỡ...
"Tóm lại, mối quan hệ của các anh chỉ là chưa có câu trả lời thôi, chứ tôi nghĩ không phải là sai lầm đâu. Giả sử có sai đi nữa thì tôi nghĩ vẫn nằm trong phạm vi có thể làm lại được. Và, điều đó chắc cũng đúng với mối quan hệ của chúng ta. Sai lầm bao nhiêu lần, sửa lại bấy nhiêu lần... thế là được rồi. Anh nói có vô số tương lai... thì cuối cùng, chỉ cần nắm lấy đáp án chính xác là được. Hãy làm như thế và giành lấy 'tương lai' mà anh mong muốn đi."
Bởi vì.
"Lúc nào tương lai cũng nằm trong tay anh mà."
Kiryu nói và cười, nụ cười ấy thật đẹp.
"Tương lai nằm trong tay tôi, sao."
"Đúng vậy. Lúc nào anh cũng... không phải. Các anh có thể tạo ra tương lai của mình theo ý thích. Theo hình dạng mà mình mong muốn, đúng không?"
"Nghe thì vĩ mô thật đấy, tạo ra tương lai theo ý thích."
"Đúng vậy. Nhưng đó là chuyện bình thường mà? Ai cũng có thể thay đổi tương lai. Vì là chuyện của chính mình mà. Nếu nỗ lực thì cái gì cũng thành hiện thực thôi."
"Cô nói nghe thâm thúy thật đấy."
"Đúng vậy. Vì tôi là người đã nỗ lực mà."
Cô ấy cười thích thú.
"Trên thế giới này chẳng có ai là không hối hận cả. Có câu 'hối hận thì đã muộn', chữ hối hận viết bằng chữ 'hối' (ăn năn) ở phía 'sau' mà."
"..."
"Nếu đứng lại đó và không làm gì cả thì chỉ đến thế thôi. Nhưng mà nhé? Tôi tin rằng những người có thể bước tiếp từ đó, chắc chắn sẽ biến tương lai của mình trở nên tốt đẹp hơn. Và..."
Tương tự như vậy, anh là người có thể làm được điều đó.
"Tôi... cũng tin vào điều đó."
"Vậy sao."
"Ừm."
"Vậy thì, tôi không thể không đáp lại kỳ vọng của cô rồi."
"Đúng vậy. Vì anh là người mạnh mẽ và dịu dàng mà. Tôi tin chắc anh sẽ làm cho tương lai của ba người tốt đẹp hơn."
"Chờ chút. Hình như kỳ vọng hơi lớn quá rồi đấy."
Tôi đâu có mạnh mẽ cũng chẳng dịu dàng đâu?
"Được mà. Tôi tự ý tin tưởng thôi. Vì anh là chồng tương lai của tôi mà? Có người vợ nào lại không tin tưởng chồng mình chứ."
"Nghe xấu hổ thật đấy."
"Đừng nói nữa. Tôi cũng thấy hơi ngượng đây."
Nói rồi cả hai nhìn nhau cười khổ. Cái màn kịch gì thế này.
"Nhưng mà, cảm ơn cô."
Nhưng... mà, sao nhỉ. Cảm giác cũng không tệ.
"Cố lên nhé, Higashikujo-kun. Thất bại bao nhiêu lần cũng được. Sai lầm bao nhiêu lần cũng được. Hãy ưỡn ngực lên và sai lầm một cách đường đường chính chính đi."
Đừng lo lắng.
"Trước đây tôi cũng nói rồi đúng không? Cho dù cả thế giới nói anh sai, không công nhận anh... thì tôi vẫn là đồng minh của anh, Higashikujo-kun!"
Cô ấy nở nụ cười rạng rỡ.
"Thế nên, câu đó phải là lời thoại của tôi mới đúng chứ."
"Ủa? Chẳng phải ai nói liên tục thì thành của người đó sao?"
"Làm gì có. Cái luật đặc biệt quái gì thế."
Dù vậy, tôi cảm thấy mình đã nhìn thấy phương hướng một chút rồi.
◆◇◆
"Vậy sao."
Sau giờ học ngày hôm sau, tôi gọi Ryoko lên sân thượng. Chuyện tôi gặp Tomomi hôm qua, chuyện chúng tôi đã nói, và... chuyện sắp tới. Tôi nghĩ cần phải nói cho Ryoko biết những điều đó. Bởi vì chúng tôi luôn là 'bộ ba', nên không có lựa chọn nào là không nói chuyện này cho một trong ba người cả.
"Tomomi-chan suy nghĩ nhiều hơn tớ tưởng nhỉ~."
"Đúng vậy."
"May quá. Tớ cứ tưởng não của bạn thuở nhỏ nhà mình toàn cơ bắp không chứ... hóa ra không phải."
"Cậu này..."
"Đùa thôi, Hiroyuki-chan."
Ryoko khúc khích cười. Sau đó, cậu ấy hướng ánh mắt vào khoảng không.
"Nghĩ đến mức đó nên mới 'kìm nén' lời tỏ tình của Hiroyuki-chan lại sao~. Thế thì có hơi tệ với Tomomi-chan nhỉ."
"Đúng vậy. Tôi..."
Ryoko giơ tay ngăn tôi lại khi tôi định nói.
"Không chỉ Hiroyuki-chan đâu? Cả tớ... tất nhiên cả Tomomi-chan nữa, tất cả đều chấp nhận mối quan hệ này mà."
"..."
"Người muốn 'tiếp tục' mối quan hệ này có thể chỉ là Tomomi-chan, nhưng người phán đoán rằng mối quan hệ này cũng 'được' là chúng ta... thế nên, rốt cuộc là tất cả đều có lỗi."
"Có khi chẳng ai có lỗi cả đâu."
"Cũng đúng. Có lẽ... chẳng ai có lỗi cả đâu nhỉ."
Cậu ấy cười thoáng chút buồn bã.
"Rồi sao? Hiroyuki-chan định làm gì với mối quan hệ này?"
"..."
"Vẫn tiếp tục như hiện tại? Hay là kết thúc tại đây?"
"Hỏi cái nào tốt hơn thì có xảo quyệt quá không?"
"Tớ không nghĩ là xảo quyệt đâu? Vì chuyện này là chuyện của ba chúng ta mà. Tớ cũng là nhân vật xuất hiện... nói đúng hơn thì cũng là một trong những vai chính còn gì?"
"Cậu là nữ chính (main heroine) mà."
"Nữ chính chắc là Tomomi-chan nhỉ? Hoặc biết đâu, nữ chính trong câu chuyện của Hiroyuki-chan lại là người khác?"
"Akane hả?"
"Cái đồ sis-con này. Tớ hơi ghét cái điểm đó của Hiroyuki-chan đấy."
Nói rồi Ryoko lè lưỡi "lêu lêu". Tôi gãi đầu trước hành động đó của Ryoko.
"Nè?"
"Gì thế?"
"Nếu tớ nói muốn kết thúc mối quan hệ này, thì Hiroyuki-chan sẽ làm thế nào?"
"Làm thế nào là sao... đâu làm gì được."
Cảm xúc của Ryoko là của riêng Ryoko. Tôi không có quyền 'ngăn cản' điều đó. Tomomi cũng không. Đó là cảm xúc của riêng Ryoko.
"Đúng ha. Rốt cuộc nếu có một người nói muốn kết thúc mối quan hệ này thì nó sẽ tan vỡ thôi~."
"..."
"Khó thật đấy~, bạn thuở nhỏ ấy. Trước giờ tớ chưa từng thấy ghét việc làm bạn thuở nhỏ với hai người... nhưng giờ thì hơi ghét một chút rồi."
"Đừng nói mấy lời buồn bã thế chứ."
"Xin lỗi. Nhưng mà, hiện tại tớ đang đau khổ đến mức đó đấy."
Ryoko tỏ ra yếu đuối khác hẳn mọi ngày. Dáng vẻ đó trông thật nhỏ bé. Trước dáng vẻ ấy, tôi hơi ngập ngừng... nhưng nghĩ lại thì vẫn phải nói ra.
"Tôi không nghĩ mối quan hệ cứ như hiện tại là tốt."
Tôi thấy Ryoko khẽ run lên trước lời nói của tôi.
"Vậy sao."
"Cứ thế này, tôi không nghĩ mọi chuyện sẽ êm đẹp... sẽ suôn sẻ đâu. Có thể bây giờ chưa phải lúc... nhưng tôi không nghĩ cứ thế này là tốt."
"Đúng vậy. Cứ thế này thì không được nhỉ."
"Dù buồn thật đấy."
"Không đâu. Như vậy chẳng phải tốt sao? Nếu đó là quyết định của Hiroyuki-chan, tớ sẽ nghe theo. Thế nên..."
Hiroyuki-chan cứ làm theo ý mình là được.
"Xin lỗi nhé."
"Không sao. Tớ nghĩ rồi cũng sẽ có ngày này mà."
"..."
"Khi nào cậu nói với Tomomi-chan?"
"Để xem nào. Càng sớm càng tốt nên để tôi kiểm tra lịch trình chút..."
Tôi lấy điện thoại từ trong túi ra và nhận thấy.
"Hideaki?"
Có cuộc gọi nhỡ từ Hideaki.
◆◇◆
"Đột nhiên gọi anh ra thế này, xin lỗi nhé. Lại còn bắt anh phải cất công đến đây."
"Đừng bận tâm. Đằng nào tôi cũng rảnh mà."
Nhận cuộc gọi của Hideaki, tôi rời trường và đi thẳng đến quán WakuDo trước nhà ga. Gần đây đám hậu bối hay gọi tôi ra ngoài thật... nhưng mà, nói là đúng lúc thì cũng đúng lúc thật.
"Rồi sao? Có việc gì?"
"Anh nghe Mizuho kể rồi đúng không ạ?"
"Chưa ai dạy mày là không được trả lời câu hỏi bằng một câu hỏi khác à?"
"Ít nhất thì em không nhớ là Hiroyuki-san đã dạy em điều đó."
"Đúng ha. Anh cũng không nhớ là đã dạy mày."
Nói rồi hai đứa nhìn nhau cười.
"Chuyện hôm trước, em xin lỗi ạ."
"Chuyện gì?"
"Chuyện... em đã nói mấy lời kiêu ngạo ấy. Em thực sự xin lỗi!"
Nói rồi Hideaki bất ngờ đứng dậy, cúi gập đầu xuống. Này, thằng ngốc! Dừng lại!
"Dừng lại! Nổi bật quá đấy!"
"Nhưng mà... em đã nói những lời thất lễ như thế với Hiroyuki-san, người em mang ơn lớn... dù là chuyện của Tomomi-san đi nữa... em thực sự vô cùng xin lỗi!!"
"Đã bảo là dừng lại mà! Mày đang quấy rối anh đấy à, này!"
====================
Nổi bần bật luôn rồi này! Cái quái gì thế? Định chơi đòn tra tấn tinh thần tôi đấy à! Nhìn đi! Mấy cô sinh viên đằng kia đang thì thầm chỉ trỏ tôi kìa! Nhìn chẳng khác nào đàn anh đang mắng xối xả đàn em cả!
"Em sẽ không ngẩng đầu lên cho đến khi anh tha thứ!"
"Anh tha! Anh tha rồi nên làm ơn tha cho anh đi!"
Tha thiết van xin luôn đấy. Chắc từ mai tôi khỏi dám vác mặt đến chỗ này nữa quá.
"Cảm ơn anh rất nhiều!"
"…Đừng có hở tí là gào lên thế. Ngồi xuống đi."
Nghe tôi nói, Hideaki gật đầu một cái rồi ngồi xuống. Tôi lườm thằng bé, ngậm ống hút cốc coca rít một hơi rột rột.
"…Cậu là dân thể thao trường nào lạc vào đây thế hả?"
"? Dạ? Em ở câu lạc bộ bóng rổ trường Seijo mà…?"
…À ừ nhỉ. Thằng này là dân thể thao chính hiệu mà. Dù gì thì nó cũng là đứa đàn em dễ thương, luôn biết kính trên nhường dưới. Nghĩ vậy, tôi khẽ thở dài.
"…Mà, anh cũng không giận thật đâu. Những điều cậu nói cũng đúng… Bảo là vùng an toàn thì đúng là vùng an toàn thật."
"K-Không có chuyện đó đâu ạ…"
"Gì đây? Chẳng phải chính cậu nói thế sao? Cái đó là nói dối à?"
"…Không ạ. Đúng là vậy. Em nghĩ cách nói của mình hơi tệ… nhưng bản thân điều em nói thì em không nghĩ là sai."
"…Cũng phải ha."
Tôi dựa lưng vào ghế, nhìn vào hư không và thở dài. Thấy bộ dạng đó của tôi, Hideaki lộ vẻ nghi hoặc.
"…Anh sao thế ạ? Cảm giác… không khí quanh anh khác hẳn hôm nọ."
"Người ta hay bảo con trai ba ngày không gặp là đã khác rồi mà. Là cái đó đấy, cái đó."
Tôi cũng trưởng thành rồi chứ bộ.
"…Vậy ạ."
"Đúng thế. Bọn tôi cũng đâu nghĩ cứ giữ mãi mối quan hệ này là tốt đâu. Ai rồi cũng sẽ lớn… cũng phải trưởng thành thôi."
"…Là nhóm anh Hiroyuki ấy ạ?"
"Ừ. Sao thế? Làm gì mà ngạc nhiên dữ vậy."
"D-Dạ không… chỉ là, nói ra điều này có vẻ hơi bề trên, hay là xấc xược… có lẽ hơi thất lễ một chút…"
"Gì chứ? Anh không giận đâu, nói thử xem nào."
"Thì là… em cảm giác ba người các anh chị chỉ cần có ba người là đủ… kiểu như, mối quan hệ đã hoàn thiện rồi ấy."
"Vậy sao?"
"Em với Akane, cả Mizuho nữa cũng là bạn thuở nhỏ mà? Nhưng… nói sao nhỉ? Bọn em không 'dính nhau như sam' giống nhóm anh Hiroyuki."
"…"
"…Chính vì thế, em đã nghĩ tuyệt đối không thể nào chen chân vào giữa ba người được. Nên… em cũng từng định bỏ cuộc."
"Bọn tôi thay đổi thì lạ lắm sao?"
"Không hẳn là lạ… mà là không tưởng tượng nổi ấy ạ."
"…Cậu đúng là một thằng kỳ quặc. Chẳng phải chính cậu bảo bọn tôi thay đổi mối quan hệ đi sao? Giờ bảo thay đổi thì lại kêu 'lạ'."
Rốt cuộc muốn tôi sống sao đây.
"Dạ… xin lỗi anh. Em nói linh tinh quá. Đúng rồi ạ. Ba người cũng đến lúc phải thay đổi thôi."
"…Ừ."
Nói rồi, tôi lại rít thêm ngụm coca.
"…Rồi sao? Chẳng lẽ cậu gọi tôi ra đây để làm tôi xấu hổ trước bàn dân thiên hạ à? Nếu thế thì tội này cộng với chuyện hôm nọ là không tha được đâu nhé?"
Thật sự đấy. Nhục nhã ê chề luôn.
"K-Không phải đâu ạ! Tính em đâu có xấu thế!"
"…Ai biết được."
"Thật mà, không phải đâu… Ờm… chuyện nãy giờ hơi lạc đề rồi… Điều em thực sự muốn nói là."
— Em định tỏ tình với chị Tomomi.
"…Em muốn nhận được sự cho phép từ anh Hiroyuki."
"…Anh có phải bố của Tomomi đâu?"
"Nhưng… anh là bạn thuở nhỏ quan trọng của chị ấy mà?"
"…"
"…Bây giờ em sẽ nói một điều cực kỳ ích kỷ. Em thật lòng thích chị Tomomi. Em thích chị Tomomi, người luôn giúp đỡ và luôn mỉm cười với em."
"…Thế à."
"Nhưng… em cũng thích anh Hiroyuki nhiều ngang ngửa thế. A, không phải theo nghĩa kỳ quặc đâu nhé? Là sự ngưỡng mộ… nói chung anh là người đàn anh em cực kỳ yêu quý."
"…Cảm ơn nhé."
"Thế nên… dù thế nào em cũng muốn anh Hiroyuki, muốn chính anh công nhận. Nếu không được anh công nhận, không được anh chúc phúc… thì chắc em sẽ tự dằn vặt bản thân mất."
"…Cậu cũng suy nghĩ rắc rối gớm nhỉ, cái mối quan hệ tiền bối hậu bối này ấy."
Thấy tôi lườm, Hideaki cười sảng khoái.
"Người ở bên cạnh em là các anh chị mà? Đương nhiên là phải rắc rối rồi."
"…Hết nói nổi."
"Vì thế, em muốn được anh Hiroyuki công nhận. Sau khi được công nhận, em sẽ tỏ tình với chị Tomomi, và rồi… đúng vậy, em cũng muốn được chị Tomomi công nhận nữa."
Không phải như một đứa em trai, mà là một người đàn ông.
"…Tự tiện thật đấy. Thích làm gì thì làm. Anh có công nhận hay không thì liên quan gì đâu?"
"Em đã bảo rồi mà? Là 'ích kỷ' đấy. Em không chịu được. Không phải ai khác, mà là chính em không chịu được. Thế nên… em muốn bản thân được 'thỏa mãn'."
"…Vậy sao. Cậu phiền phức thật đấy."
"Vâng. Vì em là dân bóng rổ mà. Thế nên, anh Hiroyuki."
— Hãy đấu với em một trận.
"…Đấu? Đấu cái gì?"
"…Em chưa từng thắng anh Hiroyuki lần nào. Em đã luôn đuổi theo bóng lưng anh, đã luyện tập hết mình để đuổi kịp anh."
Bằng bóng rổ.
◆◇◆
Cầm quả bóng lấy ra từ trong túi, Hideaki ném ánh nhìn sắc lẹm về phía này.
Tôi đối mặt với Hideaki trong công viên khi hoàng hôn đã buông xuống. Hideaki lấy quả bóng rổ ra, xoay xoay trên ngón tay điệu nghệ.
"…Vậy, đấu thôi chứ, anh Hiroyuki?"
"…Có thành trận đấu được không đấy? Giữa anh với cậu ấy?"
Tôi cười khẩy. Tất nhiên, không có nghĩa là tôi thắng dễ dàng. Ý tôi là kèo này tôi nắm chắc phần thua.
"Chắc vậy rồi. Hồi đó em toàn thua… nhưng giờ thì em không cảm thấy mình sẽ thua đâu."
"…Thành viên dự bị của Seijo cơ mà. Tự tin thế cũng phải."
Vừa nói tôi vừa cởi áo khoác, khởi động nhẹ. Thấy tôi gập gối, giãn gân cốt, Hideaki thoáng lộ vẻ ngạc nhiên.
"…Nói thế chứ anh cũng hừng hực khí thế còn gì."
"Làm gì có."
Chẳng phải là tôi có hứng thú gì đâu. Không có, nhưng mà.
"…Cứ thế này thì không tiến lên được, cả tôi… lẫn cậu."
"…"
"…Tôi không nghĩ chơi bóng rổ xong thì giải quyết được gì… nhưng mà, cứ làm cho 'nhẹ lòng' đi, cả hai chúng ta. Bằng điểm xuất phát của bọn mình — bóng rổ."
"…Với chị Tomomi thì đương nhiên rồi, nhưng anh Hiroyuki này. Em cũng biết ơn anh lắm."
"…Thế thì cảm ơn."
"Người dạy bóng rổ cho em là anh Hiroyuki. Việc em có thể vào được ghế dự bị của Seijo… cũng là nhờ anh Hiroyuki cả."
"…Làm gì có chuyện đó. Là thành quả nỗ lực của cậu thôi."
"Cũng không hẳn thế đâu… mà thôi, sao cũng được. Tóm lại là em chưa từng thắng anh Hiroyuki lần nào. Lúc nào, lúc nào cũng… thua cả. Em cay cú chuyện đó lắm, nên cứ đuổi theo bóng lưng anh mãi."
"…"
"Thế nên, ngay tại đây… em sẽ thắng anh Hiroyuki. Cả bóng rổ — lẫn tình yêu."
Nói rồi, cậu ta ném quả bóng về phía tôi, đứng trấn giữ trước rổ, dang rộng tay và hạ thấp trọng tâm.
"— Luật chơi đơn giản thôi. 1 đấu 1… Chỉ cần ghi được một bàn là anh Hiroyuki thắng. Nếu không làm được, em thắng. Không giới hạn thời gian, cho đến khi một trong hai kiệt sức."
"Gì thế? Tự tin gớm nhỉ."
"Chấp anh đấy. Nào —"
Muốn ném từ đâu cũng được? Ý là vậy sao.
Ánh mắt Hideaki trở nên nghiêm túc. Đấu thật… rồi đây.
"— Ha ha ha."
Vô lý thật đấy, tôi tự nghĩ.
Đối phương là chàng trai trong đội dự bị của trường danh tiếng Seijo. Còn bên này là thành viên câu lạc bộ về nhà.
Một người kiên trì với bóng rổ, và một kẻ chạy trốn khỏi bóng rổ.
Chiều cao cũng chênh lệch gần hai mươi phân. Thắng thế quái nào được.
"…"
…Bỏ chạy thì dễ dàng biết bao.
"…Nhào vô!"
Nhưng, chính vì thế — tôi lao về phía Hideaki.
◆◇◆
…Đã bao lâu trôi qua rồi nhỉ.
"Ngây thơ quá!"
Tôi định vượt qua từ dưới rổ để lên rổ, nhưng Hideaki đã chặn đứng. Do cố vặn người để né tránh nên xui xẻo thay, cả người tôi đập mạnh xuống đất.
"…Hự!"
Không khí thoát ra khỏi phổi. Nghe âm thanh đó, tôi trừng mắt nhìn Hideaki.
Bên này mồ hôi nhễ nhại, thở không ra hơi. Đối lại, Hideaki vẫn ung dung đứng dưới rổ.
"…Xong rồi chứ ạ?"
"…"
Trước ánh nhìn khinh thường của Hideaki, tôi dồn lực vào hai chân định đứng dậy… rồi ngã lăn quay ra đất.
"…Giới hạn rồi sao?"
"…Ha ha ha. Cậu bị ngốc à?"
Cỡ này thì giới hạn cái nỗi gì.
"— Lên nào. Trận đấu giờ mới bắt đầu!"
"…Ha ha ha. Y hệt ngày xưa nhỉ!"
Khích lệ đôi chân đang run rẩy, tôi đập bóng thêm lần nữa. Nhử bóng sang trái sang phải định vượt qua, nhưng dễ dàng bị bắt kịp và phòng thủ. Cảm nhận áp lực từ Hideaki, tôi quay lưng về phía rổ.
"…Tại sao anh phải cố đến mức đó?"
Tiếng Hideaki vang lên từ sau lưng.
"…"
"Thôi được rồi mà. Anh Hiroyuki, chân anh run lẩy bẩy rồi kìa, chơi nữa là hỏng người đấy."
"…"
"Vốn dĩ… sao anh không ném từ 'bên ngoài'? Chỉ cần ghi một bàn là anh thắng mà? Ném từ xa thì biết đâu ăn may vào được một quả chứ. Đằng này cứ thật thà quá mức… sao cứ phải cố sống cố chết tấn công vào trong làm gì? Chẳng lẽ… anh không định thắng à? Anh đang coi thường em sao?"
…Đúng như Hideaki nói.
Dù chênh lệch chiều cao với Hideaki là có thật, nhưng cũng không đến mức bị chặn tất cả các cú ném. Dù gì tôi cũng không phải tay mơ, ném xa cũng thuộc dạng sở trường. Thế nên, đúng như Hideaki nói, nếu ném từ ngoài thì một hai quả chắc cũng dễ dàng ghi điểm thôi.
— Nhưng mà nhé?
"…Thắng kiểu nhạt toẹt thế thì đấu làm gì."
Đối mặt với một Hideaki đang lao vào trực diện, mà lại dùng những cú ném xa để giành chiến thắng một cách hèn mọn sao.
"— Cậu làm thế có thấy thỏa mãn không? Bị ném từ xa, ăn may vào rổ, rồi ừ thì thua, thế là thỏa mãn à? Chẳng phải cậu muốn được thỏa mãn sao? Trận đấu bóng rổ này là vì thế còn gì."
"…Thắng là thắng."
"Cái đó người ta gọi là thắng trận đấu nhưng thua cuộc chiến đấy."
Đúng vậy.
Nếu thế thì có khác gì việc lảng tránh mọi thứ, tiếp tục chạy trốn khỏi mối quan hệ 'vùng an toàn' của ba người… chạy trốn khỏi 'hiện tại' đâu.
"…Tóm lại… đang đấu nghiêm túc đấy. Im mồm đi."
"Em không muốn nghe câu đó từ anh Hiroyuki đâu — nhé!"
Xoay người, một cách điệu nghệ… à cũng chưa đến mức đó, nhưng tôi đã vượt qua Hideaki.
"…Đã bảo là ngây thơ quá mà!"
Từ phía sau khi tôi đang vào tư thế ném, cậu ta đập mạnh vào bóng sao cho không phạm lỗi. Chết tiệt, thế này mà cũng không được sao.
"Hự!!"
Có vẻ cơ thể tôi không chịu nổi cú va chạm khi tiếp đất. Người tôi lại một lần nữa đập mạnh xuống nền đất.
"…"
Lại đứng lên — không, vừa định đứng lên thì lại ngã sóng soài.
"Khoan, anh Hiroyuki! Anh ổn không đấy!"
Tôi giơ tay ngăn Hideaki đang hốt hoảng định chạy lại. Chân run lẩy bẩy, chẳng còn chút sức lực nào… nhưng chống hai tay lên đầu gối, tôi gượng dậy và lườm Hideaki.
"…Tôi không chạy trốn nữa đâu."
"…"
"Dù là chuyện phiền phức, chuyện đau khổ, hay chuyện mệt mỏi."
— Và hơn hết.
"Hơn hết thảy, tôi sẽ không chạy trốn khỏi chính bản thân mình nữa!"
Giữ nguyên khí thế đó, tôi dẫn bóng lao vào. Hideaki cũng hạ thấp trọng tâm, thủ thế phòng ngự.
"…Sao mà thua được chứ!"
Tôi di chuyển sang phải trong tích tắc, đánh lạc hướng Hideaki. Chẳng nghĩ trò này sẽ thành công đâu. Y như rằng, Hideaki chỉ liếc mắt qua một cái.
"Dính rồi!"
Tôi giả vờ qua người bên trái, dừng bóng và vào tư thế ném. Quả không hổ danh thành viên dự bị Seijo, tưởng cậu ta chưa mệt… nhưng có vẻ không phải thế. Người Hideaki đang trôi về bên trái.
"Đừng hòng!"
Dù vậy đúng là dân chuyên nghiệp. Hideaki vặn người cố trụ lại, bật nhảy để chặn tôi.
…Không được rồi.
"Hiroyuki!"
"Hiroyuki-chan!"
— Tôi cảm giác như nghe thấy tiếng của Tomomi và Ryoko.
"Đừng thua nhé, Hiroyuki!!"
"Cố lên, Hiroyuki-chan!!"
Nghe những lời đó, tôi ép cái đầu gối đang định bật nhảy gập lại. Thân hình Hideaki lướt qua trước mặt tôi rồi tiếp đất.
Ngay khi hoán đổi vị trí với cậu ta, tôi tung người lên không trung, thả quả bóng ra tại điểm cao nhất.
— Quả bóng vẽ nên một đường parabol tuyệt đẹp, rồi như bị hút vào, nằm gọn trong lưới.
"…"
"…"
"…Tôi… thắng rồi nhỉ?"
"…Đúng vậy ạ."
Dù thua cuộc, nhưng khuôn mặt Hideaki lại có vẻ sảng khoái lạ thường. Cậu ta nhặt quả bóng rơi dưới rổ lên, cất vào túi.
"…Em 'thỏa mãn' rồi. Quả nhiên anh Hiroyuki… anh đúng là người đàn anh em yêu quý nhất."
"…Cảm ơn nhé."
"…Kẻ thua cuộc xin phép rút lui. Vậy nhé."
"…Hideaki."
"…Gì thế ạ?"
"…Cậu, lúc cuối… đã nương tay phải không?"
"…"
"Sao nào?"
"Anh ngốc à, anh Hiroyuki?"
Nói rồi, cậu ta lộ vẻ mặt hơi ngán ngẩm.
"— Em chưa bao giờ nương tay cả đâu nhé? Toàn lực đấy. Cả bóng rổ, lẫn tình yêu… lúc nào cũng thế."
Hideaki vừa vẫy tay vừa bước ra khỏi công viên.
"Hiroyuki!"
"Hiroyuki-chan!"
"…Ơ… kìa? Sao hai cậu lại ở đây?"
Tưởng là ảo giác… hóa ra không phải à? Thu vào tầm mắt hình dáng hai cô bạn thuở nhỏ quen thuộc đang chạy lại gần.
"Chị Tomomi! Em thua mất rồi! Phần còn lại ———————"
Hideaki đang nói gì đó… nhưng tôi nghe không rõ. Mà thôi, sao cũng được.
…Kết thúc rồi nhỉ? Được rồi chứ? Tôi thắng rồi nhỉ?
Trong sự an tâm và cơn mệt mỏi ập đến, tôi từ từ buông xuôi ý thức.
◆◇◆
Khi mở mắt ra, đập vào mắt tôi là khuôn mặt lo lắng của hai cô bạn thuở nhỏ. Đang cảm thấy khung cảnh này sao mà quen quen, như đã trải qua ở đâu đó rồi, thì cô bạn thuở nhỏ vừa giãn cơ mặt đang lo lắng ra một chút, hé đôi môi màu hoa anh đào và cất lời.
"…May quá. Cuối cùng cũng tỉnh rồi, Hiroyuki-chan."
"…Ryoko."
"Thật tình đấy! Hiroyuki mãi không chịu dậy… làm bọn tớ lo lắm đó!"
"…Tomomi."
…Ủa?
"…Sao hai cậu lại ở đây?"
Thật đấy. Sao hai người lại ở đây?
"Do Hideaki gọi đến."
"Hideaki?"
"'Các chị định làm bà cô khó tính đến bao giờ nữa. Đã đến lúc phải tiến về phía trước rồi không phải sao? Em sẽ làm mẫu cho xem'… Hideaki đã nhắn tin như thế. Cho tớ và Tomomi."
…Thằng nhóc đó.
"…Làm phiền hai cậu rồi."
"Thật đấy chứ."
Nói rồi Ryoko cười khổ, sau đó chuyển sang nụ cười dịu dàng và tiếp lời.
"Nhưng mà… cảm giác có chút hoài niệm nhỉ?"
"Hoài niệm?"
"Cậu không nhớ à? Hồi xưa cậu trèo cây xong ngã bất tỉnh nhân sự còn gì!"
"…À."
Hình như là… hồi lớp bốn tiểu học hả? Có vẻ cũng từng có chuyện như thế thật.
"Đúng đúng! Hồi đó Hiroyuki-chan cũng mãi không chịu tỉnh giống hệt bây giờ. Hai đứa cứ lo sốt vó, ghé sát mặt vào nhìn mãi."
"Giờ nghĩ lại thì lẽ ra phải đi gọi người lớn ngay mới đúng nhỉ?"
"Ừ. Nhưng lúc đó chẳng nghĩ được gì cả. Chỉ nghĩ là phải ở bên cạnh Hiroyuki-chan thôi!"
"Đúng rồi! Cảm giác như nếu rời xa Hiroyuki thì Hiroyuki sẽ chết luôn ấy… Lo lắm… sợ lắm."
"…Dễ chết thế quái nào được. Bảo là ngã cây chứ cũng chỉ cao hơn chiều cao của tớ một chút thôi mà?"
"Ngã từ cái cây có độ cao đó thôi mà cũng bất tỉnh, nên người ta mới lo chứ!"
"…Thì cũng đúng là vậy nhưng mà…"
"Đúng thế đấy, Hiroyuki-chan. Vốn dĩ Hiroyuki-chan từ xưa đã hậu đậu rồi! Làm người ta lo lắng lắm đấy!"
"Đúng đúng!"
"…Tha cho tớ đi."
Tôi khẽ nhún vai. Thấy điệu bộ đó của tôi, hai cô bạn thuở nhỏ bật cười.
— Bằng những nụ cười rất, rất dịu dàng.
"…"
"…"
"…"
"…Nãy ấy nhé?"
Sự im lặng trôi qua bao lâu rồi nhỉ.
"…Ừ."
Thấy Tomomi đột ngột lên tiếng, tôi gật đầu.
"…Hideaki… đã tỏ tình với tớ."
…Ra vậy. Với thằng bé thì thế là đã thỏa mãn rồi sao.
"…Rồi sao? Câu trả lời là?"
"Tớ từ chối rồi, đương nhiên. Tớ rất vui vì tình cảm của em ấy nhưng… tớ không thể hẹn hò với Hideaki được."
"Chỉ có thể xem như em trai thôi à?"
"…Đúng thế. Cũng có… phần đó nữa."
Nhưng mà nhé, cô ấy nói.
"— Quả nhiên tớ vẫn thấy… cứ là 'ba người' như trước đây thì tốt hơn, Hiroyuki à."
"…"
"Ryoko đã nói với tớ. Rằng 'Tomomi thật xảo quyệt'. Trói buộc Hiroyuki, cướp đi đường lui của Hiroyuki, thế mà lại cứ cười nói bên cạnh Hiroyuki… thật sự rất xảo quyệt."
"…Làm gì có chuyện đó."
"Không đâu. Bản thân tớ cũng nghĩ vậy. Tớ đang trở thành gánh nặng cho Hiroyuki."
Không đâu, cô ấy tiếp.
"…Cách nói này cũng xảo quyệt nhỉ? Nói thế này, chắc chắn Hiroyuki hiền lành sẽ bảo là 'không có chuyện đó đâu'… tớ tin là vậy mà."
"…"
"…Tớ biết chứ. Tự tớ cũng biết mình xảo quyệt. Nhưng mà nhé? Dù vậy tớ vẫn không dừng lại được. Có thể một lúc nào đó chúng ta sẽ xa nhau… nhưng tớ vẫn muốn ở bên cạnh Hiroyuki. Tớ muốn là bộ ba Ryoko, Hiroyuki và tớ. Ít nhất là, chưa phải bây giờ."
"…Chuyện đó."
"— Chà, chuyện đó e là không được đâu nha~"
Như muốn chặn lời tôi.
"…Ryoko."
"Mãi mãi là ba người, chuyện đó không thể nào đâu, Tomomi à."
Ryoko lên tiếng.
"…Mà nhé? Tớ cũng có lỗi. Ở bên nhau ba người thoải mái quá… nên tớ đã không nói những lời nghiêm khắc với Tomomi. Về điểm này tớ xin kiểm điểm với tư cách bạn thuở nhỏ. Một phần tạo nên cái 'vùng an toàn' này kéo dài mãi, chắc chắn cũng có lỗi của tớ."
Nói rồi cô ấy nhún vai.
"— Trưởng thành thôi nào, Tomomi. Cùng với tớ."
"…"
"Không thể cứ mãi là trẻ con được đâu. Chúng ta là con gái, còn Hiroyuki-chan là con trai. Dù thế nào đi nữa, chắc chắn rồi cũng sẽ đến lúc trở thành hai người và một người. Hay là sao? Cứ mãi bảo 'không phải bây giờ', cứ mãi ở bên nhau… rồi ba đứa dắt tay nhau vào viện dưỡng lão à? Không hẹn hò với ai, không kết hôn với ai? Mà, tớ thì thế cũng được đấy… nhưng cậu định ép Hiroyuki-chan đến mức đó sao?"
"T-Tớ đâu có nói thế! Thì đúng là một lúc nào đó sẽ như vậy… nhưng tại sao cứ phải quyết định ngay bây giờ chứ!"
Tomomi hét lên. Trước một Tomomi đang thổ lộ nỗi lòng một cách đau khổ, day dứt, Ryoko vẫn bình thản.
"Thì là vì có Kiryu-san đấy."
Bằng giọng điệu lạnh lùng như đang tuyên án.
"Chúng ta đã luôn sống trong thế giới của 'ba người'. Nhưng mà nhé? Giờ đã khác rồi. Hiroyuki-chan đã có hôn thê. Tomomi cũng hiểu mà đúng không? Bạn nam đã có bạn gái thì không thể giữ mối quan hệ như trước đây được. Chuyện này cũng y hệt thế. Hôn thê còn có sự ràng buộc mạnh mẽ hơn cả bạn gái đấy?"
"C-Cái đó thì… nh-nhưng mà! Hai người họ là hôn thê đâu phải do ý muốn của Hiroyuki và Kiryu-san đâu! Là do chú của Hiroyuki và bố của Kiryu-san quyết định mà!!"
"Thì hôn thê vốn dĩ là do cha mẹ quyết định mà lị."
Nhưng mà nhé, Tomomi? Cô ấy tiếp.
"— Sao cậu lại nghĩ là Kiryu-san không thích Hiroyuki-chan?"
"S-Sao lại nghĩ thế á…"
"Sống cùng nhau, thấy hai người họ nói chuyện vui vẻ… dù vậy cậu vẫn không nghĩ sao? Rằng biết đâu đấy, Kiryu-san có thể thích Hiroyuki-chan."
"…"
"Mà, tớ không phải Kiryu-san nên không biết được đâu nhé? Rằng Kiryu-san có thực sự thích Hiroyuki-chan hay không. Nhưng, trong các mối quan hệ của Hiroyuki-chan từ trước đến nay, trừ chúng ta ra, người ở bên cạnh Hiroyuki-chan nhiều nhất tớ nghĩ là Kiryu-san. Chắc chắn, người gần gũi với Hiroyuki-chan hơn bất kỳ ai lúc này, tớ nghĩ là Kiryu-san đấy."
"…"
"Thế nên nhé, Tomomi?"
— Vốn dĩ, 'ba người' là điều không thể rồi.
"…Ryoko thì sao."
"Hửm?"
"Ryoko… thấy thế là được à? Không thể ở bên nhau ba người như trước nữa cũng được à? Tớ không chịu! Tớ muốn ba đứa ở bên nhau như trước kia!"
"…Nếu được thế thì tốt biết mấy. Nhưng mà nhé? Chuyện đó không thể nữa rồi. Cứ thế này, chắc chắn mọi người sẽ tan đàn xẻ nghé hết."
Thế nên, cô ấy nói.
"Tớ sẽ tiến bước đây, Tomomi."
Xin lỗi nhé, cô ấy cúi đầu trước Tomomi.
"…Tớ thích cậu, Hiroyuki-chan."
"…"
"Tớ thích cậu, Hiroyuki-chan. Từ bao giờ chẳng thể nhớ nổi nữa, từ rất, rất lâu rồi, tớ — Kamo Ryoko."
— Đã thích cậu.
"…"
"…Thực ra… tớ nên nói lời này từ lúc đó. Lúc Hiroyuki-chan bảo với tớ rằng có thể cậu thích Tomomi… lúc Hiroyuki-chan định tiến tới trong mối quan hệ của ba người, tớ lẽ ra phải nói lời này với cậu."
Nói rồi cô ấy cười khổ.
"Nhưng, vì tớ hèn nhát. Vì tớ thực sự… thực sự rất thích cậu. Nên khi cậu chọn Tomomi, tớ đã rất đau khổ. Tại sao không phải là tớ? Tại sao? Tớ đã nghĩ như thế. Rõ ràng tớ ở bên cậu hơn, tớ ở cùng cậu lâu hơn mà, tớ đã nghĩ vậy… nhưng rồi, tớ lại nghĩ chỉ cần cậu hạnh phúc là được… và tự dối lòng mình."
Nhưng mà, cô ấy nói.
"Tomomi đã không bước tới."
"…"
"Tớ đã rất… rất ghen tị. Được Hiroyuki-chan yêu thương đến thế, vậy mà lại không chịu nắm lấy tay Hiroyuki-chan, khó khăn lắm mới được Hiroyuki-chan chọn, vậy mà Tomomi lại không chấp nhận điều đó."
"…"
"Đồng thời, tớ cũng thấy biết ơn vô cùng. Vì nếu trở thành hai người và một người, chắc chắn sẽ không thể như trước đây được nữa. Thế nên."
— Dù biết là sai lầm, nhưng tớ vẫn hùa theo.
"…Thế nên nhé? Tớ cũng xảo quyệt lắm, Hiroyuki-chan à. Không phải chỉ có Tomomi và Hiroyuki-chan là tệ đâu. Tất cả mọi người, mỗi người đều sai một chút. Không ai xấu cả… và cũng chẳng ai đúng cả."
Thế nên.
"— Làm lại đi, ngay bây giờ, tại nơi này. Để đón chào một tương lai mà chúng ta có thể cười và nói rằng 'Chúng ta hồi đó ngầu ghê gớm nhỉ'."
— Hãy thay đổi cái 'quá khứ' đầy sai lầm này đi.
"Tiến lên thôi, mọi người. Để một lúc nào đó có thể biến chuyện quá khứ thành chuyện cười. Người ta bảo nói chuyện năm sau thì quỷ sẽ cười đúng không? Thế nên, chúng ta hãy cười thật to về chuyện quá khứ đi? Chắc chắn, chúng ta sẽ làm được mà."
Bởi vì.
"Chúng ta là — 'bạn thuở nhỏ' luôn luôn, lúc nào cũng ở bên nhau mà."
Cô ấy hướng ánh nhìn về phía Tomomi.
"Tớ sẽ tiến bước, Tomomi. Cậu tính sao? Cứ đứng mãi ở đây à? Hay là — tiến về phía trước?"
Lời của Ryoko khiến sự im lặng bao trùm công viên. Thấy Tomomi cúi gằm mặt không nói nên lời, Ryoko dịu dàng cất tiếng.
"…Tomomi? Tomomi thấy thế là ổn sao?"
"…"
"…Cậu chỉ đứng đó nhìn thôi à? Không có gì muốn nói với Hiroyuki-chan sao? Cảm xúc của cậu, tâm tư của cậu, không có gì hết à? Được sao? Cứ thế này để Hiroyuki-chan đi đâu mất cũng được sao?"
"…"
"…Vậy à. Thế thì thôi được rồi. Về thôi, Hiroyuki-chan? Kệ xác Tomomi đi."
Nói rồi Ryoko nắm lấy tay tôi định rời khỏi công viên. Thấy vậy, tôi hốt hoảng lên tiếng.
"K-Khoan đã! Ryoko, bỏ mặc Tomomi như thế —"
"Kẻ hèn nhát trong tình yêu thì không được chúc phúc đâu, Hiroyuki-chan."
"…"
"Tomomi đã chạy trốn khỏi cuộc chiến đấy? Cô ấy không còn sân khấu nào để đứng nữa đâu. Thua vì bỏ cuộc, nhỉ?"
Ryoko kéo tay tôi mạnh hơn lúc nãy một chút.
"…Đợi đã."
"…Gì cơ?"
"…Đợi đã!"
Ngước ánh mắt đang cúi gằm lên, Tomomi lườm Ryoko.
"…Gì? Cậu có gì muốn nói à, Tomomi?"
"…"
"…Không có việc gì thì tớ đi đây."
"…Tớ!"
"…"
"…Tớ… đúng là tớ yếu đuối thật! Tớ hèn nhát đấy! Tớ ghét phải ở một mình! Tớ cũng ghét phải để ai đó một mình! Tớ muốn ba người ở bên nhau cơ!"
"Cậu muốn làm trẻ con mãi à?"
"Không phải thế! Không phải thế nhưng mà…"
Nói rồi, cô ấy giật tay tôi ra khỏi Ryoko, nắm chặt lấy.
"…Nhưng mà… nhưng mà! Tớ… lúc đó, dù biết tình cảm của Hiroyuki nhưng tớ đã bắt cậu ấy phải kìm nén! Tớ như thế thì lấy tư cách gì mà đòi trở thành 'hai người' chứ!"
"…Hừm. Tomomi muốn trở thành 'hai người' sao? Thấy 'hai người' thì tốt hơn à? Cho tớ ra rìa cũng được hả."
"Không phải thế! Không phải thế nhưng mà!"
"…Xin lỗi, vừa rồi tớ hơi ác nhỉ~"
Nói rồi cô ấy lè lưỡi tinh nghịch.
"Nhưng mà này? Tomomi, sao cậu lại nghĩ là không thể thành 'ba người' được?"
"…Hả?"
"Thì cậu thử nghĩ kỹ xem? Giả sử Tomomi bị Hiroyuki-chan đá nhé? Rồi cậu ấy chọn tớ nhé?"
Cô ấy nghiêng đầu một cái.
"— Cậu nghĩ bọn tớ sẽ cho Tomomi ra rìa à?"
"…A."
"Thì… chắc cũng sẽ ghen tị một chút, cũng thấy lấn cấn trong lòng… nhưng tớ đâu có định bảo là cấm gặp riêng hai người hay gì đâu? Thỉnh thoảng tớ cũng muốn hẹn hò riêng hai người, nhưng đi chơi ba người thì tớ vẫn đi bình thường mà? Mà thực ra, trước giờ cũng có rồi còn gì? Chuyện hai đứa đi chơi riêng ấy. Nhỉ? Chẳng có gì thay đổi cả."
"…C-Cái đó thì."
"Hay là… sao? Tomomi định nói là 'Cấm gặp riêng Ryoko!' à?"
"…"
"…"
"…Xin lỗi. Tớ… chắc là hay ghen lắm. Chắc chắn gặp là tớ sẽ làm mặt khó chịu. Sẽ cực kỳ khó ở… cái đó… xin lỗi. Có khi tớ sẽ nói đấy… là cấm gặp riêng."
Với vẻ hối lỗi — và cả vẻ cay cú.
Thấy Tomomi thổ lộ lòng mình như vậy, Ryoko gật đầu cái rụp.
"— Ừm! Trưởng thành rồi đấy, Tomomi!"
Cô ấy nở nụ cười rạng rỡ. Thấy bộ dạng đó của Ryoko, Tomomi tròn mắt ngạc nhiên. Ryoko nhún vai trước vẻ mặt đó của Tomomi.
"…Này nhé~? Tomomi, cậu nghĩ chúng ta chơi với nhau bao lâu rồi hả? Cái tính cách phiền phức đó của Tomomi tớ biết thừa rồi. Tomomi mà hẹn hò với Hiroyuki-chan thì kiểu gì chẳng thành ra thế."
"…"
"Nhưng tớ thấy thế cũng chẳng sao cả? Vốn dĩ từ lúc đó tớ đã chuẩn bị tinh thần để ở 'một mình' rồi. Mà… tớ cũng nghĩ là Tomomi có hẹn hò với Hiroyuki-chan thì cũng chẳng bền đâu~. Chủ yếu là về mặt nữ công gia chánh ấy."
Cô ấy nói đùa như vậy.
"…Chắc chắn, nếu là Tomomi trước đây thì sẽ bảo là 'Tớ không nói thế đâu!' cho xem."
— Bởi vì, cậu là một cô gái 'dịu dàng' mà.
"Xin lỗi vì đã lợi dụng sự 'dịu dàng' đó và làm cậu đau khổ nhé. Và — cảm ơn cậu, vì tớ."
Nở nụ cười từ bi như thánh mẫu.
"Tớ ổn rồi mà? Tomomi cũng vậy, nếu đã có thể thành thật với cảm xúc của mình đến thế thì ổn rồi. Đừng lo lắng nhé? Tomomi, Tomomi sẽ —"
Không bao giờ phải 'một mình' đâu.
"Dù 'ba người' là không thể, nhưng cậu sẽ không cô độc đâu. Nếu Tomomi được chọn, Tomomi và Hiroyuki-chan sẽ thành 'hai người'. Nếu Tomomi cứ khăng khăng muốn ba người, tớ cũng sẽ mặt dày xin một chân. Nếu Tomomi không được chọn, tớ sẽ cố gắng để tớ, Hiroyuki-chan và Tomomi có thể ở bên nhau 'ba người'."
"Nhưng… thế thì Ryoko sẽ…"
"Nhìn tớ thế này thôi chứ tớ biết ơn Tomomi lắm đấy nhé? Khi hai người bắt đầu chơi bóng rổ, người đã kéo đứa cô độc là tớ đi cùng chính là Tomomi mà. Thế nên, đây cũng là trả ơn đấy."
Ryoko cười tươi nói. Thấy vậy, Tomomi cúi mặt một lúc.
"…Nếu cả hai đều không được chọn thì sao?"
Cô ấy lí nhí.
Nghe tiếng lòng thì thầm ấy, Ryoko nhún vai.
"— Mà, lúc đó thì đành chịu. 'Hai' đứa con gái chúng ta sẽ đường hoàng thắt chặt tình bạn. Lập hội những người bị Hiroyuki-chan đá chẳng hạn. Rồi sống thật ngầu."
Một ngày nào đó.
"— Để Hiroyuki-chan phải hối hận vì đã đá chúng ta nhé!"
"…"
"…Mà, chắc cũng không thể dính nhau như sam giống bây giờ được… nhưng Hiroyuki-chan có 'bạn thân là con gái' thì cũng đâu có gì lạ đúng không? Nhất là bọn mình thuộc diện bạn thuở nhỏ nữa? Có kế hoạch đi du lịch hay gì đó bao gồm cả phụ huynh cũng là bình thường mà."
"…"
"Đúng không?"
"Cái đó… chắc là, đúng vậy nhưng mà…"
Ánh mắt cô ấy dao động như đang lạc lối. Ryoko đặt tay lên vai Tomomi.
"Thế nên… đừng lo lắng gì cả."
Nào.
"Tiến lên thôi, Tomomi. Để tương lai của chúng ta — trở nên tươi sáng hơn."
Nghe những lời đó, ánh mắt đang dao động của Tomomi trở nên kiên định. Cứ thế, cô ấy hướng ánh nhìn về phía tôi.
"— Hiroyuki."
Ánh nhìn kiên định.
"— Tớ… Suzuki Tomomi — thích cậu, thích Higashikujo Hiroyuki… lắm. Tớ rất thích cậu. Tớ yêu cậu."
Dệt nên những vần thơ tình yêu.
"Xin lỗi vì tớ yếu đuối, tớ xảo quyệt. Xin lỗi vì đã làm cậu tổn thương, bắt cậu phải kìm nén. Chắc cậu sẽ nghĩ giờ này còn nói gì nữa… nhưng tớ vẫn thích cậu. Rất thích. Tớ không muốn rời xa Hiroyuki. Tớ muốn sống bên cậu mãi mãi. Thế nên —"
Làm ơn, hãy hẹn hò với tớ.
"…Hiroyuki."
"…Hiroyuki-chan."
""— Xin hãy chọn tớ.""
Hai người họ nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.
— Nói thật lòng nhé. Cảm xúc của tôi vui sướng đến mức như bay lên trời vậy.
Ryoko là cô bạn thuở nhỏ luôn ở bên cạnh tôi.
Tomomi là cô bạn thuở nhỏ luôn ở bên cạnh tôi.
Cả hai đều quan trọng, tôi đều rất thích… là những người bạn thuở nhỏ mà tôi muốn ở bên mãi mãi. Thế nên, thế nên —
'B-Bởi vì… t-tôi đã luôn cố gắng… nh-nhưng mà, nỗ lực đó chẳng được ai công nhận cả… Luôn bị ghen ghét, bị ác ý bủa vây, bị coi thường… d-dù vậy tôi vẫn cố gắng!'
Bất chợt.
'Higashikujo-kun đã… hức… c-công nhận tôi!' 'Tôi… tôi vui lắm. Nước mắt… cứ trào ra này…' 'Đừng có ngừng xoa đầu! Xoa nữa đi!' '…Hôm nay… tôi muốn ở lại thêm chút nữa! Cậu phải tự hiểu chứ, đồ ngốc!' '…T-Thế nên! C-Cái đó… h-hãy… ở bên cạnh tôi, mãi nhé?' 'Người ta bảo vui quá thì sẽ nhảy cẫng lên đúng không? Tôi chưa nhảy cẫng lên bao giờ… nhưng khiêu vũ giao tiếp thì tôi biết. Nhảy cùng không?' 'Kamo-san sắp đến… nhưng nếu cậu cứ quan tâm Kamo-san mãi là tôi ghét đấy! Nhớ chưa!'
Những ký ức, ùa về.
'— Dù cho cả thế giới này có bảo cậu sai, không công nhận cậu đi nữa — thì tôi vẫn là đồng minh của cậu, Higashikujo-kun!'
Những hồi ức, ùa về.
"…Xin lỗi. Tớ không thể chọn ai cả."
"…"
"…"
"…Cậu ghét tớ sao, Hiroyuki-chan?"
"…Làm gì có chuyện đó."
"Cậu ghét tớ sao, Hiroyuki?"
"…Không ghét."
"Vậy thì… cậu đang nghĩ là nếu chọn một người thì người kia sẽ… kiểu thế à?"
Với những người bạn thuở nhỏ quan trọng — và yêu quý nhường này, tôi không muốn nói dối.
"Không phải thế. Không phải vì ai đó đáng thương hay lý do gì đại loại vậy đâu. Đơn giản là."
Đúng, đơn giản là.
"— Vấn đề ở cảm xúc của tớ."
Ai đó thì không liên quan. Đây là vấn đề của tôi, của riêng tôi.
"…"
"…"
"…Kiryu-san hả?"
Nghe Ryoko hỏi, tôi khẽ gật đầu.
"…Ừ."
"Cậu thích Kiryu-san à?"
"…Không ghét."
"Muốn hẹn hò không?"
"Không…"
Là gì nhỉ?
"…Thú thật, tớ cũng chẳng rõ nữa."
"…Cậu sợ à?"
Trước ánh mắt như lườm của Ryoko, tôi cười khổ lắc đầu.
"Không phải thế… Cậu thấy đấy, bọn tớ là hôn thê mà."
"…"
"Thế nên… tớ không rõ khoảng cách."
"Khoảng cách?"
"Đùng một cái bỏ qua bao nhiêu giai đoạn để đến vị trí hiện tại…"
Cảm xúc này là gì đây.
Là tình yêu nam nữ? Hay tình cảm gia đình?
Là những kẻ cùng cảnh ngộ thương xót lẫn nhau?
Hay là — sự thương hại.
"…Dù vậy."
Dù vậy, tôi vẫn nghĩ.
"— Tớ không thể bỏ mặc cô ấy. Tớ không muốn để cô ấy 'một mình'."
Cảm xúc này chắc chắn là thật.
"…"
"…"
"…Thế nên… tớ thực sự rất vui vì tình cảm của các cậu. Nhưng… tớ vẫn không thể hẹn hò với các cậu được."
Ít nhất thì.
"— Xin lỗi."
Tôi cúi đầu để thể hiện sự chân thành hết mức có thể.
"…"
"…"
"…"
Đã bao lâu trôi qua rồi nhỉ.
"…Ha ha ha."
Bất chợt, tiếng Tomomi vang lên.
"…"
"…Ra vậy. Mà, đành chịu thôi… Vốn dĩ người ném bỏ cơ hội quý giá là tớ mà."
— Đôi mắt ngấn lệ.
"…Xin lỗi."
"…Đừng xin lỗi. Hiroyuki không có lỗi. Là tớ… chỉ là tớ thôi."
"…"
"…Giá mà lúc đó tớ nhận lời tỏ tình của Hiroyuki thì… giờ nói cũng muộn rồi… Tớ thật sự kém cỏi quá. Thảm hại quá. Cứ mãi ủ rũ thế này —"
"…Ủa? Tomomi, cậu bỏ cuộc rồi à?"
========================================
"— …Hả?"
"— …Hả?"
Nghe tiếng Ryoko bất ngờ vang lên, Tomomi đang rưng rưng nước mắt và tôi đang mang vẻ mặt đau khổ đồng loạt ngẩng lên. Thấy biểu cảm của bọn tôi, cô nàng làm mặt ngơ ngác một lúc rồi nói.
"— Mà, Tomomi bỏ cuộc thì cũng được thôi, tớ chẳng sao cả…"
"R-Ryoko? C-Cậu nói cái gì thế? Hiroyuki bảo là không thể hẹn hò với chúng ta… là t-từ chối rồi đấy?"
"Đúng thế ha~"
"V-Vậy thì! Phải từ bỏ chứ!"
"Tại sao?"
"T-Tại sao á…"
"Nghĩ kỹ đi Tomomi? Bọn mình là mấy đứa bạn thuở nhỏ rắc rối lắm đấy nhé?"
"T-Thì sao?"
Thấy Tomomi đầy dấu hỏi trên đầu, Ryoko giơ ngón cái lên.
"— Một đứa bạn thuở nhỏ lại còn lụy tình đầu như tớ, làm sao mà từ bỏ chỉ sau một lần được?"
Nói rồi, Ryoko ngả người dựa vào tôi.
"Khoan, R-Ryoko!"
"Hưm… Sảng khoái ghê! Những điều muốn nói cũng nói hết rồi, bị đá cũng bị đá rồi… Mà, từ giờ tớ sẽ tấn công dồn dập đấy, mong cậu giúp đỡ nhé~"
"Không, đã bảo là! Tớ không có ý định hẹn hò với các cậu mà!"
"Đó là chuyện của Hiroyuki-chan chứ?"
"Không, chuyện của tớ! Chuyện của tớ phải ưu tiên hàng đầu chứ lị!"
"Tớ có định ép cậu hẹn hò đâu? Nhưng mà nhé? Việc tớ tự tiện thích Hiroyuki-chan, tự tiện tấn công Hiroyuki-chan thì đâu có vấn đề gì đâu nhỉ?"
"Không, cái đó…"
"Lạ lắm sao?"
…Hả? L-Lạ chứ sao không? Tôi vừa đá bọn này xong mà nhỉ? Đá xong rồi mà còn tấn công dồn dập là thế quái nào?
====================
「Nếu tớ bắt đầu hẹn hò với Kiryu-san thì tất nhiên tớ sẽ tiết chế lại một chút, được chứ? Dù sao làm thế cũng có lỗi với Kiryu-san. Nhưng mà này? Yêu đơn phương là quyền tự do của tớ mà đúng không? Hiroyuki-chan, hiện tại cậu đâu có hẹn hò với ai... Nhắm vào một người đang độc thân thì đâu có gì là xấu đâu nhỉ?」
...Hả? Là, là vậy sao?
「...Là vậy sao, Tomomi?」
「...」
「To, Tomomi?」
「...C, cái gì chứ! N, như thế cũng được sao!?」
「Tomomi!?」
Tomomi đỏ bừng mặt gào lên.
「Nếu nói là được hay không thì là được chứ sao? Mà nói đúng hơn, ngoài việc đó ra thì còn cách nào khác đâu?」
「Không, nhưng mà, hả? Hảả?」
「Đúng là chúng ta đã bị đá. Nhưng mà này, chúng ta đâu có định cướp Hiroyuki-chan từ tay ai đâu, đúng không? Vậy thì cứ đường đường chính chính mà cướp lấy trái tim của Hiroyuki-chan là được rồi.」
Cô ấy mỉm cười rạng rỡ.
「――Dù sao thì chúng ta cũng đã bước thêm một bước rồi. Từ giờ trở đi, cho đến khi Hiroyuki-chan nói là phiền phức và bảo dừng lại, tớ sẽ tấn công Hiroyuki-chan tới tấp. Thế nên, Tomomi-chan à? Nếu cậu cứ khách sáo, tớ sẽ nhanh chóng cướp mất trái tim của Hiroyuki-chan đấy nhé?」
Cô ấy nhếch mép lên một chút, nở nụ cười đầy khiêu khích.
「...Hay lắm! Tớ tuyệt đối sẽ không thua đâu! Hiroyuki, tớ cũng sẽ tấn công tới tấp đấy! Tớ sẽ tiếp cận cậu nhiệt tình luôn!」
Tomomi dễ dàng bị cuốn theo lời khiêu khích đó. Khoan, chờ chút!?
「Đ, đợi đã! Các cậu, chuyện đó――」
「Gì hả? Hiroyuki thấy phiền sao? Nếu bọn tớ chủ động tiếp cận ấy?」
「Không, nói là phiền thì...」
「Sao mà phiền được chứ nhỉ, Hiroyuki-chan? Vì nếu Hiroyuki-chan giữ vững ý chí sắt đá và chặn đứng mọi sự tiếp cận thì đâu có vấn đề gì? Tóm lại, đó là vấn đề về sức mạnh ý chí của Hiroyuki-chan thôi đúng không? Nếu Hiroyuki-chan thực sự thích Kiryu-san, thì cậu sẽ đâu có xiêu lòng trước bọn tớ, phải không nào?」
Ư, ư hự. B, bị nói như vậy, tôi cũng có cảm giác hình như là thế thật... Không, nhưng mà này? Chuyện đó, có gì đó sai sai phải không? Hả? Không sai sao?
「A, nhân tiện nếu cậu không muốn bị hiểu lầm thì cứ nói với Kiryu-san cũng được nhé? Kiểu như "Anh đã từ chối đàng hoàng rồi nhưng bọn họ cứ bám riết lấy". Nếu cậu lo lắng sợ bị hiểu lầm, bọn tớ đi nói giúp cậu cũng được mà, nhỉ Tomomi-chan?」
「Tất nhiên rồi! Tớ sẽ biện minh đàng hoàng thay cho Hiroyuki!」
「Chán cậu ghê, Tomomi-chan? Không phải biện minh đâu nhé? Là tuyên chiến đấy?」
「A, ra thế~」
「Mấy người này...」
...Cái gì mà tuyên chiến chứ.
「Mà này, Ryoko? Không phải cậu từng nói nếu không được chọn thì sẽ dứt khoát từ bỏ sao?」
「Tớ có nói. Nhưng mà này? Hiroyuki-chan đâu có "chọn" ai đâu đúng không? Thế nên bây giờ vẫn là trạng thái chờ. Đã là trạng thái chờ thì tất nhiên phải tấn công tới tấp rồi! Nhỉ, Tomomi-chan?」
「Ừm! Mà này, Hiroyuki? Cậu bỏ cuộc sớm quá đấy?」
「Bỏ cuộc cái gì?」
「Cậu nghĩ bọn mình quen nhau bao nhiêu năm rồi? Ryoko đấy nhé? Nếu là Ryoko ra tay thì bọn mình cứ như nằm trong lòng bàn tay cậu ấy thôi.」
「...」
...Không... chà... đúng thật.
「Với lại, này.」
Nói rồi, cô ấy hạ giọng xuống.
「...Quả nhiên là tớ cũng không muốn từ bỏ. Tớ nghĩ những gì tớ làm lúc đó không sai... nhưng nếu nói là hoàn toàn không hối hận thì chắc chắn là nói dối.」
「...」
「Thế nên, Hiroyuki?」
Ít nhất hãy công nhận tình cảm tớ dành cho cậu, cô ấy muốn nói như vậy.
「Tớ cũng thế, Hiroyuki-chan. Bây giờ tớ vẫn chưa muốn từ bỏ... Tớ muốn cậu công nhận tình cảm của tớ.」
Nói rồi, hai người họ đứng song song nhau.
「「――Làm ơn đi!! Hãy cho phép bọn tớ được thích cậu!!」」
Trước hai cô gái đang cúi đầu.
「...Thích làm gì thì làm.」
Bên cạnh tôi đang ôm đầu, hai người họ đập tay high-five với nhau, còn tôi chỉ biết khẽ thở dài.
========================================
Đoạn kết: Nếu là anh, người có thể thay đổi cả tương lai và quá khứ
「...Tôi về rồi đây.」
Cảm giác mệt mỏi kinh khủng. Vừa nghĩ vậy vừa về đến nhà, ngay khi mở cửa ra, tôi đã ngửi thấy mùi thơm ngon lành của món cà ri bay tới.
「Mừng anh về. Hôm nay là cà ri nhé.」
Thấy tôi đang hít hít mũi ngay cửa ra vào, Kiryu trong bộ tạp dề, tay cầm cái muôi múc canh chạy lon ton trên đôi dép đi trong nhà tới chỗ tôi. Dáng vẻ đó cứ như người vợ mới cưới ra đón chồng vậy.
「Cà ri hả... Không phải là món hầm sao?」
「Quả nhiên em vẫn thấy hơi ngại khi cho kem tươi vào món có vị nước tương... Anh không thích à?」
「Sao mà không thích được. Xảy ra nhiều chuyện nên bụng tôi cũng đói meo rồi, cảm giác muốn ăn ngay lập tức ấy.」
「Vậy sao? Thế thì nhớ ăn thêm nhiều bát nhé? Em nấu nhiều lắm đấy!」
Cô ấy mỉm cười rạng rỡ nói vẻ vui mừng――rồi sau đó, khẽ nhăn mặt một chút.
「...Trước đó anh có muốn đi tắm không?」
「...Tôi hôi lắm à?」
========================================
「Đúng vậy. Không hẳn là hôi, nhưng mà... quả nhiên vẫn có mùi mồ hôi.」
Trước mặt Kiryu đang làm vẻ mặt đó, tôi đưa cổ tay áo lên mũi hít hít. Ừm, mùi mồ hôi thật.
「...Đúng ha. Tôi đi tắm trước đây. Mà công nhận mùi mồ hôi ghê thật.」
「Anh vừa vận động mạnh à?」
「À... cũng đại loại thế.」
「Vậy sao. Chuyện đó em có được phép nghe không nhỉ?」
「...Thì, tôi cũng gây cho cô bao nhiêu phiền phức rồi mà. Nếu cô muốn nghe thì tôi cũng không ngại kể đâu.」
「Vậy thì ăn tối xong kể cho em nghe nhé. Nào, giờ thì mau đi tắm đi!」
Thấy Kiryu dùng cái muôi chỉ thẳng về phía phòng tắm, tôi nhún vai, cởi giày và đi về hướng đó.
◆◇◆
Bữa tối là cơm cà ri và salad. Salad còn được cẩn thận đặt thêm trứng luộc lên trên――chà, dù chỉ là luộc thôi, nhưng cũng thấy được dấu vết trưởng thành của Kiryu. Trước đây cô nàng chỉ biết mỗi món nướng thôi mà.
「Rồi sao? Đã có chuyện gì?」
Đặt tách cà phê xuống trước mặt tôi, Kiryu ngồi xuống phía đối diện, vừa nhấp môi vào tách của mình vừa mở lời.
「À... khó mà nói hết trong một câu được...」
「Nếu cố tóm gọn trong một câu thì sao?」
「Đấu bóng rổ với Hideaki, rồi được Ryoko và Tomomi tỏ tình.」
「...Là lỗi của em. Anh giải thích chi tiết hơn được không?」
「Để xem nào... Chắc cô cũng biết chuyện Hideaki thích Tomomi nhỉ?」
「Biết chứ. Màn tỏ tình đầy nhiệt huyết đó mà. Dù là tỏ tình với anh.」
「Tôi cũng thấy chuyện đó hơi sao sao ấy nhưng mà... ừ thì vậy đó. Rồi sau đó, Hideaki thách đấu tôi.」
「...Tại sao?」
「Chắc là kiểu như để giải quyết dứt điểm ấy hả? Mà bản thân tôi cũng đang băn khoăn day dứt, nên đúng lúc lắm. Rồi thì, trận đấu đó... ừm, tôi thắng.」
「...Ghê thật đấy. Trường Seijo mạnh về bóng rổ lắm đúng không? Anh thắng được thành viên dự bị năm nhất của trường đó sao?」
「Chắc là cậu ta nhường tôi phút cuối thôi. Tôi cũng không tự mãn đến mức nghĩ mình có thể thắng một thành viên Seijo đang thi đấu chính thức trong một trận đấu nghiêm túc đâu.」
「Vậy à? Nhưng mà... em cũng muốn xem thử một chút.」
「Tuyệt đối không.」
「...Tại sao chứ?」
Kiryu phồng má có vẻ hơi bất mãn. Tôi lảng tránh ánh nhìn của cô ấy.
「...Vì trông ngầu không nổi đâu.」
「...」
「...」
「...Anh ghét bị em nhìn thấy dáng vẻ không ngầu sao?」
「...Bình thường thì ai mà chẳng ghét bị người khác nhìn thấy chứ?」
「Vậy em đổi cách nói nhé. Anh chỉ muốn cho em thấy những dáng vẻ ngầu thôi sao?」
「...Tùy cô tưởng tượng.」
「...Phu phu phu.」
Nghe tôi nói vậy, cô ấy cười phá lên vui vẻ.
「Em muốn nghe thêm chút nữa, nhưng tha cho anh đoạn này đấy. Rồi sao? Sau đó anh gặp Kamo-san và Suzuki-san à?」
「Nói là gặp thì... hình như Hideaki đã gọi họ đến. Bảo là để giải quyết cho xong.」
「Cậu đàn em được việc nhỉ.」
「Thật sự luôn.」
Tôi nợ thằng nhóc đó nhiều lắm.
「...Nhưng mà, chuyện là vậy đó... Ryoko và Tomomi đã tỏ tình với tôi.」
「...Ra vậy.」
Cô ấy lắng nghe như đang nghiền ngẫm từng lời của tôi.
「...Rồi sao? Anh... ừm, anh trả lời thế nào?」
Trước câu hỏi đó của Kiryu.
「――Tôi từ chối rồi. Rằng tôi không thể hẹn hò với hai người họ.」
「...」
「...」
「...Thế là tốt rồi sao?」
Tốt rồi sao, à.
「...Sao nhỉ? Có khi sau này tôi sẽ hối hận cũng nên... Với lại.」
Tôi hơi ngập ngừng một chút.
「...Chuyện là... họ bảo "sẽ không từ bỏ".」
「...Dạ?」
「Th, thế nên là! Họ bảo... "Mắc bệnh tình đầu nặng thế này thì làm sao mà từ bỏ chỉ sau một lần được", đại loại thế...」
...Gì thế này. Cái tâm trạng giống như gã đàn ông ngoại tình bị bắt quả tang đang cố bào chữa vậy.
「...」
「...」
「...Haizz.」
Kiryu đặt tay lên trán, lắc đầu qua lại như muốn nói "hết thuốc chữa".
「Đ, đừng có cạn lời thế chứ! Không, tôi hiểu mà? Rốt cuộc thì cũng chẳng có gì thay đổi cả――」
「Sai rồi.」
「――Tôi nghĩ... Sai sao?」
「Đúng, sai rồi. Chẳng có gì thay đổi ư? Đừng có nói ngốc nghếch thế. Các anh chị đã bộc bạch hết tình cảm của mình cho nhau, và trên cơ sở đó đã xây dựng được một mối quan hệ còn hơn thế nữa, đúng không? Một lần thanh toán hết nợ nần tình cảm――và rồi xây dựng lại một mối quan hệ vững chắc hơn, chẳng phải sao?」
「...」
Nghe cô ấy nói vậy... chà, cũng có thể hiểu theo cách đó nhỉ?
「Ít nhất thì anh, trông mặt anh cũng có vẻ nhẹ nhõm hơn một chút rồi đấy.」
Nói rồi, Kiryu nở nụ cười dịu dàng, dùng cả hai tay nhẹ nhàng bao lấy tay tôi. Hành động đó khiến tim tôi lỡ nhịp, tôi định cựa quậy rút tay ra nhưng Kiryu hơi siết nhẹ lại, không chịu buông. Cô ấy định nói gì đó, rồi hé môi.
「Lúc nào anh cũng lạc lối.」
「...」
「Lúc nào anh cũng trăn trở.」
...À. Đúng là tôi đã trăn trở đến mức chán ghét bản thân.
「Lúc nào anh cũng đau khổ.」
...À. Tôi đã đau khổ đến mức muốn vứt bỏ tất cả mọi thứ.
「Nhưng mà... anh... các anh chị đã không chạy trốn, mà đã đứng lên đối mặt.」
...Vì tôi đã chạy trốn đủ rồi mà.
「Có thể là hư trương thanh thế. Có thể là làm màu. Có thể trông rất thảm hại. Chắc hẳn cũng có lúc hối hận về sự lựa chọn của mình. Dù vậy, các anh chị vẫn hướng về phía trước và bước đi.」
...Vậy... sao?
「Đúng vậy. Dù ai không công nhận đi nữa, thì tôi, Kiryu Ayane này sẽ công nhận. Mối quan hệ của các anh chị, giờ đây đã tiến thêm một bước. Chắc chắn là... đã trở nên vững chắc hơn trước đây.」
Nói rồi, Kiryu mỉm cười dịu dàng.
「――Chúc mừng nhé, Higashikujo-kun. Anh đã rất xuất sắc... và thay đổi quá khứ một cách ngoạn mục để nắm lấy tương lai rồi đấy.」
「Dù có thể tôi sẽ hối hận sao?」
「Là con người mà. Làm gì có lựa chọn nào hoàn hảo. Nhưng mà nhé? Bây giờ mà hối hận là không được. Lựa chọn đó có đúng hay không, phải đợi đến khi kết thúc mới biết được. Thế nên, tôi nghĩ việc anh sống hết mình cho đến lúc đó rồi mới băn khoăn... hay sau này mới hối tiếc, thì cũng hoàn toàn chẳng sao cả.」
...Nhưng mà, cô ấy tiếp.
「Việc anh của "hiện tại" cứ suy nghĩ vẩn vơ về anh của "tương lai"... rồi hối hận về cái "tương lai" sắp xảy ra... chắc chắn là sai lầm. Thế nên――anh hãy sống hết mình cho hiện tại đi. Hãy sống theo ý mình... và nếu vẫn có một tương lai khiến anh phải hối hận đang chờ đợi.」
Thì hãy thay đổi cái tương lai đó đi, cô ấy muốn nói vậy.
「Nếu là anh của hiện tại thì làm được mà, đúng không? Vì anh đã nắm trong tay sức mạnh có thể thay đổi cả quá khứ và tương lai rồi còn gì.」
「...」
「...Em nói chuyện nghe giáo điều quá nhỉ. Xin lỗi.」
「...Không... cái đó... ừm, cảm ơn cô.」
「Vậy sao? Thế thì tốt rồi.」
Nói rồi cô ấy đưa tách cà phê lên miệng.
「...Tóm lại, mối quan hệ của các anh chị đã tiến thêm một bước rồi đúng không? Chúc mừng nhé!」
Cô ấy lại nở nụ cười lần nữa. Thấy Kiryu như vậy, tôi cũng bị cuốn theo mà định mỉm cười.
「...Hả?」
「Anh uống cà phê chưa? Cái tách... sao thế?」
「Không... lúc nãy ấy? Cô đã làm cái cử chỉ như kiểu cạn lời đúng không?」
Đầu voi đuôi chuột, hay sấm chớp ầm ầm mà mưa lất phất ấy nhỉ? Tôi tưởng cô ấy cạn lời theo kiểu đó... nhưng nghe những gì cô ấy vừa nói thì đâu phải vậy đúng không? Thế sao lúc nãy lại làm mặt ngán ngẩm thế?
「...」
「...」
「...Haizz.」
「G, gì thế?」
「Không... chà, đúng vậy. Kamo-san và Suzuki-san, họ nói sẽ không từ bỏ anh đúng không?」
「...Ừ.」
「Cho đến giờ thì... ừm nhỉ? Chắc là họ đã khách sáo và kiềm chế nhiều chuyện... nhưng từ giờ trở đi thì sẽ không như thế nữa đâu nhỉ?」
「...Nhà ngoại cảm à?」
Không, đúng là họ đã bảo sẽ tấn công tới tấp thật.
「Nghĩ một chút là hiểu thôi. Ngoại cảm gì chứ.」
「...」
「Thế nên... chuyện đó... chỉ là một chút thôi.」
Em chỉ thấy hơi khó chịu thôi, cô ấy nói.
「...」
「...N, nói trước nhé! Em là hôn thê của anh đấy biết chưa? Đ, đúng là bạn thuở nhỏ cũng quan trọng thật... n, nhưng mà hôn thê cũng đâu phải là không quan trọng đâu chứ!」
「...Ừ.」
「Th, thế nên là! C, cái đó...!」
――Anh cũng phải nhìn em cho đàng hoàng đấy nhé.
「Nếu anh cứ nhìn ngó lung tung... e, em sẽ dỗi đấy!」
「...Mấy chuyện đó, không cần cô nói tôi cũng biết.」
「...」
「Cả chuyện về cô nữa.」
...Không.
「――Tôi sẽ luôn dõi theo cô đàng hoàng.」
Nghe câu đó, Kiryu cười rạng rỡ đầy hạnh phúc.
「V, vậy sao? Thế thì――」
「...Vốn dĩ lúc cô đang nấu ăn mà rời mắt khỏi cô thì khá là đáng sợ đấy. Mấy món hầm thì còn đỡ... chứ tuyệt đối đừng làm mấy món chiên rán đấy nhé?」
Nụ cười đó của Kiryu khiến tôi cảm thấy xấu hổ, ngứa ngáy――và vui sướng, nên tôi lỡ buông lời trêu chọc.
「――Này, không phải ý đó! Mà em chắc chắn làm được món chiên rán chứ bộ! Em đã học được nhiều thứ rồi đấy nhé! Anh đừng có coi thường em được không?」
「Thật không đấy? Trông cô có vẻ sẽ tạt nước vào chảo dầu đang cháy lắm.」
Mà, Kiryu thì nấu ăn chưa biết thế nào chứ học hành thì xuất sắc, nên chắc chuyện đó thì――
「...Hả?」
「...Hả? "Hả" là sao?」
「...Không được à? Nước thắng lửa mà? Nước là vạn năng không phải sao?」
「...Thắng cái gì mà thắng.」
Tin buồn. Suýt chút nữa nhà tôi đã xảy ra hỏa hoạn lớn. Không, phát hiện ra ngay lúc này thì phải gọi là tin vui chứ nhỉ?
「...Tóm lại, mấy món dùng dầu mỡ thì hạn chế thôi nhé?」
「...Vâng.」
Kiryu hơi xụ mặt xuống――trông cô ấy dễ thương kinh khủng.
「Mà, thế thì hôm nào nghỉ làm bữa nấu nướng đi! Lâu rồi tôi cũng muốn ăn gà rán... Thử thách làm món chiên lần đầu xem sao!」
Khoảng thời gian này cứ kéo dài thêm chút nữa thì tốt biết mấy, tôi đã suy nghĩ vẩn vơ như thế.
========================================
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
