Chương 3: Mapo Tofu kiểu Ý là hương vị của bạn thuở nhỏ
「...Hôm qua cậu đã vui vẻ lắm nhỉ?」
「...Mày là chủ nhà trọ đấy à.」
Sáng hôm sau. Khi tôi đang đợi Ryoko và Tomomi trước cửa nhà để đi học, Tomomi hiếm khi đến sớm, vừa nhìn thấy tôi đã lộ vẻ ngạc nhiên, sau đó nở nụ cười nham hiểm tiến lại gần.
「Sao thế? Đến sớm thế hả Tomomi.」
「Câu đó tớ không muốn nghe từ miệng Hiroyuki đâu nhé.」
「Lúc nào tao với Ryoko chẳng phải đợi mày?」
「Nói thế nghe hơi đau lòng đấy... nhưng mà, nhìn đi! Nhà tớ xa mà!」
「Đạp xe mười phút có gọi là xa hay không thì còn tùy... mà thôi.」
Rồi sao? Lý do mày cất công đến sớm từ cái nơi xa xôi ấy là gì?
「A, đúng rồi đúng rồi. Quên mất. Này nhé? Phần thưởng hôm qua ấy?」
「Phần thưởng?」
「Của thằng Fujita ấy.」
「...À, cái đó hả.」
Chắc tại thằng Fujita đáng thương quá nên ký ức về nó trôi tuột khỏi đầu tôi luôn.
「Tớ đang giữ vé của Fujita... đang tính xem làm thế nào.」
「Làm thế nào là sao?」
「Thì có hai vé đúng không? Ba người đâu có đi được. Bỏ Ryoko lại một mình thì cũng kỳ.」
「Phim gì ấy nhỉ?」
「Bom tấn tình cảm lãng mạn của Hollywood đấy.」
...Eo... thú thật là tôi chả có hứng thú.
「...Hay mày với Ryoko đi đi?」
「...Thế thì ông đi mà nói với Ryoko ấy? Nhỏ đó chắc chắn sẽ giữ ý rồi bảo không đi cho xem.」
「...Cũng đúng.」
Ryoko là kiểu người như thế mà. Chẳng cần phải để ý thế đâu mà lị.
「Nhưng không dùng mà vứt đi thì phí lắm. Thế nên là, hay ba đứa mình hùn tiền mua thêm một vé nữa đi.」
「À... ừ, chắc đó là lựa chọn an toàn nhất nhỉ?」
Nghe tôi nói, Tomomi cười tươi rói 『Vậy chốt thế nhé!』, nhưng ngay sau đó lại nhăn mặt bĩu môi như đang dỗi. Gì nữa đây?
「Hôm qua Hiroyuki về muộn đúng không? Thế nên tớ mới không nói chuyện này được!」
「Thế à. Rồi sao?」
「Tớ đã nghĩ giá mà Hiroyuki với Ryoko ở cạnh nhau thì tốt biết mấy~. Thế thì đâu cần phải để sang tận hôm nay mới nói được?」
「Để sang một ngày thì có chết ai đâu. Với lại, nếu chuyện quan trọng thế thì mày cứ ở lại mà đợi.」
Giờ mới nói thì hơi muộn, nhưng dù tôi không có nhà thì tụi nó vẫn cứ tự nhiên vào ngồi lì ở nhà tôi suốt mà. Nghe tôi nói thế, Tomomi gãi đầu.
「Không, hôm qua ấy à~. Hôm qua nhìn mặt bác trai nhà Hiroyuki, tớ sợ lỡ tay đấm bác ấy mất.」
「...Vậy sao.」
Bố giữ được cái mạng rồi đấy.
「Với lại ở ngoài đường muộn quá thì bị mắng nữa. Thích thật đấy~, Ryoko ấy. Giá mà tớ cũng ở cạnh nhà Hiroyuki thì tốt biết mấy. Thế thì ngày nào cũng được ăn Mapo Tofu kiểu Ý rồi.」
「Tha cho tao đi. Mày định bắt tao làm mỗi món đó thôi à?」
「Cậu sẽ trở thành vua đầu bếp Trung Hoa đấy!」
「Tao chả có hứng.」
Mà khoan, món đó có phải đồ Trung Hoa không nhỉ? Gọi là Mapo Tofu 『kiểu Ý』 cơ mà.
「A, nhắc đến lại thấy thèm rồi. Hiroyuki, tớ tạt qua ăn sau giờ câu lạc bộ được không?」
「Hả? Hôm nay mày đến à?」
「Đến chứ đến chứ. Chuẩn bị sẵn đi nhé~」
「Chào buổi sáng, Hiroyuki-chan, Tomomi-chan. Xin lỗi nhé, tớ đến muộn.」
Đang nói chuyện với Tomomi thì cửa nhà bên cạnh —— nhà của Ryoko mở ra, Ryoko lạch bạch chạy về phía này.
「Đừng có chạy. Ngã bây giờ?」
「Thật là, Hiroyuki-chan. Tớ đâu có hậu đậu đến thế? Phù...」
「...Cái đứa mới chạy quãng đường đó đã thở hồng hộc thì không có sức thuyết phục đâu.」
Có tầm năm mét chứ mấy?
「T-Tại trong nhà tớ cũng chạy qua chạy lại mà. Tóc mãi không chịu vào nếp. Nó cứ vểnh bên nọ vểnh bên kia sửa mãi mới xong! Phù... thế? Hai người đang nói chuyện gì vậy?」
「Đang bảo hôm nay lâu lắm rồi mới được ăn Mapo Tofu kiểu Ý của Hiroyuki. Sao? Ryoko có muốn ăn không?」
「A, được đấy! Tớ cũng muốn ăn Mapo Tofu kiểu Ý của Hiroyuki-chan lâu lắm rồi. Hôm nay Tomomi-chan có câu lạc bộ không?」
「Ừ, có đấy~」
「Vậy thì Hiroyuki-chan? Tan học mình đi mua đồ nhé? Tiền nguyên liệu chia ba như mọi khi nhỉ?」
「Được thôi. Nhờ cả vào hai cậu đấy!」
「Cứ giao cho bọn này~」
Hai đứa nó nói kiểu diễn kịch rồi cười khúc khích với nhau. Không, đừng có tự tiện quyết định mà không hỏi ý kiến đầu bếp chứ.
「Đừng có coi là chuyện đã rồi thế chứ.」
「...Sao? Cậu không tiện à? Có việc gì sao?」
「Không, việc thì không có nhưng mà...」
Mới hôm qua xong còn gì? Cho tôi nghỉ ngơi chút đi chứ... với lại hôm qua mới làm xong. Ăn Mapo Tofu kiểu Ý hai ngày liên tiếp thì nặng bụng lắm.
「A! Tớ hiểu rồi! Dạo này không làm nên Hiroyuki thấy bất an chứ gì!」
Chẳng hiểu hiểu nhầm kiểu gì mà Tomomi đưa ra câu trả lời đi vào lòng đất như thế.
「Vậy sao? Không sao đâu, Hiroyuki-chan. Tớ cũng sẽ phụ giúp mà.」
Rồi cả Ryoko cũng hùa theo. Không, đã bảo là...
「Khỏi cần lo. Hôm qua tôi cũng làm rồi ăn rồi. Hai ngày liên tiếp ăn món đó thì ngán lắm. Mà, tổ chức ăn uống thì tôi không ngại, nhưng nếu thế thì món khá——」
——Khoảnh khắc đó.
Gì thế nhỉ? Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
「............Tại sao hôm qua cậu lại làm, Hiroyuki-chan?」
「S-Sao lại? Sao lại thì là do——」
「Này? Cho ai? Cậu nấu món Mapo Tofu kiểu Ý đó cho ai ăn hả? Khai mau! Đừng có nói cái câu coi thường người khác là cậu ăn một mình đấy nhé!」
「Khoan, bình tĩnh đã Tomomi! G-Gì mà nóng thế.」
「Phải nóng chứ! K-Không lẽ nào... Hiroyuki-chan, món Mapo Tofu kiểu Ý đó... cậu cho Kiryu-san ăn rồi phải không!」
「Hả? À, ừ... đ-đúng là thế nhưng mà?」
「「Hảảảảả?」」
Tiếng rít lên rồi! Không biết là từ chỗ nào nhưng có tiếng rít lên!
「Không thể tin nổi! Tại sao? Tại sao lại cho Kiryu-san ăn chứ!」
「Đúng đó, Hiroyuki-chan! Còn món khNữ phản diệna mà! Tại sao! Tại sao chứ!」
「Này, bình tĩnh lại đi! Tao chả hiểu tụi mày đang giận cái gì cả!」
Không, thật đấy. Sao tụi nó lại giận dữ thế này?
「Tại vì... tại vì, tại vì!」
「Đúng đó! Tại vì!」
「...Bình tĩnh đi hai bà cô. Toàn nói 『tại vì』 không à.」
「V-Vậy nên là... này, Tomomi-chan!」
「Đúng rồi! Hiroyuki, Mapo Tofu kiểu Ý là nhé!」
「Đúng rồi! ...Mapo Tofu kiểu Ý là...」
「「...Là 『Hương vị của bạn thuở nhỏ』 mà!」」
「...Dạ?」
Hai má ửng hồng có chút ngượng ngùng. Nhìn hai đứa nó như vậy, tôi ngẩn mặt ra. Tụi này nói cái quái gì thế?
「Tụi mày nói cái gì thế?」
Và rồi, tôi buột miệng nói ra suy nghĩ trong đầu. Đến lúc nghĩ là "Thôi chết!" thì đã quá muộn. Ngay khoảnh khắc đó, hai đứa nó trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt đáng sợ. Đã bảo rồi! Cái mặt của mấy đứa cơ bản là xinh gái như tụi mày lúc giận lên thì sức sát thương cao lắm đấy!
「Không biết nữa! Hiroyuki-chan là đồ ngốc!」
「Đúng đấy! Ông ấy à? Nghĩ một chút là hiểu mà?」
「Cậu nghĩ tại sao bọn này lần nào cũng đi ăn hai người hả!?」
「Không, tại sao á... chẳng phải do tụi mày ham ăn sao?」
「Ư!! Thôi đủ rồi! Ryoko!」
「Ừ!! Tớ sẽ mách Akane-chan! Rằng Hiroyuki-chan đã cho người phụ nữ khác ăn món Mapo Tofu kiểu Ý!」
「Hả? S-Sao lại lôi cả Akane vào đây?」
「Ai biết! Đi thôi, Ryoko!」
「Ừ!」
Nói rồi, hai đứa nó vai kề vai bước đi phăm phăm. Bị bỏ lại, tôi nhìn theo bóng lưng bọn họ.
「...Giận cái gì thế không biết?」
Kết cục là sau đó tôi phải xin lỗi gãy lưỡi và nhờ phán quyết đầy biết ơn của Tomomi là 『Vé xem phim Hiroyuki bao!』 thì mọi chuyện mới êm xuôi. Êm xuôi thì êm xuôi nhưng mà? Hừm, không thông...
◇◆◇
『Anh hai, em nghe rồi. Vụ Mapo Tofu kiểu Ý ấy. Nghe bảo anh cho người phụ nữ khác ăn hả? Akemi-chan cũng đang điên tiết lên đấy, nên kỳ nghỉ dài tới anh liệu hồn mà chuẩn bị tinh thần đi nhé? Đương nhiên là em cũng đang điên tiết đây. Em sẽ đấm anh đến khi nào anh khóc thì thôi.』
「...Ặc.」
Hôm nay cả ngày mệt mỏi vì phải dỗ dành Ryoko và Tomomi. Nghĩ vậy, tôi thong thả đi tắm, nhưng lúc tắm xong, vừa lau đầu vừa kiểm tra điện thoại thì thấy email của em gái Akane gửi đến. Cổ hủ... hay nói đúng hơn là lỗi thời, con bé chỉ dùng mỗi email, có lẽ do quan điểm 『Bóng rổ không cần mấy thứ phù phiếm!』 nên chẳng chịu cài mấy thứ đang thịnh hành. Đương nhiên là cũng chẳng cài mấy ứng dụng nhắn tin. Mà con bé dùng điện thoại cục gạch nữa chứ.
「...Cái này là đang giận thật rồi.」
Vốn dĩ email của Akane toàn là mấy câu ngắn cũn cỡn kiểu 『Đã rõ』 hay 『Đã hiểu』, hiếm khi nào thấy email dài thế này. Chi tiết thì không rõ nhưng mà... sao cả con bé lẫn tụi kia đều giận dữ thế nhỉ.
「...Đành chịu thôi.」
Thở dài một hơi, tôi chạm vào màn hình điện thoại. Gọi số của Akane. Chẳng bao lâu sau, giọng nói quen thuộc vang lên.
『A lô, tên lăng nhăng?』
...Từ ngữ nghe lạ tai thật đấy.
『Cách nghe điện thoại mới mẻ thật đấy, này.』
『Thì đúng thế còn gì? Cả Ryoko-chan lẫn Tomomi-chan đều giận lắm đấy? Kiểu 『Tại sao Hiroyuki lại cho người ta ăn món Mapo Tofu kiểu Ý đó chứ!』 ấy.』
「Không, chuyện đó cũng có nguyên do sâu xa lắm... nhưng mà này? Tại sao hai đứa nó lại giận đến thế? Akane có biết lý do không?」
『Hả? Anh nói thật đấy à, anh hai. Hơi bị sốc đấy nhé. À... nhưng mà cũng phải. Anh hai mà lị. Thế thì, để em giải thích cho ông anh chậm tiêu hiểu nhé. Được chưa? Ryoko-chan và Tomomi-chan đều lớn lên bằng món Mapo Tofu kiểu Ý của anh hai đúng không?』
「Không, đâu phải là ăn món đó mà lớn lên đâu?」
『Im lặng mà nghe! Này nhé? Em cũng biết ơn anh lắm chứ? Nhà nào bố mẹ cũng đi làm bận rộn, trong hoàn cảnh đó anh hai hồi ấy rất chững chạc đã nấu ăn cho mọi người đúng không? Lúc đó món mọi người thích nhất và ngon nhất chính là Mapo Tofu kiểu Ý. Thế nên, mọi người không thể nào quên được hương vị đó, nói cách khác đó là 『Hương vị của bạn thuở nhỏ』 đấy.』
「...Kiểu như bánh của mẹ ấy hả?」
『Em đấm anh thật đấy?』
「...Anh xin lỗi.」
『Haizz. Tóm lại là! Đến cả Akemi-chan còn phải cúi đầu nói 『Cho mình ăn với nhé』 với Ryoko-chan và Tomomi-chan đấy? Đối với mọi người thì hương vị đó quan trọng đến mức ấy đấy! Chính vì thế, không thể tùy tiện cho cái đứa ất ơ nào đó không rõ lai lịch ăn được!』
「...Cái con nhỏ Akemi đó mà cúi đầu á?」
Akemi là con gái một của nhà chính Higashikujo. Giờ thì tôi cũng hiểu phần nào, nhưng con bé là kiểu con gái có ý thức 『Danh gia vọng tộc』 rất cao, lòng tự trọng cũng cao ngất ngưởng. Chính vì thế, nó cực ghét hành động 『cúi đầu』... vậy mà Akemi đó lại cúi đầu sao? Vì món Mapo Tofu kiểu Ý?
『...Ấy chết, chuyện vừa rồi là bí mật nhé? Em mà lộ ra là bị Akemi-chan xử đẹp đấy.』
「...Vì mạng sống của em gái, anh sẽ coi như chưa nghe thấy gì. Nhưng mà này? Có hơi quá lố không đấy?」
『Mỗi người có một cách cảm nhận khác nhau mà. Với lại này? Lúc nào anh dọn món đó ra cũng có từ hai người trở lên đúng không?』
「A... thế à?」
『Hoặc là Tomomi-chan với Ryoko-chan, hoặc là em với Akemi-chan. Hoặc là cả bốn người, chứ chưa bao giờ anh ăn riêng với ai cả đúng không? Vì có hiệp ước mà.』
Hiệp ước? Nhưng mà... ừm... nhắc mới nhớ... đúng là thế thật? Đúng là mỗi lần chiêu đãi ai món tự làm thì hình như lúc nào cũng có đông người...
「...Nhưng mà này? Mấy cái đó không nói thì sao mà anh biết được? Nấu xong rồi mới bảo 『Cái đó quan trọng lắm đấy!』 thì anh cũng chịu?」
『...Cũng đúng. Thế nên bảo là giận nhưng thực ra là dỗi thôi, anh chịu khó nghe cằn nhằn một chút là được. Đến em còn thấy không vui nữa là. Cơn giận của Ryoko-chan, Tomomi-chan với Akemi-chan còn đến mức nào nữa.』
「...Nghe sợ quá đấy.」
『Mà, đàn ông đào hoa thì khổ thật đấy, anh hai.』
「Im đi. Mỉa mai anh đấy à.」
『Mà, nếu anh hai thấy ổn thì thôi. Quan trọng hơn là cái người tên 『Kiryu Ayane』 đó là ai? Bạn gái anh hai hay gì? Nhân vật mới xuất hiện đột ngột như thế, em chưa thể gọi là chị dâu được đâu nhé? Anh hai đã xin phép em chưa đấy? Em không nhớ là có chuyện đó đâu nhé?』
「Không, tại sao anh hẹn hò lại cần em cho phép chứ. Với lại, không phải bạn gái.」
『Không phải bạn gái á? Thế thì càng khó hiểu hơn đấy? Trong tình huống nào mà anh hai lại tự tay nấu ăn chiêu đãi người ta chứ? Em chả hiểu gì cả?』
「À... đúng thật. Anh cũng chả hiểu nữa là.」
『Hả? Ý anh là sao?』
「Thực ra thì? Cái cô Kiryu Ayane đó là...」
Chắc con bé sẽ ngạc nhiên lắm đây~, tôi vừa nghĩ vừa nói.
「——Là vợ chưa cưới của anh đấy.」
『...Hả? ...Ơ, ơ, ơ, ơơơơơơơơ――――――――!?!?!?!?』
◇◆◇
「...Chuyện là như vậy đấy.」
『...Cái gì thế?』
Sau phát ngôn gây sốc 『Anh có vợ chưa cưới rồi』 khiến Akane hoảng loạn tột độ, đầu dây bên kia vang lên những tiếng 『Hả? Ơ? Khoan? C-Cái gì cơ? Á đau!!』, tiếng Nhật trở nên lộn xộn, rồi con bé còn đập ngón út vào chân cái bàn tròn trong phòng, bận rộn một hồi cuối cùng Akane cũng lấy lại bình tĩnh. Sau khi tôi giải thích sự tình, câu trả lời nhận được lạnh như băng âm độ. Mà nói thật, đáng sợ vãi.
「Cái gì thế là sao... mà, em nghĩ thế cũng phải. Anh cũng bất ngờ lắm mà.」
『Không, đâu phải chuyện chỉ bất ngờ là xong? Anh phải hoảng loạn hơn nữa đi chứ!!』
「Anh cũng hoảng loạn rồi. Nhưng mà, đành chịu thôi chứ biết sao.」
『Không phải là 『đành chịu』! Cái ông bố vô dụng đó đang nghĩ cái quái gì thế hả!!』
「...Này, Akane? Nói thế thì hơi quá rồi đấy? Đúng là anh cũng thấy việc bố làm có vấn đề thật... nhưng mà đành chịu thôi đúng không? Có khoản nợ nữa mà.」
『Vấn đề không phải ở chỗ đó!! Chuyện vay tiền hay gì đó không phải chuyện to tát! Vấn đề là vợ chưa cưới ấy!』
「Thì đúng là thế. Thời đại Nhật Bản hiện đại này rồi mà còn vợ chưa cưới thì đúng là lỗi thời——」
『Vợ chưa cưới thì cũng chẳng hiếm lạ gì! Vấn đề là 『Anh hai』 có vợ chưa cưới ấy!』
「...Anh có thì là vấn đề à? Cái gì cơ?」
『...Haizz. Này nhé, anh hai? Đông Cửu Điều (Higashikujo) dù sao cũng là danh gia vọng tộc đúng không?』
「...」
『...Ơ kìa? Sao thế?』
「Không... em cũng biết chuyện đó à. Nghe bảo là cựu hoa tộc gì đó, nhà chính ấy.」
『...Hả? Anh đang nói cái gì thế, giờ này rồi còn? Ơ? Đừng bảo là anh không biết đấy nhé?』
「Anh biết là nhà giàu. Biết thế thôi chứ không biết gia thế cỡ đó.」
『...』
「...」
『...Ơ? Cạn lời luôn. Anh hai, anh không quan tâm đến chuyện gia đình quá mức rồi đấy? Tiệc sinh nhật năm ngoái của Akemi-chan hoành tráng thế cơ mà?』
「Cái vụ bao trọn khách sạn ấy hả? Công nhận hoành tráng thật.」
『...Lúc đó Thủ tướng thì không nói, nhưng có mấy vị Bộ trưởng đến dự còn gì. Em còn được chào hỏi đấy? Em mà còn được chào hỏi đấy? Anh hai không được chào hỏi à?』
「...Thế à? Anh chỉ thấy có mấy ông chú trông quen quen hay thấy trên tivi thôi.」
Tại đồ ăn ngon quá mà. Anh mải ăn quá.
『...Anh trai tôi thật là vãi chưởng.』
「Đừng có dùng từ vãi chưởng.」
『Vãi chưởng thật mà. Sinh ra trong nhà mình thì cái đó như kiến thức thường thức rồi còn gì. Sao anh lại không biết chứ, anh hai.』
「...Xin lỗi nhé, anh thiếu kiến thức thường thức.」
『...Haizz. Chuyện anh hai thiếu kiến thức thường thức thì bỏ qua một bên... tóm lại là, quay lại chủ đề chính nhé? Dù anh hai nghĩ thế nào thì Higashikujo vẫn là danh gia vọng tộc. Và Akemi-chan là con gái một, được bác Teruhisa cưng như trứng mỏng.』
「Bác ấy cưng chiều Akemi lắm nhỉ.」
Higashikujo Teruhisa là đương kim gia chủ của nhà chính Higashikujo, tuy vẻ ngoài trông dữ dằn nhưng thực chất là một ông chú tốt bụng và vui tính. Có lẽ vì không có con trai nên bác ấy coi tôi như con đẻ... nói chung là người tốt.
『Không những thế, con gái một của nhà chính Higashikujo thì chắc chắn phải kén rể rồi đúng không?』
「Giờ thì anh hiểu rồi. Danh gia vọng tộc mà lị~」
『Chính là thế. Vậy nên, không thể kén rể từ mấy chỗ vớ vẩn được. Nếu thế thì... tất yếu sẽ xuất hiện thôi đúng không? 『Ứng cử viên con rể』 có khả năng cao nhất ấy.』
「...Ứng cử viên con rể?」
『Anh không biết thật à? Thân thế rõ ràng, được bác Teruhisa biết từ nhỏ, yêu thương như con đẻ, lại thân thiết với Akemi-chan, con trai bằng tuổi.』
「...」
『...』
「...Chẳng lẽ là... anh?」
『Chẳng lẽ gì nữa, chính là anh hai đấy.』
「...Hả... Hảảả? A, Akemi với anh kết hôn á!?」
『Nói là chuyện có khả năng... nhưng thực ra là chuyện khá thực tế đấy. Em chưa nghe trực tiếp, nhưng nhìn thái độ của bác ấy thì có vẻ bác ấy cũng ưng lắm.』
「...Anh chưa nghe chuyện đó bao giờ.」
『Nghe chuyện đó xong anh hai có thể tiếp xúc với Akemi-chan mà không thay đổi thái độ được không?』
「...Không được. Không được nhưng mà... thế nếu anh có bạn gái thì định làm thế nào!」
『Thì chắc mọi người nghĩ thế cũng tốt thôi? Cho anh hai tự do yêu đương, rồi sau này tính sau... chắc họ nghĩ tầm đó. Anh nghĩ tỷ lệ các cặp đôi cấp ba đi được đến đích là bao nhiêu phần trăm? Khả năng đi đến kết hôn thấp tẹt còn gì.』
「...Cũng đúng.」
Không có ý coi thường, nhưng tình yêu tuổi học trò cũng giống như cơn sốt vậy. Khả năng đi đến hôn nhân đúng là thấp thật. Mà, cái thằng có tuổi đời bằng tuổi chưa có người yêu như tôi thì không có tư cách nói câu đó.
「...Cơ mà bác ấy, chẳng phải bác ấy lo cho anh hơn cả bố anh sao?」
『Đương nhiên rồi. Đương kim gia chủ nhà chính Higashikujo đấy? Nếu không có độ lượng lo nghĩ cho cả lớp trẻ của dòng phân nhánh thì sao làm gia chủ nhà chính được.』
『...Thế nên em nghĩ bác ấy nghe chuyện này xong sẽ giận lắm đấy... chắc là bố, với tính cách của ông ấy thì chắc chưa thèm đả động gì với bác ấy đâu... vốn dĩ, nếu lộ ra chuyện không biết gì về hôn ước của người thừa kế dòng phân nhánh tiếp theo, thì còn gì là thể diện nữa.』
「Thể diện à. Nhưng mà, chắc là chưa đả động gì đâu. Bố mà lị.」
『Chắc chắn rồi. Bố của anh hai mà. Chắc không làm được mấy chuyện tinh tế thế đâu.』
「Này. Cũng là bố của em đấy?」
『Em giống mẹ mà.』
「...Tội nghiệp bố.」
『Mà, bố cũng ngại nhà chính Higashikujo lắm. Chắc là không muốn dính dáng gì nhiều đâu. Dạo trước bác ấy còn than vãn đấy.』
「...Bảo là mấy cái tốt đẹp bị lấy hết rồi...」
『Anh em họ với gia chủ đấy, bố ấy. Làm gì có chuyện không còn lại cái điểm tốt nào chứ. Mà, chuyện đó bỏ qua đi. Giờ nói cũng chẳng giải quyết được gì.』
「...Đúng thật.」
『Tạm thời thì... chuyện này cứ giữ kín giữa em và anh hai đã. Tuyệt đối không được để lọt vào tai Akemi-chan đâu nhé? Nếu thành ra như thế, chắc chắn sẽ đến tai bác ấy...』
「...Đến tai thì sao?」
『............Bố sẽ bị bắt đi bơi ở sông Kamo đấy. Với đôi giày bê tông.』
「...Cái đó... nghe ghê quá.」
『Anh đâu muốn trong người thân có cả hung thủ lẫn nạn nhân đúng không? Nói thế thì hơi quá nhưng chắc chắn sẽ chẳng có chuyện gì tốt đẹp cho nhà mình đâu.』
「...Đúng thế thật.」
Ít nhất thì chuyện trọ học của Akane có thể bị hủy bỏ. Akane chắc cũng sẽ khó xử vô cùng.
「...Vì Akane, anh sẽ giấu kín chuyện này.」
『...Anh hai? Em vui vì tấm lòng của anh, nhưng không cần lo cho em đâu?』
「Phải lo chứ sao không. Em gái đáng yêu của anh mà?」
『...Cảm ơn anh. Em ngại đấy nên nói thế là được rồi? Tóm lại, anh hai lo cho cái thân mình trước đi!』
Tuyệt đối đấy nhé! Nói xong câu đó, con bé bảo 『Muộn rồi em cúp máy đây』 rồi tắt điện thoại.
「...Haizz.」
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đã tắt ngấm.
「...Tương lai mịt mù quá vậy trời?」
Tôi thở dài một hơi thật mạnh.
◇◆◇
Sáng hôm sau ngày gọi điện cho Akane, tôi thức dậy với tâm trạng nói ngắn gọn là tồi tệ. Tại tôi mơ thấy bị Akemi và bác của Akemi mắng cho một trận té tát.
「...Mình sợ đến mức nào thế không biết.」
Mà, cả hai người đều đáng sợ thật. Akemi thì khỏi nói, bác ấy bình thường ôn hòa thế thôi chứ lúc giận lên thì sợ vãi linh hồn.
「...Cầu mong hôm nay không có chuyện gì xảy ra.」
Ăn sáng, đánh răng, thay quần áo xong xuôi, tôi mở cửa nhà với tâm trạng như đang cầu nguyện. Ở đó, cùng với con đường và ngôi nhà đối diện quen thuộc, là một cảnh tượng không quen thuộc chút nào.
「...Ặc.」
「Ặc là cái gì hả!! Ặc là cái gì!!」
「Đúng đó, Hiroyuki-chan! Cái gì mà 『Ặc』 chứ.」
Tomomi khoanh tay thể hiện rõ 『Bà đây đang tích tụ ức chế』 bằng cả cơ thể, và Ryoko phồng má thể hiện 『Tớ đang giận đấy』 bằng cả khuôn mặt, đang đứng lù lù ở đó.
「...S-Sớm thế, hai người.」
Ryoko thì không nói, chứ Tomomi lúc nào cũng đến sát giờ, sao hôm nay lại đến sớm thế? Dừng lại đi! Thanh máu của Hiroyuki về 0 rồi đấy!
「...Không phải là sớm thế hai người đâu nhỉ?」
「Đúng đó, Hiroyuki-chan?」
Ánh nhìn lạnh lẽo âm độ đâm chọc vào tôi đang suy nghĩ mấy chuyện vớ vẩn. Ư hự...
「Chuyện đó... anh nghe Akane nói rồi.」
「...」
「...」
「Đối với hai đứa thì đó là hương vị quan trọng nhỉ. Xin lỗi. Thú thật là anh không nghĩ sâu xa đến thế.」
「...」
「...」
「Thế nên là... xin lỗi nhé. Tha cho anh đi.」
Nói rồi tôi cúi đầu. Từ trên đỉnh đầu tôi, một tiếng thở dài có vẻ ngán ngẩm nhưng cũng pha chút hối lỗi vọng xuống.
「...Thôi được rồi. Xin lỗi nhé, Hiroyuki.」
「...Xin lỗi nhé, Hiroyuki-chan.」
「...Hả? S-Sao hai đứa lại xin lỗi!?」
Người sai là tôi chứ? Xem email của Akane hôm qua thì tưởng cơn giận vẫn chưa nguôi ngoai chứ...
「...Bị Akane mắng cho một trận ấy mà? 『Tomomi-chan, chị có nói rõ ràng với anh hai không đấy?』」
「...Tớ cũng thế. 『Biết là không thích rồi, nhưng không thích thì phải nói là không thích chứ, Ryoko-chan』」
「...Akane.」
...Gì thế, con bé này. Được việc phết đấy chứ. Biết lo nghĩ và hỗ trợ cho ông anh này đàng hoàng nhỉ.
「...」
Nghĩ vậy, tôi chắp tay hướng về bầu trời phía Tây nơi Akane đang ở——
「Hơn nữa.」
「「『Vốn dĩ, mong chờ sự tinh tế từ ông anh 『đó』 thì lỗi là ở hai người rồi』」」
——Tôi dừng tay lại và giơ ngón giữa lên. Cái gì thế! Làm người ta cảm động hụt!!
「Mà, chuyện là vậy nên bọn này cũng kiểm điểm rồi. Nhỉ, Ryoko.」
「Đúng như Tomomi-chan nói! Xin lỗi nhé, Hiroyuki-chan.」
「...Thôi được rồi.」
Gì thế này, cái cảm giác khó tả này. Tự nhiên thấy sao cũng được.
「Đừng có bất cần đời thế chứ, Hiroyuki. Nào, Ryoko!」
「Ừ! Nè, Hiroyuki-chan? Lâu rồi mình cùng ăn cơm hộp nhé? Tớ làm thật nhiều thay cho lời xin lỗi đấy!」
Nói rồi Ryoko lắc nhẹ cái túi tote đang cầm. Không biết nặng bao nhiêu nhưng nhìn cách cái túi đung đưa thì chắc là nặng lắm.
「...Haizz. Mà, nếu đã thế thì tôi xin nhận. Thú thật là đỡ quá.」
「Phải thế chứ! Cứ mong chờ đi!」
「Sao mày lại ra vẻ thế... mà khoan, đừng bảo là! Mày nấu đấy nhé!」
「Ghét ghê cơ, Hiroyuki. Tớ nấu thì còn gì là cảm ơn nữa? Trừ khi có ý đồ muốn giải thoát Hiroyuki dạo này gặp nhiều chuyện khỏi bể khổ trần gian này, chứ đời nào tớ lại nấu ăn?」
「...Nói toẹt ra thế thì tao cũng chẳng biết phản ứng sao... mà, ừ. Cảm ơn.」
Dù chưa đến mức là món ăn độc dược kinh khủng khiếp... nhưng với cơ thể mệt mỏi này mà ăn đồ Tomomi nấu thì tàn nhẫn quá.
「...Thế lời xin lỗi của mày đâu?」
「Nấu ăn là Ryoko, vận chuyển là tớ.」
Tomomi giật lấy cái túi tote của Ryoko, ném vào giỏ xe đạp của mình rồi giơ ngón cái lên. À, ra là thế.
「...Hiểu rồi. Thế thì biết ơn mày vận chuyển giúp nhé.」
「Cứ giao cho tớ! Thế, Hiroyuki? Hôm kia thế nào?」
「Hôm kia?」
「Hôm qua có chuyện như thế nên không hỏi được, cậu đi chơi với Kiryu-san đúng không? Thế nào rồi, Hiroyuki-chan?」
「Thế nào là... cụ thể là cái gì thế nào?」
「Thì làm gì ấy~」
「Đi xem nhà. Nhà mới để hai đứa sống chung ấy.」
「...」
「...」
「G-Gì thế. Sao lại lườm tao!」
「...Không.」
「...Chả có gì~. Mà, Hiroyuki thì cũng chỉ đến thế thôi nhỉ.」
「Mà, đúng thật. Hiroyuki-chan mà lị.」
Sao tôi có cảm giác mình đang bị mắng một cách vô lý thế nhỉ...
====================
「Mà, chuyện của Hiroyuki sao cũng được. Quan trọng hơn là, Kiryu-san! Thế nào rồi? Cậu ấy có tính cách khó chịu lắm không?」
「Sao cũng được ư. À... xem nào. Đúng là miệng mồm có hơi độc địa một chút... nhưng sao nhỉ? Có lẽ cậu ta không phải là kẻ xấu như tôi nghĩ.」
「Vậy hả? Bất ngờ ghê. Tớ cứ tưởng trái tim Hiroyuki sẽ bị xé nát tươm rồi chứ?」
「Không, đúng là sáng nay tôi cũng bị xé nát tươm thật mà...」
「...Hả? Thế mà bảo không phải kẻ xấu... chẳng lẽ... Hiroyuki, cậu là M chúa hả?」
「Sao lại thế được! Con gái con đứa đừng có nói M hay S gì ở đây! Không phải! Không phải thế...」
Gì thế này?
「...Nghĩa là cậu không ghét cậu ấy?」
「...Ưm...」
Chính tôi cũng không rõ nữa, nhưng ít nhất tôi không thấy cậu ta là kẻ xấu.
「...Đúng vậy. Nói sao nhỉ... không phải kiểu người khiến tôi ghét được.」
「...Thật á? Là Kiryu-san đó nha? Là 'Nữ phản diện' đó nha?」
「Không, tôi cũng đâu phải 'Nữ phản diện' đến mức đó. Ngược lại nếu phải nói thì, cậu ta là người tốt... hay sao nhỉ... tôi không diễn tả rõ được...」
...Ưm. Tại sao nhỉ? Chắc là vì cô ấy đẹp nên mình mới ưu ái cộng điểm đánh giá cho cô ấy chăng?
「...Hiroyuki-chan, cậu đang phiền não gì à?」
「Nói là phiền não thì... không, chắc chắn cổ không phải mẫu người tôi thích... nhưng mà nói sao nhỉ, cảm giác không thể ghét nổi...」
「Không phải vì người ta đẹp sao?」
「Vậy hả? Không, nhưng mà... tôi đâu có nông cạn đến mức đó.」
「Thật không?」
「Đương nhiên rồi. Vì nếu tôi chọn con gái qua vẻ bề ngoài, thì tôi đã tỏ tình với hai người các cậu rồi còn gì.」
「...! C-Cậu nói cái gì thế hả!」
「Đ-Đúng đấy! Cậu đang nói cái gì vậy, Hiroyuki-chan!」
「? ...!! A, không, cái này là... ừm!」
Hai người họ đỏ bừng mặt lườm tôi. Không, lỗi tôi! Vừa rồi là lỗi của tôi! Xin lỗi mà...
「...Nhìn một cách khách quan thì hai cậu chắc chắn là mỹ nhân còn gì.」
「...Thế còn chủ quan?」
「...Cảm nhận của tôi cũng giống người bình thường thôi.」
「...Nói thế thì ai mà hiểu được, Hiroyuki-chan.」
「...Tôi nghĩ cả hai đều là mỹ nhân ạ.」
...Sáng sớm ngày ra mình đang nói cái quái gì thế này?
「...M, mà thôi kệ đi! Hiroyuki cũng không hiểu tại sao, nhưng tóm lại là cậu không ghét Kiryu-san đúng không?」
「Đúng thế.」
「Vậy thì, cậu có muốn xác nhận lại điều đó không?」
「Xác nhận?」
「Đúng. Ryoko, được không? Người vĩ đại nào đó từng nói biết người biết ta trăm trận trăm thắng mà.」
「...Không có ai nói câu đó đâu, Tomomi-chan. Nhưng mà, đồ ăn cũng làm dư ra nhiều... được thôi?」
「...Hai người đang nói chuyện gì vậy?」
「Ý là bọn tớ cũng sẽ cùng suy nghĩ về những điều Hiroyuki đang nói ấy mà~」
「Hả? Nghĩa là sao?」
「Đã bảo là, nghĩa là như thế này này.」
Nói rồi Tomomi khum tay làm thành cái loa, hướng mắt về phía xa. Tôi cũng nhìn theo hướng ánh mắt đó.
「Chàooo buổi sáng, Kiryu-san! Trưa nay ăn cùng nhau khôông?」
Ở phía bên kia ánh nhìn là khuôn mặt đang cứng đờ vì ngạc nhiên của Kiryu.
◇◆◇
Sân thượng trường cấp ba tư thục Ten'eikan nơi chúng tôi theo học về cơ bản được mở cửa vào giờ nghỉ trưa và sau giờ học. Chưa bàn đến chương trình giảng dạy, trong cái trào lưu giáo dục "Yutori" ưu tiên trẻ em dạo gần đây, việc này thường bị châm chọc là nguy hiểm hay dễ biến thành tụ điểm của đám bất hảo, nhưng trường tôi lại đi ngược lại hoàn toàn và mở cửa sân thượng, có lẽ cũng vì phương châm của trường là "Tự chủ tự lập". Có chuyện gì xảy ra thì tự chịu trách nhiệm, hàng rào tuy có làm cao lên thật đấy nhưng cũng lớn cả rồi, muốn leo qua đó chơi thì cứ việc, còn nếu muốn làm bất hảo thì cứ tự nhiên? Người gặp rắc rối là bản thân các em thôi? Đó chính là cách tư duy của trường. Cái kiểu chủ nghĩa buông thả "có gì thì tự chịu trách nhiệm" này tôi lại khá ưng ý. Nhân tiện thì cấm chơi bóng. Lý do là "nếu rơi trúng người bên dưới sẽ gây phiền phức".
Mà, cũng vì lẽ đó nên việc mở cửa sân thượng rất được học sinh ưa chuộng. Cũng chẳng có mấy đứa làm trò ngu ngốc... tuy không dám nói là hoàn toàn không có, nhưng vào giờ nghỉ trưa có rất nhiều người lên đây ăn cơm. Rất nhiều, nhưng mà.
「...Cô, ghê thật đấy?」
「Vậy sao?」
Khi bốn người chúng tôi - tôi, Ryoko, Tomomi và Kiryu lên đến sân thượng thì cũng có kha khá người ở đó. Mọi người đang vui vẻ hòa thuận ăn uống và trò chuyện, thế mà.
「...Cô vừa đến cái là mọi người bỏ về hết luôn kìa?」
「Tôi có bắt ai ăn thịt đâu chứ... tôi nghĩ đâu cần thiết phải bỏ chạy như vậy?」
Kiryu bày ra vẻ mặt như muốn nói "thất lễ thật đấy". Nhưng mà cô, kinh khủng thật đó? Lúc cô vừa bước lên sân thượng, tất cả mọi người đều nhìn lại lần hai rồi lảng tránh ánh mắt đầy ái ngại, sau đó vội vàng rời đi còn gì. Chắc họ tưởng bị bắt ăn thịt thật đấy? Chủ yếu là do mấy hành động thường ngày của cô thôi.
「...Thành ra bao trọn sân thượng luôn rồi. Mà, cũng được. Nào, Kiryu-san cũng ăn thôi! Ryoko, đưa tớ tấm bạt! Để tớ trải ra!」
「Có ngay. Vậy nhờ cậu nhé, Tomomi-chan~」
Lấy từ trong cặp ra một tấm bạt dã ngoại cỡ lớn, Ryoko đưa nó cho Tomomi. Tomomi giũ mạnh tấm bạt khá to ấy một cái "phựt", nó trải rộng ra thành hình vuông vức đẹp đẽ.
「Được rồi, hoàn thành! Nào nào, Kiryu-san? Mời ngồi, mời ngồi! Ngồi xuống đi~」
「À, ừ. C-Cảm ơn.」
「...」
「C-Có chuyện gì sao?」
「Không... chỉ là hơi ngạc nhiên chút thôi. Không ngờ từ miệng Kiryu-san lại thốt ra được từ 'cảm ơn'.」
Cái con nhỏ Tomomi này! Sao lại nói lời thất lễ thế hả! Nói thế là mặt "Nữ phản diện" của Kiryu lại trỗi dậy bây giờ!
「...Phải ha. Đúng là từ khi đến ngôi trường này, số lần tôi nói từ 'cảm ơn' chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay.」
「Đúng không? Chẳng có tí hình tượng nào luôn.」
Ủa? Không trỗi dậy à?
「Nhưng mà, tôi cũng đâu phải loại người không biết cảm ơn đâu chứ? Đơn giản là chưa có ai làm việc gì khiến tôi phải cảm ơn thôi... Được mời mọc thế này, lại còn chuẩn bị sẵn cho nữa thì đương nhiên tôi phải nói lời cảm ơn rồi.」
Nói xong, Kiryu cúi đầu nói "cảm ơn" một lần nữa rồi nhẹ nhàng ngồi xuống tấm bạt. Thấy vậy, Tomomi và Ryoko cũng gật đầu "Ừm!" rồi ngồi xuống theo.
「...Cơ mà... thế này có ổn không?」
「Cái gì cơ?」
「Thì là... tôi là 'Vợ chưa cưới' của Higashikujo-kun đấy? Đối với các cậu thì...」
Cô ấy liếc nhìn về phía tôi.
「...Chẳng phải là 'kẻ địch' sao? Ít nhất thì tôi không nghĩ mình được các cậu yêu mến đâu?」
「Kẻ địch, hả~. Sao nhỉ? Ryoko?」
「Ưm... Với tớ thì cũng có vài phần chưa thực sự chấp nhận được.」
「...Xin lỗi nhé, Kamo-san.」
「Oa oa oa! Đ-Đừng xin lỗi! Cũng đâu phải lỗi của Kiryu-san... nói đúng hơn là tại bố của Hiroyuki-chan mà!」
「Nói không sai, nhưng mà ông già tôi cũng tội nghiệp quá không?」
Cả Tomomi và Ryoko đều được ông ấy cưng chiều như con gái... thế mà mấy ngày nay cổ phiếu của ông già rớt giá kịch sàn.
「...Dù lý do là gì, tôi nghĩ chuyện này cũng khó mà chấp nhận được.」
「Thế nên tớ mới bảo là 'chưa thực sự chấp nhận' đó? Nhưng mà, xét theo một nghĩa nào đó thì cũng là chuyện đã rồi... cơ mà, tớ cũng không định bỏ cuộc đâu.」
「...Vậy sao. Thế còn? Suzuki-san thì sao?」
「Hả?」
「Này! Sao mày tự tiện ăn trước thế hả!」
Tomomi đã tự ý mở hộp cơm và đang bốc trộm miếng gà rán, miệng nhồm nhoàm trả lời. Không, cái con này, mấy lúc thế này phải đợi đông đủ đã chứ!
「...Ực. Xem nào~?」
Nói rồi nhỏ khoanh tay ậm ừ suy nghĩ.
「...Mà, nếu hỏi là địch hay ta thì tớ nghĩ là 'địch' đấy?」
「...Vậy à.」
「Nhưng nếu hỏi có ghét không thì... tớ cũng chẳng ghét bỏ gì cậu đến mức đó.」
「Là kẻ địch mà vẫn không ghét?」
「Ưm... sao nhỉ. Tớ tham gia câu lạc bộ bóng rổ mà.」
「Tôi biết. Cậu nổi tiếng mà.」
「Thế hả? Vậy đấy, khi đi thi đấu bóng rổ... thì tất cả các đội khác ở nhà thi đấu đều là 'kẻ địch'. Nhưng mà nhé? Nếu hỏi tớ có 'ghét' những kẻ địch đó không thì không phải vậy.」
「...Tinh thần No Side à?」
「Gì cơ?」
「Là trong trận đấu thì đương nhiên là kẻ địch, nhưng kết thúc trận đấu thì không còn phân biệt địch ta nữa ấy.」
「À, cái đó cái đó. Chắc cũng gần giống vậy. Dù sao thì mọi người đều thích bóng rổ, nên tớ không thể ghét bỏ họ chỉ vì họ là đối thủ được.」
Nói rồi Tomomi bốc một miếng trứng cuộn. Đã bảo là! Còn "Itadakimasu" đâu!
「...Với lại nhé? Theo lời Kiryu-san nói, thì cậu không nghĩ tớ và Ryoko tuyệt đối không thể hòa thuận được sao?」
「...Đúng là vậy.」
「Mà, quay lại chuyện bóng rổ, tớ coi những ai 'thích bóng rổ' đều là đồng minh bất kể đội nào. Nếu 'thích bóng rổ' nhé? Còn nếu không thực sự thích bóng rổ mà... xem nào, những kẻ 'lợi dụng bóng rổ' thì... là kẻ địch, nhỉ~?」
「...Nghe nhói tai thật đấy.」
「Kiryu-san chẳng phải là trường hợp đặc biệt sao? Với lại, nói chuyện thử mới thấy, có vẻ cậu cũng không phải người xấu.」
「Vậy sao?」
「Thì cậu nói chuyện bình thường mà. Chuyện bị gọi là 'Nữ phản diện' cứ như nói dối ấy.」
「...Tôi không thích cái biệt danh đó lắm đâu. Xin lỗi nhưng, gọi như thế thì...」
「À, tất nhiên tớ không định gọi thế rồi. Nhưng mà, cậu biết mình bị gọi như thế đúng không?」
「Tất nhiên rồi. Cả trước mặt lẫn sau lưng đều bị gọi là 'Nữ phản diện' mà.」
「Cậu có biết phần lớn là do ghen tị không?」
「Chắc vậy. Tự mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng vì tôi xuất sắc mà. Đương nhiên là sẽ bị ghen tị.」
「Cậu không nghĩ đến việc thay đổi cách tiếp xúc sao, Kiryu-san? Chỉ cần thế thôi là thái độ của mọi người sẽ thay đổi nhiều lắm đấy?」
Ryoko nghiêng đầu hỏi. Thấy vậy, Kiryu cười như thể có chút mệt mỏi.
「...Phải ha. Đúng như Kamo-san nói, làm vậy sẽ 'dễ sống' hơn. Nhưng mà... bản chất tôi không làm được. Tại sao tôi lại phải bẻ cong những thành quả mình đạt được bằng nỗ lực chỉ vì ánh mắt của người xung quanh chứ... nghĩ vậy nên là.」
Là do tính khí ấy mà, Kiryu cười khổ rồi nhún vai. Thấy dáng vẻ đó, Ryoko và Tomomi tròn mắt nhìn rồi quay sang nhìn tôi.
「...Gì đấy? Có chuyện gì à?」
「Không...」
「Tớ thấy cũng hợp lý.」
「? Nghĩa là sao?」
「Không có gì, chuyện bên này thôi. Chỉ là, cảm giác như tớ đã 'hiểu' được chút gì đó.」
「Hiểu?」
「Chuyện đằng này thôi! Quan trọng hơn là, Kiryu-san? Cái đó...」
「...A! Tìm thấy rồi!」
Đột nhiên, cửa sân thượng mở toang với một tiếng "Rầm". Giật mình nhìn về phía đó xem có chuyện gì.
「Yahho, Hiroyuki-senpai! Ăn trưa cùng nhau đi ạ!」
Một con bé lùn tịt buộc tóc hai bên đang đứng đó.
「Ây dà, hôm nay em quên béng mất không mang cơm trưa! Lúc đang thấy đói bụng quá, khổ sở quá thì trong đầu em 'tinh' một cái. 'Phải rồi, có Hiroyuki-senpai mà!'. Thế là em chạy qua lớp senpai thì nghe bảo anh lên sân thượng cùng Tomomi-senpai và Ryoko-senpai! Em đoán chắc chắn là cơm tay Ryoko-senpai làm rồi. Chà, đoán trúng phóc luôn!」
Chẳng ai hỏi mà con bé lùn cứ thao thao bất tuyệt kể chuyện của mình. Cứ thế, nó tiến lại gần và tự nhiên ngồi xuống tấm bạt dù chẳng ai mời.
「Vậy nên là, cho em ăn ké với nhé, Ryoko-senpai!」
Ryoko cười khổ trước dáng vẻ của con bé lùn nhưng cũng khẽ gật đầu. Thấy Ryoko như vậy, Tomomi lắc đầu ngán ngẩm.
「Ryoko? Không được chiều hư nó quá đâu đấy? Con bé này được đà là lấn tới ngay.」
「Bùuu. Em không muốn bị Tomomi-senpai nói thế đâu nha. Tomomi-senpai cũng đang ăn cơm hộp của Ryoko-senpai còn gì.」
「Chị có lao động mà. Người mang cái hộp cơm này lên đây là chị đấy!」
「Cỡ đó thì em cũng làm được nhé~」
========================================
「Thiệt tình... đúng là đứa trẻ không đáng yêu chút nào.」
「Đáng yêu thì Tomomi-senpai cũng có đâu chứ~」
「Chị mày...」
「...Cái đó」
Thấy hai người bắt đầu cãi nhau, Kiryu rụt rè giơ tay lên.
「Gì thế? Kiryu-san. Sao vậy?」
「Không, sao vậy cái gì...」
Nói rồi Kiryu hướng mắt về phía con bé lùn, cau mày vẻ bối rối.
「...Vị này là?」
「...A, phải ha. Xin lỗi xin lỗi. Lần đầu gặp mặt mà nhỉ. Này! Nhóc cũng tự giới thiệu đi!」
「A, xin lỗi ạ~. Em tên là Kawakita Mizuho. Lớp 1-1, thành viên câu lạc bộ bóng rổ nữ ạ! Là đàn em của Tomomi-senpai. Từ nay về sau mong được giúp đỡ ạ!」
Con bé lùn - Mizuho còn giơ tay chào kiểu quân đội một cái rõ dứt khoát. Thấy vậy, Kiryu mỉm cười nhẹ và chào lại.
「Cảm ơn vì đã lịch sự. Tôi là Kiryu Ayane. Lớp 2-1. Từ nay về sau mong được giúp đỡ.」
「Vâng! Kiryu-senpai! Từ nay về sau mong được...」
A, đứng hình rồi.
「...Hảaaaaaaa!!??"」
Chào hỏi tươi cười xong thì hét toáng lên. Miệng nó cứ đóng mở liên tục, tay thì giật giật tay áo tôi.
「Gì đấy? Mà này, giãn áo bây giờ, bỏ ra.」
「A, xin lỗ... không phải! T-Tại sao ạ! Tại sao Kiryu-senpai lại ăn cơm hộp cùng mọi người ạ!! Kiryu-senpai là 'cái người đó' đúng không!?」
「Tao cũng đoán được mày định nói 'cái người đó' là gì, nhưng đừng có nói trước mặt chính chủ chứ?」
「Em không nói đâu! Em cũng biết quý cái mạng mình chứ!」
Vậy hả. Quyết định sáng suốt đấy.
「Quan trọng hơn là! Tại sao!? Tại sao lại thế này ạ!」
「...Phản ứng nghe hoài niệm ghê. Cảm giác lâu lắm rồi mới thấy có người phản ứng kiểu này.」
Kiryu nhìn Mizuho đang luống cuống mà lại có vẻ mặt ấm áp lạ thường. Ủa? Thực ra cô cũng khá thích cái danh 'Nữ phản diện' đấy chứ hả?
「Tại sao ư... nhắc mới nhớ, tại sao nhỉ?」
「Ai biết? Tôi được mời nên đến thôi... tại sao nhỉ?」
「Hửm? Là vì tớ muốn nói chuyện với Kiryu-san đó? Nhỉ, Ryoko.」
「Ừm. Đúng vậy.」
「Đấy, là vậy đó.」
「Lý do thế thì ai mà hiểu được chứ! Hả? Hảaa? M-Mọi người có quan hệ gì vậy!」
「Quan hệ cùng nhau ăn cơm hộp.」
「Điêu!」
Con nhỏ ồn ào này.
「...Tôi thì tò mò về quan hệ giữa ba người và Kawakita-san hơn đấy?」
「À, Kawakita Mizuho... Mizuho là bạn cùng lớp với Akane, em gái tôi. Đấy, tôi có kể là tôi có đứa em gái kém một tuổi đúng không?」
「Ừ. Đang ở Kyoto nhỉ?」
「Đúng đúng. Con bé chơi thân với em ấy từ thời bóng rổ mini. Dạo gần đây thì ít hơn, nhưng hồi cấp 1, cấp 2 nó hay đến nhà tôi chơi lắm.」
「Nghĩa là bạn thuở nhỏ?」
「Chắc là... vậy chăng?」
Akane bắt đầu chơi bóng rổ mini từ năm lớp 1, quen biết Mizuho cũng từ đó, nên cảm giác không giống "bạn thuở nhỏ" lắm. Bạn thuở nhỏ thì phải chơi với nhau từ hồi mẫu giáo hay nhà trẻ chứ nhỉ? Thực tế thì Ryoko và Tomomi đúng là như vậy. Ryoko thậm chí nhà còn ở ngay cạnh.
「Mà, đại loại là hồi nhỏ năm đứa bọn tôi hay chơi cùng nhau. Nhà tôi là địa điểm tập kết mà.」
「Tụ điểm?」
「Cũng không hẳn là chơi trong nhà... chủ yếu là chơi ở ngoài trời thôi.」
「Chưa nói đến tuổi tác, nhưng toàn con gái mà cậu vẫn chơi cùng được, hay thật đấy?」
「Chà... nói mới để ý thì đúng là vậy ha.」
Giờ nghĩ lại thì đúng là dàn harem còn gì. Hồi đó tôi chẳng mảy may cảm thấy thế... ủa? Chẳng lẽ đó là thời kỳ đào hoa nhất đời tôi sao?
「...Mà, sao cũng được. Tóm lại là quan hệ như thế đấy.」
「Hưm. Vậy thì, tôi có làm phiền không?」
「Bên này mời cô mà? Kẻ làm phiền là Mizuho mới đúng.」
「Quá đáng, Hiroyuki-senpai! Phiền là sao chứ, phiền là sao!」
「Không ai mời mà ngửi thấy mùi cơm rồi mò đến thì bị coi là kẻ làm phiền cũng phải thôi. Nếu không thích thì đừng có sợ Kiryu nữa, im lặng mà ăn đi.」
Nghe tôi nói vậy, nó nghẹn lời "Ư hự", rồi liếc nhìn sắc mặt Kiryu. Thấy ánh mắt đó, Kiryu mỉm cười, khiến nó hoảng hốt quay đi chỗ khác.
「...Hiroyuki-senpai, Hiroyuki-senpai.」
「Gì?」
「Nguy hiểm thật đấy, nụ cười đó. Bình thường chị ấy... tuy không hẳn là cau có, nhưng một Kiryu-senpai lạnh lùng mà nở nụ cười đáng yêu thế kia thì...」
「...Thì?」
「...Cánh cửa nguy hiểm sắp mở ra rồi.」
「...Mở ra rồi đi sang bên kia luôn đi, đừng có về nữa.」
Nó đang nói cái quái gì vậy.
「Đừng có nói nhảm nữa, ăn nhanh lên.」
「Oa! Đợi em với! Ăn nhanh quá hại tiêu hóa lắm! Dễ béo nữa!」
「Mày ở câu lạc bộ bóng rổ chạy như chó còn gì. Nạp calo đi, nạp calo.」
「Cám dỗ của ác quỷ đối với nữ sinh cấp 3... với lại, hôm nay không được! Câu lạc bộ nghỉ nên không tiêu thụ calo được đâu ạ.」
「Không phủ nhận chuyện làm chó ha. Mà này, hôm nọ cũng nghỉ rồi không phải sao?」
Hình như là thứ Hai? Có cảm giác hôm đó cũng bảo nghỉ...
「Thứ Bảy Chủ Nhật câu lạc bộ bọn tớ đi thi đấu xa một chút ấy mà. Vì có giải đấu. Để chuẩn bị cho giải nên tập luyện hơi nặng, thành ra lịch tuần này mới thế.」
Nghe Tomomi giải thích tôi mới vỡ lẽ. Chà, nếu đã tập nặng liên tục thì nghỉ ngơi cũng là một phần của việc luyện tập.
「Đúng thế đấy ạ... cơ mà em thấy mình đang dư thừa năng lượng quá.」
「Mày không thấy mệt à?」
「Thì cũng mệt chứ ạ? Nhưng mà không tập thì cảm giác người nó cứ ì ạch sao ấy~. Với lại, chắc chắn Akane cũng đang tập luyện.」
「Lấy Akane làm tiêu chuẩn à?」
「Đúng vậy! Bọn em là bạn bè, và là đối thủ! Để gặp nhau ở chung kết giải toàn quốc, bọn em sẽ cố gắng ở những ngôi trường khác nhau!」
Mizuho nắm chặt tay tuyên bố. Nhìn Mizuho như vậy, Kiryu khẽ giật giật tay áo tôi.
「Sao thế?」
「Không... câu lạc bộ bóng rổ trường mình mạnh đến thế sao?」
「Yếu xìu.」
「...」
「...Tôi hiểu ý cô muốn nói. Hiểu nhưng mà, đặt mục tiêu cao cũng là điều tốt. Với lại, Mizuho chơi khá giỏi, Tomomi cũng giỏi nữa. Năm nay thì chưa biết, nhưng năm sau có khi sẽ tiến xa đấy. Tomomi cũng có chiều cao tốt mà.」
Tất nhiên không phải là có thể đấu với thế giới, nhưng ít nhất cao bằng tôi thì đối với nữ sinh cấp 3 là cao rồi còn gì. Mà, cũng có thuyết cho rằng do tôi lùn... nhưng mà bình thường mà nhỉ? 1m70 ấy.
「Còn Kawakita-san? Nhìn qua thì... không cao lắm.」
「Bù lại thì lượng vận động của Mizuho kinh khủng lắm. Con bé tập luyện nhiều đến mức thái quá luôn.」
「Đúng thế đấy! Mà này, Hiroyuki cũng nói nó đi chứ? Rằng nghỉ ngơi cũng là tập luyện! Con bé này chẳng chịu nghe gì cả.」
「Đấy, nghe chưa.」
「Ư... Em biết rồi. Vậy thì hôm nay em sẽ đấu 1-on-1 với Hiroyuki-senpai.」
「Khoan. Tại sao tao lại phải tập cùng mày?」
「Không phải tập luyện. Là chơi thôi, chơi thôi mà. Được không ạ?」
「Không được đâu Mizuho. Em nói thế nhưng lần nào cuối cùng cũng thành đấu nghiêm túc còn gì.」
「Hôm nay sẽ ổn mà! Đi mà, Hiroyuki-senpai?」
「Chưa lần nào mày nói thế mà ổn cả.」
Lần nào cũng bắt tôi tập cùng đến khi mệt lử mới thôi. Khác với mày, tao đang thiếu vận động đây này.
「...Nè.」
「Gì cơ?」
「Tôi biết Suzuki-san và Kawakita-san ở câu lạc bộ bóng rổ nữ... nhưng cậu cũng từng ở câu lạc bộ bóng rổ sao?」
「Không, tôi thuộc câu lạc bộ về nhà.」
「Từng tham gia đúng không? Vậy tại sao Kawakita-san lại muốn tập cùng cậu thế?」
「Tại sao ư...」
「Hể? Lý do em muốn tập cùng Hiroyuki-senpai ấy ạ?」
「Đúng vậy. Nếu thế thì tập cùng Suzuki-san chẳng phải sẽ có ích hơn sao? Mà... có vẻ Suzuki-san không thích lắm.」
Tôi liếc nhìn Tomomi đang làm dấu chéo to đùng trước mặt, rồi quay sang nhìn Mizuho. Ở đó là Mizuho với vẻ mặt ngơ ngác.
「Tập cùng Tomomi-senpai cũng có ích lắm ạ... nhưng mà tập cùng Hiroyuki-senpai vẫn có tác dụng hơn. Vì cùng vị trí mà.」
「...Có hả? Vị trí trong câu lạc bộ về nhà ấy.」
「Nếu cô đang đùa thì 0 điểm nhé.」
「Không, tôi không đùa... chỉ là chưa hiểu kịp thôi.」
Kiryu lộ vẻ mặt thắc mắc từ tận đáy lòng. Thấy vậy, Mizuho nở nụ cười rạng rỡ và nói.
「Tại vì Hiroyuki-senpai là tuyển thủ chọn lọc tham dự Quốc thể (Đại hội Thể thao Quốc gia) của bóng rổ nam đấy ạ! Có rất nhiều điều để học hỏi luôn!!」
Nghe Mizuho nói, Kiryu ngẩn người ra một lúc, rồi quay sang nhìn tôi nghiêng đầu.
「Ừm... Cậu từng tham dự Quốc thể sao?」
「Tham gia đâu mà tham gia. Mizuho cũng nói rồi còn gì? Là 'tuyển chọn' Quốc thể. Hơn nữa là cựu rồi, nói đúng hơn là ứng cử viên thôi?」
「Khác nhau sao?」
「Hình như là năm sau nhỉ? Tỉnh mình sẽ đăng cai Quốc thể đúng không? Thế nên mấy ông lớn ở hiệp hội bóng rổ tỉnh hăng hái lắm. Họ tập hợp học sinh cấp 2 trong tỉnh lại lập thành một đội. Kiểu như đội tuyển chọn của tỉnh ấy?」
Tỉnh tôi có truyền thống bóng rổ yếu. Đăng cai tổ chức mà thua ngay vòng một thì mất mặt quá, nên họ mới lập ra đội tuyển chọn.
「Cậu được chọn vào đó sao?」
「Chắc do may mắn thôi.」
Nói rồi tôi đưa miếng gà rán lên miệng. Thế nhưng, Mizuho với vẻ mặt bất mãn chen vào.
「Không có chuyện đó đâu ạ! Hiroyuki-senpai ngầu lắm luôn ấy! Lúc chơi bóng rổ ấy ạ!」
「...Nói thế khác nào bảo lúc không chơi bóng rổ thì anh mày không ngầu?」
「Dù chiều cao khiêm tốn nhưng lại tận dụng điều đó để rê bóng luồn lách qua hàng phòng ngự đối phương, những đường chuyền ảo diệu như đọc được suy nghĩ người khác, và cả khả năng ném rổ từ cự ly xa nữa! Trong những người em biết thì gọi anh là Point Guard (Hậu vệ dẫn bóng) mạnh nhất thế hệ cũng không ngoa!」
「Không, ngoa đấy.」
Cái gì mà Point Guard mạnh nhất thế hệ chứ. Tôi đâu có ghê gớm đến thế.
「...Được khen hết lời kìa. Thật vậy sao?」
「Cũng chẳng ghê gớm đến thế đâu. Chỉ là tình cờ trong một trận đấu, mấy ông lớn ở hiệp hội thấy tôi chơi nên bảo 'có muốn tham gia tập luyện thử không?' thôi.」
Vốn dĩ đội trường cấp 2 của tôi cũng yếu mà. Chỉ có mình tôi là đi lên từ bóng rổ mini, nên chắc nổi bật hơn chút thôi.
「Vậy sao... nhưng mà, đó là vinh dự lớn lắm chứ?」
「Chà... bảo không vui thì là nói dối.」
Về sau thì biến thành tuyệt vọng. Vốn dĩ chênh lệch chiều cao quá lớn. Thấy tôi như vậy, Kiryu có vẻ hơi đắn đo, rồi rụt rè giơ tay phải lên.
「...Này.」
「Mời cô, Kiryu-san.」
「Cái đó... tôi hỏi chuyện này có được không?」
「Phải hỏi mới biết được. Nhưng chắc tôi không tự nhiên nổi giận đâu.」
Mà, tôi cũng đoán được cô ấy muốn hỏi gì. Ryoko và Tomomi cũng đừng có căng thẳng thế chứ.
「Chuyện là... tại sao cậu lại bỏ bóng rổ?」
...A, quả nhiên là vậy.
「...Có bỏ đâu. Lúc nãy tôi cũng nói rồi còn gì? Bị Mizuho bắt tập cùng suốt mà.」
「Nhưng cậu đang ở câu lạc bộ về nhà đúng không? Xin lỗi nhưng, tôi nghĩ có năng lực đến mức được chọn làm ứng cử viên đại diện tỉnh mà không tận dụng thì thật lãng phí?」
「Thuyết giáo hả?」
「Nếu nghe giống vậy thì cho tôi xin lỗi. Nhưng chỉ là tò mò thôi. Nếu là tôi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ.」
「Vậy sao?」
「Ừ. Tôi không rành về bóng rổ lắm nên không rõ... nhưng chiều cao tốt hơn thì có lợi thế hơn đúng không?」
「Cũng đúng. Dù đó không phải là tất cả.」
Người ta hay bảo bóng rổ không phải chỉ dựa vào chiều cao, nhưng đó là kiểu "dùng thực lực để lấp đầy chênh lệch chiều cao", chứ cao vẫn tốt hơn thấp. Nếu cùng thực lực, tôi cũng sẽ dùng người cao hơn trong trận đấu.
「Vậy thì, một người có chiều cao không nổi bật như cậu, để được chọn vào đội tuyển chọn của tỉnh chắc chắn đã phải nỗ lực khủng khiếp lắm. Chắc chắn cậu đã luyện tập rất chăm chỉ. Nếu đã nỗ lực đến mức đó thì...」
Nếu là tôi, chắc chắn tôi sẽ không bỏ, cô ấy nói vậy.
「...Mà, bình thường thì chắc là thế.」
「Đúng không? Thế nên tôi mới tò mò. Là do... chấn thương, hay gì đó?」
「Chà, đau chỗ này chỗ kia mãn tính thì có... nhưng chấn thương nặng đến mức ảnh hưởng sự nghiệp thi đấu thì không.」
「Vậy tại sao?」
「A, cái đó! Kiryu-san? Chuyện đó thì...」
「Vì không còn thấy thú vị nữa.」
Ryoko lên tiếng như muốn ngăn cản lời Kiryu. Tôi nói chen vào, cắt ngang lời cô ấy.
「...Không còn thú vị?」
「Đúng vậy. Không còn thấy thú vị nữa, cái môn 'bóng rổ' ấy. Cả việc nỗ lực hết mình, cả việc muốn chiến thắng, tất cả mọi thứ.」
「...」
「...」
「...Vậy sao. Tôi hiểu rồi.」
「...Ủa? Cô không thuyết giáo à?」
「Tại sao? Tại sao tôi phải thuyết giáo?」
「Không, thì cô bảo lãng phí mà. Nên tôi tưởng cô sẽ nói kiểu 'dù không thú vị cũng phải làm đi!' chứ~」
「Đừng có coi thường tôi chứ? Không có gì khổ sở hơn là nỗ lực do người khác ép buộc. Cậu đã nỗ lực với bóng rổ vì thấy nó thú vị đúng không?」
「Cũng đúng.」
「Giờ thấy không thú vị nữa nên bỏ. Thế là được rồi còn gì. Không cần ép bản thân làm việc mình không vui đâu.」
「...Kiểu như, không có chí tiến thủ, hay đừng có nhõng nhẽo, hay gì đó...」
「Cậu muốn tôi nói thế à?」
「Hoàn toàn không.」
「Đúng không? Tôi cũng ghét phải làm việc mình không hứng thú lắm. Mà, nếu đã dành nhiều nhiệt huyết cho bóng rổ đến thế, tôi nghĩ thay vì làm thành viên câu lạc bộ về nhà, cậu nên dồn nhiệt huyết cho cái gì khác thì tốt hơn? Chắc về nhà cậu cũng chỉ ngẩn ngơ thôi chứ gì?」
「Thất lễ nha. Tôi bận rộn với truyện tranh và game lắm đấy.」
「Cái đó thì khác gì ngẩn ngơ đâu.」
Kiryu khúc khích cười có vẻ thích thú. Thấy cảnh đó, Mizuho nhìn với vẻ hơi thán phục rồi mở lời.
「Hô. Chà chà.」
「...Gì vậy?」
「Không, em nghĩ là đối thủ bất ngờ xuất hiện rồi.」
「...Đối thủ, hả.」
「Đúng vậy! Em là fan cứng của Hiroyuki-senpai đấy nhé!」
「...Ồ? Vậy sao?」
「Không thì chị nghĩ em rủ anh ấy chơi bóng rổ sau giờ học làm gì? Nè~, Hiroyuki-senpai? Yêu quá cơ~!」
「Rồi rồi. Yêu, yêu.」
「Ừm... hai người đang hẹn hò à?」
「Hẹn hò cái khỉ gì. Cái đồ nấm lùn này.」
Vốn dĩ gu của tôi là Yamato Nadeshiko cơ.
「A~! Hiroyuki-senpai! Anh vừa nói điều cấm kỵ rồi nhé! Em yêu senpai đến thế mà!」
「Rồi rồi. Đấy, quan hệ kiểu này đấy.」
「...Cảm giác vừa hiểu vừa không hiểu...」
Kiryu làm vẻ mặt vi diệu. Đúng lúc đó chuông báo hết giờ vang lên.
「Toàn nói chuyện, chẳng ăn được mấy. Xin lỗi nhé, Ryoko.」
「Không sao đâu. Còn thừa tớ để dành cho bữa tối cũng được.」
「Cậu đã mất công làm mà thấy có lỗi quá.」
Thấy tôi cúi đầu, Ryoko xua tay "Được mà, được mà". Lần tới tôi sẽ đãi cái gì đó. A, đãi đi xem phim nhỉ.
「A~, lỡ mất cơm hộp của Ryoko-senpai rồi... Cái này cũng tại Hiroyuki-senpai đấy! Tại cứ nói chuyện của senpai!」
「...Nếu trí nhớ của anh đúng thì người khơi mào là mày mà?」
「Mấy chuyện nhỏ nhặt đó sao cũng được! Quan trọng hơn là, Hiroyuki-senpai! Sau giờ học anh rảnh đúng không? Chơi bóng rổ cùng em đi!」
「Không, đã bảo là? Mày thì...」
「Xin lỗi nhé, Kawakita-san. Cậu ấy có chút việc bận sau giờ học rồi.」
「...Nói cái gì... Kiryu?」
「Việc bận? Với Hiroyuki-senpai? Việc gì cơ... mà sao Kiryu-senpai lại biết Hiroyuki-senpai có việc bận ạ?」
Thấy Mizuho nghiêng đầu thắc mắc, Kiryu nở nụ cười xinh đẹp.
「Phải ha... Hẹn hò, chăng? Với tôi.」
◇◆◇
「...Yo. Đợi lâu không?」
「Ồ? Sớm hơn tôi tưởng đấy? Tôi nghĩ cậu sẽ mất thời gian hơn chút nữa cơ.」
「Cảm ơn Ryoko và Tomomi đi. Nhờ hai người đó giữ chân con bé lại nên tôi mới ở đây được đấy.」
「Vậy sao. Thế thì lần tới mang quà đến thăm hỏi chút nhỉ?」
「Nấu ăn còn không biết làm mà thăm hỏi cái gì. Nếu làm bọn họ đau bụng không tập được thì bị oán hận đấy?」
「Đừng có coi thường tôi chứ? Tôi đâu có liều lĩnh đến mức tự tay làm đâu? Tôi sẽ mua đàng hoàng mà.」
「Đừng có ưỡn ngực nói dõng dạc thế chứ.」
Mà này?
「...'Hẹn hò' là cái gì hả.」
Đúng vậy.
Tại nhỏ này phun ra câu "Sau giờ học là hẹn hò nhé" nghe chẳng giống người tỉnh táo chút nào trên sân thượng, nên lúc nãy tôi bị Mizuho bám riết lấy. Phiền phức không để đâu cho hết, cái con nhỏ này.
「Đùa chút thôi mà?」
「Làm ơn nhìn thời điểm và hoàn cảnh mà đùa giùm cái.」
「Xin lỗi nhé. Phải ha... chắc là tâm trạng tôi hơi phấn khích quá.」
Nói rồi cô ấy cười có chút vui vẻ.
「Lâu lắm rồi mới được ăn trưa cùng con gái đồng trang lứa mà.」
...Vừa nói ra một câu nghe bi thảm khủng khiếp. Không, trường hợp của cô ta thì là tự làm tự chịu... nhưng sao nhỉ, thấy tội nghiệp ghê.
「...Lần sau lại đến nhé?」
「Phải ha. Một đề nghị hấp dẫn đấy... nhưng có ổn không nhỉ?」
「Cái gì cơ?」
「...Mà, nếu cậu không hiểu thì thôi vậy. Quan trọng hơn, đi nhanh thôi? Thời gian có hạn mà.」
「Đi? Đi đâu?」
「Mua sắm chứ đâu.」
「...Không phải đùa à?」
「'Hẹn hò' là đùa, nhưng tôi muốn đi mua sắm cùng cậu thật. Mấy thứ lớn như nội thất hay tivi thì nghe bảo mai hoặc ngày kia mới chuyển đến, nhưng đồ dùng hàng ngày thì chưa có nhỉ. Cần nhiều thứ lắm đúng không? Thật ra tôi định để thứ Bảy... nhưng sợ cậu có việc bận thì phiền lắm.」
「Đúng là thứ Bảy tôi có chút việc bận thật.」
「Vậy thì may quá. Mai với ngày kia thợ sẽ đến chuyển đồ, chắc vướng víu lắm nên chỉ còn hôm nay thôi. Nhân tiện thì Chủ Nhật tôi định đến ngôi nhà đó, còn cậu tính sao?」
「A... tính sao nhỉ? Chắc chiều tối tôi sẽ qua.」
「Hiểu rồi. Vậy cái này, tôi đưa trước cho cậu nhé.」
Nói rồi, cô ấy lấy từ túi váy đồng phục ra hai chiếc chìa khóa.
「Chìa khóa nhà? Ờm, có hai cái nghĩa là một cái là chìa dự phòng à?」
「Không. Một cái là chìa khóa phòng cậu đấy.」
「...Phòng có khóa á?」
「Phòng tôi cũng có mà? Dù sao thì nam nữ đang tuổi lớn sống chung dưới một mái nhà. Cần phải có chút ý tứ chứ?」
Dù là vợ chưa cưới đi nữa, Kiryu cười. Tôi cũng cười khổ.
「Cũng phải. Không biết cái này dùng làm cớ được bao nhiêu phần...」
「Đúng vậy. Bị lộ là 'out' ngay lập tức. Mà, chỗ dựa duy nhất chắc là việc 'bố mẹ công nhận'. Không phải quan hệ nam nữ bất chính mà ha?」
「...Nhắc mới nhớ, tôi còn chưa nói chuyện với bố cô bao giờ... có ổn không đấy?」
「Ổn chứ sao không? Bố tôi cũng bảo 'không còn mặt mũi nào gặp mặt', nên là huề cả làng.」
「Ra vậy.」
Mà, cũng đâu phải kiểu "Xin hãy gả con gái bác cho cháu". Nói đúng hơn là "Thân xác con gái bác, cháu xin nhận". Nghĩ lại thì thấy ghê thật đấy, chuyện này.
「Là vậy đó. Nào, đi thôi.」
◇◆◇
「...M, mệt quá.」
「Vất vả rồi. Nào, để đồ xuống đi. Uống nước ngọt nhé?」
「Cái loại vừa mua ấy hả? Vậy cho tôi nước cam.」
「Biết rồi. Cứ nghỉ ngơi chút đi. Tôi sẽ dọn dẹp cho.」
Nghe theo lời cô ấy, tôi ngồi xuống ghế sofa. May mà gần chung cư có cái siêu thị nhỏ và cửa hàng 100 yên. Quả nhiên là vậy ha? Bắt đầu cuộc sống mới đúng là cần khá nhiều thứ.
「Cơ mà cửa hàng 100 yên à.」
「Sao? Cửa hàng 100 yên tốt mà. Mấy thứ cần thiết cũng hòm hòm rồi còn gì.」
「Thì đúng là vậy... nhưng tôi tưởng cô sẽ bảo phải là đồ đắt tiền hơn chút mới được chứ.」
Hỏng hết cả hình tượng.
「Nhà tôi suy cho cùng cũng là 'nhà giàu xổi' thôi. Nghe bảo thời trẻ bố tôi coi món cơm bò của chuỗi cửa hàng nào đó là sơn hào hải vị đấy. Về cơ bản tôi cũng là dân thường thôi.」
「Ngược lại thì, thời đại Reiwa này mà cơm bò là sơn hào hải vị thì cũng hơi quá rồi đấy.」
Mà, thời bố cô ấy chắc là Heisei... nhưng dù vậy thì cũng...
「Ít nhất thì bố tôi cũng là người từng trải qua gian khổ. Chính vì thế nên ông mới cố chấp với 'gia thế'... mà chuyện đó bỏ qua đi, nếu đón khách thì chắc cần mấy thứ trang trọng một chút... nhưng đồ dùng sinh hoạt hàng ngày thì là đồ tiêu hao còn gì? Thế này là đủ rồi.」
「Ra là vậy. Mà này, cô còn định chuyển cái gì đến nữa?」
Bàn, tủ lạnh, sofa cũng có rồi, chẳng lẽ còn thêm nội thất nữa à? Có tivi là được rồi chứ?
「Cái đó... xin lỗi, tôi chuyển đồ nội thất tôi đang dùng ở nhà đến. Mua mới cũng được thôi nhưng... tôi thích mấy món đó, với lại bỏ đi thì phí lắm.」
「Đâu cần phải xin lỗi?」
「Thì là... nội thất phòng cậu đã được chuyển đến xong xuôi rồi. Có khi trong đó có món đồ cậu yêu thích không chừng... xin lỗi nhé. Tất nhiên là tôi không đòi tiền đâu, tôi cũng định chọn mấy món kha khá rồi đấy? Bố tôi bảo 'ít nhất cũng phải để bố làm chừng này'.」
「...Đâu cần phải xin lỗi?」
Ừ. Nghĩa là được dùng nội thất mới tinh còn gì? Ngược lại tôi thấy may mắn ấy chứ?
「V-Vậy sao? Thế thì tốt quá.」
「A... nhưng nếu thế thì tôi vào xem phòng chút được không?」
Tự nhiên thấy hơi háo hức. Thấy vẻ mặt đó của tôi, Kiryu cười khổ nhè nhẹ.
「Cái phòng gần cửa ra vào nhất ấy? Ở đó đấy. Rót nước xong tôi sẽ gọi. Cứ từ từ mà xem.」
「Ok~」
Ra khỏi phòng khách rộng lớn, đi dọc hành lang đến căn phòng gần cửa ra vào nhất. Định vặn nắm cửa thì thấy khóa, tôi lấy chìa khóa trong túi quần ra, cắm vào ổ và vặn nhẹ.
「...Rộng thế.」
Rộng chừng mười chiếu... nhỉ? (khoảng 16-17m2). Cạnh cửa sổ có bàn học và giá sách, góc phòng đặt một chiếc giường, thậm chí có cả tủ lạnh nhỏ và tivi nữa.
「...Tôi có thể sống chỉ trong không gian này luôn ấy chứ.」
Làm hikikomori (kẻ giam mình trong phòng) cũng được luôn. Có cả khóa nữa, nếu cần thì...
「...Hửm?」
Nhìn kỹ thì thấy trên bàn có đặt một phong bì. Mặt trước viết dòng chữ nắn nót "Gửi Higashikujo Hiroyuki-dono", lật ra mặt sau thấy đề tên "Kiryu Gonosuke".
「Kiryu~?」
「Gì thế~? Đợi chút nữa đi~」
「Không, cái đó thì được rồi... nhưng bố cô tên là gì vậy?」
「Bố tôi? Gonosuke, sao thế?」
「...」
Vậy là cái này gửi từ bố của Kiryu. Trả lời "không có gì" với Kiryu đang hỏi vọng lại "sao thế~", tôi mở phong bì ra. Bên trong là bức thư viết trên ba tờ giấy viết thư.
「...」
Dòng đầu tiên của tờ thứ nhất cũng được viết nắn nót giống như bên ngoài phong bì: "Gửi Higashikujo Hiroyuki-dono thân mến".
『--Gửi Higashikujo Hiroyuki-dono thân mến. Đầu tiên, tôi xin gửi lời tạ lỗi sâu sắc vì đã chào hỏi cậu theo hình thức này, và lại còn qua thư từ. Ngoài ra, tôi cũng muốn gửi lời xin lỗi chân thành vì sự ích kỷ của gia đình tôi đã gây ra phiền toái lớn cho cậu. Đối với một thanh niên có tiền đồ rộng mở, việc bị ép buộc hứa hôn với người mình không yêu chắc hẳn rất khó xử, và hơn hết, tôi nghĩ cậu sẽ căm ghét tôi. Và trước hết, tôi muốn cậu nhớ rằng tôi sẵn sàng chấp nhận sự oán hận đó một cách nghiêm túc.』
「...Người nghiêm túc thật đấy.」
Người này cũng... chà, chắc là ích kỷ thật nhưng ông già nhà tôi cũng tệ chẳng kém. Cho nên, đâu phải chỉ mình người này có lỗi...
「...Hửm?」
====================
『...Nhưng mà, chuyện đó để sau đi... Cậu hãy suy nghĩ kỹ xem. Có thể là do cha mẹ nhìn con lúc nào cũng thấy đẹp, nhưng Ayane nhà bác lớn lên thực sự rất xinh đẹp. Người ta hay ví von đứng như thược dược, ngồi tựa mẫu đơn, dáng đi yểu điệu như bách hợp, con gái bác chính là hiện thân của câu nói đó, không, phải nói là câu nói đó sinh ra để dành cho con bé mới đúng. Thêm nữa, con bé còn có thành tích học tập xuất sắc, thể thao cũng giỏi. Nhưng đừng hiểu lầm nhé. Con bé không hề được ban cho tài năng thiên bẩm đâu. À không, tất nhiên là có tài năng, nhưng con bé không bao giờ lơ là việc nỗ lực để phát triển tài năng đó, tóm lại là nội tâm của nó cũng rất đẹp. Đúng là khả năng giao tiếp xã hội của nó có chút vấn đề. Có vấn đề thật, nhưng cái đó cũng giống như một chú mèo con sợ người lạ, chẳng phải rất dễ thương sao. Đúng không? Cậu không thấy thế à? Hay nói đúng hơn, hãy nghĩ như thế đi. Vì con bé nhà bác dễ thương lắm.』
「...Hả?」
『...Cô con gái mà bác nâng niu như trứng mỏng ấy, giờ lại sắp thuộc về một gã đàn ông xa lạ. Bác biết. Bác thừa biết đây là sự ích kỷ của bác. Bác biết rõ điều đó nhưng... với tư cách là một người cha, hãy để bác nói điều này.』
「...」
『...Giờ mà gặp cậu... nói thật là bác muốn đấm cậu một trận.』
「Không dám gặp mặt là vì lý do đó hả!!」
Từ phòng khách vọng lại tiếng của Kiryu: "Có chuyện gì thế?", tôi đáp lại "Không có gì đâu", rồi nhét bức thư vào sâu trong ngăn kéo bàn học. Ừ, coi như chưa thấy gì đi!
========================================
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
