Chương 5: Khoảng cách giữa hai người dần dần, nhưng chắc chắn, đã thu hẹp lại.
Sáng hôm sau, sau bữa tối mà tôi cảm giác mối quan hệ với Kiryu đã khăng khít hơn một chút, tôi thức dậy trong căn phòng riêng được giao cho mình.
「...」
Tôi đắn đo một thoáng xem có nên diễn cái trò "Trần nhà lạ hoắc" hay không. Mà thôi, làm mấy trò nhạt nhẽo đó cũng chẳng để làm gì, tôi nhấc người dậy khỏi giường.
「...Chào buổi sáng.」
「Ara? Sớm thế? Mới sáu giờ thôi mà?」
「...Câu đó phải dành cho cô mới đúng chứ?」
Khi tôi đi ra phòng khách, Kiryu đã thay đồ mặc nhà, ngồi trên ghế sofa và nhâm nhi cà phê một cách tao nhã. Trên màn hình tivi đang chiếu...
「...Cái gì thế?」
「Chương trình kinh tế mỗi sáng đấy. Họ phát tin tức về giá cổ phiếu và tỷ giá hối đoái.」
「...Chẳng lẽ sáng nào cô cũng xem hả?」
「Không hẳn là sáng nào cũng xem. Hôm nay tình cờ thôi.」
「Vậy à?」
「...Tôi cũng hồi hộp chứ bộ?」
Kiryu đỏ mặt, ngước nhìn tôi với vẻ hờn dỗi. Trông cô nàng có chút trẻ con và đáng yêu làm sao... ừ thì, ừ thì. Tôi cũng hơi ngượng thật.
「Tuy không phải là người lạ hoàn toàn nhưng hiện tại tôi và cậu vẫn là 'người dưng' đúng không? Ngủ chung dưới một mái nhà với người dưng là chuyện từ hồi đi du lịch tu nghiệp đến giờ đấy. Lại còn là vợ chưa cưới nữa chứ? Bảo không hồi hộp mới là vô lý ấy?」
「...Cũng phải.」
「...Cậu có thật sự hiểu không đấy? Cậu ngủ say như chết còn gì.」
「...Sao cô biết?」
「Lúc nửa đêm tôi đi vệ sinh chẳng thấy tiếng động gì cả. Tự nhiên thấy mỗi mình mình hồi hộp cứ ngốc nghếch làm sao ấy, thế là sau đó tôi ngủ được ngay. Tuy ngủ không sâu lắm nên mới tỉnh dậy vào giờ này.」
Nói rồi Kiryu nhún vai vẻ ngán ngẩm. Xin lỗi nhé, Kiryu. Tôi thuộc kiểu người lạ nhà vẫn ngủ ngon lành.
「...Xin lỗi.」
「Cũng chẳng phải chuyện cần cậu xin lỗi. Sáng sớm thế này, chúng ta có thể thong thả nhỉ. Cậu uống cà phê không?」
「Cảm ơn. Cho tôi xin.」
「Bữa sáng ăn bánh mì được không? Nếu cậu ăn thì tôi tiện thể nướng luôn phần của tôi...」
「...Được sao?」
「...Này nhé? Ít ra thì tôi cũng biết nướng bánh mì đấy nhé?」
「À, tôi không có ý đó...」
Hôm qua cô ấy đã chuẩn bị bữa tối rồi. Nói đúng hơn, từ hôm qua đến giờ tôi chưa làm bất cứ việc nhà nào trong cái nhà này cả... Có vẻ hiểu được vẻ mặt áy náy của tôi, Kiryu khẽ thở dài.
「...Haizz. Đừng có khách sáo thế chứ. Chừng này có đáng là bao đâu.」
「Có thể là vậy nhưng mà...」
「Mấy quy tắc chi tiết... như phân chia nấu ăn hay dọn dẹp thì từ từ rồi tính. Nhưng mà, không cần phải cứng nhắc quá đâu, ai làm được thì làm thôi, được chứ? Cả hai đều có nhiều việc riêng mà... và chắc chắn người rảnh rỗi hơn là tôi rồi.」
「Vậy à?」
「Thì tôi làm gì có bạn bè đâu. Sau giờ học tôi chẳng có việc gì cả.」
「...Cô đừng nói nữa được không, nghe buồn lắm?」
「Cậu đâu cần phải buồn. Đây là chuyện của tôi mà.」
「Không...」
Thì đúng là vậy. Đúng là vậy nhưng mà...
「...Hôm qua, cô đã nói là hãy sống cho 'vui vẻ' đúng không?」
「...Hơi xấu hổ chút nhưng... ừ.」
「Thế thì... sao nhỉ? Tôi không biết diễn tả thế nào cho hay, nhưng tôi cũng muốn cô được 'tận hưởng' cuộc sống này. Không phải là không có bạn bè thì không được, nhưng mà...」
「...」
「...Lúc đi ăn cơm, đi xem phim với Ryoko hay Tomomi, cô không thấy vui sao?」
「...Không. Vui lắm chứ.」
「Vậy thì... nói sao nhỉ... kiểu như, không phải chỉ mình tôi tận hưởng thời gian sau giờ học, mà là... kiểu như... ừm, sao ta?」
「...Được rồi. Tôi hiểu ý cậu muốn nói mà.」
「Thật hả?」
Xin lỗi nhé, tôi không giỏi diễn đạt thành lời lắm.
「...Có lẽ tôi đã nói trước đây rồi, tôi không nghĩ bạn bè là thứ nhất thiết phải có. Nhưng mà, nếu có người chịu làm bạn với một đứa như tôi, tôi nghĩ mình sẽ vui lắm.」
「Đừng có nói 'một đứa như tôi' chứ.」
「Tôi không có ý hạ thấp bản thân đâu. Nhưng tôi độc mồm độc miệng lắm. Là tôi thì tôi cũng chẳng muốn làm bạn với chính mình.」
「...Cô không định sửa à?」
「Không nhé. Tôi cũng nói cái này rồi nhỉ? Đó là 'tấm khiên' của tôi.」
「...Rốt cuộc cô đang chiến đấu với cái gì vậy?」
「Dư luận, chắc thế?」
「Dư luận?」
「Nói là bầu không khí cũng được. Trong cái trường học chật hẹp đó, sự tồn tại nổi trội sẽ bị chú ý.」
「Chuyện cái đinh trồi lên sẽ bị đóng xuống ấy hả?」
「Đại loại vậy. Nhưng tôi đã nỗ lực để trở thành cái đinh trồi lên đó. Thế nên, tôi sẽ không chịu thua cái 'dư luận' muốn đóng cái đinh trồi lên này xuống đâu.」
「...」
「Cậu ghét cách sống này sao?」
「Không... không có chuyện đó.」
Không ghét, nhưng mà.
「...Tôi chỉ nghĩ đó là cách sống khá mệt mỏi thôi.」
「Đúng vậy. Vốn dĩ thì việc hùa theo xung quanh cũng cần thiết mà.」
「Thế lúc đi tiệc tùng cô có giả nai không đấy?」
「Cậu biết TPO (thời gian, địa điểm, trường hợp) mà đúng không?」
「Hiểu rồi.」
「Cậu thấy mâu thuẫn không?」
「Hoàn toàn không. Tôi thấy đó là chuyện đương nhiên.」
Nếu cô mà giữ nguyên cái nết ở trường thì tôi còn nghi ngờ cô có bình thường không ấy chứ.
「Đấy, là vậy đó. Tôi sống mười bảy năm rồi. Giờ có muốn thay đổi cách sống này cũng chịu thôi.」
Nói rồi cô ấy đứng dậy bảo "Để tôi pha cà phê nhé".
「Nhưng mà... việc cậu nói những lời đó, tôi vui lắm. Cảm ơn cậu.」
「...Không có chi.」
「...Fufufu.」
Thấy Kiryu mỉm cười ngượng ngùng, tôi đưa tay gãi đầu sồn sột. Aaa, cái gì thế này? Xấu hổ chết đi được. Sáng sớm ngày ra tôi đang làm cái quái gì thế này?
「...Cơ mà, hồi hộp đến mức không ngủ được... cô cũng có những mặt đáng yêu đấy chứ?」
Nghe câu nói có phần che giấu sự ngại ngùng của tôi, Kiryu phồng má lườm tôi.
「Hồi hộp là chuyện đương nhiên còn gì? Chắc cậu thì không thế rồi.」
「À... ừ thì.」
Tôi chẳng thấy hồi hộp gì đặc biệt cả. Đây là sự khác biệt giữa nam và nữ sao?
「...Tôi không có giở trò gì đâu nhé?」
「...Sáng sớm cậu nói cái gì thế hả?」
「...Nhỉ.」
「Mà, nghe cậu nói 'không định giở trò' cũng khiến tôi thấy hơi bực mình, cứ như sức hấp dẫn phụ nữ của tôi bị phủ nhận vậy.」
「...Thế muốn tôi giở trò à?」
「Cái đó thì không. Nhưng nếu cậu không kìm chế được thì chúng ta có thể thương lượng.」
「...Sáng sớm cô nói cái gì thế hả?」
「Cậu quên rồi sao? Mục đích của tôi là 'cái danh Higashikujo'. Vậy thì... chuyện đi đến bước đó cũng là quy luật tự nhiên thôi đúng không?」
「Thì đúng là vậy nhưng mà...」
「Tôi cũng không muốn làm mẹ khi còn là học sinh cấp ba đâu, nên nếu cậu nhịn được thì tốt quá. Mà, dù sao thì cũng không phải chuyện nên nói vào buổi sáng nhỉ.」
Tôi nhấp ngụm cà phê cô ấy đưa. Thật tình, đâu phải chuyện để nói vào buổi sáng. Hơn nữa, chẳng có tí lãng mạn nào...
「Tiện thể, cửa phòng tôi luôn mở đấy. Nếu cậu cảm thấy 'rạo rực' thì nhớ bàn bạc sớm với tôi nhé?」
「Phụt!」
「Này, bẩn quá đi! Cậu làm cái gì thế!」
「X, xin l... không phải! Cô nói cái quái gì thế hả!? Cô đang mời gọi tôi đấy à!!」
Bảo tôi tấn công à? Cô bảo tôi tấn công cô đấy hả!!
「Không phải. Tôi dậy kém lắm. Hôm nay do hồi hộp không ngủ được nên mới thế, chứ bình thường một khi đã ngủ là tiếng chuông báo thức không ăn thua đâu. Tôi còn hay gắt ngủ nữa.」
「...」
「Ở nhà thì có người giúp việc hoặc ai đó đánh thức, nhưng ở đây tôi phải tự dậy đúng không? Chắc là khó lắm... nếu cậu gọi tôi dậy thì tốt quá.」
「...」
「Nhé? Nhờ cậu được không?」
「...」
「...Higashikujo-kun?」
「Không... cái đó, nhé? Tôi cũng là nam sinh cấp ba khỏe mạnh, còn cô là nữ sinh cấp ba xinh đẹp đúng không?」
「Đúng thế.」
「...Thế thì hơi... lỡ xảy ra chuyện gì thì rắc rối lắm.」
「Khoản đó thì tôi tin tưởng cậu.」
「Tin tưởng á.」
「Tôi nghĩ cậu là người biết quan tâm. Tôi tin cậu sẽ không làm những việc tôi ghét đâu.」
...Gì đây. Sự tin tưởng này nặng nề quá. Không, tôi không có ý định làm gì đâu nhé? Không có, nhưng mà? Lý trí của nam sinh cấp ba mỏng như tờ giấy ấy biết không?
「...Tiện thể, nếu cô cứ hồi hộp suốt đêm thì sao?」
「Tôi sẽ chết về mặt vật lý đấy.」
「...Đúng ha.」
...Haizz.
「...Hôm nào sắp muộn học thì tôi sẽ gọi. Tôi sẽ gọi, nhưng cô cũng phải cố gắng lên đấy. Chủ yếu là vì lý trí của tôi và địa vị xã hội nữa.」
Trước câu trả lời thảm hại của tôi.
「Cảm ơn! Tôi sẽ cố gắng... nhưng tôi trông cậy vào cậu đấy nhé?」
Kiryu mỉm cười thật tươi. Gì thế này? Cô là tiểu yêu tinh hay gì vậy?
...Liệu tôi có chịu đựng nổi không đây?
◇◆◇
「Chào buổi sáng, Hiroyuki. Ủa? Trông mày mệt mỏi thế?」
Vừa đến lớp, Tomomi đã ngồi lên bàn tôi và phán một câu xanh rờn. Tôi nhìn nó bằng ánh mắt cá chết rồi khẽ thở dài.
「...Tao hơi mệt về mặt tinh thần chút.」
「Sống thử vất vả lắm hả?」
「Ai biết được? Chắc từ giờ mới biết chứ?」
Biết là có vất vả hay không. Trước mắt thì buổi sáng đã vất vả theo nhiều nghĩa rồi.
「Mà, nếu có chuyện gì thì cứ đến bàn bạc với tao bất cứ lúc nào. Tao chỉ có thể ngồi nghe thôi nhưng mà~」
Đang nói chuyện thì giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp. Thầy dạy toán, và vì tiết một là toán nên thầy bắt đầu bài giảng luôn.
「Được rồi. Hôm nay thầy trả bài kiểm tra 15 phút hôm nọ nhé~. Ai được gọi tên thì lên lấy. Aiga~」
Lần lượt từng bạn trong lớp được gọi tên. Cuối cùng cũng đến lượt tôi.
「Higashikujo~」
「Dạ~」
Tôi lên trước mặt thầy nhận bài kiểm tra. Thú thật là tôi không tự tin lắm, và kết quả là...
「Higashikujo? Dạo này em chểnh mảng quá đấy? Năm hai cấp ba là giai đoạn quan trọng để chuẩn bị thi đại học rồi biết không? Sau giờ học ở lại học bổ túc.」
「...Vâng ạ.」
Tôi cầm bài kiểm tra, vai rũ xuống đi về chỗ. Giữa đường, Fujita ngồi ở dãy bàn giữa cất tiếng gọi.
「Hehehe. Nhìn cái mặt kia là biết điểm kém rồi.」
「...Ừ thì. Tiếc là điểm số rẻ mạt lắm. Quyết định học bổ túc rồi.」
「Ái chà chà. Thế thì xin chia buồn nhé~」
「...Gì đấy? Trông mày có vẻ vui nhỉ?」
「Thì mày đang được em gái xinh tươi hầu hạ mà, thỉnh thoảng cũng phải gặp chuyện này chứ. Đời là phải cân bằng, cân bằng~」
「Tiếp theo, Fujita~」
「Dạ~」
Fujita vỗ vai tôi cái bốp rồi nhảy chân sáo lên chỗ thầy giáo.
「Fujita!! Cái điểm số gì thế này! Cả em cũng ở lại học bổ túc!」
「H, hểểể—!」
...Cái thằng đó, vốn dĩ nó còn ngốc hơn tôi, sao lại tự tin thế không biết? Chắc chắn nó cũng phải học bổ túc rồi còn gì.
◇◆◇
「...Ara?」
「Ủa? Kiryu?」
Kết thúc môn toán - cái môn học địa ngục, tôi đến nhà ga và bắt gặp dáng vẻ đang dần trở nên quen thuộc của Kiryu mấy ngày nay, tôi liền cất tiếng gọi.
「Cậu muộn thế? Làm gì vậy?」
「Học bổ túc toán một chút ấy mà. Phải ở lại trường. Còn cô?」
「Ra là vậy. Cậu vất vả rồi. Tôi đi thư viện. Xem có cuốn nào hay không.」
「...Chẳng phải thứ Bảy cô mới mượn mười cuốn sao?」
「Tôi đọc xong năm cuốn rồi, nên trả năm cuốn và mượn thêm năm cuốn nữa.」
Nói rồi Kiryu lắc lắc cái túi xách trên tay. Tôi đưa tay ra định cầm lấy thì cái túi xách biến mất khỏi tầm mắt như thể cô ấy đang ôm chặt lấy nó. Gì vậy?
「...Gì thế? Cậu định cướp hả?」
「Cướp cái khỉ gì. Đưa đây. Nặng đúng không?」
「Hả...? K, không sao đâu! Cái đó, ngại lắm!」
「Đừng có nói câu đó với cái thằng đã từng xách hai mươi cuốn sách cho cô chứ. Được rồi, đưa đây.」
Tôi giật lấy cái túi xách từ tay Kiryu. Sau tiếng 'A' nhỏ, Kiryu lộ ra vẻ mặt áy náy nhưng cũng thoáng chút vui mừng.
「...Cảm ơn. Thật ra cũng hơi nặng.」
「Sách nặng phết mà lị. Cơ mà cô mượn thường xuyên thật đấy? Cô thích sách đến mức nào vậy.」
「Là sở thích mà. Chỗ đó có danh mục sách tuyệt vời lắm, nhưng giới hạn chỉ được mượn mười cuốn thôi. Có rất nhiều sách tôi muốn đọc, giá mà được mượn nhiều hơn chút thì tốt biết mấy...」
「Mượn được mười cuốn là đủ rồi còn gì?」
Từ hồi tiểu học đến giờ tôi chưa từng dùng thư viện... nhưng mà hình như có thời hạn mượn đúng không nhỉ?
「Thời hạn mượn thì... quy định là hai tuần. Nhưng mà mười cuốn lận đấy? Một tuần là tôi đọc xong hết rồi.」
「...Tôi thì hai tuần chưa chắc đã đọc xong một cuốn.」
「Thì đấy, tôi làm gì có bạn bè đâu?」
「...Đừng có nói mấy câu đó mãi thế.」
Sao nhỉ? Tự nhiên thấy buồn buồn...
「Mà, thế nên sau giờ học tôi rảnh lắm. Quan trọng hơn là, hai tuần mà không đọc xong một cuốn... cậu là học sinh cấp ba kiểu gì thế? Từ lúc nhập học đến giờ cậu có đọc sách không đấy?」
「Không đọc nha. Chỉ đọc mấy bài trong sách giáo khoa thôi.」
「...Haizz. Cạn lời. Tôi không ép đâu nhưng cậu thử làm quen với việc đọc sách xem sao? Đọc rồi sẽ thấy thú vị lắm đấy.」
「Để khi nào nhé.」
Nếu có cơ hội, chắc chắn. Ừ, có lẽ. Chắc là... sẽ đọc chăng?
「Mà, chuyện của tôi sao cũng được. Nếu chỉ mượn được mười cuốn thì đành chịu khó với số lượng đó đi. Trả sớm thì được mượn tiếp sớm còn gì?」
「Đúng là vậy nhưng mà... chỗ đó cũng khá xa đúng không?」
「Cũng đúng.」
Thư viện mà Kiryu nói nằm cách chung cư chúng tôi đang sống hai ga tàu. Từ trường thì là bốn ga. Nói xa thì cũng xa thật.
「Tính ra đi từ trường cũng mất gần một tiếng đồng hồ còn gì? Thời gian đó phí phạm quá... hơn nữa còn tốn tiền tàu nữa.」
「Câu đó chẳng giống tiểu thư chút nào nhỉ.」
「Tiết kiệm là tốt mà? Nhà nào có vợ giữ chặt ví tiền thì nhà đó hưng thịnh đấy?」
「Là vậy sao?」
Mà, kết hôn với Kiryu thì chắc không chỉ ví tiền mà cái gì cũng bị nắm thóp hết quá.
「Có cách nào hay không nhỉ—」
Nói đến đó, Kiryu dường như nhận ra điều gì, cô nàng dừng bước và rụt rè giơ tay phải lên. Sao thế?
「...Có.」
「Vâng, mời Kiryu-san.」
「Chuyện là... Higashikujo-kun? Tôi có chuyện muốn nhờ cậu một chút...」
「Nhờ vả?」
「Higashikujo-kun, cậu không hay đọc sách đúng không?」
「Đúng thế.」
「Vậy thì... cái đó, cậu làm thẻ thư viện đi nhé... rồi thì...」
Tôi hiểu ra ngay.
「À, ý là cho cô mượn thẻ chứ gì? Cũng được thôi.」
Thẻ thư viện được sử dụng hữu ích chắc cũng vui lắm.
「K, không phải! À, không, cũng không sai nhưng mà... cái đó, dù làm thẻ thư viện thì khi mượn phải là chính chủ mới được.」
「Vậy à?」
Nhưng xác nhận danh tính học sinh kiểu gì nhỉ? Tôi đâu có bằng lái xe đâu.
「Thật ra cũng không nghiêm ngặt đến thế đâu? Nhưng mà... nếu tôi mà dùng tên 'Higashikujo Hiroyuki' để mượn sách thì...」
「...À. Khả năng cao là bị lộ nhỉ.」
「...Đúng thế. Thêm nữa, tôi như khách quen ở đó rồi, nên thủ thư cũng nhớ mặt và tên tôi.」
「Ngoại hình cô nổi bật thế mà. Bị nhớ cũng phải.」
「Phải ha. Ngoại hình này chưa bao giờ mang lại lợi lộc gì, toàn thấy thiệt thòi thôi.」
「Ngoại hình thế mà không có lợi gì sao?」
Người đẹp thường hay được ưu ái lắm mà?
「Kiểu như 'Cô bé dễ thương quá! Bác khuyến mãi cho nhé!'. Đi mua sắm không được nói thế à?」
「Tôi có đi mua sắm đâu.」
「...À.」
「Chỉ thấy bị ghen ghét vì ngoại hình thôi chứ chưa thấy được lợi lộc gì bao giờ.」
「Thế bọn con trai không vây quanh chiều chuộng à? Kiểu như xách đồ nặng giúp, hay làm trực nhật thay chẳng hạn.」
「...Cậu nghĩ có không? Với tôi ấy.」
「...Tôi nghĩ là không. Với Kiryu thì.」
「Chắc sợ ánh mắt của bọn con gái nên chẳng ai dám chiều chuộng tôi đâu.」
...Không, tôi nghĩ không chỉ do ánh mắt của con gái đâu. Tại mồm miệng và thái độ của cô cũng cỡ Nữ phản diện rồi còn gì. Cấp hai cô học trường nữ sinh nên nghĩ là không có, nhưng tôi nghĩ kể cả trường nam nữ học chung cũng không có chuyện được đối xử như công chúa thế đâu. Nghĩ vậy, tôi liếc nhìn khuôn mặt Kiryu... Gì thế? Sao cô nhìn chằm chằm mặt tôi vậy? Không lẽ bị lộ là tôi đang nghĩ thất lễ à?
「...Thế nên nhé?」
「? Hả?」
「...Cái đó... bây giờ, cậu đang xách sách cho tôi như một chuyện đương nhiên thế này đúng không?」
「Cái này á?」
Tôi giơ cái túi xách lên cho cô ấy xem. Ánh mắt Kiryu di chuyển theo chiếc túi được nâng lên, trên khuôn mặt cô ấy nở một nụ cười ngượng ngùng.
「Cái đó... tôi vui lắm. Cảm giác như... được đối xử đúng như một cô gái vậy...」
「...Không... v, vậy à. Thế thì... t, tốt quá.」
「...」
「...」
「T, tóm lại là! L, lần này cũng thế đúng không? Vì nổi bật nên bị nhớ mặt và tên... chẳng có gì tốt đẹp cả, thật đấy!」
「Đ, đúng ha! Không làm chuyện xấu được nhỉ?」
「Thật sự luôn. Dễ thương là một cái tội mà.」
「Tội lỗi cơ đấy.」
「Nói đúng hơn là hình phạt nhỉ. Thiên phạt ấy.」
「Gì mà cuộc đời chế độ khó thế. Game rác à.」
「Mà, những mặt khác tôi được ưu ái nên chắc cũng bù qua sớt lại được? Ấy, lạc đề rồi. Chuyện là... thế nên nhé? Tôi muốn cậu đi thư viện cùng tôi. Cái đó... k, không được, sao?」
Sợ bị từ chối, cô nàng vừa nói vừa túm nhẹ lấy tay áo tôi, ngước mắt lên nhìn. Gì thế này? Dễ thương quá vậy.
「...Chừng đó thì được thôi.」
「Thật hả!? Tuyệt quá! Tôi vui lắm!」
Nhìn dáng vẻ nhảy cẫng lên của Kiryu, tôi bất giác cười khổ. Vui đến thế cơ à.
「...Vậy khi nào đi? Thứ Bảy tuần này hay—」
「Ngày mai! Sau giờ học ngày mai đi luôn nhé!」
「—Này, sớm thế! Mai luôn á!」
「Sao? Cậu bận gì à?」
「Không, không bận nhưng mà.」
Trừ khi có lịch học bổ túc đột xuất. Dạo này không có bài kiểm tra 15 phút nào, chắc là ổn nhỉ?
「Vậy chốt ngày mai! Tuyệt vời! Hôm nay có cuốn sách tôi đành ngậm ngùi bỏ lại! Vui quá đi, Higashikujo-kun! Cảm ơn cậu!」
Sau đó, nụ cười vụt tắt, cô nàng thoáng lộ vẻ lo lắng 'Hy vọng hôm nay chưa bị ai mượn mất', rồi vừa lẩm bẩm gì đó vừa bước đi. Nhìn bóng lưng Kiryu, tôi thầm nghĩ.
...Thế này chẳng phải là hẹn hò sao?
「Làm gì thế, Higashikujo-kun! Về nhanh thôi nào!」
Kiryu nở nụ cười rạng rỡ, chẳng mảy may để ý đến điều đó. Chắc chỉ có mình tôi là ý thức thôi nhỉ? Nghĩ vậy, tôi cảm thấy hơi xấu hổ, bước chân cũng nhanh hơn một chút.
◇◆◇
「Tôi về rồ—」
「Đợi cậu mãi đấy, Higashikujo-kun! Nào, đi thôi!」
「—Chờ đã, nhanh quá đấy! Tôi vừa mới về mà!」
Hôm nay là ngày 'Hẹn hò thư viện', Kiryu hăng hái vô cùng. Mới qua một ngày nên nhiệt huyết vẫn chưa nguội hay sao mà cô nàng cười tươi rói, nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến giờ khiến tôi chỉ biết cười trừ. Tôi định thay đồ nên cởi giày ở huyền quan—
「Nào, đi thôi!」
—Nhưng không được cởi.
「Không, còn thay đồ thì sao!?」
「Để thế cũng được mà! Tôi cũng mặc đồng phục, có sao đâu! Cũng đâu phải đi đến chỗ nào kỳ quặc đâu mà.」
「Ừ thì đúng là chỗ lành mạnh nhất quả đất rồi nhưng mà! Bình tĩnh chút đi! Thư viện có chạy mất đâu?」
「Thư viện không chạy nhưng cuốn sách tôi nhắm đến có thể bị mượn mất chứ!」
...Kể cũng đúng.
「Hiểu rồi. Hiểu rồi mà... hôm nay cô định mượn mấy cuốn?」
「Mười một cuốn! Trả cuốn hôm qua tôi đọc xong và mười cuốn của Higashikujo-kun!」
「Mười một cuốn nhỉ.」
Mười một cuốn thì... chắc cái cặp đi học này cũng nhét vừa nhỉ?
「Thế tôi bỏ đồ bên trong ra nhé, hơi mất mặt chút?」
「Đồ bên trong?」
「Chứ mười một cuốn sách làm sao cầm tay mang về được.」
Nói rồi tôi lôi hết đồ trong cặp đi học ra. Kẹp cái cặp nhẹ tênh vào nách, tôi giục Kiryu.
「Vậy đi chứ?」
「Ừm! Đi thôi?」
Bị Kiryu thúc giục, tôi lại mở cánh cửa vừa mới bước vào để ra ngoài. Mà này, thế này thì hẹn gặp ở ga có phải hơn không? Vừa nghĩ vậy, chúng tôi vừa đi bộ ra ga, lên tàu lắc lư khoảng hai mươi phút. Chúng tôi đã đến ga gần thư viện nhất.
「Đến nơi rồi! Nào, đi thôi.」
「Rồi rồi.」
Từ ga đến thư viện đi bộ khoảng năm phút. Nhìn Kiryu rõ ràng là đang vui như mở cờ trong bụng, tôi vừa cười khổ vừa đi theo sau cô nàng, bước chân sáo như muốn nhảy múa đến nơi.
「...Đến bao lần vẫn thấy chỗ này to thật.」
Cái thư viện mục tiêu này khá lớn, số lượng sách tuy không phải nhất Nhật Bản... nhưng cũng thuộc hàng top. Bên trong thư viện còn có cả cửa hàng và khu ăn uống nữa. Đang ngó nghiêng xung quanh thì tôi bắt gặp ánh mắt của một chị gái trẻ đang nhìn về phía này với vẻ mặt tò mò. Tôi không nhớ là đã gặp ở đâu chưa nhỉ? Nghĩ vậy, tôi khẽ cúi đầu chào, chị ấy cũng cúi đầu chào lại rồi tiến về phía chúng tôi.
「...Nè?」
「Vâng... a, chào chị. Lại gặp nhau rồi nhỉ.」
Ra là người quen của Kiryu.
「Ừm... Kiryu? Ai vậy?」
「Chị Todo Kasumi. Chị ấy là thủ thư ở thư viện này.」
「Ừm. Em là lần đầu gặp mặt... nhỉ? Chị là Todo Kasumi.」
「A, tôi—à không, em là Higashikujo Hiroyuki. Rất mong được chị giúp đỡ.」
「Ừm, chào em~. Ayane-chan thì mới gặp hôm qua nhỉ. Thế nào? Hôm nay là—」
Nói đến đó, chị Todo như nhận ra điều gì, nở một nụ cười tươi rói.
「Hiểu rồi! Hẹn hò thư viện hả! Lại còn hẹn hò đồng phục nữa chứ~. Thích ghê~」
「Hả! K, không phải ạ! H, hẹn hò thư viện cái gì chứ... k, không phải thế đâu, e, em chỉ thuần túy đến mượn sách thôi!」
「Rồi rồi~. Ayane-chan vẫn dễ thương như mọi khi nhỉ~. Thế nào? Đây là lần đầu tiên bạn trai đến đây hả?」
「Không ạ, không phải lần đầu... nhưng cậu ấy chưa có thẻ. Định làm thẻ ạ.」
「Thẻ học sinh đâu?」
「Có đây ạ.」
「Thế thì làm được rồi. Được! Giờ nghỉ giải lao cũng hết rồi, để chị làm cho! Nào, đi thôi!」
Gạt phăng lời thanh minh yếu ớt 'K, không phải đâu! Chị Kasumi, không phải hẹn hò đâu ạ!' của Kiryu, tôi bị chị Todo đẩy lưng đi vào trong thư viện.
...Cơ mà, có cần phải phủ nhận kịch liệt 'Không phải hẹn hò!' thế không? Tôi tổn thương đấy...
◇◆◇
「Thế nào? Quan hệ với Ayane-chan là sao? Bạn trai thật hả?」
「...Cái kiểu tra khảo gì thế này ạ.」
Tôi bị đưa đến quầy... gọi là quầy làm thủ tục à? Tóm lại là chỗ có thể đăng ký, và đang bị chị Todo ngồi đối diện qua quầy tra khảo.
「Có cần chị mời cơm katsu-don không?」
「Ở đây có món đó ạ?」
「Đáng tiếc, thư viện cấm ăn uống. Nên cà phê cũng không có đâu.」
「Thế chị nói làm gì.」
「Không, tại cậu bạn trai bảo là tra khảo mà.」
「Em không phải bạn trai.」
「Thế là gì? Cái cô bé Ayane-chan lúc nào cũng đi một mình đó, nay lại đi cùng người khác, mà lại là con trai, thì ngoài bạn trai ra chị không nghĩ được gì khác?」
「...Bạn bè, không được sao ạ?」
「Không có đâu. Vì con bé đó làm gì có bạn?」
「...Chị biết ạ?」
「Ba ngày lại đến thư viện một lần, mượn sách đến kịch giới hạn rồi về? Như thế thì ngoài giờ học và ngày nghỉ phải dành hết cho việc đọc sách mới kịp chứ?」
...Đúng thật.
「Thứ Bảy hàng tuần cũng đến... đấy, chắc chắn không có bạn đâu.」
Tuy nói trúng phóc nhưng Kiryu bị nói hơi quá đáng nhỉ. Tiện thể thì cô nàng Kiryu đó hiện đang đi tìm sách trong thư viện. Ban đầu Kiryu bảo 'Tôi đi cùng cậu làm thẻ thư viện', nhưng bị hỏi 'Được mà. Việc quen tay ấy mà. Ayane-chan cứ đi tìm sách đi. Hay là sao? Sợ bị cướp mất bạn trai?' thế là cô nàng chạy biến luôn. Cố gắng thêm chút nữa đi chứ, này. Có mỗi mình tôi bị tra khảo đây này.
「...Cơ mà hẹn hò đồng phục ha~. Thích thật~」
「Đã bảo không phải bạn trai mà.」
「Đi chơi với người khác giới thì là hẹn hò rồi.」
「Mà... xét theo định nghĩa thì chắc cũng không sai.」
「Dù không phải bạn trai, nhưng thân thiết đến mức sau giờ học cất công cùng nhau đến thư viện cơ mà? Ơ? Thế thì càng tốt chứ sao? Vì cả hai đều ý thức về nhau, nhưng vẫn chưa thổ lộ tình cảm... tuyệt vời! Chị ăn được ba bát cơm đấy, dư sức!」
「...Chị đang nói cái gì thế hả chị gái.」
Thấy chị Todo giơ ngón cái lên cười nhăn nhở, tôi nhìn bằng nửa con mắt, chị ấy gãi đầu có vẻ hơi ngượng.
「Không~. Chị làm nghề này cũng vì thích sách mà? Chị khoái mấy tiểu thuyết tình cảm lắm~. Đặc biệt Ayane-chan lại là siêu cấp mỹ thiếu nữ nữa, chị cứ hay vọng tưởng xem bạn trai con bé dắt đến sẽ là người thế nào~」
「Vọng tưởng cơ đấy.」
「Dân mê sách ai chả vọng tưởng?」
「Không có đâu ạ.」
Không có đâu nhỉ? Hả? Có à?
「Thì kiểu như, mình hay suy nghĩ xem 'Diễn biến tiếp theo của câu chuyện sẽ thế nào?' ấy? Cái này là mở rộng của cái đó thôi. Ayane-chan là người nổi tiếng mà.」
「Kiryu nổi tiếng lắm ạ?」
「Đương nhiên. Có nhân viên còn gọi con bé là 'Chủ nhân' của thư viện này cơ mà. Thú thật, có khi con bé còn rành rẽ kho sách hơn cả đứa tốt nghiệp đại học năm ba như chị ấy chứ? Nghe bảo nó đến đây từ hồi còn bé xíu xìu xiu thế này này.」
「Em không nghĩ cuộc đời Kiryu có giai đoạn bé như hạt đậu thế đâu ạ.」
Chị Todo dùng ngón cái và ngón trỏ tạo ra một khoảng không gian 'bé thế này'.
「Mà, cái đó là đùa thôi... nhưng đấy, như chị đã nói, Ayane-chan chẳng phải là một mỹ thiếu nữ tuyệt trần sao? Thế mà lúc nào cũng đến thư viện một mình, nên hơi bị nổi tiếng đấy.」
「Em nghĩ đây cũng không phải chỗ để tụ tập bạn bè...」
「Cũng đúng. Nhưng mà, ở cái tuổi đó mà chưa từng đi cùng bạn lần nào thì hơi... nhỉ. Bình thường người ta hay đến học nhóm mà. Hơn nữa con bé tuần nào cũng đến ba lần.」
「...Thì.」
「Nên là chị cũng hơi lo. Cả chị và mấy nhân viên lâu năm nữa. Tất nhiên, đã chọn nghề này thì ai cũng đọc sách nhiều hơn người thường, thích sách là chuyện tốt... nhưng sách không phải là tất cả cuộc sống. Cũng có những điều học được từ quan hệ bạn bè, và cả từ tình yêu nữa.」
「...」
「Thế nên... bọn chị có chút cảm giác như phụ huynh ấy. Mà, vì lý do đó, nhờ em chăm sóc Ayane-chan nhé?」
====================
Ánh mắt lo lắng thật lòng cho Kiryu khiến tôi thấy hơi vui, bèn lí nhí đáp "Vâng". Nghe vậy, người đó vỗ vai tôi bồm bộp vẻ hài lòng rồi cười toe toét.
"Tiện thể, nếu hai đứa hẹn hò thì báo cáo nhé! Chuyện tình chua ngọt, nhất định phải kể cho tôi nghe đấy!"
"...Tuyệt đối không ạ."
...Trả lại cảm xúc cho tôi đây. Nhưng mà... nếu nói cô ấy là vợ chưa cưới, chắc người này sẽ sướng đến mức 'ăn được năm bát cơm' mất?
◇◆◇
Lẽ ra chỉ là công việc đơn giản là làm thẻ thư viện, nhưng vì sự chọc ghẹo phiền phức của thủ thư Todo-san mà tôi thấy mệt mỏi quá mức cần thiết. Bị tiễn bằng câu "Lần sau hai đứa lại đến hẹn hò nhé~" không chỉ bởi Todo-san mà còn vài thủ thư khác, chúng tôi vội vã ra về trong sự xấu hổ ê chề.
"...Phufufu."
Trước khi lên tàu điện thì Kiryu trông cực kỳ khó ở, nhưng có vẻ như nhớ đến hai mươi cuốn sách kia nên cô nàng dần tươi tỉnh, cười tủm tỉm, bước chân nhẹ nhàng như sắp nhảy chân sáo đến nơi.
"...Vui vẻ quá nhỉ, này."
"Thì vui mà. Mượn được sách muốn đọc, hôm nay là ngày tuyệt vời! Bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn!"
"Vậy sao. Chân tôi thì nặng trịch đây."
Chủ yếu là nặng về mặt vật lý.
"X-Xin lỗi. Hay là... để tôi cầm một nửa?"
"Không cần đâu. Với lại cậu định cầm một nửa kiểu gì?"
Túi xách bé tí thế kia.
"Thì... ôm bằng hai tay."
"Làm ơn thôi đi, trông mất mặt lắm."
Cặp đi học chỉ cần khoác quai lên vai là dùng thay ba lô được, tay cũng chẳng đau. Tuy vai có hơi nặng thật nhưng chưa đến mức không mang nổi.
"...Nhưng mà hai tuần một lần thế này à..."
"K-Không thích sao?"
"Không... cầm đồ thì hoàn toàn không sao... nhưng cái 'vụ kia' của Todo-san ấy."
"...Thật sự xin lỗi. Tại... tôi khá nổi bật ở đó. Tôi đến đó từ nhỏ, nhiều thủ thư quen mặt lắm."
"Hôm nay tôi hiểu rõ rồi. Cơ mà, họ tưởng đi với bạn trai à."
"...Bình thường tôi toàn đi một mình. Chắc họ thấy lạ. Tôi nghĩ họ cũng lo cho tôi mà~ nên dù xin lỗi Higashikujo-kun, nhưng tôi thấy khá vui."
"Dù tôi bị coi là bạn trai?"
"Giờ còn nói gì nữa. Vợ chưa cưới mà, chúng ta ấy."
Tôi nhún vai trước câu nói của Kiryu.
"Cũng phải. Hẹn hò thư viện xong rồi... tiếp theo hẹn hò ở đâu đây?"
"Hay là cứ thế này làm một chuyến 'hẹn hò đi dạo' cho sang chảnh?"
"À... cũng được đấy. Hiểu rõ đường đi lối lại vẫn hơn, chứ biết mỗi siêu thị với cửa hàng đồng giá thì hơi bất an."
"Đúng là chẳng có tí lãng mạn nào."
"Gọi là hẹn hò đi dạo, chứ thực ra là đi vẽ bản đồ còn gì."
"Do tôi đề xuất nên hơi ngại, nhưng hành lý không nặng sao?"
"Chẳng nặng lắm đâu."
"Thế à? Vậy hai tuần sau cũng không sao nhỉ?"
"...Cậu nương tay cho thì tốt quá."
"Fufufu. Đùa thôi."
Nói rồi Kiryu cười vui vẻ, rẽ vào một con đường tắt dẫn về nhà.
"...Thử đi đường tắt xem sao, nhưng không ngờ chẳng có gì thay đổi mấy nhỉ."
"Ừ. Nhắc đến hẻm sau khu phố sầm uất thì hay nghĩ đến mấy cảnh lộn xộn... nhưng chỗ này, nói sao nhỉ, 'bình thường' thật."
"Ngược lại, đằng này nhiều nhà to hơn ấy chứ?"
"À... khu dân cư yên tĩnh là điểm bán hàng mà. Chắc mặt đường lớn không được chuộng bằng đâu?"
"Tôi nghĩ không đến mức đó đâu... ơ kìa?"
Bất chợt Kiryu dừng bước. Trước mắt chúng tôi là một công viên nhỏ.
"Gì thế? Muốn chơi xích đu à?"
"Tôi đâu có trẻ con đến mức ấy. Không phải cái đó."
Nói rồi Kiryu chỉ tay về một hướng. Ở đó có...
"...Cột bóng rổ?"
"Ừ."
"...Hừm."
"...Vào thử không?"
"...Ừ. Vào thử chút xem sao."
Gật đầu với Kiryu, tôi bước vào công viên. Đã hơn năm giờ chiều nhưng công viên vắng tanh, không một bóng người.
"...Ồ."
Lại gần cột bóng rổ mới thấy, hiếm có công viên nào mà mặt sân được trải nhựa đường phẳng phiu, vạch ba điểm và vạch ném phạt được sơn trắng rõ ràng thế này. Xịn thật. Ra dáng phết đấy chứ.
"Có vẻ cậu khá ưng ý nhỉ? Nghe giọng cảm thán là biết."
"Cũng tàm tạm. Bình thường cột bóng rổ ở công viên toàn sân đất, lần đầu tôi thấy cái nào tử tế thế này đấy."
"À... nhắc mới nhớ đúng là vậy thật. Tại sao nhỉ?"
"Ai biết. Nhưng mà, đồ tốt thì cứ hưởng thôi... ủa?"
Tôi nhìn thấy một vật thể màu cam lăn lóc dưới chân cột rổ. Kia là... bóng rổ đúng không?
"...Chơi không?"
"Bóng của người ta đấy?"
"Mượn chút chắc không bị mắng đâu nhỉ? Nếu bị mắng, tôi sẽ xin lỗi cùng cậu. Coi như thay lời cảm ơn hôm nay."
"...Thế thì."
Đặt cặp lên ghế băng cạnh cột rổ, tôi bước tới nhặt quả bóng lên. Đập thử hai cái xuống mặt nhựa đường, quả bóng căng hơi nảy lên rất vừa tay.
"...Được đấy."
Vừa nhồi bóng vừa lùi về vạch ba điểm, tôi dẫn bóng lao về phía rổ rồi thực hiện cú lên rổ (layup). Quả bóng lọt qua lưới nghe tiếng "soạt" êm tai mà không chạm vành, rồi rơi xuống nảy trên mặt sân.
"...Giỏi ghê."
"Lên rổ thì ai chẳng làm được?"
"Không đâu. Tôi không chuyên nên không rành lắm... nhưng tôi thấy tư thế ném đẹp lắm."
"Cảm ơn nhé."
"Này, cậu làm cái kia được không? Cái gì ấy nhỉ... ừm... a, đúng rồi! Úp rổ (Dunk shoot)!"
"Bắt nạt nhau à. Chiều cao của tôi sao mà úp rổ được."
Thấy tôi cười khổ, Kiryu cúi đầu xin lỗi với vẻ mặt hơi thất vọng. Chà, nhìn cái đó ngầu thật, hiểu sao cô ấy muốn xem... nhưng xin lỗi, vật lý không cho phép.
"...Vậy, thế này thì sao?"
"? Thế này?"
Nhặt quả bóng lăn dưới rổ, tôi quay lại vạch ba điểm. Góc 45 độ bên trái, tôi dừng bóng, nhìn thẳng vào rổ, khuỵu gối rồi tung cú ném.
"!! Tuyệt quá!"
Lần này bóng cũng lọt thỏm vào lưới mà không chạm vành. Kiryu tròn mắt nhìn cảnh tượng đó, reo lên đầy phấn khích.
"Tuyệt thật! Cú ném đẹp quá! Higashikujo-kun giỏi thật đấy!"
"Thì tôi thấp bé nhẹ cân mà. Vào trong tranh chấp với trung phong... mấy gã to con ấy? Trong mắt bọn họ tôi chỉ là mồi ngon thôi, nên toàn tập ném xa."
"Ra là vậy... Giỏi quá! Cậu giỏi thật đấy, Higashikujo-kun!"
Kiryu nhảy cẫng lên vui sướng. Nhìn dáng vẻ đó, tôi cũng thấy nhẹ lòng.
...May quá xáaaaa! Vào rồiiiii!
"...Cũng do may mắn nữa."
Thật sự đấy. Hồi còn thi đấu, kể cả không bị kèm thì tôi cũng chẳng ném bách phát bách trúng thế đâu. Ít nhất mười quả thì chưa bao giờ vào cả mười... giỏi lắm thì tỉ lệ thành công khoảng sáu mươi phần trăm thôi... may quá. Lại còn không chạm vành nữa, chắc nhìn ngầu lắm. Gì đây? Hôm nay nỗ lực nên được thần linh ban thưởng à?
"Sao nào? Cậu cũng thử không?"
Sợ bị đòi 'làm lại lần nữa' thì toi, nên tôi ném bóng cho Kiryu. Cô ấy bắt gọn quả bóng, nghiêng đầu.
"...Liệu có làm được không nhỉ?"
"...Tôi hơi bất ngờ đấy. Bình thường con gái mấy lúc này sẽ kêu 'Á' rồi không bắt được bóng chứ."
"Thần kinh vận động của tôi không tệ đâu. Nhưng mà... thế này hả? ...Á!"
"Độ trễ kinh khủng quá không? Không phải chuyện tiếng vọng lại chậm đâu nhé?"
========================================
"...Gì chứ. Tôi tưởng tỏ ra dễ thương thì tốt hơn nên mới khuyến mãi cho đấy."
Kiryu phồng má nói rồi cười tươi rói. Cô ấy đặt chiếc túi xách đang cầm xuống đất.
"...Ủa? Điện thoại?"
Tiếng chuông 'prrr' vang lên từ trong túi. Cô đặt quả bóng xuống đất thay cho túi xách, lấy điện thoại ra.
"...Hiếm khi thật. Là Bố."
...Thật á?
Không, chắc chẳng cần phải sợ đâu, nhưng mà...
Thật á?
"...Alo, Bố ạ? Vâng, con, Ayane đây. Bố gọi vào máy con thì đương nhiên con nghe rồi. Hả? Bố nói gì thế. Vâng... vâng. Bây giờ á? Con đang ở công viên với Higashikujo-kun... Hả? K-Không phải hẹn hò! Thì... đang làm gì á... b-bóng rổ?"
Kiryu xin phép tôi một tiếng rồi nghe điện thoại của bố. Không phải tôi không tò mò họ nói gì, nhưng tôi cố gắng bịt tai lại để không nghe thấy. Cơ mà Kiryu nói to quá nên vẫn nghe rõ mồn một.
"Thế nên là... vâng. Vâng... Hả? Ờm... bố đợi chút."
Nói rồi cô ấy bịt ống nghe, quay sang nhìn tôi.
"Ừm... Higashikujo-kun?"
"...Gì thế?"
"Bố bảo muốn nói chuyện với cậu một chút..."
...Thật á?
"...Loại không có quyền từ chối hả?"
"...Không hẳn là không, nhưng mà... xin lỗi, lỡ nói đang ở cùng nhau rồi."
"...Là loại không có quyền từ chối rồi."
Tuy không phải trốn nợ, nhưng cảm giác tệ thật. Giờ mà chọn phương án không nghe máy thì sẽ thành 'Thằng này không muốn nói chuyện với tao à!'. Không, thú thật thì bố của vợ chưa cưới đứng đầu bảng xếp hạng những người tôi không muốn nói chuyện nhất đấy.
"...Đưa tôi."
"...Xin lỗi nhé?"
Tôi nhận lấy chiếc smartphone màu hồng dễ thương... chẳng hợp với hình tượng Kiryu chút nào, rồi áp lên tai.
"...Cháu nghe ạ. Cháu là Higashikujo Hiroyuki."
『...』
"..."
『...』
"...Dạ... ch-chào bác."
『...Nói chuyện thế này là lần đầu nhỉ. Chào cậu. Ta là bố của Kiryu Ayane, Kiryu Gonosuke.』
"..."
『...』
"...Dạ... mong bác giúp đỡ ạ."
...Khoan đã bác ơi? Sao bác im lặng thế? Bác mong chờ gì ở cháu? Với lại, bác là người đòi nói chuyện mà, nếu được thì bác chủ động giùm cháu với...
『...Mong giúp đỡ... à.』
"...Dạ... ừm, bác có vẻ không muốn giúp đỡ lắm ạ?"
Cảm thấy hơi sợ trước bầu không khí rõ ràng là không được chào đón qua điện thoại, tôi hỏi. Đầu dây bên kia vang lên tiếng hít hơi.
『...Không, không phải vậy. Sau này là quan hệ giúp đỡ lẫn nhau, ta cũng muốn xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với cậu. À, xin lỗi nhé. Trước tiên ta phải xin lỗi cậu. Ta thực sự thấy có lỗi khi kéo một người trẻ có tương lai vào chuyện thế này. Ta không định nói câu hãy tha thứ cho ta đâu.』
"...Về chuyện đó thì cháu nghĩ là đôi bên cùng có lợi thôi ạ... Bố cháu cũng... ừm..."
Nên gọi là gì nhỉ? Bác trai? Bố? Hay bố vợ?
『...Bắt cậu gọi ta là bố ngay bây giờ cũng khó. Cứ gọi Gonosuke là được.』
"...Vậy cháu xin phép. Dù sao lý do bắt đầu cũng là do cháu vay tiền bác Gonosuke mà."
『Dù vậy, con cái không cần chịu trách nhiệm cho việc làm của cha mẹ.』
"...Cháu... à không, bản thân tôi cũng chịu ơn nhân viên công ty mình. Để những người đã yêu thương mình gặp khó khăn thì hơi..."
『...Hừm.』
"...Mà... cho cháu hỏi một câu được không ạ?"
『Nếu là câu hỏi ta trả lời được.』
"Tại sao bác lại cho bố cháu vay tiền ạ?"
『Vì ông ấy gặp khó khăn.』
"...Bác làm từ thiện hay gì ạ?"
『Tất nhiên ta không định làm từ thiện. Ta thấy tiềm năng của doanh nghiệp nên mới cho vay. Ta không phải nhà hảo tâm đâu.』
"...Tiềm năng doanh nghiệp, ạ."
Không, làm gì có? Bố cháu đấy? Đào đâu ra tiềm năng? Khó tin quá... ủa? Hay là bố của Kiryu nhìn người kém?
『...Hừm. Cách nói chuyện đó, có vẻ cậu không đánh giá cao bố mình lắm nhỉ.』
"Không, cháu nghĩ ông ấy là một người cha tốt ạ."
『Cha tốt thì không gán nợ con trai đâu nhỉ?』
"...Trừ việc đó ra."
『Đùa thôi. Nếu bố cậu không nói gì ở nhà thì ta cũng không nói. Muốn biết thì tự đi mà hỏi bố cậu. Trông tưng tửng thế thôi chứ ông ấy là người xuất sắc đấy.』
"...Vậy ạ."
『Mà, sự thật là ta cũng muốn có mối liên kết với 'Higashikujo'. Ayane chưa kể với cậu sao?』
"...Nói thế này có ổn không ạ?"
『Không sao.』
"Chuyện là... bác bị coi thường vì là trọc phú ấy ạ."
『Sự thật là thế. Bản thân ta cũng bị ghét bỏ vì là trọc phú, là nô lệ của đồng tiền. Nói hơi thô nhưng chúng ta tuy có tiền nhưng cũng chỉ có mỗi tiền thôi.』
"Để dát vàng lên mặt ạ?"
『Thú thật, ta nghĩ đến mức 'Vợ chưa cưới' là hơi quá đà. Chỉ cần xây dựng quan hệ tốt với người mang dòng máu Higashikujo để không bị coi thường ra mặt hay bị mấy kẻ ngốc gây sự vô cớ là đủ rồi.』
"Nhưng hiện tại là hôn ước mà? Tại sao ạ?"
『Vì ta đề nghị và bố cậu chấp nhận điều kiện đó. Xây dựng quan hệ tốt với Higashikujo là tốt (better), nhưng nếu kết thông gia được thì là tốt nhất (best). Là một người kinh doanh, thấy phương án tốt nhất ngay trước mắt mà không chọn thì không được. Bản thân Ayane cũng tán thành việc kết thân với Higashikujo. Chẳng có trở ngại gì cả.』
"...Trừ cháu ra, phải không ạ?"
『Đúng vậy. Thế nên ta mới thấy có lỗi với cậu.』
"Không... chuyện đó. Cũng là lựa chọn của bản thân cháu mà."
『...Vậy sao. Thế thì ta không nói thêm nữa. Không cần vạch lá tìm sâu, nếu cậu đã nghĩ vậy thì ta cũng xin nương theo ý đó.』
"Vâng, cứ thế đi ạ."
Cứ đà này, tôi và Kiryu sẽ kết hôn, người này sẽ thành bố vợ. Khách sáo quá cũng mệt mỏi.
『Phải rồi. Mà, nói chuyện dông dài quá. Vẫn chưa vào vấn đề chính.』
"Vấn đề chính?"
Hả? Vẫn còn á?
『――Cậu đọc thư chưa?』
――Oh...
"...Cháu đọc rồi ạ."
『Thấy thế nào?』
"...Ừm... nói thẳng ra thì, đó là một áng văn tuyệt vời cho thấy bác trân trọng con gái mình đến nhường nào..."
『Vậy sao. Không, ta biết là thất lễ nhưng vẫn viết hết tâm tư. Tất nhiên, ta biết mình là kẻ gây rắc rối cho cậu thì lấy tư cách gì mà nói――』
Ngừng một chút.
『...Nhưng ta không kìm được.』
"..."
『Thì đúng là thế mà? Ayane là cô con gái rượu duy nhất ta nâng niu chăm bẵm. Là cô con gái quý báu, đáng yêu đến mức ngậm trong miệng cũng sợ tan! Vợ ta nằm liệt sau sinh, nên ta là người cho con bú, thay tã! Ta cũng tắm cho con, dỗ dành mỗi khi con khóc đêm đấy!』
"...Bác đã vất vả rồi ạ."
『Vất vả? Vất vả cái gì! Là vì con gái yêu mà! Mấy chuyện đó sao tính là vất vả được!』
"..."
『Mà, đúng là không nhàn hạ gì. Tốn công lắm. Nhưng ta không ngại khổ vì con gái! Chỉ cần con bé cười... gọi 'Papa, Papa' là ta thấy đủ rồi! Thú thật, ta muốn giữ con bé bên mình mãi!』
"...Xin lỗi bác."
『Thế mà... vừa xinh đẹp lên một chút là bị nẫng tay trên! Sao mà cam tâm được chứ! Tất nhiên, ta biết rõ chuyện này là do ta đề xuất. Nên ta mới chỉ dừng lại ở mức này... chứ nếu có gã nào dám mở mồm bảo 'Xin hãy gả con gái cho cháu' thì...』
"...Thì sao ạ?"
『...Cậu có biết số người tự tử ở Rừng Aokigahara nhiều hơn con số công bố không? Nghe nói có rất nhiều thi thể không được tìm thấy đấy.』
"..."
...Đáng sợ quá đấy.
『...Con gái ta đáng yêu như vậy. Có thể là do cha mẹ nhìn con thì thấy đẹp, nhưng ta nghĩ con bé đã lớn lên rất xinh đẹp.』
"Chuyện đó... vâng."
『...Thế nên, ta muốn con bé được hạnh phúc. Lúc nãy, ta đã nói cậu có thể hận ta, đúng không?』
"...Vâng."
『Lời đó không phải nói dối. Dù có biện minh thế nào, sự thật là ta đã dùng tiền mua cậu.』
Nhưng mà, ông nói tiếp.
『――Làm ơn. Ta biết mình mặt dày. Ta biết, nhưng hãy cho ta nói điều này. Dù cậu có hận Kiryu Gonosuke.』
――Thì cũng đừng hận Kiryu Ayane.
『...Xin cậu. Hãy làm cho con bé hạnh phúc.』
"...Vâng. Cháu hứa."
『...Xin lỗi nhé. Ta toàn nhờ vả cậu... thật xin lỗi.』
"...Không có gì ạ."
Có gì đâu mà hận. Kiryu... là một 'người tốt' hơn tôi tưởng nhiều. Cơ mà...
『...Sao thế?』
"Dạ, không có gì ạ."
Bố của Kiryu... là người khá tốt đấy chứ. Cứ tưởng đáng sợ hơn, ai ngờ dễ nói chuyện hơn dự kiến, lại còn khá thú vị――
『――Tuy nhiên, dù là hôn ước nhưng các cậu vẫn là học sinh cấp ba. Hãy quan hệ có chừng mực. N-Nếu... g-giả sử thôi nhé? Trong lúc còn học cấp ba mà t-ta trở thành 'Ông ngoại'... không đùa đâu, ta sẽ tống cậu vào Rừng Aokigahara thật đấy!!』
――Xin rút lại. Người này vẫn đáng sợ vãi.
◇◆◇
"Higashikujo-kun, uống trà không?"
Bị thủ thư trêu chọc, lao động khổ sai vác hai mươi cuốn sách, chơi bóng rổ, rồi lại nghe điện thoại của bố vợ, sau một loạt công việc nặng nhọc, tôi nằm dài thườn thượt trên ghế sofa phòng khách. Thấy tôi như vậy, Kiryu cười khổ rồi gọi vọng ra từ bếp.
"...Có cà phê không?"
"Giờ này á? Mất ngủ đấy?"
"À... ừ, chắc thế. Nhưng ngược lại có khi lại hay. Không ngủ được một chút cũng tốt."
"...Fufufu."
Nghe tôi nói, Kiryu vui vẻ mỉm cười, ánh mắt cô dừng lại trên tay tôi ―― nơi đang cầm một cuốn sách chiến lợi phẩm hôm nay.
"Hay không?"
"Cũng được. Không đến mức đọc thâu đêm, nhưng tôi nghĩ đọc thêm chút nữa cũng được. Cuốn này dễ đọc mà."
"Đúng không? Tôi đề cử đấy, tản văn của tác giả này."
Nghe Kiryu nói, tôi giơ cuốn sách lên ngang tầm mắt. Chưa đến hai trăm trang, mỏng hơn nhiều so với khái niệm 'sách' trong đầu tôi.
"Dung lượng cỡ này thì vừa miếng. Tôi cũng đọc được."
"Hơn nữa, mỗi câu chuyện chỉ gói gọn trong khoảng mười trang, nên nắm bắt được mở thân kết rất nhanh, đọc không bị nản. Người ghét đọc sách cứ bắt đầu từ tản văn, dần dần sẽ quen với văn bản dài thôi."
"Thế à?"
"Giống tập thể dục ấy. Bóng rổ cũng là môn chạy nhiều đúng không?"
"Ừ."
"Ban đầu có thể không chạy nổi cả trận, nhưng quen rồi thì sẽ chạy được lâu hơn đúng không?"
"Đúng thật. Ra là thế, giống nhau nhỉ."
"Đúng vậy. Đọc sách cũng cần rèn luyện mà."
Nói thế thì tôi cũng thấy hợp lý. Hóa ra tôi không đọc được sách là do chưa quen thôi à!
"Mà, người thích thì sẽ thích ngay từ đầu. Cũng có chuyện hợp hay không hợp nữa, đương nhiên rồi."
"...Cũng phải."
"Vốn dĩ Higashikujo-kun có Kamo-san là người mê sách ở ngay bên cạnh mà vẫn không đọc sách bao giờ, chứng tỏ cậu không hợp đọc sách đâu."
"...Thế mà tôi lại định đọc thử cuốn này đấy."
Cũng nhờ câu nói của Kiryu: 'Sách cậu mang về mà, cậu cũng đọc thử xem?'. Thú thật tôi chẳng định đọc đâu nhưng... bị rủ 'Đọc thử một chương tản văn trong này xem?', đọc xong thì... thấy cũng thú vị phết.
"...Cảm giác như bị hồ ly tinh mê hoặc ấy."
"Kamo-san có bao giờ khuyên cậu đọc sách không?"
"Có. Có chứ... nhưng sách nhỏ đó đọc toàn từ ngữ khó hiểu hoặc dày cộp, nên tôi chẳng có hứng đọc tí nào."
"À... Kamo-san là kiểu dốc toàn lực đẩy thuyền cho cuốn sách mình thích nhỉ."
"Còn cậu?"
"Tôi là kiểu giới thiệu sách phù hợp với người đó."
"...Nghe thế thôi đã thấy cậu đỉnh hơn Ryoko rồi."
"Vậy sao? Mà, tôi cũng chưa giới thiệu cho ai bao giờ. Có bạn đâu."
"...Cái đó là đùa tự sát thương hay gì vậy?"
Nghe hơi nhói lòng đấy.
"Sự thật rành rành mà. Mà, không phải chuyện ai giỏi hơn ai đâu. Kamo-san là người muốn tận hưởng khoảnh khắc đó hết mình. Còn tôi chỉ là người muốn duy trì lâu dài thôi."
"Kiểu tìm kiếm fan cuồng hay mở rộng đối tượng ấy hả?"
"Nói thế cũng được. Với tôi thì đây là sách lược hay đấy chứ? Vì sau này kết hôn mà có cùng chủ đề để nói chuyện thì đời sống vợ chồng sẽ phong phú hơn, cậu không nghĩ thế sao?"
"Cũng đúng."
"Nghe nói nhiều cặp vợ chồng mới cưới thì còn nói chuyện, nhưng dần dần ít đi, cuối cùng chỉ nói chuyện con cái. Rồi con cái ra ở riêng thì ly hôn tuổi xế chiều. Nếu có sở thích chung thì xác suất đó sẽ thấp đi, đúng không?"
"...Thế thì tương lai tôi sẽ bị cậu đá à..."
"Tôi không đá đâu. Tôi không muốn làm chuyện bạc tình thế."
"Thật không?"
"Với lại, đến tuổi xế chiều đó thì cậu sẽ đào hoa hơn tôi đấy?"
"Làm gì có chuyện đó?"
"Đàn ông thích phụ nữ trẻ mà?"
"Không thể vơ đũa cả nắm được... thế còn phụ nữ?"
"Thích người giàu."
"...Cũng chưa chắc đâu nhỉ?"
"Vợ kế của đại gia thì nghe nhiều rồi. Ngược lại thì ít nghe thấy đúng không? Mà, chắc không phải là tuyệt đối không có..."
"...Ừm."
Xét theo xác suất thì có lẽ vậy. Mà, có khi đàn ông muốn khoe khoang việc dẫn theo gái trẻ, còn phụ nữ thì giấu đi cũng nên. Cơ bản đàn ông là lũ ngốc mà.
"...Dù vậy, tôi cũng chẳng tăm tia em nào trẻ đẹp đâu nhé?"
"Ồ? Cậu định bên tôi trọn đời sao?"
"Thì... dù hoàn cảnh thế nào thì cũng kết hôn rồi mà."
"...Cậu phát ngôn tích cực đáng mừng ghê nhỉ? Có chuyển biến tâm lý gì à?"
"À..."
...Cũng phải.
"...Đầu tiên, cậu không xấu tính như tôi tưởng."
"Tưởng tượng thế nào――Khoan, không cần nói đâu."
"Nữ phản diện."
"...Đã bảo không cần nói rồi mà. Mà cũng khuôn mẫu ghê nhỉ? Sau lưng bị nói ra nói vào nhiều lắm đấy."
"Nhưng thực tế đâu phải vậy? Thấy sai thì thẳng thắn xin lỗi, cũng biết cảm ơn. Người biết cảm ơn và xin lỗi đàng hoàng thì không xấu đâu."
"Làm sai thì xin lỗi là đương nhiên mà? Vui thì cảm ơn cũng thế."
"Nhưng tôi chưa thấy cậu xin lỗi hay cảm ơn ai bao giờ."
Trừ tôi ra... à không. Cũng có cúi đầu với Ryoko và Tomomi rồi.
"Có thân thiết đến mức phải xin lỗi hay cảm ơn đâu. Bị gây sự thì tôi chiến thôi."
"Gì? Cậu thuộc tộc người hiếu chiến nào à?"
"Biết không? Ở châu Âu có những khu phố mà bị dí tàn thuốc vào người, ai kêu lên là người đó thua đấy?"
"Đây là Nhật Bản."
Khu nào đấy. Tuyệt đối không đi.
"Mà, đùa thôi... thật sự là bình thường không có giao tiếp gì. Nên cũng chẳng có gì để xin lỗi hay cảm ơn."
"Thế thì cũng cô đơn nhỉ..."
"Không đâu. Quen rồi."
"Vậy à."
...Thôi, chính chủ đã nói thế thì tôi không ý kiến nữa. Bản thân tôi cũng chẳng phải loại nhiều bạn bè gì cho cam. Nếu vậy thì――
"...Nhưng mà."
"Hửm?"
"Cái này... hơi xấu hổ chút."
Nói rồi, cô ấy hơi đỏ mặt, liếc nhìn tôi. Có vẻ ngượng ngùng, tay vân vê lọn tóc.
"Gặp Higashikujo-kun... bây giờ mỗi ngày, tôi thấy hơi vui."
"...Vậy hả."
...Dừng lại đi. Tôi cũng ngại chết đi được, cảm giác như mọi thứ sắp nổ tung ấy. Chủ yếu là lý trí.
"T-Tại vì... Higashikujo-kun hiền lành... lại đối xử với tôi như con gái bình thường... tôi chưa được thế bao giờ... n-nên vui lắm... Dù mệt nhưng vẫn đọc cuốn sách t-tôi giới thiệu... Chắc cậu thấy phiền phức lắm nhưng vẫn chiều theo sự dịu dàng đó, tôi thấy thích lắm."
"...Dừng lại đi."
"Cái lúc nãy... bảo không tăm tia ai khác... tôi thấy hơi 'rung rinh'."
"...Dừng lại đi, Kiryu-san."
"Nên là... nếu không có Higashikujo-kun... chắc sẽ hơi cô đơn."
"Đã bảo dừng lại mà! Ngại chết mất! Ngại kinh khủng khiếp luôn ấy!"
"Ư-Ừ! Xin lỗi nhé! Lúc nãy tôi cũng thấy hơi xấu hổ!"
"Không phải tình cảm nam nữ đâu nhỉ? Một trăm phần trăm là tình bạn đúng không!! Nói đi, là tình bạn!"
"S-Sao chứ! Đúng là không phải tình cảm nam nữ... nhưng bị bảo phủ nhận đến mức đó thì tôi hơi bực đấy."
"Nổ tung đấy! Lý trí của tôi với mấy thứ linh tinh bay màu hết đấy, được không hả!"
Thử bị một cô gái mình cũng có cảm tình sống chung dưới một mái nhà nói 'Tôi... thích cậu' xem. Ai mà chịu nổi. Đã thế Kiryu còn là siêu mỹ nữ nữa chứ!
"Đ-Đúng thế! Một trăm phần trăm tình bạn!"
"Đ-Đúng không!"
"Đ-Đúng vậy!"
"Đấy! Từ giờ hãy thân thiết nhé!"
"Ư-Ừ!"
Cái màn kịch gì đây. Cả hai cùng nghĩ vậy, rồi ngượng ngùng liếc nhìn nhau.
"...Ừm... t-tôi đi ngủ đây."
"...Ờ, chúc ngủ ngon."
"Ừ... cái đó, mải đọc sách cũng được nhưng... ngủ sớm đi nhé? À, phải ngủ trong phòng đàng hoàng đấy! Cảm lạnh bây giờ!"
"...Biết rồi."
"Vậy thì... ngủ ngon."
Mở cửa phòng khách, Kiryu chỉ ló mặt và tay ra làm dấu 'Bye bye'. Dù có khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo, nhưng nhìn cử chỉ như trẻ con của Kiryu khi rời phòng...
"...Thế này thì chữ nào vào đầu được."
――Nói mấy câu dễ thương thế làm gì không biết.
Cảm giác như bị thua cuộc, tôi quẳng cuốn sách lên bàn phòng khách, rồi quyết định đi ngủ cho đỡ bực.
◇◆◇
"...Khụ..."
Sáng hôm sau, tôi - kẻ không nghe lời Kiryu mà ngủ ở phòng khách - khi tỉnh dậy đã thấy [ai đó] bị cảm lạnh một cách ngoạn mục.
"...Này, sao thế? Sao cậu lại bị cảm?"
...Là Kiryu.
"...Khụ... Ồ-Ồn ào quá. Tại không ngủ được nên tôi ngồi đọc sách... khụ... chắc bị nhiễm lạnh lúc tắm xong..."
Kiryu lườm tôi với khuôn mặt hơi ửng đỏ. Không biết là do xấu hổ hay do sốt cao nữa...
"...Tạm thời cứ ngủ đi đã. Đến trường thì... tôi liên lạc chắc không ổn nhỉ?"
"Phải ha... khụ... để tôi tự liên lạc."
"Nổi không?"
"Vẫn nói được mà. Không cần lo quá đâu... khụ."
"...Thật không đấy."
"Thật mà. Nào, mau đi học đi. Muộn bây giờ?"
Nói rồi Kiryu kéo chăn lên che mắt. Không, đi học cái gì...
"...Cơm trưa tính sao?"
"...G-Gọi đồ ship gì đó là được."
"...Ngốc à. Đang cảm cúm ai lại ăn mấy thứ thiếu dinh dưỡng thế."
"Vậy nấu cháo nhé?"
"...Mà, cậu nấu cơm cũng ngon thật."
Ngon thì ngon... nhưng cũng không thể bắt người ốm làm thế được.
"...Được rồi. Tôi cũng nghỉ."
"Hả!? Sao cậu lại――khụ khụ!"
"Này, đừng nói to. Đừng lo. Tôi trông thế này chứ thái độ sinh hoạt bình thường tốt lắm. Cúp học một ngày không bị mắng vốn đâu."
Tôi ưỡn ngực tự hào. Thấy thế, Kiryu nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ.
"...Cậu mà... thái độ sinh hoạt tốt á?"
"...Thì, kiểu không nổi bật không ồn ào ấy. Chỉ là không nổi bật theo hướng xấu như cậu thôi."
"...Một nửa không phải lỗi của tôi đâu nhé? Tôi có muốn nổi bật đâu. Tại họ gây sự nên tôi mới đập tan nát thôi chứ."
"...Bình thường nữ sinh cấp ba không dùng từ 'đập tan nát' đâu nha~"
Đúng là Nữ phản diện có khác.
"Tóm lại là, tôi khá đàng hoàng nên nghỉ một buổi cũng không sao. Khác với cậu, tôi có bạn bè nên mượn vở được."
"...Cậu không nói móc không chịu được à?"
Kiryu lườm tôi. Xin lỗi nhé.
"Dù sao thì, cậu cứ nằm ngủ đi. Nấu cháo xong tôi mang vào cho."
"A, khoan đã!"
"Gì? Tôi là thằng đàn ông nói được làm được. Đã bảo cúp học là tôi sẽ dốc toàn lực cúp học."
"Nói cái gì ngốc nghếch thế. Không phải chuyện đó..."
Với đôi má vẫn ửng đỏ, cô ấy nhìn tôi.
"...Xin lỗi nhé... cái đó... c-cảm ơn."
"...Ờ-Ờ. T-Tóm lại là ngủ sớm đi."
Thái độ hơi yếu đuối đó, nếu nhìn thêm nữa chắc sẽ có chuyện không hay, nên tôi vội vàng đóng cửa phòng lại.
◇◆◇
"...Ưm... trưa rồi à."
Sáng nay, sau khi nấu cháo cho ăn, cho uống thuốc và dán miếng hạ sốt lên trán, Kiryu đã ngủ ngay lập tức. Thấy vậy, tôi dọn dẹp phòng qua loa rồi ngồi đọc tiếp cuốn sách hôm qua ở phòng khách thì bụng réo lên.
"...Kiryu... dậy chưa nhỉ? Nhỏ đó."
Tôi rời phòng khách đến trước phòng Kiryu. Cốc cốc cốc, gõ cửa xong thì nghe tiếng 'Mời vào' vọng ra.
"...Chào buổi sáng, Higashikujo-kun."
"Ờ, chào. Sốt thế nào rồi?"
"Ba mươi bảy độ hai. Đỡ nhiều rồi."
"Thế à. Vậy thì tốt."
Sáng nay hơn ba mươi tám độ, giờ đỡ nhiều rồi nhỉ?
"Ừ. Cũng nhờ cậu cả đấy. Cảm ơn nhé."
"Không, tôi chỉ nấu cháo cho ăn thôi mà?"
"Thú thật là sáng nay mệt lắm... nếu chỉ có một mình, chắc tôi cứ thế nằm li bì không ăn uống gì mất. Người cứ lờ đờ, mắt cũng mờ đi."
"Thấy tôi đẹp trai lên không?"
"Thấy thành ba người luôn."
"Ai sướng đâu chứ?"
Nam sinh cấp ba tẻ nhạt này mà phân thân thành ba người thì...
"Vậy sao? Tôi biết có người sẽ vui đấy... mà, thôi kệ. Dù sao cũng cảm ơn cậu. Thật sự cảm ơn nhé, Higashikujo-kun. Nhờ cậu mà mai tôi đi học được rồi."
"Thế thì tốt. Rồi sao? Cơm trưa, ăn nổi không?"
Không có tiếng trả lời.
"――Á! C-Cái này là! L-Là hiện tượng sinh lý! Ch-Chịu thôi chứ!"
Thay cho câu trả lời, một âm thanh dễ thương vang lên từ bụng Kiryu.
"Khục khục... th-thèm ăn là tốt đấy."
"Đ-Đã bảo là! Đừng có cười! Chịu thôi mà! Cái này... ch-chịu thôi!"
"Hahaha! Xin lỗi xin lỗi. Thế muốn ăn gì? Đừng ăn món gì nặng bụng quá là được."
Kiryu đỏ bừng mặt lườm tôi. Nhưng chỉ vài giây sau, cô ấy thở dài như bỏ cuộc.
"...Thôi được rồi. Muốn ăn gì à? Muốn ăn gì nhỉ..."
Cô ấy chống ngón trỏ lên cằm, nhìn vào hư không suy nghĩ. Rồi như chợt nhớ ra điều gì, khuôn mặt cô rạng rỡ hẳn lên.
"Phải rồi! Từ xưa tôi đã muốn ăn món đó! Này! Cái món xuất hiện trong truyện cô phù thủy nhỏ làm shipper ấy!"
"Hả?"
"Sữa cháo (Cháo sữa)!"
"...À."
Món đó hả.
"Mà cậu cũng xem mấy cái đó à?"
"Cơ bản là tôi thích các tác phẩm của hãng đó. Tuy là tôi xem từ nguyên tác trước."
Có nguyên tác à. Giờ mới biết.
"Tôi đã nghĩ nếu bị cảm nhất định phải ăn thử một lần! Này, làm được không?"
"Thì làm được..."
Nấu thì dễ, nguyên liệu cũng có. Có thì có nhưng...
"Đang cảm mà ăn đồ sữa thì không tốt lắm đâu."
"Thế à?"
"Bụng dạ đang yếu mà?"
"Ư... vậy sao... uổng công mơ ước bấy lâu..."
Kiryu ỉu xìu vẻ tiếc nuối. Nhìn dáng vẻ đó thấy tội tội sao ấy.
"...Thôi, chắc không sao đâu."
"Hả?"
"Khỏe thế này chắc ổn thôi. Tôi cho ít sữa thôi nhé?"
"Thật á!? Ừ! Không sao đâu!"
Kiryu giơ hai tay lên trời biểu lộ niềm vui sướng tột độ. Cười khổ trước hành động đó, tôi rời phòng Kiryu quay lại bếp. Lấy nguyên liệu từ tủ lạnh ra, bắt đầu nấu!
"Xong rồi đây~"
"Oa~! Trông ngon quá!"
Một lúc sau, tôi mang bát cháo sữa đã hoàn thành vào cho Kiryu. Thấy mắt cô nàng sáng rực lên, tôi cười khổ đưa bát cháo ra.
"Nóng đấy, thổi nguội rồi hẵng ăn nhé?"
"Ừ!"
"Hay là muốn tôi bón 'A~' cho?"
"Lời mời hấp dẫn đấy? Nhưng tôi xin kiếu. Sáng nay sốt cao hơn còn tự ăn được, giờ hạ sốt rồi cần gì phải bón."
"Vậy hả."
Nói được thế này, lại còn biết đùa thì chắc ổn rồi.
"Ưm~!! Ngon quá!"
"Ngon không? Thế thì tốt."
"Ừ! Ngon lắm! Higashikujo-kun nấu ăn giỏi thật đấy?"
"Có giỏi giang gì đâu. Tôi chỉ nấu được mấy món cỡ này thôi."
"Thế á? Nhưng bình thường ai lại đi nấu cháo sữa chứ?"
"Akane――à, em gái tôi ấy? Hồi nhỏ con bé yếu ớt lắm, hở tí là sốt. Bố mẹ bận rộn nên tôi toàn phải trông."
Mà, cách nhau có một tuổi nên nói là trông nom cũng chẳng to tát gì.
"Lúc đó con bé cũng bảo thế. 'Muốn ăn cháo sữa~' ấy."
"...Chuyện hồi nhỏ đúng không? Ơ? Tôi giống trẻ con à?"
"Đừng lo. Giờ nó sốt vẫn đòi ăn mà."
Tôi bảo khó tiêu đừng ăn... mà nó nhất quyết không chịu. Ủa? Đừng bảo sắp tới lại nói 'Cháo sữa' là hương vị của em gái nhé?
"...Tiện thể, chuyện tôi nấu cháo sữa giữ bí mật nhé?"
"? Tại sao?"
"Chủ yếu là vì hòa bình của tôi."
Cơn ác mộng Mì Ý Đậu Phụ Tứ Xuyên lại tái diễn mất. Nghe tôi nói vậy, Kiryu nghiêng đầu thắc mắc nhưng vẫn gật đầu. May quá. Hòa bình của tôi được bảo vệ rồi.
"...Phù. Cảm ơn vì bữa ăn. Ngon lắm!"
"Không có gì."
"Không có gì là sao chứ. Món ăn tuyệt vời lắm!"
Thế thì tốt rồi.
"Vậy thì, uống thuốc rồi ngủ thêm chút nữa đi. Thế thì mai lại nhảy tanh tách ngay ấy mà."
"..."
"Sao thế? À, cái đó hả? Ngủ nhiều quá không ngủ được nữa chứ gì?"
"Ư... cũng đúng. Ngủ li bì luôn mà."
========================================
"Nói thế chứ không ngủ thì không khỏi được đâu?"
Thuốc chữa cảm tốt nhất là giấc ngủ mà.
"B-Biết rồi! Thì ngủ... nhưng mà, c-cái đó, hơi cô đơn..."
Nói lí nhí trong miệng, Kiryu chui tọt vào trong chăn. Một ngọn núi nhỏ nhô lên ngay tại đó. Gì đây? Cosplay game xếp gạch à?
"...Cái đó, nhé?"
Chỉ ló mỗi đôi mắt ra khỏi chăn, cô ấy ngước mắt nhìn tôi.
"...Cho đến lúc ngủ... nắm tay tôi được không?"
Dọn dẹp chưa xong, quét tước cũng đang dở dang. Việc thì còn đầy ra đấy.
"...Hết cách thật."
Này, Kiryu. Đừng có làm vẻ mặt vui sướng thế chứ. Lý trí của tôi, làm việc cho đàng hoàng vào!
====================
◇◆◇
Cuối cùng thì cơn cảm lạnh của Kiryu cũng khỏi hẳn chỉ sau một ngày. Để cho chắc ăn, ngày hôm sau Kiryu vẫn nghỉ học (tôi đã đề nghị ở nhà chăm sóc nhưng cô ấy bảo đừng có trốn học và đuổi tôi đi...), và rồi ngày thứ Sáu hôm nay cũng đến.
"Thế nào? Cậu ổn rồi chứ?"
"Làm quá lên thế. Chỉ là cảm lạnh thôi mà? À, lấy giúp tôi lọ nước tương với."
"Đây. Mà, không có chuyện gì lớn là tốt rồi."
"Thật đấy. Cũng nhờ có Higashikujo-kun cả. Cảm ơn cậu nhé."
Nói rồi, Kiryu mỉm cười rạng rỡ và đưa đũa gắp cá nướng. Tay trái cầm bát cơm, cô ấy lùa cơm trắng vào miệng đến phồng cả má.
"Ngon quá! Quả nhiên cơm tôi nấu là ngon nhất!"
"Rồi rồi. Tuy tôi muốn nói là do nguyên liệu ngon... nhưng đúng là cơm Kiryu nấu ngon thật."
Không biết khác biệt ở đâu, nhưng tôi cảm giác cơm Kiryu nấu ngon hơn tôi nấu. Có thể là do tâm lý, nhưng được khen làm Kiryu vui ra mặt, cô ấy hăng hái tuyên bố "Việc nấu cơm cứ để tôi lo!". Mà, người nấu ngon hơn làm thì tốt hơn, tôi cũng đỡ việc nên coi như đôi bên cùng có lợi.
"Dù vậy thì cậu cũng vừa mới ốm dậy đấy. Ngày mai, ngày kia nhớ nghỉ ngơi cho kỹ vào nhé? Đừng có đi ra ngoài lung tung. Cậu có dự định đi đâu không?"
"Mai với kia tôi cũng chẳng có kế hoạch gì đặc biệt. Mà nói đúng hơn, vốn dĩ tôi cũng ít khi ra ngoài lắm. Bạn bè cũng chẳng có."
"Lại nói mấy câu khó đỡ rồi... Nhắc mới nhớ, trước giờ ngày nghỉ cậu thường làm gì?"
"Ở nhà đọc sách, hoặc đi học thêm các môn năng khiếu chăng?"
"...Học năng khiếu? Cậu học gì?"
"Giờ thì không. Hồi cấp hai thì có piano, violin và hội thoại tiếng Anh."
"...Hả. Thế thời gian còn lại? Chắc là đọc sách rồi, nhưng cậu không xem tivi à?"
"Chủ yếu là đọc sách. Tivi thì... tôi không xem nhiều lắm. Tin tức hay phim điện ảnh yêu thích thì có xem... chắc chỉ thế thôi nhỉ?"
"Phim truyền hình dài tập thì sao?"
"Không hứng thú lắm. Tôi không có ý bảo nó không hay... nhưng mà, tôi ghét việc phải chờ đợi cả một tuần. Tôi muốn biết diễn biến tiếp theo ngay lập tức."
"À, ra là vậy."
"Với lại."
Nói rồi, ánh mắt cô ấy nhìn xa xăm một chút.
"Dù có xem phim thì cũng chẳng có bạn bè nào để bàn luận cả."
"Sao dạo này cậu hay lấy nỗi đau của bản thân ra làm trò đùa thế!?"
"Đùa thôi. Mà, dù không xem phim thì tôi cũng chẳng bao giờ bị lạc hậu so với chủ đề mọi người nói đâu nhé? Vì tôi lúc nào cũng nằm ngoài vòng tròn câu chuyện của họ mà!"
"Đã bảo là!"
"À nhưng mà, theo một nghĩa nào đó thì tôi là trung tâm của câu chuyện đấy chứ? Tất nhiên, theo nghĩa xấu."
"...Cậu này?"
Thấy tôi lên tiếng, Kiryu khúc khích cười. Tính cách cô nàng dạo này tốt lên thật đấy.
"Nhưng cũng nhờ thế mà tôi thấy biết ơn Higashikujo-kun. Được trò chuyện mỗi ngày thế này."
"Thì, chúng ta sống chung mà."
"...Ngày xưa tôi từng nghĩ nói chuyện với người khác là vô nghĩa đấy."
"...Sao lại vô nghĩa được."
"Vô nghĩa chứ. Vì những gì tôi nhận được toàn là ác ý thôi. Nếu thế thì thà hai bên cứ giữ thái độ không can thiệp vào nhau chẳng phải mang tính xây dựng hơn sao?"
"...Vậy à?"
"Đúng thế. Nhưng có lẽ cũng vì vậy mà tôi bị cuốn hút bởi thế giới trong sách."
"Vì sách không nói xấu người khác sao?"
"Vì trong sách là một thế giới tươi đẹp. Thế nên, tôi cơ bản là thuộc phe ủng hộ kết thúc có hậu! Truyện thì nhất định phải là Happy End mới được!"
"Nhắc mới nhớ, Kiryu hay đọc loại sách gì?"
Biết là thích kết thúc có hậu rồi, nhưng có nhiều thể loại mà. Trinh thám, hay tiểu thuyết lịch sử chẳng hạn.
"Đã bảo là phe ủng hộ kết thúc có hậu mà? Đương nhiên là tiểu thuyết lãng mạn rồi. Mà, cái gì tôi cũng đọc... nhưng thích nhất vẫn là tiểu thuyết lãng mạn, hơn nữa phải là loại ngọt đến sâu răng ấy mới chịu!"
"..................Thật á?"
Một sở thích không hề phù hợp với Kiryu chút nào vừa được tiết lộ.
"Gì chứ. Tôi cũng là con gái mười bảy tuổi đấy nhé? Cũng biết khao khát tình yêu chứ bộ. Mỗi lần đọc sách, tôi đều nghĩ 'A, mình cũng muốn có một tình yêu tuyệt vời như thế này!'."
"Tôi cứ tưởng cậu sẽ nói kiểu 'Tình yêu là một cơn sốt thôi! Lãng phí thời gian!' chứ."
"Tôi không nói thế đâu. Tôi là người theo chủ nghĩa hiện thực mà. Nếu gặp được người mình thấy tốt thì yêu đương là chuyện bình thường, không yêu mới là lạ ấy."
Nói như thể chuyện hiển nhiên, cô ấy ăn một miếng cá nướng. Nhìn gương mặt giãn ra vì ngon miệng của Kiryu, tôi chợt nhớ lại.
"Hồi đầu cậu gay gắt lắm mà."
"...Chuyện lúc đó tôi xin lỗi rồi mà."
"Không, tôi không có ý trách móc... nhưng nghĩ kỹ thì cậu cũng đáng thương thật nhỉ?"
"Đáng thương? Tại sao?"
"Vì cậu muốn có một 'tình yêu tuyệt vời' đúng không? Cứ thế này mà kết hôn thì chuyện yêu đương... A, nhưng mà vẫn được nhỉ? Cậu từng bảo ngoại tình cũng được mà."
"Tôi cho phép cậu thôi, chứ tôi không có ý định đó đâu nhé? Cái chuyện bất nghĩa như thế."
"Không, tôi cũng đâu có định làm thế..."
"Tôi nói rồi mà? Tôi là người thực tế. Tuy tôi có phản ứng hơi quá với từ 'Vợ chưa cưới'... nhưng dù sao tôi cũng là con gái thừa kế của nhà Kiryu? Không thể lấy một người chồng kỳ lạ được. Nếu vậy, chắc chắn không phải hứa hôn thì cũng là đi xem mắt. Yêu đương tự do là chuyện không tưởng."
"Ra vậy..."
Kể cũng đúng. Nếu có gã nào đến nhà Kiryu mà bảo 'Chào bác! Cháu xin phép rước con gái bác đi nhé~' thì chắc chắn sẽ được bác Gonosuke tặng ngay một vé một chiều đi thám hiểm Rừng cây tự sát Fuji không lối về.
"Nhưng chuyện đó ít nhất cũng phải sau khi tốt nghiệp đại học chứ?"
"Chắc thế. Ít nhất tôi nghĩ sẽ không có chuyện xem mắt khi đang học cấp ba đâu."
"Nghĩ vậy thì... quả nhiên cậu đáng thương thật. Lẽ ra thời cấp ba cậu đã có thể yêu đương rồi."
Chưa nói đến chuyện kết hôn, một cô gái khao khát tình yêu mà lại không biết mùi vị tình yêu... hay không thì tôi không rõ, nhưng nghe qua thì chắc cũng chẳng có hơi trai nào, tuổi còn trẻ thế này mà đã có hôn ước. Thế thì...
"...Gì? Sao thế?"
Nhận ra Kiryu đang phồng má, nheo mắt nhìn tôi đầy bất mãn. Không liên quan lắm nhưng trông hơi bị dễ thương.
"Cậu ghét việc hứa hôn với tôi đến thế à?"
"...Hả?"
Sao lại thế? Tôi đang thấy cậu đáng thương cơ mà?
"Thì... nãy giờ cậu cứ ám chỉ bảo tôi 'hãy đi yêu đương đi' còn gì?"
"...Tôi không có ý đó."
Nghe cô ấy nói mới thấy... ừ thì, đúng là nghe giống vậy thật.
"Thật không đấy? Cảm giác như cậu đang muốn tôi đi tìm 'tình yêu tuyệt vời' ấy."
"Không phải muốn cậu đi tìm... mà là thấy cậu không thể làm thế nên thấy tội nghiệp thôi."
"Hừm? Mà này, vốn dĩ cậu thấy ổn nếu tôi yêu ai đó sao? Bỏ mặc cậu, đi tình tứ với người khác... có một 'tình yêu tuyệt vời' ấy?"
"..."
Kiryu á? Bỏ mặc tôi, đi với ai đó... tình tứ... 'tình yêu tuyệt vời'?
"...Hừm."
"Đù, đùa thôi! Đùa thôi mà, đừng làm mặt đáng sợ thế chứ?"
"...Hả? Mặt tôi đáng sợ lắm à?"
"Không hẳn là đáng sợ... mà kiểu như, mặt mũi trông cực kỳ bất mãn ấy? À không, đúng là đáng sợ thật, cái mặt đó."
Chà... thú thật thì đúng là tôi có hơi 'khó chịu' một chút. Bảo là tình cảm yêu đương thì không hẳn... nhưng là gì nhỉ? Cảm giác như bị cướp mất đứa bạn thân ấy, cực kỳ rõ rệt.
"Mà, đừng lo lắng? Tôi không có ý định yêu đương với ai khác đâu. Tôi mê mẩn cậu rồi, được chưa?"
"Cuộc đời cậu nhiều lời nói dối thật đấy."
"Không dối đâu. Tôi là vợ chưa cưới của cậu, cậu là chồng chưa cưới của tôi mà? Dù không tính chuyện đó, cậu cũng là người con trai tôi nói chuyện lâu nhất từ trước đến giờ. Mà... đúng là mê mẩn thì có hơi quá lời, nhưng số một thì vẫn là số một nhé?"
"Thế thì vinh hạnh quá."
"Thiệt tình."
Cười khổ, Kiryu đặt đũa xuống.
"Thế nên... cái vẻ mặt giận dỗi lúc nãy của cậu... tuy hơi sợ, nhưng tôi vui lắm."
"...Vậy sao."
"Bị cậu nghĩ là 'sao cũng được' thì chắc tôi sẽ đau lòng lắm đấy."
"Tôi không nghĩ là sao cũng được đâu."
Chắc chắn tôi không thể coi nhỏ này là 'người dưng nước lã' được nữa rồi.
"Cảm ơn. Tôi vui lắm."
"Không có chi."
"Như lúc nãy tôi đã nói, người tôi dành nhiều thời gian nhất... và sẽ tiếp tục gắn bó sau này là cậu. Cậu là người con trai biết rõ về tôi nhất... nhưng chắc tôi chưa phải là người con gái hiểu rõ cậu nhất đâu nhỉ."
"...Chắc là vậy."
Ryoko, Tomomi hay Mizuho hiểu rõ tôi hơn nhiều.
"Nhưng thế thì hơi ấm ức nhỉ? Cho nên nhé?"
...Hãy cho tôi biết thêm về cậu đi? Ý là vậy.
"...Đồ hiếu thắng."
"Đúng vậy. Chính tôi cũng bất ngờ. Hình như tôi khá là hiếu thắng đấy?"
"Cậu tự nhận thức được mình hiếu thắng rồi còn gì, Nữ phản diện. Cậu toàn đường đường chính chính đập tan nát bao nhiêu người rồi còn kêu."
"Nói vậy cũng đúng. Thế thì, câu hỏi từ cô nàng hiếu thắng đây. Nữ diễn viên cậu thích là ai?"
"Cậu có xem tivi đâu mà biết?"
Cứ thế, chúng tôi trò chuyện những điều vụn vặt khi đêm thứ Sáu dần trôi qua.
◇◆◇
"Nè, Higashikujo-kun?"
"Sao thế?"
Trưa Chủ nhật, tôi đang nằm dài xem tivi. Bữa trưa ăn mì Ý nên bụng cũng no căng, đang thiu thiu thư giãn thì có tiếng gọi. Là Kiryu.
"Cái này... cậu có thấy hứng thú không?"
"Cái này...?"
Tôi nhìn vào 'thứ đó' mà Kiryu đưa ra. Đó là một tờ rơi với dòng chữ đầy màu sắc 'Lễ hội quê hương Niitsu lần thứ 8'.
"...Lễ hội quê hương à."
"Hôm nay tổ chức đấy. Địa điểm là cái công viên hôm nọ mình chơi bóng rổ, thấy sao? Đi thử một chút không? Cũng gần mà."
"À... ừ nhỉ. Gần thì cũng gần."
Đến đó thì cũng không xa lắm. Không xa nhưng mà...
"Cơ mà... có ổn không đấy? Mới ốm dậy mà đã đi chơi."
"Cậu bảo bọc quá mức rồi đấy. Chỉ là cảm lạnh thôi, tôi khỏi hẳn rồi. Chỗ đó cũng gần, đi ngó nghiêng một chút rồi về ngay thôi. Đi đi mà~"
Nói rồi, Kiryu kéo kéo tay áo tôi. Giãn áo bây giờ.
"...Thì đi... nhưng sao thế? Cậu bảo ngày nghỉ thì đọc sách cơ mà?"
Cô nàng này trở nên năng động từ bao giờ thế? Mà, tôi không biết trước kia thế nào nên cũng khó nói.
"Thì đúng là vậy... nhưng cậu không nghĩ hẹn hò ở lễ hội là cơ bản sao?"
Cơ bản á... à.
"Theo kiểu tiểu thuyết lãng mạn hả?"
"Truyện tranh thiếu nữ cũng tính nhé."
"Thì cũng là tình tiết hay gặp."
"Đúng không? Tôi cũng có chút ngưỡng mộ. Với lại, tôi chưa từng đi lễ hội bao giờ."
"Thế á?"
"A, xin lỗi. Nói thế dễ gây hiểu lầm. Tôi chưa từng đi lễ hội... với bạn bè."
"..."
"Tôi từng đi với bố mẹ hồi còn bé xíu... nhưng lên cấp một, cấp hai thì người ta thường đi lễ hội với bạn bè đúng không? Nên lâu lắm rồi tôi mới đi lại đấy."
"...Lựa chọn đi một mình thì sao?"
"Không đời nào. Lỡ gặp bạn cùng lớp thì sao. Kiểu gì cũng bị cười nhạo cho xem."
Kể cũng đúng. Nhất là Kiryu lại hay gây chú ý theo hướng tiêu cực, nếu bị nói kiểu 'Ối chà, Kiryu-san đi một mình đấy à?' thì với tính cách của nhỏ này chắc không chịu nổi đâu.
"Thế gặp bạn cùng lớp thì tính sao? Lộ chuyện sống chung thì phiền phức lắm đấy?"
"Hồi cậu ở nhà bố mẹ, cậu đã đi lễ hội quê hương ở đây bao giờ chưa?"
"...Chưa."
Lễ hội quê hương thường mang hình ảnh lễ hội của khu dân cư đó thôi. Chẳng ai hơi đâu lặn lội từ xa đến.
"Đấy, lỡ có gặp thì cứ bảo 'tình cờ gặp nhau nên đi chung' là được chứ gì? Đi nào, Higashikujo-kun! Đi thôi!"
"...Haizz. Biết rồi. Nhưng đừng có về muộn quá đấy."
"Hoan hô!"
Nhìn Kiryu nhảy cẫng lên vui sướng, tôi cười khổ rồi rời phòng khách về phòng lấy ví.
◇◆◇
"Hi, Higashikujo-kun! Chúng ta xem từ đâu trước đây!"
Lễ hội quê hương được tổ chức trong công viên cũng khá đông đúc. Tôi cười trừ nhìn Kiryu đang phấn khích ra mặt.
"...Bình tĩnh chút đi. Cậu hưng phấn quá đà rồi đấy."
"Phải hưng phấn chứ! Cậu nghĩ bao nhiêu năm rồi tôi mới đi lễ hội hả!"
"Biết rồi biết rồi. Thiệt tình... hưng phấn quá coi chừng ngã đấy nhé?"
"Có phải trẻ con đâu mà ngã! Nào! Đi đâu trước đây!"
"...Để xem nào."
Tôi nhìn quanh một lượt. Chỉ cần lướt mắt qua cũng thấy các quầy đồ ăn như takoyaki, yakisoba, kẹo táo, bánh crepe, rồi các quầy trò chơi như bắn súng, vớt cá vàng, câu yoyo... Về cơ bản thì đầy đủ các quầy hàng tiêu chuẩn của lễ hội...
"...Trước mắt thì loại bỏ các quầy đồ ăn nhé."
"Hả, hả!? Sa, sao lại thế! Đồ ăn là thứ không thể thiếu mà!"
"Vừa mới ăn trưa xong, bụng đã đói đâu? Giờ mà ăn thì tối về Kiryu lại bảo 'Tôi khỏi ăn tối' cho xem?"
Không ăn đủ ba bữa là hại sức khỏe lắm.
"Kh, không sao đâu! Yakisoba ở lễ hội là chứa trong cái bụng khác mà!"
"Cái lý thuyết đồ ngọt là bụng khác thì nghe rồi chứ yakisoba là bụng khác thì chưa nghe bao giờ. Tóm lại là không."
"V, vậy thì... đúng rồi! Vớt cá vàng! Vớt cá vàng thì được chứ!"
"Đương nhiên là không rồi?"
"Đúng không! V, vậy thì... ơ, không được á? Tại sao!"
...Cậu này.
"...Cậu đã nuôi sinh vật sống bao giờ chưa? Vớt cá vàng không phải là vớt xong rồi thả lại đâu nhé? Cậu có chăm sóc tử tế được không?"
Chắc cũng có chỗ cho vớt rồi thả... nhưng tôi thấy thế thì vui vẻ gì đâu. Phải có chiến lợi phẩm mang về mới vui chứ.
"Ư! Ch, chưa từng... nhưng Higashikujo-kun không nuôi được sao? Tôi cũng sẽ giúp mà, chúng ta cùng nuôi nhé! Kết tinh tình yêu đấy!"
"Kết tinh tình yêu cái gì. Không đâu, phiền phức lắm."
"Phiền phức á! Cá vàng đáng thương lắm đấy!"
"Đúng rồi. Thế nên tôi mới không nuôi. Bị nuôi bởi người nghĩ mình là phiền phức thì con cá vàng mới là đáng thương nhất đấy."
"Thì... đúng là thế... nhưng, v, vậy thì cái gì mới được chứ!"
"Để xem..."
Tôi nhìn quanh các quầy hàng một lần nữa. Hừm...
"...Chắc là câu yoyo. Tuy lo là bóng nước sẽ vỡ... nhưng loại trừ đồ ăn và sinh vật sống thì theo phương pháp loại suy chỉ còn cái này thôi. Suy nghĩ một cách logic là vậy."
"...Nè, Higashikujo-kun. Cậu định thi khối Tự nhiên hả?"
"Khối Xã hội nhé."
Tuy ghét đọc sách nhưng toán thì phải đi học bổ túc, tôi chọn khối Xã hội đấy chứ?
"Gì vậy, cách nói chuyện sặc mùi dân Tự nhiên. Tôi ghét dân Tự nhiên."
"Xin lỗi toàn thể dân Tự nhiên trên thế giới ngay!"
Tự nhiên quăng cái phát ngôn gây sốc gì thế hả cô bé này! Đáng sợ thật!
"Gì chứ, gì chứ... Đã mất công đến lễ hội rồi, phải kiểu như... hai người vui vẻ hòa thuận đi dạo chứ..."
"Cậu nói gì cơ?"
"Không có gì! Thôi được rồi, câu yoyo thì câu yoyo! Nhanh lên! Đi thôi!"
Thở dài nhìn Kiryu đang hậm hực đi về phía quầy câu yoyo, tôi bước theo sau. Ông chủ quầy yoyo là một bác trung niên trông rất dễ mến, cười tươi rói chào đón chúng tôi: "Mại dô, mại dô!".
"Một lần hai trăm yên nhé!"
"Vậy... Kiryu, cậu thử không?"
Tôi lấy hai đồng trăm yên từ ví đưa cho bác chủ. Thấy hành động của tôi, Kiryu ngạc nhiên lục lọi trong túi xách.
"T, tôi tự trả được!"
"Được rồi, có đáng bao nhiêu đâu. Nè."
"...C, cảm ơn."
Rụt rè nhận lấy sợi dây giấy 'koyori' từ tôi, Kiryu nở nụ cười tươi như hoa. Bác chủ quầy cứ cười tủm tỉm bảo 'Tuổi trẻ tài cao nhỉ~', làm ơn đừng cười thế được không? Dù đúng là nụ cười của cô ấy dễ thương thật.
"V, vậy tôi sẽ cố gắng!"
Nói rồi, cô ấy nắm tay làm động tác quyết tâm 'Hự!', mắt hướng về bể nước đầy những quả bóng yoyo dập dềnh. Gương mặt ấy vừa nghiêm túc, lại vừa toát lên vẻ vui thích, khiến tôi nghĩ rằng đưa Kiryu đến đây là một quyết định đúng đắn.
...Cho đến ba mươi phút sau.
"...Cho cháu xin thêm một cái 'koyori' nữa được không ạ?"
Mặt thì cười nhưng khí thế tỏa ra cứ như 'Gogogo!' đầy sát khí, làm tôi toát cả mồ hôi lạnh.
"...A! L, lại nữa! Thiệt tình! Sao không câu được chứ! Cho cháu thêm một cái 'koyori' nữa!"
Kiryu-san vứt toẹt cái dây giấy xuống đất, chẳng giữ ý tứ gì cả. Không, tại sao á...
"...Nè, Kiryu."
"Gì!"
"Cậu... đã câu yoyo bao giờ chưa?"
"Lần đầu tiên đấy! Cậu biết mà! Tôi hầu như chưa bao giờ đi lễ hội!"
...À, quả nhiên.
"...Nghe này, Kiryu? Thấy không, cái 'koyori' làm bằng giấy mà? Cho nên... nhúng vào nước... nó sẽ rách đấy?"
"Cậu nghĩ tôi bao nhiêu tuổi rồi hả! Cậu coi thường tôi đấy à!? Chuyện đó tôi biết thừa!"
...Biết thừa thì đừng có nhúng cái dây giấy xuống nước mạnh bạo thế chứ. Đã thế còn ngâm trong nước rồi thong thả lựa chọn kiểu 'lấy cái nào đây ta~'...
"A, trời ơi! Lại nữa!"
...Nghĩ theo lẽ thường thì nó rách ngay là cái chắc. Sao nhỏ này đầu óc thông minh mà khoản này lại hậu đậu thế nhỉ? Hay là do lúc đầu hưng phấn quá, giờ thì cay cú nên mất bình tĩnh?
"Thiệt tình! Sao không câu được chứ! Tại cái dây giấy này dễ rách quá đấy! Gian lận phải không!?"
"Cản trở kinh doanh đấy, đừng nói nữa!"
Vốn dĩ nếu không dễ rách thì người ta làm ăn kiểu gì. Nói năng lung tung quá đấy, Kiryu-san.
"...Đúng rồi! Bác bán cho cháu một lúc mười cái dây luôn đi ạ!"
"Oái! Dừng lại! Đừng có lôi tờ Yukichi (tờ 10.000 yên) ra! Cậu nghĩ cái quái gì thế hả!"
"Gì chứ! Gộp mười cái lại thì nhúng xuống nước cũng không dễ rách đâu!"
"Đừng có dùng tiền để giải quyết vấn đề! Thế thì y hệt Nữ phản diện còn gì!"
Hình như tôi từng thấy cảnh này ở đâu rồi, cái kiểu nhân vật này! Với lại nhìn đi! Bác chủ quán đang cười khổ kìa!
"...Cô bé à, hay là bỏ cuộc đi? Cháu chơi nhiều thế này rồi, bác tặng cháu một cái coi như khuyến mãi nhé? Cháu thích cái nào?"
Bác chủ quán vừa cười khổ vừa nói. A, xin lỗi, xin lỗi bác! Con bé đi cùng cháu nó ngang ngược quá, xin lỗi bác nhiều!!
"...Cháu không cần."
"Thế à. Vậy cháu thích cái nà-- hả?"
"Cháu nói là không cần. Cháu không muốn nhận sự bố thí. Cháu muốn đường đường chính chính lấy nó bằng chính đôi tay này!! Dù có lấy được bằng cách gian lận như thế thì cháu cũng chẳng vui vẻ gì!!"
"Không, gian lận gì đâu... bác không có ý đó..."
...Thôi, thật sự xin lỗi bác!! Tiểu thư đỏng đảnh nhà cháu nó thế đấy! Này, Kiryu! Cậu vừa phải thôi! Bác chủ quán mặt mày nhăn nhó hết cả rồi kìa!!
========================================
"...Nào, tiếp tục thôi, Higashiku-- Higashikujo-kun? Cậu làm gì thế?"
Mặc kệ Kiryu đang nhìn với vẻ nghi hoặc, tôi lấy ví từ túi quần, đưa cho bác chủ hai đồng trăm yên.
"...Xin lỗi bác, cho cháu thử một cái được không ạ?"
"À, ừ. Đ, được thôi..."
Vẫn còn đang bối rối, bác chủ nhận hai trăm yên rồi đưa cho tôi một cái dây giấy. Tôi hướng mắt về những quả bóng yoyo đang nổi lềnh bềnh trong bể nước.
"...Cậu thích màu gì?"
"Hả? M, màu á? À, màu đỏ..."
"...Màu đỏ nhỉ."
Nhắm vào quả yoyo màu đỏ có vẽ họa tiết vàng kim, tôi thận trọng nhúng dây giấy xuống nước. Câu yoyo quan trọng nhất là tốc độ, tôi khéo léo luồn đầu dây giấy qua cái vòng kim loại hình lưỡi câu trên quả bóng...
"Được rồi!"
"Ồ, cậu em giỏi ghê ta. Chúc mừng nhé~"
Trong tay tôi đã có một quả bóng nước yoyo.
"...Hả? Hả, hả!! C, cái gì thế! Ăn gian! Higashikujo-kun ăn gian!! Tôi cũng muốn chơi lại!"
"Không được."
"Tại sao chứ!! Tôi cũng muốn có mà! Đừng lo!! Giờ tôi nắm được bí quyết rồi... ví tôi vẫn còn rủng rỉnh lắm!!"
"Câu thoại đậm chất Nữ phản diện. Không phải thế... nhìn kìa."
Nói rồi tôi dùng ngón cái chỉ ra phía sau. Theo hướng tay tôi, Kiryu nhìn lại.
"...Nè chị ơi, xong chưa ạ? Em cũng muốn chơi nhanh..."
Chắc tầm lớp ba tiểu học? Một bé gái đang nắm chặt đồng trăm yên đứng đó.
"...Hả?"
"Thấy chị chơi vui quá nên em ráng đợi... Misaki cũng muốn chơi~"
"A... X, xin lỗi em!! Chị không để ý!! Chị nhường ngay đây!!"
"Không sao đâu ạ, nhìn chị vui thế là được rồi!"
Thấy Kiryu luống cuống nhường chỗ, cô bé vẫy tay 'bye bye' rồi vui vẻ nhìn vào bể yoyo. Nhìn bóng lưng cô bé xong, tôi và Kiryu rời khỏi đó.
"...Xin lỗi nhé, Higashikujo-kun. Làm phiền cậu rồi."
"Có phiền gì đâu..."
"Cũng thấy có lỗi với cô bé đó quá. Chắc em ấy đợi lâu lắm rồi nhỉ?"
"Chắc cũng không lâu lắm đâu? Với lại, em ấy nhìn bộ dạng thảm hại của cậu mà cười suốt... coi như hòa cả làng còn gì?"
"...Bộ dạng thảm hại... ừ, nhưng đúng thật. Rốt cuộc chẳng câu được cái nào..."
Nói rồi Kiryu nhìn quả yoyo của tôi với vẻ tiếc nuối.
"...Cậu muốn có nó đến thế à?"
"...Không hẳn là thế... sao nhỉ? Kiểu như không có chiến lợi phẩm thì thấy ấm ức ấy..."
Ánh mắt tiếc nuối đang nhìn tôi chuyển sang hướng quầy hàng -- A, cô bé kia câu được rồi kìa. Nghe thấy tiếng 'Chúc mừng nhé!', 'Hoan hô!' vọng lại.
"...Đến đứa bé nhỏ xíu thế kia còn câu được..."
Kiryu ủ rũ. Thiệt tình...
"...Nè. Cho cậu đấy. Đừng có buồn nữa."
Tôi đưa quả yoyo ra trước mặt Kiryu. Cô ấy ngơ ngác nhìn quả yoyo, rồi vội vàng xua tay.
"Đ, được sao! Nhưng cái đó là Higashikujo-kun câu được mà!! B, bố thí là--"
"Bố thí cái gì. Không thì tôi hỏi cậu thích màu gì làm quái gì."
"--..."
"Tôi câu cho cậu đấy. Nên là... cứ nhận đi."
...Ừ thì, cũng một phần vì tôi thấy xấu hổ nếu cứ đứng mãi ở đó với Kiryu. Kiryu rụt rè nhận lấy quả yoyo tôi đang chìa ra, rồi ngước mắt nhìn tôi.
"...Thật sự cho tôi à?"
Cô ấy cố nén đôi má đang chực giãn ra vì vui sướng, tạo nên một biểu cảm là lạ. Sao nhỉ? Gương mặt ấy, trông cứ như một đứa trẻ con không đúng với lứa tuổi vậy.
"...Đ, được mà. Tôi câu vì mục đích đó mà... Mà, có thể cậu nghĩ là bố thí hay gì đó!? Nhưng cũng đâu phải chuyện gì lạ lùng đâu? Chúng ta là vợ chồng chưa cưới... sau này cũng sẽ thành vợ chồng... đồ của tôi cũng là đồ của cậu, kiểu thế..."
...Tôi đang nói cái quái gì thế này.
"...A, au... v, vợ chồng..."
Trong khoảnh khắc, mặt Kiryu đỏ bừng lên cái 'Bốp'. Dừng lại đi! Dễ thương quá! Dễ thương quá mức quy định!!
"T, tóm lại là! Cái đó, v, vợ mình muốn thứ gì thì chồng phải cố gắng một chút cũng là bổn phận, kiểu thế! Đ, đại loại vậy!!"
...Eo ôi, tôi vừa nói mấy câu sến súa kinh khủng. Lúc cuống lên là tôi hay nói năng linh tinh lắm. Đang tự kỷ một mình thì Kiryu kéo kéo tay áo tôi.
"...Gì thế?"
"À, ừm? Cái đó... t, tôi vui lắm. C, cảm ơn..."
"...Ừ."
"V, với lại... cái trò yoyo tôi chật vật mãi không xong, Higashikujo-kun làm một phát ăn ngay, trông ngầu lắm đó?"
"..."
Thôi đi. Mặt tôi sắp bốc hỏa rồi đây này.
"V, vậy nên! Cái đó, ừm? Ừm? Quả yoyo này, tôi sẽ trân trọng nó! Cảm ơn cậu nhé--"
--Ông xã tuyệt vời của em.
"...Ờ, ờ. Vậy à. Đã mất công lấy rồi, r, ráng mà giữ gìn."
Thấy Kiryu mỉm cười hạnh phúc, tôi bất giác quay mặt đi. Ng, nguy hiểm quá! Cái mặt đó với câu thoại đó, phạm quy rồi còn gì! Nhìn kìa! Kiryu chắc cũng ngại nên mặt đỏ lựng cúi gằm xuống rồi kìa!! Ch, chuyển chủ đề! Phải chuyển chủ đề ngay!!
"Mà này! C, cậu mà nghiện là nguy to đấy. Tuyệt đối đừng có chơi game gacha nạp tiền đấy nhé?"
"...Kh, không chơi đâu. Tôi tự biết mình mà."
Hình như hiểu ý tôi muốn đổi chủ đề, Kiryu cũng hùa theo.
"...Cậu tự biết á?"
"Biết chứ sao không? Tôi là đứa đọc sách ở thư viện xong lại đi mua cuốn y hệt về đấy. Chắc là tôi có thói quen sưu tầm."
Hiểu được thì yên tâm... mà cũng chẳng yên tâm tí nào. Vốn dĩ hiểu rồi mà vẫn nghiện thì mới là vấn đề chứ.
"...Nào, giờ cũng muộn rồi, về thôi nhỉ?"
"...Đã trôi qua nhiều thời gian thế rồi sao?"
"Tầm gần hai tiếng rồi còn gì? Với lại cậu mới ốm dậy mà? Về thôi nào?"
"...Mới đó mà. Đã đi xem được gì đâu..."
"Tại ai hả, tại ai."
"...Tại tôi. Nè? Đi xem thêm chút nữa đi?"
"Hừm..."
Thực ra thì cũng chẳng có việc gì, ở lại cũng được... nhưng mà, hôm nay nhỏ này đáng sợ lắm. Nhìn cái trò bắn súng kia là thấy tương lai nghiện ngập rồi. Mà đồ ăn thì... bụng cũng chưa đói.
"...Còn chỗ nào để xem đâu?"
Rốt cuộc cũng đi đến kết luận này. Không biết có hiểu lòng tôi hay không... mà chắc chắn là không rồi, Kiryu lên tiếng phản đối.
"Th, thì! Đúng là lỗi tại tôi! Nhưng chơi thêm chút nữa cũng được mà! Tôi chơi chưa đã!"
"Chơi chừng đó mà bảo..."
Tôi rùng mình. Dù đúng là cô nàng chỉ mới chơi mỗi trò câu yoyo.
"...Mà, không phải tôi không hiểu cảm giác đó. Nhưng mà này, Kiryu? Đồ ăn thì chịu rồi, trò chơi thì cậu lúc này đáng sợ lắm."
"...Mua đồ ăn mang về làm bữa tối, chẳng hạn."
"Không dám nói là lãng phí... nhưng mang về nhà thì nguội ngắt rồi còn gì."
"Nh, nhà ta có lò vi sóng, phát minh vĩ đại của văn minh nhân loại mà!"
"Thì có... nhưng mà? Đâu cần thiết phải mua ở đây rồi về hâm lại ăn đâu? Tôi nấu cơm cho mà?"
"...Cũng đúng."
"Vốn dĩ... cậu là đứa ghét lãng phí cơ mà. Hôm nay cậu bị sao thế. Có gì đó không bình thường?"
Đúng vậy. Nhỏ này. Mang tiếng tiểu thư mà keo kiệt... à không, ngoài sách vở ra thì khá tiết kiệm, vậy mà... hôm nay bị làm sao ấy nhỉ?
"C, cái đó là... thì..."
"Muốn đi thì bữa khác đi tiếp là được chứ gì? Lễ hội đâu phải chỉ có ở đây, đi lễ hội khác cũng--"
"...A!"
"--được mà, này!"
Tôi còn chưa nói dứt câu thì cô nàng đã chạy biến đi đâu rồi!
"Này, ê! Kiryu!"
Tôi vội đuổi theo bóng lưng Kiryu. Ở phía trước, Kiryu đã đến đích, đang ngồi xổm xuống nhìn chằm chằm vào cái gì đó. Rốt cuộc là cái gì... ủa, hử?
"...Sạp hàng rong?"
Ở thành phố lớn thỉnh thoảng cũng thấy... nhưng so với 'quầy hàng lễ hội' thông thường thì cái sạp này mang lại cảm giác lạc quẻ thế nào ấy. Nhìn hàng hóa trưng bày thì... phụ kiện trang sức à? Càng cảm thấy không hợp với lễ hội chút nào. Mấy chỗ này thường bán đồ chơi trẻ con hay thú nhồi bông chứ? Nghĩ vậy, tôi nhìn sang Kiryu.
"...Dễ thương quá."
Mặc kệ dự đoán của tôi, Kiryu nhìn món đồ với ánh mắt mê mẩn. Ra là vậy, cũng có nhu cầu kiểu này nhỉ.
"...Cái nào?"
Nghe tôi hỏi, Kiryu im lặng chỉ tay. Tôi nhìn theo hướng đó...
"...Móc khóa?"
Đó là một cái móc khóa hình vòng tròn đơn giản. Tôi đang tự hỏi cái này có yếu tố dễ thương ở chỗ nào thì.
"Đá."
"Đá?"
"...Ừm. Viên đá này, dễ thương... và đẹp nữa..."
Gật đầu cái rụp, Kiryu xác nhận.
"Ồ! Quý khách thật tinh tường! Thực ra đây là tác phẩm tôi tự tin nhất trong số những món tôi làm đấy!"
Chị bán hàng rong mỉm cười bắt chuyện. Ồ... là đồ chị ấy tự làm à? Khéo tay thật đấy. Cái này bán trong cửa tiệm đàng hoàng cũng không ai nghi ngờ đâu.
"Đúng rồi đó. Nhập được viên đá đẹp nên tôi đã dồn hết tâm huyết để làm! Tên nó là 'Vầng Trăng Xanh'."
"'Vầng Trăng Xanh'?"
"Đúng! Viên đá ở đầu móc khóa là Lapis Lazuli đấy, biết không? Nhìn này!"
Nói rồi, chị ấy đưa cái móc khóa cho tôi. Nhìn kỹ cái móc khóa thì... ủa?
"...Hình như có gì đó bên trong ạ? Em thấy có mấy điểm màu vàng..."
"Đúng thế! Đó là khoáng vật tên là Pyrite đấy? Nó thỉnh thoảng lẫn vào trong đá Lapis Lazuli, nhưng hiếm khi nào lẫn vào thành hình tròn đẹp thế này lắm! Lại còn được hai viên! Tôi đã phân vân mãi xem nên làm nhẫn hay móc khóa, cuối cùng quyết định làm móc khóa!"
Nói rồi chị ấy khoe 'Nhìn này nhìn này!' và đưa ra một cái móc khóa khác, có vẻ là một cặp với cái kia. Nhìn sang cái đó, tôi thấy có những điểm vàng lớn hơn một chút.
"...Ra vậy."
"Vốn dĩ chữ 'Lazuli' trong 'Lapis Lazuli' có nghĩa là 'Trời' hay 'Bầu trời'. Thấy không! Nghĩ thế thì trông nó giống như trăng rằm trôi trên bầu trời đêm đúng không?"
Đúng không? Chị ấy cười với tôi. Mà, nói thế thì cũng thấy giống thật... nhưng sao nhỉ?
"...Tóm lại, là viên đá quý bị lẫn tạp chất phải không ạ?"
Thời gian như ngừng trôi. Một giây, hai giây, chị bán hàng nhìn tôi với ánh mắt cực kỳ khó chịu. G, gì thế ạ?
"............Cậu nói chuyện chán thật đấy, cậu bé. Không có chút lãng mạn nào à? Lãng mạn ấy."
"K, không, không phải ý đó... Với lại, 'Thương Thiên' (Trời Xanh) là tên đặt cho bầu trời đêm sao ạ?"
Thường thì người ta nghĩ đến ban ngày chứ nhỉ? Ý là trời xanh mà? Ủa? Sai à?
"Tôi chú trọng âm điệu! Nghe ngầu mà, Vầng Trăng Xanh!"
"Thế ạ?"
"...Haizz. Khổ thân em rồi cô bé. Có bạn trai dân Tự nhiên."
"Không phải bạn gái đâu ạ! Với lại em cũng không phải dân Tự nhiên!"
Dù là Kiryu hay chị gái này... bộ có thù oán gì với dân Tự nhiên à!
"Tóm-- lại-- là! Nè, bạn trai! Giờ chị giảm giá cho một chút, mua tặng bạn gái đi! Với lại cái này là một cặp đấy, mua cả hai đi!"
"Đã bảo không phải bạn g--"
"A-- thiệt tình, ồn ào quá! Được rồi, không phải bạn gái cũng được! Tóm lại là, nhìn kìa!"
Nói rồi, chị ấy chỉ tay về phía Kiryu. Tôi cũng nhìn theo...
"Thấy chưa? Sao?"
...Kiryu.
"Em ấy đang nhìn với ánh mắt như thế kia kìa? Mua tặng một cái cái rụp, thế mới thể hiện bản lĩnh đàn ông chứ?"
Cái ánh mắt như cún con bị bỏ rơi ấy là sao. Làm ơn đừng nhìn tôi như thế được không?
"...Bao nhiêu tiền ạ?"
◇◆◇
"...Phù phù phù."
Kim đồng hồ đã chỉ ba giờ. Rốt cuộc sau đó bị lôi đi đủ chỗ, tôi đã mệt phờ râu... trái lại Kiryu thì tâm trạng cực kỳ tốt.
"...Nhìn đường mà đi chứ?"
"Ara, nói thế oan cho tôi quá. Tôi đang nhìn thẳng phía trước mà đi đây này?"
Hết thuốc chữa. Có nghe đâu. Mồm thì bảo nhìn trước nhưng... thực tế thì mắt cứ dán chặt vào cái móc khóa và quả yoyo trên tay. Tai nạn bây giờ?
"...Nè, Kiryu."
"Biết rồi. Cậu định bảo cẩn thận chứ gì?"
"...Biết rồi thì nhìn đường đi."
"...Phù phù phù."
...Chẳng nghe lọt tai tí nào.
"...Higashikujo-kun?"
"...Gì thế?"
Nghe tiếng gọi, tôi quay sang.
"--!"
Kiryu đang ôm chặt cái móc khóa và quả bóng nước yoyo vào lòng đầy nâng niu.
"...Cảm ơn cậu. Tôi sẽ trân trọng... trân trọng nó mãi mãi..."
...Nói rồi, Kiryu nở một nụ cười ngọt ngào đến tan chảy.
"...Đâu phải đồ đắt tiền gì đâu? Móc khóa cũng thế, còn yoyo thì có hai trăm yên chứ mấy?"
"Tính cả phần của tôi vào thì quả yoyo này đắt khủng khiếp đấy nhé?"
"...Công nhận."
Khéo khi nó là quả bóng nước đắt nhất thế giới cũng nên.
"Với lại... chuyện đó không quan trọng."
Bởi vì, cô ấy nói.
"...Đây là lần đầu tiên... tôi được Higashikujo-kun tặng quà mà. Cả hai thứ, đều là báu vật của tôi."
Nghe câu đó, tự nhiên tôi thấy ngượng chín cả mặt.
"...Cậu có mua thuốc cảm hay nhiệt kế chưa đấy?"
"Phù phù phù. Cậu đang ngượng đấy à, Higashikujo-kun?"
"...Im đi."
Thì phải ngượng chứ sao. Thấy tôi quay ngoắt đi, Kiryu vui vẻ bắt chuyện.
"Cái đó... hôm nay, tôi hơi bị ương bướng nhỉ?"
"Thì đấy. Bình thường cậu biết ý hơn nhiều mà."
"Cái đó cho tôi xin lỗi. Nhưng mà, nhưng mà nhé? Hôm nay nghĩ đến việc được đi lễ hội với Higashikujo-kun, tự nhiên tôi thấy vui quá... nghĩ đến lúc phải về, thấy tiếc nuối vô cùng..."
Nên lỡ lời đòi hỏi vô lý, cô ấy bảo.
"Cho nên... xin lỗi nhé?"
"..."
...Haizz.
"Được rồi. Sao? Có vui không?"
"Ừm! Vui lắm! Nè nhé, nè nhé, Higashikujo-kun! Tôi muốn đi lễ hội cùng cậu nữa!"
Thấy Kiryu bày tỏ niềm vui bằng cả cơ thể như thế.
"...Nếu có hứng thì đi."
Tôi tự nhủ trong lòng sẽ tra xem sắp tới có lễ hội nào ở gần đây không.
========================================
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
