Tôi có hôn thê, nhưng nhỏ lại là "Nữ phản diện" khét tiếng ở trường, phải làm sao đây chứ!?!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

161 2890

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

460 2203

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

484 1308

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

(Đang ra)

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

Mễ Dục - Mi Yu

— "Mẹ kiếp! Sao hai đứa nó lại nắm tay nhau rồi?!!"

160 683

Tập 1 - Chương 4: Đó chắc chắn không phải là chiến thắng của "nguyên liệu".

Chương 4: Đó chắc chắn không phải là chiến thắng của "nguyên liệu".

Sau khi vượt qua ngày thứ Tư đầy mệt mỏi với lời thú nhận chấn động từ bố của Kiryu, cụ thể là lời thú nhận muốn bẻ gãy tôi về mặt vật lý, thì thứ Năm và thứ Sáu trôi qua khá yên bình. Hay đúng hơn là cuối cùng tôi cũng lấy lại được cuộc sống thường ngày của mình. Vốn dĩ phương châm sống của tôi là không nổi bật, không ồn ào, nên tôi thấy ba ngày đầu tuần đã quá nổi bật và ồn ào rồi.

『...Thật sự xin lỗi nhé!』

Và rồi ngày thứ Bảy cũng đến. Nghe giọng nói nghẹt mũi của Tomomi qua điện thoại, tôi thở dài.

「...Từ hồi tiểu học cậu đã luôn đạt giải chuyên cần, sao cứ nhè đúng hôm nay mà lăn ra cảm thế hả?」

『Ư ư... Khụ khụ... Biết sao được. Tuần này tớ cũng không tập luyện nhiều lắm, chắc cơ thể bị ì ra rồi chăng?』

「Một tuần hay chừng đó thời gian mà ì được chắc.」

Hôm nay là ngày tôi mong đợi đã lâu... cũng không hẳn, nhưng là ngày đi xem phim. Đấy, cái vụ vé mà Fujita cho ấy.

「Mà thôi được rồi. Cậu cứ ngủ nghỉ cho khỏe đi. Vé thì... tuy phí thật nhưng đành chịu thôi.」

『Ư... Đúng là thế thật. Hiroyuki, từ tuần sau cậu bận rồi mà nhỉ. Bỏ lỡ hôm nay thì khó đi được nữa...』

「Bận hay không thì chưa biết, nhưng môi trường sống thay đổi mà. Chẳng biết sẽ thế nào nữa... Quả nhiên nếu bỏ lỡ hôm nay thì không biết bao giờ mới đi được.」

Tuy có vẻ không bị ràng buộc nhiều lắm, nhưng cũng không loại trừ khả năng có sự kiện đột xuất nào đó xảy ra.

『Ư... Tiếc quá đi... Khụ.』

「Chịu thôi chứ sao?」

『...Cậu sẽ đi bù cho tớ chứ?』

「...Câu đó tớ nói mới đúng chứ nhỉ?」

Thật đấy.

『Nhưng mà, vé bỏ phí thì tiếc lắm... A đúng rồi! Hay cậu rủ Kiryu-san đi cùng đi?』

「Mày nói cái gì thế hả?」

『Thì vé bỏ phí tiếc mà. Ryoko, Hiroyuki và Kiryu-san, ba người cùng đi đi!』

「Lựa chọn đó là bất khả thi nhất còn gì?」

Nếu thế thì thà bỏ phí một vé rồi đi hai người với Ryoko, hoặc là rủ Mizuho đi cùng còn hơn? Mà thật ra dù có phí vé nhưng được thảnh thơi thì tôi cũng thấy ổn...

『Không được đâu. Ryoko mong chờ lắm đấy. Hủy kèo thì tội nghiệp cậu ấy.』

「Thế thì tao đi hai người với Ryoko.」

『Hiroyuki ngốc thật đấy... Khụ. Đầu tiên, lựa chọn đi hai người với Ryoko là không có cửa đâu nhé! Cái chuyện đáng ghen tị... à không, cho tớ ra rìa như thế là không được!』

「Có ai cho mày ra rìa đâu.」

『Đi với Mizuho cũng bác bỏ luôn!』

「Tại sao?」

『Trên đời này làm gì có đứa ngốc nào cho phép cái hành động không chỉ dâng mỡ đến miệng mèo mà còn cầm đũa đút tận mồm như thế hả?』

「Mày nói cái gì thế? Mày bị ngốc à?」

『Tóm lại, đi ba người với Mizuho là bác bỏ! Ở điểm đó thì Kiryu-san... an tâm hơn... Khụ.』

「An tâm?」

『Sao cũng được! Hiroyuki không cần bận tâm! Quan trọng hơn là, này! Cậu thử rủ Kiryu-san xem? Từ mai là sống chung rồi đúng không? Nên giữ quan hệ tốt thì hơn chứ?』

「...」

Chà... cũng đúng. Tomomi nói cũng có lý. Tuy không còn cảm giác ngại ngùng như lúc đầu, nhưng cũng chưa đến mức thân thiết để có thể sống chung hòa thuận. Thậm chí so với việc ở riêng hai người, có Ryoko làm vùng đệm sẽ đỡ hơn nhiều. Dù hơi có lỗi với Ryoko. Hơn nữa, cô ấy cũng nói hôm nay định đi mua sắm đồ dùng sinh hoạt, chắc là rảnh thôi.

「...Nhưng mà, liệu Ryoko có đồng ý không?」

『Ryoko thì tớ sẽ nói. Nếu cậu ngại thì lát nữa tớ gửi tin nhắn cho, cậu xem xong rồi hãy liên lạc nhé?』

「Vậy à. Hiểu rồi. Thế thì...」

...A.

『Sao thế?』

「...Tao không biết số liên lạc của Kiryu.」

『...Hả? Hai người ngày mai bắt đầu sống chung rồi mà? Sao đến một cái số liên lạc cũng không biết vậy?』

「Không... tại vì...」

Nói là không có cơ hội trao đổi thì...

『Haizz. Thôi được rồi. Vậy nói chuyện với Ryoko xong tớ sẽ gửi luôn số điện thoại của Kiryu-san cho. Cậu dùng số đó mà liên lạc.』

「...Sao mày lại biết số liên lạc của cô ấy?」

『? Bọn tớ ăn trưa cùng nhau mà? Trao đổi số là bình thường chứ?』

「...」

...Cái con quái vật giao tiếp này.

「...Hiểu rồi. Vậy tớ đợi tin nhắn của cậu.」

『Okee. Chuyện đó... xin lỗi nhé?』

「Đừng bận tâm, mau khỏi bệnh đi.」

Nói rồi tôi cúp máy và khẽ thở dài. Vài phút sau, Tomomi gửi tin nhắn: "Ryoko ok rồi nhé! Đây là số của Kiryu-san!". Tôi lại thở dài thêm cái nữa rồi ấn vào số điện thoại. Sau vài hồi chuông tút tút, đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy vẻ nghi ngờ.

『...A lô?』

「À... Tôi đây, tôi đây.」

『...Lừa đảo kiểu "là tôi đây" hả?』

「Không phải.」

『Tôi báo số này cho cảnh sát được không nhỉ? Có khi cậu sẽ bị bắt quả tang vì tội lừa đảo qua điện thoại đấy?』

「Đã bảo không phải mà! Tôi đây! Higashikujo đây!」

『...Fufufu. Đùa thôi.』

「...Đừng có đùa kiểu đó chứ.」

Mà, cách gọi điện của tôi cũng dở thật.

「...Cơ mà sao cô biết là tôi hay vậy?」

『Vừa nãy Suzuki-san có liên lạc với tôi. Hỏi xem có thể cho Higashikujo-kun số liên lạc được không. Suzuki-san chu đáo thật đấy. Ấn tượng của tôi về cậu ấy thay đổi chút rồi.』

「...Nhỏ đó bất ngờ là rất chu đáo mấy chuyện này đấy.」

Trường hợp bạn của bạn không phải là bạn cũng nhiều, tự tiện cho số liên lạc có khi lại gây rắc rối không ngờ. Khả năng giao tiếp cao chắc cũng đồng nghĩa với việc biết quan tâm đến người khác. Có thể chỉ là chuyện nhỏ, nhưng chính vì thế lại càng đáng quý.

『Biết lưu ý đến thông tin cá nhân là điều rất tuyệt vời. Cậu lưu số của tôi vào đi. Tôi cũng lưu số của cậu nhé?』

「Ừ. Sắp tới chắc sẽ cần dùng nhiều đấy.」

『Fufufu... Lần đầu tiên đấy, tôi lưu số điện thoại của một người con trai cùng trang lứa.』

「...」

...Sao nhỉ. Bình thường nếu được một mỹ thiếu nữ cỡ Kiryu nói câu này thì chắc tim sẽ đập thình thịch, nhưng thay vì vui sướng, tôi lại thấy tội nghiệp cô ấy hơn. Kiryu đúng là cô gái không có bạn bè. Chắc người đầu tiên được lưu số điện thoại là Tomomi rồi.

『Cậu đang nghĩ điều gì thất lễ phải không?』

「Hoàn toàn không.」

Nguy hiểm thật. Suy nghĩ suýt nữa thì lọt ra ngoài.

『Vậy thì? Tôi chưa nghe Suzuki-san nói rõ nội dung, cậu gọi có việc gì thế? Mời tôi đi hẹn hò à?』

Kiryu cười như muốn trêu chọc tôi một chút. A...

「Chà, không trúng thì cũng gần đúng.」

『...Hả?』

「Không, ý là hẹn hò thì... Hôm nay tôi định đi xem phim cùng Tomomi và Ryoko. Nhưng Tomomi bị cảm. Không đi được nữa.」

『Nên tìm người thay thế, ý cậu là vậy?』

「Không, nói thay thế nghe hơi tệ... Nhưng mà, bỏ phí vé thì tiếc, nếu cô không có kế hoạch gì thì đi cùng cho vui. Vốn dĩ cô bảo hôm nay đi mua sắm còn gì? Chắc là rảnh nhỉ...」

『Đúng vậy. Tôi cũng không có việc gì đặc biệt... Tiện thể, phim gì thế?』

「Cái phim gần đây quảng cáo rầm rộ ấy. Bom tấn Hollywood gì đó.」

『À... phim đó hả.』

「Không hứng thú à?」

『Cũng không hẳn... Tôi đang định hôm nay ra hiệu sách mua nguyên tác của nó về đọc đây, hứng thú đến mức đó đấy.』

「Thế là cực kỳ hứng thú rồi còn gì.」

『Cảm giác như buồn ngủ gặp chiếu manh vậy. Kamo-san có thấy ổn không? Nếu tôi đi cùng ấy?』

「Cô nghĩ con quái vật giao tiếp ấy lại không biết ý tứ sao?」

『Hỏi thừa nhỉ. Cảm ơn cậu đã mời. Tôi phải làm gì đây?』

Tôi liếc nhìn đồng hồ. Bây giờ là tám giờ rưỡi...

「Phim chiếu lúc mười giờ rưỡi, vậy tập trung trước rạp chiếu phim ở nhà ga lúc mười giờ hai mươi nhé?」

『Không vấn đề gì.』

「Vậy chốt thế nhé. Đừng có đến muộn đấy?」

『Được. Fufufu, Higashikujo-kun này? Tôi ấy nhé? Đây là lần đầu tiên tôi đi xem phim với con trai đấy.』

Cô ấy cười vui vẻ qua điện thoại.

『...Cho nên... tôi rất mong chờ.』

「...」

...Tôi định nghĩ là "Cô chắc cũng chưa từng đi với bạn nữ cùng trang lứa nào đâu nhỉ"... nhưng nói ra câu này chắc chắn sẽ bị giận đúng không?

『...Cậu đang nghĩ điều gì thất lễ phải không?』

「C, có nghĩ gì đâu! Vậy nhé! Đừng đến muộn!」

Nguy, nguy hiểm quá. Nhỏ này, thực ra là nhà ngoại cảm à.

◇◆◇

Rời khỏi nhà, tôi và Ryoko đến rạp chiếu phim lúc hơn mười giờ. Vì là thứ Bảy nên trước nhà ga cũng khá đông đúc.

「...Đến sớm nhỉ.」

「Vậy sao? Hai người cũng thế mà.」

Giữa đám đông, tôi và Ryoko nhanh chóng phát hiện ra Kiryu. Nói sao nhỉ... cô ấy rất nổi bật. Đúng là khí chất mỹ thiếu nữ tỏa ra ngùn ngụt, nhưng bộ trang phục đậm chất "Tiểu thư" đó, ở cái thành phố tỉnh lẻ này, trông có vẻ hơi lạc lõng.

========================================

「Oa. Kiryu-san xinh thật đấy.」

「Cảm ơn cậu. Kamo-san cũng mặc bộ đồ dễ thương lắm.」

「Thật á? Tớ thích bộ này lắm đấy.」

Thấy Ryoko cười tươi rói, Kiryu cũng mỉm cười đáp lại, rồi cúi đầu chào tôi và Ryoko.

「...Cảm ơn hai người đã mời tôi hôm nay.」

「Đừng khách sáo thế chứ~. Hiếm khi có dịp, cùng vui vẻ nhé?」

「...Nếu cậu đã nói vậy. Vậy thì? Tiền vé bao nhiêu nhỉ?」

「À... Thôi được rồi. Chỗ này tôi bao.」

「Sao thế được, ngại lắm. Tôi là người làm phiền hai người mà.」

「Làm phiền gì chứ. Tôi là người mời mà, đừng bận tâm.」

Thấy tôi xua tay, Kiryu định lấy ví từ trong túi xách ra. Ryoko nhẹ nhàng giữ tay Kiryu lại.

「...Kamo-san?」

「Kiryu-san? Chỗ này cứ để Hiroyuki-chan trả đi. Cái này gọi là bản lĩnh đàn ông đấy.」

「...Vậy sao?」

「Tôi cũng chẳng nghĩ đến mức bản lĩnh đàn ông gì đâu.」

Vốn dĩ đây là quà tạ lỗi với Tomomi và Ryoko mà. Tuy tôi cũng băn khoăn việc bao vé cho nguyên nhân gây ra lời xin lỗi, nhưng nếu Ryoko và Tomomi thấy ổn thì chắc là ổn thôi.

「Với lại, nếu để cô trả tiền ở đây thì không biết Tomomi sẽ nói gì với tôi nữa. Cứ im lặng để tôi trả là giúp tôi rồi đấy.」

Nhỏ đó chắc chắn sẽ cằn nhằn cho xem. Kiểu như: "Hả? Quà tạ lỗi cho tôi và Ryoko mà! Cậu bảo bao vé mà lại bắt người ta trả tiền là sao!". Nhỏ đó khá là phiền phức trong mấy chuyện lý lẽ này.

「...Vậy à? Thế thì... tôi xin nhận lòng tốt của cậu.」

Thấy Kiryu ngại ngùng cất ví vào túi, Ryoko mỉm cười rạng rỡ rồi nắm lấy tay Kiryu.

「Vậy thì, đi thôi? Kiryu-san!」

「Hả, ừ. Đ, đi thôi nào.」

A, nhỏ đó hơi bối rối kìa. Chắc là lần đầu đi xem phim với bạn bè nên bị khớp, lại còn hoang mang trước khoảng cách gần gũi của Ryoko nữa. Ừ ừ, thân thiết là tốt mà.

「...Cậu đang nghĩ điều gì thất lễ đúng không?」

「Tôi chỉ nghĩ cảnh hai mỹ thiếu nữ thân thiết với nhau đúng là bổ mắt thôi.」

「M, mỹ thiếu nữ cơ đấy!」

「Nào, đi thôi.」

Tôi đẩy lưng cô nàng Kiryu đang bối rối đi vào trong rạp. Tưởng thứ Bảy sẽ đông, nhưng trong rạp vắng hơn dự kiến, chúng tôi chọn được chỗ ngồi khá đẹp ở giữa.

「...」

Chẳng bao lâu sau bộ phim bắt đầu. Đây là bộ phim nghe đồn là phá kỷ lục kinh phí sản xuất trong lịch sử Hollywood gì đó, gần đây quảng cáo trên tivi rầm rộ lắm. Nội dung thì... giống như "Alice ở xứ sở thần tiên" cộng với "Chuyện dài bất tận" rồi pha loãng với nước và chia ba... Nói chung là nội dung nghe quen quen ở đâu đó, thiên về kiểu phim gia đình cùng thưởng thức hơn. Ít nhất thì không hợp gu của tôi. Chắc cũng không hợp gu của Tomomi đâu.

「A~ thú vị thật!」

Ra khỏi rạp, Ryoko bảo giải tán luôn thì nhạt nhẽo quá, nên ba đứa chúng tôi kéo nhau vào quán cà phê trước nhà ga. Tôi ngồi một mình, hai cô nàng ngồi đối diện vừa ríu rít vừa chúi đầu vào xem tờ rơi quảng cáo phim.

「Cô bé nhân vật chính dễ thương ghê nhỉ~」

「Đúng vậy! Cốt truyện cũng thú vị nữa... Chắc tôi sẽ mua nguyên tác về đọc thôi.」

「Ủa? Kiryu-san định mua hả? Tớ có đấy, nếu cậu thích tớ cho mượn?」

「Được sao? A... nhưng mà cảm ơn cậu. Tôi thuộc tuýp người thích giữ những cuốn sách mình ưng ý bên cạnh. Tôi cảm giác mình sẽ thích cuốn này nên sẽ tự mua.」

「A, Kiryu-san cũng thế hả? Thật ra tớ cũng thuộc tuýp thích giữ sách bên mình.」

「Kamo-san cũng vậy sao. Những cuốn sách thực sự hay thì thỉnh thoảng mình lại muốn đọc lại nhỉ.」

「Đúng thế đấy~. Dùng thư viện cũng tốt nhưng... lại phải trả. Nên tớ dù đã mượn thư viện rồi nhưng nếu thích thì cuối cùng vẫn tự mua.」

「Tôi hiểu mà. Thỉnh thoảng tôi cũng bị như vậy.」

Chà, Ryoko thì thích sách từ xưa rồi, Kiryu học giỏi thế kia chắc cũng là mọt sách... nhưng mà hai người này giống nhau ghê.

「Kiryu-san cũng thế à! Hiroyuki-chan, nghe chưa? Hồi trước cậu bảo "Bộ bị ngốc hả?" đúng không! Có người giống tớ đây này! Đồng minh!」

「...Vậy à. Tốt quá ha.」

Thú thật tôi chỉ thấy là số lượng ngốc tăng lên hai người thôi. Muốn đọc thì ra thư viện mượn lại là được mà.

「Cậu không hiểu gì cả. Thư viện có thể bị người khác mượn mất, không có cuốn mình muốn tìm. Hơn nữa, sách trong thư viện cũng có sự thay đổi mà.」

「...Thế thì lúc đó hẵng mua có được không?」

Tôi nghĩ phòng bị cho tình huống bất trắc cũng không tệ, nhưng tiêu tiền vô ích thì hơi sao sao ấy. Mà, với người yêu sách thì chắc không phải là tiền vô ích đâu nhỉ.

「Có những lúc cảm xúc muốn đọc nó bùng lên ngay khoảnh khắc đó!」

「Đúng đấy, Hiroyuki-chan! Kiểu như Libido trỗi dậy ấy!」

「Mày nói cái gì thế hả!?」

Giật cả mình. Libido không phải là từ nên thốt ra giữa ban ngày ban mặt ngày thứ Bảy đâu nhé.

「Hừ. Tầm thường. Libido không chỉ ám chỉ xung năng tình dục đâu. Trong phân tâm học, Libido được định nghĩa là năng lượng tâm trí có thể chuyển hóa thành nhiều loại ham muốn khác nhau. Do đó, từ "Libido" mà Kamo-san dùng trong trường hợp này là cách diễn đạt phù hợp. Không có gì sai cả.」

「Không, có thể là thế nhưng... sao nhỉ? Có cách nói khác mà? Nói chung từ Libido hay bị hiểu theo nghĩa kia còn gì?」

Tôi nghĩ chẳng việc gì phải dùng từ ngữ gây hiểu lầm không cần thiết cả.

「Tại sao? Tại sao phải uốn cong điều không sai để phù hợp với đánh giá của thiên hạ? Rõ ràng không nói gì sai, tại sao phải để ý ánh mắt người khác mà thay đổi cách nói hay suy nghĩ? Thế thì hoàn toàn vô lý!」

Cô bình tĩnh lại chút đi. Sao lại kích động thế? Là cái đó hả? Chắc là do làm điều đúng đắn nhưng lại bị mọi người xa lánh vì cái miệng và thái độ kiểu Nữ phản diện chứ gì? Xin lỗi nhưng cái đó tôi nghĩ là tự làm tự chịu đấy?

「Đúng đấy, Hiroyuki-chan! Đúng là đúng mà!」

Cả mày nữa? Sao lại hào hứng với chủ đề Libido thế hả.

「...Haizz. Biết rồi.」

「Hừ... Thắng rồi.」

「Đúng thế! Chiến thắng của chúng ta!」

Hai cô nàng gật đầu với nhau "Nhỉ~". Thân thiết quá mức cũng tốt thôi nhưng mà.

「Thế thì bọn mày, từ giờ hãy gọi giải vô địch bơi lội thế giới là "Thình thịch! Đại hội bơi lội toàn đồ bơi!" đi nhé? Không quan tâm ánh mắt người đời mà?」

「...」

「...」

「Sao thế? Tao có nói gì sai đâu. Giải vô địch thế giới thì ai thắng chẳng hồi hộp thình thịch, mà toàn mặc đồ bơi còn gì?」

「...Thì đúng là thế nhưng mà.」

「...Cảm giác... sao sao ấy nhỉ?」

Hả? Sao lại nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu "Chỉ riêng tên này là..." thế? Tôi nói gì sai à?

「Tại sao cứ phải cố tình dùng cách nói gợi dục như thế chứ!」

「Ủa? Cô quên lời mình vừa nói một phút trước rồi à?」

「Không quên nhưng... nhưng mà khác nhau chứ!」

「Khác chỗ nào?」

「Thì là!」

「...Haizz. Thôi được rồi, Kiryu-san. Kệ xác Hiroyuki-chan đi? Quan trọng hơn là, gần đây cậu đọc sách gì?」

「...Phải ha. Gần đây thì là truyện trinh thám...」

Nói rồi hai người bơ tôi luôn và bắt đầu trò chuyện. Thân thiết thế là tốt, nhưng mà.

「A đúng rồi! Giờ mình đi thư viện không?」

「Hay đấy! Tiện thể giới thiệu sách hay cho nhau luôn, cậu thấy sao?」

「A, được đấy! Đi thôi, Hiroyuki-chan!」

「Đúng vậy. Đi thôi nào, Higashikujo-kun!」

...Cái này, là bảo tôi đi xách sách cho họ đúng không?

◇◆◇

「...Oáp. Ngủ ngon ghê... Ơ, đã trưa rồi cơ à. Đói quá.」

Ngày hôm qua đúng là thảm họa... à thì, đến lúc xem phim vẫn ổn, nhưng sau đó mới là vấn đề. Hai cô nàng đó, ở thư viện giới thiệu sách cho nhau chán chê, làm ầm ĩ một hồi, rồi mỗi người mượn hẳn mười cuốn sách. Chẳng biết đoàn kết cái nỗi gì mà tống hết cho tôi: "Cầm lấy!", rồi bắt tôi vác đống đó qua căn hộ mà tôi và Kiryu sắp sống chung, rồi lại vòng về nhà Ryoko. Hai mươi cuốn sách nặng lắm đấy biết không? Tưởng rụng cả tay luôn rồi.

「...Có gì ăn không nhỉ?」

Ăn trưa xong thì đóng gói hành lý. Nói là đóng gói chứ cũng chỉ có quần áo với giày dép thôi nhỉ? Nội thất bên kia có đủ cả rồi... Có cần gì nữa không ta? Mà, nếu thiếu gì thì về lấy sau cũng được. Cũng chẳng xa xôi gì.

「...Hửm?」

Chiếc smartphone trên bàn rung lên bần bật. Nhìn màn hình, hiện lên tên của một trong hai thủ phạm đã bắt tôi lao động khổ sai ngày hôm qua.

「A lô?」

『A lô, tôi đây.』

『Lừa đảo kiểu "là tôi đây" hả?』

『Tên hiện trên màn hình rồi còn gì. Kiryu đây.』

「Biết rồi. Có chuyện gì?」

『Tôi muốn hỏi xem hôm nay khoảng mấy giờ cậu qua bên này.』

「À... chắc khoảng sáu giờ tôi qua. Vẫn chưa đóng gói đồ xong.」

『Đóng gói vẫn chưa xong à? Thế có kịp không?』

「Đồ đạc của tôi cũng chỉ có quần áo, giày dép với đồ dùng cá nhân thôi mà. Với lại, cũng đâu có xa xôi cách trở gì. Cần gì thì khi nào đồ đến tôi về lấy sau cũng được.」

『Vậy à... Chà, thế cũng là một quyết định sáng suốt. Không nhất thiết phải chuyển hết trong một lần.』

「Đúng đúng. Vốn dĩ hôm qua bị bắt vác đống hành lý to đùng rồi. Tay vẫn còn đau, không vác nhiều được đâu.」

『Yếu đuối thế.』

「Cô này, hai mươi cuốn sách là khá nhiều đấy nhé? Trọng lượng không nhẹ đâu.」

Nhân viên thư viện đã tâm lý cho mượn túi giấy rồi nhưng... đáy túi giấy suýt bục ra luôn. Lại còn toàn mượn sách bìa cứng nên nặng ơi là nặng.

『...Phải ha. Tôi cũng thấy hơi có lỗi một chút. Nhưng mà sự thật là cậu đã giúp tôi rất nhiều đấy? Lượng sách đó mà để tôi mang về thì hơi quá sức.』

「Đống đó, đọc hết luôn hả?」

『Đương nhiên rồi. Không thì mượn làm gì.』

「...Cả Ryoko lẫn cô, lượng đọc sách kinh khủng thật đấy nhỉ? Tôi thực sự nể luôn.」

『Chà, đọc sách là sở thích mà. Sở thích tốt đấy, đọc sách ấy. Cậu cũng thử xem?』

「Công nhận là nghe có vẻ thanh cao thật.」

『Không phải thế. Dùng thư viện thì không tốn tiền mấy, không vận động nhiều nên không đói bụng. Giết thời gian vừa phải nên không tiêu xài hoang phí, rất kinh tế còn gì?』

「...」

Hóa ra đọc sách là sở thích theo nghĩa đó hả trời.

『Tất nhiên, thỏa mãn ham muốn tri thức cũng là một lý do nhé?』

「Cảm giác gượng ép quá đấy.」

Tự nhiên đọc sách trở thành cái sở thích chẳng thanh cao tẹo nào.

『Mà, tôi nghĩ cũng chẳng cần thiết phải thanh cao làm gì. Vì nhiều lý do nên tôi thích đọc sách thôi.』

「Cũng phải.」

Sở thích thì mỗi người mỗi khác. Quan điểm về sở thích đó mỗi người một ý cũng tốt, đúng là vậy.

「Thế rồi? Có việc gì không?」

『À, suýt nữa thì quên. Tôi định hỏi bữa tối tính sao.』

「À... Sáu giờ thì giờ giấc hơi lỡ cỡ nhỉ.」

Ăn ở nhà thì sớm quá, mà nấu thì lại lười.

「Tính sao đây? Gọi đồ về nhé? Hay là cơm hộp cửa hàng tiện lợi, nếu cô thấy ổn thì tôi mua mang qua.」

『Không, không cần đâu.』

「Không cần á?」

Ý là cô ấy ăn rồi hả? Thế thì tôi...

『...Tôi sẽ nấu!』

......

「...Khoan, tại sao?」

『Cảm ơn chuyện hôm qua. Cậu đã vận chuyển sách giúp tôi.』

「Vừa phải vác sách lại còn bị tra tấn bằng món ăn độc dược, trò phạt gì đây? Sao hả? Quả nhiên cô ghét tôi đúng không?」

『...Ít nhất thì câu vừa rồi làm giảm độ hảo cảm đấy. Cái gì mà món ăn độc dược chứ.』

「Nhìn cách cầm dao hôm nọ là biết thừa còn gì. Trình độ đó mà cô nghĩ có thể chiêu đãi người khác món tự làm được à?」

『Thất lễ nhé. Ai mà chẳng có lúc mới bắt đầu?』

「Mới bắt đầu thì ít nhất cũng phải biết cách cầm dao chứ.」

Không có giờ thực hành nấu ăn hay sao vậy trời, thật đấy.

『Yên tâm đi. Tôi đã luyện tập những món tôi có thể làm rồi. Thật ra, tôi cũng đang nóng lòng muốn trổ tài đây.』

「...」

『...Này, sao cậu im lặng thế?』

「Xưa nay đông tây kim cổ, mấy kẻ nấu ăn dở mà tự tin trổ tài thì y như rằng ra sản phẩm thất bại, đó là quy luật rồi.」

『Quy luật ở đâu ra thế. Tôi không biết đâu nhé.』

Chủ yếu là quy luật trong giới anime và manga thôi.

『Không sao đâu. Dù sao tôi cũng không làm ra món thất bại để đãi người khác đâu. Tôi đã luyện tập đàng hoàng rồi.』

「Không, dù có luyện tập... Tiện thể hỏi luôn, cô nếm thử chưa?」

『Thất lễ quá. Tôi nếm rồi, cả cha tôi cũng đóng dấu đảm bảo "Ngon!" nữa đấy.』

「...」

Cha của Kiryu là ông bác đó đúng không? Người cuồng con gái như thế thì dù có trợn trắng mắt ra cũng sẽ khen ngon thôi, độ tin cậy gần như bằng không.

『Không sao đâu, đừng lo lắng quá. Tôi cũng sẽ nấu cơm đàng hoàng.』

「Không vo gạo bằng máy giặt chứ?」

『Không vo bằng máy giặt đâu. Tất nhiên là không dùng xà phòng. Tôi sẽ vo nhẹ nhàng, ngâm nước khoảng ba mươi phút rồi mới nấu. Tất nhiên là dùng nước lạnh để trong tủ lạnh nên đừng lo nhé?』

「...Hả? Ngâm nước ba mươi phút?」

『Ngâm kỹ trong nước thì hạt gạo sẽ ngậm đủ nước vào tận lõi, cơm nấu ra sẽ dẻo và tơi xốp đúng không?』

「...Thế còn nước lạnh trong tủ lạnh?」

『Dùng nước lạnh nấu thì hạt gạo sẽ săn lại, cảm giác khi ăn sẽ ngon hơn còn gì.』

「...Thế à?」

Tôi không biết đấy. Thật à.

『Tôi cũng đã luyện tập ở nhà vài lần rồi. Ngạc nhiên thật đấy. Chỉ một cách nấu thôi mà vị gạo thay đổi hẳn nhỉ? Tôi hỏi người giúp việc ở nhà mới biết đấy. Tuyệt thật.』

「Không, đúng là gạo tùy cách nấu mà vị thay đổi... nhưng mà, ơ, thật á?」

Bởi vì nhỏ này, chỉ mới một tuần trước còn định vo gạo bằng máy giặt, cầm dao thì như sát nhân hàng loạt cơ mà?

「...Cô đã học hỏi rồi nhỉ.」

『Chính cậu đã nói còn gì? Làm được thì tốt hơn là không làm được.』

Cô ấy nói như thể chuyện chẳng có gì... nhưng đó là nỗ lực đáng kể đấy.

「...Cô giỏi thật đấy. Không, tôi biết cô giỏi rồi nhưng mà.」

『...Chà, như cậu nói đấy, quả nhiên cũng tốn kém nữa. Cha tôi bảo cứ tiêu bao nhiêu cũng được, nhưng tiêu tiền vô tận thì cũng hơi ngại.』

「Không giống lời của một tiểu thư chút nào.」

『Ồ? Cậu thích kiểu người vừa cười lớn vừa tiêu tiền như nước hơn à?』

「Không, không có chuyện đó đâu. Mà nói đúng hơn, không phải gu của tôi cũng có sao đâu. Quan hệ giữa chúng ta là tiền và cơ thể mà?」

『...Không sai nhưng cách nói nghe tệ thật đấy.』

「...Tôi nói xong cũng nghĩ "A, câu này không ổn". Nhỉ? Quả nhiên cách nói quan trọng thật.」

『...Đúng vậy. Cậu nên suy nghĩ về cách nói một chút... cho "nhã nhặn" hơn chăng.』

「Cũng chẳng phải nhã nhặn gì đâu. Mà, tóm lại là tôi hiểu rồi. Sáu giờ tôi qua là được chứ gì?」

『Đúng thế. Tôi sẽ nấu sao cho vừa lúc đó là xong.』

「Thuốc đau dạ dày thì sao?」

『Không cần... muốn nói thế nhưng để đề phòng vạn nhất, phiền cậu mang theo. Nhắc mới nhớ, tôi chưa mua các loại dược phẩm gì cả.』

「Có cần mua gì không? Thuốc cảm hay miếng dán hạ sốt gì đó, có thì tốt hơn chứ?」

『Phải ha... Vậy thì, nhờ cậu mua thuốc cảm, miếng dán hạ sốt, với cả nhiệt kế nữa.』

「Cô định lăn ra ốm đấy à?」

『Cẩn tắc vô áy náy mà. Vậy sáu giờ tôi đợi nhé. Cứ mong chờ đi.』

「Biết rồi. Tôi sẽ đến đúng giờ.」

Nói xong câu cuối, tôi cúp máy. Sao nhỉ? Con người đúng là thực dụng, cứ nghĩ đến "cơm tay làm của mỹ thiếu nữ" là lại thấy hơi mong chờ. Tôi đặt tay lên tủ quần áo để chuẩn bị sao cho không bị muộn.

「...Ủa? Khoan đã?」

...Nghĩ kỹ lại thì, nấu cơm là dùng nồi cơm điện mà nhỉ?

「...Đâu có liên quan đến trình độ nấu nướng?」

Đúng là có kiến thức rồi, nhưng nấu ăn là cái thứ mà có kiến thức chưa chắc đã làm ngon được.

「............Có ổn không đấy trời.」

Một nỗi bất an thoáng qua. Tự nguyền rủa sự bất cẩn khi trả lời quá dễ dàng của mình, tôi chán nản mở ngăn kéo tủ.

...Ngày mai mình còn sống không ta~.

◇◆◇

「Nào... đi thôi.」

Nhét đầy bộ đồng phục vào một cái ba lô và chiếc vali mượn của bố, tôi rời khỏi nhà. Cứ tưởng chia tay ngôi nhà đã gắn bó mười bảy năm thì sẽ có chút cảm xúc bồi hồi, nhưng... không hề.

「Mà, nói là đi nhưng cũng gần xịt.」

Muốn về thì đi tàu điện có hai mươi phút. Nói trắng ra là chẳng có gì để mà bồi hồi cả. Lúc nào thích thì về. Chắc vì nghĩ thế nên cả bố và mẹ đều chẳng thèm ra tiễn. Nghĩ vậy, tôi mở cửa nhà và...

「...Ủa, sao hai người lại ở đây?」

Hình bóng Ryoko và Tomomi đứng trước cửa nhà đập vào mắt tôi. Không, thật đấy. Sao lại ở đây?

「...Hỏi sao lại ở đây là thất lễ đấy, Hiroyuki? Đến tiễn cậu chứ còn gì nữa.」

Chắc là đi xe đạp đến, Tomomi vẫn ngồi trên yên xe, vẻ mặt bất mãn, còn Ryoko nhìn cảnh đó cười khổ.

「...Tomomi-chan thấy buồn đấy. Nên Hiroyuki-chan? Nói thế là "hư" nhé?」

Ryoko vừa cười khổ vừa nói. Nghe Ryoko nói vậy, Tomomi luống cuống xua tay loạn xạ.

「C, cậu nói cái gì thế hả Ryoko!! B, buồn bã gì chứ, không có đâu! C, chỉ là tớ nghĩ, Hiroyuki đã đi học cùng tớ từ hồi mẫu giáo, tiểu học, trung học đến giờ, tự nhiên không đi cùng nữa thì... thế thôi, c, chứ không phải buồn đâu nhé!!」

Tomomi đỏ bừng mặt nói. Thấy vậy, nụ cười khổ của Ryoko càng đậm hơn.

「Cái đó người ta gọi là "buồn" đấy, Tomomi-chan?」

「...Au.」

Tomomi đỏ mặt cúi gằm xuống. Ryoko nhún vai nhìn Tomomi rồi quay sang tôi.

========================================

「Mà, cũng đâu phải đi đâu xa xôi nhỉ? Niitsu chứ gì? Đi tàu có hai ga chứ mấy.」

「Đúng thế nhỉ? Cũng đâu phải đi nước ngoài.」

Không... thì cũng cảm kích đấy chứ? So với việc bị nói "Hiroyuki, mai đi riêng à? Hừm, biết rồi!", thì thế này cảm kích hơn nhiều...

「...Cái gì? Ý là cả Ryoko và Hiroyuki đều không thấy buồn hả?」

Tomomi nhìn chúng tôi với ánh mắt oán trách.

「Không, không phải là không buồn...」

「Đúng vậy. Tớ cũng buồn chứ... Nhưng mà, giờ có nói cũng chẳng làm được gì đúng không? Thế thì cười tiễn cậu ấy đi vẫn tốt hơn.」

「...Hứ. Cả Ryoko và Hiroyuki đều lạnh lùng.」

「Không phải lạnh lùng đâu... A, đúng rồi. Nhắc đến lạnh lùng thì, đây, cái này.」

Nói rồi Ryoko lục lọi trong túi xách lấy ra thứ gì đó.

「...Cái gì đây?」

「Giờ sang nhà mới thì chắc chưa ăn tối đúng không? Tớ có làm sẵn gà rán karaage đây. Cần quay lò vi sóng lại, nhưng tớ nghĩ là làm cũng khá ngon đấy.」

「...Ồ. Cảm ơ...」

「...Với lại, đây là rong biển khô và đậu phụ khô, cùng với miso dạng chai nhựa. Miso có sẵn nước dùng rồi, nên buổi sáng phải nhớ uống súp miso đấy nhé? Còn nữa... thật ra tớ không muốn đưa cái này lắm, nhưng đây là mì ly và cơm hộp quay lò vi sóng. Có cả một ít thực phẩm đông lạnh nữa, về đến nhà là phải bỏ ngay vào ngăn đá nhé? Cơm hộp quay lò vi sóng cũng có rồi, nên phải ăn đủ ba bữa đấy? Thật ra tớ định chuẩn bị cả rau củ nữa... nhưng Hiroyuki-chan không thích rau, sợ để hỏng mất... Nhưng mà! Phải tự nấu mà ăn đấy nhé? Nếu lười quá thì giờ siêu thị có bán rau cắt sẵn rồi! Rưới nước sốt lên là ăn được ngay.」

「...Cậu là mẹ tớ hay gì vậy.」

Không, thật đấy. Cảm kích lắm. Cảm kích nhưng mà! Giờ tôi không cần thông tin về rau cắt sẵn ở siêu thị đâu!

「...Fufu. Gì chứ? Ryoko cũng lo lắng mà.」

「...Thì, lo là lo chứ. Vì là Hiroyuki-chan mà? Ngày xưa không nói... nhưng khả năng sinh tồn gần như bằng không còn gì. Kiryu-san thì... tớ không rõ, nhưng là tiểu thư đúng không? Thế thì chắc cũng chẳng giỏi nấu nướng. Nếu vậy, với tính cách của Hiroyuki-chan, chắc chắn sẽ sa đọa cho xem.」

「...Ryoko, chuẩn luôn.」

Việc Kiryu không giỏi nấu ăn, và việc tôi lơ là một chút là sa đọa ngay lập tức.

「Theo nghĩa đó thì tớ không muốn đưa mì ly đâu... nhưng mà, thà ăn cái đó còn hơn là nhịn đói nhỉ?」

「...Thank you.」

Tôi cúi đầu cảm ơn Ryoko đang lo lắng, rồi giơ cái túi vừa nhận được lên.

「Túi này, hôm nào tớ trả nhé?」

「Đồ tặng kèm tạp chí ấy mà, sao cũng được... Nhưng mà, đúng đấy? Phải về thăm nhà thường xuyên đấy nhé?」

「Đã bảo, cậu là mẹ tớ hay gì?」

Tôi cười khổ trước lời của Ryoko, nói "Vậy tớ đi đây" với hai người họ rồi bước đi.

「...」

Tôi vừa kéo vali lạch cạch vừa đi trong phố. Chiều Chủ nhật, trong không khí thoang thoảng mùi thơm dễ chịu của khu phố, tôi lại nghĩ về bữa tối hôm nay... về món ăn tay làm của Kiryu. Không phải theo nghĩa tốt, mà là nghĩa xấu.

「...Thật sự có ổn không đây.」

Nhắc mới nhớ, nhỏ đó cuối cùng có bảo "Mang cả thuốc đau dạ dày đi" đúng không? Ổn không vậy trời, thật đấy.

「Với lại, thuốc cảm, miếng dán hạ sốt... và nhiệt kế nữa nhỉ.」

Nhớ ra mấy món đồ được nhờ khi nhìn thấy cửa hàng thuốc, tôi ghé vào luôn. Mua xong những thứ cần thiết, tôi đi thẳng ra ga lên tàu. Chẳng mấy chốc đã đến Niitsu, nơi có căn chung cư, cách đó khoảng hai ga. Khu này là khu dân cư yên tĩnh, chiều Chủ nhật ít người ra đường nên trước ga khá vắng vẻ.

「Mà, cũng chẳng có chỗ chơi bời gì.」

Từ giờ đi học cũng phải đi tàu điện. Chà, cũng có chút khao khát kiểu đi học này nên cũng tốt thôi... nhưng sáng có dậy nổi không đây?

「...Nào.」

Cuối cùng cũng đến sảnh chung cư, tôi đi vào sảnh thang máy. Bước vào cái thang máy to đến mức quen mắt rồi, tôi bấm lên tầng ba mươi hai.

「...」

Đứng trước cửa, tôi hơi phân vân. Tôi có chìa khóa, tự mở cũng được... nhưng mà, cảm giác cứ ngượng ngùng thế nào ấy nên tôi bấm chuông.

『...Vâng?』

「À... Tôi đây. Higashikujo.」

『Quên chìa khóa à? Sao lại bấm chuông?』

「À... có chút chuyện ấy mà.」

Xấu hổ sao mà nói được chứ, cái kiểu "tự nhiên thấy ngượng" ấy.

『A, hành lý hả? Đợi chút nhé? Tôi ra ngay đây.』

「Hử? A, ừ, ừ, đại loại thế.」

Cũng chẳng có nhiều hành lý lắm đâu. Nhưng nếu cô ấy ra mở cửa thì tôi cứ tận hưởng vậy, nghĩ thế tôi đứng đợi trước cửa một lát. Cạch một tiếng, cánh cửa mở ra.

「...」

「...」

Chắc là đang nấu ăn, Kiryu đứng đó với chiếc tạp dề in hình mèo. Mái tóc dài chắc vướng víu khi nấu nướng nên được buộc kiểu đuôi ngựa... cái dáng vẻ đó... nói sao nhỉ. Có chút gì đó khiến tim tôi "hẫng" một nhịp. Gì thế này? Cảm giác như... vợ trẻ, hay tân nương ấy.

「...M, mừn... à không phải... cái đó...」

M, mừng anh về, ấy.

Kiryu vừa e thẹn, vừa thì thầm câu đó, khiến tôi đứng hình ngay lập tức.

「...」

「Ơ, ơ kìa... Higashikujo-kun?」

「...? ...!? A, à. Xin lỗi. Cái đó... t, tôi về rồi...」

「...」

「...」

「...Cái đó... ngượng thật, nhỉ.」

「...Thật sự đấy.」

Cảm giác buồn cười sao đó. Nhờ vậy mà bớt căng thẳng hơn chút, Kiryu nở một nụ cười xinh đẹp. Thấy thế, tôi cũng bớt căng thẳng theo.

「Nào, mời vào? Cơm vừa chín tới đấy. Thời điểm chuẩn không cần chỉnh luôn!」

...Tôi lại thấy căng thẳng theo nghĩa khác rồi. Thật sự có ổn không đây, tôi ấy?

「...Sao thế?」

「A, không... cái đó, hả? À... đ, đúng rồi! Vừa nãy ấy? Ryoko có đưa cho ít gà rán bảo là "làm thức ăn tối" đấy! Hay là ăn cái đó đi, bữa tối hôm nay ấy!!」

Nghĩ bình tĩnh lại thì đây chỉ là trì hoãn vấn đề thôi... nhưng, nhưng mà!? Chuyển nhà ngày đầu tiên mà bị ngộ độc thực phẩm thì ai mà muốn chứ!? Thấy tôi như vậy, Kiryu nheo mắt nhìn chằm chằm.

「...Không lẽ cậu, đến nước này rồi lại định nói là bất an về tay nghề nấu nướng của tôi đấy chứ?」

「...」

Im lặng là đồng ý. Thấy điệu bộ của tôi, Kiryu cố tình thở dài thườn thượt.

「Haizz. Cậu này? Tôi đã nói rồi còn gì? Tôi đã nếm thử đàng hoàng, và nhận được sự đảm bảo của cha tôi rồi. Món ăn của Kamo-san tôi cũng hứng thú... nhưng để mai đi.」

「...Tiện thể hỏi chút, ông bác nhà cô có chiều cô không?」

「Chà... Chắc là cũng thuộc dạng chiều chuộng đấy. Con gái một mà, người ta hay bảo con cái khác giới thì dễ thương đúng không? Trong phạm vi đó thì...」

Nói đến đó, dường như nhận ra điều gì, Kiryu lườm tôi với ánh mắt nửa vời.

「...A a. Ý cậu là dù cha tôi có khen ngon thì cũng không đáng tin chứ gì?」

「...Nói ngắn gọn thì, ừ.」

「Chà, lo lắng đó cũng không phải là không hiểu được. Nhưng mà nhé? Cha tôi dù có thương tôi đến đâu cũng không bao giờ nói "những lời nói dối kiểu đó". Ông ấy công nhận sự nỗ lực, nhưng không vì lượng nỗ lực đó mà làm sai lệch kết quả đâu.」

「Ví dụ?」

「Nếu tôi cố gắng ôn thi, ông ấy sẽ khen ngợi việc tôi "đã cố gắng", nhưng về kết quả, nếu điểm kém thì vẫn bị mắng như thường thôi? Quá trình và kết quả là hai thứ khác nhau mà.」

====================

「...Hể. Bố cô cũng được đấy chứ.」

「Cơ bản thì ông ấy chiều con lắm, nhưng cũng có lúc nói những lời khá nghiêm khắc đấy. Ít nhất thì ông ấy là người không bao giờ nói dối rằng một món ăn 'dở tệ' là ngon cả.」

Kiryu vừa nói vừa ưỡn ngực tự hào. Không, tôi cũng nghĩ ông ấy là người có suy nghĩ chín chắn mà? Dù sao cũng là một doanh nhân thành đạt, tôi cảm giác ông ấy có khả năng cân bằng mọi thứ rất xuất sắc, nhưng mà...

「...Cậu không tin chứ gì. Được rồi. Vậy để tôi cho cậu biết đánh giá về món ăn đầu tiên tôi nấu nhé.」

「Của bố cô hả? Xin rửa tai lắng nghe.」

「Tôi đã làm món thịt hầm khoai tây. Hình như là hôm kia thì phải? Tôi đã mời bố ăn thử. Cậu biết đấy, người ta hay nói câu này mà? 'Món ăn cưa đổ đàn ông'.」

「...Ừ, có nói.」

「Thế nên tôi mới làm. Nghe bảo món đó đơn giản mà? Và đánh giá cho món thịt hầm khoai tây đó là...」

...Đừng có ngập ngừng thế chứ. Nghe sợ bỏ xừ.

「... 'Thịt hầm khoai tây không phải là món ăn để đẩy đàn ông xuống địa ngục đâu nhé?'. Ông ấy đã nói vậy đấy.」

「...」

「Mà, đó là món đầu tiên tôi nấu, thất bại cũng nằm trong dự tính rồi.」

「Chắc là vậy... thế cô có nếm thử không?」

「Tôi không nếm. Sau đó tôi bị bố mắng cho một trận tơi bời. 'Ít nhất trước khi mang ra cho người khác thì tự mình nếm thử đi chứ!'. Sau đó tôi có ăn thử nhưng mà... kinh khủng thật.」

「...Cụ thể là?」

「Tôi chỉ có thể nghĩ đó là một sự báng bổ đối với nguyên liệu.」

「...」

「Cũng không hẳn là không ăn được đâu nhé? Nhưng mà khoai tây với cà rốt thì chưa chín hẳn, thịt thì khô khốc... tóm lại, cái thứ mà người đời gọi là 'dở tệ' đó cứ như đang tấu lên một bản hòa ca vậy.」

「Là bản hòa ca địa ngục thì có.」

「Thiệt tình. Thất bại thảm hại luôn.」

Kiryu hơi rũ vai xuống. Nhưng chỉ một thoáng sau, cô nàng lại ngẩng mặt lên đầy tự tin.

「Nhưng mà! Món ăn hôm nay là món mà bố tôi đã khen là 'Ngon! Món này có thể hái ra tiền đấy!'. Cho nên yên tâm đi!」

「...Hả...」

Chắc chắn là điêu rồi. Tôi không tin một kẻ vừa làm ra món ăn được ví như sự báng bổ nguyên liệu lại có thể nấu ngon lành chỉ sau ba ngày đâu.

「Y, yên tâm đi mà! Nào! Đi thôi!」

Nói rồi Kiryu kéo tay tôi khi tôi vẫn đang đứng chôn chân ở huyền quan. Chờ, chờ đã! G, giày!

「Chờ chút đã! Giày! Tôi phải cởi giày đã!」

「Nhanh lên nào! Đi thôi!」

Cô nàng tiếc rẻ từng giây một hay sao ấy, cứ thế kéo tay tôi khi tôi vừa mới cởi giày xong. Đã bảo là! Chờ chút coi!

「Nào, Higashikujo-kun! Nhìn đi!」

Cánh cửa phòng khách mở toang. Ngay lập tức, mùi thịt nướng thơm phức cùng hương tỏi phi lan tỏa khắp căn phòng. Và, thứ đang ngự trị ngay giữa bàn ăn là...

「......Bít tết?」

「...Đúng vậy! Hôm nay nhân dịp kỷ niệm ngày sống thử, tôi quyết định làm món bít tết!」

「...」

「...」

「...Đây là món ăn mà bố cô bảo là 'có thể hái ra tiền' đó hả?」

「...Đúng thế.」

「...Tiện thể cho hỏi thịt này là?」

「...Bò Kobe hạng A5.」

「...」

「...」

「...À, là cái đó hả! Nước sốt là công thức độc quyền hay sao?」

「...Là nước sốt bít tết đặt mua từ nhà hàng nổi tiếng.」

...Thế thì chả hái ra tiền. Thịt hạng A5 cộng với sốt nhà hàng nổi tiếng cơ mà?

「...Rau ăn kèm để ở đĩa khác hả? Sao tôi chỉ thấy mỗi thịt trên đĩa thế này?」

「...Chúng ta có phải thỏ hay sâu xanh đâu, không ăn rau mỗi ngày cũng có chết ai đâu chứ?」

「...」

「...」

「...Ừm thì... Kiryu... cô chỉ việc nướng lên thôi hả?」

「C, cái gì chứ! Cậu định bảo bít tết không phải là nấu ăn hả!? Nó là một món ăn đàng hoàng đấy nhé!」

「K, không, tôi không có ý đó! Là thịt ngon đúng không? Tôi vui lắm! Được cô nấu cho ăn là tôi biết ơn lắm rồi!」

Không, thật đấy. Được nấu cho ăn thì tôi không có ý định phàn nàn gì đâu. Không phàn nàn, nhưng mà, cảm giác nó cứ... ừm...

「...Tôi cũng muốn làm món gì đó ra dáng 'nấu nướng' hơn chút chứ bộ. Nhưng biết sao được! Không có thời gian mà! Chủ yếu là do lịch huấn luyện của tôi!」

「...Cũng phải. Xin lỗi, vừa rồi là tôi sai. Tôi không có ý chê bai gì đâu.」

Tôi cúi đầu tạ lỗi. Thấy tôi như vậy, có vẻ cơn giận của Kiryu cũng nguôi ngoai, cô nàng quay mặt đi, trông có vẻ hơi khó xử.

「...Tôi hiểu mà. Hùng hổ tuyên bố 'Để tôi trổ tài nấu nướng chiêu đãi cậu!', xong rốt cuộc chỉ là nướng miếng thịt thôi sao! Cậu nghĩ thế chứ gì?」

「...Tôi không nghĩ đến mức đó đâu.」

Là gì nhỉ? Có một chút cảm giác 'hụt hẫng' bí ẩn nào đó. Không, thật sự không phải là bất mãn đâu.

「...Hứ! Sớm muộn gì tôi cũng sẽ cho cậu ăn một món ngon đến mức rụng cả má cho xem!」

「...Theo nghĩa khủng bố sinh học hả?」

「Không phải theo nghĩa nát mặt đâu nhé! Là phép ẩn dụ cho việc ngon quá thôi!」

「Đùa thôi mà.」

Tôi cúi đầu trước Kiryu đang phồng má giận dỗi, rồi ngồi vào bàn ăn.

「Nào, cho tôi ăn nhanh đi! Đói lắm rồi!」

「Thiệt tình... fufufu. Vậy cậu ăn đi kẻo nguội? Cơm thì sao?」

「Một bát đầy!」

「Rồi rồi... fufufu. Cảm giác cũng không tệ nhỉ. Việc có người ăn món mình làm ấy.」

Kiryu vừa nói vừa vui vẻ xới cơm rồi đặt trước mặt tôi. Ồ! Hạt cơm lấp lánh luôn kìa.

「...Trông ngon đấy.」

「Riêng khoản nấu cơm thì tôi giỏi lên nhiều lắm đấy nhé. Tuy là chuyện tốt nhưng mà... nếu được thì tôi muốn mình tiến bộ ở mảng khác hơn.」

「Hy vọng vào tương lai vậy. Thế thì...」

「Chờ đã.」

Kiryu ngăn tôi lại khi tôi định bắt đầu ăn, cô nàng mở tủ lạnh lấy ra chai sâm panh, rồi lấy hai chiếc ly từ tủ bát đĩa.

「Cậu mở được không?」

「Mở thì được nhưng mà... chúng ta chưa đủ tuổi uống rượu đâu đấy?」

「Là loại không cồn. Kỷ niệm ngày sống thử mà. Đã mất công rồi thì tôi muốn tạo chút không khí.」

「Cô cũng thiếu nữ tính ghê nhỉ, bất ngờ thật.」

「Ara? Dù là vai phản diện nhưng tôi vẫn là 'Tiểu thư' mà. Là thiếu nữ thì có gì lạ đâu.」

「Cô ghét cái biệt danh đó mà.」

「Cũng tàm tạm.」

Kiryu nói rồi cười khúc khích. Nụ cười ấy chẳng hề phù hợp với vai 'phản diện' chút nào, khiến tôi như bị tước hết vũ khí, chỉ biết nhún vai.

「Có khăn hay cái gì không?」

「Đây.」

「Vậy thì...」

Tôi dùng lực rút nút bần ra. Cùng với tiếng 'pốp' vui tai, chiếc nút nảy lên trong khăn.

「...Nào.」

「Cảm ơn... Lần này để tôi.」

Chúng tôi rót sâm panh cho nhau, tiếng nước chảy róc rách. Xong xuôi, tôi bắt chước Kiryu nâng ly lên trước ngực.

「...Cạn ly.」

「...Cạn ly.」

Hai chiếc ly chạm nhau phát ra tiếng 'keng' nhẹ nhàng. Tôi uống cạn một hơi rồi khẽ thở ra.

「Chuyện là...」

「...Hửm.」

「Đầu tiên thì xin lỗi cậu nhé. Tôi đã có nhiều hành động thất lễ.」

「Đừng bận tâm. Tôi cũng thế mà.」

「Vậy à. Chắc là thế thật.」

Nói rồi, cô ấy khẽ cười.

「...Tôi ấy à? Ban đầu tôi đã nghĩ là muốn hòa hợp với cậu.」

「...Thì quá khứ à?」

「Đúng, thì quá khứ. Tôi muốn hòa hợp với cậu... thì đúng là hòa hợp thật. Nhưng hơn thế nữa.」

...Tôi muốn được sống 'vui vẻ' cùng cậu.

「...」

「...Lần đầu tiên tôi được ăn trưa cùng bạn bè. Đi xem phim, uống trà ở quán cà phê, giới thiệu sách cho nhau ở thư viện... tất cả, tất cả đều là lần đầu tiên.」

「...Đâu phải công lao của tôi đâu?」

「Nhưng nếu không gặp cậu, chắc chắn tôi sẽ không thể nếm trải những cảm giác đó.」

Cả món ăn này cũng vậy, cô ấy cười.

「Tôi nghĩ rằng, chắc chắn nếu là cậu, tôi có thể sống vui vẻ được.」

「Căn cứ đâu?」

「Trực giác phụ nữ.」

「...Lý thuyết đó mạnh nhất rồi còn gì.」

「Đúng không? Trực giác phụ nữ là vô địch đấy. Nhưng mà... dù vậy, tôi nghĩ sắp tới sẽ có nhiều khó khăn... chắc chắn sẽ có những chuyện không như ý, hay những lúc cảm thấy bất mãn.」

「Hẳn là thế rồi.」

Ngay cả những cặp đôi yêu nhau sống thử còn thất bại nữa là. Huống chi tôi và Kiryu gần như là người dưng nước lã, không nảy sinh bất mãn mới là lạ. Nghe tôi nói vậy, Kiryu khẽ gật đầu.

「...Dù vậy... tôi vẫn muốn cùng cậu sống một cuộc sống tích cực và 'vui vẻ'. Cho dù không thể trở thành người yêu... Cậu đã nói chúng ta chỉ có quan hệ về tiền bạc và thể xác... nhưng nếu chỉ có thế thì cuộc đời dài đằng đẵng này sẽ cô đơn lắm. Không chỉ là hòa hợp... đã mất công sống cùng nhau thì hãy sống cho 'vui vẻ'.」

「...Phải ha. Tôi cũng tán thành.」

「May quá. Cậu cũng nghĩ như vậy. Vậy thì một lần nữa...」

Từ nay mong cậu giúp đỡ nhé? Chồng chưa cưới của tôi.

「...Ừ. Cùng giúp đỡ nhau nhé.」

Trái tim tôi bất giác đập mạnh một nhịp trước nụ cười xinh đẹp, dù có chút ngượng ngùng của Kiryu.

「...Nào! Ăn đi! Món ăn cất công làm sẽ nguội mất!」

「...Ừ. Tôi xin phép.」

Cứ như thể cô nàng nhìn thấu tâm can tôi vậy... à không, nhầm rồi. Kia là Kiryu đang xấu hổ đấy chứ. Tai đỏ lựng lên rồi kìa.

「...Cơ mà, ngon vãi! Cái gì thế này!? Mềm quá! Lấy đũa xắn cũng đứt luôn này!?」

「Đ, đúng không! Món tủ của tôi mà! Nào, ăn nhiều vào! Ngon đúng không!」

「Ồ. Ngon thật sự!」

Tôi nói lớn tiếng như để che giấu sự ngại ngùng... nhìn Kiryu mỉm cười trước lời khen đó.

...Cơ mà cái này, là chiến thắng nhờ nguyên liệu đấy chứ?

Vừa nghĩ vậy... nhưng tôi lại nghĩ lại rằng chắc chắn mình sẽ không bao giờ quên món ăn này, không chỉ vì hương vị của nguyên liệu, và rồi tôi chép miệng thưởng thức 'món ăn đầu tiên của vợ chưa cưới'.

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!